R-15

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Phản Diện Hạng Ba Trong Trò Chơi

(Đang ra)

Trở Thành Phản Diện Hạng Ba Trong Trò Chơi

Kim Nông Dân

Cậu là Lee Jin-sung. Không, giờ hắn là tên phản diện hạng ba, Yoo Hyun-sung.

25 108

Giành Lấy Nanase Nhỏ Nhắn Đáng Yêu Mà Quyến Rũ Từ Gã Người Yêu Cũ Tồi Tệ Và Làm Cho Cô Ấy Hạnh Phúc

(Đang ra)

Giành Lấy Nanase Nhỏ Nhắn Đáng Yêu Mà Quyến Rũ Từ Gã Người Yêu Cũ Tồi Tệ Và Làm Cho Cô Ấy Hạnh Phúc

Karashuma Ei

Một bộ rom-com mang cảm giác hoàn toàn mới, nơi tình yêu ngọt ngào thuần khiết đan xen cùng những màn "nghiệp quật" hả hê, chính thức bắt đầu!

12 2

Chúng tôi là đôi tân hôn cùng nhập học vào học viện

(Đang ra)

Chúng tôi là đôi tân hôn cùng nhập học vào học viện

아고니

Chuyện hẹn hò của chúng tôi đã bị ba mẹ bạn gái phát hiện mất rồi. Và khi đã trở thành đôi tân hôn, chúng tôi cùng nhập học vào học viện

10 15

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

(Đang ra)

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

白芷夜七

"...Khoan đã, sao ta đã giả chết trốn đi rồi mà ngươi vẫn tìm ra vậy? —— Cái gì? Ngươi nói ngươi đã dùng Đọc Tâm Thuật lên người ta từ lâu rồi hả? Đồ ngốc! Đồ bỉ ổi! Sai kịch bản rồi! Mau cút về làm ô

94 438

Những Cô Bạn Sẵn Lòng Làm Chuyện Ấy Nếu Bạn Yêu Cầu (LN)

(Đang ra)

Những Cô Bạn Sẵn Lòng Làm Chuyện Ấy Nếu Bạn Yêu Cầu (LN)

Kagami Yuu

Một bộ romcom nóng bỏng, tinh nghịch tuổi học trò xoay quanh cô nàng đáng yêu nhất lớp và cậu bạn thân của mình!

65 2311

Tập 05: Hân hạnh ra mắt Lớp học của Nữ vương! - Chương 06 『Mô phỏng sinh tồn trên núi tuyết và sưởi ấm bằng thân nhiệt 〓』/『Thần giấu thời hiện đại! Tung tích nam sinh biến mất trong núi là đâu!?』

Chương 06 『Mô phỏng sinh tồn trên núi tuyết và sưởi ấm bằng thân nhiệt 〓』/『Thần giấu thời hiện đại! Tung tích nam sinh biến mất trong núi là đâu!?』

『Mô phỏng sinh tồn trên núi tuyết và sưởi ấm bằng thân nhiệt 〓』

『Thần giấu thời hiện đại! Tung tích nam sinh biến mất trong núi là đâu!?』

Bước xuống cầu thang phía sâu trong tòa nhà, đẩy cánh cửa sắt nặng nề ra, đập vào mắt tôi là dòng tít trên tờ báo mà Trưởng ban đang trải rộng trên bàn.

......Lại là mấy bài báo kinh dị hạng ba thường thấy đây mà.

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa tháo chiếc khăn quàng cổ màu xanh đang quấn quanh cổ... hay nói đúng hơn là một mớ len rối nùi.

「......Taketo-san. Cậu có vẻ trân trọng chiếc khăn đó quá nhỉ.」

Trưởng ban quay lại nhìn tôi mà biểu cảm không hề thay đổi. Theo đà xoay người, bộ ngực đầy đặn của cô ấy khẽ rung lên.

「Chiếc khăn đó, lúc Taketo-san đi viếng đền đầu năm cùng tôi cũng đã quấn nó rất nâng niu rồi. Thế thì đương nhiên là phải quấn quýt không rời rồi ha.」

「Trưởng ban. Chiếc khăn này dù sao cũng là quà được tặng, với lại bên ngoài trời vẫn còn lạnh mà──」

Trưởng ban phớt lờ lời tôi nói, lại tiếp tục chăm chú vào tờ báo.

Kỳ nghỉ đông đã kết thúc từ lâu, nhưng không có nghĩa là mùa đông đã qua, cả vùng núi nơi Học viện Inspiration tọa lạc tuyết vẫn phủ dày. Nếu không quàng khăn trong cái thời tiết này thì người tặng quà chắc chắn sẽ tổn thương lắm. Chiếc khăn này tuy có hơi... à không, phải nói là các mũi đan khá cẩu thả, nhưng người làm ra nó là một cô gái rất nỗ lực và tốt bụng. Tôi không muốn làm điều gì khiến cô ấy buồn.

──Kétttt.

「Tớ lại làm hỏng chuyện nữa rồi......」

Cùng với tiếng mở cửa là giọng nói của một cô gái. Quay mặt lại, đứng đó là một cô gái có mái tóc cắt ngang vai trông rất năng động.

Cô ấy nhìn chiếc khăn tôi vừa tháo ra, mỉm cười có chút ngượng ngùng: 「Vẫn chưa bị tuột chỉ nhỉ.」

──Đúng vậy. Cô ấy chính là người đã tặng tôi chiếc khăn này, Katsuyo Kurabe. Không giống như Trưởng ban thuộc tuýp người toát lên vẻ quyến rũ, Katsuyo mang nét dễ thương, thân thiện mà lớp nào cũng có thể bắt gặp một người như vậy. Chỉ có điều, không hiểu sao lúc này cô ấy... người dính đầy tuyết.

「Rốt cuộc là có chuyện gì vậy!?」

「Tại Trưởng ban bảo 『Hôm nay là buổi đi lấy tin đầu tiên kể từ khi Katsuyo-san gia nhập Hội Đồng Hảo』, tớ vui quá nên chạy đến đây thì...... bị ngã.」

Katsuyo vừa nói vừa rơm rớm nước mắt. Cô ấy... là một cô nàng hậu đậu chính hiệu.

Trưởng ban đang mải mê đọc báo bỗng thở dài, bất ngờ đứng dậy, lấy một chiếc khăn bông từ trên kệ tủ của phòng câu lạc bộ rồi nhẹ nhàng trùm lên đầu Katsuyo.

「Hết cách với cô thật đấy...... Katsuyo-san. Tôi hiểu là cô vui, nhưng sự năng nổ đó hãy để dành cho lúc đi lấy tin chứ.」

「Trưởng ban...... cảm ơn cậu. Trưởng ban lúc nào cũng điềm tĩnh và tuyệt vời quá...... Tớ ngưỡng mộ cậu lắm.」

「Ara ara, Katsuyo-san đúng là một cô bé ngoan ngoãn thật thà.」

Trưởng ban mỉm cười rạng rỡ còn Katsuyo thì đôi mắt lấp lánh...... Hai người họ thân thiết tựa sát vào nhau, nhìn nhau đắm đuối.

......Tình bạn đẹp thật đấy, nhỉ.

Khi tôi đang chăm chú nhìn hai người họ, bất chợt, Trưởng ban cất giọng lạnh lẽo hơn cả tuyết bên ngoài.

「Nhân tiện, Taketo-san. Dù cậu có là thiên tài tiểu thuyết khiêu dâm đi nữa, nếu quá buông thả trong quan hệ nam nữ thì...... sẽ tự hủy hoại thân mình đấy nhé.」

「Hả!?」

Trưởng ban lườm tôi sắc lẹm, nhưng ngay giây sau đó nụ cười đã trở lại trên môi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục lau người cẩn thận cho Katsuyo.

Trư... Trưởng ban...... Đáng sợ quá! Tôi chỉ quàng khăn thôi mà......

Học viện này là nơi quy tụ những kẻ được gọi là "thiên tài" trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Tôi là thiên tài tiểu thuyết khiêu dâm. Katsuyo là thiên tài quản lý (Manager). Thế nhưng...... chỉ riêng tài năng của Trưởng ban vẫn còn là một ẩn số. Không, không chỉ tài năng. Cả tên thật, năm học, tất cả mọi thứ đều là bí ẩn.

Mặc bộ đồng phục váy liền thân màu tím đặc trưng của học viện nhưng lại cố tình sửa thành chất liệu da (leather), đi giày cao gót, và luôn cầm theo một cuốn sổ bọc da khổng lồ được cuộn tròn trông như một thanh dùi cui dài bằng chiều cao cơ thể. Dáng vẻ đó cứ như một nữ hoàng mặc đồ bondage cầm theo roi trừng phạt vậy.

......Quả nhiên, là thiên tài S.M sao ta?

Tôi đã từng hỏi thẳng cô ấy một lần, nhưng lúc đó bị phủ nhận kịch liệt. Nhưng mà...... nhìn thế nào cũng ra thế đó mà nhỉ?

Vừa nghĩ vẩn vơ vừa nhìn Trưởng ban, mắt tôi lại chạm vào tờ báo cô ấy đang trải trên bàn. Tôi thử đọc lướt qua những dòng chữ tiếp theo dưới tiêu đề 『Thần giấu thời hiện đại!』.

Có vẻ như vụ việc này xảy ra khoảng một tháng trước tại vùng núi nơi Học viện Inspiration tọa lạc. Nam sinh trung học bị "thần giấu" dường như đã biến mất đột ngột khi đang chơi cùng đám học sinh tiểu học dưới thị trấn chân núi. Bất chấp cuộc tìm kiếm quy mô lớn của đội cứu hộ leo núi, nam sinh đó vẫn không được tìm thấy, và trong lúc đó tuyết lớn đổ xuống núi khiến cuộc tìm kiếm bị hủy bỏ.

『──Nam sinh biến mất trong núi là học sinh năm nhất của Trường Trung học Inspiration──』

Ngay khi nhìn thấy dòng chữ đó, tôi giật mình phun hết cả nước bọt.

「L... Là học sinh trường mình sao!?」

「Đúng vậy. Taketo-san, cậu không biết à?」

Trước thái độ nói như chuyện hiển nhiên của Trưởng ban, Katsuyo bắt đầu đọc tờ báo với vẻ thắc mắc.

「Tại chẳng có ai bàn tán gì cả mà...... tớ nghĩ mọi người cũng không biết đâu......」

「Có nghĩa là chỉ mất tích một người trong lớp thì cũng chẳng ai thèm bận tâm chứ gì.」

Trưởng ban nói lạnh lùng rồi đưa khăn cho Katsuyo, sau đó cầm lấy cuốn sổ bọc da khổng lồ để bên cạnh bàn lên.

......B, Bạc tình thật đấy. Học sinh trường này......

「──Không màng đến sự phiền phức gây ra cho người khác── đúng là điển hình. Bước đầu của kế hoạch thì──」

Trưởng ban lẩm bẩm một mình điều gì đó trong khi nhìn vào cuốn sổ.

......Kế hoạch?

Tôi định hỏi là chuyện gì thì Katsuyo đã bắt chuyện với tôi trước.

「Thần giấu ư...... đáng sợ quá nhỉ. Cái đó...... nghĩa là không còn sống nữa đúng không?」

「Đ, Đúng ha...... Chuyện này là đại án rồi còn gì.」

「──Chính xác là vậy. Cho nên, với tư cách là Hội Đồng Hảo Báo Chí, chúng ta sẽ đi lấy tin về vụ thần giấu này ngay bây giờ.」

「「Hảả!?」」

Tiếng tôi và Katsuyo trùng nhau trước lời tuyên bố của Trưởng ban.

Đ, Đáng sợ lắm, tôi không muốn đi đâu......

Katsuyo có vẻ cũng cùng tâm trạng với tôi, lo lắng nhìn Trưởng ban.

Trong khi hứng chịu ánh nhìn của cả hai chúng tôi, Trưởng ban vừa mân mê cuốn sổ trông như gậy trừng phạt trong tay vừa nở một nụ cười đầy thách thức.

Cổng Torii mục nát tróc sơn đỏ. Tượng Komainu mất đầu. Và sợi dây thừng Shimenawa đã phong hóa đứt đoạn......

Nơi được cho là học sinh Học viện Inspiration bị "thần giấu" là một ngôi đền hoang phế. Cây cối khô héo che khuất ánh mặt trời, xung quanh toát lên vẻ âm u.

「Trưởng ban...... chỗ này, liệu có ma quỷ hay gì đó xuất hiện không vậy?」

Tôi rụt rè hỏi, Trưởng ban chỉ cười nhạt mà không trả lời gì cả.

──Rắc!

「Kiyaaaa!!」

Katsuyo hét lên vì âm thanh lớn đột ngột vang lên và nhảy bổ vào người tôi. Cảm giác mềm mại đầy đặn chạm vào cánh tay......

「Ka, Katsuyo!?」

Tôi hoảng hốt nhìn cô ấy, cô ấy ngước lên với đôi mắt ngấn lệ: 「Tớ, tớ sợ mấy cái này lắm......」

......D, Dễ thương quá.

Khi tôi đang thả lỏng cơ mặt vì cảm giác từ bộ ngực của cô ấy nơi cánh tay, một mùi hương hoa thoang thoảng bay tới từ đâu đó. Ngay khoảnh khắc ấy──.

「Chỉ là cành cây gãy do sức nặng của tuyết thôi mà.」

Trưởng ban nói cộc lốc, thản nhiên chen tay vào giữa tách tôi và Katsuyo ra. Mùi nước hoa hương hoa mà Trưởng ban dùng tỏa ra nồng nàn ngay sát bên, khẳng định sự hiện diện của cô ấy.

「Rocky. Blade.」

Trưởng ban gọi tên các vệ sĩ (SP) của mình. Đáp lại giọng nói đó, hai người đàn ông ngoại quốc với vẻ ngoài quá đỗi khả nghi trong bộ vest và kính râm quay về phía Trưởng ban. Người đàn ông trông giống người da trắng là Rocky, còn người trông giống người da đen là Blade. Không hiểu sao Blade lại cầm một khẩu súng tiểu liên, còn Rocky...... lại đang cõng một cậu bé trên lưng.

「......Trưởng ban. Tớ thắc mắc nãy giờ rồi...... đứa bé đó là ai vậy?」

「Là một trong những học sinh tiểu học đã ở cùng với học sinh Học viện Inspiration ngay trước khi cậu ta biến mất trong vụ thần giấu.」

Rocky đặt cậu bé xuống đất, cậu bé có vẻ hơi sợ sệt bắt đầu nhìn quanh ngôi đền mục nát.

「......Bọn em, chiều hôm đó đã đến đây chơi trốn tìm. Em làm quỷ đi tìm mọi người, nhưng tìm mãi tìm mãi cũng không thấy anh trai đó đâu...... Trời bắt đầu tối, em đã hét lên 『Mọi người về thôi!』 nhưng anh ấy vẫn không chịu ra......」

Cậu bé đang nói thì dường như nhớ lại nỗi sợ hãi lúc đó nên im bặt không nói thêm gì nữa.

......Học sinh tiểu học mà dính vào mấy chuyện như thần giấu này thì chắc sợ đến mức ám ảnh luôn quá. Cậu học sinh bị thần giấu cũng đáng thương, nhưng mấy đứa trẻ đi cùng cũng tội nghiệp không kém.

「......Từ xa xưa, thời khắc hoàng hôn còn được gọi là giờ gặp ma (Oumagatoki), là khoảng thời gian dễ xảy ra những hiện tượng kỳ quái. Trốn tìm cũng có mối quan hệ không thể tách rời với truyền thuyết thần giấu......」

Như để át đi tiếng lẩm bẩm của Trưởng ban, một cơn gió thổi tung những bông tuyết bột. Tuyết bay lên như bị hút vào, đi qua cổng Torii và biến mất vào sâu trong khuôn viên đền âm u......

......S, Sợ quá đi mất......

「──Taketo-san.」

「Oái á á á!!」

「......Cậu giật mình cái gì vậy?」

Trưởng ban nhìn tôi với vẻ ngán ngẩm rồi chỉ tay về phía bên kia cổng Torii.

「Hãy hét to lên: 『Mou ii kai?』 (Đã xong chưa?)」

「C, Cái gì vậy!? Tớ không hiểu lắm nhưng mà...... nghe cứ như câu thần chú nguyền rủa ấy, tớ không thích đâu!?」

「Hét đi.」

「Hả...... nhưng mà......」

「Hét đi.」

......Không có quyền lựa chọn hả......

Tôi nuốt nước bọt, ngước nhìn cổng Torii trước mắt. Nói bậy bạ lỡ dính lời nguyền kỳ quái thì ghét thật đấy nhưng...... chọc Trưởng ban giận cũng đáng sợ không kém.

Tôi đành cam chịu hít một hơi thật sâu rồi hét lên: 「Mou ii kai!!」

Giọng tôi vang vọng khắp núi rừng, rồi dần dần tan biến......

──Mou ii yo!! (Xong rồi!!)

Từ một nơi cách đó một chút, giọng hét ồm ồm đầy giận dữ của một người đàn ông vang lên.

「──Hự!!」

Tôi kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Hoảng hốt nhìn quanh, tôi thấy Trưởng ban đang đưa tay về phía Blade nhận lấy khẩu súng tiểu liên.

──Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!!

Trưởng ban bất ngờ xả đạn tập trung về phía giọng nói của người đàn ông vừa phát ra.

「Cậu làm cái gì vậy hả!?」

「......Quả nhiên là hắn ẩn nấp rất giỏi.」

「Trưởng ban, chuyện này...... rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy!?」

Trưởng ban đeo dây súng lên vai, mở cuốn sổ trông như gậy trừng phạt ra và bắt đầu nói với giọng điệu bình thản.

「Học sinh Học viện Inspiration bị thần giấu ở đây khoảng một tháng trước...... Tên là Hisomu Onikakure. Cậu ta── là thiên tài trốn tìm.」

「Vậy ra là cậu ta chơi trốn tìm với bọn trẻ con à.」

「Sau khi nghe chi tiết từ những đứa trẻ tham gia chơi trốn tìm lúc đó, luật chơi là người đi tìm phải tìm thấy và chạm vào (touch) người trốn thì mới đổi quỷ. Phạm vi trốn là trong bán kính 500 mét tính từ ngôi đền này, và giới hạn thời gian là── không giới hạn theo thể thức Deathmatch!!」

「Thể thức Deathmatch cái gì chứ...... chỉ là trốn tìm thôi mà......」

「Việc tin tưởng vào tài năng của bản thân và thực hiện một trận đấu cược cả tính mạng tự nó là một điều tuyệt vời. Tuy nhiên, nếu đi quá giới hạn và gây phiền phức cho những người không liên quan── ví dụ như các vị trong đội cứu hộ leo núi── thì không thể bỏ qua được.」

「Ví dụ như đội cứu hộ leo núi...... hửm? Ủa?? K, Không lẽ...... người vừa nói 『Xong rồi』 lúc nãy là......」

「Đúng vậy. Chính là bản thân Hisomu Onikakure-san, người được cho là đã bị thần giấu khoảng một tháng trước.」

「Hảả!? Vậy thì vụ án này, chẳng phải thần giấu gì cả mà là...... cậu ta tự trốn thôi sao!?」

「Vâng.」

......Tr, Trời ơi là trời. Nói đúng hơn là cái kết lãng xẹt...... Vì cậu Hisomu trốn kỹ quá không ai tìm thấy nên tự nhiên biến thành vụ thần giấu luôn à......

「Chúng ta sẽ tham gia vào trò trốn tìm này ngay bây giờ, và lấy tin về toàn bộ quá trình cho đến khi đánh bại Hisomu-san. Hisomu-san, cậu có nghe thấy không? Không vấn đề gì chứ?」

Trước lời nói của Trưởng ban, cậu Hisomu hét lên đầy thách thức: 「Giỏi thì bắt tao xem!」

Trưởng ban...... hoàn toàn phớt lờ tôi và Katsuyo mà cứ thế tiếp tục câu chuyện nhỉ. Mà, có ngăn cản thì cậu ấy cũng làm thôi......

「Vậy xác nhận lại luật chơi nhé. Vì giới hạn thời gian không xác định thì trận đấu có thể kéo dài, nên chúng ta chốt là đến chiều tối ngày mai nhé? Ngoài điều đó ra thì cứ giữ nguyên như lúc cậu chơi với bọn trẻ cũng được.」

──Chậc, chán thế. Tao muốn chơi Deathmatch cảm giác mạnh cơ!

「......Vậy sao. Thế thì tuy không đến mức Deathmatch, nhưng chúng ta hãy cược cái gì đó đi. Nếu cậu bị quỷ chạm vào (tag), cậu sẽ phải ngoan ngoãn quay trở lại học viện.」

──Vậy nếu tao trốn thoát được đến chiều tối mai thì...... xem nào...... mày hoặc con nhỏ kia, cho tao ăn một bữa cơm với đứa nào tao thích!

「Được thôi.」

「Được á!?」

Tôi trố mắt nhìn Trưởng ban, người vừa đồng ý một cách nhẹ tênh. Trưởng ban dường như không hề nghĩ đến chuyện mình sẽ thua dù chỉ một chút, cô ấy chỉ mỉm cười.

「Vậy chúng ta sẽ tiếp quản vai trò "quỷ" từ cậu bé được đưa tới hôm nay.」

Trưởng ban dùng từ "chúng ta" (số nhiều) khiến tôi nhìn cô ấy đầy nghi hoặc. Bắt gặp ánh mắt tôi, Trưởng ban hơi đỏ mặt và nắm lấy tay tôi. Bàn tay Trưởng ban ấm áp và mềm mại......

「Trư, Trưởng ban, sao thế!?」

「Nào, Katsuyo-san cũng đặt tay vào đi.」

Nghe Trưởng ban nói, Katsuyo vẻ mặt khó hiểu cũng đặt tay chồng lên tay chúng tôi.

Thấy vậy, Trưởng ban nhìn sang đứa bé và gật đầu. Cậu bé liền đặt tay mình lên tay chúng tôi và hô to: 「Touch!」 (Chạm!)

「Thế là, cả ba người chúng ta đã cùng lúc trở thành quỷ rồi nhé.」

「Rồi nhé cái gì mà rồi nhé......」

Cái này là ăn gian chứ còn gì nữa.

──Này, chơi bẩn thế!

Quả nhiên, cậu Hisomu lên tiếng phản đối. Nhưng ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng hắn, Trưởng ban lập tức xả súng tiểu liên tập trung về hướng đó.

──Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!!

──Hự! Chết tiệt!!

Cậu Hisomu nói xong câu đó thì không còn phát ra tiếng động nào nữa.

「Ano...... Trưởng ban. Dùng súng bắn thế kia thì không phải chuyện đùa đâu──」

「Là súng airsoft (súng hơi hạng nhẹ) thôi mà.」

......Súng airsoft?

Tôi nhìn về phía những viên đạn vừa được bắn ra. Mấy cành cây gãy rạp, trên thân cây còn lưu lại vô số vết đạn.

......Uy lực thế này mà là súng airsoft á?

Tôi vừa giật giật khóe miệng vừa quay lại nhìn Trưởng ban. Ở phía trước, Trưởng ban vẫn giữ nụ cười ngạo nghễ và đặt tay lên khẩu súng tiểu liên.

「Nào, giờ đi săn bắt đầu thôi.」

──Pằng! Pằng!

「Đã~ xong~ chưa~?」

Trong nhà máy bán hoang phế, tôi vừa bắn súng bừa bãi vừa cất tiếng gọi. Con ranh con biết được bí mật của tổ chức rồi bỏ trốn...... nhất định phải bắt được nó.

──Pằng! Pằng!

「Híiiii──!」

Từ phía sau cỗ máy lớn, một tiếng hét ngắn vang lên. ──Bingo. Chắc đạn bắn trúng chỗ nào gần đó rồi. Nhờ tiếng hét mà vị trí của nó lộ tẩy dễ dàng.

Vòng ra sau cỗ máy, đập vào mắt tôi là một cô gái mặc bộ đồ thủy thủ (sailor fuku). Văn phòng cấp thấp này được tổ chức ngụy trang để không ai biết chúng tôi đang làm những công việc nguy hiểm. Đó là nữ sinh trung học làm thêm được thuê ở đây.

「Tìm~ thấy~ rồi~ nhé.」

Tôi nhếch mép cười, cô gái kia lộ vẻ mặt tuyệt vọng như thể vừa gặp ác quỷ. Mà...... theo một nghĩa nào đó thì đúng là vậy.

「Tại mày chơi trốn tìm nên tao tốn bao nhiêu công sức đấy. Trước khi giao nộp cho cấp trên, tao phải vui vẻ một chút cho bõ công chứ nhỉ.」

Tôi thọc nòng súng vào miệng cô gái, tay kia thô bạo xé toạc bộ đồ thủy thủ. Lộ ra là bộ ngực vẫn chưa phát triển hết...... Chỉ có làn da mịn màng và độ đàn hồi là tuyệt vời, bộ ngực của một con ranh con.

「Nào, khẩu súng này đang nắm giữ mạng sống của mày đấy. Hãy ngậm và lau chùi nó cho thật sạch sẽ và cẩn thận vào.」

「Ư...... ưm......」

Cô gái, có lẽ vì tiếc mạng sống, bắt đầu cẩn thận liếm nòng súng lạnh lẽo. Mặt sau, hai bên, đầu nòng súng nơi đạn bắn ra...... liếm láp, mút mát đến mức nước bọt dính nhầy nhụa trông thật thảm hại. Sự tuyệt vọng đó kích thích tính bạo dâm của tôi.

「Tình yêu vẫn chưa đủ đâu. Súng cưng của tao đấy nhé? Liếm một cách âu yếm hơn xem nào.」

Tôi luồn chân vào trong váy cô gái, dùng mũi giày ấn mạnh vào háng cô ta mà day day. Phần đùi trong mềm mại đang bắt đầu mở ra, cảm giác như nếu tôi ấn mạnh thật sự thì sẽ lún sâu vào trong vậy......

「Ư hư...... d... dừng......」

「Cứ liếm tiếp đi!」

Bị quát, cô gái lại tiếp tục cắm cúi liếm súng. Mỗi lần tôi dùng giày ấn vào phần háng có lẽ đã ướt đẫm, cô ta lại thốt ra tiếng thở dài ngọt ngào 「Ưm......」. Cái lưỡi liếm súng dần trở nên lả lơi, kiểu liếm dính dấp như thể đang dục tình.

Tôi dồn thêm lực vào mũi giày đang ấn vào háng cô gái. Giờ thì lực mạnh đến mức gần như đang đạp lên rồi.

「Hi á! Ư...... ha phu...... l, làm ơn...... tôi sẽ liếm đàng hoàng mà, tôi sẽ liếm mà, cứu tôi với......」

Gương mặt van xin của cô gái. Tôi cười khẩy, tiếp tục đạp lên háng cô ta.

「Ư hư hư! Haaa......! Ha......」

「Mày lẽ ra phải trốn thoát chứ. Trò trốn tìm cược mạng...... nếu thua thì câu trả lời đã được định đoạt rồi còn gì.」

Nhìn tôi cười thích thú, cô gái có lẽ vì quá tuyệt vọng mà ngẩn người ra.

......Bất chợt, cô gái hướng ánh mắt 「Ưm......」 về phía bàn chân tôi đang đạp lên háng mình. Và rồi, như nhớ ra điều gì đó, cô ta bắt đầu liếm láp nòng súng chùn chụt.

「Phu haa...... ưm ưm...... ừm......」

Dáng vẻ liếm láp của cô gái toát lên vẻ lả lơi hiến dâng, như thể đã vứt bỏ cái tôi, như thể hiểu rằng kẻ thua cuộc chỉ còn lại điều đó.

「──Rocky hãy đưa cậu bé từng làm quỷ xuống thị trấn dưới chân núi. Lúc về nhớ mang theo bộ dụng cụ dã ngoại quay lại ngôi đền này. Blade hãy lần theo dấu chân của Hisomu-san và hỗ trợ chúng tôi.」

「「──Rõ.」」

Rocky và Blade trả lời ngắn gọn, rồi mỗi người bắt đầu hành động theo chỉ thị của Trưởng ban. Rocky cõng cậu bé lên, nhanh nhẹn xuống núi bất chấp đường tuyết. Blade bắt đầu đi về hướng mà cậu Hisomu có vẻ vừa ở đó lúc nãy.

「Katsuyo-san và Taketo-san, sau khi tôi hạ gục mục tiêu được phát hiện, hãy cùng lúc lao ra và chạm (tag) vào cậu ta. Nào, chiến dịch bắt đầu.」

Trưởng ban vừa nói vừa bước đi đuổi theo Blade.

「Nè, Trưởng ban. Cái này...... vượt quá giới hạn trốn tìm rồi đấy.」

Trước lời nói của tôi, Trưởng ban không dừng bước mà trả lời.

「Xét đến khả năng thể chất của Hisomu-san, nếu chỉ đuổi theo và cố chạm vào thì sẽ bị cậu ta chạy thoát mất thôi. Dùng súng hạ gục rồi thong thả chạm vào là thượng sách.」

「Dù là vậy đi nữa......」

「Taketo-san. Hisomu-san cũng đang chơi trốn tìm cược cả tính mạng. Vậy thì chúng ta cũng nên dốc toàn tâm toàn lực để đáp lại sự quyết tâm đó. Cái này, phải rồi. Nếu buộc phải gọi tên thì là── Trốn tìm sinh tồn!」

T, Trốn tìm sinh tồn cái gì chứ...... Chuyện này bắt đầu trở nên nguy hiểm theo một nghĩa khác với thần giấu rồi......

「Taketo-san. Buổi lấy tin lần này có một điểm khác biệt rõ ràng so với những lần trước, cậu có nhận ra không?」

「......Hả?」

Trưởng ban đột nhiên hỏi với vẻ mặt nghiêm túc khiến tôi nghẹn lời.

Nói là điểm khác biệt rõ ràng thì...... Lúc đầu là phỏng vấn thần tượng của trường rồi hỏi mấy câu khiêu gợi, tiếp theo là chơi đánh cầu lông tước đai áo, rồi nghĩ ra mấy cái kịch bản khiêu dâm bách hợp (yuri)──.

「Lần này không làm chuyện đồi trụy hả?」

「Từ đầu tôi đâu có làm! Taketo-san, tại sao cậu chỉ có thể nhìn nhận sự việc theo hướng đó vậy hả!?」

Trưởng ban đập mạnh cuốn sổ bọc da - trông như gậy trừng phạt - vào thân cây gần đó rồi xấn xổ lao vào tôi.

......Sao lại thế. Tớ nghĩ là không phải không làm chuyện đồi trụy đâu......

Thấy tôi làm vẻ mặt bối rối, Trưởng ban thở dài thườn thượt.

「Lần này chúng ta chủ động thách đấu với đối tượng phỏng vấn. Những kẻ nghiệp dư như chúng ta sẽ đánh bại Hisomu-san, thiên tài trốn tìm── để đặt ra vấn đề đối với sinh viên trong trường.」

「Đặt ra vấn đề?」

「Học viện Inspiration, hay phương châm mà Hiệu trưởng Suiboku đề ra: 『Tin vào trực giác, tin vào cảm tính, đi con đường của riêng mình』...... Việc thực hiện đúng theo những lời đó có thực sự tốt hay không, chúng ta sẽ hỏi các sinh viên bằng cách đánh bại Hisomu-san, người có thể nói là điển hình của những sinh viên ích kỷ trong trường.」

Trưởng ban nói xong liền đuổi theo Blade đi thẳng về phía trước.

......Gì thế này, cái cảm giác sai sai này. Trưởng ban lần này hơi lạ. Trưởng ban từng nói với tôi rằng báo chí là truyền tải sự thật. Thế mà lần đi lấy tin này lại tiến hành trên tiền đề là phải đánh bại cậu Hisomu. Đánh bại đối tượng phỏng vấn để viết bài...... bài báo như thế thì đâu còn là sự thật hay gì nữa đâu. Với lại phát ngôn vừa rồi của Trưởng ban, cứ như thể đang phản đối phương châm của Học viện Inspiration vậy......

「Trưởng ban lại giấu giếm cái gì rồi.」

Mà còn là thứ hoàn toàn khác về chất so với những điều giấu giếm trước đây. Không diễn tả rõ được nhưng...... tôi có cảm giác cô ấy đang che giấu một điều gì đó cực kỳ quan trọng.

「Này, Taketo-kun. Cứ đứng ngẩn ra đó là bị Trưởng ban bỏ lại đấy?」

Katsuyo cất giọng năng nổ như mọi khi. Vì là lần đầu đi lấy tin nên cô ấy có vẻ đang háo hức muốn đuổi theo cậu Hisomu lắm.

「Nè, Katsuyo. Cậu nghĩ sao về vụ lấy tin này?」

「Được mà, đặt ra vấn đề! Đưa những tâm tư tình cảm cuộn trào trong trái tim tuổi dậy thì lên báo để truyền tải đến mọi người...... đúng là thanh xuân!!」

「......Không, điều cậu nói thì không sai chút nào...... Nhưng tớ thấy Trưởng ban lần này lạ lắm, không thấy sao?」

「Trưởng ban lúc nào chẳng như thế?」

Katsuyo nói với vẻ lạ lẫm rồi nghiêng đầu.

......Chuyện Trưởng ban có nhiều bí ẩn thì đúng là như cơm bữa thật......

「Tớ sẽ hỗ trợ mọi người đi săn hết mình với tư cách là quản lý! Nào, đi theo Trưởng ban thôi!!」

Katsuyo quên béng chuyện sợ hãi lúc nãy, mắt sáng rực chạy đi mất.

......Chắc là do mình lo xa quá chăng......?

Dù còn vài thắc mắc, tôi quyết định rảo bước đuổi theo mọi người.

Đi theo Blade lùng sục quanh vùng một lúc, tôi thấy những sợi dây màu đỏ thắm buộc trên thân cây.

「Vừa đúng vị trí 500 mét tính từ ngôi đền. Ra đây là dấu mốc phạm vi trốn tìm à.」

Blade gật đầu một mình rồi nhìn quanh. Nhìn theo ánh mắt anh ta, tôi thấy những sợi dây đỏ thắm được buộc lác đác trên cây. Quả thật, cái này có vẻ dùng để đánh dấu phạm vi trốn tìm.

Blade ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào một vết lõm hơi lớn trên tuyết và suy nghĩ.

「Tiểu thư. Thằng cha Hisomu Onikakure đó...... có thật là con người không đấy?」

「Đúng vậy. Có chuyện gì sao?」

「Dấu chân của hắn, cứ như thú hoang ấy.」

Nhìn kỹ vết lõm trước mặt Blade, nó có hình bàn tay người. Ngay gần hình bàn tay đó, cũng thấy vết lõm hình bàn chân.

「Dấu tay và chân...... Tức là tên này không mang giày. Thêm nữa là hắn cố tình xòe ngón chân ra để chống trượt và không bị lún sâu trong tuyết. Chà, cách đi giống hệt loài khỉ.」

......K, Khỉ á......

「Theo tài liệu thì cậu ta là người có cả thể xác lẫn tinh thần giống người nguyên thủy...... Cứ coi là loại người đó mà tìm kiếm thì tốt hơn.」

「Rõ.」

「Trước khi quay lại tìm kiếm, hãy báo cáo thông tin thu được hiện tại đi.」

「Suy đoán từ dấu chân thì Hisomu Onikakure cao gần 2 mét, to con. Sức mạnh cơ bắp...... có khi còn hơn cả tôi. Với thế này mà còn giỏi trốn tìm thì đúng là một viên ngọc thô khá──」

「Blade!」

Trưởng ban cất giọng sắc lạnh như khiển trách. Nghe vậy, Blade nói ngắn gọn 「Rõ」 rồi bắt đầu kiểm tra lại dấu chân của cậu Hisomu.

......Cơ mà, chỉ từ mấy dấu vết đó mà biết được cả chiều cao với sức mạnh cơ bắp...... ghê thật.

「Blade, sao anh rành mấy chuyện đó quá vậy?」

「Nhóc con...... Nhớ kỹ điều này, ở thế giới của bọn ta, sự tò mò nửa vời chỉ tổ rước lấy cái chết thôi.」

Đôi mắt sau cặp kính râm dường như lóe lên một tia sáng sắc lẹm.

「X, Xin lỗi!!」

Dù đã qua lại với các vệ sĩ của Trưởng ban từ hồi thành lập Hội Đồng Hảo Báo Chí...... nhưng tôi vẫn thấy sợ. Hoàn toàn không cảm thấy có thể làm bạn được.

「......Tên Hisomu đó, hắn ăn lá trúc để cầm cự cơn đói à. Tinh thần thép đấy chứ.」

Blade lẩm bẩm khiến tôi nhìn theo, thấy anh ta đang dùng cành cây nhỏ gạt gạt đống phân gì đó ra xem.

Không lẽ cái đó là của cậu Hisomu──.

Cái vừa rồi, coi như tôi chưa thấy gì đi. Nhìn sang Katsuyo, cô ấy đang đỏ mặt bối rối: 「T, Trốn tìm mà làm đến mức này sao!?」.

Thì hoang mang là phải rồi...... Trốn tìm mà đi soi cả dấu vết đi vệ sinh của người ta......

Chúng tôi đi theo sau Blade, tiếp tục lần theo dấu chân của cậu Hisomu lùng sục khắp núi. Tuy nhiên, cứ đi được một đoạn là dấu chân lại bị đứt đoạn.

「......Chậc. Tên đó, hắn di chuyển trên cây như khỉ ấy.」

Cứ tìm thấy dấu chân mới là lại bị mất dấu giữa chừng. Chuyện đó cứ lặp đi lặp lại mãi. Dù nói là trốn tìm trong bán kính 500 mét từ ngôi đền, nhưng ở địa hình núi dốc thế này thì khoảng cách đó khá là căng. Tôi, Trưởng ban và Katsuyo bắt đầu lộ rõ vẻ mệt mỏi, không theo kịp Blade nữa.

「......Tiểu thư, tôi cõng người nhé?」

「Tôi không thể để bản thân mình không đi bộ được.」

「Nhưng tiểu thư── Ai đó!?」

Bất ngờ Blade hét lên sắc lẹm, nhanh chóng rút dao ra và ném về phía sau chéo lưng mà không cần quay đầu lại.

──Xoạt xoạt!!

Cành cây rung lên dữ dội, bóng đen to lớn nào đó vụt đi khỏi chỗ này.

「V... Vừa rồi rốt cuộc là......?」

Tôi ngẩn người lẩm bẩm, Blade nhổ toẹt một câu ngắn gọn: 「Là Hisomu Onikakure.」

Blade di chuyển đến trước cái cây anh ta vừa ném dao, kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh. Trên thân cây, một con dao dài khoảng 30cm gọi là Sword Breaker (Kẻ bẻ gãy kiếm) đang cắm phập vào. Đó là vũ khí có hình thù kỳ lạ với phần sống dao lởm chởm răng cưa mà Blade luôn mang theo.

「Tên đó...... hắn ăn tuyết để hạ thân nhiệt, ngăn hơi thở biến thành màu trắng. Hắn đã giám sát chúng ta ở cự ly gần từ nãy đến giờ rồi.」

「Cứ tưởng hắn chỉ trốn ở xa, ai ngờ còn giám sát ở cự ly gần nữa. Khiến Blade không cảm nhận được khí tức trong một khoảng thời gian...... quả không hổ danh là thiên tài trốn tìm nhỉ.」

Trưởng ban vừa nói vừa đặt tay lên súng tiểu liên, vẻ mặt đanh lại.

......Không khí bắt đầu trở nên căng thẳng rồi đấy. Cuộc lấy tin này, tiếp tục có ổn không đây......

Dự cảm xấu thường hay linh nghiệm một cách kỳ lạ, và từ đó mọi chuyện trở nên tồi tệ.

Trong lúc mọi người đang lần theo dấu chân cậu Hisomu, chúng tôi đến một khoảng đất trống không có cây cối. Tại đó, Blade đột ngột dừng lại.

「Khốn kiếp! Tên đó, hắn dùng Backtrack (Giẫm ngược dấu chân)!!」

「Back...... hửm??」

Tôi định hỏi lại Blade thì anh ta bất ngờ quát lên: 「Xung quanh không có cây cối mà dấu chân hắn lại biến mất! Tên đó đã giẫm chính xác lên dấu chân cũ của mình để xóa dấu vết!!」

「Hừm. Vậy thì lại phải tìm dấu chân tiếp hả.」

「Không phải vấn đề đó! Tên Hisomu đó, chắc chắn đã đặt bẫy quanh đây rồi! Đừng có cử động lung tung!!」

「Hí!!」

Tôi vừa nói vừa ngước mắt lên. Thì thấy một quả cầu tuyết đang bay thẳng vào đầu mình.

「Oái!!」

Tôi theo phản xạ tránh đi, cảm thấy chân chạm vào thứ gì đó như sợi dây mảnh. Ngay khoảnh khắc đó──.

Từ trên trời, một cái tủ lạnh rơi xuống.

「Khoan...... Hảảảảả!?」

Rầm! Bẹp!!

Chưa kịp tránh, tôi đã va chạm trực diện với cái tủ lạnh, cứ thế bị đè bẹp dí xuống sâu trong lớp tuyết dày.

「──Đồ điện gia dụng bị vứt bỏ trái phép...... cảm giác như nhìn thấy mặt tối của xã hội hiện đại vậy.」

「──Tên Hisomu đó, bắt đầu không từ thủ đoạn rồi.」

Mặc kệ tôi đang bị chôn vùi, Trưởng ban và Blade thản nhiên nói chuyện.

『Thôi cứu tớ nhanh lên giùm cái!!』

Dù tôi có hét lên từ trong tuyết, tiếng của Trưởng ban và Blade vẫn không vọng lại.

「──T, Taketo-kun...... cậu có sao không!?」

Chỉ có Katsuyo là thực sự lo lắng cho tôi, đó là niềm an ủi duy nhất.

Cái này...... đâu còn là trốn tìm nữa!!

Cậu Hisomu như muốn đối đầu với Hội Đồng Hảo Báo Chí hiếu chiến, đã giăng bẫy khắp nơi. Tôi bị vướng vào bẫy dây thòng lọng dành cho thú rừng rồi ngã, bị trụ băng từ trên cây rơi xuống suýt bị thương nặng, rồi bị gấu đang ngủ đông xông ra suýt chết.

Nhân tiện, Trưởng ban và Katsuyo được Blade bảo vệ nên không hề hấn gì. Chỉ có tôi là cứ mỗi bước đi lại càng tơi tả......

「Blade! Sao anh không bảo vệ tôi hả!?」

「Tôi là SP của tiểu thư. Là đàn ông thì tự bảo vệ mình đi.」

「Sao lại thế......」

「Taketo-san. Hisomu-san thấy chúng ta có vũ trang nên có vẻ đã nghiêm túc rồi. Hãy cẩn thận.」

「Thế thì vứt ngay cái khẩu súng tiểu liên Trưởng ban đang cầm đi!」

「Có sao đâu. Đối thủ nghiêm túc thì bài báo mới hấp dẫn chứ.」

Trưởng ban vui vẻ nói, phớt lờ tiếng kêu cứu của tôi một cách nhẹ nhàng.

......Mình có sống sót xuống được ngọn núi này không đây......

「Tiểu thư. Tôi nghĩ đến đây chúng ta nên hội quân với Rocky một chút thì hơn.」

「Hiểu rồi. Vậy chúng tôi sẽ đợi ở đây, Blade hãy quay lại đền dẫn Rocky tới đây đi.」

「Rõ.」

Nói xong, Blade bỏ đi đâu đó một mình.

「......Trưởng ban. Chúng ta ở lại chỗ này một mình có ổn không vậy?」

「Nếu không di chuyển thì sẽ không dính bẫy, và nếu có chuyện gì thì đã có cái này rồi.」

Trưởng ban mỉm cười đặt tay lên súng tiểu liên. Mang giày cao gót, mặc bộ đồng phục phong cách bondage và cầm súng, dáng vẻ đó trông hợp một cách kỳ lạ.

Trưởng ban, rốt cuộc cậu có tài năng gì thế hả......

Một giọt mồ hôi chảy dài bên thái dương, tôi cười khổ lúc nào không hay.

Lúc đó, tôi nhận ra Katsuyo đang nhìn tôi và Trưởng ban với vẻ mặt hối lỗi.

「Mọi người, tớ xin lỗi......」

「Sao cậu lại xin lỗi??」

「Tại tớ là quản lý mà chẳng giúp ích được gì cả......」

「Không cần bận tâm đâu. Về việc đi săn này thì tôi nghĩ giao hết cho Blade sẽ suôn sẻ hơn.」

「Nhưng mà...... Trưởng ban đã cất công công nhận tài năng quản lý của tớ và chiêu mộ tớ......」

Katsuyo cụp mắt xuống, im lặng. Nhìn dáng vẻ này của cô gái luôn vui vẻ động viên mọi người...... ngực tôi thấy đau. Tự trách mình vì chuyện này, Katsuyo đúng là một cô gái nghiêm túc thật. Lần đầu đi lấy tin chắc hẳn có nhiều bỡ ngỡ......

──Xoạt!

Đột nhiên, bụi trúc gần đó rung lên. Phản xạ nhìn sang, tôi thấy bóng đen của thứ gì đó ẩn vào sau thân cây. Và thứ có vẻ như tiếng bước chân của cái bóng đó đang nhanh chóng rời xa khỏi đây......

「Là Hisomu-kun!!」

Katsuyo hoảng hốt chạy đi, bắt đầu đuổi theo cái bóng.

「Khoan đã Katsuyo! Đuổi theo bừa bãi nguy hiểm lắm!!」

「Đúng đấy! Trước tiên tôi sẽ dùng súng hạ gục, cậu hãy tránh xa mục tiêu ra!!」

「Không sao đâu! Tớ...... nhất định sẽ chạm (tag) được cậu ta để giúp ích cho mọi người!!」

Katsuyo không giảm tốc độ chạy, cứ thế đuổi theo cái bóng đang bỏ chạy và đi ngày càng xa.

......Không xong rồi. Katsuyo, cậu ấy đang cảm thấy trách nhiệm nên vội vàng quá......

Tôi và Trưởng ban nhìn nhau rồi cùng lúc chạy đuổi theo Katsuyo.

Tốc độ chạy trốn của cái bóng nhanh khủng khiếp, chuyển động thực sự chỉ có thể nghĩ là thú hoang. Mọi người cố sức đuổi theo nhưng khoảng cách mãi không thu hẹp lại, cuối cùng Katsuyo mất kiên nhẫn định lao tới vồ lấy.

「Cú tackle học từ câu lạc bộ đấu vật...... nếm thử đi!」

Ngay khoảnh khắc đó, cái bóng đột ngột rẽ sang phải. Vì quá bất ngờ, chúng tôi chạy thẳng thêm vài bước thì── trước mắt, mặt đất biến mất.

「V... Vực thẳm!!」

Cùng lúc tôi hét lên kinh hãi, chân đã lơ lửng giữa không trung. Nhìn lại phía sau, tôi thấy một con hươu đang nhìn chúng tôi với đôi mắt tròn xoe.

......Thứ chúng ta đuổi theo, không phải cậu Hisomu à......

Có lẽ do tình huống quá nguy cấp nên trong lòng tôi ngược lại thốt lên một câu bình tĩnh đến lạ.

「T, Tớ...... lại làm hỏng chuyện nữaaaaa!」

Nghe tiếng hét của Katsuyo, cả Hội Đồng Hảo Báo Chí cùng nhau thân ái rơi xuống vực.

「Ư...... Mọi người, còn sống không?」

Có lẽ do rơi xuống tuyết. Cảm giác mềm mại. Đặc biệt là lòng bàn tay...... Tay phải như đang được bao bọc trong một khối phồng lớn thật dễ chịu, tay trái tuy nhỏ hơn khối phồng bên phải nhưng vừa mềm mại lại vừa có độ đàn hồi rất thích.

Mà khoan...... lạ thật. Tuyết mà sao ấm thế này......

Tôi nén đau cố mở mắt ra thì──.

「Á á á á á!!」

Tiếng hét xé gió của con gái vang lên. Giật mình mở mắt, bên trái tôi── là Katsuyo. Cô ấy đang nằm ngửa ngay dưới người tôi, và tay trái của tôi đang đặt trên ngực Katsuyo.

Ơ...... Ơ kìa!? S, Sao lại thành ra thế này!?

「T, Taketo-san! Chuyện này là sao hả!?」

Lần này giọng con gái vang lên từ bên phải. Quay mặt sang, là Trưởng ban đang nằm ngửa dưới người tôi. Và tay phải của tôi đang đặt trên bộ ngực lớn của Trưởng ban.

──K, Không lẽ mình...... ngã xuống trong tư thế đang sờ ngực cả hai người họ sao!?

「Xin lỗi! Tớ bỏ ra ngay đây!!」

Tôi hoảng hốt định leo xuống khỏi người hai cô gái. Nhưng hễ định nhấc tay khỏi ngực Trưởng ban thì trọng lượng lại dồn sang tay đang sờ ngực Katsuyo, ấn "mụ-nhự" vào bộ ngực căng tròn ấy. Hễ định nhấc tay khỏi ngực Katsuyo thì trọng lượng lại dồn sang tay đang sờ ngực Trưởng ban, bàn tay lún sâu "gụ-nhự" vào trong khối phồng vĩ đại đó.

「「Lợi...... lợi dụng lúc hỗn loạn làm cái trò gì vậy hảảả!!」」

──Bốp bốp!!

Hai cú tát đau điếng đồng thời bay thẳng vào mặt tôi từ hai phía…………………………………………………………………………………………………………………………………………………….

「──Thiệt tình, mình đúng là đồ ngốc đồ ngốc!!」

Katsuyo vừa khóc vừa tự đánh vào đầu mình. Chắc cô ấy đang dằn vặt vì khiến cả bọn rơi xuống vực.

Thấy Katsuyo như vậy, Trưởng ban an ủi: 「Đành chịu thôi mà. Đó là tai nạn trong lúc cố đuổi theo mục tiêu.」

Nhân tiện, tôi bị hai người họ bỏ mặc với hai má sưng vù.

......Của tớ cũng là tai nạn mà......

「Cơ mà gay go rồi đây. Đồ đạc dã ngoại thì chắc Rocky đang giữ, ở đây điện thoại di động lại không có sóng......」

Nhìn xung quanh, trời đã về chiều. Núi tuyết vốn đã lạnh, khi mất đi ánh mặt trời thì cái lạnh tăng lên đột ngột, tôi đã bắt đầu run cầm cập, hai hàm răng va vào nhau.

「Taketo-san.」

「Hửm?」

「Hãy làm một cái Kamakura (nhà tuyết/lều tuyết).」

「Hả? À...... đúng rồi ha. Vậy mọi người cùng nén tuyết lại──」

「Taketo-san làm đi.」

「Tớ á? Không lẽ...... một mình!?」

「──Ngực của tôi và Katsuyo-san──」

「Đã bảo cái đó là lúc rơi xuống ngẫu nhiên mà......」

Bị Trưởng ban lườm một cái, tôi đành im bặt.

......Tự thấy mình thật thảm hại.

Trong bóng tối, tiếng gió lay động những cành cây khô xào xạc. Những âm thanh rùng rợn cứ vang lên liên hồi trong không gian tối mịt...... Phải trải qua một đêm trong nỗi sợ hãi bị kích động không ngừng nghỉ thế này, quả là một kiểu tra tấn.

Sau khi Kamakura hoàn thành, chúng tôi chui cả vào trong chờ trời sáng. Kamakura chắn được gió lạnh nhưng không thể ngăn hoàn toàn âm thanh và khí lạnh, cả bọn co ro trong bóng tối.

「Tệ thật...... Thể lực đã tiêu hao do đi bộ khắp núi, lại thêm cái lạnh này...... Nếu ngủ thì có thể nguy hiểm đến tính mạng đấy.」

Trưởng ban nói với giọng run rẩy vì lạnh. Dù là chất liệu da nhưng bộ đồ của Trưởng ban hở hang phần ngực rất nhiều...... Đến núi mùa đông với bộ dạng đó thì lạnh là cái chắc rồi.

......Những lúc thế này, có nên khoác áo của mình cho cô ấy không nhỉ?

Tôi cũng thấy hơi xấu hổ khi làm hành động ga lăng như vậy với con gái, nhưng giờ đang là tình huống thực sự nguy hiểm. Xấu hổ hay không...... đâu phải là vấn đề lúc này!

Tôi quyết định cởi chiếc áo khoác đồng phục ra, đưa về phía có tiếng nói của Trưởng ban. Vừa hay tay chạm vào vai Trưởng ban, tôi nhẹ nhàng khoác áo lên.

「Ta...... Taketo-san?」

「Tớ không sao đâu, cậu mặc đi. Bộ đồ đó lạnh lắm đúng không.」

「C... Cảm ơn cậu.」

Trưởng ban tuy bối rối nhưng giọng nói nhỏ dần đi có vẻ gì đó vui mừng.

──Thịch.

Được Trưởng ban, người thường ngày như nữ hoàng, cảm ơn một cách thành thật, tim tôi đập rộn lên như bị đánh úp.

Trưởng ban...... thỉnh thoảng cũng cho thấy khía cạnh yếu đuối thế này nhỉ. Cảm giác...... phạm quy thật đấy.

「──Hắt xì.」

Trong bóng tối, có tiếng ai đó hắt hơi. Mà chẳng cần suy nghĩ cũng biết...... là Katsuyo. Cô ấy chắc chắn cũng đang lạnh.

Khi tôi đang hướng mắt về phía tiếng hắt hơi, có lẽ cảm nhận được qua không khí, Katsuyo cất giọng tươi tỉnh: 「Tớ ổn mà. Nhìn thế này thôi chứ tớ thuộc dân thể thao đấy nhé?」

Katsuyo là cô gái có thể mặc đồ thể dục ngắn tay giữa mùa đông mà mặt vẫn tỉnh bơ...... nhưng cái lạnh của núi tuyết thế này thì dù sao cũng quá sức chịu đựng.

Tôi đang phân vân không biết làm sao thì nghe tiếng Trưởng ban.

「Taketo-san. Xin lỗi vì đã phụ lòng tốt của cậu...... nhưng hãy khoác chiếc áo này cho Katsuyo-san đi.」

「Không cần đâu! Tớ thật sự ổn mà!!」

「Nhưng Katsuyo-san, cậu vừa hắt hơi đấy.」

「Cái đó là do mũi hơi ngứa tí thôi......」

「Cậu nói dối vụng về thế lộ tẩy hết rồi kìa.」

Katsuyo bỗng im bặt. Cả tôi và Trưởng ban đều thấy lạ, chờ đợi câu nói tiếp theo thì nghe thấy giọng nói dè dặt.

「Tớ là quản lý mà...... tại sự hậu đậu của tớ nên mới ra nông nỗi này...... cho nên, đừng bận tâm đến tớ.」

「Katsuyo-san. Chuyện đó──」

「Được mà! Trưởng ban nhìn thế nào cũng ăn mặc phong phanh hơn tớ nhiều! Nhé!!」

Bị Katsuyo nói lấn át như súng liên thanh, Trưởng ban không thể nói thêm được gì nữa.

Sau đó chúng tôi cứ thế co ro trong Kamakura thêm vài tiếng đồng hồ nữa………………………………………………………………………………………………………………………………………。

Bất chợt, tôi nhận ra hơi thở của Katsuyo trở nên yếu ớt một cách kỳ lạ.

「Katsuyo! Cậu sao thế!?」

「......Ưm. Tớ, buồn ngủ quá nên tớ ngủ đây......」

「Hả!?」

Lạnh thế này mà buồn ngủ...... chắc chắn là bất thường rồi! Trưởng ban có vẻ cũng nghĩ giống tôi nên hét lên: 「Katsuyo-san! Không được ngủ! Thân nhiệt giảm là nguy hiểm lắm đấy!!」

「Trưởng ban! L, Làm sao đây!?」

「Làm sao với trăng gì nữa, phải vừa gọi để Katsuyo-san không ngủ vừa giữ ấm thân nhiệt cho cậu ấy!」

「Bằng cách nào!?」

「Bằng cách nào à...... Nếu chỉ với một chiếc áo khoác của Taketo-san mà giải quyết được vấn đề thì tốt biết mấy......」

Trưởng ban nói ngập ngừng một cách lạ lùng. Tôi sốt ruột nên lỡ to tiếng.

「Tính mạng của Katsuyo đang gặp nguy hiểm đấy! Trưởng ban, có cách nào thì nói đi chứ!!」

「......Th, Thân nhiệt......」

......Thân nhiệt?

…………………………………………………………………………………………………………。

Nghĩa là sưởi ấm bằng thân nhiệt con người hả! Nhưng chuyện đó──.

「Taketo-san. Đây là tình huống khẩn cấp nên mới làm thôi nhé. Nếu cậu mà nghĩ đến chuyện gì đen tối thì──」

Cạch...

Có tiếng Trưởng ban đặt tay lên súng tiểu liên.

Đ... Đáng sợ quá!!

「Tớ không làm gì đâu! Không nghĩ gì hết mà!!」

「......Thật chứ?」

「Đ, Đương nhiên!!」

Trưởng ban im lặng một lúc rồi nói 「Mau lại chỗ Katsuyo-san đi」 và nắm lấy tay tôi. Bàn tay Trưởng ban lạnh ngắt như chạm vào đá...... Có vẻ như, đúng là không phải lúc nghĩ đến chuyện bậy bạ thật.

Trong bóng tối, tôi dò dẫm đến gần Katsuyo. Đến bên cạnh cô ấy, tôi đưa tay lên quần mình, bắt đầu tháo thắt lưng.

「Ta, Taketo-san! Cậu làm cái gì vậy hả!?」

「Hửm? Thì cởi trần ôm nhau sưởi ấm cho nhau chứ gì??」

「Ở chỗ này mà cởi trần ra thì chết rét đấy! Chúng ta dùng thân nhiệt làm ấm "quần áo" của Katsuyo-san!!」

「Vậy hả!?」

......Khoan, nghĩ kỹ thì đúng là thế thật. Nếu cởi trần ôm nhau, phần da thịt không chạm vào nhau sẽ hứng trọn hơi lạnh còn gì. Đúng rồi ha......

Lúc đó, tôi chợt nhớ đến bàn tay lạnh như băng của Trưởng ban.

......Chúng tôi cũng lạnh cóng cả rồi. Cứ thế này thì mọi người......

Tôi cảm thấy Trưởng ban khoác áo của tôi lên người Katsuyo và ôm lấy cô ấy. Tôi gạt bỏ nỗi bất an nhen nhóm trong lòng, đi sang đối diện Trưởng ban, kẹp Katsuyo ở giữa và ôm lấy cô ấy. Rồi hai chúng tôi bắt đầu gọi Katsuyo để cô ấy không ngủ.

…………………………………………………………………………………………………………。

Một lúc sau, tôi cảm thấy Katsuyo vốn lạnh hơn chúng tôi rõ rệt đang dần có thân nhiệt gần với chúng tôi hơn. Hơi thở yếu ớt đã ổn định lại đôi chút.

May quá...... có thể sẽ ổn thôi.

An tâm rồi thì đầu óc bắt đầu thảnh thơi hơn chút. Nãy giờ mải ôm chặt Katsuyo...... giờ nghĩ lại thì đúng là tình huống ghê gớm thật. Sống bình thường thì hiếm có cơ hội ôm con gái hết mình thế này. Cơ thể Katsuyo dẻo dai và đầy đặn, khỏe khoắn...... Thấy một Katsuyo như thế đang yếu ớt ngay trước mắt, tự nhiên muốn ôm chặt và bảo vệ cô ấy. À không, đang ôm chặt hết sức rồi đây......

Vừa nghĩ vậy vừa ôm lại Katsuyo cho chặt, mu bàn tay tôi cảm giác như vừa làm trượt thứ gì đó. Cùng lúc đó, tay tôi chạm vào một vật mềm mại.

......Gì thế nhỉ?

「Ta, Taketo-san...... cái đó...... cậu bỏ tay ra được không?」

Giọng nói nén lại của Trưởng ban vang lên từ phía đối diện tôi. Phía đối diện......

Ủa cái cảm giác này, là cơ thể Trưởng ban! Hơn nữa độ mềm mại này...... không lẽ là ngực!? Có khi nào, thứ tôi vừa làm trượt là đồng phục hoặc áo lót của Trưởng ban không!? Thế nghĩa là tôi...... đang sờ trực tiếp vào ngực Trưởng ban!?

Tôi hoảng hốt định rụt tay lại thì bị độ "khủng" của ngực Trưởng ban cản trở khiến tôi lại càng sờ nhiều hơn. Bộ ngực đầy đặn bao trọn lấy tay tôi...... Thật sự, kích thước khủng khiếp quá.

「Không phải, Trưởng ban! Nhầm rồi! Tại tối quá không nhìn thấy nên mới thế thôi!!」

「Tôi biết rồi, nên cậu hãy nhẹ nhàng rụt tay lại mà đừng rời cơ thể khỏi Katsuyo-san quá nhiều.」

「V, Vâng!」

Tôi vội vàng dịch tay đi. Dù biết là không được sờ, nhưng tay tôi đành phải di chuyển như bò trườn trên bộ ngực lớn của Trưởng ban.

「Ưm......」

Tiếng rên gợi cảm của Trưởng ban vang lên.

S, Sao cơ!? Không lẽ vì tôi di chuyển tay kiểu bò trườn nên cô ấy cảm thấy──.

Ngay khoảnh khắc đó, tay tôi chạm vào một vết sẹo tròn cỡ đầu ngón tay. Trên ngực Trưởng ban...... có sẹo?

Bất giác, tôi dừng tay lại ngay tại chỗ đó.

Gì thế này...... hình dạng vết sẹo này. Cảm giác như đã thấy ở đâu rồi. Hình như mới thấy gần đây...... Phải rồi! Nó giống hệt vết đạn súng tiểu liên trên thân cây! Ơ... khoan? Vết sẹo này, chẳng lẽ...... vết đạn bắn!?

「K...... Khônggg!!」

Trưởng ban bất ngờ hét lên, đẩy tôi ra và lùi lại. Rồi đột nhiên, cô ấy bắt đầu nức nở.

「Hả? Ơ......」

Sự việc quá đường đột khiến tôi không nói nên lời. Việc Trưởng ban đột ngột hét lên đã đành, nhưng vết sẹo giống vết đạn tôi vừa chạm vào...... rốt cuộc, chuyện gì đã xảy ra với Trưởng ban vậy!?

Đang lúng túng tìm lời để nói thì cảm thấy có ai đó trước mặt đang ngồi dậy.

「Taketo-kun! Cậu đã làm gì Trưởng ban vậy hả!?」

Ngay khi giọng nói đó vang lên, đủ thứ đồ vật bay về phía tôi. Trời tối không nhìn thấy, nhưng những vật nhỏ như sắt hay vật tròn tròn gì đó liên tiếp đập vào người.

「A, Đau! Katsuyo, dừng lại đi! Tớ đâu có làm gì bậy bạ──」

──Có làm. Tôi đã sờ trọn bộ ngực của Trưởng ban. Hơn nữa còn sờ vào vết sẹo của cô ấy...... Thôi, tôi sai rành rành ra rồi còn gì.

「Katsuyo...... nghe tớ nói đã!」

「Trưởng ban mà khóc thì chắc chắn không bình thường rồi! Tớ đã tin tưởng Taketo-kun vậy mà...... Đồ tồi!!」

Ư......! Bị nói thế đau thật...... Cơ mà Katsuyo, tự nhiên khỏe lại ghê nhỉ......

Tôi đành cam chịu hứng chịu những thứ Katsuyo ném tới……………………………。

Đến khi đồ đạc của cô ấy ném hết thì không gian trở nên tĩnh lặng.

Lúc đó, bất chợt trời sáng. Ánh sáng chói chang từ thế giới bạc trắng bên ngoài chiếu vào trong Kamakura.

「Tuyệt quá...... không bị chết rét rồi!」

Tôi reo lên nhìn quanh mọi người, đập vào mắt là những thứ Katsuyo đã ném vương vãi.

「Tỏi với...... thánh giá? Katsuyo, sao cậu lại mang mấy thứ này theo??」

「Tại bảo là đi theo vụ thần giấu mà...... Với tư cách quản lý tớ đã chuẩn bị bùa hộ mệnh cho mọi người đàng hoàng đấy. Phần của Taketo-kun có vẻ không cần thiết nhỉ.」

......Tôi sẽ không cãi lại đâu. Nhưng mà, tôi nghĩ tỏi với thánh giá đâu có tác dụng với thần giấu......

Vừa nghĩ vậy vừa đưa tay lấy củ tỏi, tôi chợt nhớ ra một chuyện.

『──Tên Hisomu đó, hắn ăn lá trúc để cầm cự cơn đói à』

『──Mày hoặc con nhỏ kia, cho tao ăn một bữa cơm với đứa nào tao thích!』

Lời thoại của Blade và cậu Hisomu...... Phải rồi! Câu trả lời ở ngay gần đây thôi!!

「Katsuyo! Quả không hổ danh là quản lý! Nhờ cậu mà chúng ta sẽ thắng trận trốn tìm sinh tồn này!! Trưởng ban cũng nghe này──」

Tôi hớn hở reo lên, nhưng Trưởng ban không hề quay mặt về phía tôi......

Trước mắt tôi, Trưởng ban và Katsuyo đang bị trói tay chân. Cả hai nằm ngửa, đồng phục bị phanh ra đến mức suýt nhìn thấy ngực và quần lót. Lúc này cái lạnh ban đêm đã tan biến như chưa từng tồn tại, thay vào đó là tiết trời ấm áp đến mức có thể gọi là dễ chịu. Chính nhờ ngày như thế này mới có thể thực hiện màn hở hang sát nút này. Bên trên người các cô gái được bày đầy tỏi. Tỏi bồi bổ sinh lực, và những cô gái bị trói......

Đúng vậy, đây là── Bẫy Nyotaimori (Bàn tiệc thân thể nữ)!!

Cậu Hisomu đã trải qua gần một tháng trong ngọn núi này mà không ăn uống đàng hoàng. Cậu ta đã nói nếu thắng trò trốn tìm thì muốn ăn cơm với Trưởng ban hoặc Katsuyo. Và cậu ta không chỉ trốn ở xa mà còn giám sát chúng tôi ở cự ly gần...... Kết hợp tất cả lại sẽ dẫn đến câu trả lời tất yếu!! Đó chính là bẫy Nyotaimori!!

「Taketo-kun! Bộ đồ, hơi bị hở quá đà rồi không hả!?」

Katsuyo bị trói tay chân, vừa vặn vẹo người vừa hét lên.

「Không không, đây là Nyotaimori mà, thế này là bình thường thôi.」

「Nhưng mà, chỗ ngực với quần lót cứ thấy gió lùa mát mát ấy!!」

Bộ đồng phục của Katsuyo đang vặn vẹo bị xô lệch một chút, làm tăng thêm độ hở hang. Thật sự, chỉ còn vài milimet nữa là nhìn thấy ngực với quần lót──.

「Taketo-kun! Mắt cậu bây giờ trông dâm dê lắm đấy nhé! Thôi ngay cái kế hoạch này đi!!」

「K, Không phải! Tớ chỉ đang kiểm tra xem độ hở có phù hợp với Nyotaimori chưa thôi mà! ......Ừm. Tớ nghĩ hở thế này là được rồi. Trông ngon lắm.」

「Trông ngon cái gì mà ngon...... Á á á á á!!」

Bỏ mặc Katsuyo đang rơm rớm nước mắt hét lên, tôi chuyển ánh nhìn sang Trưởng ban. Cô ấy vẫn giữ vẻ mặt vô cảm và quay mặt đi chỗ khác nãy giờ.

......Chuyện đêm qua, chắc là vẫn còn giận lắm ha...... Tôi đã xin lỗi bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa chịu nói với tôi một lời nào......

Tôi nhìn vào lòng bàn tay mình. Đến giờ vẫn nhớ như in cảm giác của vết sẹo giống vết đạn đó...... Rốt cuộc Trưởng ban sở hữu tài năng gì, đã trải qua cuộc đời thế nào. Và cô ấy đang giấu chúng tôi điều gì.

「Mình, thật sự chẳng biết gì cả......」

Tôi khẽ thì thầm để không ai nghe thấy. Lời nói do chính mình thốt ra làm ngực tôi thắt lại. Dù ở bên nhau như những người bạn trong Hội Đồng Hảo Báo Chí, nhưng vẫn có những nơi xa vời không chạm tới được ở Trưởng ban. Khoảng cách đó, tại sao tôi lại cảm thấy đau đớn thế này.

Tôi lặng lẽ nấp vào bóng cây, bắt đầu kiên nhẫn chờ con mồi mắc bẫy………………………………………………………………………………………………………………………………………。

Qua trưa, rồi thêm vài tiếng nữa trôi qua. Mặt trời bắt đầu xế bóng, ánh sáng yếu dần. Sự ấm áp biến mất, cái lạnh đặc trưng của núi tuyết bắt đầu quay trở lại.

Hai người họ...... có ổn không đấy? Phanh áo thế kia chắc lạnh lắm...... Với lại, nguy to rồi. Còn chút nữa là đến chiều tối. Sắp hết hạn định thắng thua với cậu Hisomu rồi......

「Taketo-kun......」

Katsuyo nhìn tôi đầy lo lắng.

Có khi nào cậu Hisomu không nhận ra cái bẫy này không? Một kẻ có tập tính như thú hoang như cậu ta, liệu có bỏ qua bữa tiệc Nyotaimori ngon lành thế này không?

「......Thử dùng khổ nhục kế xem sao.」

Tôi bước ra khỏi bóng cây, tiến đến trước mặt Trưởng ban và Katsuyo.

「Ái chà! Ở đây có bữa tiệc trông ngon miệng quá ta! Chắc mình ăn luôn quá ta ơi~」

「Taketo-kun, cậu đang nói cái gì vậy!?」

Katsuyo vẫn bị trói tay chân, mắt tròn mắt dẹt hỏi.

「──Không sao đâu. Chỉ là diễn thôi──」

Tôi nói nhỏ, gật đầu trấn an cô ấy. Còn với Trưởng ban đang một mực quay mặt đi, tôi suy nghĩ một lát rồi chỉ nói một câu: 「Cố chịu thêm chút nữa nhé.」

Tôi nhìn lại Trưởng ban và Katsuyo, tạo một nụ cười rạng rỡ.

「Giờ thì mình có thể ăn hai em theo ý thích rồi nà~. Phải ăn nhanh kẻo có ai đó phỗng tay trên mất~」

Vì Trưởng ban và Katsuyo nằm cạnh nhau, tôi quỳ gối dạng chân qua người hai cô gái.

......Vẫn chưa chịu xuất hiện sao.

Hết cách, tôi quyết định làm chuyện táo bạo hơn một chút.

Tôi dang rộng hai tay, cúi người xuống như muốn phủ lên hai cô gái. Trưởng ban với bộ ngực lớn như sắp tràn ra khỏi bộ đồng phục vì bị phanh ra nhiều hơn bình thường. Katsuyo với gấu váy bị kéo lên đến mức sắp lộ quần lót, cặp đùi săn chắc lộ ra rõ mồn một đến tận gốc.

──Quả thực, trông ngon thật đấy.

Bất giác, tôi nuốt nước bọt cái ực. Giờ hai người họ bị trói tay chân hoàn toàn không thể cử động. Tức là...... tôi làm gì cũng không thể phản kháng......

Tôi đưa đôi tay run rẩy về phía vai hai cô gái. Cảm giác ấm áp của cơ thể, cảm giác mềm mại của da thịt truyền đến ngay lập tức.

「Ta, Taketo-kun!?」

Giọng Katsuyo nghe như vọng về từ nơi nào đó rất xa.

......Phải rồi. Đêm qua tôi đã ôm Katsuyo chặt đến thế. Ôm chặt cùng với Trưởng ban......

「P, Phải sưởi ấm...... cho cả hai...... Không thì lại chết cóng mất......」

Tôi thả lỏng cơ thể, phó mặc cho trọng lực ngã đè lên hai người họ──.

「Đừng có hòng phỗng tay trên bữa cơm của taoooo!!」

「Hự......!!」

Cùng với tiếng quát ồm ồm của gã đàn ông, tôi bị đánh mạnh vào hông đến mức không thở nổi và bị hất văng ra xa.

Trong khi nhăn mặt vì đau đớn, tôi liếc nhìn thì thấy một gã đàn ông to con mặc đồ rằn ri đang ngấu nghiến đống tỏi đặt trên người Katsuyo.

──Đ, Đó là cậu Hisomu!?

Tôi hoảng hốt nhìn quanh. Sợi dây bẫy ở cách đó một khoảng.

Lê đôi chân lảo đảo cố chạy tới, tôi ngã nhào chụp lấy sợi dây và── giật mạnh một phát.

「Hự nè!」

Bốp!!

Khúc gỗ buộc vào dây đập trúng người cậu Hisomu, hất văng cậu ta đi.

──Tốt lắm!

Lợi dụng lúc cậu Hisomu đang choáng váng vì cú va chạm, tôi lao tới, vươn tay ra để chạm (tag) vào cậu ta.

「Tìm~ thấy~ rồi~ nhé!」

Cùng lúc nói dứt câu, tay tôi chạm vào vai cậu Hisomu.

Trốn tìm sinh tồn, phần thắng thuộc về Hội Đồng Hảo Báo Chí!

Chúng tôi bắt cậu Hisomu dẫn đường quay lại ngôi đền. Trong khuôn viên đền, Rocky và Blade đang ở đó, vừa thấy Trưởng ban liền đồng thanh gọi 「Tiểu thư!!」 và chạy lại.

Từ lúc đến đây Trưởng ban cứ cúi gằm mặt, nhưng nghe tiếng các vệ sĩ, cô ấy ngẩng cao đầu mạnh mẽ, cất giọng như mọi khi.

「Như đã dặn trước, các anh vẫn chưa liên lạc với đội cứu hộ leo núi đúng không?」

「Vâng! Vì vẫn chưa đến chiều tối ạ!」

Rocky trả lời với giọng phấn khởi hiếm thấy. Chắc anh ta vui vì Trưởng ban bình an vô sự.

Blade thì vẫn quay sang cậu Hisomu với vẻ lạnh lùng như thường lệ, nhổ toẹt một câu: 「Làm bọn tao vất vả gớm......」.

「Thế này là ổn rồi ha.」

Tôi thở dài mệt mỏi.

「Taketo-kun, phút cuối cậu quả nhiên rất đáng tin cậy! Nhờ cậu mà bọn tớ được cứu rồi!!」

Katsuyo cười tươi với tôi. Tôi cũng cười đáp lại, thì thấy Trưởng ban đang nói chuyện gì đó vẻ nghiêm túc với Blade.

「──Tố chất thì tốt, nhưng vẫn cần phải mài giũa thêm──」

「──Vậy để tôi nhờ các mối quan hệ cũ của tôi sắp xếp──」

Từ những mảnh hội thoại loáng thoáng nghe được, tôi biết ngay là Trưởng ban vẫn đang giấu giếm điều gì đó.

......Nhưng mà Trưởng ban gặp lại vệ sĩ xong có vẻ đã trở lại bình thường rồi, may quá......

Có thể xuống núi an toàn. Với tôi, thế là đủ rồi. Nhưng không phải vì cô ấy đã vui vẻ trở lại mà chuyện tôi sờ vào vết sẹo kia được tha thứ. Cho đến khi được tha thứ, tôi phải xin lỗi bao nhiêu lần cũng được.

Tôi tiến lại gần Trưởng ban, cúi đầu lần nữa.

「Trưởng ban...... chuyện đó, chuyện trong Kamakura...... tớ xin lỗi.」

Nghe tôi nói, Trưởng ban im lặng quay lại nhìn tôi. Rồi cô ấy nhìn sâu vào mắt tôi với vẻ đau khổ.

「Bây giờ tôi vẫn chưa thể nói gì cả. Nhưng một ngày nào đó khi thời điểm đến...... tôi sẽ kể cho Taketo-san nghe đầu tiên.」

Nói rồi cô ấy đưa tay lên trước ngực, nắm chặt lại. Bộ ngực có vết sẹo giống vết đạn...... Trưởng ban có lẽ đang gánh vác điều gì đó vượt xa trí tưởng tượng của tôi. Một điều gì đó to lớn mà thế giới tôi từng thấy không thể nào hình dung nổi......

Bất chợt, Trưởng ban như nhớ ra điều gì, quay sang cậu Hisomu, nổi gân xanh trên trán và bắt đầu bước tới.

「Dính cái bẫy như thế, thiên tài trốn tìm thì cũng chỉ đến thế thôi nhỉ. Mà này, dám không thèm ngó ngàng gì đến đồ ăn đặt trên người tôi...... cậu có ý gì hả!」

Trưởng ban quát lên, giơ cuốn sổ - gậy trừng phạt - lên cao, 「Giác ngộ đi!」 rồi bắt đầu quất vun vút vào mông cậu Hisomu.

Có lẽ do nãy giờ dồn nén, giờ đột nhiên quay lại con người thường ngày nên cái tính S.M càng nổi bật hơn.

「......Đúng là Trưởng ban, nhỉ......」

Tôi vừa cười khổ vừa lẩm bẩm.

Mà nói đi cũng phải nói lại, buổi lấy tin lần này đúng là khác hẳn mọi khi như lời Trưởng ban nói lúc đầu. Nếu biến cái này thành tiểu thuyết khiêu dâm dạng phóng sự thì...... xem nào......

「Á á á!!」

Người phụ nữ cột tóc hai bên (twintail) mặc bộ váy da đang cúi xuống nhìn tôi - kẻ đã ngã gục - với nụ cười ngạo nghễ.

Tôi đã xâm nhập vào một căn cứ nọ, đang di chuyển trong ống thông gió thì...... tình cờ nhìn thấy cảnh cô gái này thay đồ nên lỡ nhìn say sưa. Ngay sau đó tôi bị cô ta dùng súng tiểu liên bắn cho ra nông nỗi này. Chân trúng đạn, không thể chạy thoát được nữa.

「Ta biết thừa là ngươi đang xâm nhập vào căn cứ này rồi, biết không? Ta cũng biết thừa là ngươi dại gái nữa. Fufu...... Quá tự tin vào năng lực bản thân rồi đấy. Dính cái bẫy cỏn con này, thật là một kẻ bê tha. Giờ thì đích thân ta sẽ huấn luyện ngươi.」

Cô gái cười ngạo nghễ, vung gậy trừng phạt xuống người tôi một cú trời giáng.

──Vút!

「Đồ con khỉ này! Dám chìm đắm trong dục vọng đê hèn để rồi thất bại nhiệm vụ...... đúng là rác rưởi!!」

「──Hự──!」

Cô gái đặt gót giày cao gót lên đũng quần tôi, bắt đầu di di như đang hành hạ. Cảm giác gót giày cứng ngắc miết vào chỗ hiểm. Ranh giới giữa đau đớn và khoái lạc cứ đan xen, lực đạo tuyệt diệu...... Ý thức tôi bất giác tập trung hết vào chân cô gái, vào gót giày cao gót kia.

「Ohohohoho. Biểu cảm tốt đấy. Bắt đầu ra dáng mặt của một con khỉ ngoan ngoãn rồi đấy.」

Vừa nói, cô gái vừa đạp lại lên đũng quần tôi. Lần này không phải gót mà là cả đế giày, đạp lên và nghiền nát. Không đau như bị gót giày đạp, nên chỉ có cảm giác sung sướng thuần túy truyền tới. Bị phụ nữ đạp dưới chân mà lại thấy sướng...... thật nhục nhã. Tôi là một đặc vụ ưu tú đã hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ, vậy mà trước mặt cô gái này lại vứt bỏ liêm sỉ, lăn lóc dưới sàn chịu bị chà đạp.

「Cái ánh mắt phản kháng đó là sao hả!」

──Vút!

Gậy trừng phạt quất mạnh vào má tôi. Gương mặt xinh đẹp, bộ ngực to tròn, cặp đùi gợi cảm...... cô gái này là cực phẩm. Bị người phụ nữ như thế hành hạ...... tôi, thật thảm hại thay, bắt đầu cảm thấy hưng phấn. Quả thực, đúng là tôi dại gái.

......Nhiệm vụ, thất bại rồi. Lẽ ra mình phải nghiêm khắc với bản thân hơn.

Dù trong đầu nghĩ vậy, nhưng tôi đã dần trở thành tù binh của cô gái trước mắt.

「......Tốt. Trở lại vẻ mặt của con khỉ ngoan ngoãn rồi đó. Với tư cách chủ nhân, ta phải ban thưởng cho ngươi mới được.」

Cô gái mỉm cười dịu dàng, hạ chiếc giày cao gót đang đạp tôi xuống sàn.

「Liếm giày của ta đi. Hãy liếm láp thật chăm chỉ để rửa sạch nỗi nhục nhã của nhiệm vụ thất bại này đi.」

Trước mặt cô gái đang khoanh tay đứng đó, tôi vứt bỏ những ngày tháng làm đặc vụ ưu tú, quỳ gối xuống.

Và như một con thú cưng vui sướng nhận phần thưởng của chủ nhân, tôi liếm láp đôi giày đang mang trên đôi chân tuyệt đẹp ấy.

Đạp lên lớp tuyết đọng trên mặt đường nhựa, chúng tôi cùng nhau đi xuống con đường dẫn về Học viện Inspiration. Học viện và ngôi đền nằm trên cùng một ngọn núi, nhưng ngôi đền nằm tít trên cao nơi đường xá chưa được trải nhựa tử tế. Xuống đến khu vực có dấu tay con người thế này, chỉ riêng điều đó thôi đã mang lại cảm giác an tâm lớn rồi.

Thế này thì không lo bị lạc nữa ha......

Rocky và Blade áp giải cậu Hisomu, đi trước canh chừng hai bên để cậu ta không bỏ trốn. Katsuyo có vẻ vui vì được về nhà an toàn nên đi đầu bước đi rất hăng hái. Tôi và Trưởng ban lủi thủi đi theo sau mọi người.

「Nhân tiện...... Taketo-san.」

「Gì cơ?」

「Cái bẫy Nyotaimori đó...... phút cuối, có phải cậu định sàm sỡ chúng tôi thật không đấy?」

「Hả!?」

B, Bị lộ rồi!!

Thấy tôi co rúm người lại vì bị nói trúng tim đen, Trưởng ban nghiến gót giày cao gót xuống tuyết "kít" một cái.

「Taketo-san! Tại sao lúc nào cậu cũng buông thả trong chuyện nam nữ thế hả!!」

「Không, cái đó là chiến thuật để dụ cậu Hisomu ra mà, thật sự tớ đâu có──」

「Nói dối!!」

Trưởng ban vừa nói vừa vung cuốn sổ - gậy trừng phạt lên.

Ng, Nguy to! Sắp bị ăn đòn rồi!!

Tôi hoảng hốt bỏ chạy, cắm đầu chạy xuống con đường dẫn về học viện.

「Đứng lại đó!!」

Trưởng ban đuổi theo tôi thật sự......

Trong lúc bán sống bán chết bỏ chạy, tôi chợt nhìn thấy một bông hoa nở bên vệ đường nhựa.

Dù vẫn đang là mùa tuyết còn vương lại, nhưng mùa xuân chắc chắn đang đến gần.

Tuy những ngày tháng bình yên của tôi có vẻ vẫn còn xa lắm......

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!