Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 54

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 856

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 509

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 458

Arc 4: Giao Uớc Vĩnh Cửu - Chương 73: Nơi Trú Ngụ Của Sự Yếu Đuối

Chương 73: Nơi Trú Ngụ Của Sự Yếu Đuối

—Đã bao lâu rồi mới được nghe giọng nói ấy nhỉ.

Về thời gian thực, từ lúc cô ấy ngủ say đến giờ chưa trôi qua bao lâu.

Cùng lắm là một tuần, khoảng thời gian bình thường mà bạn bè hay gia đình không gặp mặt nhau. —Thế nhưng, Subaru không cảm thấy như vậy.

Với Subaru, người đã bao lần vứt bỏ mạng sống để lặp lại thời gian, thời gian thực chẳng có ý nghĩa gì. Xét về thời gian cảm nhận của linh hồn, để màng nhĩ, để trái tim Subaru rung động trước giọng nói ấy, là sau cả một khoảng thời gian khổng lồ đằng đẵng.

"—Dậy đi nào, Subaru-kun. Nếu anh cho em nhìn thấy gương mặt anh, em sẽ vui lắm."

Lời nói rơi xuống từ ngay phía trên thân xác đang nằm sấp trên mặt đất.

Cảm xúc từ bi, nhiệt tình thân ái chứa đựng trong giọng nói ấy nhanh chóng lấp đầy trái tim Subaru bằng một thứ gì đó ấm áp. Hơi ấm thấm vào chiếc bình tâm hồn đang trống rỗng, khô khốc.

Chỉ bằng một câu nói dịu dàng được cất lên.

—Rốt cuộc, cô ấy ban cho mình bao nhiêu sức mạnh đây.

"...Dối trá."

"Không, không phải dối trá đâu."

"Làm gì có chuyện cô ở đây."

"Nếu Subaru-kun mong muốn, lúc nào em cũng ở bên cạnh anh."

"Cứ hễ khi nào tôi muốn ai đó làm gì đó cho mình nhất... thì cô luôn ở đó, làm gì có chuyện... thuận tiện như thế chứ... ư."

"Vì em luôn nghĩ rằng mình muốn trở thành người phụ nữ thuận tiện nhất đối với Subaru-kun mà."

Giọng nói nức nở tuôn ra những lời yếu đuối thảm hại.

Vậy mà, giọng nói đáp lại tuyệt nhiên không hề coi thường, cũng không hề thất vọng về Subaru.

Cô ấy biết.

Rằng Subaru yếu đuối, vô dụng, mong manh đến mức không bám víu vào cái gì thì không sống nổi, lúc nào cũng thiếu tự tin, và luôn lạc lối.

Vì cô là cô gái vẫn nói thích Subaru, dù cậu không thể mạnh mẽ như thế.

"—Rem."

"Vâng. Là Rem của Subaru-kun đây."

Ngẩng mặt lên.

Trong tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt, màu xanh lam hiện lên.

Dùng tay áo bẩn thỉu dụi mạnh mắt, làm bay hơi nước mắt, Subaru nhìn thấy.

Đứng ngay trước mắt, là hình dáng của thiếu nữ.

Hình dáng của Rem yêu dấu.

"Rem ơi..."

"Vâng, Rem đây. Là cô hầu gái hữu dụng luôn ở trong tầm tay khi Subaru-kun muốn có người ở bên đây ạ."

"Em..."

Nghiêng đầu, Rem trêu chọc Subaru bằng thái độ bông đùa.

Trước thái độ đó của cô, chưa kịp nói gì, Subaru đã cảm thấy không khí trong phổi thoát ra một cách an yên. Nhẹ bẫng, tảng đá nặng trĩu trong lồng ngực rơi xuống.

Hơi thở trở nên dễ dàng, con người nhỏ bé đang gào thét trong hộp sọ biến đi đâu mất.

Được cứu rỗi quá đỗi, quá đỗi dễ dàng khiến Subaru ngẩn ngơ.

Trái tim tưởng chừng như vô phương cứu chữa, bế tắc cùng cực, chỉ cần đối diện với một cô gái duy nhất, lại được cởi bỏ đơn giản đến thế này.

"Rem, tuyệt thật đấy..."

"Cảm ơn anh. Subaru-kun cũng tuyệt lắm."

Lời nói mỉm cười đáp lại, tưởng như ăn khớp mà lại chẳng ăn khớp như mọi khi.

Ngay cả cuộc đối thoại như vậy cũng khiến cậu cảm thấy hạnh phúc, Subaru không kìm nén được những gì đang cố kìm nén, chực trào nước mắt.

Trước mặt Subaru đang ngồi bệt xuống đất, cúi gằm mặt, Rem quỳ gối xuống:

"Anh ổn không? Anh mệt rồi sao?"

"Sao, nhỉ... Chắc là anh mệt rồi... Dù anh vẫn chưa làm được gì cả."

Đặc biệt trong thế giới làm lại lần này, Subaru chỉ toàn bị vùi dập chứ chưa tìm ra được một đáp án chính xác nào. Mệt mỏi, cậu cảm thấy mình không có tư cách để nói ra từ đó.

Mọi người còn đau khổ hơn. Mọi người còn chịu đựng nhiều cay đắng hơn. Tại sao mọi người lại phải chịu đau khổ chứ — chuyện đó, đã quá rõ ràng rồi.

"Là vì anh yếu đuối."

"————"

"Là vì sức mạnh của anh không đủ."

"————"

"Nếu anh mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, là một thằng đàn ông làm được nhiều, nhiều hơn nữa... thì mọi người đã không phải chịu đau khổ, buồn bã, hay cay đắng như thế..."

Nếu Subaru đủ mạnh mẽ để một mình làm tất cả mọi thứ, thì cậu đã có thể cứu Emilia khỏi bị tan nát cõi lòng khi đối mặt với quá khứ, an ủi Beatrice đã mòn mỏi trong nỗi cô đơn suốt bốn trăm năm, cứu Petra và Frederica khỏi lưỡi dao của kẻ sát nhân, bảo vệ người dân 『Thánh Địa』 khỏi mối đe dọa của Đại Thỏ, và chia sẻ với Garfiel đang cố gắng xua đuổi ngoại địch một cách mù quáng.

Tất cả, toàn bộ, mọi thứ, đều là lỗi của Subaru.

Vì thế, để bù đắp cho sự yếu kém đó, Subaru phải mài mòn linh hồn mình mà thực hiện.

—Đã nghĩ như vậy, thế mà.

— Chẳng lẽ tao... chưa từng cứu được ai sao?

— Subaru-kun.

— Nếu thế giới vẫn tiếp diễn sau khi tao chết, thì tao đã bao lần, bao bận... bỏ mặc mọi người chết rồi?

— Subaru-kun.

— Anh đã để em chết bao nhiêu lần? Anh còn phải... giết em bao nhiêu lần nữa đây?

— Subaru-kun.

Trong cơn khiếp đảm khiến cơ thể run rẩy từ tận tâm can, Subaru liên hồi thú nhận tội lỗi.

Cậu muốn trút bỏ tất cả, muốn nhận lấy sự trừng phạt ngay tức khắc. Trước khi trái tim này tự vỡ nát, cậu muốn ai đó ở bên hãy kết án mình.

Cậu muốn ai đó đấm bay gã ngu xuẩn hết thuốc chữa này đi—kẻ đã quyết tâm không phạm sai lầm nữa, nhưng lại lạc lối ngay từ bước chân đầu tiên. Một gã đại ngốc.

— ...

Thế nhưng, đáp lại lời cầu xin trừng phạt của Subaru lại là một cái ôm bao dung dịu dàng.

— Re... m.

— Không sao đâu ạ. Không sao đâu mà, Subaru-kun.

— Cái gì... mà... Có cái gì... là không sao... chứ...

Chẳng có gì cả. Không một điều gì Subaru hoàn thành trọn vẹn.

Nếu Subaru không làm, sẽ có rất nhiều người không được cứu. Sẽ có rất nhiều người phải đón nhận cái chết thê thảm. Ngay cả Rem cũng là người mà Subaru phải cứu.

Chính cô mới là người có tư cách trách cứ một Natsuki Subaru yếu đuối, kém cỏi và vô dụng.

— Em... yêu... anh...!

— Em yêu anh.

Trán chạm trán, chỉ còn những lời yêu thương được thầm thì.

— ...

Ngôn từ bị phong ấn.

Chẳng thể thốt nên lời.

Ở cự ly rất gần, đôi mắt màu lam nhạt đang nhìn thẳng vào Subaru. Cậu cảm giác như sắp chìm nghỉm trong chiều sâu của tình cảm từ bi đang trú ngụ nơi đáy mắt ấy.

— Em yêu anh, Subaru-kun. Thế nên, tất cả đều không sao đâu ạ.

— Đó... đâu phải là... câu trả lời...

— Là câu trả lời mà. Tại sao Rem lại ở đây? Tại sao Rem lại tha thứ cho Subaru-kun? Tại sao Rem lại ôm lấy Subaru-kun? Tất cả, chỉ có vậy thôi.

Ở khoảng cách cảm nhận được hơi thở, nụ cười của Rem như dùng một bàn tay vô hình trói chặt trái tim Subaru.

Không thể cử động. Không thể nhúc nhích dù chỉ một chút. Đôi tay nhỏ bé vòng ra sau lưng siết chặt lấy vạt áo, ôm lấy Subaru thật mạnh, thật mạnh, như muốn hòa làm một.

— Anh đã vất vả rồi, Subaru-kun.

— ...

— Một mình anh chịu nhiều tổn thương thế này... đau đớn lắm đúng không, Subaru-kun?

— ...Ư.

— Anh không cần phải chịu đựng những suy nghĩ đau buồn thế này nữa đâu, không sao đâu mà.

Rem dùng chất giọng ngọt ngào tiếp lời một Subaru đang nỗ lực hết sức kìm nén, không thể đáp lại.

Như muốn nhẹ nhàng cởi bỏ nút thắt trong lòng cậu, như muốn hòa tan những cảm xúc đang chai sạn.

— Những chỗ đau đớn, những chỗ khổ sở, những chỗ yếu đuối của Subaru-kun, tất cả, Rem sẽ gánh chịu thay anh.

— ...

— Những suy nghĩ rằng Subaru-kun phải bảo vệ, phải chiến đấu, phải cố gắng đến cùng... tất cả những điều đó, hãy giao lại cho Rem.

— ...

— Bất cứ điều gì, tất cả mọi thứ, Subaru-kun không cần phải gánh vác nữa đâu. Hãy giao hết cho Rem. Bây giờ anh cứ nghỉ ngơi thong thả, ngủ một giấc thật ngon là được rồi.

— ...A... nh...

— Hãy cho em thấy lại một Subaru-kun mà Rem yêu quý nhất, một lần nữa nhé.

Hai tay áp lên má, Rem khiến Subaru ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào cậu từ chính diện.

Bất chợt, đôi môi cô chúm lại như có chút do dự, rồi từ từ, khuôn mặt Rem tiến lại gần.

Cô ấy định làm gì, mình sắp bị làm gì, dù ý thức có chậm chạp thì cậu cũng hiểu được.

Ngay sát bên, ở khoảng cách hơi thở chạm nhau, đôi môi của thiếu nữ yêu thương đang kề cận.

Chồng lên nhau, quấn lấy nhau, chìm đắm, rồi tan chảy, cứ thế mà buông xuôi liệu có được không?

Dù tốt hay xấu, cô ấy đã tha thứ cho mình rồi mà.

Lời của Rem đã thấm vào trái tim Subaru dịu dàng biết bao.

Những cảm xúc xước xát, linh hồn đang gào thét muốn được ai đó đưa tay cứu vớt, giờ đây đang được cứu rỗi một lần nữa bởi cô gái hiểu rõ tất cả về cậu.

Rem cho Subaru bất lực mượn đôi tay.

Rem chống đỡ vững chãi cho tấm lưng của một Subaru mong manh.

Rem nắm tay dẫn lối cho con đường mà gã Subaru ngu ngốc sẽ đi.

Dựa dẫm vào đó, bám víu vào đó, phó mặc hoàn toàn—nếu làm thế mà đến được với đáp án chính xác...

Thì việc tiếp tục vùng vẫy một mình rốt cuộc có ý nghĩa gì cơ chứ?

Đã mòn mỏi cả rồi, chỗ đứng của bản thân cũng chẳng còn biết nữa, chẳng biết phải hướng về đâu mà bước tiếp. Thế nên, hãy từ bỏ tất cả, phó mặc tất cả—

『Từ bỏ thì dễ thôi.』

— ...

『Nhưng mà.』

— ...

『Không hợp với Subaru-kun chút nào.』

Tiếng nói ấy vang lên.

— Subaru-kun?

Giọng nói có vẻ nghi hoặc của Rem vang lên ngay trước mắt.

Cũng phải thôi, khuôn mặt cô ấy đang bị chặn lại bởi bàn tay của Subaru chen vào giữa hai đôi môi suýt nữa thì chạm nhau.

Cảm giác đầu lưỡi ngọt ngào lẽ ra sẽ quấn quýt lấy nhau bị đẩy ra xa, đôi mắt Rem dao động với ánh sáng như thể bị tổn thương.

Nhìn vào ánh sáng dao động ấy qua kẽ ngón tay, Subaru nói:

— Cô là ai?

— Dạ...?

— Tao hỏi, cô là ai?

— Subaru-kun, anh nói gì... Ai là ai, sao lại...

Trước câu hỏi trầm thấp của Subaru, Rem ấp úng, cổ họng phát ra tiếng như bị co thắt.

Sự tổn thương thoáng qua trong đáy mắt trở nên đậm nét, dấu vết bi thương khắc sâu lên biểu cảm. Điều đó mang lại cảm giác như đang cào xé lồng ngực Subaru từ trong ra ngoài.

Như để lấp liếm cảm giác đó, Subaru đè tay lên ngực mình, nhe nanh:

— Khi tao... lâm vào bước đường cùng không lối thoát, thật sự muốn ai đó giúp mình, sắp sửa từ bỏ vì nghĩ rằng không xong rồi... những lúc như thế, tao đã thật lòng nghĩ rằng giá mà có em ở đây.

— ...

— Nếu là em, chắc chắn em sẽ ở bên cạnh, dịu dàng với một thằng tôi đang bế tắc, bó gối, cứ mãi ủ ê sầu não về những chuyện đã qua. Tao đã nghĩ thế.

— ...

— Rồi em sẽ nghe những lời than thở của tao, để tao nôn ra hết những lời yếu đuối, vắt kiệt đến khi nước mắt và mọi thứ khô cạn...

— ...

— Rồi em sẽ nói: "Nào, hãy đứng lên đi."

Độ mảnh mai của ngón tay chạm vào, hơi ấm của làn da kề bên, độ lớn lao của tình yêu được trao tặng, Natsuki Subaru ghi nhớ bằng toàn bộ tâm khảm và linh hồn.

Vì thế, cậu nói thẳng vào mặt Rem đang ở trước mắt—vào mặt kẻ giả mạo.

— Em ấy sẽ không nói: "Hãy nghỉ ngơi đi."

— ...

— Em ấy sẽ không nói: "Hãy từ bỏ và giao hết cho Rem."

— ...

— Thích tao, được tao thích, dịu dàng với tao, yêu thương tao—nhưng cũng là người nghiêm khắc với tao hơn bất cứ ai trên thế giới này. Người con gái không bao giờ nuông chiều tao, đó mới là Rem!

Bật dậy như lò xo, Subaru gầm lên, lùi lại tạo khoảng cách và trừng mắt nhìn Rem đối diện.

Vẫn quỳ gối, Rem ngước nhìn Subaru từ vị trí thấp hơn, không nói lời nào. Nhưng biểu cảm ấy vẫn như đang chìm trong nỗi buồn vì bị cậu cự tuyệt.

— Không phải đâu. Nghe em nói đi, Subaru-kun! Rem là... Rem không phải thế. Chỉ là, Rem không thể chịu nổi khi nhìn thấy Subaru-kun đau khổ... nên là, bây giờ chỉ muốn anh quên đi những chuyện đau lòng và nghỉ ngơi thôi, chỉ có thế thôi mà!

— Tao sẽ cho thấy sự yếu đuối. Tao cũng sẽ cho thấy sự mong manh. Tao sẽ cho thấy tao là một gã khốn nhỏ bé, hết thuốc chữa. Nhưng, riêng sự từ bỏ thì tao tuyệt đối không cho thấy đâu.

Rem ngày xưa đã nói rằng Subaru là anh hùng.

Natsuki Subaru đã quyết định sẽ trở thành anh hùng của Rem.

Kể từ khi lời hứa đó được trao, Subaru đã quyết định rồi.

Trên đời này, ở thế giới này, nơi duy nhất Natsuki Subaru có thể tự nguyện phơi bày sự yếu đuối, chỉ có thể là trước mặt Rem.

Chỉ trước mặt Rem—người biết Subaru yếu đuối nhưng vẫn tin rằng cậu sẽ bao bọc lấy sự yếu đuối đó để trở nên mạnh mẽ—Subaru mới có thể không che giấu sự yếu đuối của mình.

Dù là Emilia, hay Beatrice, hay bất kỳ ai khác, cậu cũng không thể cho họ thấy.

Những điểm yếu của một Subaru bắt buộc phải mạnh mẽ, chỉ có thể cho mình Rem thấy mà thôi.

— Vì thế, sự yếu đuối của tao là thuộc về Rem. Vì Rem sẽ bao dung che chở tận gốc rễ sự yếu đuối của tao, nên đổi lại, tao sẽ không bao giờ để lộ sự từ bỏ ra ngoài, dù có phải bám chặt lấy nó.

— ...

— Biến đi, đồ giả mạo. Đừng có dùng khuôn mặt của Rem, giọng nói của Rem để nuông chiều tao!

Tuyên bố dứt khoát, Subaru chĩa nắm đấm vào Rem—kẻ giả mạo.

Lời tuyên ngôn của Subaru khiến đối phương không tìm được từ nào để đáp trả. Kẻ đó cứ thế cúi mặt, rồi từ từ, lặng lẽ đứng dậy, và...

— Kh... khác... v-với chuyện... đ-đã nghe... nhỉ?

— Hả...?

Nghiêng cái đầu nhỏ, kẻ giả mạo với mái tóc xanh lay động dệt nên những từ ngữ ngắt quãng, lắp bắp.

Nghe thấy thế, Subaru cất tiếng nghi hoặc thì...

— ...

Ngay trước mắt, như một bức tượng bị nhòe đi, hình dáng của Rem trở nên mơ hồ.

Một hình ảnh như màn hình nhiễu sóng của tivi lúc đêm khuya lấp đầy tầm nhìn, và sau một khoảnh khắc thế giới bị chiếm đoạt, một nhân vật khác đã xuất hiện tại đó.

Là một người lần đầu gặp mặt.

Một thiếu nữ có mái tóc màu hồng nhạt dài đến giữa lưng, dáng vẻ ôn hòa—hay đúng hơn là có vẻ yếu đuối, nhút nhát. Các đường nét mắt mũi đều hài hòa, nhưng không phải là kiểu nhan sắc diễm lệ nổi bật. Có thể nói là một dung mạo bình thường, dễ thương như bao người khác.

Cô ta mặc một bộ đồ trắng tay dài, đôi tay giấu trong ống tay áo đang khẽ kẹp lấy hai má của chính mình, nhìn Subaru với vẻ rụt rè, sợ sệt.

— Cô là... ai?

— L-Là "Phù Thủy Sắc Dục"... Carmilla, đấy? X-Xin... xin chào... ưm.

Thiếu nữ đáp lại câu hỏi. Câu trả lời của Carmilla khiến Subaru bất giác nín thở.

Cô gái xưng danh là "Phù Thủy Sắc Dục". Nghĩa là...

— Cái không gian quái quỷ này là... trong giấc mơ của Echidna sao?

— Đúng, nhưng cũng sai... có lẽ thế. Echidna-chan đang... xem "Thử Thách"... nên "Thử Thách" lúc nào cũng... giống như... giấc mơ, ừm... vậy đó.

— Chẳng hiểu cô muốn nói cái quái gì. Không, trước đó thì...

Subaru cảm thấy bực bội với cách nói chuyện của Carmilla. Thấy ánh mắt Subaru tự nhiên trở nên gay gắt, Carmilla rùng mình một cái thật mạnh rồi ôm đầu.

— Đừng... bu... đừng đánh... tôi...

— Tao không làm thế đâu. Tao sẽ không làm thế nhưng... chuyện vừa rồi là ý gì hả?

— Vừa rồi... là?

— Cái chuyện giả dạng Rem rồi đứng trước mặt tao ấy! Đó là năng lực của cô sao?

Nếu là những Phù Thủy mang danh Đại Tội, thì ai cũng phải sở hữu những Quyền năng phi thường.

Nếu "Phù Thủy Sắc Dục" không phải ngoại lệ, thì hẳn cô ta cũng có Quyền năng. Giả sử màn biến thân vừa rồi là như vậy thì...

— Biến thân... so với các Phù Thủy khác thì năng lực này cũng thường quá nhỉ.

— B-Biến thân gì chứ... t-tôi không có... làm... nhé? N-Nếu anh nhìn thấy tôi... là một người khác... t-thì đó là... do... anh... muốn nhìn thấy như vậy... thôi?

— Cái gì?

— Thế nê-n là... tôi... đâu có muốn... gặp anh... đâu chứ. E-Echidna-chan bảo đi đi... nói thế... lại còn... nói dối nữa...

Những lời lầm bầm lúng búng của Carmilla khiến sự bực bội trong Subaru dâng cao.

Cách nói chuyện, cách đưa mắt nhìn, cả cái vẻ yếu đuối cụp mắt xuống khi nhận ra ánh nhìn của người khác, tất cả đều chọc tức cậu. Cái kiểu nói năng ẻo lả, cái giọng điệu như đang hờn dỗi đó là sao chứ?

Muốn nói gì cũng không truyền đạt rõ ràng, đã thế còn chẳng hiểu mình vừa làm cái trò chà đạp lên những điều quan trọng nhất đối với Subaru đến mức nào.

Khó chịu. Tức tối. Muốn gào lên cho cô ta hiểu ra.

— Cô... cô có hiểu mình vừa làm cái gì không hả...?

— Echidna-chan... bảo là... c-cứ nuông chiều là được... nói thế... mà... làm thế... thì sẽ suôn sẻ... vậy mà... lại thành ra thế này... đ-đã bảo là không muốn... rồi mà.

— Nghe tao nói đi...!!

— M-Mọi người... ai cũng hùa vào... b-bắt nạt... bắt nạt tôi... đúng... là vậy. Echidna-chan cũng... v-vậy. Làm như thế... thật quá đáng... quá đáng... lắm.

— Tao bảo là nghe tao nói, không hiểu hả—!!

Định hét lên, Subaru nhận ra mình vừa phát ra một giọng khàn đặc do phải vắt kiệt không khí từ phổi. Nhận ra rồi, nhưng cơn giận thiêu đốt tâm can còn quan trọng hơn nên điều đó lập tức biến mất khỏi đầu.

Sự khó thở chỉ là vấn đề vặt vãnh trước sự bực tức muốn cào xé lồng ngực này.

Phải bịt cái miệng cứ lải nhải những lời than vãn ỉ ôi, nhút nhát đó lại, tống hết tất cả sự giận dữ và đau khổ mà Subaru đang mang vào đó, bắt cô ta phải hiểu cô ta đã làm cái gì—

— Còn tiếp tục nữa là mất mạng đấy.

— ...Ặc!?

Trong khoảnh khắc, Subaru nghe thấy một giọng nói thì thầm bên tai và lấy lại được tỉnh táo.

Ngay lập tức, ập đến là nỗi đau khổ gần như chết ngạt do tình trạng thiếu oxy kéo dài, và cơn đau do khô mắt vì mở trừng trừng quá lâu.

— A—A, a a?

— Tuy là liệu pháp mạnh tay, nhưng cậu quay lại được là tốt rồi. Đối mặt với Carmilla và "Nữ Thần Vô Diện" của Sắc Dục, con người ta sẽ quên mất việc hít thở. Cực đoan hơn thì ngay cả tim cũng quên đập.

— E hộc, ọc... h, hộc hộc.

Vừa nhổ nước bọt vì khó thở, Subaru vừa chống tứ chi xuống đất, suy nghĩ chớp tắt liên hồi.

Nhưng giọng nói vang lên quả thực đã lọt vào tai, truyền tải ý nghĩa đến não bộ.

Do đó, Subaru dùng tay áo lau miệng, ngước nhìn kẻ chắc chắn đã dàn xếp tất cả tình huống này, và lại một lần nữa nhe nanh:

— Cô đã... cô đã toan tính cái gì hả—Echidna?

Bị ánh nhìn chứa đầy sự căm ghét của Subaru hướng vào, Phù Thủy tóc trắng vừa vuốt lại mái tóc, vừa chống cằm lên bàn với một cử chỉ tự nhiên, và:

— Còn phải hỏi sao? Ta là Phù Thủy mà. Ác tâm thôi.

Cô ta mỉm cười như thế.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!