Riajuu đi chết đi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1493

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1135

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 6180

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 310

Quyển 1 - Chương 1: Người trong mộng của tôi

Hiện tại, tôi đang có người mình thích.

Tên cô ấy là Takanashi Tsubaki. Cô ấy là một bạn nữ học cùng khối nhưng khác lớp trong trường tôi.

Nếu phải dùng một từ để miêu tả Takanashi-san, thì đó chính là "hoàn hảo".

Học giỏi, thể thao toàn năng, là tiểu thư khuê các trong một gia đình giàu có, và có lẽ vẫn còn trong trắng. Trên hết, cô ấy còn là một tuyệt sắc giai nhân đến mức các idol ngoài kia cũng phải lu mờ. Cô ấy thậm chí còn giành giải nhất trong cuộc thi hoa khôi của lễ hội văn hóa.

Chắc hẳn Thượng đế đã lỡ tay trong việc phân bổ chỉ số khi tạo ra một con người như Takanashi-san.

Bạn hỏi rằng nếu đã thích đến vậy thì sao không tỏ tình đi? Nếu đọc xong cảnh tiếp theo mà bạn vẫn có thể nói được câu đó, thì cứ tự nhiên mà nói.

*

"Này Moe! Mày đang đọc cái quái gì thế?"

Yoshida, tên cầm đầu nhóm Riajuu trong lớp, vừa nói vừa giật phắt cuốn sách trên tay tôi.

"Đ-đừng mà... Trả lại cho tớ đi..."

Và gã otaku lập dị với biệt danh "Moe" đang bị hội Riajuu trong lớp bắt nạt. Kẻ đó chính là tôi.

"Bìa sách gớm vãi. Mà cái tựa đề quái gì đây? 'Gã NEET otaku thất nghiệp lập dị như tôi đến dị giới, tung hoành với kỹ năng hack và xây dựng cả một dàn harem' á? Tựa đề tóm tắt luôn cả nội dung rồi còn gì nữa, hài thật!"

"Này, mày có thể không có ai theo đuổi ngoài đời thật, nhưng trốn chạy thực tại bằng thứ này không thấy thảm hại à?"

Nối gót Yoshida, Tanaka và Sato, hai tên đàn em của hắn, cũng phá lên cười nhạo tôi.

"Làm ơn trả lại cho tớ đi mà...!"

Trong lúc tôi đang phản kháng trong vô vọng với đôi mắt ngấn lệ, đám con gái xung quanh cũng đang khúc khích cười. Một gã otaku lập dị bị hội Riajuu trêu chọc và cuốn light novel kinh tởm của gã bị đem ra làm trò cười. Khung cảnh đó chắc hẳn trông nực cười lắm.

"Muốn thế thì lại mà lấy này!"

Nói rồi, Yoshida ném cuốn sách của tôi qua cửa sổ.

"Đấy. Không nhanh lên là vào lớp bây giờ."

Nghe đám Yoshida nói vậy, tôi chỉ biết vừa khóc vừa vội vã chạy đi nhặt lại cuốn sách.

*

Chắc giờ mọi người cũng đã hiểu vì sao tôi không tỏ tình với Takanashi-san, người tôi hết mực yêu mến rồi nhỉ.

Nếu đây là một cuốn light novel thông thường, một gã otaku lập dị như tôi sau đó sẽ được chuyển sinh hoặc triệu hồi đến một thế giới khác và làm nên nghiệp lớn, hoặc đột nhiên thức tỉnh một kỹ năng bá đạo và được vô số mỹ nữ vây quanh. Nhưng đây là thực tại. Một kịch bản như vậy là không tưởng.

Đây chính là cuộc sống thường ngày của tôi. Hôm nay cũng không có gì đặc biệt tệ hơn mọi ngày cả. Đây là chuyện cơm bữa.

Một kẻ thảm hại đến cùng cực như tôi mà lại đi tỏ tình với Takanashi-san thì làm gì có chuyện cô ấy vui vẻ nhận lời. Kịch bản tệ nhất có lẽ là bị cô ấy coi như một tên biến thái theo đuôi.

Thành thật mà nói, chỉ riêng vụ việc với đám Yoshida và sau đó bị giáo viên mắng vì vào lớp muộn đã đủ khiến tôi chán nản lắm rồi. Nhưng điều tệ hại nhất, chính là bộ dạng xấu xí này của tôi đã bị Takanashi-san, người tôi yêu mến, trông thấy.

Takanashi-san học khác lớp tôi, nhưng cứ đến giờ giải lao là cô ấy lại sang lớp tôi chơi. Lý do không phải để gặp tôi đâu. Là vì trong lớp này, có người mà cô ấy thích.

Đó chính là cậu ta, Aizawa Naoki.

Nếu cuộc đời này là một câu chuyện, thì cậu ta sẽ là nhân vật chính, và Takanashi-san là nữ chính.

Còn tôi, chỉ là một nhân vật quần chúng chẳng đáng bận tâm, hoặc khá hơn một chút thì là một vai phụ mờ nhạt. Buồn thật nhưng đây là sự thật.

Buồn thật nhưng đây là sự thật.