Reincarnated Villainess Does Not Want Revenge

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web Novel - Chương 17: (Quá Khứ) Điều Ước Của Nữ Phản Diện

Chương 17: (Quá Khứ) Điều Ước Của Nữ Phản Diện

“Rosemary, hãy chào Hoàng tử đi.”

“Tôi là Rosemary Hubert. Rất hân hạnh được gặp ngài….”

Cô cúi chào theo đúng nghi thức mà mình đã được dạy đi dạy lại nhiều lần.

Cậu bé cao hơn cô một chút nhìn Rosemary với ánh mắt thờ ơ.

“Là hôn thê của ngài, tôi sẽ tiếp tục cố gắng học tập để có thể hỗ trợ Hoàng tử.”

“Cảm ơn con. Hãy trở thành chỗ dựa cho Gray, Tiểu Công chúa.”

“Vâng.”

Dù Hoàng tử Gray có phần lạnh lùng và khó gần, Rosemary lại có thiện cảm với phụ vương của cậu—Đức Vua. Bởi lẽ, cô có thể cảm nhận được tình yêu mà phụ thân cô chưa bao giờ dành cho mình.

Cô mới tám tuổi khi lần đầu gặp vị hôn phu, người đã được định sẵn cho cô ngay sau khi cô chào đời.

Hầu hết những ký ức của cô trước đó đều gắn liền với việc học nghi thức. Cô tập viết thư bằng đôi tay nhỏ nhắn của mình, học những ngoại ngữ khác với tiếng mẹ đẻ.

Thời gian rảnh hiếm hoi của cô chỉ dành để chơi cùng Alberto, người được nuôi dạy bên cạnh cô như một hộ vệ, và Reynaldo, người gia nhập gia đình cô sau này.

Đối với Rosemary, người chưa bao giờ có cơ hội vui chơi, đó là khoảng thời gian yên bình duy nhất.

Sau khi sinh Rosemary, sức khỏe của mẹ cô ngày càng yếu đi, nhất là sau khi biết về sự tồn tại của Reynaldo.

Bị yêu cầu dành toàn bộ thời gian để học tập và rèn luyện trở thành Hoàng hậu, Rosemary chỉ có thể gặp mẹ vào ban đêm để chúc ngủ ngon.

Mẹ cô rất yếu.

Bà không thể chịu đựng được việc không giành được tình yêu của cha cô, lại càng đau khổ hơn khi biết ông có tình nhân.

Vốn không quen với vai trò của một nữ hầu tước, bà thường xuyên ngã bệnh.

Cha cô nhanh chóng ruồng bỏ người vợ yếu đuối về cả thể chất lẫn tinh thần, thường đưa anh trai cô đến các buổi tiệc xã giao thay vì bà.

Không lâu sau khi Reynaldo xuất hiện, mẹ Rosemary qua đời.

Cô lặng lẽ tiễn mẹ trong một tang lễ giản dị.

Nhìn thấy Reynaldo đứng từ xa quan sát mình, cô liền gọi cậu đến và ôm lấy cậu.

“Chị đừng khóc.”

Nhưng chính Rosemary lại bật khóc khi được cậu em trai nhỏ bé, người đáng ra cần được bảo vệ, an ủi.

Dù không có nhiều kỷ niệm với mẹ, bà vẫn là mẹ của cô.

Cô không muốn trở thành vị hôn thê của hoàng tử.

Cô ghét những buổi học nghi thức và các bài giảng.

Điều Rosemary thực sự mong muốn là có được một gia đình ấm áp như bao người khác.

‘Nếu có kiếp sau, mình muốn được tái sinh thành một cô gái bình thường…’

Bên trong song sắt lạnh lẽo, cô ngồi co ro trên nền đá và lặng lẽ nghĩ.

Cô đã quá mệt mỏi với việc đóng vai trò vị hôn thê, với việc trở thành công cụ cho cha mình.

Cô tự hỏi liệu mình có hạnh phúc không, nếu được sống như một người bình thường với địa vị và tài sản vừa đủ.

Cô luôn ngưỡng mộ những cặp cha mẹ dắt con đi trên phố, tay trong tay.

Thứ ấm áp duy nhất mà Rosemary từng biết đến là bàn tay bé nhỏ của Reynaldo.

‘Mình muốn được nắm lấy bàn tay to lớn của em ấy và được em ấy nhẹ nhàng xoa đầu…’

Dù không tin vào điều gì, nhưng ít nhất cô cũng muốn đặt một niềm hy vọng nhỏ nhoi.

Đồng thời, cô cũng muốn trở thành người có thể đem lại hạnh phúc cho ai đó.

Cả cuộc đời, Rosemary chưa từng yêu ai.

Cuộc hôn ước với Hoàng tử Gray đã định đoạt số phận cô từ khi còn quá nhỏ.

Cô mong muốn có một gia đình yêu thương, nhưng đồng thời, cô cũng muốn được yêu thương bởi chính gia đình đó.

Cô muốn có một tình yêu bình thường và kết hôn với người mà mình thực sự yêu thương.

Giống như trong những câu chuyện cổ tích.

Trong thời đại này, những cuộc hôn nhân vì tình yêu là điều hiếm hoi. Nhưng dù vậy, cô vẫn muốn tạo dựng một gia đình tràn đầy yêu thương với người mà mình kết hôn.

Rosemary có chút ghen tị khi Hoàng tử Gray đem lòng yêu Tia.

Cô chưa từng có ai ở bên để thổ lộ tình cảm với mình.

Cô không hề hay biết rằng, không phải do cô thiếu đi sự quyến rũ, mà là vì địa vị hôn thê của Hoàng tử đã ngăn cản tất cả những người có ý định đến gần cô.

Cô chỉ muốn có được sự yêu thương từ ai đó, và đáp lại tình cảm đó bằng tất cả trái tim mình.

Cuối cùng, điều ước của Rosemary đã trở thành hiện thực.

Cô được tái sinh trong hình hài mà mình mong muốn.

Cô có được gia đình mà mình hằng khao khát.

Còn việc cô có thể có một tình yêu bình thường và một gia đình hạnh phúc như trong truyện tranh hay không… lại là một câu chuyện khác.