Redoing My Youth A Second Time, A Cheery Summer With A Lonely Girl

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

183 2295

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

68 175

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

83 546

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

31 110

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

100 259

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

37 149

Tập 01 - Giao đoạn 1: Hoa hướng dương và người con gái ấy

Ký ức thuở ban sơ, âu cũng là lần đầu gặp em.

Ngót nghét hai tháng trôi qua sau khi trở thành học sinh lớp 7, hình như lúc đó đang là giờ nghỉ trưa, vì không muốn ở trong lớp nên tôi lang thang đi tìm một chốn yên tĩnh trong trường, để rồi lạc chân vào góc khuất ẩn sau các dãy nhà, nơi được bao quanh bởi những bồn hoa rực rỡ.

Nơi đây yên tĩnh lạ thường, không một bóng người lai vãng, song lại rực rỡ sắc màu, tựa hồ tách biệt khỏi thế giới ngoài kia. Điều này khiến tôi rất lấy làm ngạc nhiên.

“Cậu thích hướng dương à?”

“!”

Không ngờ lại có người ở đây, tôi giật mình nhảy dựng lên.

Quay đầu nhìn lại, hiện hữu trong con ngươi tôi khi ấy là bóng hình người con gái đứng dưới hoa mặt trời.

Mái tóc vàng nhạt nổi bật giữa sắc hoa rực rỡ.

Làn da trắng láng mịn như sứ dưới nắng hạ.

Đôi mắt màu hổ phách đầy dụ hoặc.

Khuôn mặt thanh tú tựa búp bê ấy, chẳng hiểu vì sao mà rất đỗi thân quen.

Hình như đó là…

“Akimiya…?”

Trước câu nói vừa thốt ra khỏi miệng tôi, em mỉm cười rồi gật đầu.

“Cậu là bạn học Fujigaya nhỉ?”

“À, ừm. Cơ mà…”

Tôi bỗng nhiên lúng túng.

Mặc dù học cùng lớp với em, nhưng hầu như chúng tôi chẳng chuyện trò với nhau.

Mà kể ra, tôi cũng không có bạn bè để tán gẫu hay tâm sự gì cả.

“À, sao Akimiya lại ở đây thế…?”

“Tớ là thành viên của câu lạc bộ Làm vườn mà. Thế còn Fujigaya-kun thì sao? Nơi này hiếm khi có người đến lắm.”

“À, thì, tớ chỉ…”

Vì ngại tiết lộ lí do, tôi chỉ biết đáp lại như thế.

Có lẽ đã hiểu ra được điều gì qua giọng nói ấp úng của tôi, Akimiya cũng không muốn đào sâu thêm.

“Cậu có thích hoa hướng dương không?”

“Hả?”

“Vì cậu cứ nhìn chằm chằm vào chúng nên tớ mới nghĩ vậy đó.”

“... Ừm, cũng không hẳn là thích. Nhưng mà…”

“?”

“Tớ… khá thích nơi này.”

Đó là cảm xúc chân thành của tôi.

Nơi đây yên tĩnh, thanh bình và mang đến cảm giác dễ chịu lạ thường.

Hơn nữa, tôi cũng khá thích hướng dương nên mới lấy loài hoa này làm nguồn cảm hứng(?).

Nghe thấy vậy, Akimiya liền bật cười.

“Thật sao! Tớ vui lắm đó. Nơi này tuyệt vời thật nhỉ?”

Nụ cười của em cũng chẳng kém cạnh gì so với những đóa hướng dương nở rộ sau lưng, tươi sáng, rạng rỡ, và tràn đầy sức sống.

Tôi bất giấc thốt lên:

“À, ừm…”

“?”

“Tớ… có thể đến đây lần nữa không?”

Tôi đã phải gom hết dũng khí để hỏi em như vậy.

Nghe thấy thế, Akimiya lại nở nụ cười rồi gật đầu.

“Tất nhiên rồi! Cậu cứ đến bất cứ khi nào mình muốn nhé! Tớ nhất định sẽ đợi.”

—- Và đó là lần đầu tiên tôi gặp Akimiya Hazumi.