Chương 05 Lớp học tán tỉnh theo phong cách toán học của Hiền giả
5Lớp học tán tỉnh theo phong cách toán học của Hiền giả
☆☆☆『Sự tính toán sai lầm của Công chúa』☆☆☆
──Taketo-kun, cậu sẽ đến kịp đúng không? Tớ đã chuẩn bị rất nhiều thứ cho khoảnh khắc cậu phá đảo trò chơi này đấy. Hãy hoàn thành trò chơi thật tốt, trở thành một tác giả tiểu thuyết khiêu dâm xuất sắc và làm cho tương lai của chúng ta tươi sáng hơn nhé?
Utae nhìn chăm chú vào ánh nắng ban mai trong tòa lâu đài phản chiếu qua quả cầu pha lê, tâm trí hướng về Taketo. Dù là ánh sáng được điều chỉnh nhân tạo nhưng nó rất chân thực, vừa vặn để cô chìm vào suy tư.
「──Thưa Ma Vương. Tôi muốn bàn về buổi lễ ạ...」
「Ồ, vậy sao. Dù gì thì cũng là chiều nay rồi nhỉ. Phải mau chóng hoàn tất việc chuẩn bị thôi...」
Một người đàn ông trong trang phục lính bước vào phòng và bắt đầu nói chuyện với Sōsai. Nghe thấy từ "buổi lễ", Utae cảm thấy kỳ lạ và nhìn chằm chằm vào Sōsai.
「Sōsai-kun, cậu định ăn mừng cái gì à?」
「Haha. Utae-san cứ đùa. Là lễ kết hôn của chúng ta đấy.」
「Hả... Cái gì cơ!?」
「Cô hỏi cái gì là sao... Chẳng phải đám tác giả truyện khiêu dâm kia đang thực hiện hành trình để ngăn cản lễ cưới đó sao?」
「A, phải rồi. Là chuyện sự kiện trong game RPG nhỉ.」
「Không, là chuyện về lễ kết hôn chính thức giữa ta, vua của đất nước này, và Utae-san.」
「...............Hả?」
「Utae-san. Hãy thôi làm mấy chuyện phiền phức như việc đặt ta và tên tác giả truyện khiêu dâm kia lên bàn cân đi. Ta sẽ không nói những lời ngạo mạn như muốn cô kết hôn với chính bản thân ta. Nhưng hãy kết hôn với vua của đất nước này, và sống mãi mãi tại Lâu đài Khu vực Ba như một biểu tượng của quốc gia!!」
「Cái gìììììììì!?」
「Thật đau lòng, nhưng Utae-san à. Cho đến khi loại bỏ được đám tác giả truyện khiêu dâm đáng nguyền rủa kia và buổi lễ kết thúc êm đẹp, tôi sẽ phải yêu cầu cô ngoan ngoãn một chút.」
Theo lời của Sōsai, người lính vừa bước vào phòng lúc nãy liền chạy về phía Utae. Và rồi, hắn bất ngờ còng tay cô lại.
「Nghĩa... nghĩa là sao hả!?」
「Xin lỗi. Phải làm thế này với Utae-san khiến tôi thực sự rất đau lòng... nhưng xin cô hãy chịu đựng một lúc.」
「Này! Tôi chưa từng nói một lời nào là sẽ kết hôn với Sōsai-kun nhé!!」
「Xin hãy yên tâm. Như tôi đã nói lúc nãy, đây không phải là đám cưới cá nhân giữa tôi và Utae-san. Đây là sự kết giao giữa Vua và Công chúa, giữa nước và nước.」
「Kết hôn là kết hôn chứ! Cậu nói dối như thế thì làm sao mà tôi chấp nhận được!!」
「Không phải nói dối. Với tư cách là một người đàn ông, Tōno Sōsai, tôi đã từ bỏ hạnh phúc của mình từ lâu rồi.」
「Cái... cái gì chứ. Rốt cuộc là ý gì...?」
「Tôi... là một gã đàn ông mà mọi người chỉ coi là Boss. Nếu nói về người phụ nữ chịu nhìn nhận tôi như một người đàn ông thì... chắc chỉ có Ataru-senpai thôi. Nhưng kết quả thì cô thấy rồi đấy... Tài năng, không phải lúc nào cũng mang lại hạnh phúc cho con người nhỉ.」
Giọng của Sōsai bình tĩnh đến lạ lùng và đượm vẻ bi thương, khiến Utae bất giác im lặng.
「Utae-san. Dung mạo của cô, giọng hát tuyệt mỹ đó, nhân cách đó... quả thực là một thần tượng bẩm sinh. Có thể nói là một sự tồn tại tối cao. Chính vì thế, cô cũng không bao giờ nhìn tôi như một Boss. Đối với tôi, Utae-san là... người khiến tôi quên đi tài năng của mình.」
「Ơ...?」
Nghe những lời đó, Utae giật mình ngẩng mặt lên. Bởi vì so với lời cầu hôn lúc nãy, những lời này có vẻ chân thật hơn nhiều. Những lời này truyền tải cảm xúc rõ ràng hơn nhiều.
「Sōsai-kun. Nhưng mà... tôi... tôi rất vui vì tình cảm đó, nhưng mà──」
「Đừng nói nữa! Tại sao cô lại đi nhớ thương cái tên khốn dê xù tầm thường đó chứ!? Tôi... toàn thể câu lạc bộ người hâm mộ chúng tôi vô cùng thất vọng!!」
Nghe từ "vô cùng thất vọng" từ Sōsai, Utae sững sờ. Cô bắt đầu cảm thấy tức giận khi bị cho rằng mình không được phép nhớ thương Taketo.
「──Thưa Ma Vương! Hay là chúng ta chuẩn bị một sự kiện tuyệt đối không thể phá đảo đi ạ!!」
Người lính dường như không thể chịu đựng thêm nữa liền lên tiếng với Sōsai.
「Đồ ngu! Ta hiện đang ở đây với tư cách là Game Master. Một trò chơi mà tuyệt đối không thể phá đảo thì không phải là trò chơi!!」
Sōsai đưa mắt nhìn vào quả cầu pha lê, quan sát Taketo vừa mới ngủ dậy. Trời vẫn còn sáng sớm. Nhóm do Taketo dẫn đầu đang lục đục thức giấc.
「Fuhahahaha. Đừng có vội. Hãy cùng xem bọn chúng sẽ vượt qua sự kiện thứ hai này như thế nào nào.」
Sōsai nhìn vào quả cầu pha lê và nhếch mép cười. Dáng vẻ đó đầy tà ác, quả thực chính là Ma Vương.
Utae nhìn cảnh đó, trong lòng hối hận tột cùng vì bản thân đã gây rắc rối lớn cho Taketo, và sắp tới có lẽ sẽ còn gây thêm nhiều rắc rối lớn hơn nữa.
「Taketo-kun... xin lỗi cậu. Tớ... thực sự xin lỗi...」
☆ ☆ ☆ ☆
Ritsu khoác lên mình chiếc áo choàng có màu sắc trang nhã, đầu đội chiếc vương miện đính viên đá quý lớn, tay cầm cuốn sách dày cộp có tựa đề "Giáo Dục Học". Đây là bộ dạng của cậu kể từ khi bước vào đất nước này ── dáng vẻ của một Hiền giả.
「Được rồi! Hãy đưa lũ trẻ đó đến ngôi trường này nào!!」
Ritsu hăng hái bước đi, định lao ra khỏi nhà thờ.
「──Ấy, Ritsu! Đợi chút đã nào! Cậu cứ thế mà đi thì chỉ bị đám học sinh cấp hai đó bao vây thôi!!」
「Việc đón nhận trực diện nguồn năng lượng không có nơi giải tỏa đó của lũ trẻ cũng là nhiệm vụ của người giáo viên mà.」
「Cậu trở thành nhân vật nhiệt huyết từ bao giờ thế!? Trước tiên hãy nhờ Ataru-senpai đưa ra dự báo đã rồi hẵng đi! Máy tính đã khôi phục lại rồi mà!!」
Nghe tôi nói vậy, Ataru-senpai bắt đầu thao tác trên chiếc máy tính dạng bảng như thể đã hiểu ý.
Một lúc sau, có vẻ như đã có dự báo, tai thỏ của tiền bối giật giật, chị ấy nhìn chằm chằm về phía này. Rồi chị giơ tấm bảng lên, cầm cây gậy chỉ dẫn, bắt đầu nói với nụ cười tươi rói hệt như một cô phát thanh viên thời tiết ── tất nhiên là trong khung giờ chương trình đêm khuya.
「Sau đây là bản tin về chỉ số học tập hôm nay. Theo quan hệ của Gió tính cách, xác suất Ritsu-kun thích hợp làm giáo viên cho đám học sinh cấp hai đó là 30%. Ngược lại, xác suất Taketo-kun phù hợp làm giáo viên cho chúng là 99,9%.」
「T-tôi phù hợp làm giáo viên á!?」
「Sao lại thế được... Quỹ đạo tu học của tôi chỉ có 30% thôi sao...」
Ritsu khuỵu xuống tại chỗ, siết chặt cuốn sách giáo dục học và im lặng.
...Cậu ấy đã đặt nhiều tâm huyết vào ngôi trường như vậy... cảm thấy có lỗi ghê...
「Gió tính cách... tóm lại là cũng có vấn đề về tính cách nữa...」
Câu nói bồi thêm của Ataru-senpai, dù có vẻ như đang cố an ủi, nhưng nghĩ thế nào cũng giống như đâm thêm một nhát dao.
「Hự... Thật đau lòng khi phải kìm nén nhiệt huyết của mình vì bị xác suất xoay như chong chóng... nhưng đành chịu thôi. Ý kiến mang tính toán học có tính khách quan cao hơn chủ quan cá nhân. Phen này đành phải cược vào bên có xác suất cao hơn vậy! Taketo, hãy thay tôi dẫn dắt bọn trẻ!!」
「Hả? ...Nhưng mà chuyện đó...」
「A, tin tiếp theo về chỉ số học tập đây.」
Nói rồi, Ataru-senpai chìa tấm bảng về phía này, trên đó không hiểu sao lại hiển thị hình ảnh những người phụ nữ mặc toàn những trang phục hở hang như váy ngắn, đồ leotard hay bikini.
「Lý do lớn nhất khiến Taketo-kun phù hợp làm giáo viên là vì xác suất tính cách dê xồm của cậu ta là 99,99999%.」
「Cá... cái gì vậy chứ!?」
「Tính cách dê xồm của Taketo... tại sao đó lại là lý do── A!」
Ritsu nhìn tôi chằm chằm như vừa nhớ ra điều gì đó.
「Cậu đã nghe cô bé tai mèo ở miếu thờ nói rằng trong game RPG này, tài năng viết tiểu thuyết khiêu dâm của Taketo là chìa khóa rồi đúng không?」
「Ra là vậy... lần này cái đó cũng là chìa khóa sao... Nhưng mà, giáo dục và khiêu dâm thì liên quan gì đến nhau nhỉ.」
「Bọn trẻ là học sinh trốn học... nếu có thể làm cho chúng thấy việc học là vui vẻ thì tốt biết mấy...」
「Có Ma thuật ảo giác Illusion đấy!」
Đột nhiên, Narukara-san nãy giờ vẫn im lặng lên tiếng. Nhưng mà tự dưng nói Ma thuật ảo giác thì...
「À ừm... nếu được thì cậu giải thích rõ hơn chút được không?」
「Trong RPG ấy, thường hay có ma thuật khiến kẻ địch rơi vào trạng thái ảo giác mà. Dùng cái đó cho việc học là được. Ban đầu là ảo giác cũng được, miễn là làm cho lũ trẻ nghĩ rằng việc học rất vui, thì mọi chuyện sẽ ổn thôi đúng không?」
「Ra thế! ...Được rồi. Vậy thế này thì sao──」
Tôi gọi mọi người lại và bắt đầu bàn bạc về một "phương pháp học tập" nào đó.
Tại một quảng trường bao quanh bởi những tòa nhà bỏ hoang, xe máy và xe địa hình xếp hàng dài. Đám học sinh cấp hai đang tụ tập ở giữa quảng trường, cùng nhau làm ầm ĩ.
「──Này các cậu. Chuyện đó... các cậu có muốn biết cách để trở nên cực kỳ thân mật với con gái không?」
Ritsu chen ngang vào câu chuyện của đám học sinh và nói.
「Cái gì hả!? Tự nhiên ở đâu chui ra nói cái quái gì thế hả thằng kia!!」
「Các cậu không muốn biết sao? Tôi định sẽ dạy cho các cậu một cách logic và chính xác.」
「Logic cái khỉ gì, thằng này...」
「Các cậu chưa từng đau khổ vì không hiểu được tâm lý phụ nữ sao? Chưa từng muốn có bạn gái mà không được, phải làm ướt gối một mình trong đêm sao? Tất nhiên, vì là vấn đề của lòng người nên tôi sẽ không nói những câu như kiểu quảng cáo hạng ba là có thể thân mật 100%, nhưng chỉ cần một chút thay đổi nhỏ, các cậu có thể nâng xác suất thân mật với con gái lên một cách nhảy vọt đấy?」
「Hừ... hừm. Mày nghĩ bọn tao sẽ bị lừa bởi mấy chuyện mờ ám đó sao?」
「Lừa hay không gì chứ, cái này tôi dạy miễn phí mà. Thực ra, trường học cũng đã xây xong rồi. Chỉ cần các cậu chịu khó đi một chút đến trường thôi... các cậu sẽ biết được sự tuyệt vời của giáo dục, và tương lai của các cậu sẽ thay đổi lớn đấy!!」
...Câu cuối cùng không có trong kịch bản... nhưng mà thôi cũng được. Việc tôi làm giáo viên và Ritsu làm giáo viên quả nhiên có chút khác biệt. Nếu là tôi... có lẽ tôi sẽ đưa ra lời mời gọi nghe đen tối và "gợi đòn" hơn. Không biết như thế là tốt hay xấu nữa...
Đám học sinh trung học tỏ ra bối rối trước lời nói của Ritsu, nhìn mặt nhau. Tuy nhiên, khi có ai đó mở lời 「Thế nào đây?」, cả bọn bắt đầu xì xào bàn tán.
「──Trông hắn như thể đồng bọn của Dân làng 3 ấy. Có đáng ngờ không đấy?」
「──Cơ mà, là chuyện làm thân với con gái đúng không? Trông hắn có vẻ sát gái phết……」
「──Dù sao hắn cũng lớn tuổi hơn bọn mình…… Nghe thử xem sao cũng được chứ nhỉ? Miễn phí mà lại. Nếu chán thì đi về là xong」
「──Kể cũng đúng……」
Đám học sinh trung học đồng loạt quay lại phía chúng tôi, đồng thanh hô lớn: 「Vậy thì dạy cho bọn này xem nào!」
──Cắn câu…… Nhanh vãiii!!
Sau đó, chúng tôi được đám học sinh cho quá giang trên xe máy và xe buggy, cùng nhau đi đến nhà thờ.
Từ đây mới là lúc cuộc chiến thực sự bắt đầu. Nếu không thể dạy một tiết học nắm bắt được trái tim của chúng, thì cũng không thể làm gì được chúng, và cũng chẳng thể cứu được Utae.
「Đã trưa rồi sao……」
Không còn nhiều thời gian cho đến lễ cưới của Utae. Tiết học này, hoàn toàn là một ván cược được ăn cả ngã về không. Liệu ma pháp ảo giác của chúng tôi có tác dụng với bọn họ không đây?
Vừa đến nhà thờ, chúng tôi lập tức đi về phía phòng học.
Ritsu đứng trên bục giảng, bắt đầu bằng việc tự giới thiệu với đám học sinh trung học.
Chúng tôi ngồi ở góc phòng học quan sát tình hình.
「──Enshū-kun được làm thầy giáo, tốt quá nhỉ」
Narukara-san vui vẻ lẩm bẩm.
「Chỉ cần phương pháp giáo dục được quyết định thì có vẻ như không cần tôi phải cố ép mình làm giáo viên cũng chẳng sao cả. Hơn nữa, việc tôi có dạy đàng hoàng được hay không cũng đáng ngờ lắm……」
「Tớ cũng muốn xem tiết học của Taketo-kun, nhưng Enshū-kun cũng rất nhiệt huyết, là một thầy giáo tốt đấy」
「Đúng vậy. Nếu để tôi đóng vai giáo viên thì tội nghiệp Ritsu quá」
Trong khi tôi đang nói chuyện với Narukara-san, có vẻ như Ritsu đã giới thiệu bản thân xong. Cậu ấy chậm rãi cầm chiếc máy tính dạng bảng của Ataru-senpai lên bục giảng. ──Vì không tìm đâu ra thứ gì có thể dùng làm bảng đen, nên chúng tôi đã mượn máy tính dạng bảng của Ataru-senpai để thay thế.
Ritsu thao tác trên máy tính, khởi động ứng dụng cho phép viết chữ bằng cảm ứng, giơ lên cho mọi người thấy và bắt đầu viết gì đó.
『Lý thuyết xác suất』
Khoảnh khắc nhìn thấy những chữ đó, đám học sinh trung học hoàn toàn câm nín. Tiếp theo là──.
「「Bố giết chết cụ nhà cậu bây giờ!!」」
Họ đồng thanh hét lên.
「Ái chà…… Cái tên Ritsu này……」
Họ tức giận cũng phải thôi. Đến để học cách làm thân với con gái, thế mà đùng một cái lại bị viết lên bảng mấy chữ "Lý thuyết xác suất"…… Chắc chắn họ sẽ nghĩ là lừa đảo. Mà nói đúng hơn, tôi đã dặn là phải chú ý đừng để tiết học quá giống một buổi học cơ mà……
「Toán học thực sự là một thứ tuyệt vời! Các em có biết không? Ví dụ nếu dùng khoa học để chứng minh điều gì đó, đương nhiên độ chính xác của chứng minh sẽ bị phụ thuộc vào trình độ khoa học của thời đại đó. Nhưng toán học thì khác. Toán học là hoàn hảo, không có chỗ cho sự nghi ngờ──」
「Ritsu! Không được nói nữaaaaa!!」
Khi tôi hét lên thì đã quá muộn, đám học sinh trung học đã đứng dậy và bắt đầu bỏ về.
「Chờ một chút! Thầy Ritsu chỉ nhầm lẫn quy trình một chút thôi, thầy ấy sẽ dạy đàng hoàng cách làm thân với con gái mà!!」
「Im đi thằng khốn! Tự nhiên lại bắt đầu dạy toán học cái quái gì thế hả!!」
「Không đập phá ở đây là may cho các người lắm rồi đấy tên kia!!」
「Hay là cứ đập phá một trận rồi về nhỉ!!」
Thôi xong…… Đáng lẽ không nên giao vai trò giáo viên cho Ritsu. Đây là kết quả của xác suất ba mươi phần trăm hợp làm giáo viên sao……
「Mọi người này, muốn tán tỉnh phụ nữ thì cũng cần phải kiên nhẫn đấy nhé?」
Ataru-senpai cất giọng như đang khuyên nhủ đám học sinh trung học.
「Chỉ thế này mà đã rời ghế thì không thể nào làm thân với phụ nữ được đâu」
「──C-Cái đó……」
「──Chỉ thế này ư…… Nhưng mà……」
「Bây giờ chúng ta sẽ vào chủ đề chính, các em hãy thử nghe giảng thêm một chút nữa xem sao. Sau đó có về cũng chưa muộn mà」
Nói rồi, đôi tai thỏ của Ataru-senpai khẽ rung rinh, chị ấy nháy mắt một cái. Dáng vẻ đó toát lên sự gợi cảm và dễ thương đến mức khiến người ta bất giác choáng váng.
Đám học sinh trung học nhìn Ataru-senpai như thế liền ngây người ra, rồi cả bọn ngoan ngoãn quay trở lại chỗ ngồi.
……Quả không hổ danh Ataru-senpai. Cao tay hơn chúng tôi một, hai bậc……
「Ritsu-kun. Với những đứa trẻ này, thay vì rào đón khó hiểu thì thực hành có vẻ tốt hơn đấy. Hãy dùng dữ liệu Dự báo Tình yêu của chị để tiến hành bài giảng đi」
Nghe Ataru-senpai nói vậy, Ritsu ngay lập tức thao tác trên máy tính bảng.
──Đúng vậy. Thực ra tiết học này là do tôi, Ritsu và Ataru-senpai cùng nhau đóng góp ý tưởng để xây dựng cấu trúc. Tôi quyết định sẽ dạy cái gì và dạy như thế nào, kết hợp với dữ liệu Dự báo Tình yêu của Ataru-senpai, và Ritsu sẽ dạy cho đám học sinh trung học theo cách dễ hiểu nhất. Việc sử dụng dữ liệu Dự báo Tình yêu là để──.
「Vậy thì, bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu tiết học Phiêu lưu Tình ái」
「「Ồồồồồồồồồ!!」」
Nghe thấy cụm từ vừa dễ hiểu lại vừa mơ hồ "Phiêu lưu Tình ái", sự phấn khích của đám học sinh trung học tăng vọt ngay lập tức.
Tiết học này, nói một cách ngắn gọn, là thay thế hiện thực bằng một tựa game phiêu lưu tình ái, sử dụng lý thuyết xác suất để dạy xem nên chọn lựa chọn nào cho kiểu con gái nào thì xác suất chinh phục thành công sẽ cao hơn. Nhân tiện, đích đến của việc chinh phục nằm ở đâu thì…… tùy vào phán đoán của mỗi cá nhân. ……Ừm.
「Nào các em, trước tiên hãy chọn cô gái mà mình thích đi?」
Ritsu thao tác trên bảng của Ataru-senpai, hiển thị ảnh của nhiều cô gái khác nhau. Những bức ảnh này là do tôi chụp bằng máy ảnh kỹ thuật số trên điện thoại di động trước đây. Có điều, bên cạnh ảnh còn được viết thêm thiết lập nhân vật các kiểu một cách tùy tiện……
「Tôi chọn Rune Knight (Hiệp sĩ ngọc) tóc đuôi ngựa!」
「Không, ca nương nơi góc phố có gương mặt giống thần tượng kia mới tuyệt chứ!」
「Tôi thích nữ pháp sư hắc ám có ánh mắt đầy ma lực kia cơ!」
──Những bức ảnh được sử dụng là của Ran, Utae, Raika và một vài nữ sinh khác trong trường.
Đám học sinh nhao nhao nói về kiểu con gái mình thích. Sở thích của mọi người khá là tản mát. Ritsu lấy phiếu bầu chọn các cô gái, và quyết định đưa ra ví dụ với vài người được yêu thích nhất. Và rồi──.
Người được yêu thích nhất là Rune Knight do Ran đóng vai.
……Nhưng Ran là yuri…… Mà thôi, họ đâu biết chuyện đó…… Chắc là vẻ dũng mãnh của con gái được ưa chuộng chăng……?
Mặc kệ sự bối rối của tôi, tiết học vẫn diễn ra suôn sẻ.
Sau khi chọn cô gái, câu chuyện được chuẩn bị sẵn cho cô gái đó sẽ được đọc lên, và khi đến tình huống có liên quan đến độ hảo cảm, các lựa chọn sẽ xuất hiện. Sau đó, dựa trên dữ liệu Dự báo Tình yêu của Ataru-senpai, chúng tôi sẽ tính toán xem trong các lựa chọn đó, cái nào sẽ làm tăng độ hảo cảm nhiều nhất.
「Được rồi! Ví dụ một đây. Cô bạn thuở nhỏ Rune Knight cùng các em lên đường tiêu diệt Ma Vương, một ngày nọ đột nhiên nói 『Tớ muốn được nhìn nhận như một người phụ nữ!』 và đến thảo luận về việc muốn chuyển nghề sang làm Vũ công, nghề có độ hở hang cao nhất. Trong trường hợp này các em sẽ làm gì?」
① Mặc đồ vũ công nhảy thì chỉ được nhảy trước mặt tôi thôi đấy.
② Điệu nhảy định học là hệ Latin? Hay hệ giường chiếu?
③ Ăn.
「……Cái đó người ta gọi là quấy rối tình dục đấy?」
「Hệ giường chiếu là cái gì thế ạ?」
「Em không hiểu ý nghĩa của cái số ③!」
「──Các em, hãy suy nghĩ cho cảm xúc của Rune Knight hơn nữa mà tính toán đi chứ! Như thế thì không làm thân với con gái được đâu!!」
「Được rồi! Ví dụ hai. Trên đường đi tiêu diệt Ma Vương, các em bị một ca nương có gương mặt giống thần tượng đang hát ở góc phố phải lòng. Thậm chí là bị mời gọi. Nhưng các em phải đi tiêu diệt Ma Vương. Trong trường hợp này sẽ làm gì?」
① Chấp nhận lời mời.
② Không từ chối.
③ Ăn.
「Chẳng thấy sự khác biệt giữa các lựa chọn gì cả!」
「Cũng có lựa chọn là chỉ một đêm thôi đúng không?」
「Em lờ mờ hiểu ý nghĩa của cái số ③ rồi!」
「──Các em, hãy nhìn kỹ vấn đề mà tính toán đi! Không hiểu được trái tim nhạy cảm của ca nương thì…… vẫn chưa thể cho điểm đạt được đâu!!」
「Được rồi! Ví dụ ba. Có một nữ pháp sư hắc ám sở hữu ánh mắt đầy ma lực, là Tứ Thiên Vương chỉ huy rất nhiều thuộc hạ của quân đoàn Ma Vương. Trong lúc chiến đấu với nữ pháp sư hắc ám đó, các em lỡ tay chém đôi áo choàng, tiện thể chém đứt luôn cả áo lót, khiến bộ ngực đó lộ ra. Trong trường hợp này sẽ làm gì?」
① Ngắm.
② Rung lắc.
③ Ăn.
「Hiểu cảm xúc thì có hiểu, nhưng sẽ bị Tứ Thiên Vương giết mất thôi!」
「Rung lắc là gián tiếp ạ? Hay là trực tiếp?」
「Là số ③ ạ!」
「──Các em, đây là vấn đề trước cả tính toán rồi! Các em đang coi thường pháp sư hắc ám đấy à! Không suy nghĩ nghiêm túc hơn thì không thể nào tán tỉnh Tứ Thiên Vương được đâu!!」
……Mức độ hưởng ứng vượt xa dự đoán…… Tôi chưa từng thấy tiết học nào sôi nổi đến thế này……
Ma pháp ảo giác, thành công rồi.
「──Tuyệt thật đấy, Taketo-kun」
「Hả?」
「Bởi vì mọi người thực sự đang rất vui vẻ tham gia tiết học」
「Ừm…… Dù tớ cảm thấy nội dung có hơi "ấy" một chút」
「Tuyệt lắm. Fukune cũng muốn được tham gia một tiết học vui vẻ như thế này」
……Tôi có cảm giác tiết học này hoàn toàn không dành cho Narukara-san, nhưng được cô ấy nói vậy tôi cũng thấy vui.
「Nhưng mà Narukara-san…… Cậu thực sự ổn với việc đảm nhận phần kết chứ?」
「……Ừm. Vì Fukune…… quả nhiên vẫn thấy hối hận. Tớ không muốn mọi người phải chịu cảm giác đó. Cho nên……」
Vừa nói, giọng Narukara-san đã trở nên cứng nhắc vì căng thẳng.
……Có lẽ, việc đọc lời kết là quá sức rồi……. Với tính cách thường ngày của cậu ấy, việc phải làm điều gì đó trước đám đông, lại còn là những người hoàn toàn xa lạ, là điều không tưởng. Nếu là chuyện liên quan đến cây kèn clarinet mà cậu ấy yêu thích thì có lẽ sẽ khác đi một chút, nhưng lời kết lần này lại không thuộc phạm trù đó.
Đúng lúc ấy, tiết học của Ritsu kết thúc. Mấy cậu học sinh cấp hai liền đứng dậy và chạy ùa về phía Ritsu.
「Thầy ơi! Cảm ơn thầy nhiều lắm!!」
「Em sẽ thử áp dụng ngay ạ! Không ngờ việc học lại có ích cho chuyện này đến thế……!!」
「Đúng hơn là em không ngờ việc học lại thú vị đến thế này!!」
Bọn họ vây quanh Ritsu, rối rít nói lời cảm ơn đầy nhiệt thành. Thấy vậy, Ritsu nở nụ cười trông thật sự hạnh phúc.
「Các em. Từ nay hãy chăm chỉ học hành để làm giàu cho tương lai của chính mình nhé.」
「「──Vâng ạ!!」」
Trông họ hệt như thầy trò thực thụ vậy.
Giờ chỉ còn đợi Narukara-san nói lời kết nữa là xong.
Tôi quay sang nhìn Narukara-san, nhưng cậu ấy vẫn đứng chôn chân tại chỗ, người run lên bần bật vì căng thẳng.
「Narukara-san……」
Tiếng gọi của tôi dường như chẳng hề lọt vào tai cậu ấy.
「──Sau đây tôi xin truyền đạt diễn biến tâm lý thiếu nữ mà tôi đã điều tra trước.」
「Hả?」
Giật mình bởi giọng nói bất ngờ của đàn chị Ataru, tôi ngoảnh mặt lại thì thấy chị ấy đang mỉm cười nhìn về phía này.
「Nếu chàng trai luôn mang lại dũng khí cho cô ấy dịu dàng nắm lấy tay và dẫn lối, xác suất vượt qua sự kiện này sẽ là một trăm phần trăm.」
「……Hả? Cái đó, rốt cuộc là đang nói ai……」
Đàn chị vẫn giữ nguyên nụ cười, chằm chằm nhìn về hướng này──hay đúng hơn là nhìn tôi.
Không lẽ…… là…… tôi!?
Chẳng biết từ lúc nào, không gian xung quanh đã trở nên tĩnh lặng. Đưa mắt nhìn quanh, tôi thấy Ritsu đã bước xuống khỏi bục giảng, tất cả chỉ còn chờ lời kết của Narukara-san. Nếu thiếu lời kết của Narukara-san thì sẽ thiếu đi cú hích cuối cùng. Việc có hoàn thành sự kiện này hay không cũng trở nên rất mơ hồ.
Cái này…… chẳng lẽ…… theo một nghĩa nào đó là đang đợi tôi sao!?
Tôi nhìn lại Narukara-san lần nữa, quả nhiên cậu ấy vẫn đang cứng đờ người vì run rẩy.
「Na, Narukara-san……」
「……」
Ngay lúc đó, trong đầu tôi xoay vần đủ thứ chuyện, nào là tương lai của mấy cậu học sinh cấp hai, lễ kết hôn của Utae, rồi tình cảm của Narukara-san, tất cả cuộn trào cùng lúc khiến đầu tôi như muốn nổ tung. Nhưng có một điều duy nhất tôi biết chắc chắn. Narukara-san muốn thực hiện lời kết này vì cậu ấy có điều muốn nhắn gửi đến mọi người. Tôi muốn…… ủng hộ điều đó!
「Narukara-san, đ…… đi thôi!!」
Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, đỏ lựng, trong khi đưa tay nắm lấy tay Narukara-san. Bàn tay cậu ấy nhỏ nhắn đến mức tưởng chừng có thể dễ dàng nắm trọn trong lòng bàn tay, và có lẽ do căng thẳng nên tay cậu ấy lạnh toát một cách kỳ lạ.
「Ta, Taketo-kun……!?」
Narukara-san chớp mắt liên hồi trước hành động bất ngờ, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Tiếp đó──chắc cũng giống như tôi──mặt cậu ấy đỏ bừng lên, và bàn tay ấy cũng nhanh chóng ấm dần.
「Cậu có điều muốn nói mà đúng không? Nào, đi thôi!」
Như để che giấu sự xấu hổ, tôi kéo phắt Narukara-san đứng dậy và cứ thế nắm tay cậu ấy đi về phía bục giảng. Narukara-san vì quá bối rối nên chẳng thốt nên lời, cứ thế lẽo đẽo theo sau tôi.
Khi đứng trên bục giảng, những ánh mắt đầy nghi hoặc của đám học sinh cấp hai đồng loạt đổ dồn về phía chúng tôi.
……Cũng phải thôi. Tự nhiên lại nắm tay nhau đứng ở chỗ này…… bình thường ai mà chẳng thắc mắc chứ.
Thế nhưng, tôi đang đứng bên bờ vực của việc đầu óc trống rỗng vì trót làm một hành động táo bạo trái với thường ngày. Khác xa với phong thái điềm tĩnh của một người đàn ông thành đạt, tôi hét lên với Narukara-san bằng một giọng điệu khá thô thiển: 「Rồi, nhờ cậu đấy!!」.
……Nghĩ lại thấy mình thật thảm hại……
Cậu ấy dù còn bối rối nhưng cũng cố gắng mở lời.
「Hô…… Hôm nay Fukune, c-có chuyện muốn nói với mọi người nên mới đứng ở đây.」
Nói xong với vẻ khá căng thẳng, cậu ấy ngắt quãng một chút. Rồi, cậu ấy siết chặt lấy tay tôi và từ từ tiếp tục câu chuyện.
「Thực ra Fukune nhé, hồi trạc tuổi mọi người ấy, đã có lúc Fukune không đến trường nữa. Có rất nhiều chuyện xảy ra, việc đến trường trở nên khổ sở, nên Fukune cứ lủi thủi một mình suốt. Nhưng mà, ở một mình cũng buồn lắm…… có một lần, Fukune đã định cố gắng đi học lại. Nhưng lúc đó, thời gian nghỉ học đã quá dài rồi…… nên không thể cứ thế mà đi học lại dễ dàng được nữa.」
Đám học sinh cấp hai im lặng lắng nghe câu chuyện của Narukara-san. Dù hoàn cảnh trốn học của họ khác với Narukara-san, nhưng có lẽ họ hiểu được cảm giác của cậu ấy.
「Mọi người tụ tập cùng bạn bè, chắc chắn mỗi ngày đều có nhiều chuyện xảy ra hơn so với Fukune lúc lủi thủi một mình, và có thể có bạn nghĩ rằng như thế là được rồi, nhưng mà…… nếu đến trường thì sẽ còn vui hơn rất nhiều đấy? Fukune nhé, khi lên cấp ba, Fukune đã bắt đầu đi học lại tử tế. Vì Fukune kết bạn kém nên ban đầu cũng chỉ có một mình thôi, nhưng dần dần nhé, Fukune đã có thể nói chuyện được với mọi người. Thế rồi, việc đến trường ngày càng trở nên vui vẻ hơn…… Hiện giờ, Fukune nhé, Fukune yêu trường học lắm.」
Có lẽ trong lúc nói chuyện, sự căng thẳng đã tan biến, Narukara-san nở một nụ cười với mọi người. Đồng thời, nơi khóe mắt cậu ấy cũng đọng lại chút nước. Chuyện thất bại trong buổi biểu diễn hòa nhạc, chuyện vì thế mà nghỉ học, chuyện quyết tâm vào Học viện Inspiration để cố gắng thêm lần nữa, và cả chuyện gặp gỡ mọi người trong học viện đã thay đổi biết bao điều…… Có lẽ vì nhớ lại quá nhiều thứ nên cảm xúc trong cậu ấy đã vỡ òa.
「Fukune nghĩ là nếu mọi người cũng đến trường, mọi người sẽ gặp gỡ được nhiều bạn bè hơn bây giờ, trải nghiệm được nhiều điều hơn bây giờ, và sẽ thấy vui hơn, vui hơn, vui hơn rấtttttt nhiều nữa. Vì thế nên nhé──mọi người thử đến trường xem sao?」
Đáp lại câu hỏi của Narukara-san, không gian xung quanh vẫn tĩnh lặng. Có lẽ mọi người đang bối rối khi đột nhiên nghe những lời này. Đám học sinh cấp hai đưa mắt nhìn nhau và bắt đầu xì xào bàn tán.
「──Tính sao đây?」
「──Tao nghỉ lâu quá rồi, giờ đi lại cũng hơi……」
「──Mà đằng nào thì cũng có theo kịp bài vở nữa đâu.」
Họ cứ mãi bàn ra tán vào với nhau mà mãi không chịu trả lời Narukara-san. Thấy cảnh đó, Ritsu không kìm được nữa bèn cất cao giọng.
「Các em! Sự hăng hái ban nãy đâu hết rồi!!」
Giật mình vì tiếng quát bất thình lình, đám học sinh thốt lên: 「Thầy Ritsu……」.
「Hừ…… Ngay lúc này đây, khi thầy sắp sửa bị Taketo cướp mất Narukara-san, vậy mà thầy vẫn dám đứng đây đối diện với các em với tư cách là một giáo viên, các em có hiểu cho…… cảm giác của thầy không hả!!」
……………Hả?
「──Dạ…… Thầy Ritsu, Taketo là ai vậy ạ?」
「──Mà cái tên đó…… là con trai đúng không ạ?」
「──Hả? Thầy…… không lẽ nào……」
「Các em! Các em đã học được gì trong giờ của tôi hả! Nếu suy nghĩ theo xác suất thì chuyện đó chẳng có gì là bất tự nhiên cả! Chuyện trường lớp của các em cũng vậy, cứ suy nghĩ theo xác suất là hiểu ngay thôi! Kẻ đến trường và kẻ không đến trường…… bên nào có xác suất làm cho cuộc đời các em phong phú hơn cao hơn!?」
Đám học sinh ngẩn tò te như thể vừa nghe phải điều gì đó vượt quá phạm vi hiểu biết của mình.
……Hay nói đúng hơn, ngay cả tôi cũng chẳng hiểu lắm Ritsu đang nói cái gì. Tôi…… bị Narukara-san cướp mất? Hay Narukara-san bị tôi cướp mất mới đúng nhỉ??
「Hiện giờ, với tư cách là một giáo viên, tôi đang chọn tương lai của các em thay vì hạnh phúc của cá nhân mình! Mau làm cho tôi yên tâm đi!!」
Trước những lời lẽ đầy nhiệt huyết──không biết có nên gọi là vậy hay không──của Ritsu, đám học sinh đồng loạt đứng dậy.
「「Thầy Ritsu! Chúng em sẽ làm thử xem sao!!」」
「Đúng thế! Phải có khí thế đó chứ!!」
Họ lại vây quanh Ritsu và thi nhau nói những lời chia tay nồng nhiệt.
Tôi khẽ thì thầm với Narukara-san đang đứng bên cạnh.
「Thế là cứu được thành phố rồi, nhưng mà…… nói sao nhỉ, việc mấy đứa trẻ đó thay đổi có khi lại khiến mình vui hơn ấy chứ.」
「Ừm. Fukune mong là mọi người sẽ tạo dựng được thật nhiều kỷ niệm vui vẻ ở trường.」
「Đúng vậy. Chắc chắn sẽ ổn thôi. Mà kể cũng lạ…… không ngờ lúc đó lại nhận được lời khuyên, hay đúng hơn là lời tiên tri tình yêu từ đàn chị Ataru……」
──Á! Vừa rồi…… mình lỡ miệng nói là tiên tri!!
「……Taketo-kun. Đừng có dùng cái đôi tay dính đầy mầm bệnh khiêu dâm vừa viết thứ văn hóa phẩm đồi trụy dơ bẩn ngày hôm qua mà chạm vào Fukune-san mãi thế chứ? Nếu mầm bệnh khiêu dâm của cậu lây sang thì cậu định chịu trách nhiệm thế nào đây? Hay là cậu định nhân cơ hội này mà ăn sạch sành sanh người ta? Quả không hổ danh là kẻ có tương lai được định sẵn là sẽ chết như một lão già dê cụ.」
……Hự. Đàn chị Ataru ở chế độ này vẫn mồm miệng độc địa như mọi khi……
Và rồi, nhờ câu nói vừa xong của chị ấy, tôi mới nhận ra mình vẫn đang nắm tay Narukara-san.
Tôi cuống cuồng buông tay ra và quay sang phía Narukara-san.
「Chuyện đó…… xin lỗi nhé, Narukara-san. Tự nhiên tớ lại làm chuyện kỳ quặc……」
「Không sao đâu. Cảm ơn cậu. Nhờ có cậu mà Fukune đã có thể nói rõ cảm xúc của mình.」
Vẫn còn đỏ mặt, cậu ấy mỉm cười có chút e thẹn và nhìn tôi chăm chú.
──Đột nhiên, tiếng kèn fanfar nổi lên khắp nơi. Cùng lúc đó, một chiếc rương kho báu từ trên trời rơi xuống và hạ cánh ngay trước mắt với một tiếng "Rầm!" long trời lở đất.
「Oa, là phần thưởng hoàn thành sự kiện kìa!」
Mắt Narukara-san sáng rực lên, cậu ấy liền đưa tay về phía chiếc rương kho báu.
──Piro riro rin♪
「Sách Đồng cảm - Giai đoạn Truyền thụ」
Nó là một vật phẩm giống với cuộn giấy 「Lời thoại quyết định - Giai đoạn Truyền thụ」 mà chúng tôi nhận được khi hoàn thành sự kiện đầu tiên. Rốt cuộc cuộn giấy này có ý nghĩa gì nhỉ?
Tôi mượn cuộn giấy từ Narukara-san, sờ thử để kiểm tra. Nhưng cũng giống như cuộn giấy đầu tiên, dù làm thế nào cũng không mở ra được.
「Sousai (Tổng Tài)…… rốt cuộc là đang âm mưu chuyện gì……」
Bất chợt, tôi nhận ra có một gã đàn ông đang đứng ở lối vào nhà thờ. Gã đứng quay lưng về phía bầu trời nhuộm màu đỏ thẫm nên bị ngược sáng, không nhìn rõ mặt. Nhưng tôi có thể thấy rõ gã đang mặc một chiếc áo happi màu hồng. Áo happi hồng…… đó là trang phục của câu lạc bộ người hâm mộ Utae.
「Hừm…… Vừa kịp lúc sát nút sao. Đành vậy thôi. Đây là mệnh lệnh của Ma Vương mà. Ta sẽ đưa các ngươi đi. Đến lễ cưới của Công chúa Utae và Ma Vương.」
Nghe những lời đó, tôi hiểu rằng chuyến hành trình của chúng tôi cuối cùng cũng sắp đi đến hồi kết.
「Thành công rồi…… Thế này là chỉ còn lại Ma Vương thôi……」
Tôi quỳ gối trước con quái vật thực vật khổng lồ vừa bị đánh bại. Dùng thanh kiếm đã được yểm ma lực nhờ sức mạnh của ma kiếm sĩ cắm xuống đất, tôi thở hắt ra một hơi dài. Kẻ vừa bị hạ gục là một trong Tứ Thiên Vương chỉ huy quân đoàn Ma Vương…… và cũng là kẻ cuối cùng.
Nhóm Dũng giả chắc hẳn vẫn chưa đến được chỗ Ma Vương. Nghỉ ngơi một chút rồi tôi phải nhanh chóng đuổi theo họ. tann
「──Gã đàn ông kia.」
Bất chợt, một giọng nói nghe như của một bé gái vang lên. Tôi vội vàng ngoảnh lại thì thấy một cô bé nhỏ nhắn đã đứng trước mặt từ lúc nào. Cô bé ăn mặc một bộ trang phục kỳ lạ, gần như bán khỏa thân, chỉ có những dây leo quấn quanh đỉnh ngực phẳng lì chẳng chút nhô lên và phía trong đùi.
「N-Ngươi là kẻ nào!?」
「Ta là Tứ Thiên Vương mà nhà ngươi vừa đánh bại đây. Nguyên bản ta là một tinh linh hoa. Do ma lực cường đại của Ma Vương mà ta bị kéo vào ma đạo.」
Nói rồi, tinh linh nắm lấy tay tôi và áp lên ngực mình. Vì không có độ nhô nên cảm giác khá cứng, nhưng lại mềm mịn và mướt mát đúng như hình hài của một thiếu nữ.
「Ta sắp héo tàn rồi. Trước lúc đó…… cái đó…… nhà ngươi có thể thụ phấn cho ta không?」
「Thụ…… Thụ phấn á!?」
「Hừm…… Nếu ngươi thấy ngại thì đành chịu vậy. Ta cũng cần phải duy trì nòi giống mà.」
Khoảnh khắc đó, một mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ người tinh linh…… Vừa ngửi thấy, ý thức tôi vụt tắt trong chốc lát, và khi nhìn thấy tinh linh trước mặt lần nữa, tôi đã bị dục vọng muốn ngấu nghiến đối phương xâm chiếm và ôm chầm lấy cô ta.
「Cũng mấy trăm năm rồi ta mới làm chuyện này…… Nhẹ nhàng thôi nhé.」
Tôi đè ngửa tinh linh xuống đất và cướp lấy đôi môi ấy. Có lẽ do kích thước cơ thể quá chênh lệch nên đôi môi của tinh linh thật nhỏ bé, hệt như một nụ hoa đúng với cái tên tinh linh hoa. Muốn đưa lưỡi vào nhưng chỉ mới lách đầu lưỡi qua thôi đã lấp đầy khoang miệng cô ta rồi.
「Ư, ưm…… ư……」
Tinh linh bị lưỡi tôi lấp đầy miệng nên chẳng thể thốt nên lời.
Khi tôi lướt tay xuống vùng háng, một cảm giác ướt át nóng hổi rỉ ra từ giữa những dây leo.
「Ưm…… ư phù…… ưm」
Chỉ mới chạm tay lên lớp dây leo che chắn bên ngoài thôi mà dường như tinh linh đã nảy sinh khoái cảm. Khuôn mặt non nớt chìm trong hoan lạc, đôi mắt lờ đờ nhìn tôi chăm chú.
Do cơ thể tinh linh quá nhỏ bé, tôi gần như phủ kín lên người cô ta mà tiếp tục vuốt ve.
Tôi ngừng hôn để lấy hơi và nhổm người dậy. Lúc này, tinh linh mới được giải phóng đôi môi và cất tiếng.
「Chết thật…… Thuốc có tác dụng mạnh quá rồi. Ta đã bảo nhẹ nhàng thôi mà…… nhưng mà, cũng không tệ đâu.」
Dù nghe thấy tiếng tinh linh nói nhưng chẳng hiểu sao tôi không thể phản ứng lại. Tôi dồn lực vào những ngón tay vẫn đang đặt ở vùng háng đối phương, ấn mạnh và thúc lên liên hồi qua lớp dây leo.
「Ưm…… a, đừng mà…… ưm」
Tiếng rên rỉ vang lên với tông giọng cao vút như một thiếu nữ. Nghe âm thanh ấy, tôi bỗng có ảo giác như mình đang cưỡng bức cô ta, dù rõ ràng tôi mới là người bị lợi dụng.
Vẫn giữ tay ở vùng háng, tôi hạ đầu lưỡi xuống bộ ngực phẳng lì và từ từ liếm láp. Làn da mềm mịn như dính chặt lấy lưỡi tôi mà chuyển động.
「Phù…… Ngươi cũng là một gã đàn ông khá đấy chứ. Ta thì sắp héo tàn rồi, nhưng ta không muốn để ngươi chết đâu.」
Tinh linh vòng đôi tay nhỏ bé lên như muốn ôm lấy tôi. Do tay quá ngắn nên thực tế cô ta chỉ chạm được vào hông tôi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được thứ gì đó giống như tình cảm ấm áp từ tinh linh này.
「Cẩn thận đấy nhé. Ma lực của Ma Vương còn cường đại gấp nhiều lần những gì ngươi tưởng tượng đấy……」
Nói rồi, tinh linh dang rộng hai chân như đóa hoa bừng nở, và lớp dây leo che phủ phần thân dưới bắt đầu từ từ tuột ra.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
