Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Arc 5: Những Vì Sao Ghi Dấu Vào Lịch Sử - Chương 66: Sân khấu của Liliana Masquerade

Chương 66: Sân khấu của Liliana Masquerade

"Guooo! Nguy rồi! Ngọn lửa này cháy dữ quá! Cháy dữ quá đi mất! Nóng gấp bảy lần lửa thường! Bị cái này đốt thì sẽ đau đớn gấp bảy lần rồi chết!"

Bức tường lửa trắng toát sừng sững trước mắt! Chạm vào không cháy mà chỉ gây nhiệt, một loại lửa khó hiểu, nói toẹt ra là chỉ cần chịu nóng thì không phải là không vượt qua được, một ngọn lửa dọa ma làm màu.

Vì thế, để đám đông đang sợ hãi không dám ập tới kia không phát hiện ra sự thật, tôi vừa cố gắng giả vờ như một người đang quằn quại đau đớn vì bị lửa bén vào, vừa chạy khắp bốn phía kênh nước để cảnh báo về sự nguy hiểm của ngọn lửa!

Chà, dù mọi người có đang mất trí đến đâu, thì có vẻ bản năng sợ lửa là thứ tồi tệ vẫn còn sót lại, nên màn kịch câm quyết tử của tôi có khi cũng vô ích, nhưng không làm thế thì không câu giờ được!

"Ngài Priscilla cứ nói đơn giản là hát múa mê hoặc đi."

Thú thật thì, nếu bắt đầu hát với tâm thế 'Ta sẽ mê hoặc các ngươi Urryyy!', thì đó hoàn toàn là tà tâm, trái ngược với triết lý âm nhạc.

Kết quả của việc hát hết mình là chạm đến trái tim người nghe, đó mới là lẽ tự nhiên. Và cảm động trước lẽ tự nhiên đó, người ta thưởng cho chút đỉnh thì đó là một thế giới dịu dàng hạnh phúc cho cả đôi bên!

Nếu bắt đầu mà đặt tiền thưởng lên hàng đầu, thì tà tâm sẽ len lỏi vào bài hát. Và bài hát nhuốm màu tà tâm không phải là điều tôi mong muốn.

Nên cái kế hoạch này, nói là phá sản ngay từ đầu thì cũng đúng thôi!

"Nghĩ lại thì cuộc đời tuy ngắn ngủi, nhưng tôi đã trải qua những ngày tháng đầy sóng gió. Thưa cha thưa mẹ, năm mười ba tuổi con bị tống ra khỏi nhà với lý do học tập để tự lập, lúc bị ném vào sóng gió cuộc đời con cũng từng oán hận, nhưng giờ con chỉ biết ơn vì hai người đã sinh ra con thật dễ thương. Dù con là đứa con gái bất hiếu, nhưng lòng biết ơn cha mẹ và cơ bụng phẫn nộ là bài tập hàng ngày con chưa từng bỏ... Ặc! Gyaaa! Nóng nóng nóng, mùa hè vĩnh cửu!!!"

Đang lúc trải lòng biết ơn cha mẹ và đủ thứ chuyện, tôi cảm thấy có luồng khí muốn vượt qua từ phía bên kia bức tường lửa nên lại bắt đầu điệu nhảy thiêu đốt, làm ơn đọc bầu không khí giùm cái!

Nhưng mà nhưng mà, màn diễn xuất nhập tâm này cũng chẳng mấy chốc mà bị lộ tẩy thôi. Và khi bị lộ, tôi chẳng có cách nào giữ được sợi dây kiên nhẫn cực kỳ ngắn của ngài Priscilla cả.

Quả nhiên là không được rồi! Xong đời rồi!

"Ô kìa ô kìa, cô có dư dả để nhìn ngắm nhỉ? Cô bé mà cô đặt kỳ vọng đang làm cái mặt tuyệt vọng kìa? Nỗi bi ai và cảm giác phí công vô ích chiếm lấy trái tim cô bé, tôi có thể cảm nhận rõ mồn một. Đau đớn âm ỉ, cô không thấy tội nghiệp sao?"

"Không một chút nào."

Mặc kệ tôi đang ôm đầu đếm ngược đến giờ tận thế, ở trung tâm quảng trường bao quanh bởi kênh nước rực lửa, cuộc đụng độ và đối thoại giữa ngài Priscilla và quái nhân Sirius vẫn tiếp diễn.

Nói là đối thoại, nhưng chủ yếu là Sirius nói giọng ôn hòa, còn ngài Priscilla thì chẳng thèm nghe mà chặt chém không thương tiếc, đúng là mô típ quen thuộc! Thêm vào đó, cách nói chuyện của Sirius thì thế, nhưng cái dáng vẻ vung hai sợi xích kia thì chẳng ôn hòa tí nào.

Xé gió, quét ngang không khí, quỹ đạo của những sợi xích sắt vung vẩy biến ảo khôn lường! Uốn lượn, nhảy múa, những cái hàm của rắn sắt tấn công ngài Priscilla từ trước sau trái phải!

Tiếng xích co duỗi vang lên liên hồi ồn ào, trong mắt tôi, ngài Priscilla như bị nhốt trong ngục tù xích sắt, không thấy chút kẽ hở nào.

Mặt đường đá hứng trọn đòn trực diện của xích sắt nổ tung thảm hại, bị khoét sâu, bị bào mòn, chứng minh cho uy lực của nó. Nếu da thịt hứng trọn đòn đó, chắc chắn sẽ nát bấy như bị răng và lưỡi rắn liếm qua, không còn ra hình thù gì nữa! Với người sở hữu làn da trắng đẹp như ngài Priscilla, sự tàn khốc ấy càng nổi bật hơn, nói không ngoa chút nào!

Thế mà thế mà, ngài Priscilla lại đối mặt với cơn mưa xích sắt ấy——!

"Ồn ào thiếu tao nhã, đập phá lung tung không chút tiết độ, thứ vũ khí thô thiển chẳng thấy chút mỹ cảm nào, những lời tạp nham mỏng tuệch không lọt nổi vào tai... Ngươi cũng giỏi thật đấy, toàn chuẩn bị những thứ chọc tức thiếp thế này. Sự bất kính đó, khiến ta thấy thán phục đấy."

"Ngài Priscilla đỉnh quá điii!!"

Bốn phương tám hướng, những sợi xích lao tới loạn xạ, ngài Priscilla vẫn giữ vẻ mặt chán chường, vung Dương Kiếm đánh chặn. Trước hay ngang hay trên hay dưới thì không nói, nhưng làm sao ngài ấy gạt được cả phía sau mà không cần nhìn thế kia, cái quái gì vậy.

Thêm nữa, không biết có phải là sức mạnh đặc biệt của Dương Kiếm không, nhưng mỗi lần bị Dương Kiếm gạt đi, phần tiếp xúc của sợi xích lại cháy trắng. Nhiệt lượng đó kinh khủng đến mức sợi xích bị nung chảy đứt lìa trong nháy mắt, ngày càng ngắn đi! Cứ lặp lại thế này thì mạng của sợi xích sẽ hết sớm thôi, chắc chắn đấy!

"Hây hây hây! Ngài Priscilla, cứ thế mà làm tới đi ạ!"

"Thấy chưa, đó mới là cảm tưởng thành thật đến mức quên cả che đậy đấy. Phơi bày đến mức đó thì người thường khó mà làm được, nhưng còn dễ chịu hơn nhiều so với việc nhào nặn mấy cái lý lẽ vặt vãnh nhàm chán. Mà, thứ đó trên thế giới chỉ cần một đứa là đủ rồi."

"Ơ kìa!? Vừa rồi là khen, là khen đúng không ạ!? Coi là khen được rồi nhỉ? Em vui lắm đấy!? Yossha làm được rồi Banzai!"

Giờ có bảo không phải khen thì em cũng lỡ vui rồi nên đã muộn!

Nhận được sự cổ vũ của tôi, khí thế của ngài Priscilla càng tăng thêm. Ngài ấy cứ thế tiến lên, chặt đứt xích ầm ầm. Quả nhiên trước áp lực đó, Giám mục Đại tội 'Phẫn Nộ' quái nhân cũng bị át vía, giờ chỉ còn nước chờ bị băm vằm! Củ khoai tây trên thớt!

"Ấy, ngài Priscilla chém làm đôi là không được đâu ạ! Làm thế thì chúng em cũng bị chém làm đôi theo mất mất mất!?"

"Hừm, đúng rồi. Hăng quá đà."

Nguy hiểm quá! Vừa rồi nếu tôi không ngăn lại thì ngài ấy định chém toạc ra thật!

Bị dồn ép, Sirius nhảy lùi lại thật xa nhân lúc chân ngài Priscilla dừng lại. Mà nói chứ, sự phi thường của ngài Priscilla đã đành, nhưng kẻ đối đầu được với ngài ấy cũng xứng danh Giám mục Đại tội, con người có thể di chuyển như thế sao?

"Đã dốc hết lời lẽ đến thế này, mà vẫn cứng đầu không chịu mở lòng, đúng là hiếm thấy. Rốt cuộc, nguyên nhân gì khiến cô khép chặt trái tim đến vậy chứ."

Sau khi giãn khoảng cách, Sirius vừa nhìn hai cánh tay mình vừa nói. Hai sợi xích đã ngắn tũn, nhưng quái nhân khẽ xoay tay, chiều dài của chúng phục hồi kèm theo tiếng động. Có vẻ như xích vẫn còn quấn rất nhiều trên tay, không bị tụ máu sao nhỉ.

"Bất cứ ai, dù ít dù nhiều trong tim cũng có khoảng trống. Chừng nào còn sống thì còn cảm xúc, và màu sắc cảm xúc nhìn thấy từ đó dù là màu gì thì ai cũng có... Thứ mà cô kiên quyết ôm giữ ấy, nếu phơi bày ra chắc chắn sẽ nhận được sự thấu hiểu thôi?"

"――――"

"Cô cũng có trái tim biết buồn, có cảm xúc biết lạc lối. Không để lộ điểm yếu là một trong những điều kiện để trở nên mạnh mẽ nhưng... đó chỉ là cảnh giới khi cô độc một mình. Con người có giới hạn trong những việc có thể làm một mình. Chỉ khi kết nối với người khác, mới có những đỉnh cao có thể nhìn thấy. Để nhìn thấy nơi đó cùng người khác, điều cần thiết là sự đồng cảm, là hiểu nhau."

Sirius vừa lắc lư cơ thể vừa nói với ngài Priscilla đang im lặng.

Giọng nói ấy như thấm vào tim. Thái độ ấy như thân thiết tận tình. Cử chỉ ấy như dịu dàng cởi bỏ sự cảnh giác của người khác. Nội dung lời nói ấy như lôi kéo vào ma đạo.

Giống như chất độc ngọt ngào từ từ tan chảy, khiến cả tay chân tôi cũng tê dại.

"Hãy để tôi giúp cô hiểu nhau với người khác được không? Con người thật của cô yêu thương sâu sắc, và yêu thế giới này. Mong muốn được yêu thương. Tôi hiểu điều đó. Tôi muốn những người khác ngoài tôi cũng hiểu được điều đó. Để cô tuyệt đối không phải trải qua những đêm cô đơn một mình."

"Giỏi cho ngươi cứ bô bô cái mồm, nói ra những ảo tưởng và suy đoán mà không biết ngượng. Nếu trong lời nói của ngươi không có chút nghi ngờ nào, thì chính ngươi mới là kẻ điên."

"Chà, xin cảm ơn. Đó là danh xưng xứng đáng nhất dành cho chồng tôi. Những kẻ tội đồ không thể hiểu nổi dù chỉ một chút sự tuyệt vời của người ấy, vì ghen ăn tức ở đố kỵ với người ấy mà thốt ra những lời xằng bậy."

"Không nói chuyện được. Cái gì của thiếp là của thiếp. Câu chuyện ngươi thêu dệt mới chính là lời xằng bậy. Về chuyện của thiếp, ngươi đừng hòng hớt được dù chỉ là lớp váng."

Ngài Priscilla thẳng thừng gạt bỏ lời đề nghị ngọt ngào tê dại bằng cái tôi mạnh mẽ. Nhưng về độ mạnh của cái tôi thì Sirius cũng không thua kém. Như đã dự đoán được sự phản bác của ngài Priscilla, quái nhân nghiêng đầu,

"Không cho hớt dù chỉ là lớp váng, sự cứng đầu đã lên đến cực điểm... nhỉ. Vậy thì, tiết mục này thế nào? 'Iris và Vua Gai'."

"――――"

"Hay là 'Kỵ sĩ Hoa hồng của Tireos'? 'Máy chém của Magritza'?"

Từng cái tên mà Sirius thốt ra, tôi không hiểu ý nghĩa của chúng. Quái nhân có mục đích gì khi nói ra những cái tên đó.

Nhưng, hiệu quả thì tức thì.

"——Chết đi."

Khoảnh khắc ngài ấy thì thầm, bóng dáng ngài Priscilla biến mất khỏi tầm mắt.

Khi tôi còn đang ngơ ngác, khoảng cách giữa ngài Priscilla và Sirius đã về không. Ngài Priscilla vung Dương Kiếm, quỹ đạo nhắm thẳng vào cổ Sirius không chút dung tình. Thế giới chậm lại đến kinh ngạc, tôi cũng nhìn thấy đường kiếm trôi chảy của ngài Priscilla.

Chỉ cần đi theo đường kiếm đó, cái cổ mảnh khảnh của Sirius sẽ bị chém bay.

Và nếu chuyện đó xảy ra, thì đầu của tôi, và đầu của những người xung quanh cũng sẽ bay theo.

[Chương 61: Nạn nhân của lãnh địa]

Phải chăng vì đã thấu hiểu điều đó nên mọi thứ mới trở nên chậm chạp đến thế? Người đời thường bảo khi nguy hiểm cận kề, sự tập trung của con người sẽ hoạt động hết công suất khiến thế giới trông như đang chuyển động cực chậm, chẳng phải chính là hiện tượng này sao?

Nhưng mà, dẫu là vậy đi nữa, trong tình huống cán cân sinh mệnh của mình lại nghiêng về phía người khác thế này, thì tôi hay bất kỳ ai ngoài kia có thể làm được gì chứ?

Cứ thế, ánh sáng đỏ rực của Dương Kiếm nương theo dòng chảy khí quyển và——.

"——Hả?"

Trước cảnh tượng ngay trước mắt, trí não tôi không theo kịp, chỉ thốt ra được một âm thanh ngớ ngẩn.

Thốt ra tiếng đó xong, cái cổ của tôi vẫn còn yên vị trên thân hình nhỏ bé này. Đương nhiên rồi. Cổ không bị chém. Cả tôi và Sirius đều không.

Thay vào đó, cơ thể của Priscilla đại nhân, người lẽ ra đang lao về phía Sirius, lại bị hất văng ra xa.

Hứng chịu đòn phản công trực diện bằng xích sắt của Sirius, ngài ấy bị đẩy lùi về phía sau trong tư thế đầy nguy hiểm.

"Priscilla đại nhân!?"

Tôi hét lên thất thanh trước tư thế rõ ràng không phải do ngài ấy tự mình nhảy lùi lại.

Đó là tiếng hét thuần túy vì thấy tình hình tồi tệ, đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà tính toán xem nếu Priscilla đại nhân thất thủ thì tình thế sẽ bất lợi đến nhường nào. Thế nhưng, Priscilla đại nhân xoay người một vòng trên không trung, cắm phập Dương Kiếm xuống mặt đường đá để hãm đà.

"Chớ có làm ồn, ta đâu có trúng đòn trực diện."

Đáp lại tiếng hét của tôi, Priscilla đại nhân tiếp đất, tiếng gót giày vang lên lanh lảnh. Nhưng ngay sau đó, sự thay đổi đã xảy ra trên chiếc vòng cổ của ngài. Chiếc vòng vốn được khảm ba viên bảo ngọc màu xanh lục, bỗng nhiên một viên vỡ tan tành.

Cứ như thể nó đã gánh thay đòn tấn công mà Priscilla đại nhân vừa nhận vậy.

"......Món quà đáp lễ cho chiếc vòng cổ của thiếp, cái giá sẽ đắt đấy."

"Ra là vậy. Để những thứ có giá trị gánh chịu thương tổn thay cho bản thân sao. Đó quả là một cách sống đầy 'Ngạo Mạn'...... Không không, chắc là không phải đâu nhỉ."

"Sự suy diễn của kẻ hạ đẳng, tột cùng của sự đê hèn, vô lễ chồng chất đến mức này thì dẫu có chết vạn lần cũng không chuộc hết tội. Cách chết của ngươi, thiếp sẽ ban cho ngọn lửa thiêu đốt mãi không dứt."

Trước một Sirius vẫn giữ thái độ dư dả, Priscilla đại nhân giận tím mặt. Ánh sáng từ thanh Dương Kiếm trên tay ngài rực rỡ hơn, hay nói đúng hơn là nhiệt lượng đang tăng lên? Từ chỗ tôi nhìn, dáng vẻ của Priscilla đại nhân trông cứ chập chờn, lay động như giữa trưa hè nắng gắt.

Chứng kiến cảnh đó, tôi không thể nào nghĩ Priscilla đại nhân sẽ thua...... nhưng hiện tượng khó hiểu ban nãy vẫn còn đó.

Quái nhân Sirius dường như đã khiêu khích Priscilla đại nhân bằng những lời lẽ khó hiểu. Priscilla đại nhân đã mắc bẫy và lao vào, nhưng không phải vì ngài ấy lộ sơ hở nên bị phản công trực diện——không phải như vậy.

Không, đây chỉ là cái nhìn của kẻ nghiệp dư như tôi, và dù tôi thấy Priscilla đại nhân di chuyển nhanh đến mức gần như biến mất, nhưng nếu Sirius bảo rằng với ả thì không nhanh đến thế thì tôi cũng chẳng thể phủ nhận. Tuy nhiên, chắc chắn không phải thế.

Bởi vì, ngay khoảnh khắc vung Dương Kiếm xuống, chuyển động của Priscilla đại nhân đã dừng lại.

Nói là "trông như dừng lại" thì có thể dùng lý thuyết về sự tập trung ban nãy để giải thích, nhưng cái này mang ý nghĩa khác. Tôi có cảm giác ngài ấy đã dừng lại hoàn toàn và rõ ràng hơn nhiều.

Việc dừng lại ở một tư thế mất tự nhiên như vậy, tôi không nghĩ đó là ý muốn của Priscilla đại nhân, và tôi cũng không nghĩ con người có thể cố ý làm được điều đó. Nếu vậy, tôi cho rằng đã có một thế lực bí ẩn nào đó tác động vào sự ngưng trệ kia, mọi người thấy sao ạ?

"Đừng có nổi giận đùng đùng như thế chứ. Cô lúc nào trông cũng như đang tức giận với cái gì đó, như thế mệt mỏi lắm, tâm hồn sẽ chỉ ngày càng khô héo thôi, biết không? 'Phẫn Nộ' chính là nấm mồ của cảm xúc đáng ghê tởm nhất thế gian này đấy. Lòng người phải có cảm xúc...... nếu vậy thì trái tim đó nên luôn được lấp đầy bởi niềm vui, bởi hỷ lạc mới phải."

"V-Với cái lý luận đó thì mấy người ở bên ngoài trông chẳng có vẻ gì là vui lắm đâu nha-nha-nha."

"Hửm?"

Ái chà!? Chẳng lẽ tôi lỡ buột miệng nói ra suy nghĩ trong đầu sao!?

Quái nhân Sirius nhìn chằm chằm về phía tôi, đôi mắt lồi ra từ khe hở của lớp băng gạc ghim chặt lấy tôi. Úi chà chà, chết dở, chọc nhầm ổ kiến lửa rồi!

"Đúng vậy, trái tim của mọi người bên ngoài hiện đang bị chi phối bởi bất an và bi than. Đây cũng là chuyện đáng buồn, nhưng đó là kết quả của việc lòng người tràn đầy sự từ bi và tình yêu thương dành cho kẻ khác."

"C-Cái gì cơ?"

"Khi lọt vào tầm ảnh hưởng của Quyền năng của tôi, con người sẽ mở rộng cõi lòng và thấu hiểu nhau qua tâm hồn. Khi đó, ngay cả những cảm xúc kìm nén không thể nói thành lời cũng sẽ được phơi bày cho nhau thấy. Con người là những tồn tại cao quý biết đồng cảm và thấu hiểu cảm xúc. Trân trọng trái tim người khác, thấy nỗi buồn thì trong lòng mình cũng sinh ra nỗi buồn, và rồi trái tim của người nhìn thấy nỗi buồn đó lại nảy mầm một nỗi buồn mới. Cứ lặp lại như thế, giọt nước đau thương sẽ hóa thành ao, thành hồ, rồi biến thành đại hà."

Người này bắt đầu nói mấy thứ ghê gớm rồi đấy.

Tóm lại, càng nhiều người tụ tập lại, thì khi ở gần người này, cảm xúc sẽ bị khuếch đại cực độ đến mức nguy hiểm. Cái cơ chế khiến mọi người trong thành phố đồng loạt nổi điên hay khóc lóc thảm thiết chính là cái bẫy này...... nhưng nó không chỉ làm tâm trí bất ổn.

Người này lại gọi đó là "thấu hiểu nhau".

"Nếu thấy điều đó thật đáng thương, thì nhà ngươi hãy tiên phong cứu rỗi đám chúng sinh ngu muội đó đi. Nếu không làm mà chỉ biết than vãn, thì với đám phàm tục, lời ngươi nói cũng chẳng khác gì mấy bài thuyết pháp chói tai đâu."

"Vâng, tôi hiểu những lời đó. Tôi cũng đang bị vùi dập bởi sự bất lực của chính mình đây. Tuy nhiên, tôi có một phương kế để cứu rỗi mọi người đang chìm trong bi thương lúc này!"

Như muốn nói "Ý hay!", Sirius vỗ tay một cái với giọng điệu tươi sáng.

Cái ý hay của tên quái nhân này chẳng có vẻ gì là sẽ làm tình hình khá hơn, nhưng cả tôi và Priscilla đại nhân đều không xen vào. Không biết nội tâm Priscilla đại nhân thế nào, chứ lòng tôi thì đang dậy sóng.

Lồng ngực cuộn trào những cảm xúc không thể gọi tên, giờ đây nóng rực.

"Cách để cứu mọi người đang chìm trong đau khổ lúc này...... đó là dùng niềm vui, dùng cảm xúc hạnh phúc để cuốn trôi nỗi buồn. Tóm lại, chỉ cần tôi, nguồn phát của sự cứu rỗi, trở nên hạnh phúc là được!"

"――――"

"Thật tình cờ làm sao, tại thành phố này đang có người chồng đã tạm thời xa cách của tôi. Xác nhận lại tình yêu với chồng tôi, với người ấy, và giành lại chàng. Sự viên mãn của vợ chồng chính là biểu tượng của hạnh phúc. Chỉ cần có tôi, người đang căng tràn niềm vui sướng đó, thì có thể cứu rỗi tất cả những ai đang chìm trong bi than. Bằng cách chia sẻ hạnh phúc, trái tim của tất cả mọi người sẽ được cứu rỗi!"

Sirius đang nói gì đó, Priscilla đại nhân thì làm mặt chán ngán, còn tôi vừa nhìn cảnh đó vừa suy nghĩ đủ điều.

Tôi hiểu rằng lần này mình không thể trốn tránh thực tại và làm mặt ngây ngô lảng vảng chỗ khác được nữa. Hay nói đúng hơn, tôi đã ngộ ra. Rằng từ đầu đến cuối, tên quái nhân Sirius Romanee-Conti kia chính là kẻ thù của chúng tôi.

"――――"

Ngẩng mặt lên, tôi nhìn quanh những con kênh rực cháy bốn phía. Bên kia bức tường lửa trắng là bóng dáng của những người đang dậm chân tại chỗ vì không thể vượt qua kênh nước. Tất cả đều bị xoay vần bởi những cảm xúc không mong muốn, đánh mất ý thức bản thân và bị điều khiển.

Trông họ hệt như những vong linh, và tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của họ.

Tai của tôi là hàng đặc chế mà lị, là một thi nhân thì giọng và tai là thứ duy nhất tôi tự hào. Tiếng của những người đó cứ vang vọng mãi, vang vọng mãi trong tôi.

——Sợ quá, buồn quá, cứu tôi với, đau quá, tại sao, vì sao, không chịu đâu.

Như thể oán niệm đang cuộn trào, như tiếng khóc than không dứt, tôi nghe thấy những âm thanh đó.

Gọi cái đó là kết quả của sự thấu hiểu nhau sao? Gọi đó là kết quả của việc trở thành một sao? Sự đồng nhất đâu phải là thứ như thế chứ.

"Phải giải phóng, cho họ......"

Trở thành một đâu có nghĩa là mọi thứ phải giống hệt nhau.

Đàn ông, đàn bà, người lớn, trẻ con, trẻ sơ sinh, người già, con người, á nhân, dù có bao nhiêu người đi nữa, thì cũng toàn là những cá thể khác biệt cơ mà.

Nhét tất cả vào một chỗ, trộn lộn xộn lên rồi bảo "Thế là mọi người đã thấu hiểu và trở thành một rồi nhé", đừng có mà đùa.

Đừng có mà đùa chứ!

"Nhà ngươi không cần phải trở nên hạnh phúc đâu. Hãy mau chóng giải trừ cái năng lực xấc xược đó và chết một mình đi."

"Không chịu đâu. Đừng tự an ủi bản thân bằng sự cô độc khi không thể thấu hiểu nhau nữa. Nếu cô là người không biết hình dáng của hạnh phúc, thì thử nhìn vào hạnh phúc của tôi cũng không tệ đâu nhỉ? Hoặc giả nếu biết được niềm vui khi kết đôi với người trong mộng, cô cũng sẽ hiểu được niềm vui khi trở thành cô dâu chăng."

"Tiếc thay, thiếp đã bảy lần bước đi trên con đường hoa đó rồi. Lần nào cũng còn lâu mới được gọi là hạnh phúc. Đừng dùng cái thước đo nhàm chán đó để đo lường thiếp, thật buồn nôn."

"Bảy lần...... Hể......"

Gạt phắt đi như một trò đùa, Priscilla đại nhân dùng lời lẽ đè bẹp Sirius và vung Dương Kiếm xuống. Nhưng Sirius cũng dùng xích sắt tấn công dồn dập để đáp trả. Tia lửa bắn ra dữ dội, những mắt xích bị nung chảy văng tung tóe, chấn động khiến cơ thể hai người bay lượn khắp quảng trường.

Những sợi xích bị nung đứt. Ngọn lửa trắng rực cháy nhưng không thiêu đốt. Những con người than khóc mà tiếng nói không thể vươn tới.

Trong tôi, mọi thứ từ từ khớp lại với nhau. Liệu có làm được không nhỉ?

Nếu tưởng tượng của tôi là đúng, là chính xác, thì chắc chắn không phải là không thể.

"Tôi đã tốn bao nhiêu thời gian để được kết đôi từ tận đáy lòng với người ấy, người duy nhất của tôi...... vậy mà cô có tận bảy lần cơ hội, lại phung phí tất cả."

"Đừng có đổ lỗi cho thiếp vì sự kém hấp dẫn của bản thân ngươi. Với cái đà đó, gã đàn ông đáng thương được ngươi yêu chắc cũng chẳng thèm nhìn ngươi lấy một lần đâu——"

"Tôi và người ấy kết đôi sâu sắc, và yêu nhau thắm thiết——!!"

Một tiếng gầm giận dữ khiến vai tôi bất giác giật nảy.

Ngay sau đó, băng cắt qua quảng trường là những con rắn lửa đỏ rực phình to! Khoảnh khắc Priscilla đại nhân dùng kiếm đỡ lấy xích sắt phóng ra từ hai tay Sirius, ngọn lửa truyền dọc theo xích lao tới, một ngọn lửa nghiệp chướng kinh hoàng nuốt chửng cơ thể Priscilla đại nhân.

Hỏa xà há miệng, ngoạm lấy thân hình mảnh mai của Priscilla đại nhân từ đầu. Priscilla đại nhân không có cách nào chống đỡ trước hỏa lực siêu cấp đó, bị nuốt chửng và hất văng ra giữa quảng trường nơi ngọn lửa đã tan bớt. Ngài ấy suýt nữa thì ngã lăn ra nhưng kịp thời dùng kiếm chống đỡ, quả là lòng kiêu hãnh đáng nể. Tuy nhiên, hứng trọn ngọn lửa vừa rồi thì Priscilla đại nhân cũng không thể nào vô sự được.

Lại một tiếng vỡ giòn giã, bảo ngọc trên vòng cổ nát vụn. Hai viên cùng lúc, mối nối của vòng cổ nứt ra, rơi xuống đất phát ra tiếng động.

"Tôi và người ấy yêu nhau sâu sắc! Người ấy là người trọng nghĩa khí và thành thật, chỉ là vì chàng đã bắt đầu nên không thể dừng lại được mà thôi! Có quá nhiều ả điếm lầm tưởng sự thành thật đó của chàng là tình yêu vô tội! A! Aaa! Thật phiền phức!"

Priscilla đại nhân lại sống sót nhờ hy sinh chiếc vòng cổ, nhưng thái độ của Sirius đối diện với ngài đã thay đổi hoàn toàn. Tên quái nhân nhe nanh múa vuốt, bắt đầu chửi rủa thô tục đầy bạo lực. Và trên hai tay ả, ngọn lửa hồng liên đang cuộn trào.

"Tại sao các người cứ phải lay chuyển trái tim tôi một cách vô ý tứ như thế! Cảm xúc mãnh liệt làm rung động con tim, 'Phẫn Nộ' tức là kịch tình! Sự run rẩy hóa thành nhiệt lượng, thiêu rụi tội nhân cùng với tội lỗi! Ngươi cũng muốn bị như thế sao, cái đồ độc đoán kiaaa!"

"Cái miệng nào, con mắt nào dám thốt ra những lời đó hả......"

Vừa tự thiêu đốt bản thân trong cơn 'Phẫn Nộ' mà mình căm ghét, Sirius vung tay lên, một xoáy lửa hiện ra trên đầu ả. Ban nãy là mỗi tay một con, hai con rắn lửa cổ nhỏ. Giờ đây, nương theo sự bắt chéo của hai cánh tay, chúng biến hình thành một đại hỏa xà khổng lồ.

Cánh tay vung thẳng xuống, con rắn lửa khổng lồ vừa thiêu đốt mặt đường đá vừa lao thẳng vào Priscilla đại nhân. Priscilla đại nhân không né tránh mà thủ thế đỡ đòn.

Dương Kiếm đâm thốc từ dưới lên, mũi kiếm đập mạnh vào đầu con rắn có kích thước chênh lệch quá lớn. Một âm thanh không giống như tiếng va chạm giữa kiếm và xích vang lên, đòn tấn công của con rắn lửa bị chệch hướng đáng kể!

Nhưng Priscilla đại nhân cũng bị uy lực đó hất bay, không thể truy kích!

Khi Sirius nổi điên và rắn lửa bắt đầu bay lượn, thế công thủ đảo chiều chóng mặt. Priscilla đại nhân bị dồn vào thế phòng thủ, bóng dáng bay lượn của ngài bị xích sắt và ngọn lửa đuổi theo ráo riết.

Tại sao, vì sao chứ? Không, dĩ nhiên nhìn là biết sức mạnh của Sirius không phải dạng vừa, nhưng xét đến ưu thế ban đầu thì tôi không nghĩ Priscilla đại nhân lại thua kém. Chuyện Dương Kiếm tiêu hao nhiều năng lượng là chuyện rõ như ban ngày, chẳng lẽ giờ ngài ấy đang phải trả giá cho việc đó?

Hoặc là, không thể nào, nhưng có khả năng là...

Không phải Priscilla đại nhân thiếu phương án tấn công, mà là——.

"Là tại mình sao!"

Xoẹt một cái, không chỉ tôi mà mọi người xung quanh đều sẽ bị xoẹt một cái bay đầu.

Để kết cục đó không xảy ra, ngài ấy đang câu giờ cho mình sao!? Không, nhưng mà, một Priscilla đại nhân ngạo mạn vô lễ và chỉ biết đến bản thân như thế mà lại làm vậy ư!?

『Nhà ngươi hãy chuẩn bị hát đi. ——Nếu ánh sáng của Dương Kiếm bị lu mờ, thiếp sẽ chém đầu kẻ phàm tục kia bất chấp hậu quả. Trước khi điều đó xảy ra, nhé.』

Khoảnh khắc ấy, một cơn chấn động chạy dọc tâm trí tôi!

Ngay trước khi trận chiến này thực sự bắt đầu, Priscilla đại nhân đã nói với tôi như thế. Đã nói rồi.

Rằng trước khi Dương Kiếm đạt đến giới hạn, tôi hãy chuẩn bị hát. Khi thời khắc đó đến, ngài ấy sẽ không nương tay mà chém bay đầu Sirius, và các ngươi cũng sẽ bị chém bay đầu hết.

Nhưng điều đó nghĩa là, cho đến khi thời khắc đó tới, ngài ấy sẽ chờ và không chém bay đầu ai cả, chẳng phải nó mang ý nghĩa mạnh mẽ hơn nhiều so với tôi nghĩ sao.

Nếu vậy thì, Priscilla đại nhân đang chờ đợi. Chờ tôi chuẩn bị hát xong.

Ít nhất là cho đến khi ngài ấy hoàn thành trách nhiệm với lời mình đã nói.

"Hừ, hừừừ! Hừừừừừừ!!"

Rắc rối quá! Cái người gì đâu mà rắc rối quá! Thích thì nói là thích đi cho rồi! Người đó, chắc chắn là thích mình. Không, ngài ấy từng bảo là ưng ý mình, đã nói rõ ràng rồi. Aaa chết tiệt, ghét ghê, sợ ghê, biết làm sao bây giờ!

"Priscilla đại nhân——!!"

Nếu ngài thực sự vẫn đang chiến đấu với những suy nghĩ rắc rối đúng như tôi nghĩ, thì ngài sẽ hiểu ngay tôi đang nghĩ gì. Tôi chỉ tay về phía tháp đá đang bốc cháy bởi ngọn lửa của Sirius.

Priscilla đại nhân chỉ liếc mắt về phía tiếng gọi của tôi, nhìn theo hướng ngón tay chỉ và——.

"——Hô."

Với khuôn mặt đáng sợ và ánh mắt đáng sợ đó, ngài lại cười một cách đáng tin cậy đến kinh người.

Khuôn mặt tà ác đến mức không biết ai mới là Giám mục Đại tội!

"Đừng có mà nhìn ngó lung tung!!"

"Đối thủ cỡ ngươi chỉ cần một tay là đủ, đừng có xía vào việc của thiếp."

Ngài nhảy lùi lại, dùng thân kiếm đỡ đòn xích sắt giáng xuống. Cơ thể Priscilla đại nhân tăng tốc, tiếp đất ngay cạnh tháp đá với tốc độ không tưởng cho một cú nhảy. Ngước nhìn Tháp Điều khiển đang bốc cháy, Priscilla đại nhân cắm mũi Dương Kiếm xuống chân tháp.

"Trò hỏa công xấu xí. Ngọn đèn thực sự xinh đẹp, phải tỏa sáng như thế này cơ."

Vẻ đẹp của ngọn lửa bùng cháy thì kẻ nghiệp dư như tôi không hiểu nổi.

Không hiểu, nhưng ngay cả con mắt nghiệp dư cũng thấy rõ ràng, một ngọn lửa khác hẳn ban nãy bùng lên bao trùm lấy tháp đá, lấy Tháp Điều khiển!

Ngọn lửa trắng bốc lên, lay động, giống hệt thứ đang thiêu đốt các con kênh.

Rắn lửa do xích của Sirius tạo ra cũng đỏ rực và tỏa nhiệt lượng áp đảo, nhưng ngọn lửa từ Dương Kiếm lại mang đến cảm giác thần thánh khiến người ta ngần ngại chạm vào.

Không! Tôi đã chạm vào và thấy nóng muốn chết rồi, giờ không thể nói là không chạm được!

"Sân khấu đã dựng xong. ——Diễn cho tốt vào."

"Vâng! Đã rõ thưa ngài!"

Phủ lên ngọn lửa đang bao trùm Tháp Điều khiển bằng một ngọn lửa khác, Priscilla đại nhân phán một câu. Tôi đáp lại bằng một màn ra mắt hoành tráng, rồi chạy hết tốc lực về phía Tháp Điều khiển.

Nhìn thấy cảnh đó, Sirius, kẻ đang trong trạng thái chỉ cần chiếc đũa rơi thôi cũng đủ nổi điên, liền chĩa cả hai tay về phía chúng tôi!

"Sao các ngươi dám tự tiện làm điều đó với ngọn đèn tình yêu tôi thắp lên vì người ấy!"

"Hành động cầu ái mà nướng chín cả một tòa nhà, tôi nghĩ bà nên bỏ ngay cái kiểu phát ngôn như mấy tên lãnh chúa lỗi thời không hiểu chuyện đó đi!"

Nói rồi, nói rồi! Wa ha ha ha!

Về phía sau lưng tôi, người vừa chạy vừa nói, cảm giác xích sắt của quái nhân Sirius đang giáng xuống ầm ầm! Xích rực cháy! Sóng nhiệt! Sóng nhiệt!

Khoảnh khắc trúng đòn, chưa kịp cháy thì đầu tôi chắc đã bay mất rồi, nhưng tôi đang cắm đầu chạy thục mạng nên chẳng thèm quan tâm phía sau! Bởi vì nhé!

"Cho đến khi chứng kiến thứ đó làm nên chuyện gì, thiếp cũng phải dốc sức một phen."

"Chậc——!"

Như thay chỗ cho tôi đang chạy, Priscilla đại nhân tiếp đất ngay vị trí xích rơi xuống. Dương Kiếm lướt qua trên đầu, quét sạch toàn bộ những lưỡi lửa đang trút xuống!

Tiếng giao tranh hỗn loạn giữa Priscilla đại nhân và quái nhân Sirius vang lên không ngớt từ phía sau, nhưng tôi cũng đã đến được tháp đá rực lửa mục tiêu.

"Hộc, hộc......!"

Rõ ràng đâu có chạy xa đến thế, mà sao hơi thở đứt quãng, cơ thể nặng trĩu! Thú thật là, giờ tôi chỉ muốn uống nước lạnh rồi lăn ra giường ngủ ngay lập tức. Thật không ra dáng thi nhân lữ hành chút nào, nhưng sống trong nhung lụa quá lâu, giờ không phải giường êm nệm ấm là tôi không chịu đâu!

"Aaa thiệt tình...... tất cả là tại Kiritaka-san và mọi người đấy ạ."

Giữ tôi lại thành phố này, rồi đãi ngộ hậu hĩnh kinh khủng. Mọi người trong 'Bạch Long Lân' và người dân thành phố cứ tâng bốc tôi, Kiritaka-san thì tán tỉnh nhiệt tình đến mức tôi cũng phải phát hoảng, tại thế đấy! Tại ở cái thành phố này mà chân tay của thi nhân lữ hành là tôi yếu hẳn đi rồi!

Thế nên là, giờ làm một cú chót——nhớ lại cách hành hạ chân tay nào!!

"Gư, iiii——!"

Quyết tâm, nghiến chặt răng hàm, tôi ôm chặt cây đàn Lulile vào ngực và lao vào bên trong Tháp Điều khiển đang cháy hừng hực! Nóng, nóng, nóng, nóng quá đi mất!

"——Gư, hự."

Sức nóng khủng khiếp hơn tôi tưởng tượng mang đến chấn động dữ dội toàn thân.

Dù vậy, dù cảm nhận được luồng nhiệt kinh hoàng, nhưng da, tóc, và cả cây đàn Lulile, không gì bị ngọn lửa thiêu cháy. Cảm nhận được sức nóng của lửa, nhưng không bị cháy.

Khi chạm vào ngọn lửa trắng bốc lên từ kênh nước, có đau nhưng không bị cháy. Nên tôi đã nghĩ ngọn lửa này, biết đâu chỉ là đòn hù dọa của Dương Kiếm.

Nhưng mà, sai rồi, sai bét.

Dương Kiếm mà Priscilla đại nhân vung lên đã nung đứt xích sắt của Sirius khi va chạm. Cùng là kiếm lửa, nhưng có thứ đốt được và thứ không đốt được.

Ngọn lửa của Priscilla đại nhân biết chọn vật để thiêu đốt. Nếu vậy chắc chắn, nó cũng có thể chọn vật để không đốt.

"Ưưưưư——!"

Thế nên! Ngọn lửa trắng bao trùm Tháp Điều khiển này giờ đây sẽ không thiêu đốt cơ thể tôi!

Nóng đến mức như bị nướng chín, khổ sở như sắp chết, đau đớn đến mức muốn lăn lộn ngay tại đây, nhưng không cháy, không bị thiêu, không đến mức chết!

Mắt tan chảy, lưỡi co rút, tóc cháy xém, da lở loét, đàn Lulile bốc cháy, xương nổ tung, thịt cháy khét, ý thức bay màu, tất cả chỉ là ảo giác——!

Không nóng, nóng, nóng, nóng, không nóng, không nóng, nóng, chết mất, không muốn chết, nóng, không nóng, nóng nóng nóng nóng nóng nhưng mà——!

Chạy lên Tháp Điều khiển, tầng một, tầng hai, cái này bao nhiêu tầng vậy!? Sân thượng đâu!? Lửa lan đến đâu rồi, nhìn phải nhìn trái toàn lửa trắng, nóng quá nóng quá, tại sao phải khổ sở thế này, nóng, bán sống bán chết nóng, tôi——.

"――――!!"

Muốn hét lên hết mức cái sự nóng này, muốn gào thét ngay lập tức đến rách cả họng.

Tuyệt đối không được, giờ mà hét lên cái sự đau khổ này, chắc chắn cổ họng sẽ hỏng ngay lập tức. Cái cổ họng này tuyệt đối không được dâng ra. Ngón tay cũng thế. Muốn cào cấu, muốn đập tay vào đâu đó để xả ra. Không được, không được, ngón tay mà hỏng thì không đàn được nữa.

Mắt cũng được, da cũng được, tóc cũng được, tan chảy cũng đành chịu.

Nhưng cổ họng thì không, ngón tay cũng không, tai cũng không cho phép, tất cả đều cần thiết cho việc sắp tới.

Đạp mạnh lên cầu thang, đá tung cánh cửa dày cộp, ngay trước mắt là bầu trời đêm——gió thổi mạnh, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt từ dưới chân, nhưng không còn tường nữa, loạng choạng chạy ra mép đường đá, có thể nhìn xuống bên dưới.

Gió thổi vù vù, bên dưới có người màu đỏ và người màu trắng đang vung vẩy mấy thứ nguy hiểm, xung quanh ngọn lửa trắng là rất nhiều người đang khóc lóc gào thét.

Tôi thì, nóng quá, nóng quá, sắp chết đến nơi rồi.

Giờ cũng đâu có được giải thoát khỏi cái nóng, lòng bàn chân nóng ran, gió thổi làm lửa trắng càng mạnh thêm, nỗi buồn bỗng dưng ập đến trong ngực làm tôi suýt bật khóc nức nở nhưng mà——.

"Sụt sịt, sụt sịt...... Nào, nào nào, đây là sân khấu để đời đấy nhé!"

Nóng và khổ sở đến mức tưởng chết, nhưng đã chịu đựng đến thế để đến được nơi cần đến rồi, từ đây có thể nhìn thấy tất cả mọi người, giọng nói sẽ đến được với tất cả mọi người.

Sắp chết thì sắp chết thật, nhưng trước khi chết còn có việc phải làm, mà.

"Nào nào, người ở xa hãy lắng tai nghe! Người ở gần hãy nhìn điệu múa này! Người ở xa hơn nữa thì tôi sẽ hét to hơn nên hãy nghe cho rõ!! Liliana Masquerade sẽ hát, sẽ đàn, sẽ múa cho các người xem! Hãy nghe đây! ——Bầu trời vượt qua ánh bình minh!!"

——Hãy để tôi trút hết tất cả những cảm xúc nóng bỏng này ra nào!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!