Chương 63: 『Sparca』
——Thời gian quay ngược lại một chút.
"——Từ giờ, bản chức sẽ kiểm tra xem chư vị có tư cách trở thành Kiếm Nô của hòn đảo này hay không."
Trong căn phòng bị tống vào sau khi bị lôi ra khỏi phòng trị liệu, Gustav khoanh bốn cánh tay vạm vỡ, nhìn quanh một lượt.
Ánh mắt cơ học lạnh lẽo đó hướng về phía bốn người, tính cả Subaru.
Một gã Tích Nhân vảy xám khoác tấm giẻ rách bẩn thỉu, một gã đàn ông gầy gò cởi trần với cái đầu cạo trọc xăm trổ khắp nơi, và một thanh niên mặt mũi tinh anh để tóc màu gỉ sắt.
Đó là những kẻ bị tống vào cùng phòng với Subaru.
Từ câu chuyện vừa rồi, có vẻ trong mắt Gustav, Subaru và những gã đàn ông kia có cùng một vị thế.
Tuy nhiên, dưới góc nhìn của những kẻ bị ném vào đây, dường như có ý kiến phản đối suy nghĩ đó.
"Khoan đã, Tổng đốc Gustav! Ngài định bắt đầu 'Sparca' sao? Thêm cả đứa trẻ này vào quân số ư? Đừng có đùa chứ!"
Thanh niên tóc gỉ sắt nhìn thấy Subaru bị đẩy vào phòng liền hét lên giận dữ.
Dù đường nét khuôn mặt khá tuấn tú, nhưng râu ria lởm chởm, sắc mặt kiệt quệ cùng sự cáu kỉnh bất mãn đã làm giảm đi đáng kể vẻ đẹp đó.
Nhưng vẻ bề ngoài chẳng liên quan gì ở chốn này. Bằng chứng là hai người kia cũng hùa theo cơn nóng giận đó mà sừng sồ với Gustav.
"Đúng đấy! Thằng ranh con thì được tích sự gì!? Mạng bọn tao đang treo lơ lửng đây này!"
"Không biến kiếm đấu thành trò diễn tàn khốc. Tôi nghe nói đó là phương châm của Tổng đốc mà...?"
"Hai người họ nói đúng đấy. Hãy giải thích cho thỏa đáng đi. Mà vốn dĩ, giả sử có thêm đứa trẻ đó vào thì vẫn thiếu người. Năm người một nhóm, ngài đã nói thế cơ mà!"
Tích Nhân, gã xăm trổ và thanh niên tóc gỉ sắt đồng loạt lên tiếng, trút cơn giận dữ lên Gustav.
Subaru, người vẫn chưa hiểu rõ nội dung của 'Sparca' cũng như mối quan hệ giữa họ và mình, đang ở trong tình thế khó mà mở miệng. Tuy nhiên, cậu cũng lờ mờ hiểu ra vài điều.
Có vẻ như Subaru đã phản bội lại kỳ vọng của ba người kia, và sự bất mãn về điều đó đang được trút lên đầu Gustav.
"...Ông Gustav, mọi người đang nói thế kìa."
"Bản chức nghe thấy rồi, Schwartz. Khác với tay, tai của bản chức cũng chỉ có hai cái giống các ngươi, nhưng bản chức định sẽ hoàn thành vai trò một cách thập toàn. Cả cái đầu duy nhất này cũng vậy."
"Nếu vậy thì——"
"——Im lặng. Nếu ngắt lời bản chức, thì cũng đồng nghĩa với việc ngắt lời ý chí của Hoàng đế bệ hạ."
Chỉ một câu nói, lời định nói tiếp của thanh niên tóc gỉ sắt bị đè bẹp.
Gustav không hề thay đổi sắc mặt hay giọng điệu. Dẫu vậy, sức nặng trong ý nghĩa của lời nói đó lại nặng nề hơn hẳn so với trước.
Không chỉ thanh niên tóc gỉ sắt, hai người kia cũng ngậm miệng. Thấy vậy, Gustav gật đầu.
"Tốt, vậy bản chức nói tiếp. Như đã tuyên bố, từ giờ 'Sparca' của chư vị sẽ bắt đầu. Khán giả là những Kiếm Nô đang sống trên đảo, không có khách vãng lai từ bên ngoài. Liệu chư vị có thực lực để đảm nhận việc tiếp đón những vị khách quan trọng hay không, đây cũng là hòn đá thử vàng cho việc đó."
"Khán giả..."
Cảm thấy dự cảm chẳng lành, Subaru lẩm bẩm nhỏ.
Hiện tại, tên Cecilus giả mạo đã đi cùng Subaru đến trước cửa căn phòng này, lúc chia tay hắn đã nói: "Cố lên nha! Tớ sẽ xem ở trên!"
Tuy chưa xác nhận ý nghĩa câu đó, nhưng giờ thì cậu cũng đoán ra được đại khái rồi.
"Không lẽ, định bắt bọn mình đấu với nhau..."
"Hả! Đúng là thằng ranh con chẳng biết cái quái gì. Nếu thế thì bọn tao phải mừng húm vì có loại như mày trà trộn vào chứ!"
"Ư..."
Vừa nói ra suy nghĩ, cậu liền bị gã Tích Nhân thè cái lưỡi dài ra chế giễu.
Nhưng lời hắn nói cũng có lý. Nếu 'Sparca' là cuộc tàn sát giữa các thành viên ở đây, thì việc có một đứa trẻ trà trộn vào phải là điều đáng hoan nghênh mới đúng.
Ngược lại, điều họ lo lắng là việc Subaru không có khả năng chiến đấu, nghĩa là——
"Chẳng lẽ, bắt tất cả chúng ta chiến đấu với cái gì đó?"
"Thông minh đấy, nhóc con. Tao nóng tính lắm. Im mồm lại chút đi..."
Thay vì khen ngợi "chính xác" một cách dịu dàng, gã xăm trổ cảnh cáo cậu bằng đôi mắt vằn đỏ.
Tạm thời, có cảm giác tinh thần đồng đội đã bắt đầu từ mức tồi tệ nhất rồi. Mà, cũng chẳng phải tình huống để nói đùa.
"Rốt cuộc, định bắt chúng tôi đấu với cái gì?"
"Bản chức không nói là Kiếm Nô đã qua rèn luyện. Giữa các ngươi và họ thì chẳng thành chuyện được đâu. Bản chức chỉ có thể nói bấy nhiêu thôi. ——Kẻ thù, không phải lúc nào cũng xuất hiện dưới ánh mặt trời."
"——? Đánh đố à? Sở thích tồi tệ thật đấy."
Thanh niên tóc gỉ sắt méo miệng đáp lại lời Gustav.
Sau đó anh ta thở hắt ra một hơi nhỏ, nói "Vậy thì", rồi tiếp lời:
"Dù bị ép phải im lặng, nhưng tôi nhất định phải hỏi điều này. Giả sử đứa trẻ đó là người thứ tư, vậy người thứ năm đâu. 'Hợp' của chúng tôi..."
"Người thứ năm trong 'Hợp' của chư vị vẫn đang ngủ trong phòng trị liệu. Chừng nào kẻ đó chưa tỉnh lại, thì chư vị phải tham gia 'Sparca' chỉ với số nhân sự này."
"Ông tỉnh táo không đấy, Tổng đốc...!"
"Nếu cần thiết để tuân theo ý chí của Hoàng đế bệ hạ, bản chức sẽ dùng cả sự tỉnh táo lẫn điên rồ."
Trước câu trả lời lạnh lùng của Gustav, thanh niên tóc gỉ sắt quay mặt đi vì thấy không thể nói lý lẽ. Sau đó, ánh mắt của anh ta hướng về phía Subaru và gọi "Mày".
Trước thái độ hung hăng lúc nãy và việc đột nhiên bị chỉ điểm, Subaru cứng đờ má lại.
"Gì, gì chứ..."
"Nhìn qua thì chỉ là một đứa trẻ ốm yếu, nhưng mày làm được gì? Đặc kỹ? Phép thuật? Có điểm mạnh nào hữu ích không?"
"Đ, đặc kỹ hữu ích..."
Bị hỏi dồn dập, Subaru hoảng hốt đảo mắt.
Đáng tiếc là từ khi bị thu nhỏ, cậu cảm giác mình chẳng thể dùng roi cho ra hồn, còn về phép thuật thì nếu không có Beatrice đáng yêu thì cậu cũng vô dụng. Những tiểu xảo lặt vặt khác, quả nhiên khi cơ thể nhỏ lại cũng chẳng thể dùng được đàng hoàng.
Không nói được gì, Subaru im bặt. Thấy bộ dạng đó, thanh niên tóc gỉ sắt đặt tay lên trán.
"Thật sự chỉ là một đứa trẻ thôi sao... Trời ơi."
Anh ta lẩm bẩm với giọng thất vọng tràn trề.
"Hi, hihi, đã có con nít lại còn thiếu người. Xong rồi, xong đời rồi! Xong—đời—rồi!"
"Đừng có rống lên, thằng vảy kia. Mày chọc tao điên lên, muốn chết hả...?"
"Hảảả? Không nghe thấy gì hết, giọng mày bé quá!"
Có vẻ cuộc đối thoại giữa Subaru và thanh niên tóc gỉ sắt làm hai kẻ kia cực kỳ ngứa mắt, gã Tích Nhân và gã xăm trổ bắt đầu cãi nhau to. Hai kẻ trừng mắt nhìn nhau, tưởng như sắp lao vào đấm nhau đến nơi. Lúc đó thanh niên tóc gỉ sắt hoảng hốt chen vào: "Khoan đã!".
"Chúng ta tranh giành nhau thì được gì! Tao hiểu chúng mày đang bế tắc, nhưng nghe tao nói đã! Trước khi đến đây tao từng là chiến binh phục vụ cho một vị cao quý! Nếu làm theo chỉ thị của tao..."
"Câm mồm! Chiến binh cái đéo gì? Thế sao mày lại ở đây! Chắc là thua trận rồi thành tù binh chứ gì! Đen đủi bỏ mẹ!"
"Không có gì ngu xuẩn hơn việc nịnh nọt kẻ khác và giao phó mạng sống cho hắn. Số phận của tao không ai điều khiển được."
"Lũ, lũ chúng mày...!"
Tuy nhiên, lời can ngăn của thanh niên tóc gỉ sắt chẳng lọt vào tai gã Tích Nhân và gã xăm trổ chút nào.
Đã thế còn bị hai kẻ kia bật lại, thanh niên tóc gỉ sắt đỏ mặt tía tai bắt đầu nổi giận. Chẳng biết phía trước có gì đang chờ đợi, nhưng tình hình này tuyệt đối không ổn chút nào.
"Ô, ông Gustav..."
"Schwartz, bản chức không còn gì để nói. Ý đồ của bản chức đã truyền đạt xong. Từng giọt máu chảy trên Đảo Kiếm Nô này đều được dùng cho sự phồn vinh của Đế quốc. Từng giọt một."
"...Có nói lại thì tôi cũng chả hiểu gì sất."
Ba người kia xô xát, Subaru bị bỏ rơi lại chẳng thể nắm bắt được ý nghĩa trong lời nói của Gustav.
Dù nhìn xuống bốn người đang bị đặt vào tình huống tuyệt vọng như vậy, Gustav cũng chẳng định nói thêm lời nào nữa.
Và rồi——
△▼△▼△▼△
——Mối quan hệ của bốn người vẫn ở trạng thái tồi tệ nhất khi 'Sparca' bắt đầu.
"――――"
Một sân đấu hình tròn được bao quanh bởi những bức tường cao, đó chính là sân khấu của Kiếm Nô gọi là Đấu Trường.
Phía bên kia bức tường là khán đài dạng bậc thang, lác đác những bóng người ngồi lấp đầy các ghế, có thể cảm nhận được sức nóng tĩnh lặng đang bao trùm toàn bộ hội trường.
Tuy nhiên điều đáng sợ là, những kẻ đang nhìn xuống đấu trường —— nếu theo lời giải thích của Gustav thì bọn họ là Kiếm Nô —— lại đang giữ im lặng một cách kỳ lạ.
Theo tưởng tượng chủ quan của Subaru, cậu cứ nghĩ ở những chỗ thế này khán giả phải hò hét thô tục lắm.
Nhưng sự khác biệt so với tưởng tượng đó cũng là điều dễ hiểu.
Bởi vì, kẻ quản lý và cai trị hòn đảo này là Gustav. ——Cậu không nghĩ gã khổng lồ có vẻ cứng nhắc kia lại cho phép Kiếm Nô có thái độ thô tục.
"Chắc chỉ cần chạy trên hành lang thôi cũng bị phạt nặng rồi."
Subaru vừa cố tỏ ra mạnh mẽ vừa lảng tránh hiện thực.
Nếu không làm thế, cậu sẽ ép đôi chân đang run rẩy của mình bỏ chạy ngay lập tức mất.
——Trước ánh mắt của con ma thú đang từ từ lộ diện từ phía sau song sắt mở ra kia.
"――――"
Con ma thú có khuôn mặt sư tử bước ra, hình dáng sặc sỡ đó trông rất quen mắt.
Trước đây, cô bé thắt bím tóc đã dẫn một con ma thú to xác vào dinh thự, đó cũng là đối thủ đáng nhớ đã trở thành nguyên liệu cho chiếc roi của Subaru. Tên thì cậu không nhớ ra ngay được.
"Sư, sư tử...?"
"——Gàoooooo!!"
Như để đáp lại tiếng gọi của Subaru, con ma thú hay đúng hơn là Kiếm Đấu Thú sư tử gầm lên. Tiếng gầm vang vọng khắp đấu trường, cảm giác như âm thanh rung chuyển cả bên trong cơ thể Subaru.
Chỉ nhìn từ xa con Kiếm Đấu Thú to hơn cả Gustav kia thôi cũng đã sợ chết khiếp rồi.
"Không hạ được thứ đó thì chúng ta không sống nổi đâu."
Lườm con sư tử, gã thanh niên tóc gỉ sắt nói với giọng cay đắng.
Đúng, đúng là vậy. Đó là điều kiện để kết thúc 'Sparca' này, là bài toán khó mà Subaru và ba người này phải hợp sức giải quyết.
Một bài toán khó đáng sợ mà chẳng thấy đâu là cơ hội thắng.
"Chết tiệt, khốn kiếp, sao tao lại gặp phải chuyện này...!"
"Thôi than vãn đi! Phải dốc toàn lực tìm cách sống sót! Nhìn kia kìa!"
"Hả?"
Gã Tích Nhân ôm mặt, than khóc như thể tận thế đến nơi. Vỗ vai hắn, thanh niên tóc gỉ sắt chỉ tay về phía hai đầu của đấu trường —— nằm trên đường chéo đối diện với con sư tử, nhìn từ phía Subaru thì nó nằm ở hai bên trái phải của hội trường.
Ở đó, có thể thấy những vật đang cắm xuống đất và——
"——Kia là kiếm hả?"
"T, tao cũng thấy thế...!"
Subaru đồng tình với lời của gã xăm trổ, liền bị hắn lườm một cái lạnh lẽo. Nhưng dù không nhận được sự đồng thuận của đồng đội, thì thứ nhìn thấy cũng không biến mất như khói được.
Thứ cắm ở đó, quả thực là hai thanh kiếm.
"Chắc họ sẽ không làm cái trò để chúng ta tay không làm mồi cho Kiếm Đấu Thú đâu. Trước tiên việc ưu tiên hàng đầu là đoạt lấy vũ khí. Tuy nhiên, chỉ dùng được thanh kiếm bên phải thôi."
"...Đúng thế thật."
Nghe lời thanh niên tóc gỉ sắt, gã xăm trổ gật đầu đồng ý. Sợ lên tiếng sẽ bị lườm nên Subaru không nói gì, nhưng cậu cũng có cùng ý kiến.
Bởi vì, thanh kiếm bên phải thì nhỏ, nhưng thanh kiếm bên trái lại quá khổ.
Thanh kiếm bên trái lớn đến mức khiến người ta nghi ngờ đó là kiếm dành cho Gustav dùng, lưỡi kiếm dày cộp, trông không giống thứ có thể vung vẩy được.
Giả sử Subaru không bị thu nhỏ thì cũng chẳng thể nhấc nổi cái thứ khổng lồ đó.
Có lẽ thanh niên tóc gỉ sắt và gã xăm trổ cũng không dùng được thanh kiếm quá khổ kia.
Vậy nên, thứ có thể dùng làm vũ khí chỉ có thanh kiếm nhỏ. Giá mà có thành viên nào dùng được thanh kiếm to kia thì chắc sẽ yên tâm hơn nhiều.
"Nó to xác thế kia. Chỉ còn cách lấy vũ khí rồi nhắm vào mắt con Kiếm Đấu Thú. Khuấy nát óc nó, hạ gục nó. Đó là con đường sống duy nhất của chúng ta."
"...Mày dùng kiếm được không?"
"Tao đã nói rồi. Tao từng là chiến binh đấy. Tao dùng giỏi hơn chúng mày nhiều."
Thanh niên tóc gỉ sắt trả lời đầy tự tin, gã xăm trổ nheo một mắt suy tính. Có vẻ hắn cưỡng ép coi sự im lặng đó là đồng ý, thanh niên tóc gỉ sắt quay lại nhìn Subaru và Tích Nhân rồi nói:
"Khi có tuyên bố bắt đầu, tao sẽ chạy đi lấy thanh kiếm đó. Trong lúc đó, đừng để Kiếm Đấu Thú lại gần tao khi tao đang không phòng bị."
"Đ, đừng để lại gần, thì phải làm sao?"
"Hét lên hay gây tiếng động để thu hút sự chú ý ấy. Mấy cái đó tự mà nghĩ đi!"
"H, hiểu rồi..."
Bị thanh niên tóc gỉ sắt quát lại, Subaru ngoan ngoãn gật đầu.
Một kế hoạch khá đáng sợ và liều lĩnh, nhưng cũng chẳng nghĩ ra cách nào khác. Hơn nữa nếu thanh niên tóc gỉ sắt là tay kiếm giỏi như lời anh ta tự tin, thì có thể hạ được con sư tử.
Sẽ kết thúc được cái 'Sparca' đáng sợ này và tính tiếp chuyện tương lai.
Vì thế——
"——Vậy thì, 'Sparca' bắt đầu!!"
Lời tuyên bố thô bạo và ồm ồm của Gustav vang lên, con sư tử được giải phóng hạ thấp người thủ thế.
Bị áp đảo bởi uy lực đó, Subaru hít một hơi thật sâu định thu hút sự chú ý của Kiếm Đấu Thú để câu giờ cho thanh niên tóc gỉ sắt lấy vũ khí, và...
"Á á á!?"
"——Hả!?"
Nhanh hơn cả khi cậu kịp hét lên, Subaru chết lặng khi thấy thanh niên tóc gỉ sắt ngã nhào xuống đất ngay bên cạnh.
Thanh niên tóc gỉ sắt, người dự định sẽ lao đi ngay sau lời tuyên bố của Gustav, giờ đang nằm đo đất. Chỉ riêng việc đó đã đủ ngạc nhiên rồi, nhưng điều ngạc nhiên hơn là khuôn mặt của kẻ ngã xuống đã bị đá bay.
Kẻ làm việc đó, chính là gã xăm trổ, người lẽ ra là đồng đội.
Hắn đã gạt chân thanh niên tóc gỉ sắt khi anh ta định chạy, rồi đá bay người vừa ngã xuống. Và rồi, sau khi nhìn thanh niên tóc gỉ sắt ngã chổng vó hình chữ đại, hắn nói:
"Tao đã nói rồi. Tao không có ý định giao mạng sống cho người khác..."
Nói rồi, gã xăm trổ lao vụt đi, hướng về phía thanh kiếm nhỏ.
Sự việc quá đột ngột khiến Subaru tròn mắt, cậu lúng túng không biết phải làm sao, nhưng...
"T, tao xin kiếu! Chết, tao đếch muốn chết đâuuu!"
"Này!?"
Gã Tích Nhân hét lên bằng giọng lạc đi, quay lưng lại với con sư tử và bỏ chạy. Hắn cứ thế ép sát vào bức tường đấu trường, rồi từ từ bắt đầu thay đổi màu vảy.
Lớp vảy màu xám đồng hóa với màu bức tường, khiến cơ thể to lớn của hắn trở nên khó nhìn thấy đến mức kinh ngạc.
Một kẻ lừa gạt đồng đội, một kẻ dán mình vào tường, một kẻ bị đồng đội chơi xấu, và kẻ cuối cùng thì hỗn loạn trước tình hình đó, chỉ biết tròn mắt hoảng hốt.
——Một sự khởi đầu tồi tệ không thể tồi tệ hơn.
"L, làm sao bây giờ..."
Thế này có ổn không, Subaru mặt tái mét nhìn về phía con sư tử.
Nhìn cái tập thể rời rạc này, không biết Kiếm Đấu Thú có ấn tượng gì. Hoặc có lẽ, cậu sợ rằng khoảnh khắc cậu quay lại, nanh vuốt của nó sẽ xuyên thủng người mình.
Tuy nhiên——
"――――"
"Hả?"
Tuyên bố bắt đầu đã vang lên, cậu cứ nghĩ con Kiếm Đấu Thú sẽ vờn lũ Subaru ngu ngốc này ra bã. Nhưng con sư tử vẫn giữ nguyên tư thế chồm tới ban đầu, không hề nhúc nhích.
Cứ như thể, lời tuyên bố bắt đầu chưa hề được đưa ra vậy.
Và rồi, Subaru nhận ra khi suy nghĩ như thế. ——Đúng như cảm nhận đó.
"Kh, không được——!"
Cậu vươn tay, định cất tiếng gọi ngay lập tức nhưng không thể nói tiếp.
Bởi vì, Subaru không biết tên hắn. Không thể gọi tên người không quen biết, và gọi một kẻ lạ mặt thì có bao nhiêu sức nặng chứ.
Thế nên, tiếng gọi của Subaru chẳng có chút lực nào, và cũng không ngăn được sự việc tiếp theo.
"Lấy được rồi, có cái này thì..."
Lừa gạt đồng đội, lao đi với tốc độ chóng mặt, gã xăm trổ đã đến được chỗ thanh kiếm cắm trên nền đấu trường.
Hắn cười đắc thắng, rút thanh kiếm lên khỏi mặt đất, kiểm tra cảm giác trong tay. Cảm giác kim loại lạnh lẽo và sức nặng đó đã mang lại bao nhiêu dũng khí cho kẻ tay không như hắn.
Dáng vẻ quay lại hiên ngang của hắn, đúng là khuôn mặt của kẻ coi trời bằng vung.
"——Hự!"
Khuôn mặt của gã xăm trổ bị chân trước của con sư tử vung hết lực thổi bay không thương tiếc.
Móng vuốt sắc nhọn chém bay phần từ cổ trở lên của gã xăm trổ, và từ cái cơ thể nhận ra cái chết quá muộn màng, máu phun ra xối xả ngay sau đó.
"Hí."
Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, cổ họng Subaru đông cứng lại.
Đồng thời, cậu nguyền rủa bản thân ngu ngốc từ tận đáy lòng vì đã nhận ra quá muộn.
Con sư tử đã chồm lên ngay khoảnh khắc gã xăm trổ nắm lấy cán kiếm.
Đó mới là lời tuyên bố bắt đầu thực sự đối với con sư tử. Cho đến khi lời tuyên bố bắt đầu vang lên, chắc chắn Subaru và những người khác vẫn được phép có thời gian để bàn bạc chiến thuật.
Thế mà, bọn Subaru vì nôn nóng, vì bất an, đã phá hỏng tất cả.
"——Gàoooooo!!"
Thanh kiếm rơi xuống đất tạo ra âm thanh chói tai, cơ thể không đầu của gã xăm trổ cũng ngã ngửa ra sau. Thờ ơ trước cái chết của con mồi, con sư tử gầm lớn, rồi dùng bốn cái chân to khỏe lao điên cuồng. ——Lao thẳng về phía bức tường đấu trường.
"Dừng lại, dừng lại dừng lại dừng lại dừng lại, đừng lại đây đừng lại đây đừng lại đâyyyy!!"
Không hiểu con sư tử dùng cách nào để tìm ra vị trí của gã Tích Nhân đang ngụy trang trên tường. Không biết, nhưng việc gã Tích Nhân không chịu nổi con sư tử đang lao tới gần mà hét lên bỏ chạy chắc chắn là đòn quyết định.
"——Hự."
Con sư tử húc đầu vào tường, cú húc cực mạnh nghiền nát nửa thân dưới của gã Tích Nhân chậm chân, khiến nội tạng của gã Tích Nhân bắn tung tóe ra ngoài giống như một con ếch bị xe cán.
"Ác."
Nội tạng bị ép phọt ra từ miệng, với màu đỏ và hồng rõ rệt, Subaru lơ mơ nghĩ rằng dù có biến hóa giống màu tường thì bên trong vẫn y nguyên như vậy.
Trước suy nghĩ đó của Subaru, cậu cũng thấy rõ gã Tích Nhân bị bẹp dí đã chết hẳn.
Và rồi——
"Cái gì thế này... Cái gì thế này, lũ ngu xuẩn."
Vừa lắc đầu, chứng kiến cái chết của hai người kia, thanh niên tóc gỉ sắt thốt lên yếu ớt.
Hẳn anh ta cũng đã cố gắng theo cách của mình để hợp sức vượt qua tình cảnh này. Thế mà, bị một đồng đội lừa gạt, bỏ chạy, khả năng đó đã hoàn toàn tan biến.
Thanh niên tóc gỉ sắt chắc cũng không nghĩ Subaru có thể làm được điều mà anh ta kỳ vọng ở gã xăm trổ hay Tích Nhân.
Dù có được kỳ vọng, bản thân Subaru cũng không nghĩ mình đáp ứng được.
Tiếng lòng đó của Subaru, có lẽ đã truyền đến anh ta khi hai ánh mắt chạm nhau.
"...Ở sau lưng tao."
Khi nhận ra tình huống tuyệt vọng, có bao nhiêu người có thể tỏ ra mạnh mẽ trước cái chết?
Không có vũ khí, mất hết đồng đội, điều mà thanh niên tóc gỉ sắt có thể làm, có lẽ là muốn đón nhận khoảnh khắc cuối cùng một cách cao thượng.
Che chắn cho Subaru đang là một đứa trẻ ở sau lưng, anh ta trừng mắt nhìn con sư tử đang quay lại.
Nhận lấy ánh nhìn đó, con sư tử gầm gừ nhỏ, rồi dùng bốn chân vạm vỡ đạp đất, tung bụi mù mịt lao về phía bọn Subaru.
"Ư, ư ư... ực."
Sự việc diễn ra quá nhanh, đầu óc cậu không thể nào xoay chuyển kịp.
Nếu có ai đó đáng tin cậy ở đây, liệu có nghĩ ra cách nào không.
Louis, Medium, Flop, Taritta, Al, Abel, Mizelda, Holly, Kuna, Utakata, Rem——.
Nếu có ai đó, bất kỳ đồng đội nào ở đây, liệu có làm được gì không.
"Mình..."
Tại cái nơi thế này, Subaru định vắt ra giọng nói run rẩy.
Nhưng cậu không làm được. Nhanh hơn cả việc làm điều đó, không phải vì con sư tử đã đến chỗ bọn Subaru——.
Mà là vì vai Subaru bị tóm lấy, và bị đẩy mạnh về phía trước.
"Không, tao không muốn chết, tao không muốn chết——!!"
Hét lên thảm thiết, thanh niên tóc gỉ sắt đẩy mạnh Subaru về phía con sư tử.
Tròn mắt kinh ngạc, chẳng còn thời gian để oán trách. Chỉ là, hứng trọn cú húc của con sư tử đang lao thẳng tới, cơ thể Subaru bay nhẹ bẫng như một chiếc lá.
"――――"
Cơ thể này mới yếu ớt làm sao.
Chỉ một cú húc của Kiếm Đấu Thú, cơ thể Subaru đã tan nát một cách dễ dàng. Tay chân không bị đứt lìa, nhưng bên trong thì nát bấy như cám.
Xương cốt, nội tạng, tất cả đều vỡ vụn, nát bét như bị xe tải tông trúng.
"Cứu tôi với! Tôi, nhầm rồi! Là nói dối đấy! Chiến binh gì đó là nói dối hết! Tôi chỉ định dát vàng lên mặt thôi! Cho tôi ra! Cho tôi ra vớiiii!!"
Xoay vòng vòng, ngay bên dưới Subaru đang bay giữa không trung, thanh niên tóc gỉ sắt lao vào tường khóc lóc thảm thiết. Người mà anh ta đang tuyệt vọng cầu xin là Gustav ở trên tường cao.
Nhưng Gustav nhìn gã đàn ông đang khóc lóc nước mũi chảy ròng ròng đó mà không hề nhướng mày, khuôn mặt vẫn thản nhiên lạnh lùng.
Có lẽ ông ta đã biết lời nói dối của thanh niên tóc gỉ sắt.
Hoặc có lẽ, dù nói dối hay nói thật thì ông ta cũng chẳng quan tâm chút nào.
Dù là đằng nào, thì cũng vô phương cứu chữa.
"Cứu——"
Thanh niên tóc gỉ sắt đang bám vào tường cầu xin bị chân trước của con sư tử lao tới từ phía sau hất văng, rồi cứ thế bị nghiền nát trên tường như một quả cà chua bị ném mạnh.
Gã xăm trổ, gã Tích Nhân, thanh niên tóc gỉ sắt, tất cả đều đã ngã xuống trước Kiếm Đấu Thú.
"——ssu, Bassu, nghe thấy không?"
Bất chợt, một giọng nói vang lên giữa tiếng ù tai ầm ĩ, Subaru mệt mỏi cử động cổ.
Làm thế rồi cậu mới nhận ra sự thật là mình đã rơi xuống đất và nằm lăn lóc từ lúc nào sau khi bị hất bay. Mà nhận ra thì cũng chẳng để làm gì.
Và, giọng nói phát ra từ trên bức tường, ở đó có một bóng người đang nhìn xuống Subaru nằm dưới đất.
Một thiếu niên buộc tóc xanh, có khuôn mặt trông đáng ghét làm sao.
"Xin lỗi nha, có vẻ tớ nhìn lầm rồi. Tớ tưởng cậu làm được nhưng quả nhiên không giống cha tớ nhỉ. Có vẻ tớ không có mắt nhìn người rồi!"
"A, á..."
"Tạm thời, nếu cô bé đi cùng cậu tỉnh dậy thì cậu có muốn nhắn lại gì không? Tớ nghĩ chuyển lời giúp cũng là đạo lý nên nhân cơ hội này hỏi thử xem sao!"
Nhìn Subaru đang rên rỉ, thái độ của tên Cecilus giả mạo chẳng thay đổi chút nào.
Nghĩ lại thì lúc tỉnh dậy, lúc nói chuyện trong phòng trị liệu, hay cả lúc Subaru sắp tắt thở như thế này, thái độ của hắn vẫn trơ trơ không đổi.
Cái quan niệm sống chết không bình thường đó, dù là tên Cecilus giả mạo chuyên nói dối như cuội, nhưng lại khiến cậu cảm thấy có chút gì đó giống hàng thật.
Nếu vậy, hắn chính là vị tướng quân mạnh nhất của Đế quốc Vollachia này.
"——ét."
"Hả? Gì cơ? Bassu, lời cuối rồi nên nói to lên chút đi! Nếu nhắn nhầm thì tớ ân hận cả đời mất."
"Đại, ghét..."
"――――"
Cậu buông lời đó với tên Cecilus giả mạo đang áp tay lên tai cố nghe giọng Subaru.
Trước lời nói đó, tên Cecilus giả mạo nhướng mày. Cố thêm chút nữa, phát ra giọng nói từ sâu trong cổ họng.
"Đế quốc... cái gì đó... ghét cay ghét đắng."
"——Ừm, ừm, đúng thật. Tớ sẽ nhớ kỹ và chuyển lời lại, Bassu."
Hứng trọn lời oán hận, tên Cecilus giả mạo làm cái mặt như chuyện người dưng, khiến cậu muốn nguyền rủa hắn.
Nhưng lời nguyền đó có tiêu diệt được Đế quốc hay không, Subaru không thể kiểm chứng được.
Bởi vì——
"――――Hự."
Trong bốn người chiến đấu với mình, con Kiếm Đấu Thú tiến đến chỗ Subaru, kẻ còn sót lại cuối cùng, nó há cái miệng to tướng ra và nuốt chửng Subaru từ đầu không chút thương tiếc.
"——Á."
Toàn bộ xương cốt đã nát vụn, nhưng nanh của con sư tử vẫn xé toạc cơ thể cậu khắp nơi.
Trong cái rủi có cái may, cơ thể cậu đã nát bấy đến mức không còn biết đau là gì nữa rồi, nên dù bị nhai, bị xé, cậu cũng chỉ thấy khó chịu thôi.
Còn lại, cậu định cố gắng làm nó nghẹn họng, nhưng cũng không làm được.
Cú cắn cuối cùng đã nghiền nát cái đầu đang định bày mưu tính kế xấu xa——.
△▼△▼△▼△
"Không hạ được thứ đó thì chúng ta không sống nổi đâu."
Xung quanh là những khối thịt đỏ đen ngọ nguậy, ngay sau khi bị nhồi nhét một lúc.
Giọng nói vang lên như một đòn đánh úp kéo Subaru trở về hiện thực. Tuy nhiên, đó là một hiện thực vô phương cứu chữa đến mức dù có tỉnh dậy cũng muốn nhầm là ác mộng.
Sức nóng tĩnh lặng đến ồn ào, và nền đất đấu trường được rải cát khô khốc.
Ngay bên cạnh là những đồng đội đang toan tính đủ đường để ưu tiên bảo vệ mạng sống của chính mình trước khoảnh khắc tồi tệ nhất đang ập đến... không phải, bọn họ chỉ là những kẻ cùng cảnh ngộ mà thôi.
Phải nghĩ như thế mới có thể chấp nhận nổi những chuyện vừa xảy ra.
"Ư, a, a, aaaaa..."
Dù biết nên dừng lại nhưng cậu vẫn cứ suy nghĩ.
Chính vì thế, toàn thân Subaru lại nhớ về cú húc của con Kiếm Đấu Thú, nỗi kinh hoàng khi bị nghiền nát, và cả cơn giận dữ buông xuôi trước thực tại.
Nhớ lại rồi thì không thể nào đứng vững nổi nữa.
"Hừ, rốt cuộc cũng chỉ là con nít... E hèm, thôi được rồi! Lũ các ngươi, nhìn cái kia đi!"
"Hả?"
Mặc kệ Subaru đang ngồi thụp xuống, theo chỉ thị của gã tóc màu gỉ sắt, gã xăm trổ và tên người thằn lằn nhìn về phía những thanh kiếm lớn nhỏ đã được chuẩn bị sẵn.
Tuy nhiên, sự chú ý của họ đương nhiên tập trung vào thanh kiếm nhỏ hơn. Thanh đại kiếm không dùng được bị ngó lơ, và phương châm được xác định là đoạt lấy thanh kiếm nhỏ để tiêu diệt Kiếm Đấu Thú.
"...Ngươi dùng được kiếm không?"
"Ta đã nói rồi mà. Ta từng là một chiến binh. Ta dùng giỏi hơn lũ các ngươi nhiều."
Câu chuyện vừa nghe lúc nãy lại tiếp diễn đều đều, khiến nỗi bất an bắt đầu sôi sục trong lòng Subaru.
Nhưng để mặc bản thân bị giam cầm trong bất an và sợ hãi thì đó là phát ngôn không thể bỏ qua.
"—Nói dối."
"...Cái gì?"
Bất chợt, giọng của Subaru chen ngang vào cuộc họp chiến thuật của đám đàn ông.
Vừa nghe thấy thế, tông giọng của gã tóc màu gỉ sắt lập tức thay đổi. Gã quay lại, nhìn xuống Subaru đang ngồi co ro. Subaru vẫn quỳ gối, trừng mắt nhìn chằm chằm vào mặt gã.
Rồi cậu lặp lại lần nữa.
"Chiến binh cái gì chứ, nói dối. Ông đang nói dối trắng trợn!"
"Dựa, dựa vào đâu mà...! Thằng nhãi này, ỷ là trẻ con nên định sỉ nhục ta đấy phỏng!?"
"Ai sỉ nhục ai chứ! Nói dối để cố làm ra vẻ mình ngon lành như ông mới là sỉ nhục đấy! Trong tình huống này mà còn sĩ diện hão thì làm được cái tích sự gì hả!"
"Gư, gư..."
Có lẽ gã nghĩ rằng quát lớn sẽ làm đứa trẻ câm miệng, nhưng trước một Subaru phản kháng và cắn trả quyết liệt, gã tóc màu gỉ sắt lộ rõ vẻ bối rối.
Sự dao động đó, gã xăm trổ đang nói chuyện cùng cũng đã nhận ra.
"...Này, lời thằng nhóc đó là thật sao? Mày không phải chiến binh, nghĩa là mày định lừa tao à?"
"Khoan, khoan đã, lời trẻ con nói nhảm thôi mà!? Mạng sống đang ngàn cân treo sợi tóc, chấp nhặt chuyện vớ vẩn..."
"Chính vì mạng sống đang ngàn cân treo sợi tóc nên mày mới phải thuyết phục tao..."
Gã xăm trổ túm lấy cổ áo gã tóc màu gỉ sắt, khuôn mặt có hình xăm đầu lâu méo xệch đi vì giận dữ. Trước khí thế đó, gã tóc màu gỉ sắt nuốt nước bọt, thở hổn hển một cách khó nhọc.
Chỉ vì lỡ miệng chen vào mà cuộc cãi vã này lại bắt đầu. Nhìn sang bên cạnh, tên người thằn lằn không tham gia vào cuộc tranh cãi đang rón rén lùi lại, bắt đầu chuẩn bị bỏ chạy.
Dù nguyên nhân là do Subaru chen ngang, nhưng một lần nữa, cái đội này lại rời rạc và đang trên đà tan rã.
Hơn nữa, mặc cho nhóm Subaru có đang trong tình trạng đó hay không—
"—Vậy thì, bắt đầu 'Sparca'!!"
Gustav không phải là kẻ sẽ hoãn lại tuyên bố khai chiến vì lợi ích của họ.
"Mày, có gì biện hộ thì—"
"Ư, aaaaaa—!!"
Giọng nói trầm đục tuyên bố khai chiến vang lên, và ngay sau đó, tiếng đàn ông lạc đi xé toạc không gian đấu trường.
Nhìn lại thì kẻ vừa hét lên chính là gã xăm trổ đang dồn ép gã tóc màu gỉ sắt. Có vẻ như bàn tay đang túm cổ áo đã bị cắn, ngón tay bị đứt lìa.
Gã tóc màu gỉ sắt với khuôn miệng nhuốm máu, đẩy mạnh vào ngực gã xăm trổ đang la hét rồi lao về phía thanh kiếm.
"T, tao xin kiếu! Chết, ai mà thèm chết chứ!"
Trái ngược với gã tóc màu gỉ sắt đang chạy về phía thanh kiếm, tên người thằn lằn cũng giống như lúc nãy, bám dính vào tường đấu trường và bắt đầu ngụy trang đổi màu vảy.
Gã xăm trổ mất hai ngón tay đang ôm lấy bàn tay phải và ngồi thụp xuống, còn Subaru, đối mặt với tình huống tồi tệ hơn cả lúc nãy, đầu gối run lẩy bẩy.
"Thừa thãi, lắm chuyện...! Cứ ngoan ngoãn làm theo lời ta nói thì đã...!"
Mặc kệ đám Subaru, gã tóc màu gỉ sắt với đôi mắt vằn đỏ lao đến chỗ thanh kiếm nhỏ.
Gã vừa nguyền rủa việc lời nói dối của mình bị nhìn thấu và việc bị gã xăm trổ túm lấy, vừa vươn tay rút thanh kiếm lên từ mặt đất, thủ thế đậm chất chiến binh.
"————"
Ngay lúc đó, nhận được tín hiệu 'Bắt đầu', con sư tử lao vào một cách hung hãn.
Chuyện xảy ra y hệt như lúc gã xăm trổ cầm kiếm ngay trước đó. Gã tóc màu gỉ sắt còn chưa kịp vung thanh kiếm đang thủ thế thì đã lãnh trọn cú tát của Kiếm Đấu Thú, cả hai cánh tay bị thổi bay.
Vẫn nắm chặt thanh kiếm, hai cánh tay của gã tóc màu gỉ sắt đứt lìa từ khuỷu và bắp tay. Ngay sau khi gã trố mắt thốt lên tiếng "A" yếu ớt, cú húc cực mạnh của con sư tử đã hất văng cơ thể cụt tay của gã, đập đầu vào tường.
Gã tóc màu gỉ sắt hóa thành một vệt máu trên tường, con Kiếm Đấu Thú gầm lên, phớt lờ Subaru và gã xăm trổ, cứ thế lao thẳng về phía bức tường phía sau đấu trường.
"Dừng lại, dừng lại dừng lại dừng lại, đừng tới đây đừng tới đây đừng tới đâyyy!!"
Trước áp lực của con sư tử đang lao tới, tên người thằn lằn dù đã tốn công hóa trang thành bức tường cũng phải hét toáng lên.
Hét lên rồi để lộ vị trí, tên người thằn lằn hoảng hốt định đổi chỗ nhưng không kịp nữa. Cú lao của con sư tử nghiền nát nửa thân dưới, khiến nội tạng trào ra, một vết thương chí mạng.
Và rồi, con sư tử giết chết hai người trong nháy mắt từ từ quay lại về phía Subaru và gã xăm trổ, gầm gừ đầy mùi máu tanh.
"Hii..."
"Khốn kiếp, sao lại cứ đen đủi mãi thế này..."
Bộ não tê liệt, dòng suy nghĩ đình trệ bắt đầu chậm chạp hoạt động trở lại. Chính vì thế mà cơ thể Subaru nhớ lại nỗi sợ hãi, hàm răng đánh vào nhau lập cập, ruột gan thắt lại.
Đúng như gã xăm trổ đang nghiến răng nói, xui xẻo chồng chất xui xẻo, rồi lại rút thêm phải cái xui xẻo nữa, kết quả là vô phương cứu chữa.
Vạch trần gã tóc màu gỉ sắt là kẻ nói dối chẳng có ý nghĩa gì cả.
Lẽ ra vạch trần lời nói dối của gã ở đó cũng chẳng có gì tốt đẹp, thế mà Subaru lại làm thế chẳng chút suy nghĩ. Chính vì vậy, mọi thứ mới rối tung lên.
"...Vẫn còn muốn sống không, thằng nhãi."
"Hả..."
"Nếu muốn sống thì nhặt kiếm lên."
Gã xăm trổ nói với Subaru, người đang nhòe lệ và sắp khóc òa lên.
Nhìn sang, gã xăm trổ đang đập bàn tay phải đầm đìa máu xuống đất, vã mồ hôi hột đứng dậy. Gã hất cằm, chỉ vào thanh kiếm đang lăn lóc—thanh kiếm nằm cùng với đôi tay bị giật đứt của gã tóc màu gỉ sắt.
"Tao sẽ thu hút con quái vật đó... Mày nhặt kiếm lên, ném cho tao."
"Nh, nhưng mà..."
"Dù thiếu hai ngón tay thì tao vẫn dùng khá hơn thằng nhãi mày..."
Bị nói thẳng như thế, Subaru cũng cứng họng.
Có hai thanh kiếm lớn nhỏ, dù nói là thanh nhỏ hơn nhưng với cơ thể trẻ con thì nó vẫn là thanh kiếm đủ dài và lớn. Đúng như gã xăm trổ nói, dù Subaru có cầm bằng hai tay thì kết cục cũng chỉ là bị sức nặng và chiều dài của nó làm cho loạng choạng mà thôi.
Chỉ là, nếu hỏi gã xăm trổ cầm kiếm có đánh bại được con sư tử không, thì Subaru, người biết về cái chết lần trước của gã, nghĩ rằng chuyện đó tuyệt đối không xảy ra.
Dẫu vậy—
"Tôi cũng, không muốn, bỏ cuộc..."
"...Mày khá hơn tên lừa đảo và tên hèn nhát kia đấy."
Gã xăm trổ nén đau nhếch môi cười, hoan nghênh quyết tâm của Subaru.
Cứ thế, gã trừng mắt nhìn con sư tử đang quan sát kỹ lưỡng bên này, vừa rón rén nới rộng khoảng cách với Subaru, vừa nói:
"Là Weitz..."
"...Hả?"
"Tên của tao, Schwarz."
Được gọi là Schwarz, Subaru trố mắt ngạc nhiên.
Cậu tự hỏi gã biết cái tên đó ở đâu, nhưng chỉ có Gustav gọi Subaru là Schwarz. Vậy là gã xăm trổ—Weitz, đã nhớ cái tên được gọi trong lần gặp mặt đầu tiên.
Tất nhiên, chuyện đó chẳng giúp ích được gì, và Subaru cũng biết rõ lần trước Weitz đã chơi bẩn định lừa gã tóc màu gỉ sắt.
Biết là vậy nhưng—
"—Đi đi!"
Khi Weitz hét lên, đó đã trở thành lý do để cậu không do dự mà chạy đi dựa vào lời nói đó.
"————"
Nén chặt cảm giác muốn hét lên, Subaru dốc toàn lực chạy trên nền đất đấu trường.
Đương nhiên là chậm. Cơ thể trẻ con chân tay ngắn, nội tạng co rút vì sợ hãi và căng thẳng đau thắt lại. Bình thường đã hay khổ sở vì thiếu sức lực, giờ lại còn cái cơ thể quá đáng này.
Dẫu vậy cậu vẫn liều mạng chạy. Chạy, chạy, chạy, và đến được chỗ thanh kiếm.
"Ư, hự...!"
Hai bàn tay của gã tóc màu gỉ sắt vẫn dính chặt vào thanh kiếm, chỉ nhìn thôi đã muốn nôn. Nhưng không phải lúc để nôn.
Cậu bóc từng ngón tay cứng ngắc ra, cưỡng ép gỡ tay gã tóc màu gỉ sắt khỏi thanh kiếm.
Rồi, thở hồng hộc, Subaru nâng thanh kiếm lên.
"Được rồi, gỡ ra rồi!"
Thở hắt ra một hơi, Subaru giương cao thanh kiếm vừa lấy được. Sau đó cậu quay lại, định ném thanh kiếm về phía Weitz—
"Schwarz!!"
Giọng nói tuyệt vọng của Weitz khiến lông tơ toàn thân Subaru dựng đứng.
Quay lại, choán hết tầm nhìn của Subaru là cái miệng mở to của con sư tử đang lao tới. Trong khoảnh khắc, cậu cảm thấy như mình là con nai sắp bị ăn thịt, chuyển động của con sư tử trông như thước phim quay chậm.
"————"
Khuôn mặt gớm ghiếc của con sư tử từ từ áp sát.
Thế này thì lẽ ra tránh được, nhưng chính chuyển động của bản thân khi nhìn thấy nó cũng chậm như phim nên hoàn toàn không thể chạy thoát. Chỉ có động tác vung tay ném kiếm là vẫn tiếp tục.
Ít nhất, trước khi đòn tấn công của con sư tử trúng đích, mình muốn ném xong thanh kiếm này.
—Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên nhanh lên nhanh lên nhanh lên nhanh lên!!
Trong sự chậm chạp đến sốt ruột, tiếng lòng của Subaru gào thét tuyệt vọng, gửi gắm mong ước vào cánh tay và ngón tay.
Có lẽ điều đó đã chạm tới, cuối cùng thanh kiếm cũng rời khỏi tay Subaru, xoay tròn theo chiều dọc, lướt qua bên cạnh con sư tử đang lao tới và bay về phía Weitz.
Weitz vươn bàn tay thiếu ngón ra, hét lên điều gì đó với Subaru đang bị sư tử tấn công. Nhưng cậu không biết tiếng hét đó là gì. Không biết cũng được.
Dù sao thì, miễn là gã dùng thanh kiếm đã ném đó cho tốt.
"Oa, á á á á—!!"
Ngay sau khi nghĩ rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ, thế giới chậm chạp trở lại bình thường.
Con sư tử gầm lên lao tới, Subaru hét lên, nghĩ rằng mình sẽ bị móng vuốt hoặc răng nanh của Kiếm Đấu Thú xé xác nên ngã bệt xuống. Nước mắt nước mũi trào ra tèm lem, Subaru đã chuẩn bị tinh thần cho khuôn mặt chết chóc thảm hại của mình.
Thế nhưng—
"—Hả?"
Đòn tấn công của con sư tử lẽ ra phải giết chết Subaru đã không chạm tới.
Bởi vì con sư tử đã cắm hai chân trước xuống đất ngay trước mặt Subaru để hãm đà, rồi cứ thế tung cú đá hậu bằng hai chân sau vào Weitz ở ngay phía sau lưng.
"Bụp."
Weitz, người vừa bắt được thanh kiếm Subaru ném và định chém từ phía sau con sư tử. Khuôn mặt đầy hình xăm của Weitz lãnh trọn móng guốc chân sau của con sư tử và nát bấy.
Giống hệt lúc nãy, Weitz lại chết vì bị thổi bay phần từ cổ trở lên. Thanh kiếm đang vung lên tuột khỏi tay, lăn lóc vô nghĩa trên mặt đất xa xa.
"————"
Và rồi từ từ, ý thức của con sư tử vừa giết Weitz hướng về phía Subaru.
Ở đó không hề có sự ngây thơ nào như sẽ bỏ qua cho cậu, mà chỉ toàn là sát ý hung tợn.
"Bassu—! Bassu—! Xin lỗi nhé, từ đó có lật ngược tình thế được không?"
Từ phía sau, vọng xuống từ khán đài đấu trường là giọng của tên Cecilus giả đang quan sát trận chiến thảm hại này. Hắn nhìn xuống Subaru đang ngồi bệt dưới đất và nói:
"Kiểu như thức tỉnh sức mạnh tiềm ẩn hay cái chết bi thảm của đồng đội làm động lực giải phóng tuyệt chiêu bị phong ấn ấy! Có không? Chắc là không có đâu nhỉ?"
"...Không có đâu, mấy thứ đó."
"Hừm, đúng là vậy nhỉ. Xin lỗi nhé, có vẻ như tôi đã tính sai! Cậu có lời nhắn gì cho cô bé đi cùng không? Ít nhất làm thế cũng là phải đạo nhỉ!"
Bị nói với giọng điệu thân mật chẳng khác gì khoảnh khắc cái chết lúc nãy, Subaru thốt ra một tiếng "Hà". Khác với lúc nãy là xương cốt cơ thể Subaru vẫn chưa nát vụn.
Sau đây, dù có thể sẽ nát vụn, dù sợ muốn chết, nhưng cậu vẫn chưa chết.
"Sesshi, cho tôi hỏi một câu thôi."
"Không phải lời nhắn mà là câu hỏi sao? Gọi là quà mang sang thế giới bên kia à? Liệu câu trả lời của tôi có xứng đáng với Bassu hay không, đây là lúc độ tỏa sáng của diễn viên ngôi sao được thử thách—"
"Tại sao lúc nãy con sư tử đó không giết tôi?"
"—Hừm."
Chỉ tay vào con Kiếm Đấu Thú trước mắt, Subaru hỏi tên Cecilus giả trên tường.
Không biết liệu có nhận được câu trả lời tử tế mà Subaru muốn từ tên cậu bé chăn cừu hay nói dối đó không. Chỉ là, cậu tự an ủi mình rằng đây cũng không phải là một sự giãy giụa tồi tệ vào phút chót.
Trước câu hỏi đó của Subaru, tên Cecilus giả vừa vuốt cái cằm nhọn của mình vừa nói:
"Đơn giản thôi mà, Bassu. —Dù có hung dữ đến đâu thì thú vẫn là thú. Đã vậy, thú chỉ săn mồi theo bản năng. Bản năng tức là sức sống."
"...Nghĩa là sao?"
"Nếu Bassu là con thú đó, cậu sẽ nhắm vào ai trước?"
Cách nói như đánh đố không giúp Subaru có được câu trả lời đơn giản.
Vừa bực bội, Subaru vừa suy nghĩ về ý nghĩa câu nói của tên Cecilus giả. Nếu Subaru là con sư tử đó, rốt cuộc sẽ nhắm vào ai trước.
Nếu nhắm, thì có lý do gì—
"—A."
Bất chợt, cậu nhận ra. Ra là vậy sao, cậu vỡ lẽ.
Và rồi—
"Khi cô bé đó tỉnh lại, tôi sẽ nhắn là Bassu đã rất dũng cảm. Tôi nói dối dở lắm nên cậu dũng cảm thật sự đã giúp tôi nhiều đấy!"
Giọng nói vô tâm đó vang lên, nhưng không còn thời gian để cãi lại nữa.
Con sư tử đứng trước mặt vung chân trước xuống Subaru, người vừa mở to mắt vì đã hiểu ra vấn đề.
Rộp, lần đầu tiên Subaru nghe rõ tiếng chính mình bị nghiền nát.
△▼△▼△▼△
"Phải hạ được con đó thì chúng ta mới sống được."
Đầu bị nghiền nát, vai bị nghiền nát, cơ thể bị nghiền nát, mông bị nghiền nát, tất cả đều bị nghiền nát.
Từ từ, khi hứng chịu đòn tấn công với sức nặng và tốc độ mà cơ thể con người không thể chịu đựng nổi, cơ thể sẽ bị phá hủy như thế đấy, Subaru nếm trải điều đó như thể chuyện của người khác.
Tất nhiên, không thể coi là chuyện người khác được.
Nếu được thì nỗi đau đớn đã ít hơn. Đau đớn và sợ hãi chỉ ở mức tối thiểu thôi. Dù vậy, việc Subaru có thể suy nghĩ về cách tư duy là nhờ kinh nghiệm ở Chaos Flame.
—Mười giây như địa ngục đó.
Nhờ có nó, Subaru đã thấm thía tầm quan trọng của chỉ vài giây ngắn ngủi.
Vì đã thấm thía nên—
"Khốn kiếp, chết tiệt, tại sao tao lại gặp phải chuyện này...!"
"Thôi than vãn đi! Dốc toàn lực tìm cách sống sót! Cái đó—"
Ngay bên cạnh, tên người thằn lằn và gã tóc màu gỉ sắt đang cố gắng chấp nhận tình huống trước mắt.
Vừa nghe cuộc hội thoại mà mình đã biết đó, Subaru vừa hét lên.
"Weitz! Kiềm chế nó lại!"
"Cái gì...?"
Khoảnh khắc Subaru hét lên như thế, khuôn mặt của gã xăm trổ—Weitz méo xệch đi vì bối rối.
Đương nhiên rồi. Chưa từng xưng tên, thế mà Subaru lại biết tên gã. Hơn nữa dù bị gọi tên, gã cũng chẳng đời nào nghĩ đến chuyện nghe theo lời một đứa trẻ kỳ quái.
Nhưng Weitz đang bối rối, hay gã tóc màu gỉ sắt và tên người thằn lằn đang kinh ngạc trước tiếng hét bất ngờ của Subaru, đều không có thời gian để ngăn cản hành động đột ngột của cậu.
Và rồi—
"—Sư tử! Mày nhắm vào ai!?"
Bàn tay nhỏ bé của Subaru vừa hét vừa cưỡng ép chộp lấy thanh kiếm cắm trên mặt đất.
Khoảnh khắc đó, không đợi hiệu lệnh của Gustav, con Kiếm Đấu Thú gầm lên, chân đạp đất, lao thẳng về phía Subaru một cách hung hãn—
'Nếu Bassu là con thú đó, cậu sẽ nhắm vào ai trước?'
Lời nói như đánh đố của tên Cecilus giả in sâu vào tâm trí Subaru cùng với nỗi đau.
Đúng, đúng vậy. Nếu Subaru là sư tử, cậu sẽ nhắm vào 'kẻ nguy hiểm'. Ví dụ như ở nơi này, là kẻ đang cầm vũ khí.
"————"
Subaru nghiến chặt răng hàm trước khuôn mặt con sư tử đang gầm rú lao tới. Có nỗi sợ hãi khiến lục phủ ngũ tạng run rẩy, nhưng không thua, không chạy, cũng không khóc.
Đã bị giết hai lần rồi, dù có phải gặp chuyện đáng sợ thế này bao nhiêu lần nữa.
"Đừng có tưởng vì là trẻ con mà tao sẽ khóc lóc rồi bỏ cuộc ngay nhé!!"
Hợp tác với kẻ hèn nhát, kẻ nhát gan và kẻ lừa đảo, dốc toàn lực, toàn khai, toàn tâm toàn ý chiến đấu hết mình trong trận 'Sparca' này.
—Khoảnh khắc quyết tâm, cú tát cực mạnh của con sư tử đã thổi bay lần thử thách thứ ba, thổi bay sinh mạng của Natsuki Subaru một cách hung hãn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
