Chương 10
Sau khi dọn dẹp xong lũ Golem, Evan — người đã quay trở lại khu vực xe ngựa và đang chuẩn bị dựng trại — không thể kìm nén được sự tò mò thêm nữa nên đã cất tiếng hỏi:
“Thiếu gia… từ trước đến nay ngài vẫn luôn che giấu thực lực của mình sao?”
“Không, hoàn toàn không có chuyện đó.”
“... Vậy, đó thực sự là ma pháp Bậc 2 sao?”
“Đúng vậy.”
“Tôi hiểu rồi.”
Trước câu trả lời vỏn vẹn đó của Alon, Evan lộ rõ vẻ mặt không thể tin nổi. Nhưng rồi anh khẽ thở dài, gật đầu ra hiệu là bản thân đã hiểu vì nhận ra rằng dù anh có hỏi thêm cũng chẳng nhận được câu trả lời nào khác từ Alon, rồi tiếp tục bận rộn với công việc chuẩn bị cho buổi cắm trại.
Nhìn theo Evan, vẻ mặt Alon vẫn duy trì sự lãnh đạm thường thấy, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy có chút… dở khóc dở cười.
Bởi lẽ, chính Alon cũng chẳng thể giải thích nổi tại sao đòn ma pháp vừa rồi của mình lại có uy lực kinh khủng đến thế.
‘Mình biết là dùng Kiềm Tỏa sẽ giúp bản thân mạnh lên đến một mức độ nào đó, nhưng mà…’
Trong Psychedelia — trò chơi mà Alon từng chơi — hệ thống chiến đấu vận hành theo lượt (turn-based), không phải theo thời gian thực.
Trong game, các thủ ấn và chú ngữ được dùng để tăng sát thương ma pháp bằng cách tiêu tốn lượt đi. Tùy vào loại ma pháp mà việc kết hợp thủ ấn tương ứng sẽ cường hóa phép thuật đó. Việc lựa chọn đúng các đại chú ngữ từ hàng trăm phương án trong một thời gian giới hạn sẽ giúp thuộc tính của phép thuật được nâng tầm.
Ví dụ, với chiêu thức vừa rồi — vốn được gọi là “Chain Lightning” (Lôi Truyền) trong Psychedelia — anh đã sử dụng bốn đại chú ngữ cụ thể: Chiết Quang (Refraction), Phản Chấn (Rebound), Lam Quang (Blue Light) và Thiên Tuyến Xạ Ảnh (Linear Diffraction).
Bằng cách sử dụng bốn chú ngữ này cùng các thủ ấn, anh đã cường hóa phép thuật Chain Lightning. Thêm vào đó, anh còn tự đặt ra một Kiềm Tỏa lên chính mình là "luôn luôn phải sử dụng thủ ấn và chú ngữ khi thi triển ma pháp", từ đó càng làm sức mạnh phép thuật tăng vọt. Nói cách khác, Alon đã dự đoán rằng các đòn tấn công ma pháp sẽ mạnh hơn gấp đôi bình thường.
‘Nhưng nó vốn dĩ là không nên mạnh đến mức này.’
Trong game Psychedelia, mỗi thủ ấn hay chú ngữ tiêu tốn một lượt đi. Vậy nên phép thuật mà Alon vừa sử dụng tương đương với việc chuẩn bị trong tận năm lượt đi nếu tính theo thuật ngữ của trò chơi.
‘Dẫu có tính đến điều đó, liệu nó thực sự thừa sức để "overkill" toàn bộ đám Golem đó không…?’
Alon khẽ nhún vai trong khi suy nghĩ. Thú thực, dù chi tiết có thế nào thì kết quả vẫn đang đi đúng theo kế hoạch của anh, và việc sở hữu ma pháp mạnh hơn so với cả những gì mà anh mong đợi dĩ nhiên là một tín hiệu tốt. Lúc này, thay vì chỉ đơn giản là hài lòng, tâm trí Alon lại bị lấp đầy bởi sự hiếu kỳ.
‘Nếu có thể, mình thực sự muốn làm thêm vài cuộc thí nghiệm.’
Những thủ ấn và chú ngữ mà Alon sử dụng lần này là những thứ thường được dùng trong Psychedelia khi người chơi muốn xây dựng nhân vật chính theo hướng pháp sư "Pháo Thủy Tinh" (Glass Cannon) (Ám chỉ tập trung vào sức mạnh phép thuật nhưng chả có chỉ số phòng thủ hay kỹ năng bảo vệ bản thân gì cả - Xerath, Syndra, Brand vv là ví dụ)– chuyên dùng đại ma pháp hệ mạnh mẽ để quét sạch kẻ thù trên diện rộng.
Điều này có nghĩa là trong ký ức của Alon vẫn còn ít nhất mười bộ thủ ấn và chú ngữ bá đạo khác trong tâm trí mà anh còn chưa hề đả động tới. Hơn nữa, lý do khiến Alon đặc biệt tò mò chính là sự thay đổi rõ rệt của ma pháp sau mỗi lời chú được xướng lên.
‘Trong game, chọn đúng chú ngữ chỉ tăng 10% sát thương, nhưng ở thực tại này lại hoàn toàn khác.’
Có lẽ một pháp sư bình thường sẽ không thể nhận ra. Nhưng với Alon mà nói – người trực tiếp thi triển ma pháp và sở hữu thiên phú kiểm soát mana độc nhất – đã quan sát thấy thuộc tính của ma pháp biến đổi sau mỗi âm tiết chú ngữ được thêm vào.
Đó không chỉ đơn thuần là sự tăng tiến sức mạnh; mà bản chất của mana đã bị tái cấu trúc theo từng lời chú.
Vì vậy—
‘Mình cần phải tiến hành một vài thí nghiệm ngay khi mana bản thân hồi phục.’
Alon nhắm mắt lại bên trong cỗ xe ngựa, lòng cảm thấy khá khoan khoái dù cho gương mặt vẫn không biểu lộ chút cảm xúc nào.
******
Và ngay lúc đó, tại nơi Alon vừa thi triển ma pháp – nơi giờ đây chỉ còn là những đống đá vụn không bao giờ có thể biến thành Golem được nữa – một cô gái xuất hiện. Một cô gái với đôi mắt lóe lên sắc xanh lục thâm trầm.
Không, đó là kẻ mà trong tương lai có thể được gọi với cái tên Rine của sự Tham Lam lặng lẽ lướt qua những đống đá thứ mà đã từng là những con Golem hung hãn, nhìn chằm chằm vào cánh cửa mà Alon đã bước vào trước đó.
Cánh cửa đã nứt vỡ và mòn cũ, nhưng những hình chạm khắc trên khung đã khẳng định chắc chắn rằng đây là một công trình nhân tạo chứ không phải do tự nhiên tạo nên.
Tuy nhiên , Rine biết rằng những hình chạm khắc trên khung cửa này không hề vô nghĩa. Với sứ mệnh vĩ đại và khả năng bẩm sinh có thể truy cập vào "Thư Viện Cổ Đại" bất cứ lúc nào, cô có thể hiểu được những gì được ghi lại trên đó.
‘Từ thời đại của các vị thần ngoại giới đã bị lãng quên, ngôn ngữ của Đế Chế Alaneph.’
Nhận ra điều đó, Rine đọc những dòng chữ khắc trên khung cửa.
[Từ Palaon, gửi đến người bạn bị bỏ lại cô đơn.]
“...Ha.”
Rine bất giác bật ra một cười khô khốc sau khi đọc dòng chữ. Cô biết rõ chỉ có một người duy nhất sử dụng cái tên "Palaon" trong các cổ thư.
Đại Đế Palaon vĩ đại.
Người đã đẩy lùi vô số những cuộc xâm lược của đám "Black Ones" (Hắc Ương) trong thời đại của các vị thần ngoại giới, và là người đã đánh bại "Alacoulakka" – một thực thể có thể khiến vạn vật phải dâng hiến trái tim chỉ bằng một ánh nhìn.
Vị Hoàng đế cao quý, tôn kính, vĩ đại và đầy vinh quang.
Khi biết rằng cái tên "Palaon" trong cổ ngữ lại chính là để chỉ bậc vĩ nhân duy nhất ấy, Rine không khỏi bật cười thành tiếng. Cùng lúc đó…
—Nó được tạo ra bởi một gã tên là Palaon đấy.
Giọng nói của Alon vang vọng lại trong tâm trí cô.
Cô ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào khung cửa đá với ánh mắt đượm chút u sầu. Hình ảnh về "Đại Nguyệt" – mặt trăng vĩ đại lặng lẽ dõi theo thế gian – hiện lên trong tâm trí, kéo theo một giả thuyết bắt đầu xâm chiếm lấy suy nghĩ của Rine. Sự phủ nhận và thừa nhận xung đột dữ dội trong đầu cô, và cán cân ban đầu nghiêng hẳn về phía phủ nhận.
Thế nhưng, điều tiếp theo hiện ra chính là ma pháp mà Alon đã phô diễn sau khi bước ra khỏi mê cung.
Sức mạnh ấy nhìn qua thì có vẻ không quá đặc biệt. Nhưng những lời chú ngữ ngài ấy lẩm bẩm thì lại khác. Những lời chú mà "Đại Nguyệt" xướng lên là thứ thậm chí không hề tồn tại trong Thư Viện Cổ Đại. Nghĩ đến đây, cán cân đang nghiêng lệch bỗng chốc trở về trạng thái thăng bằng.
‘Dẫu mình biết người được "Hồng Nguyệt" (Red Moon) đi theo chắc chắn không phải hạng tầm thường…’
Cuối cùng, dòng suy nghĩ của cô chạm đến danh tính của người đang dẫn dắt "Lam Nguyệt", và cán cân tâm trí Rine đổ gục về phía sự thật duy nhất.
Rằng "Đại Nguyệt" – người bạn tri kỷ của Palaon – chính là người thực sự xứng đáng với mọi sự tôn sùng và kính trọng.
Nhận ra điều đó, Rine cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi nhìn về phương hướng nơi Alon đã từng ở.
Đôi mắt vốn chỉ cử động theo mệnh lệnh của Hồng Nguyệt, nay bỗng rực sáng lên tia nhìn đầy tôn kính.
“Cậu đã quay về rồi.”
Rine khẽ liếc mắt khi cảm nhận được một sự hiện diện đang đến gần. Deus đã đứng đó từ lúc nào, anh ta gật đầu với đôi mắt lóe sáng.
“Phải.”
“Có thu thập được thông tin gì không?”
Rine nhớ lại việc một tuần trước, Deus đã thôi giám sát Alon để bám theo bóng đen bí ẩn đang rút lui, cô lên tiếng hỏi. Deus lắc đầu:
“Không. Tôi không lấy được thông tin gì cả.”
“Tại sao?”
Trước giọng điệu chất vấn của Rine, Deus bắt đầu giải thích những gì đã xảy ra trong cuộc truy đuổi. Và rồi—
“Cậu nói là… Tên bám đuôi đó đã chết ngay khi cậu đang đuổi theo sao?”
“Đúng vậy. Ngay giữa hư không, cổ hắn bị vặn ngược tới hai vòng và chết ngay lập tức. Tôi hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dấu vết hay dao động nào.”
Rine im lặng hồi lâu trước lời của Deus.
“Tôi nghĩ… chúng ta nên báo cáo chuyện này.”
“Tôi đồng ý.”
Sau khi buông lời xác nhận, họ trao đổi thêm vài câu rồi biến mất khỏi nơi đó.
Cuối cùng, chỉ còn lại ánh trăng cô độc bao phủ lấy hẻm núi.
******
Hai tháng đã trôi qua kể từ khi Alon nhận được Kiềm Tỏa từ Mê Cung Thì Thầm.
Hiện tại, lãnh địa Altia đang trải qua một thời kỳ đại loạn chưa từng có. Có ba lý do chính dành cho việc này. Thứ nhất là cái chết đột ngột của Kig – con trai thứ và Faylinne – con gái thứ của gia tộc Công tước.
Lý do thứ hai là Công tước Altia, người vốn đã lâm bệnh nặng và được dự đoán là không còn sống được bao lâu nữa, cuối cùng cũng đã qua đời.
Lý do thứ ba mới là điều kinh khủng nhất: Timalian – con trai cả, người kế vị của gia tộc, được tìm thấy đã chết chỉ một ngày sau cái chết của Công tước, nằm ngay cạnh xác của chị gái mình, Malyan. Cả hai được cho biết là đã đâm chết lẫn nhau.
Nhờ vào chuỗi bi kịch này đã khiến tất cả những người con có quyền thừa kế tước vị Công Tước đã hoàn toàn biến mất chỉ sau một đêm. Và dẫn đến một kết quả tất yếu là, Roria đã trở thành người thừa kế duy nhất còn sót lại của gia tộc.
Hệt như cái cách mà Alon Palatio đã làm với gia tộc mình cách đây không lâu.
Roria, người chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể được ngồi vào phòng làm việc của Công Tước, giờ đây đang lặng lẽ hít một hơi thật sâu trong căn phòng ấy chỉ sau hai tháng ngắn ngủi.
Những lời đồn đoán về Roria đã bắt đầu lan truyền trong gia tộc Công Tước. Thế nhưng, điều nực cười là dẫu những tin đồn đó có ác ý đến đâu đi chăng nữa, cô vẫn không hề chịu bất kỳ tổn hại nào. Cô có một bằng chứng ngoại phạm nếu không muốn nói là vô cùng hoàn hảo.
Vào thời điểm con trai và con gái thứ qua đời, cô vừa trở về từ một buổi dạ tiệc. Còn con trai cả và chị gái thì rõ ràng là đã tự tàn sát lẫn nhau. Hơn nữa, cô không hề gặp gỡ họ trong khoảng thời gian gần đây. Và điều quan trọng nhất, lý do khiến cô có thể gạt bỏ mọi nghi ngờ nhắm vào bản thân mình chính là—
Trong lúc cô đang ở buổi dạ tiệc, tổ chức ngầm của cô đã bị tiêu diệt sạch sẽ.
Đúng rồi đấy, vào lúc cô vừa trở về, cô đã mất đi toàn bộ quyền lực vì chính cái gia đình chết tiệt của mình. Nhờ vậy, Roria không hề bị thẩm vấn trong bất kỳ quy trình điều tra nào, dẫu cho những lời đồn thổi vẫn âm ỉ sau lưng.
Mọi thứ đã được thực hiện sạch sẽ và hoàn hảo đến mức đáng sợ.
‘Những điều tốt đẹp rồi sẽ đến thôi.’
Roria nhớ lại những lời đó một lần nữa. Những lời nói được thốt ra một cách thản nhiên, nhưng lại dẫn đến những sự kiện mà cô thấy chẳng hề bình thường chút nào.
Cô có thể chắc chắn một điều rằng tất cả những chuyện xảy ra này đều là do bàn tay anh ta sắp đặt và thực hiện. Nếu có ai đó nói đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, thì kẻ đó hẳn phải là một tên đần độn vì mọi thứ đã diễn ra quá mức tỉ mỉ và hoàn hảo đến mức rợn người.
‘Ngài ấy thật sự muốn điều gì ở một người như mình?’
Roria hồi tưởng lại cuộc trò chuyện với Alon. Dù bề ngoài anh ta đã từ chối yêu cầu của cô, nhưng anh ta lại xử lý mọi thứ một cách dứt khoát, lạnh lùng và tàn nhẫn hơn bất kỳ một ai có thể làm được. Và thậm chí đã trôi qua một tháng sau khi tất cả những kẻ thừa kế nhà Altia đã chết, anh ta vẫn chưa hề liên lạc với cô.
Ngay cả sau khi cô đã thu gom lại những tàn dư từ tổ chức bị xóa sổ của mình với tổn thất tối thiểu.
‘Lòng tốt thuần túy sao?’
Roria mỉm cười trước ý nghĩ thoáng qua đó. Ngay cả cô cũng thấy thật nực cười khi nuôi dưỡng một suy nghĩ ngớ ngẩn như vậy. Sau nhiều lần cân nhắc, Roria đi đến một kết luận duy nhất.
Alon Palatio có một kế hoạch lớn lao nào đó. Dĩ nhiên, Roria không biết kế hoạch đó là gì. Nhưng cô lờ mờ hiểu được một điều.
‘Kế hoạch đó cần đến sự tồn tại của Công Quốc Altia.’
Một kẻ có khả năng quét sạch các thành viên của gia tộc Công Tước mà không để lại bất cứ dấu vết nào, rõ ràng là đang nhắm tới một thứ mà bản thân anh ta chưa sở hữu. Roria tin rằng thứ anh ta muốn chính là danh tiếng và tầm ảnh hưởng của gia tộc Công tước Altia.
‘Và những gì Ngài ấy có thể làm với danh tiếng đó…’
Roria mím chặt môi. Đến lúc này, cô mới nhận ra mình vừa thực hiện một bản giao ước điên rồ đến mức nào với quỷ dữ.
Nhận ra điều đó, Roria bất giác bật cười khô khốc, nhưng bàn tay cô đã siết chặt lại đầy kiên định.
Nhưng một khi khế ước đã thành, không có đường lui. Cô hiểu quá rõ cái giá phải trả nếu phá vỡ giao kèo, sau khi đã chứng kiến số phận của bốn người tiền nhiệm. Vì vậy, cô thậm chí không hề nghĩ đến việc phản bội. Thay vào đó, cô quyết định tập trung vào nhiệm vụ trước mắt.
‘Ít nhất mình cũng nên gửi một lời cảm ơn.’
Lần đầu tiên, một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt vốn luôn vô cảm của cô – một nụ cười mà ngay cả chính bản thân cô cũng không hề hay biết.
Một tuần sau, một chai rượu vang cùng một tấm thiệp đã được gửi đến phòng làm việc của Alon tại gia tộc Bá Tước. Đó là loại rượu vang có xuất xứ từ Cernance, vùng đất hoàng gia, mà mỗi năm nơi đây chỉ sản xuất đúng ba chai và mỗi chai có giá trị ước tính phải lên đến hàng ngàn vàng. Đi kèm với nó là tấm thiệp được viết bằng những lời lẽ đầy sự kính trọng.
“???”
Alon nhìn tấm thiệp với vẻ mặt hoang mang tột độ. Và hai tháng sau đó:
“Vậy, cậu đang nói Roria, đứa con thứ ba của gia tộc Altia, đã trở thành Công Tước sao?”
“Vâng, thưa Thiếu gia.”
“Altia Roria?”
“Chính xác ạ…”
“???”
“Có vấn đề gì sao, thưa Thiếu gia?”
Alon bắt đầu nhận ra rằng có điều gì đó đang sai quá sai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
