Chương 70 Caffebene (2)
Đừng có đánh người.
Sư phụ đã dặn dò như vậy.
Raniel nhìn về phía trước.
Ngồi trước mặt cô là con điếm tóc hồng. Nhìn vào khuôn mặt đáng ghét đó, Raniel thầm nghĩ.
『Con điên này có phải người đâu?』
Vậy đánh nó cũng được chứ nhỉ?
Cử động.
Ngón tay của Raniel khẽ nhúc nhích.
2.
Sara không nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của thiếu nữ.
Cô ta nở nụ cười và tiếp tục nói.
『Cô có phải là tín đồ của Delohim không?』
『Tôi vô thần.』
Tuy nhiên, giọng nói đáp lại đầy lạnh lùng.
『…Hả? Cô nói gì cơ?』
Không có câu trả lời nào nữa.
Thiếu nữ nhăn mặt, lướt qua người Sara. Rồi cô bắt đầu gọi món với chủ quán.
『…Ơ kìa?』
Sara nghiêng đầu.
Vẫn ngồi tại chỗ, cô ta vươn tay nắm lấy tay áo của thiếu nữ.
『Này cô ơi? Tôi đang…』
『Eo.』
Vút, thiếu nữ vung tay.
Như thể hất văng một con sâu bọ bám vào người, cô hất bàn tay đó ra.
『Eo? Vừa rồi cô ta nói “eo” sao…?』
Đến mức này thì Sara cũng nhận ra.
Đó không phải là phản ứng tích cực. Là sự ghê tởm. Ánh mắt như đang nhìn thứ gì đó buồn nôn.
『À há?』
Sara mỉm cười.
『Con nhỏ này bị cái gì vậy…?』
Thiếu nữ chẳng thèm để tâm đến Sara, tiếp tục gọi món. Nhìn cảnh đó, khóe miệng Sara giật giật.
Thỉnh thoảng vẫn có chuyện này.
Những kẻ vô thần không thờ phụng Delohim, hay những kẻ ngoại đạo tỏ ra ghê tởm cô ta.
Và trong những tình huống như vậy, Thánh nữ Sara luôn lột bỏ lớp mặt nạ. Cô ta sẽ bộc lộ con người thật của mình.
『Ôi.』
Vì thế, lần này cô ta cũng làm như vậy.
『Lỡ tay.』
Soạt!
Cô ta vung tách cà phê. Góc độ được điều chỉnh tinh vi. Cà phê tạt thẳng vào quần áo thiếu nữ.
Chiếc áo sơ mi trắng tinh bị vấy bẩn đen ngòm.
『Làm sao đây!』
Sara cố tình làm quá lên một cách muộn màng, rút khăn tay từ trong ngực áo ra. Giả vờ lau nhưng thực chất khăn tay còn chẳng chạm vào áo.
『Xin lỗi nhé! Tay tôi trơn quá nên lỡ…』
Rồi cô ta từ từ ngẩng đầu lên quan sát phản ứng của thiếu nữ. Dù là kẻ vô thần hay ngoại đạo thì cũng không thể công khai chửi bới Thánh nữ là cô ta được.
Không dám nói ra lời, chỉ biết nuốt giận vào trong.
Sara chính là mong chờ một hình ảnh như thế.
Tuy nhiên…
『Hơ.』
Sự mong chờ đó lập tức bị phản bội.
『Con điên này?』
『…Cô nói cái gì?』
Sara tròn mắt kinh ngạc.
Thiếu nữ thản nhiên đáp.
『Tao bảo là con điên đấy.』
Sara nhận ra.
Thiếu nữ trước mắt là một con điên không màng đến những thứ đó. Sara bật dậy khỏi chỗ ngồi.
『Lời lẽ không phải hơi quá đáng sao? Cô bây giờ…』
『Con điên thì gọi là con điên, chứ gọi là gì?』
『Ha, thật nực cười!』
Sara giơ tay lên.
Giả vờ tức giận, nhưng tinh thần thép của Sara tuyệt đối không lung lay trước những lời chửi rủa vặt vãnh đó.
Đó là nhờ cô ta đã có sức đề kháng với những lời chửi bới nhờ ơn một tên pháp sư nào đó.
Tuy nhiên, bề ngoài cô ta vẫn diễn như đang tức giận.
Có thế thì hành động bạo lực này mới có vẻ chính đáng.
Sara vung tay. Cú tát sử dụng lực cổ tay tuyệt diệu hướng thẳng vào má thiếu nữ. Tương lai về tiếng “Chát!” vang lên hiện ra rõ mồn một.
Bụp.
Thế nhưng, bàn tay đó không bao giờ chạm được vào thiếu nữ.
Thiếu nữ vươn tay nắm chặt cổ tay Sara.
『Là mày ra tay trước đấy nhé.』
Chỉ một câu.
Rồi cô vung tay. Nơi bàn tay đó hướng đến là đầu của Sara. Sara cười khẩy và niệm chú.
Thần Thánh Bảo Hộ (Divine-Protection).
Ánh sáng bao bọc lấy Sara.
Dù chưa niệm chú đầy đủ, nhưng lớp khiên này thừa sức đỡ được cú tát của một thiếu nữ như thế kia.
『Định tát tôi sao, làm thế chỉ tổ đau tay cô thôi.』
Sara thong thả ngắm nhìn bàn tay đang lao tới.
Dù sao thì bàn tay đó cũng chẳng thể chạm vào người cô ta.
Choang!
『Hả?』
Một lần nữa, dự đoán lại bị phá vỡ.
Bàn tay cô gái phá vỡ lớp bảo hộ quá dễ dàng. Ma lực lóe lên từ bàn tay đó đã biến điều không thể thành có thể.
Sara hoảng hốt lùi lại.
Nhưng ngay từ đầu, bàn tay của thiếu nữ đã không có ý định tát.
Phập.
Bàn tay đó túm chặt lấy tóc của Sara.
『Á!』
Vừa giật ngược mái tóc đó, thiếu nữ vừa vươn tay kia ra. Bàn tay ấy cầm lấy tách cà phê vừa mới được mang ra.
『Buông ra! Cô đang làm cái quái…』
Sara vừa nắm lấy cổ tay đang túm tóc mình, vừa ngước nhìn thiếu nữ. Và rồi, cô ta nhìn thấy nó.
Tách cà phê đang nằm trong tay kia của thiếu nữ.
Một tách cà phê đang bốc khói nghi ngút.
『Khoan, khoan đã. Cô định…?』
『Ôi.』
Thiếu nữ lầm bầm với vẻ mặt vô cảm.
Cô giật mạnh tóc Sara. Sara bị kéo đi. Phần gáy của Sara lộ ra rõ mồn một.
『Lỡ tay.』
Róc rách.
Cô cũng chẳng thèm dội một lần cho hết.
Thiếu nữ giữ một độ nghiêng vừa phải, để dòng cà phê nóng hổi chảy xuống gáy Sara.
『Á á á á! Con điên! Con điên này!』
Sara gào thét.
Cô ta nhảy cẫng lên, nhưng bàn tay của thiếu nữ vẫn không hề nhúc nhích.
『Á! Á á á á!』
Tất nhiên là không bị bỏng.
Cơ thể Thánh nữ tuy không sánh được với Anh hùng, nhưng cũng đủ mạnh mẽ. Khả năng hồi phục thì khỏi phải bàn.
Dù bị dội cà phê sôi sùng sục, cũng sẽ không để lại sẹo bỏng. Bởi vì nó sẽ hồi phục ngay lập tức.
Tuy nhiên, dù có hồi phục được đi chăng nữa.
Thì nóng vẫn hoàn nóng.
『Á!!!!』
Làn da trắng ngần đỏ ửng lên.
Nóng rát. Hơn hết, quần áo đang bị nhuộm đen. Bộ linh mục phục mới mua từ Hắc Sắc Ma Tháp đang bị vấy bẩn bởi cà phê.
『Hàng mới của tôi!』
Sara mếu máo trừng mắt nhìn thiếu nữ.
Thiếu nữ vẫn tiếp tục đổ cà phê. Dùng sức thì có thể thoát khỏi bàn tay đó, nhưng…
『Làm thế thì tóc tai sẽ rối tung lên mất.』
Quần áo và mái tóc.
Phải hy sinh một trong hai.
Ngay lúc Sara đang đắn đo suy nghĩ sâu sắc đó.
Leng keng.
『Sara, sao em đến muộn…』
Có ai đó bước vào.
Sara bị nắm tóc quay đầu nhìn ra cửa. Đứng đó là người yêu của cô ta, Anh hùng Kyle.
『Kyle!』
Sara hét lên khi thấy Kyle.
『Lôi con điên này ra giùm em với!』
3.
Kyle chớp mắt.
『Mình đang nhìn thấy cái gì thế này?』
Sara đang bị một thiếu nữ lạ mặt túm tóc.
Dáng vẻ thiếu nữ đó trông rất quen. Là cô gái giống Raniel mà cậu đã gặp trong rừng cách đây không lâu.
Thiếu nữ đó đang túm tóc Sara và đổ cà phê vào gáy cô ấy.
『Mày lại là thằng nào nữa, đ*t m*.』
『Á! Kyle, á á á!』
Tự dưng bị chửi oan, Kyle chớp mắt.
Trước tình huống chưa từng có tiền lệ này, ngay cả Anh hùng Kyle cũng chết trân một lúc. Dù vậy, nghĩ rằng mình phải làm gì đó, Kyle bước tới.
Rồi cậu nắm lấy một cánh tay của Sara.
Cậu không dám động vào thiếu nữ kia.
『Buông ra đi.』
『Tại sao tôi phải làm thế?』
『…Tôi xin cô đấy.』
『Đã bảo là tại sao, cái thằng chó này.』
Kyle ngập ngừng.
Thấy cảnh đó, Sara – người đang bị thiếu nữ túm tóc và Kyle nắm tay – trợn mắt lên.
『Kyle, anh đang làm cái trò gì thế!』
『…Đợi một chút xem nào.』
『Không, giờ mà anh còn nói thế…!』
Sara cạn lời.
Rốt cuộc chuyện này là sao? Trong khi Sara đang ngỡ ngàng chớp mắt… cách xử lý của Kyle thật đáng thất vọng hết chỗ nói.
Kyle chần chừ một lúc rồi cẩn thận vươn tay ra. Cậu định ngăn tay thiếu nữ lại.
『Đừng có chạm vào.』
Chát!
Thiếu nữ đánh vào mu bàn tay Kyle. Tuy nhiên, trong quá trình đó, cô lỡ tay buông tóc Sara ra.
Hài lòng với điều đó, ngay khi Kyle định kéo Sara về phía mình, thì lần này thứ khác lại bị túm lấy.
『…』
Thiếu nữ đã túm lấy cổ áo của Sara.
Cổ áo của bộ linh mục phục mà cô vừa đổ cà phê vào lúc nãy.
『Mang nó đi đi.』
Rồi cô nói như vậy.
Sara cắn chặt môi, đưa mắt nhìn Kyle. Rồi cô ta mấp máy môi ra hiệu.
『Làm gì đó đi chứ, nhanh lên!』
Kyle nhắm mắt lại một lát.
Đã đến lúc phải đưa ra quyết định.
Động thủ với thiếu nữ kia?
Hay kéo Sara lại dù quần áo có bị rách? Cậu thầm cân nhắc thiệt hơn trong lòng.
『…Hình như có khả năng tự phục hồi thì phải.』
Cậu nhớ là lúc mua áo có chức năng đó.
Anh hùng đưa ra quyết định.
『Xin lỗi nhé Sara.』
『…Dạ?』
『Chịu đựng chút đi.』
Soạt!
Chiếc áo bị xé toạc. Sara kinh hoàng. Kyle đổ mồ hôi hột, cởi áo choàng của mình khoác lên người Sara.
『Phụt.』
Và rồi, thiếu nữ bật cười.
Cô dùng mu bàn tay phủi mạnh vào phần bị dính cà phê. Câu thần chú tích hợp trong áo lập tức sửa chữa lại nó.
Vết bẩn biến mất không còn dấu vết.
Trong trạng thái sạch sẽ, thiếu nữ quay đầu nhìn chủ quán và nói tiếp.
『Anh Allen, xin lỗi nhé. Cho tôi một ly cà phê khác được không?』
『Ơ… ơ ơ…』
『A, kia rồi. Lấy cái đó đi là được.』
Đó vốn là ly mà Sara đã gọi để mang về.
Thiếu nữ vơ lấy nó cái vèo.
Không để chủ quán Allen kịp can ngăn, thiếu nữ cầm lấy nó cùng với phần của mình rồi vẫy tay.
『Hẹn gặp lại sau nhé, Allen.』
Rồi cô thong thả bước ra khỏi quán cà phê.
Kyle không ngăn cản thiếu nữ.
Sara tròn mắt nhìn luân phiên giữa Kyle và thiếu nữ.
『Kyle?』
Cô ta nhìn Kyle với ánh mắt ngập tràn sự phản bội.
『Kyle, anh đang làm cái gì thế?』
『…Nếu lỡ đắc tội với Giáo sư của Aplia thì…』
『Em không nói chuyện đó.』
Sara trừng mắt.
Cô ta hất tay Kyle ra rồi bước đi.
『Đêm nay ngủ riêng đi. Em thất vọng lắm.』
Sara quay lưng bỏ đi như đang dỗi hờn.
Nhìn bóng lưng đó, Kyle thầm nghĩ.
『…Hôm nay ngủ với Remia là được chứ gì.』
Cũng chẳng phải chuyện tệ hại gì.
4.
Resti Elenoa.
Từ nãy đến giờ, cô cứ liếc nhìn Giáo sư Rania đang tủm tỉm cười và nhâm nhi cà phê.
Cứ như thể đang nở hoa trong lòng vậy.
Nhìn nụ cười trong trẻo không tì vết đó, Resti thầm nghĩ.
『…Có chuyện gì vui sao?』
Kể từ lúc ghé qua quán cà phê về, trông cô ấy vui vẻ lạ thường. Không biết đã có chuyện gì ở quán cà phê nhỉ.
『…Cô có chuyện gì vui ạ?』
『Hửm? Chà, cũng thấy hả hê thật.』
Vừa nói, Giáo sư Rania vừa lắc nhẹ tách cà phê.
Góc độ đó vô cùng điệu nghệ. Resti chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc.
『À, phải rồi.』
Bất chợt, như muốn chia sẻ niềm vui này, cô nở nụ cười rạng rỡ và nói.
『Resti, em có biết loại trang phục được khắc mạch ma pháp không?』
『A, loại đang được Hắc Sắc Ma Tháp phát triển…』
『Đúng rồi, cái đó có một bí mật đấy.』
Giáo sư Rania xòe tay ra. Trong đó là một mảnh vải trông giống như cổ áo.
『Loại trang phục đó thường tập trung mạch ma pháp ở “cổ áo”. Vì khắc mạch lên phần vải bao quanh đốt sống cổ là hiệu quả nhất mà.』
『Ừm… Vì phần đó dễ trích xuất ma lực ạ?』
『Chuẩn, chính là thế.』
Giáo sư Rania gật đầu.
Rồi cô lắc lắc mảnh vải trong tay.
『Nói tóm lại, chỉ cần giật cái này ra là mạch ma pháp trên áo sẽ tịt ngóm.』
『…Vậy ạ?』
『Ừ, sau này em cũng thử áp dụng xem.』
…Cái đó thì áp dụng vào đâu được chứ?
Resti thoáng thắc mắc nhưng không nói ra thành lời.
Chắc là vậy thôi.
Cô bé chỉ nghĩ thế rồi nhấp một ngụm cà phê.
Hình như cà phê hôm nay hơi nóng thì phải.
***Lời tác giả:
Lần bão chương đầu tiên sau 106 ngày đăng truyện!
Viết một hồi thấy hơn 10.000 chữ nên tôi chia làm hai phần!
Cảm giác hai chương sẽ thỏa mãn hơn ấy mà :)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
