Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

716 11908

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

172 293

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

30 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 54

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 857

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Arc 4: Giao Uớc Vĩnh Cửu - Chương 6: Hành trình đến Thánh Địa

Chương 6: Hành trình đến Thánh Địa

"Tôi không thể đi cùng, nhưng xin mọi người hãy cẩn thận trên đường đi. Xin hãy nhắn lại với Lãnh chúa rằng Frederica vẫn đang bảo vệ dinh thự."

Sáng ngày khởi hành, khi chiếc long xa đỗ trước cổng chính dinh thự, Frederica bước ra tiễn và cúi người nói.

Cái cúi chào của cô với tư thế chuẩn mực đẹp đến mức khiến người ta phải ngẩn ngơ, toát ra một uy lực khiến người đối diện cũng tự nhiên muốn chỉnh đốn lại sống lưng.

Dù sao thì, nhận lấy lời chào đó, Subaru và Emilia nhìn nhau:

"Phía này cũng vậy, xin lỗi vì đi vào lúc bận rộn thế này. Roswaal không có nhà, đúng ra tôi phải thay mặt Lãnh chúa ở lại mới phải..."

"Dù sao thì về mấy vụ thực vụ đó cả tôi và Emilia-tan đều mù tịt mà. Việc vặt thì làm được chứ đụng đến con số là lộ ngay cái dốt. Đã ném hết cho Otto sắp xếp rồi, nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể thôi."

Nhớ lại thành quả của hai ngày qua, Subaru cười khổ vì sự hạn chế của nó.

Kết quả của việc hai người lượn lờ quanh phòng làm việc bừa bộn cùng Otto chỉ gói gọn trong một câu: "Không có người chịu trách nhiệm giải thích thì chịu".

Frederica có vẻ cũng có chút kinh nghiệm, nhưng cần thời gian để lấp đầy những lỗ hổng thông tin trong vài tháng vắng mặt, và quan trọng hơn, nghĩ đến gánh nặng duy trì dinh thự, không thể bắt cô ấy làm thêm việc được nữa.

Có vài vụ việc đơn giản có thể xử lý, Emilia đã hết sức cẩn thận giải quyết, còn những việc còn lại đành phải nhắm mắt làm ngơ dù biết hậu quả của việc trì hoãn sẽ đến sau này.

"Cảm giác như đón ngày tựu trường mà chưa làm xong bài tập hè ấy nhỉ. Mà tôi thuộc tuýp người kiểu gì cũng không bao giờ để bài tập chưa nộp đâu."

"Tôi không hiểu lắm, nhưng thế là tốt đúng không? Ngược lại bây giờ ngực tôi thấy khó chịu lắm. Không hẳn là tội lỗi, nhưng biết là không tốt mà vẫn bỏ mặc thì..."

"Đâu phải lỗi của chúng ta. Tôi thì có thể 'cùn' như thế được, nhưng với Emilia-tan thì chắc khó ha. Tôi cũng hiểu cảm giác khó chịu khi thấy mọi việc xấu đi ngay trước mắt mình mà."

Sự bứt rứt khi buộc phải bỏ mặc những vấn đề không được phép bỏ mặc. Cảm giác tội lỗi của Emilia là điều dễ hiểu, nhưng sự thật là họ không có cách nào bù đắp.

Rốt cuộc là do thiếu năng lực. Vì thế, phải đi gọi người có đủ năng lực về.

"Địa long đã chuẩn bị xong rồi ạ. Dù chỉ mới vài ngày sau công việc lớn đó, nhưng Patrasche của Natsuki-san có vẻ hăng hái lắm."

"Nó là đứa trẻ chăm chỉ mà. Chắc là do tính khí của chủ cũ chứ không phải chủ hiện tại đâu. Việc dẫn đường chắc không vấn đề gì chứ? Đang đi giữa đường mà lạc rồi gặp nạn thì không còn gì để nói đâu đấy."

Bất chợt, người xen vào cuộc trò chuyện là Otto, kẻ nãy giờ vẫn đang trò chuyện với hai con địa long — Patrasche và Fulfu — trên đài xà ích.

Vì 'Gia hộ Ngôn Linh' chỉ tác dụng với mỗi Otto, nên trong mắt người ngoài, hình ảnh anh ta nói chuyện với địa long trông hoàn toàn giống một gã chập mạch, nhưng thôi không bàn đến chuyện đó.

Không nhận ra ánh mắt "ấm áp" mà Subaru dành cho mình, Otto ngoan ngoãn tiếp nhận nội dung câu hỏi của Subaru và gật đầu "Vâng".

"Cách chỉ dạy của Frederica-san có vẻ rất tốt, chắc không có vấn đề gì đâu. Tôi nghĩ chưa đến nửa ngày là tới nơi thôi."

"Thế à thế à... Nhưng mà, ông định đi theo thật đấy à?"

"Đương nhiên rồi chứ lị!"

Thấy Subaru thắc mắc sau khi mình đã cam đoan chắc nịch, Otto dậm mạnh chân xuống sàn gỗ kêu cộp một cái rồi trợn mắt:

"Vì tôi sẽ gặp Biên Hầu lần đầu tiên mà. Người nhờ giới thiệu là tôi, nhưng cứ tưởng tượng cảnh Natsuki-san giới thiệu tôi thế nào khi tôi vắng mặt... ôi thôi, đáng sợ quá nên tôi không thể nào giao phó hết cho cậu được."

"Gớm, được tin tưởng thế này ngại quá cơ."

"Vâng, đúng thế, dù mới quen biết ngắn ngủi nhưng tôi tin tưởng cậu mười hai phần mười đấy —rằng cậu là nhân tài xuất chúng trong việc làm đúng những điều mà tôi không muốn cậu làm nhất!"

Thấy Subaru bĩu môi trước lời nhận xét quá đáng đó, Emilia nãy giờ im lặng lắng nghe bỗng bật cười "Phì" một tiếng.

Khi cánh đàn ông đồng loạt nhìn về phía nụ cười đó, cô khẽ giơ tay lên:

"Thật đấy, hai người thân nhau ghê. Lúc nào nhìn cũng thấy cãi nhau chí chóe thế này, làm tôi thấy ghen tị đấy."

"Nếu Emilia-tan muốn thì tôi cũng sẽ thân thiết với em, nhưng thay vì cãi nhau thì mình tình tứ nhé. Tôi sẽ nhường phần cãi nhau với Emilia-tan cho giờ giao lưu với Otto, đổi lại tôi sẽ chôm chỉ số thân thiết từ giờ giao lưu với Otto sang đây."

"Làm thế thì giữa tôi với Natsuki-san chỉ còn lại chửi bới và đấm đá thôi à!?"

Nói về độ dẻo mỏ hay độ ngoa ngoắt thì Subaru cũng khá tự tin, nhưng đấu tay đôi với Otto thì cậu vẫn thấy lo lo. Bởi lẽ, nhìn Otto thư sinh thế thôi chứ cậu biết thừa anh ta cũng có rèn luyện đàng hoàng.

Trong vòng lặp trước, cậu từng bị ném bay sau một hồi chửi nhau. Trong tình hình hiện tại khi biết đối phương không phải tay mơ, nếu đánh trực diện có khi cậu thua thật.

"Nghĩ thế mới thấy, chỉ số vũ lực của mình thấp thật sự. Biết rồi nhưng vẫn thấy nản."

Như đã nói ở trên, cậu thua Otto, và đương nhiên không thể thắng Emilia có phép thuật. Frederica thì đã hạ cậu một ván đẹp mắt, còn Rem đang ngủ và Beatrice đang cố thủ trong phòng thì khỏi cần bàn. Nếu vậy, đối thủ mà Subaru có thể thắng trong bảng xếp hạng của dinh thự là—,

"Ủa, nhắc mới nhớ, không thấy Petra - đối thủ duy nhất tôi có cửa thắng - đâu cả, sao thế nhỉ?"

"Tôi sợ không dám hỏi xem cái mạch thắng thua đó từ đâu ra, nhưng nếu là bé Petra thì nãy vẫn ở trong dinh thự... A, em ấy ra kìa."

Mặc kệ Subaru đang chán nản vì chiến thắng hụt hẫng theo phương pháp loại trừ, đôi mắt màu thạch anh tím của Emilia khẽ dao động khi nhìn về phía dinh thự. Nhìn theo hướng đó, họ thấy bóng dáng thiếu nữ đang lạch bạch chạy tới, tà váy người hầu mới tinh bay phấp phới.

"Đợi, đợi đã. Suba, Subaru-sama... hộc."

"Không cần vội thế đâu, tôi đâu có tính xấu như Otto mà đùng cái xuất phát luôn đâu. Nhỉ, Otto."

"Cậu có nhớ mình vừa nói gì ba giây trước không đấy!?"

Cười với cô bé đang chống tay lên gối thở dốc, Subaru lôi Otto ra làm bia đỡ đạn để trêu chọc trong lúc chờ cô bé điều hòa nhịp thở. Rồi, sau khi khẽ lau mồ hôi trên trán, Petra ngẩng mặt lên.

Đôi má ửng hồng và đôi mắt tròn xoe thật đáng yêu. Cô bé thở hắt ra một hơi dài cho bớt mệt, rồi biến tạo hình thiên thần đó thành một nụ cười:

"Trước khi ngài đi, em muốn đưa cái này. Xin ngài hãy nhận lấy ạ."

Và, thứ cô bé chìa ra là một chiếc khăn tay trông chẳng có gì đặc biệt.

Chiếc khăn vải trắng viền vàng, truyền đến đầu ngón tay cảm giác về chất lượng tốt và sự gia công tinh xảo. Nhận lấy và lật ngược lại xem,

"Thêu... à. Hê, khéo tay ghê ha."

Trên bề mặt vải trắng, có một hình thêu có lẽ do chính tay Petra làm. Hình vẽ được dệt bằng chỉ xám, hồng và đen đó là thứ rất quen thuộc với Subaru, và Emilia ghé mắt nhìn từ bên cạnh cũng khẽ cười "A ha":

"Là hình vẽ Puck mà Subaru vẽ nè. Giỏi quá, giỏi quá, làm giống thật đấy."

"Con Puck phiên bản chibi của tôi được làm tốt ghê. Em đâu có cơ hội nhìn thấy nó mấy đâu nhỉ."

"Con dấu sau bài tập thể dục Radio, sáng nào em cũng được đóng dấu cho mà."

Quên cả dùng kính ngữ, Petra lôi từ cổ áo ra tấm thẻ đóng dấu mà Subaru đã làm để phát cho lũ trẻ trong làng — mỗi sáng tham gia tập thể dục Radio, cậu đều đóng con dấu khắc từ khoai tây lên đó cho chúng.

Có lẽ cô bé đã lấy mẫu từ con dấu mới nhất 'Ngày thứ Hai u sầu' của Puck đang dừng lại ở đó, rồi miệt mài từng mũi kim chỉ để thêu nên.

"Cơ mà làm tốt thật. Thế này thì với tư cách là thợ may bậc thầy, anh cũng không thể thua được rồi."

"Ngài sẽ nhận... à không, ngài sẽ nhận cho em chứ ạ?"

"Phải là 'Ngài sẽ vui lòng nhận cho em chứ ạ' mới đúng. —Tất nhiên, anh xin trân trọng nhận lấy. Dùng để lau máu, mồ hôi và nước mắt thì hơi cắn rứt lương tâm, nên anh sẽ để trong ngực áo như bùa hộ mệnh vậy."

Gấp chiếc khăn tay cẩn thận, cậu trân trọng cất nó vào trong ngực áo rồi nhìn Petra. Sau đó, cậu nheo đôi mắt hung dữ (theo cái nhìn của người ngoài) lại hết mức có thể để tỏ ra dịu dàng, nở một nụ cười xấu xa như nhe răng với cô bé. Thấy vậy, Petra áp hai tay lên đôi má đang đỏ bừng, quay mặt đi:

"Em sẽ chờ ngài bình an trở về. A, cả chị gái và người ồn ào kia nữa."

"Cảm giác như tôi là hàng khuyến mãi ấy nhỉ."

"Vừa rồi đánh giá về tôi hơi bị tệ đấy nhé!?"

Cười khổ trước việc Petra tiện thể nhắc đến Emilia, và tiện thể nhắc thêm nữa đến Otto. Sự không biết sợ của cô bé ở một khía cạnh nào đó cũng đáng yêu, nhưng nhìn Frederica đang tỏa ra áp lực nồng nặc phía sau lưng cô bé thì không thể nghĩ thế được nữa.

Chắc chắn sau khi nhóm Subaru rời đi, sự giáo dục người hầu của Frederica sẽ càng thêm nghiêm khắc đổ lên đầu thiếu nữ. Petra, hãy sống mạnh mẽ nhé.

"Nào, dù còn luyến tiếc nhưng đến lúc xuất phát rồi."

"Cứ nói chuyện ở đây mãi thì việc dậy sớm đi cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa nhỉ."

Quyết định cắt đứt bầu không khí có thể kéo dài câu chuyện mãi, Subaru đặt chân lên long xa và leo vào thùng xe. Sau đó cậu đưa tay xuống dưới:

"Mời, Emilia-tan. Vào trong lòng tôi nào."

"Thỉnh thoảng ngắm cảnh từ đài xà ích cũng thú vị đấy chứ?"

"Aan, lạnh lùng quá! E.M.K (Emilia-tan Maji Koakuma - Emilia-tan đúng là tiểu quỷ)! —Oái, oa!"

Bàn tay định rụt lại vì bị đối xử lạnh nhạt bỗng bị kéo mạnh, Emilia nhẹ nhàng lướt qua bên cạnh Subaru đang chúi người về phía trước.

Mái tóc bạc nhảy múa khẽ cù vào chóp mũi, cùng với tiếng động nhỏ, thân hình cô đáp xuống long xa. Cô cứ thế nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện Subaru, rồi nghiêng đầu nhìn Subaru đang nhìn mình chằm chằm:

"Sao thế?"

"Hông có gì, hổng có gì hết trơn á?"

Vừa nói, Subaru vừa cố tình dậm chân mạnh hơn bình thường đi về phía cạnh cô, rồi thả phịch người ngồi xuống đó. Xe rộng thênh thang, nhưng cách sử dụng không gian chật chội này khiến Emilia mỉm cười.

Chứng kiến màn qua lại của hai người, Otto lầm bầm "Không thể hùa theo nổi" rồi ngồi vào ghế xà ích, nắm chặt dây cương và ngước nhìn cổng chính.

"Vậy thì xuất phát đây. Làm ơn đừng có cắn vào lưỡi đấy nhé."

"Ông mới là người đừng có làm rung lắc quá đấy. Khi nào phanh gấp thì nhớ ra hiệu như đã hẹn trước. Không thì tôi không ngã đè lên người Emilia-tan một cách mượt mà được đâu."

"Cậu đang nghĩ mấy chuyện đó đấy hả?"

"Tôi! Tôi chưa từng nghe về cái âm mưu đó đâu nhé, bị biến thành đồng phạm từ lúc nào vậy hả!?"

Emilia ném ánh nhìn gần như khinh bỉ về phía cả Subaru và Otto, Otto gào lên kêu oan nhưng không ai thèm đếm xỉa. Nghĩ bụng con người này đúng là hợp với việc gào thét vô lý như người dưng nước lã, Subaru giơ tay lên:

"Nào, nhắm đến 'Thánh Địa', xuất phát—!"

"Cái miệng nào dám thốt ra câu đó thế hả!?"

Lầm bầm "Nhạt nhẽo thế" với Otto đang méo miệng trên ghế xà ích, Subaru thò đầu ra cửa sổ hướng về phía hai người tiễn biệt:

"Vậy nhé, nhờ cả vào mọi người. Với lại... chuyện của Rem, nhờ mọi người chăm sóc."

"Xin cứ giao cho tôi. Đổi lại, xin hãy chăm sóc Emilia-sama và Lãnh chúa."

"Hãy cẩn thận, và bình an trở về nhé."

Trước giọng nói của Subaru đã không còn vẻ đùa cợt lúc chia tay, Frederica và Petra túm vạt váy cúi chào.

Sau màn chào hỏi lịch sự thái quá đó, Subaru lần này mới thực sự yên tâm — dù đáng tiếc là chưa hẳn, nhưng cậu dứt ý thức ra khỏi dinh thự và:

"Này, vẫn chưa đi à Otto. Lề mề quá đấy."

"Không phục cái kiểu đối xử này chút nào!!"

Và thế là, màn trao đổi để giải tỏa căng thẳng trước khi xuất phát đã kết thúc.

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

"Kính ngữ và cách cúi chào, tôi phải dạy lại từ đầu một cách nghiêm túc mới được."

"Em xin lỗi. Chỉ là... em đã nhõng nhẽo một chút thôi ạ."

Cúi gập đầu xuống, động tác của Petra gần như tuân thủ hoàn hảo những gì Frederica đã dạy. Tiếp thu nhanh và hiểu ý tốt, quả là một học trò đáng để dạy dỗ.

Thái độ ban nãy cũng chỉ là phù hợp với lứa tuổi thôi, nên cũng chẳng cần phải khắt khe làm gì.

"Cô biết là cho đến vài hôm trước, em vẫn còn rất thân thiết với Subaru-sama và Emilia-sama. Tuy nhiên, hiện tại quan hệ giữa chúng ta là chủ nhân và người hầu, em không được phép gạt bỏ điều đó khỏi tâm trí đâu đấy."

"—Vâng ạ. Em thực sự xin lỗi."

Kể cả việc hành xử tùy hứng lúc nãy, cô bé cũng đã hiểu rõ.

Lẽ ra tại nơi đó, cô bé phải hành xử đúng mực như đã được dạy và tiễn nhóm Subaru lên đường. Dẫu vậy, việc cô bé dám trút bỏ vai trò người hầu để tiễn biệt họ với tư cách một thiếu nữ bình thường hẳn là có lý do. Một lý do nhỏ bé, nhưng không thể nhượng bộ.

"Vạch trần chuyện đó thì thiếu tinh tế quá. Phần đó cô sẽ cộng dồn vào bài tập chép chính tả buổi chiều của em nhé."

"Oa... Bài tập... tăng lên ạ?"

"Em cũng đã giác ngộ đến mức đó rồi mà nhỉ. Tính toán được cái giá phải trả chỉ dừng lại ở mức đó, em đúng là một học trò có tương lai đáng mong đợi đấy."

Nói xong, Frederica vỗ tay một cái, tiếp lời bằng một tiếng "Nào".

"Dù Emilia-sama và mọi người đi vắng, trong dinh thự vẫn còn Beatrice-sama. Không được lơ là chuyện cơm nước và dọn dẹp đâu. Nếu không làm xong sớm thì sẽ hết giờ học đấy. Petra, nhanh chóng làm việc đi nào."

"Vâng, thưa cô. Em sẽ làm xong ngay đây ạ—!"

Dõi theo bóng dáng cô bé vừa lạch bạch chạy đi, khóe miệng Frederica khẽ giãn ra, để lộ chiếc răng nanh. Lấy tay che đi nụ cười ấy bằng một động tác quen thuộc, Frederica nhìn theo bóng chiếc long xa đã khuất dạng—nhìn về phía nhóm Emilia vừa rời khỏi dinh thự.

"Thế này là đúng theo lời dặn của ngài rồi nhé, Ông chủ. Việc có vượt qua được 'Thánh Địa' hay không, giờ phải trông cậy vào Emilia-sama và Subaru-sama thôi."

Khép đôi mi lại, cô đón lấy cơn gió và thì thầm:

"Liệu Emilia-sama có vượt qua được không? Cái thiên đường bế tắc không lối thoát, bị trói buộc bởi dòng máu của Phù Thủy ấy—"

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

"Chà, quả nhiên là tên Puck đó vẫn chưa chịu ló mặt ra nhỉ."

"Ừm, đúng vậy. Tớ đã gọi bao nhiêu lần, cũng cảm nhận được sự hiện diện trong tinh thể đá... nhưng đây là lần đầu tiên ông ấy không chịu hiện ra lâu đến thế, nên tớ hơi lo."

Bên trong chiếc long xa đang lao đi êm ái, chỉ có tiếng trò chuyện của Subaru và Emilia ngồi cạnh nhau vang lên.

Nhờ chịu ảnh hưởng từ Gia hộ 'Tránh Gió' của long xa, những tạp âm như tiếng gió rít hay tiếng ồn bên ngoài hầu như bị triệt tiêu. Dù đang chạy với tốc độ khá cao nhưng xe rung lắc rất ít và không có tiếng động, tạo ra cảm giác như đang mơ một giấc mơ vậy.

Hoặc có lẽ, nếu ngồi ghế hạng sang của tàu cao tốc Shinkansen thì cũng sẽ được tận hưởng cảm giác xa hoa thế này chăng. Tuy nhiên, đừng nói là ghế hạng sang, ngay cả ghế tự do Subaru cũng chưa từng có kinh nghiệm ngồi thử.

Dù sao đi nữa, trong không gian yên tĩnh của thùng xe, lời nói trao đổi giữa hai người là âm thanh rõ ràng duy nhất. Và nội dung câu chuyện xoay quanh sự thay đổi lạ thường trong vài ngày qua—sự vắng mặt của chú mèo nhỏ trong vai trò người cha, kẻ mà lẽ ra luôn túc trực bên cạnh Emilia và cản trở mọi nỗ lực tiếp cận của Subaru.

"Nghĩ lại thì, từ trước khi quay về dinh thự ông ấy đã không xuất hiện rồi. Lần cuối cùng nhìn thấy là..."

"Là lúc tớ ở Vương đô, tại dinh thự của Crusch-sama. Tớ cứ nghĩ mọi chuyện vẫn bình thường, nhưng không hiểu sao từ sáng hôm đó đã không thấy đâu. Gọi cũng không trả lời, mặt cũng không chịu cho xem... Tớ cứ lo là mình đã làm gì khiến ông ấy giận rồi chứ."

Cúi gằm mặt, Emilia nghịch ngọn tóc bằng ngón tay, cố không để Subaru nhìn thấy biểu cảm của mình. Mấy ngày nay, mái tóc của cô luôn được cố định bằng kiểu tết ba bím màu bạc.

Thấy Subaru cứ nhìn chằm chằm vào đó, cô như đoán được ý đồ của ánh mắt ấy mà gật đầu "Ừm" một tiếng.

"Điều kiện cuối cùng trong giao ước với Puck là 'Để tóc tết ba bím'. Sau đó ông ấy không dặn dò gì thêm về việc để kiểu tóc nào nữa, nên tớ vẫn giữ nguyên thế này."

"Chuyện kiểu tóc là giao ước với Puck hóa ra là thật à. Khá là nhẹ nhàng... mà có nhẹ không nhỉ? Người ta bảo 'cái răng cái tóc là góc con người', nếu thế thì giao ước của Puck cũng đồng nghĩa với việc nắm giữ sinh mạng rồi còn gì."

"Tớ nghĩ đó là cái giá rấ—t là nhẹ đấy. Trước khi rời khỏi rừng tớ không biết, nhưng Roswaal cũng từng ngạc nhiên bảo rằng để ký giao ước với một đại tinh linh cỡ Puck mà điều kiện chỉ như hiện tại thì quá hời. Nghe đâu đúng ra phải cần một lượng mana khổng lồ hoặc những điều kiện phức tạp hơn cơ."

Thấy Emilia cười gượng gạo, Subaru gật đầu vẻ trầm ngâm. Nhưng ngay sau đó, để xua tan nụ cười yếu ớt ấy của cô, cậu nhếch mép cười:

"Mà, chỉ riêng việc độc chiếm một phần thời gian của Emilia-tan thôi, đối với tớ thì đó cũng có thể gọi là cái giá nặng nề khủng khiếp rồi."

"Cậu cứ hay nói mấy chuyện đó một cách nhẹ tênh nên nghe nó cứ trơn tuột đi ấy. Những điều quan trọng thì tớ muốn cậu để dành cho những lúc quan trọng hơn cơ."

Đó là sự bất mãn của Emilia đối với việc Subaru bắt đầu tăng cường độ "tấn công" dồn dập. Đáp lại, Subaru nhẹ nhàng giơ hai tay lên và lắc đầu.

"Mấy câu thoại đắt giá để nói với Emilia-tan trong những tình huống quan trọng tớ vẫn để dành kỹ lưỡng mà. Mấy câu vừa rồi chỉ là những lời đường mật tớ có thể nói với Emilia-tan như cơm bữa hàng ngày thôi."

"Thiệt tình, Subaru dẻo mỏ quá đi mất. ...Thôi đừng nhìn tớ nữa, chắc mặt tớ đang đỏ lên rồi."

Cười trước phản ứng lấy tay che mặt của Emilia, Subaru xác nhận mục tiêu đã hoàn thành. Sau đó, cậu nối lại câu chuyện như để kéo lại chủ đề đã đi chệch hướng: "Cơ mà này".

"Nói đến chuyện Puck vắng mặt, thì nghiêm túc mà nói chuyến đi này khá là lo ngại về mặt chiến lực đấy. Otto thì không thể trông cậy về khoản vũ lực rồi, còn tớ thì phế khỏi bàn. Vậy nên, Emilia-tan mà không có Puck thì cũng căng đấy nhỉ?"

"A, cậu nói thế đấy hả. Nói cho mà biết, không có Puck thì tớ vẫn dùng phép thuật ngon ơ nhé. Tớ không chỉ ký giao ước với Puck mà còn với các bé vi tinh linh nữa. Việc giao tiếp ý chí với các bé ấy không có vấn đề gì nên tớ chiến đấu được. Có chuyện gì tớ sẽ bảo vệ cậu cho."

"Chết dở, ngầu quá. Còn tớ sao mà thảm hại thế này. Câu thoại đó, cậu cứ đợi đấy, sớm muộn gì tớ cũng sẽ là người nói với Emilia-tan."

"Vậy tớ sẽ đợi mà không kỳ vọng quá nhiều nhé."

Như để chứng minh lời nói của Emilia, những đốm sáng tinh linh bắt đầu trôi nổi, tụ tập lại nơi đầu ngón tay cô đang giơ lên. Chúng giống với các á tinh linh của Julius nhưng cảm giác về sự tồn tại lại mỏng manh hơn—là các vi tinh linh. So với Puck thì công suất chắc chắn là một trời một vực, nhưng ít nhất điều này cũng đảm bảo rằng nhóm của họ không phải là một tập thể có chỉ số vũ lực bằng không.

Dù rằng việc cả nhóm phải dựa vào cô gái duy nhất, lại còn là người mình thương, thì quả là một câu chuyện thảm hại hết chỗ nói.

"Mà nói đi cũng phải nói lại, từ hồi vụ Bạch Kình thì cái thói dựa dẫm vào người khác của tớ có thay đổi gì đâu. Lúc đó thì dựa hẳn vào Rem, trước đó nữa cũng... Ơ kìa, hóa ra tớ chưa từng có kinh nghiệm tự lực cánh sinh vượt qua chuyện gì sao!?"

Tất nhiên, đó chỉ là chuyện dưới góc nhìn của cậu, và kết luận đó dừng lại ở mức tự đánh giá thấp bản thân quá đà.

Dù sao thì, ở đây cũng chẳng có ai đủ thông tin để bắt bẻ điều đó, nên sự ngỡ ngàng khi nhớ lại quá khứ của Subaru cũng chỉ trôi qua sau khi khiến cậu tự kiểm điểm sâu sắc.

"Cơ mà, 'Thánh Địa' hả. Thực tế nó là nơi như thế nào nhỉ."

Sau khi tự kiểm điểm xong xuôi, Subaru vừa lơ đãng nhìn cảnh vật bên ngoài qua ô cửa sổ nhỏ vừa lẩm bẩm.

Cậu nghe thấy từ 'Thánh Địa' có lẽ là trong vòng lặp tại dinh thự—khi cậu bị cuốn vào vòng lặp thứ hai ở thế giới này. Cậu đã bỏ lỡ cơ hội bàn về 'Thánh Địa' lúc đó, và kết quả của việc cứ lần lữa mãi là hiện tại đây.

Cũng từng có lúc họ định sơ tán đến 'Thánh Địa' để tránh Ma Nữ Giáo, nhưng kế hoạch đó đã không thành do hành động điên cuồng của Petelgeuse.

Kết quả là, đối với Subaru, 'Thánh Địa' chỉ là một nơi đầy ẩn số. Nghe cái tên thì không có vẻ gì nguy hiểm, nhưng những lời cảnh báo từ miệng Frederica đi kèm với 'Thánh Địa' lại khiến dòng suy nghĩ đang buông lơi của cậu phải căng lên. Trong đó, đáng chú ý nhất là:

"Cẩn thận với Garfiel, nhỉ."

"Subaru cũng chưa từng gặp người đó đúng không. Tớ cũng chỉ mới nghe tên thôi. Frederica cũng không kể chi tiết cho tớ biết."

Hùa theo lời lẩm bẩm của Subaru, Emilia cũng nhíu đôi mày thanh tú lại vẻ bất an. Có lẽ cô cũng đang nhớ lại cùng một cảnh tượng với Subaru.

Đó là màn đối thoại với Frederica, khi cô ấy đưa ra cái tên Garfiel như một nhân vật cần đề phòng, nhưng lại từ chối nói thêm bất cứ điều gì.

Dù Subaru có phàn nàn về việc thông tin bị giấu giếm, cô ấy vẫn kiên quyết không nhượng bộ với một câu duy nhất: "Vì đó là Thệ ước". Emilia thì chẳng hiểu sao lại chấp nhận lui bước trước lý do đó.

"Đáng lẽ phải moi tin cho bằng được chứ lị. Biết là đối tượng nguy hiểm mà chỉ biết mỗi cái tên thì tớ thấy hơi bị chủ quan quá đáng đấy."

"Chịu thôi, là Thệ ước mà. Ước định là thần thánh và bất khả xâm phạm, tuyệt đối không được vi phạm. Giao ước, Minh ước hay Thệ ước, dù sức nặng có khác nhau nhưng độ vững chắc thì phải coi trọng như nhau."

Vừa lắc ngón tay đang dựng đứng, Emilia vừa giảng giải cho Subaru như dạy bảo trẻ con.

Giao ước, Thệ ước, Minh ước—trong khi nghe những từ ngữ chẳng khác nào chơi chữ đó lọt vào tai, Subaru buột miệng nói ra thắc mắc vừa nảy sinh trong đầu:

"Giữa Emilia-tan và Puck là Giao ước. Frederica vì giữ nghĩa với Ros-chi hay sao đó mà không thể nhượng bộ là Thệ ước. Còn cái mà Vương quốc ký kết với Rồng là Minh ước... thế là đúng chưa nhỉ? Có gì khác nhau không?"

"Cũng không hẳn là phân biệt rạch ròi đến thế, nhưng tớ nghĩ Giao ước là ước định giữa các cá nhân. Thệ ước là ước định mà một bên thề với một bên. Còn Minh ước là thứ vượt qua cả cá nhân, vượt qua cả thời gian để kết nối. Tớ đã được dạy như thế."

"Ra là vậy. Đúng là nếu hiểu theo cách đó thì khớp với các điều kiện thật."

Gật đầu tán thành với lời giải thích của Emilia, Subaru vò đầu bứt tai rồi tiếp lời "Nhưng mà này".

"Cậu dùng từ ngữ nghe đao to búa lớn quá nhỉ. Ước định là thần thánh và bất khả xâm phạm, gì đó hả?"

"Ước định... lời hứa, là thứ quan trọng mà. Thệ ước thì đương nhiên rồi, nhưng ngay cả Giao ước, thực ra cũng chẳng có sự cưỡng chế nào bắt buộc phải tuân thủ cả. Không có, nhưng dù không có thì vẫn phải giữ lời hứa. Đó là thứ mà người ta phải nỗ lực để giữ gìn, đúng không? Dù không ai nhìn thấy, dù không ai nhận ra, vẫn phải giữ lời hứa. Cả đối phương và bản thân đều phải tận lực để làm điều đó."

Đặt tay lên ngực, Emilia nhìn chằm chằm vào Subaru, người vừa đặt câu hỏi với thái độ nhẹ nhàng. Giọng cô dịu dàng, tuyệt nhiên không có ý trách móc. Chính vì thế, lồng ngực cậu mới đau nhói.

"Chính vì tin tưởng như vậy, nên mới có thể cố gắng để hoàn thành ước định đã trao nhau. Lời hứa, chính là thứ để kết nối niềm tin đó giữa đôi bên, phải không?"

"Về vụ lần đó, tớ thực sự vô cùng xin lỗiiiii—!"

Trong chiếc xe không chút rung lắc, Subaru bò rạp xuống sàn, cúi đầu tạ lỗi một cách dứt khoát.

Trước tư thế DOGEZA trán chạm sàn của cậu, Emilia chớp mắt ngạc nhiên, rồi vài giây sau như nhớ lại phát ngôn của mình và hiểu ra hành động của Subaru, cô nói:

"A, tớ không có ý trách Subaru đâu. Đúng là Subaru đã không giữ lời hứa với tớ, lại còn không chịu xin lỗi đàng hoàng mà cứ lấp liếm, nên chuyện tớ cáu lên kiểu 'Cái gì chứ' là có thật, nhưng mà..."

"Đau đau đau! Đau tai quá!"

"Sau đó tớ cũng đã tự kiểm điểm là mình hơi áp đặt quá rồi. Việc tớ không chủ động đi làm hòa ngay với Subaru cũng là do cái tính bướng bỉnh của tớ mà ra. Thật sự xin lỗi cậu nhé."

"Đau đau đau! Đau ngực quá!"

"Về chuyện ước định cũng vậy, có lẽ tớ đã suy nghĩ quá nặng nề và sâu sắc. Cậu thấy đấy, tớ là Tinh linh thuật sư, nên chuyện giao ước gần gũi với tớ hơn người bình thường. Với Tinh linh thuật sư, giao ước với tinh linh là thứ đáng tôn trọng hơn bất cứ điều gì nên tớ bị nhạy cảm quá... Ừm, đối với tớ, lời hứa là thứ rất, rấ—t quan trọng. Quả nhiên là Subaru nên kiểm điểm đi."

"Đau đau đau! Đau lòng quá!"

Càng nói, những mâu thuẫn thực tế lúc đó dường như càng sục sôi trở lại. Trước một Emilia bắt đầu hơi dỗi, Subaru chỉ biết cúi đầu sát đất.

Tại phòng chờ trong Hoàng thành, lý do cô phẫn nộ đến thế giờ đã rõ ràng.

Cô không chỉ giận vì cậu thất hứa đơn thuần. Đối với cô, bản thân lời hứa đã mang một ý nghĩa vô cùng nặng nề. Subaru đã tùy tiện phá vỡ nó, nên dù cô có dịu dàng đến đâu cũng không thể giữ bình tĩnh được.

Subaru đã vô tình chà đạp lên điều quan trọng trong trái tim Emilia.

"Cậu đã kiểm điểm chưa?"

"Tớ kiểm điểm rồi. Sâu hơn biển, cao hơn núi, rộng hơn trời, vĩ đại hơn cả vũ trụ."

"Nếu thế thì được, tớ tha thứ cho cậu."

Emilia dùng ngón tay chọc nhẹ vào trán Subaru khi cậu ngẩng mặt lên, rồi đưa ngón tay đó lên môi mình và mỉm cười nhẹ nhàng. Sự an tâm khi thấy không còn sự giận dữ trong đó, cộng với cử chỉ tiếp theo quá đỗi dễ thương khiến Subaru không thốt nên lời.

Không nhận ra Subaru đang đớp đớp miệng như cá mắc cạn, Emilia bất chợt quay đầu về hướng di chuyển.

"Thánh Địa và Garfiel. Thêm cả Roswaal và người dân trong làng nữa... có quá nhiều người cần phải nói chuyện, làm tớ bắt đầu thấy hồi hộp rồi đây."

"Gì chứ, tớ sẽ không để Emilia-tan gặp nguy hiểm đâu. Hãy tin tưởng vào lá chắn số 2 là tớ đây."

"Số hai á? Vậy số một là ai?"

"Đang vừa đánh xe vừa tình tứ với Patrasche của tớ ở ngoài kia kìa."

Thấy Subaru tỉnh bơ gọi Otto là lá chắn thịt, Emilia lần này không nhịn được nữa mà phì cười. Hài lòng khi thấy nụ cười của cô rạng rỡ trở lại, Subaru bắt đầu suy nghĩ về những cửa ải đang chờ đợi phía trước như cô vừa nói.

Kể từ khi đến dị giới, các vấn đề cứ liên tiếp xảy ra không cho cậu chút thời gian nghỉ ngơi nào.

Dù đang trên đường đến 'Thánh Địa', nhưng cuộn xoáy trong lòng cậu là nỗi bất an lớn hơn cả sự mong đợi về một vùng đất chưa biết. Bởi lẽ Frederica đã trực tiếp khơi dậy điều đó, và việc Roswaal cùng dân làng chưa trở về cũng có quá nhiều điểm đáng ngờ. Hơn nữa, bản thân nhóm Subaru cũng còn nhiều vướng bận, như việc Puck không đáp lại lời gọi hay những yếu tố bất ổn để lại tại dinh thự.

"Cậu đang nghĩ về chuyện của Rem-san à?"

"...Cậu biết sao?"

Nhìn nghiêng khuôn mặt đang im lặng của Subaru, Emilia nghiêng đầu hỏi.

Động tác đó khiến mái tóc bạc trượt khỏi vai, cô vừa dùng ngón tay mân mê ngọn tóc làm đuôi tóc tết đung đưa vừa nói "Tớ biết chứ".

"Cậu cứ nghĩ là tớ cũng đang nhìn cậu nhiều như cậu nhìn tớ là được mà."

"Thế nghĩa là Emilia-tan nhìn chằm chằm và nghĩ về tớ suốt 24 giờ hả?"

"A, chắc là khoảng một nửa của một nửa của một nửa chỗ đó thôi."

"Thế nghĩa là ba tiếng đồng hồ...!"

"Của một nửa của một nửa của một nửa nữa..."

"Nghe con số chính xác tổn thương lắm nên thôi bỏ đi!"

Thấy Emilia định chia nhỏ để tính ra con số thực tế, Subaru vội lên tiếng, khẽ thở dài rồi gãi má.

"Đã giao cho Frederica và Petra rồi, không phải lo đâu. Không lo... lẽ ra là không lo nhưng tớ không thể diễn tả nỗi bất an cứ trào lên này bằng lời được."

"Lo lắng là vì lo lắng thôi, đâu còn cách nào khác. Điều đó chứng tỏ người đó quan trọng với cậu mà. Được quan tâm nhiều như thế, tớ thấy hơi ghen tị đấy."

"Nói trước nhé, tớ cũng lo cho Emilia-tan nhiều y như... Khoan, cậu định mớm cho tớ nói câu này đúng không?"

"Ừm, tớ xấu tính đấy. Xin lỗi nhé."

Chỉ cần hành động lè lưỡi xin lỗi đó thôi là đủ để tha thứ tất cả.

Trước một Subaru đang vô thức rên rỉ trong họng, Emilia ngước mắt nhìn lên và nói "Nhưng mà".

"Người cậu lo lắng hơn cả là Beatrice, đúng không?"

"...Chẳng lẽ Emilia-tan và tớ có thần giao cách cảm à? Thế này thì nhìn thấy cái kết viên mãn hoàn toàn rồi còn gì."

"Nếu là mọi khi thì cậu sẽ ra vẻ 'Ai mà thèm lo chứ', nhưng hôm nay cậu không nói thế. Đó là bằng chứng cho thấy cậu đang rấ—t là lo lắng."

Bị nói trúng tim đen không cãi được câu nào, Subaru cắn môi vẻ cay cú.

Nhưng ngay lập tức cậu xóa đi biểu cảm đó và thay bằng một vẻ mặt khác.

"Cũng không đến mức gọi là lo đâu? Chỉ là, lần cuối chia tay cứ như cãi nhau, sau đó chưa gặp lại lần nào. Cứ thế rời khỏi dinh thự mà không gặp mặt thì thấy hơi khó chịu trong người chút thôi. Đúng, chỉ một chú—t xíu thôi. Một tí tẹo này, chỉ bằng cái đầu móng tay thôi."

"Nghe cách nói cứ thấy bậy bạ thế nào ấy, hay là do tớ tưởng tượng nhỉ."

"Không phải tưởng tượng đâu, là do lỗi của tớ đấy."

Cố giấu niềm vui khi thấy phản ứng đúng vào chỗ mình nhắm tới, Subaru mỉm cười nhìn Emilia đang nghiêng đầu khó hiểu.

"Nếu vì chuyện đó mà bệnh tự kỷ của Beako càng trầm trọng hơn, thì với tư cách là cựu thành viên hội tự kỷ, tớ cảm thấy cũng có một phần trách nhiệm, hay đại loại thế."

"Tự kỷ... Subaru rành về vụ đó nhỉ. Liệu Beatrice có chịu ra ngoài không?"

"Cái này khó à nha. Không có lý do chính đáng mà lôi cổ ra thì không tốt, nhưng cứ để mặc kệ tốn thời gian thì lại thành nuông chiều quá. Đúng là mấy đứa tự kỷ đứa nào cũng làm người ta đau đầu... A! Cả tớ cũng thế!"

Sau khi chốt hạ bằng màn tự vả quen thuộc, cậu điều chỉnh lại hướng câu chuyện.

Dù sao thì, đã quyết định đến 'Thánh Địa' rồi thì chuyện đó cũng phải để sau.

"Khi nào về, tớ phải nói chuyện nhiều với Beako mới được. Rốt cuộc thì những điều cần hỏi vẫn chưa hỏi được."

"Cả Beatrice và Puck, tớ có cảm giác họ biết điều gì đó nhưng lại giấu đi."

"Tớ cũng đồng ý. Cả Frederica nữa, mấy người liên quan đến cái dinh thự đó có cái tật xấu là cứ nói mấy câu đầy ẩn ý rồi hoãn phần giải đáp lại. Bệnh rồi. Mà còn là bệnh nặng nữa. Cái con nhỏ Beako đó, trả lại cuốn Phúc Âm xong chỉ phán mấy câu làm người ta tò mò."

Cuốn Phúc Âm bị Beatrice trả lại cùng những lời nói đầy ẩn ý hiện vẫn được Subaru bảo quản kỹ lưỡng. Nếu chỉ là hành lý thừa thãi thì để lại cũng được, nhưng cậu mang theo vì nghĩ trong trường hợp xấu nhất có thể dùng làm bằng chứng để chất vấn Roswaal.

Vì nó khá rùng rợn nên cậu giấu kín dưới đáy túi.

"—Hình như vào rừng rồi."

Bất chợt, Emilia ngẩng mặt lên, vén tóc mái trước trán, nhìn quanh rồi thốt lên. Subaru cũng ngẩng lên theo, nhưng từ trong long xa thì không thể xác nhận tính chân thực của lời nói đó. Cậu bước tới ô cửa sổ nhỏ nhìn ra ngoài, quả nhiên sắc xanh của cây cối đã trở nên đậm đặc hơn.

"Không nhìn ra ngoài mà cậu cũng biết hay thật đấy."

"Dù là con lai, nhưng trong tớ cũng có máu Elf mà. Elf và rừng có mối quan hệ mật thiết đến mức được gọi là tộc người của rừng—"

Đúng lúc Emilia đang nở nụ cười mong manh và kể chuyện.

Một cảm giác bất ngờ kích thích nhẹ lên da Subaru, cậu ngơ ngác nhìn quanh xem có chuyện gì. Dĩ nhiên, không có thứ gì hữu hình tác động lên xung quanh cả.

Bên trong long xa vẫn được tách biệt với bên ngoài nhờ Gia hộ 'Tránh Gió'.

Tuy nhiên,

"—!? Này, khoan đã!"

"————"

Cơ thể mảnh mai của Emilia bỗng lảo đảo, Subaru lao tới đỡ lấy cô ngay trước khi cô ngã gục xuống một cách vô phòng bị.

Subaru trượt trên sàn xe, ôm trọn lấy Emilia đang mất hết sức lực. Cô nhắm nghiền mắt, vẻ mặt đau đớn và thở dốc khẽ khàng.

"E-Emilia-tan!? Có chuyện gì vậy, Emilia!?"

Emilia không thể trả lời. Dù có vẻ đau đớn, nhưng ngoại trừ hơi thở nông và gấp cùng biểu cảm đó ra thì cô không sốt cũng không toát mồ hôi.

Bế cơ thể nhẹ bẫng của cô lên, Subaru lập tức phán đoán rằng tự mình không giải quyết được. Cậu chạy vội về phía trước thùng xe, thò đầu qua ô cửa nhỏ thông với ghế đánh xe và hét lớn:

"Otto! Nguy rồi, Emilia đột nhiên ngã gục! Có thuốc hay gì..."

"A—, Natsuki-san, xin lỗi nhé."

Lời nói đầy lo lắng của Subaru bị cắt ngang. Và Otto, người lẽ ra phải trả lời cậu, đang vã mồ hôi trán, quay lại nhìn cậu với giọng nói không còn chút sức lực.

Có hai sự thay đổi mà cậu nhận ra—thứ nhất, chiếc long xa đang dừng lại. Patrasche và Furufu đều đã dừng bước, đứng chôn chân giữa rừng cây. Việc cậu không nhận ra xe dừng chứng tỏ sự hỗn loạn vừa rồi quá lớn, nhưng vấn đề lớn hơn thế đang nảy sinh ngay lúc này.

Đó là sự thay đổi lớn thứ hai, và—

"Dám đường đường chính chính đi từ chính diện, cũng to gan đấy chứ, lũ ngoại lai."

Câu nói nhổ toẹt ra ấy, trái ngược với mặt chữ, không hề chứa đựng một chút cảm xúc thân thiện nào.

Chỉ một câu thôi cũng đủ để hiểu được tính cách của kẻ vừa thốt ra nó.

Ấn tượng đó hoàn toàn chính xác, không hề phản bội lại vẻ ngoài của nhân vật đang đứng sừng sững chặn trước đầu long xa.

Mái tóc vàng ngắn dựng ngược, vết sẹo trắng nổi bật trên trán. Ánh mắt sắc lẹm hung dữ không thua kém gì Subaru - kẻ luôn bị trêu chọc vì đôi mắt tam bạch, và chiếc răng nanh giống loài thú họ mèo trắng ởn đến lạ. Dáng người khom khom lưng tôm có vẻ thấp so với nam giới, nhưng luồng quỷ khí dũng mãnh toát ra từ toàn thân hắn đủ để không ai dám coi thường vóc dáng nhỏ bé đó.

"Tao đếch biết mày là thằng nào, nhưng đúng là 'Cọc càng vươn cao thì đầu càng nhọn dễ gãy' nhỉ."

"Hả, a?"

Nghe thấy câu thành ngữ lạ hoắc, Subaru thốt lên một tiếng ngớ ngẩn. Kẻ kia nghe vậy thì cười khẩy một tiếng "Hà" như thể cho rằng cậu đang sợ hãi.

"A? Đừng có mà sợ, này. Đúng là tụi bay xui xẻo thật. Bởi lẽ, cái nơi tụi bay định lẻn vào lại là chỗ này, và khuyến mãi thêm là gặp phải ông đây nữa chứ."

Gã đàn ông cười hung hãn, hai hàm răng nghiến vào nhau kêu ken két, rồi nắm chặt hai nắm đấm, hạ thấp trọng tâm vào thế chiến đấu. Giữ nguyên tư thế đó, hắn ngước nhìn về phía những kẻ đang câm nín, và tuyên bố:

"Xuất hiện trước mặt Garfiel đại nhân này là tận số rồi. Hãy trở thành 'Bazomazo trôi dạt sang trái sang phải' đi!"

Tên côn đồ vừa xưng danh đó buông một câu dọa dẫm chẳng ai hiểu ý nghĩa là gì, rồi đạp mạnh xuống đất lao tới.

Ngay sau đó, một chấn động như đảo lộn thế giới ập xuống nhóm Subaru.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!