Chương 34: Vừa Bước Ra Khỏi Cửa Hàng Tiện Lợi, Trước Mắt Đã Là Thế Giới Kỳ Ảo
Natsuki Subaru sinh ra vào thời Heisei, thuộc thế hệ giáo dục Yutori của Nhật Bản.
Cuộc đời của cậu kéo dài mười bảy năm, và để kể hết về nó thì cũng cần đúng mười bảy năm ròng rã.
Nếu lược bỏ những chi tiết đó và giải thích ngắn gọn về vị thế hiện tại của cậu, thì đó là: "Một thanh niên mười bảy tuổi sống khép kín".
Còn nếu muốn chi tiết hơn, thì là: "Một tên cặn bã hết thuốc chữa, dù kỳ thi đại học đang cận kề nhưng lại vứt bỏ kỳ vọng của cha mẹ và mọi thứ để rúc mình vào trong vỏ ốc".
Cũng chẳng có lý do gì đặc biệt cho việc sống khép kín cả.
Chỉ là vào một ngày thường nhật nọ, cậu tình cờ nghĩ: "Hôm nay dậy phiền phức quá", và thế là biến suy nghĩ trốn học thành hành động. Đó là khởi đầu.
Cứ thế, những ngày tự ý nghỉ học tăng dần lên, và khi nhận ra thì cậu đã trở thành một hikikomori chính hiệu khiến cha mẹ phải rơi lệ.
Cả ngày chỉ biết chìm đắm trong sự lười biếng, ngụp lặn trong thế giới mạng không chút giao tiếp thực tế—,
"Và kết quả là bị triệu hồi sang dị giới... ặc á."
"Subaru?"
Trong lúc đang rên rỉ ậm ừ cố gắng sắp xếp lại tình hình, hai má của Subaru bất ngờ bị một đôi tay trắng muốt kẹp chặt. Nhìn kỹ lại, người làm việc đó là một thiếu nữ tóc bạc xinh đẹp đang ở ngay trước mắt.
—Thú thật thì, đó là một mỹ nhân siêu cấp.
Mái tóc bạc dài lấp lánh như ánh trăng, đôi mắt màu thạch anh tím tựa như đá quý được khảm vào.
Hàng mi dài rung rinh, khuôn mặt kiều diễm đang lo lắng nhìn cậu đẹp đến mức phi lý, khiến người ta ảo giác rằng đây là một tác phẩm nghệ thuật của thần linh, xuất sắc đến độ khiến mọi họa sĩ trên thế giới phải đồng loạt bẻ cọ.
Và, thiếu nữ xinh đẹp ấy, chẳng hiểu sao lại đang ghì lấy mặt Subaru ở khoảng cách gần đến mức cảm nhận được cả hơi thở, rồi nghiêng đầu "Hửm?" mà nhìn soi mói. Thơm quá đi mất.
"Subaru?"
"Vâ, vâ... vâng, là Natsuki Subaru đây."
Lại một lần nữa, cái tên được gọi lên bởi giọng nói trong trẻo như chuông bạc, Subaru nở một nụ cười méo xệch để đáp lại.
Không chỉ mặt, mà có lẽ giọng cậu cũng đang run rẩy. Và nụ cười kia chắc cũng tởm lợm lắm. Không rõ lý do là gì, nhưng mỹ nhân này lại tỏ ra thân thiết với Subaru một cách lạ lùng. Nếu không, cô ấy đã chẳng nhìn nhau ở cự ly siêu gần hay bắt chuyện kiểu này.
"Ừm, là Subaru... nhỉ. Xin lỗi nhé. Tại trông cậu cứ là lạ thế nào ấy."
"L... Lạ là sao... Ý cậu là cái đó hả? Ánh mắt hay đại loại thế?"
"Không, không phải. Ánh mắt cậu thì vẫn cực kỳ tệ như mọi khi rồi, ý tôi là không biết cậu có bị đập đầu vào đâu không ấy."
"Ánh mắt vẫn cực kỳ tệ như mọi khi!?"
Định đùa một chút cho không khí bớt căng thẳng, ai ngờ lại bị tát thẳng vào mặt bằng một bình luận từ góc độ không ngờ tới. Subaru thốt lên với giọng lạc đi, thấy phản ứng đó, thiếu nữ khẽ lè lưỡi: "Xin lỗi nha".
Dễ thương quá. Gì thế này, mỹ nhân này. Không chỉ thân thiết mà còn có thiện cảm cực lớn với mình nữa.
Tuy nhiên, cậu hơi lấn cấn với cụm từ "như mọi khi" trong câu nói vừa rồi—,
"—Emilia, kết luận không có gì là quá vội vàng đấy. Quả nhiên vẫn có chỗ nào đó không ổn."
"—? Nhưng chị thấy mắt của Subaru vẫn như mọi khi mà."
"Giờ không phải lúc bàn về ánh mắt tệ hại của Subaru nữa! Ánh mắt xấu xí đó lúc này sao cũng được!"
"Đừng có chê mắt tôi xấu mãi thế! Lôi điểm yếu của người khác ra bàn tán không phải là sở thích hay ho đâu nhé! Mấy người là ai... à không, các cô, đừng tưởng mình hơi bị dễ thương là muốn làm gì thì làm..."
Subaru bật dậy đầy khí thế, định to tiếng với mỹ nhân trước mặt và người vừa lên tiếng với cô ấy—một bé gái xinh xắn như yêu tinh, mặc bộ váy lộng lẫy với mái tóc khoan dọc cũng hoành tráng không kém bộ đồ. Nhưng rồi, giọng cậu cứ thế nhỏ dần.
Định bụng dùng sự trơ trẽn vốn có để lấn lướt, nhưng đối phương lại là một mỹ thiếu nữ và một mỹ ấu nữ mới gặp lần đầu. Dù có muốn cắn trả thì thanh nộ khí cũng không đủ.
—Hơn nữa, tình huống này rất kỳ lạ.
Nếu đây đúng là tình huống như Subaru tưởng tượng, thì hai người họ là những nhân vật cực kỳ quan trọng đối với cậu. Không chỉ là dân làng A, mà vị trí của họ còn cao hơn thế nhiều.
Thế nên, Subaru từ từ chỉnh lại tư thế, quyết định ưu tiên ấn tượng ban đầu.
"E hèm."
Cậu hắng giọng một cái để lấy lại bình tĩnh, rồi quay về phía hai người.
Cậu lùi lại một bước để cả hai cô gái đang nhìn mình với vẻ nghi hoặc, cùng con thằn lằn đen khổng lồ đang cuộn tròn phía sau lọt vào tầm mắt, rồi dõng dạc:
"—Xin phép được giới thiệu lại bản thân. Tên tôi là Natsuki Subaru!"
Cậu chỉ thẳng ngón tay lên trần nhà, tay kia chống hông tạo dáng pose.
Tiếc là không có đèn rọi spotlight hay nhạc disco, nhưng không nản lòng, Subaru nhe hàm răng trắng bóng, dốc hết sức bình sinh mà hét:
"Kẻ lãng khách ngu muội nhưng thiên ma bất diệt! Dù còn nhiều thiếu sót, nhưng mong được giúp đỡ!"
"...."
Sau khi xướng tên một cách hùng hồn, cả hai người và một con thú đều ngẩn tò te.
Đối diện với phản ứng đó, Subaru vẫn giữ nguyên tư thế chờ đợi. Cậu tự đặt ra quy luật trong đầu: ai động đậy trước là thua.
Cuối cùng, sau mười mấy giây im lặng, mỹ thiếu nữ và mỹ ấu nữ nhìn nhau, rồi:
"À ừm... cái đó tụi này biết rồi, mà nhỉ?"
"Màn giới thiệu quá ư là muộn màng đấy."
"Hảaaa!?"
Đúng thế, màn tự giới thiệu đầy nhiệt huyết đã bị tạt một gáo nước lạnh, khiến cậu phải thốt lên đầy thất vọng.
—Mức độ nghiêm trọng của sự việc chỉ thực sự sáng tỏ một lúc sau đó.
Subaru nghiêng đầu khó hiểu khi màn giới thiệu tâm đắc của mình lại không được đón nhận nồng nhiệt. Nhưng sau khi nghe hai người họ giải thích lại sự tình, một sự thật kinh hoàng đã được phơi bày.
Sự lệch pha trong ký ức giữa Subaru và các cô gái—đối với Subaru, họ là người lạ, nhưng họ lại biết cậu.
Tất nhiên, phía Subaru không hề có chút ký ức nào về việc đó. Chính vì thế—,
"Tức là, Subaru... không nhớ gì hết sao? Về tòa tháp này, về chuyện ở Priestella... không, thậm chí cả Ram và mọi người, cả Beatrice nữa. ...Và cả, tôi nữa?"
"À ừm... vâng, cái đó, có vẻ là vậy, vâng."
"...."
Mỹ nhân mở to mắt nhìn Subaru đang ngồi khép nép trả lời. Chứng kiến sự dao động dữ dội trong đôi mắt ấy, Subaru cũng cảm thấy một cảm giác tội lỗi đè nặng.
Và người bị sốc trước câu trả lời của Subaru không chỉ có mỗi mỹ nhân.
"Không... có ký ức? Không thể nào, sao lại có chuyện đó được..."
Người lẩm bẩm là bé gái xinh xắn, khuôn mặt đã tái mét.
Thậm chí còn hỗn loạn hơn cả mỹ nhân, cô bé dường như không thể chấp nhận được cú sốc này.
Subaru đang ngồi trên chiếc giường đan bằng dây leo, cô bé ngồi cạnh khẽ nắm lấy tay áo cậu. Những đầu ngón tay nhỏ nhắn đang run rẩy nhè nhẹ, khiến trái tim Subaru lại nhói lên.
"...."
Cậu muốn nói gì đó với hai người đang bàng hoàng, bối rối kia, nhưng tiếc là bản thân Subaru cũng chẳng dư dả gì. Thú thật, lượng nước của gáo nước lạnh này nhiều đến mức sắp làm cậu chết đuối rồi.
—Ban đầu, Subaru nghĩ chuyện xảy ra với mình chỉ là "một vụ triệu hồi dị giới đơn thuần".
Bản thân việc thêm chữ "đơn thuần" vào triệu hồi dị giới đã là phi thường thức rồi, nhưng giả định đó dù không trúng phóc thì cũng chẳng xa rời thực tế là bao—hay nói đúng hơn, gần như là chính xác.
Nơi đây không phải là thế giới Subaru biết, không phải thế giới cậu đã sống mười bảy năm qua.
Điều đó quá rõ ràng qua trang phục kỳ lạ và vẻ đẹp phi nhân loại của hai thiếu nữ. Nếu thế vẫn chưa đủ, bên luật sư xin phép trình diện con thằn lằn đen to như con ngựa kia.
Nghe nói rồng Komodo cũng to lắm, nhưng chắc chắn không thể sánh được với kích thước của con thằn lằn đen này. Cộng thêm thực thể sống dạng dây leo có thể tự tạo ra giường ghế kia nữa, thì phần thắng đã quá rõ ràng.
—Vì thế, đây là một thế giới khác biệt về thường thức, tức là Dị Giới.
Thuộc thể loại Fantasy, chắc chắn là một thế giới mà Subaru không biết.
Vấn đề còn lại là lý do Subaru được gọi đến thế giới này và kẻ đã thực hiện phép triệu hồi.
Subaru cứ đinh ninh đó là hai người trước mắt, theo mô-típ thường thấy của loại truyện này thì mỹ thiếu nữ sẽ đóng vai trò nữ chính—nhưng đến đây, hướng gió của câu chuyện bắt đầu trở nên kỳ quặc.
Như đã nói ở trên, sự lệch pha trong nhận thức: hai người họ quen biết Subaru, nhưng Subaru lại không có ký ức về họ.
"Tức là tôi đã gặp hai người rồi, nhưng chỉ có mình tôi là quên sạch... phải không?"
Subaru nhăn mặt trước thông tin vừa được bổ sung.
Ít nhất thì, ngay khoảnh khắc việc triệu hồi dị giới trở thành hiện thực, dung lượng não bộ của Subaru đã đầy ắp rồi. Giờ lại được thông báo rằng thực ra cậu đã hoạt động ở dị giới một thời gian rồi mới mất trí nhớ, cái "chén" tiếp nhận thông tin của Subaru thực sự đã tràn trề đến mức nứt toác.
Thú thật, với Subaru, đây là chuyện đáng để cười khẩy và bảo "Làm gì có chuyện đó".
Nhưng thái độ của mỹ nhân và bé gái quá đỗi nghiêm túc, không hề giống như đang nói dối. Tất nhiên, Subaru không tìm thấy mảnh ký ức nào như họ kể, nên cậu hoàn toàn có thể cứng đầu phủ nhận, nhưng nhìn bộ dạng của hai người, cậu lại thấy cắn rứt lương tâm.
Hơn nữa, nếu phải chọn giữa ý kiến của bản thân và của một mỹ nhân, thì Subaru cũng không tin tưởng bản thân đến mức đó đâu. Cậu nghiêng về khả năng mỹ nhân nói thật hơn.
Dĩ nhiên, đó không phải là căn cứ duy nhất. —Căn cứ mạnh mẽ hơn nằm ở sự biến đổi trên cơ thể cậu.
"...Công nhận là, đây không phải cơ thể lúc vừa bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi thật."
Vừa lẩm bẩm, Subaru vừa giơ cánh tay phải lên, nắm vào rồi mở ra.
Cánh tay ở đó dường như săn chắc hơn một chút. Trong lòng bàn tay cũng xuất hiện nhiều vết chai sạn mà cậu không hề nhớ. Đây không phải vết chai do tập kiếm tre, mà vốn dĩ cậu cũng đã bỏ tập kiếm tre hơn một năm rồi.
Chưa hết, sự thay đổi ở cánh tay không chỉ dừng lại ở đó.
"Gớm ghiếc thật..."
Cậu lật ngược cánh tay đang giơ lên, nhìn vào mu bàn tay và nhăn mặt.
Cánh tay tuy có rắn rỏi hơn, nhưng vẻ ngoài của nó trông khá quái dị. Từ khuỷu tay phải trở xuống, lan đến tận cổ tay là những hoa văn lốm đốm đen—chúng nổi lên như những mạch máu, bao phủ cánh tay tựa như một hình xăm tồi tệ.
Nếu nó trông bớt giống đồ thật hơn chút thì có lẽ còn lừa được là hình xăm, nhưng dù có chối cãi thế nào thì đây vẫn là một phần của cánh tay, và không thể phủ nhận sự gớm ghiếc của nó.
"...."
Cậu thử dùng móng tay ấn mạnh vào những hoa văn đen đúa đó.
Sờ vào thì cảm giác vẫn như da bình thường. Không đau, cũng chẳng tê dại kỳ lạ. Ấn móng tay vào thì cũng chỉ thấy đau như bình thường.
Nếu cứ thế này mà dùng móng tay xé toạc lớp da đen ấy ra thì liệu máu có chảy không?
—Và dòng máu chảy ra ấy, liệu có thực sự là màu đỏ không?
"Subaru..."
"A! Không không, không có gì đâu? Chỉ là tớ hơi để ý chuyện nướng da kỹ quá thành well-done thế này thôi. Có thế thôi, có thế thôi."
Dù sự thay đổi có hơi sốc, nhưng cậu vẫn dùng giọng điệu cợt nhả để lấp liếm khi nghe thấy giọng nói lo âu của mỹ nhân.
Nên gọi là may mắn chăng, Subaru không phải kiểu người quá bận tâm đến những vết thương trên cơ thể mình. Không phải là không có cảm giác tội lỗi khi làm tổn hại cơ thể cha mẹ ban cho, nhưng cái tội lỗi với cha mẹ thì chưa cần kiếm thêm cũng đã chất đống rồi, giờ thêm cái này cũng chẳng sao.
Tuy nhiên, phạm vi của nó khá rộng. Cậu lơ đãng nghĩ rằng nên mặc áo dài tay, và nếu được thì đeo thêm găng tay để không làm người khác khó chịu.
"Luôn mặc áo dài tay, và được trang bị găng tay hở ngón một cách hợp pháp. Rồi khi tình huống nguy cấp xảy đến, tháo găng tay ra, để lộ cánh tay đen đúa... Chẳng lẽ, gã đàn ông đó là 'Hắc Thủ'...! Nghĩ đến mấy cảnh kiểu đó cũng cháy phết đấy chứ?"
"...."
Vừa đùa cợt vung vẩy cánh tay phải, Subaru vừa liếm đôi môi khô khốc.
Sự biến đổi của cánh tay này, bao gồm cả sự dị thường của nó, khiến độ tin cậy trong lời giải thích của các cô gái tăng lên rất cao.
Vốn dĩ, ký ức mới nhất của Subaru là "ngay sau khi mua đồ ở cửa hàng tiện lợi".
Lẽ ra cậu đang mặc bộ đồ thể dục đi mua sắm, nhưng bộ dạng hiện tại của Subaru lại khác xa bộ đồ thể dục quen thuộc, nó giống một bộ đồ du hành dính đầy bụi đất hơn. Chân cũng không còn đi giày sneaker, và trên cánh tay cháy nắng quá độ cũng chẳng cầm theo túi đồ nilon nào.
Quả thực, cậu không chỉ nhảy vọt về không gian, mà cả thời gian nữa.
Bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, chớp mắt một cái là đến khoảnh khắc tỉnh giấc—đó là nhận thức của Subaru.
Nếu vậy, cậu đã mất ý thức vào lúc nào? Khi nhận ra thì đã chìm trong giấc ngủ, và rồi bị gọi dậy ở đây. Vậy, khoảng trống trước đó là gì?
—Bị triệu hồi sang dị giới ngay tại cửa hàng tiện lợi, trải qua khoảng thời gian sau đó, rồi mất trí nhớ.
Triệu hồi dị giới, nói thẳng ra là diễn biến trong mơ mà cậu đã mơ mộng bao lần—vậy mà lại nhận được nó trong tình cảnh không thể vui mừng trọn vẹn thế này, đúng là một món quà "khó đỡ".
Subaru có một khoảng thời gian sống ở dị giới mà chính cậu không biết, và trong khoảng thời gian đó, có sự thật là cậu đã thân thiết với những cô gái xa lạ này.
Liệu có nên tin điều đó, tin vào thiện ý của họ, và coi họ là chỗ dựa hay không?
"...."
"A, à, ừm, cái đó! Hiểu là sẽ suy sụp lắm, nhưng mà xốc lại tinh thần cái nào!"
Subaru đang suy nghĩ miên man thì bỗng thốt lên một câu sáo rỗng để lên dây cót.
Gương mặt ủ rũ của hai thiếu nữ bên cạnh và trước mặt khiến lòng cậu sôi lên sùng sục.
Chắc chắn họ đang rất đau lòng và bối rối trước tình cảnh này.
Nói nguyên nhân là do Subaru thì cũng hơi ấm ức, nhưng người duy nhất có thể giải quyết chuyện này chỉ có Subaru thôi.
Thế nên Subaru hướng hai tay về phía hai người đang ngạc nhiên, cố tình tỏ ra hài hước:
"Theo hiểu biết của tôi thì mấy chứng quên tạm thời kiểu này hay tự nhiên bụp một cái là nhớ lại lắm, không cần lo lắng quá đâu. Giống như trong phim ấy, trong vòng hai tiếng là giải quyết xong, tất cả lại đâu vào đấy. Bi kịch chỉ là gia vị cho một cái kết đại đoàn viên thôi!"
"Xin lỗi, tôi chẳng hiểu cậu đang nói gì cả."
"Ây dà, thế sao...?"
"Nhưng mà..."
Subaru bắn liên thanh một tràng, nhưng mỹ nhân đáp lại bằng một câu khiến nỗ lực tỏ ra mạnh mẽ của cậu tan tành. Subaru cảm thấy mất hết sức lực, nhưng ngay lập tức mỹ nhân lắc đầu.
Rồi cô khẽ dụi mắt, mỉm cười nhẹ nhõm:
"Subaru, quả nhiên vẫn là Subaru... ừm, thế là tôi an tâm rồi."
"Hả. Th, thế à? Cậu nói vậy làm tôi cũng thấy nhẹ lòng..."
"Hây a!"
"Á, tự nhiên làm cái gì thế!?"
Cùng với tiếng hô đầy khí thế, mỹ nhân vỗ mạnh vào má cậu với một lực không thể xem thường. Một âm thanh khô khốc vang lên khi hai tay cô kẹp lấy mặt cậu, khiến má mỹ nhân cũng đỏ bừng theo.
Thấy Subaru hoảng hốt, mỹ nhân khẽ lắc đầu:
"Được rồi, truyền năng lượng xong. Cứ thế kia là không được. Subaru mới là người gặp rắc rối nhất, vậy mà chúng ta cứ mang bộ mặt ủ dột mãi thì sao được."
"Trái ngược với khuôn mặt, cô bé này cục súc gớm..."
"Nào, cả Beatrice nữa!"
Subaru ngạc nhiên trước mỹ nhân đang đỏ mặt nhưng lại phát ngôn đầy dũng khí. Vẫn giữ nguyên đà đó, mỹ nhân quay sang gọi bé gái xinh đẹp đang cứng đờ bên cạnh Subaru.
Cô bé mặc váy có vẻ hơi e dè trước khí thế của mỹ nhân, nhưng:
"Chị hiểu là em đang sốc và buồn... nhưng phải nghĩ xem giờ ai là người khổ sở nhất chứ. Chúng ta phải làm gì đó giúp cậu ấy, đúng không?"
"Be... Betty thì..."
"...."
Ấu nữ ngập ngừng, lưỡng lự không biết nói gì.
Thấy sự bối rối non nớt ấy, mỹ nhân không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn chăm chú chờ đợi câu trả lời.
Cô có thể dùng thêm lời lẽ để ép buộc, lay chuyển đối phương. Nhưng cô đã không làm thế. Có lẽ vì mỹ nhân này tin tưởng vào bé gái kia.
Giữa họ có một sự tin tưởng mà Subaru - người không có ký ức - không thể hiểu được.
"Subaru... chắc là đang gặp rắc rối lắm, nhỉ?"
"...Chà, nói thế cũng không sai, ha?"
Chút sĩ diện hão và thói quen cợt nhả khiến Subaru đáp vậy. Nhưng bé gái không chấp nhận câu trả lời đó. Thế nên Subaru gãi đầu:
"À, thú thật thì, đúng vậy. Ừ, tôi đang muốn được giúp đỡ đây."
"...."
Khi cậu thành thật bày tỏ tâm trạng bị dồn vào đường cùng của mình, đôi mắt bé gái mở to kinh ngạc. Trong đôi mắt xanh nhạt ấy hiện lên đồng tử kỳ lạ—với Subaru, chẳng hiểu sao nó trông như cánh bướm đang vỗ.
"...Aaa, thật là! Subaru đúng là một Khế ước giả hết thuốc chữa mà!"
Ngay sau đó, như thể cánh bướm vừa tạo ra một cơn lốc, thái độ của bé gái thay đổi hoàn toàn. Cô bé khoanh đôi tay ngắn cũn lại, lớn tiếng như muốn nói rằng mình đã quá ngán ngẩm.
Khí thế đó khiến mỹ nhân mỉm cười, còn Subaru thì giật thót mình. Và rồi, cô bé chỉ thẳng ngón tay vào mũi Subaru:
"Lúc nào cũng thế, toàn mang rắc rối về làm phiền Betty thôi! Nếu không chấm dứt chuyện này ngay thì Betty cũng đến cạn tình với ngươi mất!"
"Ồ, ồ ồ... Ờ thì, tức là sao?"
"Nể tình ngươi đã thành thật cầu cứu, lần này Betty sẽ nhắm mắt cho qua. —Dù sao thì, Subaru mà không có Betty thì cũng chỉ là tên nhát gan buồn tình đến chết thôi."
"Cần gì phải nói đến mức đó!?"
Subaru choáng váng trước thái độ "lên mặt" cực nhanh của cô bé. Không có cô bé này thì buồn đến chết sao, cách nói chuyện gì mà to tát thế.
"Hừ, dù ngươi có nói là quên đi nữa, ta sẽ bắt ngươi nhớ lại ngay thôi. —Rằng Khế ước giả của Betty là một gã đàn ông phiền phức và ồn ào, kẻ mà dù có chuyện gì xảy ra cũng không bao giờ phai nhạt trong ký ức."
"Tuy có nhiều chỗ không hiểu lắm, nhưng nếu đó là đang nói về tôi thì nghe chối tai thật đấy!?"
Có vẻ như mấy từ như "Khế ước giả" cứ lặp đi lặp lại khiến cậu không thể bỏ qua, nhưng cô bé vừa nãy còn ủ rũ giờ đã ngẩng cao đầu. Cậu tạm thời nén lại cái sự vô duyên định chen vào bắt bẻ.
Thú thật, Subaru vẫn chưa thể chấp nhận tình huống này một cách êm thấm.
Sự hỗn loạn chưa lắng xuống, chưa thể đối mặt hết với hiện thực, và cũng khó mà nuốt trôi lời giải thích như một sự thật hiển nhiên.
Nhưng dù vậy, ít nhất thì tâm ý của họ đã truyền đến cậu.
"Tên tôi là Natsuki Subaru. Dù chẳng biết mô tê gì, nhưng có vẻ tôi là bạn của các người. Biết là hơi trơ trẽn, nhưng tôi có một việc muốn nhờ hai người."
Subaru đứng dậy lần nữa, chỉ tay lên trần nhà xưng danh.
Sau đó, cậu đưa tay về phía hai người và nghiêng đầu:
"—Tôi muốn hai người cho tôi biết tên."
"...."
Nghe vậy, chẳng hiểu sao mỹ nhân lại nghẹn lời, còn bé gái thì chớp mắt.
Nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc.
Cả hai dừng lại một nhịp, rồi từ từ nở nụ cười riêng của mỗi người:
"Tên tôi là Emilia, chỉ là Emilia thôi. Mong được giúp đỡ lần nữa nhé, Subaru."
"Betty là Đại Tinh Linh Beatrice, Subaru là Khế ước giả của Betty đấy."
Và như thế, họ đã cho cậu biết tên mình.
Chà, sau khi hoàn thành sự kiện có thể gọi là "cuộc gặp gỡ đầu tiên lần thứ hai" với Emilia và Beatrice—,
"...."
Tại bàn ăn sáng, hay nói đúng hơn là buổi giải trình sự việc, Subaru đang cảm thấy như ngồi trên đống lửa.
Những người cùng ngồi, tất nhiên là có Emilia và Beatrice. Ngoài ra còn có năm nam nữ khác—tỷ lệ giới tính hơi lệch, nhưng đúng là có cả nam và nữ.
Theo lời Emilia, họ là những người đồng hành cùng Subaru, những đồng đội cùng nhau nỗ lực chinh phục tòa tháp này—dù nhìn từ bên trong thì chẳng thấy giống tháp chút nào.
Nếu giới thiệu lần lượt từng thành viên trong đội hình cực phẩm này thì: một mỹ nữ bốc lửa ăn mặc siêu khiêu gợi, một mỹ thiếu nữ mang bầu không khí yêu nghiệt so với tuổi, một mỹ thiếu nữ tóc hồng với khuôn mặt khả ái nhưng ánh mắt sắc lẹm đầy quyến rũ, một mỹ thiếu nữ mang vẻ đẹp dịu dàng với khuôn mặt non nớt, và một thanh niên có khuôn mặt cực kỳ điển trai toát ra khí chất quý tộc—hết.
Tất cả đều là trai xinh gái đẹp, đến lúc này Subaru mới thực sự thấm thía sự ghê gớm của dị giới.
"Mà, xét về gu cá nhân thì em gái tóc bạc Emilia vẫn dẫn đầu một thân ngựa."
"...."
Cậu thử lẩm bẩm một câu vô thưởng vô phạt đủ để mọi người nghe thấy, nhưng phản ứng nhận lại lạnh như băng.
Cũng phải thôi. Vì họ vừa mới biết tin Subaru mất trí nhớ—sự thật là họ đã bị lãng quên. Cú sốc tương tự như Emilia và Beatrice là không thể tránh khỏi.
"Và, tôi biết mọi người đều ngạc nhiên... nhưng Subaru hiện đang gặp rất nhiều khó khăn. Trong tình huống này... à không, chính vì tình huống này, mong mọi người hãy giúp đỡ cậu ấy."
Người nói câu đó, hỗ trợ Subaru giải thích tình hình, là Emilia.
Tuy nhiên, chỉ trong thời gian ngắn cậu đã nhận ra, cô ấy không giỏi ăn nói cho lắm. Người kiểm soát câu chuyện suýt thì lăn lóc chỗ này chỗ kia và giải thích trôi chảy chính là Beatrice.
Nhờ đó mà tình trạng của Subaru đã được truyền đạt đầy đủ đến mọi người, nhưng—,
"—Emilia-sama, cho phép tôi có ý kiến chứ ạ?"
Giơ tay lên, cô gái tóc hồng xin phép Emilia. Emilia, người được gọi bằng kính ngữ "-sama", chấp nhận điều đó như một lẽ đương nhiên và gật đầu "Ừ".
"Cô ấy là Ram. Hầu gái của dinh thự... Cậu có hiểu từ 'hầu gái' không?"
"Từ đó thì không vấn đề gì... Nhưng dinh thự mà có hầu gái cơ à. Ừ, hiểu rồi."
Thiếu nữ tóc hồng—qua lời bổ sung của Emilia thì tên là Ram—là một hầu gái. Việc có hầu gái chứng tỏ thân phận của Emilia không hề tầm thường, nhưng mặc kệ suy nghĩ đó của Subaru, Ram ném một ánh nhìn màu hồng nhạt sắc bén về phía cậu:
"Đây là trò đùa ác ý gì à, Barusu?"
"Bị nghi ngờ thế cũng đành chịu, nhưng là chuyện nghiêm túc đấy. Với cả, tên tôi biến thành thần chú chọc mù mắt từ bao giờ thế. ...Cô là chị gái của cô bé ngủ trên giường kia hả?"
"...."
Thấy cô nhăn mặt trước cách gọi kỳ cục, đôi mắt Ram nheo lại.
Người Subaru nhắc đến là cô gái trong căn phòng màu xanh lá nơi cậu tỉnh dậy—thường gọi là "Phòng Xanh", một cái tên không thể trực quan hơn—người duy nhất ngoài nhóm Emilia có mặt ở đó.
Mái tóc xanh sáng, khuôn mặt giống hệt Ram—sự tồn tại của thiếu nữ vẫn ngủ say sưa mặc kệ mọi náo động là điều đầu tiên Subaru hỏi Emilia sau khi vượt qua màn chào hỏi "lần hai".
Nghe đâu, một trong những mục đích đến chinh phục tòa tháp này là để tìm cách đánh thức cô gái ngủ mãi không dậy đó.
"Xin lỗi vì đúng lúc muốn đánh thức em gái cô dậy thì tôi lại dính vào rắc rối này. Nhưng thú thật tôi cũng đang rối tinh rối mù lên đây. Muốn phàn nàn gì thì đợi sau khi tôi nhớ lại rồi hãy xả một thể nhé."
"...Cách nói chuyện đó, cậu thực sự quên hết rồi sao? Thái độ hợm hĩnh và giọng điệu đó, tôi thấy chẳng khác gì Barusu thường ngày cả."
"Nói thế làm tôi cảm thấy như mình vẫn giữ được những nét tốt đẹp của bản thân, tâm trạng cũng lên hương chút đỉnh đấy. Mà, bản chất con người đâu dễ thay đổi, nên cô cứ đối xử với tôi mới này y như trước kia là được."
Cũng có phần là tỏ ra mạnh mẽ, nhưng thái độ không chút áp lực của Subaru khiến Ram tỏ vẻ nghi ngờ.
Việc cô thắc mắc về sự không thay đổi chứng tỏ Subaru vẫn đang thể hiện đúng con người mình như mọi khi. Đó có thể coi là một sự thật không tệ, bên cạnh việc mất trí nhớ.
Ít nhất thì về mặt giao tiếp, sẽ không phải lo lắng chuyện bị đối xử khách sáo thái quá.
"Vậy nhé... U là trời!?"
"Sư phụ~?"
Vừa mới tạm ngắt cuộc đối thoại với Ram, định thở phào một cái thì Subaru giật bắn mình khi một hơi thở ngọt ngào phả vào tai. Cậu vội vàng nhảy sang bên cạnh, người vừa đứng ở khoảng cách gần như muốn liếm tai trái cậu là một mỹ nữ tóc đen bốc lửa.
Bikini đen, quần soóc ngắn, và áo choàng—một mỹ nữ có vẻ nhắm đến những sở thích hơi bị đặc thù fetish, nhưng điều đáng ngạc nhiên không phải trang phục, mà là chuyển động của cô ta.
Mới lúc nãy còn ngồi khoanh chân trên sàn, cô ta đã đứng dậy và tiếp cận từ lúc nào?
"A, ơ kìa..."
"Em là Shaula nè, đệ tử yêu dấu nhất của Sư phụ, và là Tinh Tú Phiên của Tháp Giám Sát Pleiades này đó nha!"
"Tinh Tú Phiên...? Và, Sư phụ là gọi tôi ấy hả...?"
"Đúng zậy!"
Mỹ nữ—Shaula gật đầu cái rụp, cười tươi như ánh mặt trời khi thấy Subaru chỉ vào mình. Nụ cười không chút toan tính ấy khiến ấn tượng của Subaru về cô đảo lộn hoàn toàn.
Chỉ nhìn ngoại hình thì cô ta có vẻ là người trưởng thành nhất trong nhóm này, kết hợp với trang phục tạo nên sức hấp dẫn đầy người lớn, vậy mà thái độ lại cứ như trẻ con. Hoặc là, giống một chú cún con mừng rơn khi được chủ quan tâm.
Quả thực, Shaula không phản bội lại ấn tượng đó của Subaru, cô ta lắc lư mái tóc đen dài được buộc sau đầu như cái đuôi:
"Cơ mà Sư phụ, Sư phụ đúng là không biết chừa và cũng không biết chán ha~. Cứ thế này thì Sư phụ định quên em bao nhiêu lần nữa mới chịu đây?"
"Có phải chuyện chừa hay chán đâu! Với lại, tôi hay bị bay màu ký ức liên tục thế cơ à!? Do vượt qua chiều không gian nên não bị rò rỉ hay sao!?"
Trước ý kiến tỉnh bơ của Shaula, Subaru trợn mắt quay sang xác nhận với mọi người.
Đã miễn cưỡng chấp nhận sự thật mất trí nhớ, nhưng nếu nó xảy ra thường xuyên thì lại là chuyện khác. Đây không phải thể chất, mà là bệnh lý rồi. Nếu bị mất trí nhớ do bệnh địa phương của dị giới thì đúng là sống dở chết dở.
"Sao nào? Tôi hay bị mất trí nhớ lắm à?"
"Làm gì có chuyện đó, bình tĩnh lại đi. Shaula, ngươi cũng đừng có làm Subaru rối thêm nữa. Khó khăn lắm tâm trạng mới ổn định lại..."
Beatrice, người vẫn luôn nắm tay trái Subaru và ở bên cạnh cậu, thở dài thườn thượt. Cô bé lườm Shaula bằng ánh mắt sắc lẻm, Shaula liền lè lưỡi "Bêu bêu":
"Em có định làm khó Sư phụ đâu chứ. A, nhưng mà, nếu nhờ vậy mà đầu óc Sư phụ tràn ngập hình bóng em thì cũng được đấy chứ. Em sẽ trở thành người phụ nữ ma mị. Sư phụ có thích ma mị hông?"
"Hiện tại thì ma mị chỉ tổ làm loạn thêm thôi nên không cần. Giờ tôi cần sự giúp đỡ của thiên thần, nữ thần hay tinh linh cơ, chứ mấy chị gái bán khỏa thân thì xin kiếu."
"Xì~, kiêu thế! Bưởi to thế này mà Sư phụ nỡ lòng nào kiêu với em~"
Trước sự tấn công dồn dập đầy thiện cảm của Shaula, Subaru cười khổ từ chối. Thú thật thì cũng không thấy ghét lắm, nhưng thiện cảm cô ta dành cho không phải là Subaru của khoảnh khắc này, mà là Subaru "Sư phụ" mà cô ta ngưỡng mộ.
Nói ra thì sự thân thiết của Emilia và Beatrice cũng vậy, nhưng—,
"Thật tình, ông anh đúng là đồ rắc rối nhỉ."
Bỏ ngoài tai những suy nghĩ nội tâm của Subaru, một giọng nói ngọt ngào, non nớt của một bé gái vang lên nhận xét.
Ngoại hình trạc tuổi Beatrice, nhưng khác với Beatrice trông như yêu tinh, cô bé này có nét đáng yêu vẫn nằm trong phạm vi con người. Mái tóc xanh đậm tết bím, và cô bé đang ném về phía này một ánh nhìn lúng liếng đầy gợi cảm không hợp với vẻ ngoài chút nào.
"Trông cái dáng vẻ muốn 'ý kiến' với phụ huynh nuôi dạy ghê nhỉ, baby."
"—. Đừng có làm thế thì hơn. Ông anh chắc chắn không hợp với Mẹ đâu. Quan trọng hơn, giờ là chuyện ký ức của ông anh chứ?"
"Nói là thế, nhưng cũng chẳng biết bao giờ mới nhớ lại... Giờ tên của em quan trọng hơn đấy. Cho anh biết tên đi, đó sẽ là bước đầu tiên để chúng ta thân thiết lại."
"Phụt... thân thiết lại cơ đấy."
Chẳng hiểu có gì buồn cười, cô bé lấy tay che miệng, cười Subaru bằng giọng lanh lảnh. Nụ cười đó vừa giống chế giễu, vừa giống ngán ngẩm, nhưng lại không phải cả hai.
Subaru hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại bị cười như thế, nhưng:
"Là Meili nha, ông anh. Nếu cùng với ký ức mà ông anh quên luôn cả cách khâu vá sở trường thì may cho em con gấu bông khác nhé."
"Ồ, một tài lẻ ẩn giấu của tôi bị lộ rồi sao. Thế thì có vẻ tôi cưng chiều Meili phết nhỉ. Giống Beatrice, là em gái kết nghĩa hả?"
"Con bé đó là sát thủ đến giết Subaru và Betty đấy."
"Đùa kiểu gì thế!?"
Câu đùa của Beatrice khá nặng đô, nhưng lạ thay chẳng ai phủ nhận. "Không lẽ nào", Subaru nhìn sang Meili, nhưng cô bé chỉ mỉm cười nhẹ và vẫy tay hờ hững.
Thực hư thế nào chưa biết, nhưng sát thủ nhí—nghe đúng chất Fantasy quá, nên cứ ghi nhớ tạm đã.
"Rồi, Ram, Shaula, Meili đã giới thiệu xong..."
Gác lại mấy vấn đề của Meili, Subaru chuyển ánh nhìn sang hai người còn lại—mỹ thiếu nữ tóc tím nhạt quàng khăn lông và chàng thanh niên có khuôn mặt tuấn tú.
Trong cuộc giải trình của Subaru nãy giờ, chỉ có hai người đó là chưa nói lời nào. Subaru rất muốn đặt nhiều kỳ vọng vào chàng thanh niên duy nhất cùng giới tính ở cái chốn âm thịnh dương suy này.
"...."
Đôi mắt vàng dao động, sự im lặng của chàng thanh niên toát lên vẻ gì đó rất đáng sợ. Bầu không khí ấy khiến người ta ngần ngại bắt chuyện, và Subaru cũng khó mà mở lời.
Vốn nổi tiếng với việc cố tình phá vỡ bầu không khí, nhưng dù vậy, bộ dạng của anh ta cũng đủ khiến Subaru chùn bước.
Cảm giác như trong căn phòng này, người chịu cú sốc lớn nhất chính là anh ta vậy.
"Chút nữa..."
"Hửm."
"Cho cậu ấy chút thời gian bình tĩnh lại đã. Được không?"
Thay mặt chàng thanh niên, cô gái quàng khăn lông khẽ giơ tay lên tiếng. So với những người khác thì cô gái này ăn mặc kín đáo hơn, và mở lời bằng giọng điệu khá giống con trai—kiểu Bokukko—trái ngược với vẻ ngoài đáng yêu.
Dù sao thì lời nói của cô ấy cũng cứu vãn tình thế. Subaru và nhóm Emilia cũng đang đau đầu không biết làm sao.
"À, ừ, được chứ. Chuyện đột ngột quá, chắc chắn là làm anh ấy giật mình rồi..."
"Theo quan sát của boku thì không chỉ có thế đâu..."
"A, quả nhiên là Bokukko."
Cô gái trông giống Bokukko quả nhiên là Bokukko.
Tỏ vẻ trầm ngâm, cô gái vừa nghịch chiếc khăn lông vừa cười khổ trước câu nói của Subaru:
"Tạm thời cứ gọi ta là Anastasia đi. Thật ra nếu không có màn thú nhận gây sốc của cậu, thì thay vào đó boku định tung ra một lời thú nhận động trời cơ, nhưng bị đảo lộn thứ tự mất rồi."
"Thú nhận động trời, hả."
Subaru tò mò không biết cô ấy định thú nhận chuyện gì, nhưng Anastasia chỉ mỉm cười nhạt mà không trả lời. Và trong cuộc trao đổi đó, gương mặt bối rối của Emilia và Beatrice cũng khiến cậu để ý.
Lời thú nhận của Anastasia, có vẻ như họ cũng không biết nội dung—nhưng ấn tượng cậu nhận được lại hơi khác một chút.
"Dù sao thì, nếu Hiệp sĩ Julius cần thời gian để bình tĩnh lại... trong lúc đó, chúng ta hãy chuẩn bị bữa sáng. Emilia-sama, tôi mượn Barusu đi xách nước được không?"
"Hả?"
Đứng dậy, vừa phủi đầu gối vừa nói câu đó là Ram.
Thái độ ghét sự đình trệ và muốn tận dụng thời gian của cô thật đáng tin cậy. Nhưng mặt khác, chẳng phải là quá lý tính sao, đến Emilia cũng ngạc nhiên trước đề nghị bất ngờ này.
Hơn nữa, quyết định bắt một người mất trí nhớ như Subaru đi xách nước—,
"Subaru vẫn còn mơ hồ về ký ức, cứ để cậu ấy nghỉ ngơi thì hơn..."
"Có cho nghỉ thì ký ức cũng chẳng có dấu hiệu quay lại. Chính miệng Barusu đã nói thế. Hơn nữa, dù có ký ức hay không, Barusu vẫn có vai trò là người hầu của Roswaal-sama. Chỉ vì đãng trí nặng hơn chút mà tưởng được trốn việc thì không xong đâu."
"Khá là gay gắt đấy, Ram-chan... hay Ram-san?"
"...."
Bị lườm cháy mặt, Subaru co rúm người lại.
Tuy nhiên, lý lẽ của Ram cũng có lý. Subaru cũng tự nhận thức được mình đang ở vào thế khó, nhưng bị quan tâm thái quá cũng thấy không thoải mái.
Với lại—,
"...."
Nhìn bộ dạng chàng thanh niên đang gục đầu được Anastasia dìu đỡ, cậu cảm thấy mình không nên ở đây cho đến khi anh ta bình tĩnh lại.
Hoặc có lẽ Ram đã nhận ra điều đó nên mới có ý định lôi Subaru ra khỏi phòng.
"Nếu thế thật thì không thể coi thường cô được, Ram..."
"...Tóm lại là đi thôi, Barusu. Ta không kỳ vọng vào năng lực nào khác của ngươi, nên ít nhất hãy làm cho tốt việc xách nước đi."
"A, chúng tôi cũng..."
"Chiều chuộng quá cũng không tốt cho Barusu đâu."
Gọi trổng tên có vẻ là đáp án đúng, Ram không phản bác lại lời Subaru. Thay vào đó, cô ngăn Emilia đang định đi theo Subaru.
Emilia định nói lại, nhưng Subaru chen vào "Thôi nào, thôi nào":
"Lời Ram nói cũng có lý đấy. Đầu óc thì không nói, chứ tay chân tôi vẫn ổn, nghe bảo tôi là người hầu? Hay tạp vụ? Kiểu kiểu thế, nên là cho tôi quay lại công việc, xách nước chút đỉnh đi."
"...Subaru không phải người hầu, mà là... của tôi."
"Của tôi, là sao? —! Chẳng lẽ, là, cái đó, k-kiểu người yêu..."
"Không, hoàn toàn không phải thế."
"Hoàn toàn không phải thế à! Mà, cũng đúng ha..."
Thở hắt ra đầy kỳ vọng nhưng Subaru bị Emilia bắn hạ không thương tiếc.
Chắc chắn cô ấy là gu của cậu, nhưng là đóa hoa trên cao quá, với tới sao nổi. Dù có ký ức hay không, làm sao Subaru có thể chạm vào những cánh hoa yêu kiều thế này được.
"Tóm lại, tôi không sao đâu, nhờ cậu lo bên kia nhé. Hy vọng lúc tôi quay lại anh ta đã phấn chấn hơn chút..."
"...Ừm, đúng vậy ha. Hiểu rồi. Tôi sẽ cố gắng nói chuyện xem sao."
Gác chuyện đùa sang một bên, Subaru hạ giọng, chỉ về phía chàng thanh niên và nói với Emilia. Chàng trai có vẻ đang trao đổi gì đó với Anastasia, nhưng vẫn chưa hoàn toàn bình phục.
Nếu Emilia và Beatrice tận tình giúp đỡ, chắc sẽ đỡ hơn chút.
Mà, cảm giác không nên kỳ vọng vào Shaula và Meili cho lắm.
"Thế nhé, Betty, trông cậy vào em đấy. Nhờ cả vào em nha, bé Khế ước."
"—. Đừng gọi kiểu đó nữa."
"—? Thế à? Vậy, Beatrice?"
"...Tạm thời cứ thế đi. Lời nhờ vả của Subaru, ta nhận."
Beatrice đang nắm tay cậu khẽ phản bác lại cách gọi. Qua phản ứng đó, Subaru đoán mình đã chọn sai từ gì đó, nhưng cũng không nắm bắt được gì thêm.
Buông tay Subaru để cậu đi xách nước, Beatrice liếc nhìn Ram:
"Chị gái, giao Subaru cho ngươi đấy."
"Ừ. Mà cũng chẳng xa xôi gì, chắc không có nguy hiểm gì đâu."
"Chính tại cái nơi lẽ-ra-không-có-nguy-hiểm đó mà Subaru đã đánh rơi ký ức đấy."
"Kể cũng đúng."
"Hự, không cãi được..."
Subaru thấy cay cú trước màn đối đáp của Beatrice và Ram. Đúng lúc đó, Emilia mang cái xô từ góc phòng đến chỗ Subaru.
Cô đưa xô cho cậu và nói:
"Đi với Ram, cứ từ từ thôi cũng được. Tôi sẽ cố gắng nói chuyện trước khi cậu quay lại."
"Ừ, sẽ cố. Bên đó nhờ cậu nhé, Emilia-chan."
"—. Ừm."
Thoáng chốc, cậu cảm thấy có một khoảng lặng trong câu trả lời, nhưng không thể truy cứu thêm.
Bị Ram giục "Barusu", Subaru xách xô rời khỏi phòng. Trước khi đi, cậu liếc nhìn về phía nhóm thanh niên, nhưng họ vẫn chưa ở trạng thái có thể nói chuyện được.
"...Hỏi chuyện đó là sao có được không nhỉ?"
"Chuyện của Hiệp sĩ Julius hả? Tàn nhẫn phết đấy, Barusu."
"Tàn nhẫn à..."
Đi cùng Ram dọc hành lang, Subaru gợi chuyện về những người ở lại trong phòng, đặc biệt là chàng thanh niên bị sốc đến mức không nói nên lời.
Câu trả lời của Ram là "tàn nhẫn", điều duy nhất biết được là tên anh ta là Julius, đến cái tên cũng toát lên vẻ hào hoa.
"Chuyện của anh ta cứ để Emilia và Beatrice lo, nhưng cô đã cất công lôi tôi ra đây thế này. Chắc không phải mục đích chỉ là xách nước thôi đâu nhỉ?"
Đi được một đoạn xa phòng, Subaru ném một cú bóng thẳng vào Ram.
"...."
"Im lặng, à. Không, tôi cũng chẳng chắc chắn gì đâu, nhỡ đâu đoán mò trật lất thì quê độ lắm."
"...."
"...Chẳng lẽ là xách nước thật à? Ờ thì, nếu thế thì quên mấy lời vừa rồi đi nhé, kiểu như làm vẻ mặt nguy hiểm rồi hỏi 'Có âm mưu gì phỏng?' thì hơi bị..."
"...."
"Hửm?"
Không thấy phản ứng gì, Subaru cứng đờ cả má vì sợ mình đoán sai. Nhưng khi cậu đang cố lấp liếm bằng mấy lời bào chữa, Ram bỗng dừng bước.
Subaru lỡ đi quá hai bước cũng dừng lại, quay đầu nhìn Ram.
Cô khẽ vuốt mái tóc hồng của mình lên, rồi:
"—Diễn đủ chưa, dừng cái trò hề nhạt nhẽo này lại đi, Barusu."
Cô nói, đôi mắt màu hồng nhạt ánh lên chút giận dữ.
"Hả? Trò hề là sao..."
"Đã cất công đổi chỗ thế này rồi thì phải hiểu chứ. Đừng có làm phụ nữ bẽ mặt, ghê tởm lắm."
"Ghê tởm cơ đấy."
Không hiểu mình đang bị nói gì, Subaru nhíu mày bối rối. Nhưng trong lúc đó, Ram vẫn ôm lấy khuỷu tay mình, lắc đầu ngán ngẩm như thể "hết thuốc chữa".
"Đằng nào cũng là Barusu, chắc lại nghĩ ra trò gì vô tích sự rồi chứ gì. Mấy người không biết diễn sâu như Emilia-sama, hay Anastasia-sama ở phe khác, rồi cả con bé Shaula không đáng tin thì không nói... nhưng ít nhất cũng phải nói cho Ram biết ngươi đang toan tính cái gì chứ."
—Như thế thì khi có chuyện, ta còn dễ ứng phó.
Ram lạnh lùng nói với hàm ý đó.
Nghe vậy, Subaru đảo mắt, dùng cánh tay phải đen đúa gãi gãi mái tóc đen của mình một cách yếu ớt.
"À ừm, thì là mà. Ram, ý của cô là thế này. Không phải tôi không hiểu, nhưng mà..."
"Nhưng mà?"
"Xin lỗi nhé, nhưng đây không phải diễn xuất hay kịch bản, cũng chẳng phải âm mưu đen tối gì đâu. Tôi thực sự quên sạch sành sanh rồi. Nên là, tôi không đáp ứng được kỳ vọng của cô đâu."
"Cứng đầu thật. Barusu lúc nào cũng thích ôm đồm một mình, nhưng lần này thì không được đâu. Chuyện này còn liên quan đến Rem của Ram nữa. Phải cho ta tham gia cùng."
"Không, đã bảo là..."
Rốt cuộc ai mới là người cứng đầu đây, Subaru khổ sở trước sự phủ nhận quyết liệt của Ram.
Việc khó chấp nhận chuyện mất trí nhớ là điều dễ hiểu, nhưng cứ khăng khăng thế này thì Subaru cũng bó tay. Rốt cuộc thì cái trò giả vờ mất trí nhớ này có ích lợi gì trong tình huống chinh phục tháp cơ chứ?
"Cái đó Ram cũng không biết... nhưng Barusu chắc chắn phải có toan tính riêng. Thế nên, khai hết ra đi. Ta sẽ giữ bí mật cho."
"Chia sẻ bí mật chỉ có hai người nghe cũng kích thích đấy, nhưng mà..."
Dù không biết nội tình, nhưng cô tin chắc Subaru phải có suy tính gì đó.
Trước lý lẽ của Ram, Subaru đi từ ngạc nhiên đến mức hơi cạn lời. Dù có bị tra hỏi bằng cái lý lẽ mơ hồ đó thì cậu cũng chẳng biết trả lời sao.
Vốn dĩ, cái kiểu "Nếu là Subaru thì..." ấy, rốt cuộc là cô đánh giá cao Subaru đến mức nào vậy.
Tuy nhiên, trước suy nghĩ đó của Subaru, Ram—,
"Barusu."
"Hửm? ...Á, này!?"
Ram bước tới một bước rút ngắn khoảng cách, vung tay đánh rơi chiếc xô Subaru đang cầm bên tay trái. Tiếng kim loại va vào nền đá, âm thanh chói tai vang vọng khắp hành lang.
Giật mình, Subaru định lớn tiếng hỏi cô làm gì. Nhưng—,
"Oái."
Cổ áo bị túm lấy, khi nhận ra thì cậu đã mất đà và bị đẩy mạnh vào tường.
Tiếng rên rỉ bật ra vì cơn đau ở lưng, Subaru muộn màng nhận ra người làm điều đó chính là cô gái nhỏ bé ngay trước mặt.
Muộn màng nhận ra, nhưng không hiểu mục đích là gì.
"Cô, định làm cái gì..."
"Nói đi. Nếu không chịu thôi, Ram cũng có cách đấy."
"—Kh...! Cái cô này không hiểu tiếng người à! Đã bảo là không có gì sất! Không phải nói dối đâu! Tôi..."
Bị đe dọa bằng giọng trầm thấp, lại còn bị dùng bạo lực, sức chịu đựng của Subaru cũng tới giới hạn. Nếu đã nói đến thế mà vẫn không chịu tin.
Đúng vậy, cậu định nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Ram đang túm cổ áo mình—,
"—Được rồi, nói hết ra đi!!"
"...."
Tiếng hét như gầm lên ngay sát mặt khiến cơn giận của Subaru bay biến đâu mất.
Đó là do ngạc nhiên—nhưng không chỉ có thế. Ngạc nhiên là có. Bất ngờ trước tiếng hét lớn, cậu buông lỏng sức lực theo phản xạ.
Nhưng hơn cả thế, thứ ngăn cản hành động của Subaru là một điều khác.
"Nói hết ra đi..."
Giọng cô, run rẩy dữ dội.
Dù không có ký ức, Subaru vẫn bị sốc trước điều đó.
Cú sốc ấy đơn thuần là vì ấn tượng của Subaru về cô bị phản bội, hay còn lý do nào khác, cậu không rõ.
Nhưng mà.
"...Làm ơn, hãy nói hết ra đi."
"Ra, m?"
"...Làm ơn."
Yếu ớt, cô tựa trán vào ngực Subaru, giọng nói run rẩy thốt ra những lời đó.
Khí thế hừng hực ngay trước đó đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự bi thương tột cùng.
Không phải giọng khóc lóc. Cô không mong manh đến thế.
Cũng không phải than thở. Cô không dịu dàng với bản thân đến vậy.
—Chỉ là, sự bi phẫn trong giọng nói ấy không biết đi về đâu.
—Nó hướng về ai, về đâu?
"Nếu Barusu mà quên... thì Ram... Rem..."
"...."
"Rem, con bé..."
Rem, đó là tên em gái cô.
"Nàng công chúa ngủ trong rừng" giống hệt cô đang nằm trong Căn phòng Xanh.
Giữa thiếu nữ ấy, và người chị gái đang ở trước mắt này, với Subaru đã có những chuyện gì xảy ra, Subaru của hiện tại không thể nào tưởng tượng nổi.
Nhưng cậu hiểu duy nhất một điều, rằng Ram đang thực sự bám víu vào một điều gì đó mà Subaru đã lãng quên.
"...Xin lỗi."
Buông thõng hai tay, Subaru lí nhí xin lỗi Ram, người vẫn đang gục trán vào ngực cậu, giấu đi khuôn mặt.
Xin lỗi vì đã quên, hay xin lỗi vì không thể trả lời.
Chắc chắn là cả hai, và có lẽ còn những cảm xúc khác nữa ngoài hai điều đó.
"...."
Ram không nói thêm lời nào nữa.
Subaru cũng không nói được gì, chỉ nhắm mắt lại cảm nhận bàn tay Ram đang nắm chặt lấy áo mình.
—Chỉ có chiếc xô lăn lóc trên sàn là chứng kiến dáng vẻ bất lực của hai người họ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
