Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2897

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Arc 8: Vincent Vollachia - Chương 48: Lời Nguyền Kinh Gai

Chương 48: Lời Nguyền Kinh Gai

—Cái tên "Hoàng đế Kinh Gai" Eugard Volakia không chỉ bó hẹp trong phạm vi Đế quốc Volakia, mà còn vang danh rộng rãi, rộng rãi khắp thế giới.

Lý do nằm ở câu chuyện tình bi thảm lưu danh sử sách Đế quốc: "Iris và Vua Gai".

Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ và chia ly giữa thiếu nữ có trái tim nhân hậu tên là Iris và vị Hoàng đế Volakia bị người đời khiếp sợ gọi là "Vua Gai". Với cái kết đầy bi kịch, nó đã lay động trái tim của biết bao độc giả.

Cuộc gặp gỡ định mệnh, rồi lần chia ly đầu tiên. Sau đó là sự phản bội của bầy tôi, cuộc tái ngộ giữa Iris và "Vua Gai" bị phế truất, và khởi đầu cho cuộc phản nghịch của hai người họ khi tay trong tay... Trải qua dòng thời gian đằng đẵng, dù những tình tiết lịch sử đã bị biến tấu ít nhiều qua lời kể, nhưng phần cốt lõi quan trọng nhất—rằng hai người họ đã yêu nhau sâu đậm—vẫn được lưu truyền nguyên vẹn.

Chính vì thế, câu chuyện về tình yêu bất diệt "Iris và Vua Gai" mới được yêu mến đến vậy.

Tuy nhiên, cũng chính vì lẽ đó, câu chuyện tình buồn thắp lên hơi ấm trong lòng người ấy lại vô tình che lấp đi một góc của sự thật lịch sử.

Iris và "Vua Gai", hai người họ không hề trải qua những tháng ngày êm đềm vun đắp tình yêu.

Giữa thời đại biến động, tại một Đế quốc nơi sự phản bội và tiếng khóc than đan xen, họ đã sống những ngày tháng đặt cược mạng sống, chìm đắm trong những trận chiến để giành lấy tương lai mình mong cầu, và yêu nhau một cách nồng cháy.

Và thực tế, Iris cùng "Vua Gai" đã lật tung cả Đế quốc Volakia, cuối cùng thành công đoạt lại ngai vàng. —Dĩ nhiên, bi kịch sau đó thì không cần phải bàn tới nữa.

Nhưng, trước khi bi kịch ấy ập đến, họ quả thực đã làm nên nghiệp lớn.

Với trái tim từ ái và sự hiến dâng, Iris đã thu phục được nhân tâm của biết bao người. Và với Iris ở bên cạnh, "Vua Gai" đã lập nên những chiến quả xứng tầm một Hoàng đế Volakia.

Chiến quả xứng tầm Hoàng đế Volakia—đó là thứ thể hiện quy tắc sắt máu của Đế quốc Volakia, bất biến từ thời xa xưa. Tức là, minh chứng của sức mạnh.

—"Hoàng đế Kinh Gai" Eugard Volakia, chính là Hoàng đế mạnh nhất trong lịch sử Đế quốc.

"Lũ khốn kiếpppppppppp!!"

Gầm lên một tiếng giận dữ như muốn xé toạc cổ họng, Groovy Gumlet nhảy lùi lại thật xa, vung tay ném phăng lưỡi liềm xích đã bị chém đứt nửa cán.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, lưỡi liềm xích vừa rời tay đã bùng cháy đỏ rực giữa không trung.

Bản năng mách bảo rằng nếu chần chừ dù chỉ một sát na, ngọn lửa kia chắc chắn sẽ thiêu rụi cả bản thân gã, khiến đám lông thú trên người gã dựng đứng cả lên. Nhưng, không có thời gian để mà hoàn hồn.

"Chó con nhảy múa khá đấy. Nhưng nếu nói về vũ đạo, điệu múa của Ngôi sao của Trẫm còn đáng xem hơn nhiều."

Bằng chất giọng vô cảm, đều đều như đang buông lời đường mật, những vệt đỏ lao tới tấn công như hoa nở rộ.

Thứ đang được vung lên là món hung khí tồi tệ nhất, thậm chí không cho phép người ta đỡ đòn, giống như lưỡi liềm xích vừa rồi đã bốc cháy ngay tức khắc khi va chạm. Quả không hổ danh là Tiên kiếm mang tên của Đế quốc, không chỉ độ sắc bén mà cả đặc tính của nó cũng quá sức phiền toái. Nếu có thể, gã muốn tự tay mình tạo ra một tuyệt phẩm như thế.

"Ít nhất thì cái tên các hạ chết dẫm đó cũng phải cho ông đây xem ở cự ly gần chứ!"

Vì là Tiên kiếm mà ngoài chủ nhân chính đáng ra không ai được phép cầm, nên cơ hội nhìn thấy tận mắt cũng cực kỳ hiếm hoi.

Vừa phun ra lời bất mãn về đãi ngộ của một Tướng quân, Groovy vừa tận dụng cái thân hình thấp bé bị đối phương coi thường này, lướt đi nhanh thoăn thoắt để né, né, và lại né những nhát chém đỏ rực.

Nếu không đỡ được thì né, đó là giải pháp nguyên thủy nhưng tối ưu nhất đối với kẻ thù này. Nếu ở đây là Goz hay Mogro, thì tụi nó đã đỡ đòn thay vì né, rồi cháy thành tro và hết chuyện.

Mặc cho mùi khét lẹt xộc vào mũi khi dãy phố bị dư chấn của nhát chém thiêu đốt, Groovy vẫn né sạch những luồng kiếm phong đỏ rực. Tuy nhiên, vẫn chưa thể thở phào được.

Dù có né được "Dương Kiếm" thiêu đốt thế giới, thì tia chớp đen tiếp theo đã xẻ đôi cả không gian.

"—Hự."

Đến cả câu chửi thề quen miệng cũng không thốt ra nổi.

Nương theo đà của chuỗi tấn công từ "Dương Kiếm", đối phương xoay người tung ra một nhát chém từ "Tà Kiếm", lưỡi kiếm lướt qua chỉ cách đỉnh đầu của Groovy—kẻ đang dựng đứng lông tóc cúi rạp người xuống—vài centimet.

Kết quả của nhát chém đó không chỉ đơn giản là may mắn không bị bay đầu.

Trên đường kiếm đi qua, phạm vi hàng chục mét phía trước bị cắt ngọt như thể được vẽ theo quỹ đạo, dãy phố Đế đô nghiêng hẳn đi, tiếng đổ nát của những tòa nhà bị cắt đứt vang lên ầm ầm phía sau.

Độ sắc bén đến mức phi lý, ngay cả việc chế tạo bao vỏ để chứa lưỡi kiếm đó cũng là một sự gian nan, đó chính là uy lực của một đao mang tên "Tà Kiếm" Murasame.

Để phát huy kiếm lực phi thường, "Tà Kiếm" đương nhiên đòi hỏi cái giá tương xứng để sử dụng. Nếu là người thường, chỉ vung một cái thôi cũng có thể phải đánh đổi bằng cả tính mạng—một thứ ma cảnh.

"Thế mà ngươi cứ vung vẩy, vung vẩy nó một cách khốn kiếp như thế...!"

"Đang đối mặt với Trẫm mà lại lo lắng cho Trẫm sao? Vậy thì sự lo âu đó là thừa thãi. Những kẻ nhỏ bé như các ngươi chỉ cần lo cho cái thân mình là đủ. Kẻ lo cho Trẫm, chỉ cần một mình Ngôi sao của Trẫm là đủ rồi."

"Nói chuyện đách thông gì cả!"

Tay phải cầm "Dương Kiếm" Volakia, tay trái cầm "Tà Kiếm" Murasame.

Trong phạm vi tưởng tượng của Groovy, kẻ thù hội tụ đủ cặp song kiếm tồi tệ nhất này tuy không xưng danh, nhưng chừng nào hắn cầm "Dương Kiếm" mà không bị thiêu đốt, hắn chính là chủ nhân có tư cách chính đáng.

Thêm vào đó, mái tóc xanh lục, vương miện gai, và tình trạng người chết sống lại như một tử thi—danh tính của kẻ sử dụng song kiếm tồi tệ nhất này hiện lên một khả năng tồi tệ nhất, khiến những lời rủa xả của Groovy không bao giờ dứt.

Vì vậy—,

"Eugard Volakia..."

"Dù không được gọi tên, Trẫm cũng tự biết mình là ai. Nhưng, Trẫm ban lời khen cho kiến thức của ngươi khi nhận ra Trẫm dù thời gian đã cách biệt."

Hai tay mang theo lưỡi gươm tử thần, gã gằn giọng gọi tên kẻ đang đứng giãn khoảng cách đối diện.

Thấy vậy, tử thi đứng trên đống tàn tích rực lửa uy nghiêm gật đầu trước lời gọi của Groovy.

Trước câu trả lời của tử thi đó—Eugard, Groovy hừ mũi với thái độ xấc xược:

"Thế này thì, trong đám Nhất Tướng chó chết kia, ông đây cũng thuộc loại hay đọc sách đấy. Nhân tiện cái đống cứt này thì để ông nói cho mà nghe, ông đây là một trong 'Cửu Thần Tướng'."

"'Cửu Thần Tướng'... À, cái chức vụ đó vẫn còn sao."

"Ở thời của ngươi, nghe đâu nó đã bị xóa sổ sạch bách một lần rồi thì phải."

Chẳng biết là có hứng thú hay không, trước mặt một Eugard nói chuyện không chút ngữ điệu, Groovy vòng tay ra sau thắt lưng, rút ra hai cây rìu tay và thủ thế.

"Nguyền cụ" thì vẫn còn nhiều. Vấn đề là so với số lượng nguyền cụ, thì lượng sinh mệnh còn lại của Groovy đáng lo hơn.

"――――"

Vừa dán mắt vào Eugard, gã vừa liếc nhìn xuống ngực mình qua khóe mắt. Vẫn như mọi khi, trên lồng ngực chứa trái tim đang đập, những bụi gai trong suốt đang cựa quậy, găm những cái gai sắc nhọn vào da thịt.

Tự tiêm độc vào người, để "Lời nguyền Kinh Gai" gặm nhấm trái tim là một biện pháp đối phó cấp tốc, nhưng cái kế hoạch liều mạng này không dành cho đánh lâu dài.

Theo quan sát, "Lời nguyền Kinh Gai" là một loại nguyền rủa cực mạnh, cuốn phăng mọi thứ trong phạm vi rộng xung quanh thuật sĩ mà không phân biệt địch ta. Do đó, gã đoán nguyền sư sẽ tập trung vào việc kích hoạt và duy trì lời nguyền, thuộc loại đối thủ chuyên ẩn nấp.

Ngây thơ. Quá ngây thơ. Suy đoán sai bét, kẻ thù không những chẳng thèm ẩn nấp, mà còn đường hoàng vung những vũ khí hùng mạnh—Không, vũ khí đúng là mạnh thật, nhưng lý do khổ chiến không chỉ nằm ở vũ khí.

Là bởi kẻ sử dụng những vũ khí đó là một cường giả phi thường.

Tại Đế quốc Volakia hiện tại, địa vị Nhất Tướng đồng nghĩa với vị trí trong "Cửu Thần Tướng".

Đó là chế độ do Hoàng đế đời này, Vincent Volakia, khôi phục lại. Trong lịch sử, nó đã vài lần được hồi sinh rồi lại biến mất, nhưng lần đầu tiên chế độ "Cửu Thần Tướng" bị xóa sổ chính là vào thời đại trị vì của Eugard Volakia.

Tại sao chế độ "Cửu Thần Tướng" lại tiêu vong trong thời đại của Eugard?

Đó là bởi—,

"—Đành chịu thôi. Vì những kẻ yếu hơn Trẫm đã mưu toan cướp đi sinh mệnh Ngôi sao của Trẫm."

—Chính tay "Hoàng đế Kinh Gai" đã tru diệt không còn một ai trong hàng ngũ "Cửu Thần Tướng" thời bấy giờ.

Dĩ nhiên, "Cửu Thần Tướng" thời đó không có Groovy, và gã nghĩ cũng chẳng có những quái vật vượt trội như Cecilus hay Arakiya. Nhưng dù vậy, gã không tin những kẻ thực lực dám xưng danh "Cửu Thần Tướng" lại yếu đến mức không bằng móng chân của đám Groovy hiện tại.

Tóm lại là—,

"—Tốc chiến tốc thắng cái con khỉ!"

"Nãy giờ cứ liên tục buông lời ô uế. Thật khiếm nhã."

Đạp tung mặt đường còn in hằn vết chém, thân ảnh Groovy lao vút về phía Eugard.

Groovy lăm lăm hai cây rìu tay, còn Eugard thì thong thả chuẩn bị thế đón đánh bằng "Dương Kiếm", miệng chỉ trích ngôn từ chứ không phải vũ khí của đối phương. Trước đối thủ đã sẵn sàng nghênh chiến, Groovy nhe nanh hung tợn, bổ mạnh rìu tay xuống như muốn chẻ đôi đầu đối thủ.

Tất nhiên, đòn đó bị thanh "Dương Kiếm" đang giơ lên chặn lại, nhưng đó chính là điều gã muốn.

"Hửm."

Khoảnh khắc rìu và "Dương Kiếm" va chạm, gương mặt của Eugard nứt toác. Theo đúng nghĩa đen.

Vết nứt chạy dọc trên gò má của khuôn mặt thanh tú xanh xao đó, là minh chứng cho thấy đòn của Groovy đã xuyên qua được đối thủ.

"Thấm rồi chứ gì, thằng chó!"

Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Eugard, Groovy cười khẩy, mặc kệ cây rìu đang bốc cháy và bị hất văng đi.

Để tránh bị lửa lan sang, ngay khoảnh khắc chạm vào "Dương Kiếm", gã đã buông tay khỏi rìu, nhưng hiệu quả như một nguyền cụ của nó—không phải cắt vào mục tiêu khi va chạm, mà là hiệu ứng kích phát nhờ chấn động—đã được kích hoạt.

Vốn dĩ, đây là nguyền cụ được chế tạo để giết những kẻ mặc giáp dày hay mũ trụ thép mà không cần phá vỡ trang bị. Lưỡi rìu rung động siêu vi ở mức mắt thường không thấy được, chỉ cần một thoáng tiếp xúc cũng sẽ truyền qua da thịt, nghiền nát xương cốt và nội tạng đối phương.

Sát thương chí mạng với sinh vật sống là thế, nhưng không biết hiệu quả với tử thi đến đâu—,

"Thú vị đấy. Nhưng nếu không có chiêu sau thì—"

"Thằng nào bảo là không có? Nguyền cụ của ông đây nhiều như cứt ấy!"

Nếu một hai cây không đủ thì chơi tiếp, Groovy rút thêm rìu tay cầm ở cả hai tay. Nghe câu trả lời của Groovy, Eugard khẽ nhướng mày trên khuôn mặt nứt nẻ.

Groovy ném rìu tới, Eugard biết không thể đỡ nên xoay người, tung ra nhát chém. Groovy cũng nhảy lên né đường kiếm đó, rồi liên tiếp phóng rìu đi.

"Ăn đi ăn đi ăn đi ăn đi ăn điiiiii!"

"――――"

Groovy gầm rú còn Eugard im lặng, màn công phòng trong khoảnh khắc giữa hai bên biến thành một trận chiến khốc liệt.

Groovy ném nguyền cụ tung hoành ngang dọc, Eugard cũng đáp lễ bằng bản hòa tấu của "Dương Kiếm" và "Tà Kiếm".

Một trận chiến mà chỉ cần dính một đòn là cục diện sẽ nghiêng hẳn về một bên, thoạt nhìn có vẻ ngang ngửa, nhưng bản chất thì Groovy đang gặp bất lợi hơn nhiều.

Thể lực còn lại, số lượng nguyền cụ, độ chí mạng của vũ khí hai bên, tất cả đều bất lợi.

Kịch độc chảy trong máu đang từng giây bào mòn sự sống, nguyền cụ ném mãi cũng sẽ hết. Nguyền cụ của gã trúng thì gây sát thương lớn, nhưng kiếm của đối phương trúng thì chắc chắn chết.

Người ngoài nhìn vào cũng thấy rõ ai lợi thế hơn, người trong cuộc lại càng thấm thía.

Chính vì thế, Groovy lợi dụng cái thế bất lợi đó.

"Tao sẽ cho mày thấy cái thứ chết tiệt này."

Groovy không nghĩ mình mạnh vượt trội trong "Cửu Thần Tướng".

Ngày xưa gã từng tự phụ là mạnh nhất Volakia, nhưng khi được Vincent triệu tập và chứng kiến những kẻ cùng được phong tước "Tướng", ảo tưởng đó đã tan biến.

Gã muốn mình mạnh mẽ, nhưng không muốn bị loại khỏi hàng ngũ, và cũng không thể bị loại.

Về sức mạnh thì không bằng Cecilus, về độ bùng nổ thua Arakiya, về sự đa năng kém Olbart, về trí tuệ không bì được Chisha, về khí chất của "Tướng" thua Goz, về sức sống dai dẳng thua Mogro, về độ phi quy tắc thua xa Yorna, về khả năng đối quân thua Madeline, về khả năng đối nhân thua Balleroy.

Đó là sự tự đánh giá của Groovy, và là điểm tới hạn của gã với tư cách một "Tướng".

Tuy nhiên, dẫu vậy, Groovy vẫn có một điểm mạnh mà các "Tướng" khác không có.

—Về sự chấp niệm để giết đối thủ và cách dồn ép con mồi vào đường cùng, Groovy là số một.

"Hộc..."

Giữa lúc đang ném, một lượng máu lớn trào ra từ miệng Groovy, kẻ đang có đôi mắt vằn đỏ.

Chất độc luân chuyển trong cơ thể đã phá hủy các mạch máu, khiến chúng vỡ ra khắp nơi và tràn ra ngoài. Nhìn Groovy thổ huyết, biểu cảm của Eugard vẫn không hề dao động.

Hắn ta cũng là một võ giả siêu cấp, chắc chắn đã nhận ra Groovy đang dùng cách nào đó để chống lại "Lời nguyền Kinh Gai" của chính mình mà lao tới. Và hắn cũng biết điều đó đang gây ra gánh nặng mà cơ thể Groovy không thể chịu đựng được lâu.

Việc thổ huyết chỉ là bằng chứng củng cố cho sự chắc chắn đó.

Rằng dù lưỡi kiếm không chạm tới, Groovy cũng sẽ tự kiệt sức mà chết. Đúng vậy, Eugard chắc hẳn đã nhìn thấu điều đó bằng nhãn lực của mình.

Chính vì thế, hắn không thể né hết màn sương máu mà Groovy phun ra từ miệng.

"――――"

Khẽ nhíu mày, Eugard lùi lại trong khi dùng lửa của "Dương Kiếm" để làm bốc hơi màn sương máu.

Trong máu đó có lẫn độc tố mà Groovy đã hấp thụ, nhưng dù có dính phải thì tổn hại cho đối phương cũng chẳng đáng là bao. Mục đích không phải là dùng độc để ăn mòn hắn.

Mà là để dính máu của Groovy lên người hắn. —Và điều đó đã thành công trên ống tay áo mà hắn chưa kịp rũ bỏ hết.

"Chết kẹt trong cái bẫy khốn kiếp này đi."

Ngay sau khi Groovy nở nụ cười để lộ hàm răng nhuốm máu, xung quanh Eugard—vô số chiếc rìu tay mà hắn đã né được trước đó, bỗng chốc như bị sợi dây vô hình kéo giật lại, lao thẳng về phía hắn.

Đạn dẫn đường của nguyền cụ "Huyết Rìu", lấy máu của Groovy làm vật trung gian để định vị mục tiêu.

"Cái này là..."

Eugard trố mắt khi thấy những chiếc rìu máu mà hắn vừa né được lại xoay vòng và quay trở lại.

Cơn bão rìu máu ập tới từ tứ phía, Eugard dùng khả năng thể chất kinh người để né, né, và né liên tục, nhưng nếu không đánh rơi chúng xuống thì chúng sẽ bay mãi cho đến khi đuổi kịp hắn.

Và Groovy cũng không ngoan ngoãn đến mức đứng chờ hắn xử lý xong đống đó.

"Đang phân vân đéo biết bao giờ thì kết thúc hả? Để tao cho mày câu trả lời!"

Thứ mà Groovy cầm trên tay lúc này không phải là rìu máu, mà là phần quả cân xích đã bị cắt rời khỏi lưỡi liềm xích bị "Dương Kiếm" thiêu rụi trong đợt giao tranh đầu tiên.

Quả cân xích đã được gia công đặc biệt, gã quay nó với dây xích ngắn, rồi ném mạnh với tốc độ như tên bắn vào chân của Eugard, kẻ đang tuyệt vọng né tránh rìu máu.

"—!"

Eugard lật cổ tay, dùng phần sống của "Dương Kiếm" để đỡ đòn quả cân xích đó.

Trong tích tắc, hắn đã nhìn thấu sự khác biệt với rìu máu và phán đoán rằng cái này có thể đỡ được, nhãn lực quả thật đáng nể. Nhưng, trong kho vũ trang của "Nguyền Cụ Sư" Groovy Gumlet, làm gì có thứ nào được phép chạm vào.

Khoảnh khắc va chạm, quả cân xích lóe sáng đỏ rực, một vụ nổ kinh hoàng bao trùm lấy Eugard.

"Ồ ồ ồ—!"

Bị cuốn vào ngọn lửa và luồng gió của vụ nổ, cuối cùng Eugard cũng phải rên lên đau đớn và bị thổi bay. Dù vậy, Eugard vẫn điều chỉnh tư thế của cơ thể đang lộn nhào, định chuẩn bị ngay cho đợt truy kích tiếp theo.

Nhắm vào Eugard lúc này, những chiếc rìu máu lao vào mục tiêu đã dừng chuyển động.

Một chiếc rìu máu nát xương, hai chiếc nát nội tạng, ba chiếc trở lên là nát mạng.

Hàng chục, hai chục chiếc trút xuống như vậy, đến Eugard cũng không cách nào chịu thấu.

Bởi thế, Groovy đinh ninh là đã giết được—,

"—Hãy tự hào đi. Ngươi mạnh hơn bất cứ kẻ nào trong 'Cửu Thần Tướng' thời đại của Trẫm."

Trong sát na, gương mặt tuấn tú của Eugard áp sát ngay trước mắt Groovy.

Nhát chém của "Tà Kiếm" vung hết tầm xẻo mất tai phải của Groovy khi gã kịp nghiêng đầu né, cú đá hất lên của đối phương nện thẳng vào chấn thủy, hất văng cái thân hình nhỏ bé ra phía sau.

Nhưng, ngay cả khi bị thổi bay, Groovy vẫn tháo đai lưng, vung thanh kiếm rắn được kết từ những chiếc nanh của tộc Người Rắn, quét ngang đầu Eugard đang lao tới truy kích.

"Nếu trong đám phản nghịch có ngươi, thì sinh mệnh Ngôi sao của Trẫm có lẽ cũng đã gặp nguy hiểm."

Thanh kiếm rắn uốn lượn tung ra đòn đánh dài ngoằng như thân mãng xà.

Eugard dùng "Tà Kiếm" thản nhiên hóa giải đòn tấn công đang lao tới mình, đồng thời đánh giá chiến lực của Groovy dựa trên kinh nghiệm của bản thân.

Để chứng minh niềm vinh hạnh trước lời đánh giá từ vị Hoàng đế mạnh nhất lịch sử, Groovy đập hai chân vào nhau, bắn ra hai mũi neo từ gấu quần, nhắm nghiền nát hai vai đối thủ.

"Trong tình cảnh này mà vẫn ngoạn mục."

Hai gót chân bị gọt đi cùng với mũi neo, Groovy vừa thổ ra ngụm máu trào lên do cú đá lúc nãy, vừa giật phăng tấm vải quấn quanh cổ, tung rộng ra giữa không trung.

Trong khoảnh khắc, tầm nhìn giữa Groovy và Eugard bị che khuất.

"Chết, cụ, mày, đi—!!"

Xuyên qua tấm vải đang mở rộng, Groovy búng ngón tay vào viên ma thạch được cấy trong cổ họng mình, tống thẳng một luồng sóng xung kích làm rung chuyển cả không khí về phía Eugard.

Từ vị trí không nhìn thấy, một đòn tấn công bằng âm thanh, một cuộc tập kích bất ngờ không thể né tránh.

Nhưng, đối mặt với âm thanh đó, Eugard đã phát huy bản lĩnh thực sự của "Tà Kiếm".

—Có một câu nói là "Ăn vào cốt lõi".

Nó mang ý nghĩa đánh trúng vào trọng tâm vấn đề, nhưng vạn vật đều có cái "lõi" tương ứng. Bất cứ vật thể nào, hiện tượng nào, thậm chí cả khái niệm cũng tồn tại cái "lõi" thể hiện bản chất của nó.

"Tà Kiếm" Murasame là ma kiếm chém đứt cái "lõi" mà nó bắt được.

Xưa kia, Murasame ghét bỏ Groovy—kẻ đã nung chảy và rèn lại nó—nên để khứu giác nhạy bén của gã không thể đánh hơi thấy mình, nó đã cắt đứt cái "lõi" của "mùi hương".

Kể từ đó, không ai có thể dùng mùi để truy vết "Tà Kiếm" Murasame được nữa.

Và tại đây, Murasame đã chém đứt luồng sóng xung kích mà Groovy phóng ra.

Màng nhĩ của Groovy nghe thấy tiếng vỡ vụn của viên ma thạch cấy trong cổ mình, và ngay khoảnh khắc gã nhận ra điều đó, nhát chém tiếp tục lao tới định xẻ đôi cả Groovy—,

"――――"

Một cơn gió bất chợt thổi qua, cứu vớt sinh mạng lẽ ra đã bị cắt làm hai.

"Chà chà, nguy hiểm ghê ha. Cậu may mắn được tui đi dạo ngang qua vớt mạng rồi đó nghen."

Ôm lấy Groovy—kẻ vừa bị vô hiệu hóa toàn bộ nguyền cụ rải ra để cầu may và suýt chút nữa thì mất mạng—người đàn ông cao lớn xuất hiện thình lình cất giọng nhẹ tênh.

Sự xuất hiện đột ngột của kẻ xâm nhập này khiến Groovy và cả Eugard không giấu nổi sự kinh ngạc.

Không chỉ chen ngang vào trận chiến khốc liệt này, mà cho đến tận khoảnh khắc này, hắn thậm chí còn không để ai nhận ra sự tiếp cận của mình.

"Đệ..."

"Ấy, đừng có ráng quá. Cái bị chém là chiêu thức, nhưng giọng nói cũng bị vạ lây rồi. Ráng nói nữa là khỏi nói cả đời luôn đó đa."

Đáp lại giọng nói khản đặc như lội qua vũng máu đông của Groovy, đối phương—một Người Sói có bộ lông đen tuyền—đặt Groovy xuống đất sau khi đã nhìn thấu chuyện gì vừa xảy ra.

Cứ thế, với đôi mắt híp lại như sợi chỉ, hắn liếc nhìn Eugard đang trừng mắt về phía này và nói:

"Ra là vậy. Nguyền cụ đuổi theo tới cùng cùng tận tiện lợi ghê, vậy mà bị vô hiệu hóa chỉ bằng một cánh tay. Đã vậy..."

Người Sói ngưng bặt, và trong tầm mắt hắn, cánh tay phải đã mất của Eugard đang tái tạo lại.

Đúng như Người Sói nói, vào khoảnh khắc cơn bão rìu máu phát nổ, Eugard đã tự chặt đứt cánh tay phải cùng với ống tay áo dính máu của mình để né tránh.

Không phải Groovy không tính đến cách né tránh đó, nhưng dù sao thì mất một cánh tay, hành động cũng sẽ chậm đi tương ứng. Dù có là xác sống đi nữa, điều đó cũng không thay đổi.

Vậy mà, Eugard lại thể hiện những chuyển động không hề thay đổi trước và sau khi mất tay.

Đó là điều nằm ngoài dự tính của Groovy, và đã dẫn đến sơ hở chí mạng mà nếu không có sự can thiệp của Người Sói, gã đã mất mạng. —Nhưng, ý nghĩa của việc đó là.

"Này, thàng khốn..."

"...Cậu mới gọi tui là đồ khốn đó hả?"

"Không phải... Nhìn kìa...!"

"Biết rồi, biết rồi. Không cần cậu nói tui cũng thừa biết mà."

Gật đầu trước lời gọi, Người Sói ngậm tẩu thuốc vàng lên miệng, châm lửa ở đầu tẩu.

Rồi, vừa nhả khói thuốc, hắn vừa hạ giọng, tiếp lời.

"Gì đây trời, có một thuật sĩ tính tình xấu xa ghê ha. —Chẳng có chút tình yêu nào cả."

Nhìn cùng một thứ với Người Sói vừa thốt lên câu đó, Groovy cũng có cùng một cảm tưởng.

Eugard đang kiểm tra cảm giác của cánh tay phải vừa tái tạo, tay trái cầm "Tà Kiếm", vị Hoàng đế cổ đại hùng mạnh đã vứt bỏ chiếc áo khoác bị cháy xém vì vụ nổ.

—Và trên ngực của Eugard, cũng giống như Groovy, đang mang "Lời nguyền Kinh Gai".

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!