Chương 06 Địch hay Bạn!? Vũ khí cuối cùng của chúng ta
.6Địch hay Bạn!? Vũ khí cuối cùng của chúng ta
──Nen nen korori yo, okorori yo.
──Bé ngoan hãy ngủ cho ngoan nào.
Người phụ nữ nằm bên cạnh tôi cất giọng hát tuyệt mỹ. Một bài hát ấm áp, bao bọc lấy tâm hồn. Nhan sắc kiều diễm chẳng kém gì thần tượng cùng chiếc mặt dây chuyền hình trái tim cô luôn đeo trên cổ để lại ấn tượng sâu sắc.
「Anh sắp đi rồi sao?」
「Đến giờ rồi.」
「Anh lúc nào cũng bỏ em lại để đi đâu đó. Nếu em là gánh nặng, hãy cứ nói ra...」
Người phụ nữ bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Vì cả hai đều không một mảnh vải che thân, tôi cảm nhận rõ rệt hơi ấm từ cơ thể cô ấy truyền sang. Bộ ngực mềm mại, cánh tay thon thả của người phụ nữ ấy giờ đây hiện hữu ở nơi này chỉ để ôm lấy tôi.
「Em, em... vì anh, em có thể dâng hiến tất cả mà...」
Điều đó tôi biết rõ. Vì thế, tôi không muốn nghe thêm nữa. Tôi áp môi mình lên môi người phụ nữ như để chặn lại lời nói, rồi vòng tay ôm lấy cơ thể cân đối ấy. Không chỉ gương mặt, mà giọng nói, cơ thể của cô ấy đều đẹp đẽ vô ngần.
「Ưm... á... đừng đi...」
「Sao em lại nói những lời như vậy? Chẳng phải em đã tận hưởng đủ rồi sao?」
「Em, em muốn có anh.」
Người phụ nữ ôm siết lấy tôi thật chặt như muốn níu giữ. Nhưng cánh tay mảnh khảnh ấy cũng có giới hạn. Tôi tinh quái gỡ tay cô ấy ra, rồi ôm chặt lấy cả đôi tay đó để cô không thể cử động. Và rồi, tôi bắt đầu để lưỡi mình trườn đi theo ý thích. Từ vành tai xuống gáy, từ bờ vai xuống bầu ngực...
「Anh, lúc nào cũng vậy... Chỉ muốn ôm ấp em theo hứng thú của riêng mình...」
「Tôi chẳng thấy có gì là xấu cả.」
「...Hát ru. Em sẽ hát khúc hát ru, nên chúng ta hãy cùng ngủ ở đây nhé?」
「Tôi thích bài hát của em... nhưng xin lỗi nhé. Tôi vẫn còn việc phải làm.」
Nước mắt trào ra từ đôi mắt người phụ nữ. Tôi liếm nhẹ như muốn lau đi, rồi lại áp môi lên môi cô ấy, quấn quýt đầu lưỡi để trả lại dư vị mặn đắng của những giọt nước mắt vừa nếm trải.
「Taketo, cuối cùng thời khắc ấy cũng đến rồi. Hy vọng của chúng ta... không, hy vọng của đất nước này cuối cùng đã ra đời!」
Ran nắm chặt nắm đấm trước chiếc máy tính đặt trong căn cứ bí mật, ghé sát mặt vào màn hình với vẻ đầy phấn khích. Raika và Naruko bước lại gần, nhìn vào máy tính với vẻ tò mò.
「Nói là của đất nước thì hơi quá lời đấy.」
「Đừng có nói ngốc nghếch thế! Nhờ có tôi mà biết bao nhiêu cuộc cách tân kỹ thuật đã được thực hiện đấy! Có một công nghệ khiến cả thế giới tự hào được sinh ra nhờ vào việc phục vụ cho mục đích của tôi, chẳng phải là chuyện tốt quá còn gì!!」
「...Thay vì nói là nhờ Ran, thì phải nói là nhờ các kỹ sư đáng thương bị xoay như chong chóng bởi khả năng cracking của Ran thì đúng hơn, và việc đặt tư dục của Ran lên trên cả công nghệ khiến thế giới tự hào thật là kỳ quặc và──」
Ran chẳng thèm nghe tôi nói, cô nàng tiếp tục công việc bằng cách gõ bàn phím với tốc độ như đạn bắn.
「Taketo-chan, có chuyện gì vậy ạ?」
「Nghe nói cuối cùng Robo-Fukune-chan cũng hoàn thành rồi.」
Naruko lấy tay che miệng thốt lên 「Ái chà」, rồi nắm lấy tay tôi và mỉm cười.
「Cuối cùng cũng làm được rồi nhỉ.」
「Chúc mừng cả Naruko nữa. Nghe nói chương trình đó bán được mười triệu yên lận cơ mà.」
「Vâng. Thật vui vì em có thể đóng góp cho sự hoàn thiện của Robo-Fukune-chan. Nhưng mà, chỉ mình em xong phần kiểm tra trước... cảm giác cứ thấy có lỗi sao ấy.」
「Em nói gì vậy. Anh đang rất mong chờ những cử chỉ của Robo-Fukune-chan đấy.」
「Nghĩ đến việc chuyển động của mình được lập trình vào đó, em cảm thấy tâm trạng có chút phức tạp.」
Naruko nhìn vào màn hình máy tính, cười ngượng ngùng.
「Chuyện đó để sau đi Taketo. Cậu đã hoàn thành kịch bản tất sát chưa đấy?」
Ran bất ngờ ngừng gõ phím, quay sang trừng mắt nhìn tôi.
「V, vì nghe bảo việc hoàn thiện Robo-Fukune-chan bị chậm trễ, nên tớ đang trong giai đoạn nâng cao chất lượng, hay nói đúng hơn là không phải tớ ngừng viết, mà là đang ở giai đoạn nâng cao chất lượng, nhưng có khả năng là sẽ tốn thời gian tương đương với việc bị bí ý tưởng, nên nếu được thì tớ muốn cậu chờ thêm vài ngày nữa──」
「Vậy thì đưa tôi đọc phần đã hoàn thành đi.」
「Không... đưa một tác phẩm chưa hoàn thiện đến tay độc giả thì đi ngược lại tín nghĩa của một nhà văn──」
「Vậy thì hoàn thành nó trước sáng mai đi.」
「Cái đó... nếu được thì tớ muốn xin thêm khoảng ba ngày, xét đến rủi ro nếu không cưa đổ được Botan-senpai bằng một kịch bản chất lượng thấp thì việc chờ ba ngày cũng là bất đắc dĩ──」
「Cậu, thật sự là đang viết đấy chứ?」
Bị Ran dọa nạt, tôi cứng họng.
Thực ra kịch bản cho Robo-Fukune-chan hoàn toàn chưa tiến triển chút nào. Cứ nghĩ đến việc đó là truyện khiêu dâm về Narukara-san là tôi lại không thể nào viết nổi. Mà chẳng hiểu lý do tại sao, chỉ có việc luyện tập thể dục cho bài kiểm tra tài năng là tiến bộ, thực tế là bây giờ tôi đã sắp thực hiện được đòn Dragulescu rồi. Hôm nay tôi ghé qua FBI cũng là vì đã thấy được manh mối để chinh phục bài kiểm tra tài năng.
「Ran-oneesama. Dù sao thì việc tinh chỉnh cuối cùng cho Robo-Fukune-chan cũng thực hiện ở đây, nên chị có thể chờ đến tối mai được không ạ?」
「...Cũng phải. Vậy thì mang kịch bản tất sát đến đây trước tối mai nhé.」
「Tối mai thì hơi gấp──」
「Cậu còn định trì hoãn thêm nữa hả?」
Lại bị Ran dọa, tôi hết đường thoái lui.
「...Tớ sẽ cố gắng hết sức.」
Vừa dứt lời, tôi lao thẳng ra cửa sổ, nắm lấy dây thừng và nhảy xuống rời khỏi phòng Raika. Tôi chạy vội về phòng mình, ngồi vào bàn làm việc.
「Nguy to rồi... nếu là truyện khiêu dâm về người khác thì mình viết được ngay...」
Tôi ngồi trước tờ giấy trắng tinh, mồ hôi rịn trên trán, tay nắm chặt chiếc bút chì kim.
...Phải nghĩ ra cách gì đó hay ho mới được. Vốn dĩ tôi đã từng rời FBI một lần rồi mới quay lại. Nếu còn tiếp tục thất bại nữa thì không biết sẽ bị Ran nói gì và làm gì nữa. Chọc giận một Ran Onee-sama mang đậm chất Bách hợp (Yuri), người có thể thản nhiên đi trên cây cầu nguy hiểm cấp quốc gia, thì một thằng con trai như tôi sẽ phải chịu hình phạt thế nào đây──.
「Đúng rồi! Nghĩ kỹ thì Botan-senpai là dân Bách hợp mà!」
Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi lóe lên một ý tưởng. Đã thế này thì phần sau sẽ nhanh thôi. Tôi nắm lại bút chì kim, viết một mạch lên trang giấy.
Đêm hôm sau, khi tôi đến phòng Raika, chẳng hiểu sao Narukara-san lại đang ở đó trong chiếc áo choàng trắng.
「Narukara-san, sao cậu lại ở chỗ này?」
「Đây là phòng của Fukune mà.」
「Hả? Đây là phòng của Raika mà...」
「Từ hôm nay, đây là phòng của Fukune.」
「Nhưng ở đây có cả phòng rửa ảnh nữa, Narukara-san, khó sống lắm đúng không?」
「Không sao. Fukune chỉ cần có ổ cắm điện là sạc pin được ở bất cứ đâu.」
「Sạc pin? Cậu đang nói chuyện gì vậy──」
「Cậu đang hỏi đáp nghiêm túc cái gì thế hả. Chỉ là đặt tạm ở đây thôi.」
Raika đang nằm dài trên giường, nhìn tôi với vẻ ngán ngẩm.
「Đặt là thế nào...」
Tôi không hiểu ý nghĩa là gì, đưa mắt nhìn Narukara-san, cô ấy chỉnh đốn trang phục rồi cúi chào tôi.
「Rất vui được gặp anh. Nếu tôi nhớ không nhầm... anh là Akutagawa Taketo-san nhỉ. Fukune còn có tên gọi khác là Robo-Fukune-chan. Từ hôm nay mong được anh giúp đỡ.」
Nghe câu thoại đó, tôi sững sờ. Tôi không thốt nên lời, cứ nhìn đi nhìn lại Narukara-san trước mặt.
「Là người thật... đúng không? Lại đang mộng du hay kiểu thế đúng không?」
「Đã bảo tối nay Robo-Fukune sẽ được giao đến mà. Đó là Robo-Fukune hàng thật giá thật đấy.」
Nhìn thế nào cũng không giống robot... Nhìn thế nào cũng là người thật...
Tôi nhìn chằm chằm vào Robo-Fukune-chan trước mặt như để xác nhận lại lần nữa.
「...Đúng là đẳng cấp quốc gia.」
Dùng thứ này vào mấy chuyện rắc rối tình cảm ở chốn này có ổn không đấy. Tôi cảm thấy đây là một phát minh khá mang tính cách mạng...
Ran bước ra từ sau tấm vách ngăn, đắc ý xoa đầu Robo-Fukune-chan.
「Cậu không thấy tuyệt vời sao? Giọng nói của Fukune-chan, chức năng tái hiện cử chỉ dễ thương của Fukune-chan, cả chương trình mô phỏng tính cách ngây ngô cũng hoàn hảo. Và điểm nhấn là cái này!」
Ran đưa cánh tay đang giấu sau lưng ra trước, cho thấy cây kèn clarinet đang cầm trên tay.
「Không lẽ...」
Tôi lẩm bẩm, Ran mỉm cười đầy thách thức và đưa cây kèn clarinet cho Robo-Fukune-chan.
「Fukune, cô giáo bảo buổi tối phải thổi kèn ở tòa nhà âm nhạc...」
「Không sao đâu. Chị đã xin phép cô giáo rồi. Em thổi thử xem nào.」
Chuyện xin phép cô giáo chắc chắn là nói dối, nhưng Robo-Fukune-chan ngoan ngoãn tin lời Ran, nâng cây kèn lên và bắt đầu chơi một cách từ tốn.
──Giai điệu vang lên mộc mạc và ấm áp, chính xác là tiếng đàn của Narukara-san. Chân thực đến mức này, tôi bắt đầu không thể nghĩ Robo-Fukune-chan là ai khác ngoài Narukara-san.
「Sự kết hợp giữa việc phát lại tiếng đàn của Fukune-chan qua loa siêu cao cấp và kỹ thuật air-clarinet (giả vờ thổi) đấy. Thế này thì nhìn kiểu gì cũng là người thật nhỉ.」
Giống người thật quá làm tôi thấy mất tự nhiên. Hay đúng hơn là, hiện tại tôi đang cố gắng để làm hòa với người thật, nhưng chừng nào nỗ lực đó chưa có kết quả thì dù có cơ hội làm hòa tôi cũng cố tình tránh né, nên nhìn thấy Robo-Fukune-chan giống hệt người thật chỉ khiến tôi cảm thấy tâm trạng vi diệu.
「À ừm... kịch bản coi như đã xong rồi, tớ về được chưa?」
Tôi đưa kịch bản cho Ran, rồi nhanh chóng đi về phía cửa sổ nắm lấy dây thừng.
「Chờ chút đã! Bây giờ tôi sẽ cho Robo-Fukune-chan học thuộc, cậu cũng phải ở lại xem. Nếu kịch bản là đồ bỏ đi thì cậu phải viết lại ngay tại chỗ đấy.」
「Không, nhìn Robo-Fukune-chan làm tâm trạng tớ cứ thấy sao sao ấy...」
Ran nghe tôi nói vậy liền cười đầy ẩn ý.
「Fukune-chan dạo này cứ ủ rũ lạ lắm, nên mấy đứa em gái của tôi đã lo lắng bắt chuyện thử.」
「Hả, thế á... Rồi... sao nữa?」
「Muốn biết không?」
「Chuyện đó...」
「Muốn kể cho cậu nghe lắm, nhưng tôi đang lo về độ hoàn thiện của kịch bản tất sát nên chẳng thể nói được đâu nha. Nếu không xem diễn xuất của Robo-Fukune-chan để xác nhận chất lượng kịch bản, thì hiện tại tôi hoàn toàn không có chút dư dả nào để kể chuyện cho cậu đâu nha.」
「...Biết rồi. Xem là được chứ gì.」
Tôi đành bỏ cuộc, ngồi xuống tại chỗ và chờ Robo-Fukune-chan học xong kịch bản.
Chẳng bao lâu sau, màn diễn bắt đầu, mọi người đều chăm chú nhìn──.
…………………………………………………………………………………………………………
………………………………………………………………………………………………………….
「A, Fukune-chan của tôi~!!」
「K... Khủng khiếp, nhân cách sụp đổ hoàn toàn luôn rồi ạ...」
Ran và Naruko bàng hoàng nhìn Robo-Fukune-chan, đứng chết lặng.
「...Hả? Có gì không ổn sao?」
Tôi ngạc nhiên hỏi, Ran lao tới túm chặt lấy cổ áo tôi.
「Quá không ổn luôn ấy chứ! Cái đó mà là Fukune-chan hả!? Cái đó mà là kịch bản tất sát hả!?」
「Nghe tớ nói đã! Tớ đã suy nghĩ rồi!! Botan-senpai là dân Bách hợp đúng không!? Vậy thì──」
「Thôi thế này cũng được rồi chứ? Không cần thiết phải là kịch bản giống Narukara, thế này có khi bà chị đó lại thích ấy chứ.」
Raika đang nằm trên giường nói với vẻ phiền phức, rồi một mình bỏ ra khỏi phòng.
Trong phòng bao trùm một bầu không khí vi diệu khó tả.
...Chẳng lẽ là do kịch bản của mình sao? Nhưng mình nghĩ không có kịch bản nào thích hợp hơn để cưa cẩm Botan-senpai đâu...
「Cái kịch bản ngu ngốc của Taketo, giờ không còn ở mức độ có thể sửa chữa hay gì nữa rồi... Cuộc thi vẽ tranh của Fukune-chan hạn chót là đầu tuần sau, mà mai là thứ Sáu rồi. Đã bước vào cuối tuần cuối cùng nên Botan-senpai cũng sẽ nghiêm túc nhắm vào Fukune-chan. Giờ mà còn đợi kịch bản mới rồi thẩm định thì không kịp chuẩn bị tác chiến mất... Đành phải chấp nhận dùng nguyên cái kịch bản ngu ngốc này thôi. Tôi sẽ đặt cược vào khả năng của Robo-Fukune-chan! Bỏ qua cái kịch bản ngu si, tôi đặt cược vào độ hoàn thiện của Robo-Fukune-chan!!」
...Kịch bản mình viết cực kỳ nghiêm túc, thế mà bị nói thậm tệ thật...
「Tối mai, chúng ta sẽ thực hiện Nhiệm vụ Cuối cùng! Mọi người hãy giác ngộ đi!!」
Ran tuyên bố mạnh mẽ, Naruko gật đầu như nuốt lấy từng lời. Tôi lặng lẽ quan sát tình hình, bất chợt Ran nhìn tôi cười, nhưng chỉ cười bằng mắt.
「Nhắc mới nhớ, về Fukune-chan thật ấy, khi mấy đứa em gái của tôi lo lắng định hỏi chuyện, nghe nói cậu ấy chỉ nhìn về phía cậu một thoáng rồi lẩm bẩm 『Bị ghét mất rồi...』 đấy. Taketo đang cố gắng ở FBI vì Fukune-chan thế mà, hai người hiểu lầm nhau quá nhỉ.」
Chạy hết tốc lực rồi chống tay lên ngựa nhảy nhào lộn một vòng, nương theo đà đó xoay người thêm hai vòng nữa, cuối cùng vừa chiến đấu với nỗi sợ hãi va chạm xuống sàn vừa liều mạng nhào lộn vòng thứ ba và xoay nửa vòng người──Tiếp đất!
「Thành công rồi! Cuối cùng cũng làm được đòn Dragulescu rồi!!」
Tôi vô thức nắm tay làm tư thế chiến thắng, nhìn về phía Kai-senpai.
「Hừm. Vẫn còn non nớt lắm, nhưng đúng là Dragulescu rồi.」
Senpai nói xong liền tiến lại gần tôi, vỗ mạnh vào lưng tôi một cái.
「Làm tốt lắm!!」
「Hự...」
Được khen thì vui thật, nhưng bị sức mạnh trâu bò của senpai vỗ vào lưng làm tôi tắc thở. Chắc chắn giờ trên lưng tôi đang in hằn dấu tay đỏ chót của senpai...
「Về ngủ kỹ để chuẩn bị cho trận đấu ngày mai đi.」
「Trận đấu?」
「Mày ngốc hả?? Thời hạn chinh phục phòng cạm bẫy sắp hết rồi. Sáng sớm mai tao sẽ làm chứng cho, mau mau mà thách đấu và chinh phục nó đi.」
Cái đó, không phải trận đấu mà là bài kiểm tra ạ...
「Trả lời đâu!」
「RÕ!!」
Tôi trả lời gần như theo phản xạ có điều kiện. Thật buồn khi thấy bản thân ngày càng trở nên giống dân thể thao kể từ khi bài kiểm tra tài năng bắt đầu.
Tuy nhiên, đêm nay chắc tôi không ngủ được nhiều đâu. Bởi vì──.
「Đi nào. Nhiệm vụ Cuối cùng, bắt đầu!!」
Cùng với tiếng gọi của Ran, chúng tôi rời khỏi phòng Raika. Mọi người đều mặc bộ đồ liền thân (jumpsuit) màu đỏ đặc chế có thêu chữ 「FBI」 trên ngực. Đây là đồng phục cho nhiệm vụ cuối cùng mà Ran đã đặt làm cùng với Robo-Fukune-chan. Màu đỏ nghe đâu là màu tượng trưng cho Narukara-san.
「Cơ mà màu sắc lòe loẹt thật...」
Tôi lập tức chui vào ống thông gió và biến mất. Là con trai nên tôi không thể tự do di chuyển trong ký túc xá nữ.
『Cuối cùng cũng đến nhiệm vụ cuối cùng rồi nhỉ.』
Giọng Naruko vang lên trong bộ đàm.
「Cuộc thi vẽ tranh mà Narukara-san tham gia sắp hết hạn rồi, tớ nghĩ Botan-senpai cũng sẽ nhắm vào Narukara-san một cách nghiêm túc. Chắc chị ta cũng bức xúc vì bị FBI cản trở suốt thời gian qua mà.」
『Em làm nhiệm vụ canh gác, lúc nào cũng thót tim lo Fukune-san bị tấn công. Giờ chỉ còn biết đặt cược vào Robo-Fukune-chan thôi. Nếu được thì em mong Botan-senpai sẽ hạnh phúc mãi mãi bên Robo-Fukune-chan.』
「...Tinh hoa của khoa học, dự án cấp quốc gia, lại được sử dụng một cách lãng phí hết mình như vậy đấy.」
Trong lúc nói chuyện với Naruko qua bộ đàm, tôi đã đến địa điểm được chỉ định. Nhân vật chính lần này hoàn toàn là Robo-Fukune-chan. Tôi và Naruko chỉ cần đóng vai phụ để khuấy động kịch bản là được. Nhân tiện thì Raika... đương nhiên đã biến mất khỏi mắt chúng tôi trước khi nhiệm vụ bắt đầu.
『Taketo-chan. Nhiệm vụ cuối cùng, nhất định phải thành công nhé.』
「Tất nhiên rồi. Đó chính là──FBI mà?」
『Thật đáng tin cậy.』
『──Hừm. Taketo cuối cùng cũng ra dáng FBI rồi đấy.』
Giọng Ran xen vào bộ đàm. Trước khi tôi kịp đáp lại, Ran nói dồn dập.
『Taketo, Naruko. Mục tiêu sắp xuất hiện rồi.』
『Đã rõ. Shuyaku Naruko, sẽ dẫn dụ mục tiêu vào lưới tình.』
「Bên này cũng đã rõ. Akutagawa Taketo, sẽ đạo diễn tình yêu cho mục tiêu.」
Ngay sau khi tiếng bộ đàm dứt, Botan-senpai xuất hiện ở hành lang. Khi tôi đang quan sát từ ống thông gió, cùng lúc đó Naruko xuất hiện và bắt chuyện với đàn chị.
「Botan-senpai... Naruko dù không thể đến được với chị... nhưng... chính vì thế, em đã quyết định sẽ ủng hộ tình yêu của chị!」
「Ái chà, sao thế nàyyy. Tình yêu của chị là sao cơ ☆」
「Naruko biết mọi chuyện về chị. Vì vậy hôm nay, em muốn ít nhất chính tay Naruko sẽ kết nối tình cảm của hai người!」
Naruko vừa nói xong, từ góc hành lang, Robo-Fukune-chan trong bộ đồng phục Học viện Inspiration xuất hiện. Thấy vậy, Botan-senpai tỏ vẻ ngạc nhiên.
「Fukune-cha~n. Cất công ra đón chị sao?」
Khoảnh khắc đó, tôi phát âm thanh tiếng sóng biển từ ống thông gió và bắt đầu thả mùi hương của biển ra xung quanh.
「Botan-senpai... Fukune, xin lỗi vì mãi không thể nói thật lòng mình...」
「Ô kìa? Rốt cuộc là có chuyện gìiii?」
「Fukune... không giỏi ăn nói lắm... nên lo lắng không biết có truyền đạt được không...」
Robo-Fukune-chan thốt ra từng lời như đang e thẹn... Botan-senpai thấy vậy, có lẽ đã nhận ra điều Robo-Fukune-chan định nói, chị ấy thốt lên 「Ái chà」 rồi nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc đỏ của Robo-Fukune-chan.
「Không sao đâuuu. Giữa chúng ta không cần lời nói. Vì chúng ta đã luôn hiểu nhau mà, đúng không?」
「Botan-senpai...」
Tiếng sóng vỗ bờ vang vọng khắp nơi. Tiếp đó, tôi xịt mạnh hương biển ra xung quanh. Đúng vậy──nơi đây giờ là bãi biển của tuổi thanh xuân!!
「Tình cảm của Fukune, em đã gửi gắm vào bài nhạc. Chị nghe giúp em nhé?」
「Tất nhiên rồiii ♪」
Giữa tiếng sóng biển, Robo-Fukune-chan nhẹ nhàng nâng cây kèn clarinet lên. Âm thanh vang lên từ chiếc loa siêu cao cấp mộc mạc và ấm áp──đâu có, nó hoàn toàn trái ngược, đó là một bản độc tấu clarinet siêu tốc độ!! Còn về phần air-clarinet thì chỉ có thể gọi là thần sầu──ngón tay lướt như đạn bắn!!
「Robo-Fukune-chan, thật đáng sợ...」
Đương nhiên bản nhạc này còn dữ dội và cuồng nhiệt gấp mấy lần nhạc Heavy Metal do một ban nhạc nghiệp dư chơi!!
Robo-Fukune-chan thổi xong bài nhạc, nhẹ nhàng đưa đầu ngón tay lên ngang tầm mặt.
「──Senpai, chị có hứng thú với kỹ thuật ngón tay của Fukune không?」
Robo-Fukune-chan mỉm cười diễm lệ... Nhưng trong đôi mắt ấy chứa đựng tia sáng đầy thách thức, nhìn chằm chằm vào đàn chị như muốn xuyên thấu. Thú thật, đến thằng con trai như tôi nhìn ánh mắt đó còn thấy rùng mình──.
「Nếu đây thực sự là lời thoại của Narukara-san thì... diễn biến kinh khủng thật.」
Tự mình viết kịch bản mà tôi cũng phải nín thở. Theo tính toán của tôi, việc kết hợp tính cách của Narukara-san với yếu tố Bách hợp của Ran sẽ tạo ra một sự tương phản khủng khiếp, và sự bất ngờ đó sẽ đánh thẳng vào trái tim của Botan-senpai.
「F, Fukune-chan... Rốt cuộc em bị sao thế? Hôm nay em lạ lắm nhaaa??」
「Fukune lúc nào cũng nghiêm túc. Em sẽ dùng kỹ thuật ngón tay với chị một cách nghiêm túc. Em sẽ tấn công chị bằng những ngón tay như đạn bắn.」
「Hả...?」
Botan-senpai đỏ mặt, không nói nên lời. Trước mặt Botan-senpai như vậy, Robo-Fukune-chan càng làm ánh mắt thách thức thêm mạnh mẽ, tiến lại gần đàn chị, đưa tay vuốt cằm bắt chị ấy nhìn về phía mình.
「Fukune-chan... em định tấn công chị thật saooo?」
「Tất nhiên là thật rồi.」
「Cái đó... nhẹ nhàng thôi... nhé?」
Botan-senpai nắm lấy vạt áo đồng phục của Robo-Fukune-chan, nhắm mắt lại và hơi chu môi ra phía trước.
...T, tư thế chờ hôn!?
「Đúng là tấn công bằng sự tương phản (gap moe). Thể hiện sự tương phản là cơ bản của tình yêu mà lỵ. Nhưng độ tương phản của Robo-Fukune-chan──vẫn chưa dừng lại ở đó đâu!!」
Tôi vô thức nắm chặt tay ướt đẫm mồ hôi, nhếch mép cười.
「Nào, làm đi Robo-Fukune-chan! Hôn hít thì thường quá! Đừng có dừng lại ở mức một cặp đôi bình thường an toàn! Bởi vì chúng ta là F.B.I! Cần phải nắm quyền chủ động trong mối tình này! Ngay lúc này, hãy dùng câu tán tỉnh đó để──hạ gục Botan-senpai!!」
Không biết có phải phản ứng lại lời tôi hay không, Robo-Fukune-chan ghé sát mặt vào Botan-senpai, thì thầm vào tai chị ấy.
「──Botan-senpai, em muốn chị trở thành em gái của Fukune.」
「──Hả!? E... Em gáiii!?」
Botan-senpai đang ở tư thế chờ hôn bỗng mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Robo-Fukune-chan.
「Đúng vậy. Fukune muốn chăm sóc cho Botan-senpai.」
「Ch, chăm sóc ư...」
「Với tư cách là chị gái (Onee-sama) của Botan-senpai, từ nay em muốn cố gắng vì chị.」
Botan-senpai đứng chết lặng tại chỗ, tê dại như bị sét đánh.
………………………………………………………………………………………………………….
Xung quanh chỉ còn tiếng sóng biển rì rào.
…………………………………………………………………………………………………………
………………………………………………………………………………………………………….
「F, F, Fukune-cha~~~~~n!!」
Botan-senpai vì quá cảm động, nước mắt lưng tròng ôm chầm lấy Robo-Fukune-chan. Không biết là đã thực sự chấp nhận làm em gái hay bị cảm động bởi sự khẳng định đáng yêu của Robo-Fukune-chan, nhưng tôi nghĩ cái nào cũng được. Tóm lại là giờ đây, Botan-senpai sẽ sống những ngày tháng hạnh phúc bên Robo-Fukune-chan.
Khi tôi đang quan sát hai người họ từ ống thông gió, Naruko bò đến bên dưới tôi.
「...Cơ mà kịch bản này mạnh đô thật đấy ạ.」
「Không... anh nghĩ là nếu đưa yếu tố Bách hợp của Ran, người được cả bạn đồng trang lứa gọi là 『Onee-sama』 vào, thì sẽ tạo ra được kịch bản tất sát chuyên dùng để đối phó với dân Bách hợp...」
『──Chờ chút! Hóa ra cái đó là lấy tôi làm nguyên mẫu hả!?』
Giọng Ran vang lên trong bộ đàm. Hình như tôi vẫn bật bộ đàm khi nói chuyện với Naruko.
「Ran-oneesama, giờ chị mới biết sao. Em đã nhận ra ngay từ đầu rồi ạ.」
「Nó y hệt thế nên tớ cứ tưởng Ran nhận ra rồi chứ.」
『Y hệt ở chỗ nào hả!?』
「Chỗ nào thì... hả?」
Tôi nhìn sang Naruko, cô nàng đỏ mặt cúi gầm xuống.
「Đấy, đến Naruko còn xấu hổ quá không nói nên lời kìa.」
Nghe vậy, Ran vội vã nói vào bộ đàm.
『Này! Ý cậu là tôi đã làm gì xấu xa hả!?』
「Không phải xấu, mà là quá khủng?」
Tôi buột miệng trả lời, Ran liền nói vào bộ đàm với giọng trầm thấp run rẩy.
『Taketo... đứng yên đó đợi tôi. Tôi có nhiều điều muốn nói và muốn làm trực tiếp với cậu lắm.』
...Ng, nguy hiểm rồi.
「Naruko, anh chuồn đây!」
Tôi vội nói rồi định di chuyển trong ống thông gió, nhưng Naruko phớt lờ tôi, tiến lại gần Robo-Fukune-chan. Rồi cô nàng nắm lấy một chỏm tóc ngủ bù xù, nở nụ cười đầy ẩn ý về phía tôi, và bẻ cụp chỏm tóc đó xuống như gạt một cái cần gạt 「Cạch!」.
...Cạch?
「Chế độ, chuyển từ Fukune sang Samurai. Từ giờ ta sẽ phụng sự Chủ nhân.」
...Hả? C, cái gì vậy?? Ro... Robo-Fukune-chan?? Với lại, Samurai là sao??
Robo-Fukune-chan tung một cú chặt tay vào gáy Botan-senpai đang ôm mình, khiến đàn chị bất tỉnh ngay lập tức. Sau đó nó lục lọi gì đó trong quần áo của Botan-senpai──và lấy ra một chiếc chìa khóa.
「Này, Robo-Fukune-chan! Rốt cuộc cậu đang làm cái gì vậy!?」
Robo-Fukune-chan phớt lờ tiếng gọi của tôi, bất ngờ lao vụt đi.
「Đã bảo chờ chút mà!!」
Mặc kệ Naruko đang đứng thản nhiên bất động một cách khó hiểu, tôi nhảy xuống khỏi ống thông gió và vội vã đuổi theo Robo-Fukune-chan. Nhưng đang đuổi theo thì tôi bất ngờ đụng mặt Ran. Vừa gặp, Ran đã túm lấy cổ áo tôi và bắt đầu chửi xối xả.
「Cậu thì biết gì về tôi chứ hả! Định dùng cái kịch bản ngu ngốc đó để miêu tả tôi sao!? Mà cái kịch bản ngu ngốc đó giống tôi ở điểm nào hả!?」
「K, không, cơ bản là tất cả... à không, ừm, Robo-Fukune-chan đang──」
「T... Tất cả á!!」
Ran siết cổ tôi hết sức bình sinh và hét lên 「Cậu ngồi bàn bên cạnh tôi bấy lâu nay đã nhìn cái gì vậy hả!? Mang tiếng là nhà văn mà sao mắt nhìn người như bị mù thế hả!?」 và tuôn ra một tràng phàn nàn. Nhờ ơn đó mà tôi mất dấu hoàn toàn Robo-Fukune-chan.
「Khó... thở quá... nhưng mà, Robo-Fukune-chan đang mất kiểm soát...」
「Hả!? Mất kiểm soát!?」
Tay Ran đang siết cổ tôi cuối cùng cũng buông ra, làm tôi ho sặc sụa.
「Tớ đang đuổi theo nó... Robo-Fukune-chan lấy chìa khóa của senpai rồi chạy đi mất...」
「Chuyện quan trọng như thế thì phải nói trước chứ!!」
「Tại Ran tự nhiên túm cổ áo rồi siết cổ tớ mà──」
「──Á á á!!」
Tiếng hét của con gái vang lên ở phía cuối hành lang. Tôi và Ran nhìn nhau, rồi vội vã chạy về phía tiếng hét.
Nơi chúng tôi đến là──phòng của Narukara-san. Vừa đúng lúc Robo-Fukune-chan bế Narukara-san đang mặc đồ ngủ bước ra từ trong phòng.
「Cái chìa khóa đó là chìa khóa dự phòng phòng Narukara-san sao!? Botan-senpai, chị ta có thứ đó từ bao giờ vậy... Đúng là không được lơ là chút nào, hay phải nói là một bà chị không thể tin nổi nhỉ.」
Narukara-san bị Robo-Fukune-chan bế trên tay, nhìn về phía chúng tôi với vẻ kinh ngạc.
「Sao lại ở trong ký túc xá nữ...」
Narukara-san nói đến đó thì bỗng ngập ngừng.
...Chắc là do nghĩ mình bị tôi ghét...
Nhưng tôi vẫn chưa thể làm hòa với Narukara-san được. Tôi vẫn còn việc phải làm. Lúc này, chỉ còn cách đặt cược vào tính cách ngây ngô của Narukara-san để lấp liếm thôi!
「Cái đó... đây là mơ đấy. Việc tớ ở trong ký túc xá nữ cũng là do mơ thôi.」
「...Hả? Đây là mơ ư? Nhắc mới nhớ, có một cô bé có gương mặt giống hệt Fukune...」
「Là mơ mà. Vì đúng không? Làm gì có chuyện ngoài đời thực lại có cô bé như vậy chứ.」
「Ra vậy... là mơ hả...」
Narukara-san nhìn chằm chằm vào Robo-Fukune-chan. Thấy vậy, Robo-Fukune-chan nói 「...Mơ? À, Fukune quên mất」 rồi thổi phù một cái vào mặt Narukara-san thật. Khoảnh khắc đó, Narukara-san bất ngờ chìm vào giấc ngủ...
「C, cái chức năng gì thế kia!? Này Ran!! Tớ chưa nghe nói gì về cái này cả!?」
「Tôi cũng có biết đâu! Tôi đâu có yêu cầu chức năng đó!!」
Lúc đó, tiếng bước chân ai đó đang đến gần. Tôi hiện tại đang trong tình trạng xâm nhập ký túc xá nữ một cách trắng trợn. Nghĩ rằng bị phát hiện sẽ rất rắc rối, tôi phản xạ nấp sau lưng Ran và nhìn về phía tiếng bước chân.
「...Gì vậy. Là Naruko à. Đừng làm anh giật mình chứ.」
Chẳng hiểu sao Naruko không phản ứng lại lời tôi.
「Nhắc mới nhớ Naruko, lúc nãy em làm gì với Robo-Fukune-chan vậy? Anh cảm giác từ sau lúc đó Robo-Fukune-chan trở nên kỳ lạ...」
「──Hư hư hư hư hư──」
Một giọng nói trầm, trầm như đang cười nhạo. Trong thoáng chốc, tôi không nhận ra đó là giọng phát ra từ Naruko. Nó khác hẳn giọng của Naruko thường ngày.
Naruko phớt lờ chúng tôi, đi đến trước mặt Robo-Fukune-chan, và lần này rung vai cười lớn.
「Hà hà hà hà. Robo-Fukune-chan, làm tốt lắm!」
Không phải giọng khàn, mà chỉ có thể nói đó là giọng đàn ông... Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy? Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra vậy?
「Ran-oneesama, cảm ơn chị đã chỉ dạy nhiều điều.」
Hoàn toàn bằng giọng đàn ông, ngay khi Naruko nói câu đó, một ánh đèn flash cực mạnh phát ra từ mắt Robo-Fukune-chan. Sau khoảnh khắc bị chói mắt, tôi nhìn lại Naruko lần nữa──ở đó là Naruko trong bộ đồng phục nam sinh... không, là Naruki (Seiki)!! Tốc độ thay đồ nhanh như diễn viên đổi vai trên sân khấu vậy.
「Hà hà. Hà hà hà hà hà hà! Hà hà hà hà hà hà hà hà!!」
「Na... Naruko? Rốt cuộc là em bị sao vậy!?」
「Đừng gọi bằng cái tên đó! Tên hạ đẳng kia!!」
H... Hạ đẳng (Sagerou)!?
「Bọn mi vẫn chưa nhận ra sao? Kịch bản của FBI đã bị sáp nhập vào kế hoạch của ta từ lâu rồi.」
「Kế hoạch... là sao?」
「Đúng thế. Kẻ thù truyền kiếp Taketo! Hồi đại hội định hướng ta đã chịu thua vì trò chơi xấu hèn hạ của mi, nhưng lần này thì không! Hội bảo vệ Fukune-chan năm nhất──FBI từ nay về sau, Seiki này sẽ tiếp quản một mình!!」
「C, cái gì!? Tại sao lại làm chuyện như vậy...」
「B, bắt ta phải nói ra sao! Không cần nghĩ cũng biết lý do mà!!」
Seiki nói với vẻ xấu hổ lạ thường, rồi nhìn về phía Narukara-san và im bặt.
...N, nghĩa là sao? Chẳng hiểu gì sất... Có vẻ liên quan đến Narukara-san...
Tôi nhớ lại những hành động của Seiki đối với Narukara-san. ──Đúng rồi, sau trận quyết chiến ở đại hội định hướng, cậu ta đã khen ngợi phần trình diễn của Narukara-san. Ở FBI, tôi có cảm giác cậu ta nói chuyện về Narukara-san một cách nghiêm túc lạ thường. Khi Ran định gắn camera giám sát trong phòng Narukara-san, cậu ta cũng phản đối kịch liệt... Nghĩ kỹ lại thì trong nhiều tình huống, cậu ta rất tích cực với hoạt động của FBI, và rất nghiêm túc đối với Narukara-san. Cứ như là cậu ta đang thương nhớ Narukara-san vậy──.
「──Ấy, khoan đã? Không lẽ Seiki... thích Narukara-san hả!?」
Trước tiếng hét kinh ngạc của tôi, Seiki đỏ bừng mặt quát: 「Đừng có cái gì cũng nói toạc ra!」
...Không thể nào... không... Ểêêê!? Tôi hoàn toàn, hoàààn toàn không nhận ra!!
「Này, thế việc làm em gái tôi là sao!? Chẳng lẽ cậu định nói đó là nói dối hả!?」
Ran hỏi với giọng tuyệt vọng, đúng như tâm trạng hỗn loạn của mình.
「Lúc nãy tôi đã nói rồi mà? 『Cảm ơn chị đã chỉ dạy nhiều điều』. Nhờ có Ran-oneesama đấy? Tôi mới trưởng thành đến mức có thể cài chế độ ẩn vào Robo-Fukune-chan như một kẻ phá hoại (Cracker) thế này.」
Seiki vẫn giữ nguyên giọng đàn ông ồm ồm mà nói những lời thoại kiểu Naruko... Tên này sở thích bệnh hoạn thật. Hay đúng hơn là, sự phản bội quá tàn nhẫn! Naruko... không, tên Seiki khốn kiếp... Đã thế còn bày đặt diễn trò để xuất hiện nữa chứ... Siêu siêu siêu ngứa mắt!!
「Sei... ki. TA. SẼ. GIẾT.」
Ran từ từ tiến về phía Seiki. Im lặng, nhưng sát khí tỏa ra còn khủng khiếp hơn gấp bội so với lúc siết cổ tôi ban nãy.
Khi Ran đến ngay trước mặt Seiki, bất ngờ Robo-Fukune-chan đặt Narukara-san xuống sàn và bước lên một bước. Trong sát na đó──.
Vút...
Tiếng gió rít qua trong khoảnh khắc, kèm theo một tia sáng lóe lên. Và rồi, trên bộ đồ liền thân của Ran xuất hiện một vết rạch ngắn.
「Á á á á!!」
Kinh ngạc nhìn về phía Robo-Fukune-chan, tôi thấy nó đang cầm phần đuôi của cây kèn clarinet. Từ phần đuôi đó, một lưỡi dao sáng loáng đang vươn ra...
C, cây kèn clarinet đó là một thanh kiếm giấu bên trong ư!! Tôi vội vàng kiểm tra Ran, qua vết rạch trên áo, làn da trắng ngần bên trong không hề có vết thương. Lưỡi kiếm dường như chưa chạm đến da thịt.
「Hỗn xược~! Kẻ vô lễ dám chĩa mũi kiếm vào chủ nhân của ta! Fukune-sama, Samurai Clarinet này sẽ trừng trị ngươi~」
Robo-Fukune-chan tạo dáng đầy kịch nghệ, rồi cầm lại thanh kiếm một cách dũng mãnh.
──Cái quái gì như phim cổ trang thế này! Seiki, cậu lập trình cả diễn xuất này nữa sao!?
「Kiếm pháp bí truyền phái Cổ điển (Classic), cú đâm Staccatoooo!」
Robo-Fukune-chan tung ra những cú đâm liên hoàn thần tốc về phía Ran.
Ran hoảng hốt nhảy lùi về phía tôi, tạm thời giãn khoảng cách với Robo-Fukune-chan.
「C, cái gì thế này, rốt cuộc là... Đầu óc tôi, không biết cái gì ra cái gì nữa...」
Ran dường như đầu óc trống rỗng trước sự việc bất ngờ. Cũng phải thôi. Bản thân tôi cũng đang rất hỗn loạn.
「Mà Seiki này, cậu bắt nó học cả kiếm thuật (tate) nữa sao...」
Nghe tôi nói, Seiki khoanh tay đắc ý, lại bắt đầu cười lớn.
「Kẻ thù truyền kiếp Taketo! Hồi đại hội định hướng ta đã bị cướp mất chuyến du lịch lớp đi Vienna, nhưng lần này thì không! Hiện tại, trong tay ta đang có năm triệu yên kiếm được từ việc bán chương trình! Mi có hiểu điều này nghĩa là gì không!?」
「...Hả? Năm triệu yên? Chương trình cho Robo-Fukune-chan bán được mười triệu yên cơ mà??」
「Hừ... cái đó... bị mụ kia trấn lột mất một nửa gọi là phí hướng dẫn rồi...」
Tôi nhìn theo ánh mắt của Seiki, và dừng lại ở Ran.
「...Ran. Làm thế có phải hơi thiếu tinh thần của một chuyên gia hacker không?」
「Chỉ là phí hướng dẫn thôi mà... Tôi đã vất vả dạy dỗ đủ điều...」
Ran quay mặt đi vẻ ngượng nghịu, rồi im lặng luôn.
「──Tóm lại, việc ta có năm triệu yên trong tay nghĩa là gì, mi có hiểu không!?」
Seiki nhìn tôi và hỏi dồn dập.
...Phiền phức thật. Có gì muốn nói thì nói toẹt ra cho nhanh...
「Chịu. Chẳng hiểu gì cả.」
Tôi trả lời cộc lốc, Seiki lại cười lớn.
「Hà hà hà hà. Vậy sao, không hiểu à. Tên nghèo nàn trí tưởng tượng! Năm triệu yên ấy mà... ta sẽ dùng để tận hưởng chuyến du lịch Vienna chỉ có hai người với Fukune-san!!」
...Hảả!? Cậu định đưa Narukara-san đi Vienna nữa sao!? Thế thì mất hết cả ý nghĩa rồi còn gì... Với lại suy nghĩ đó, nghe có vẻ chấp niệm sâu sắc quá...
「Cho đến khi lên chuyến bay sớm nhất vào sáng mai, ta sẽ không để ai cản trở! Ta sẽ tặng cho Fukune-san chuyến du lịch Vienna chỉ dành riêng cho cô ấy, thứ mà chuyến du lịch lớp cỏn con không thể làm được!!」
Nhìn Seiki cười đắc thắng, bất chợt, có cái gì đó trong tôi đứt phựt.
...Cỏn con, sao? Chuyến du lịch lớp cỏn con... sao?
Những kỷ niệm về đại hội định hướng loạn xị ngậu đó ùa về trong tâm trí tôi trong chớp mắt. Lúc đầu lớp học rời rạc, một mình tôi chạy đôn chạy đáo, Ritsu và Ran nhận ra điều đó và giúp đỡ, cuối cùng lớp cũng đoàn kết lại, và rồi, cuối cùng Narukara-san đã lấy hết can đảm bước lên sân khấu để giành chiến thắng trong đại hội đó... Cậu gọi chuyến du lịch Vienna mà chúng tôi giành được bằng cách đó... là cỏn con sao Seiki!!
Tôi vô thức lao về phía Seiki. Tôi của bây giờ không còn là tôi của ngày xưa nữa. Nhờ luyện tập với Kai-senpai, tôi chắc chắn đã mạnh lên. Dù có Robo-Fukune-chan ở đó──.
「Kiếm pháp bí truyền phái Cổ điển, lưỡi kiếm đoạn tuyệt Cantabileeee!」
Ánh kiếm lóe lên. Trên bộ đồ liền thân của tôi, người vừa nhảy lùi lại theo phản xạ, xuất hiện một vết rạch ngọt xớt. Có vẻ... lưỡi kiếm vừa suýt soát không chạm vào da thịt.
...Nguy hiểm thật. Nếu không rèn luyện, chắc tôi đã không tránh kịp và bị rạch bụng rồi...
Thế này thì không thể nào tiếp cận Seiki được. Tôi vội vã quay đầu bỏ chạy, nhưng đòn truy kích của Robo-Fukune-chan đang lao tới trong cự ly không thể tránh né.
「──Làm gì có thằng ngốc nào dùng tay không đấu với vũ khí sắc bén chứ.」
Ngay khi giọng nói vang lên, một cô gái mặc áo ngực nhảy vào giữa tôi và Robo-Fukune-chan, chặn đứng thanh kiếm clarinet.
Ấy, á, áo ngực!? Lại còn là áo ngực màu trắng!! Tiện thể còn có hình gấu dễ thương nữa!!
「Này, Taketo. Chạy mau!」
Cô gái mặc áo ngực quay lại nhìn tôi──là Raika. Cô ấy quấn áo sơ mi quanh tay, dùng nó để chặn lưỡi kiếm của Robo-Fukune-chan. Vì quấn áo vào tay nên cô ấy đang phơi bày bộ áo ngực ra. Bộ ngực của Raika thuộc hệ mình dây, tuy không lớn nhưng hình dáng rất đẹp và──.
「Đã bảo chạy mau cơ mà! Đừng có nhìn chằm chằm vào ngực người khác!!」
「K, không có nhìn ngực đâu nhá!!」
「Rõ ràng lúc nãy ánh mắt dán chặt vào còn gì!!」
「Đ, đừng hiểu lầm! Mọi người nghe thấy bây giờ!?」
Nhìn quanh, Ran, Seiki, và thậm chí cả Robo-Fukune-chan đều đang nhìn về phía này với ánh mắt đầy ẩn ý.
...Tại tự nhiên áo ngực hiện ra... dù không định nhìn thì cũng đập vào mắt thôi, là lẽ thường mà...
「Eiii! Kẻ thù của ta mà thảm hại thế này sao! Robo-Fukune-chan, trừng trị bọn chúng!!」
Nhận lệnh từ Seiki, Robo-Fukune-chan định rút kiếm ra khỏi chiếc áo sơ mi của Raika.
「Đúng rồi, Raika! Một trong những chỏm tóc ngủ của Robo-Fukune-chan là cái cần gạt đấy! Nếu gạt nó thì có thể chế độ sẽ thay đổi──」
「Ngây thơ lắm Taketo! Một khi đã chuyển sang chế độ Samurai thì không có cách nào quay lại đâu! Ta biết thừa kẻ hèn hạ như mi sẽ nghĩ ngay đến chuyện đó, nên đã lập trình để không thể thay đổi được rồi!!」
...Nguy to. Cứ đà này Narukara-san sẽ bị cưỡng ép đưa đi du lịch Vienna mất...
「Này, Seiki! Cậu nói là đi máy bay sáng mai đến Vienna... cậu định phá hỏng bài kiểm tra tài năng của Narukara-san hả!? Hạn chót là đầu tuần sau đấy!!」
「Hừm. Ta đã nghe hết từ các thành viên FBI rồi. Album nhạc kỷ niệm bị lấy mất trong bài kiểm tra... Một thứ vướng víu vô cùng. Những kỷ niệm quá khứ tốt nhất là vứt sạch đi. Như thế, Fukune-san mới có thể toàn tâm toàn ý đắm mình trong hạnh phúc mới.」
Seiki nhìn Narukara-san đang nằm trên sàn, cười khẩy.
...Tự nhiên bây giờ, thấy cáu điên lên được...
Cơn giận lại trào lên, tôi định lao về phía Seiki. Khoảnh khắc đó, Raika tung một cú đá vào tôi.
「Hự áaa! S, sao lại...」
「Đã bảo là chạy đi!」
Raika tiếp đó tung cú đá vào Robo-Fukune-chan để giãn khoảng cách.
「Đi thôi!」
Theo tiếng gọi của Raika, cả tôi và Ran đều bỏ chạy.
Trong lúc mọi người chạy đi, Raika vừa chạy vừa chụp ảnh Seiki đang cười lớn trong bộ dạng chỉ mặc áo ngực.
「Ha ha ha! Gã đàn ông phát điên vì áp đặt tình yêu lệch lạc... Xấu xí lắm!!」
...Raika à, với tư cách là con gái cậu nên suy nghĩ thêm nhiều điều đi...
Vừa chạy, tôi vừa nhìn về phía Narukara-san đang ngủ say sưa trong bộ đồ ngủ.
「Narukara-san...」
Chờ tớ nhé, tớ nhất định sẽ cứu cậu. Tớ biết rõ dạo này Narukara-san đã cố gắng nhiều đến thế nào. Nhất định... nhất định tớ sẽ không để cuộc thi vẽ tranh bị dang dở đâu!
Khi đến sân trong, Raika và Ran đã ngồi đợi trên bãi cỏ. Do gặp chút sự cố dẫn đến bị bầm dập toàn thân trên đường đi, tôi đến muộn hơn hai người họ.
「Tôi cứ nghĩ nhảy từ tầng hai xuống thì không chết được... nhưng bộ dạng thảm hại thật đấy.」
「Tại Raika bất ngờ đá tớ ra ngoài cửa sổ còn gì!!」
「Bảo vệ xuất hiện ở góc hành lang mà. Cậu phải cảm ơn tôi mới đúng, chứ không có lý do gì để phàn nàn cả.」
「...Vâng vâng xin cảm ơn rất nhiều ạ.」
Tôi thở dài, ngồi xuống gần mọi người. Ran đang im lặng, lộ ra làn da trắng qua vết rạch trên bộ đồ liền thân. Raika thì mặc chiếc áo sơ mi bị rách bởi kiếm của Robo-Fukune-chan, ngồi đó mặc kệ phần hông bị hở ra.
...Nhân tiện thì Raika vẫn đang trong tình trạng lấp ló áo ngực, nhưng nếu nhìn nhiều quá lại bị chửi nên tôi đang cố gắng hết sức để lảng tránh ánh nhìn một cách có chủ ý.
「...Seiki giết Seiki giết Seiki giết...」
Tiếng lẩm bẩm của Ran lọt vào tai, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Chắc là không thể tha thứ cho việc bị em gái phản bội. Hoặc có thể là đang điên tiết vì cái kết cục tưởng là em gái nhưng hóa ra lại là đực rựa.
...Khả năng diễn xuất, nhỉ. Tôi cũng hoàn toàn quên mất Naruko là con trai.
Raika vừa nghịch máy ảnh vừa cất giọng như mọi khi.
「Mà giờ định làm thế nào? Naruko... không, Seiki quả là một đối tượng chụp ảnh hấp dẫn. Tôi muốn theo dõi kết cục của FBI qua ống kính──nên tôi sẽ giúp đỡ một chút, chịu không?」
「Nhưng mà, làm sao để cứu Narukara-san đây... Đánh nhau bình thường thì cảm giác không thắng nổi Robo-Fukune-chan...」
「Hay là lại viết kịch bản như lúc định cưa Botan-senpai, rồi diễn thử với bọn Seiki?」
「Đúng ha... nếu kịch bản có thể tạo ra sơ hở cho bọn Seiki thì tốt quá...」
Dạo này toàn thất bại trong việc viết kịch bản, tôi đã mất hẳn tự tin. Tiểu thuyết khiêu dâm, nghề chính của tôi, là thứ gửi đến vô số người nên dù có khen chê trái chiều tôi cũng không bận tâm... nhưng khi là kịch bản chỉ dành cho một người duy nhất, nếu không chắc chắn bắn trúng tim đen thì chẳng có ý nghĩa gì.
「Vụ Botan-senpai thất bại thảm hại thế mà... Cảm giác viết kịch bản cũng chẳng thành công nổi đâu.」
──Phải hiểu cảm xúc của con người hơn một chút nữa thì mới viết được tiểu thuyết hay chứ.
Bất chợt, câu nói của Aki-sensei lướt qua tâm trí tôi.
「Chắc mình vẫn chưa hiểu chút gì về cảm xúc con người đâu nhỉ... Những lúc thế này nếu có Aki-sensei ở đây, chắc cô sẽ cho lời khuyên hay lắm...」
「Vậy thì gọi điện là được chứ gì.」
Ran đang lẩm bẩm giết Seiki bỗng quay sang.
「Làm sao gọi cho Aki-sensei được.」
「Tôi nhớ số di động của cô giáo trong danh sách liên lạc.」
「Ra thế. Nhắc mới nhớ có cái danh sách liên lạc nhỉ. Mà trí nhớ của cậu đỉnh thật, nhớ được cả danh sách liên lạc cơ à.」
「Vấn đề không phải là danh sách liên lạc... Aki-sensei, tuyệt vời lắm đúng không?」
Hiểu. Tôi hiểu... nhưng khi Ran nói câu đó thì có vẻ hàm chứa ý nghĩa khác nên tôi không biết phản ứng sao cho phải.
Tôi gật đầu mơ hồ rồi mượn điện thoại của Raika, gọi vào số di động của cô giáo mà Ran đọc.
「Aki-sensei! Em cần phải viết một tác phẩm khiêu dâm cực phẩm ngay bây giờ!!」
Vừa mở miệng tôi đã nói ngay mục đích, nhưng đầu dây bên kia không có phản hồi gì.
「...Aki-sensei?」
「...Chắc là Taketo-kun nhỉ?」
「A, vâng đúng rồi ạ.」
「Cô đã kiểm tra kỹ hiển thị cuộc gọi rồi, nhưng đây là gọi từ máy của Raika-san đúng không?」
「Vâng.」
「Em... đã làm gì Raika-san rồi hả!!」
Tiếng hét lớn đến mức tưởng chừng rách màng nhĩ. Mọi người cũng nghe thấy, Ran khúc khích cười còn Raika thì cố tình hét lớn 「Em bị ăn thịt rồiii~」.
「...Cô vừa nghe thấy 『Bị ăn thịt rồi』 đấy.」
「Không có ăn gì cả!」
「...Em đang ở đâu?」
「Sân trong học viện ạ.」
「...Cô sẽ liên lạc với cảnh sát và bảo vệ học viện, giờ em có chạy cũng vô ích thôi. Hãy ngoan ngoãn vào tù mà sám hối đi.」
「Đã bảo là em không làm gì Raika cả mà!!」
Sau đó tôi phải mất cả tiếng đồng hồ để kêu oan và giải tỏa hiểu lầm cho Aki-sensei.
Và khoảng một giờ trôi qua──.
「Thôi được rồi. Biết Raika-san an toàn là được, mau nói việc cần nói đi.」
「Thì em đã bảo là em cần phải viết một tác phẩm khiêu dâm cực phẩm mà lỵ!」
「...Lại định quấy rối tình dục cô nữa hả, gan to đấy.」
「Không phải thế, tóm lại là, em cần phải viết một tác phẩm khiêu dâm cực phẩm để chiếm trọn trái tim của một người duy nhất!!」
「Một người duy nhất sao... Thế thì câu trả lời đơn giản thôi. Em chỉ cần viết với ý định tán tỉnh đối phương một cách nghiêm túc là được. Nếu thế thì chắc chắn em sẽ suy nghĩ về đối phương một cách nghiêm túc, đúng không?」
Tôi... tán tỉnh đối phương một cách nghiêm túc?
「Những lời hời hợt bên ngoài không lay chuyển được lòng người đâu.」
──Đúng rồi. Những kịch bản trước giờ của mình toàn là những thứ hời hợt bề mặt. Hoàn toàn không có ý định tán tỉnh từ tận đáy lòng. Không suy nghĩ nghiêm túc về đối phương, chỉ định dùng kỹ thuật để vượt qua chuyện đó.
「Nếu muốn hiểu cảm xúc con người, hãy đối diện một cách nghiêm túc. Rồi thì... dù em có qua tuổi hai mươi, hãy cứ tiếp tục làm mọi người cảm động bằng những tiểu thuyết gợi cảm đó mãi nhé. Tất nhiên, với tư cách là thiên tài văn học Akutagawa Taketo.」
「──Vâng!」
Tôi cảm ơn cô giáo và cúp máy, bắt đầu suy nghĩ ngay về điều vừa được dạy.
Viết với ý định tán tỉnh đối phương một cách nghiêm túc... Nhưng, làm thế nào để tán tỉnh Seiki đây. Nếu thế thì trong não sẽ diễn ra thế giới Boy Love (BL) quay cuồng──.
「Không được không được không được... Vốn đã không có BL, mà đối tượng là Seiki thì tuyệt đối không! Thằng đó siêu siêu ngứa mắt!!」
Gay go rồi... Thế này thì không viết kịch bản được. Làm sao cứu Narukara-san đây. Xét đến khả năng chiến đấu của Robo-Fukune-chan thì đánh trực diện chắc chắn thua... Nếu không có Robo-Fukune-chan thì đơn giản rồi nhưng không thể thế được... Vốn dĩ chuyện thành ra thế này cũng là do tạo ra Robo-Fukune-chan... Do định dùng Robo-Fukune-chan mô phỏng Narukara-san để giải quyết mọi chuyện... Do nghĩ rằng nếu có Robo-Fukune-chan giống hệt từ ngoại hình đến tính cách thì mọi việc sẽ suôn sẻ──.
「Đúng rồi! Chuyện đơn giản mà! Tớ sẽ... tán tỉnh Narukara-san!!」
「Hả!? Cậu đang tuyên bố cái chuyện động trời gì thế hả!?」
Ran nói với vẻ ngán ngẩm nhìn tôi.
「Không phải. Tớ sẽ tán tỉnh Narukara-san... tức là Robo-Fukune-chan bằng kịch bản của tớ! Như vậy sẽ dễ dàng đánh bại Seiki, và ngăn chặn được chuyến du lịch Vienna còn gì.」
「Ra là vậy. Nghĩ cũng hay đấy. Nhưng mà, cái đó...」
「Sao thế? Chương trình của Robo-Fukune-chan được tạo ra mô phỏng nhân cách của Narukara-san thật đúng không? Nếu tạo ra kịch bản tán tỉnh được Narukara-san, thì sẽ tán tỉnh được Robo-Fukune-chan còn gì.」
「...Vẫn không được dùng kịch bản đó!」
「Tại sao chứ?」
「Kịch bản đó, tôi sẽ diễn với Fukune-chan thật!!」
...Hả?
Ran nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngơ ngác của tôi, tiếp tục hùng biện sôi nổi.
「Nhờ bài kiểm tra tài năng mà tôi đã học diễn xuất rất kỹ rồi, không cần phải diễn với Robo-Fukune-chan, tôi sẽ tán tỉnh Fukune-chan thật và tôi với Fukune-chan sẽ trở nên tình tứ đến mức ai nhìn vào cũng thấy, lúc đó Seiki sẽ phải bỏ cuộc, cái ý tưởng ngu ngốc đi du lịch Vienna cũng sẽ biến mất, Fukune-chan cũng được cứu, và nếu thế thì Fukune-chan sẽ hạnh phúc bên tôi, còn Seiki thì hạnh phúc bên Robo-Fukune-chan, mọi chuyện sẽ được giải quyết êm đẹp──Tuyệt đốiiiiii tôi sẽ diễn với Fukune-chan thật!!」
...Một câu chuyện dài dòng nhưng chẳng có kết quả gì.
「Tạm thời, tớ cũng sẽ đưa cái đó vào danh sách lựa chọn.」
Tôi nói với Ran, nhưng thầm thề rằng tuyệt đối sẽ không đưa cái đó vào lựa chọn, và bắt đầu viết kịch bản.
………………………………………………………………………………………………………….
──Ấy, aaaa chết tiệt!! Thế nên tớ mới không viết được truyện khiêu dâm về Narukara-san đấy!! Gay go thật... Hay là lại dùng truyện khiêu dâm BL với Seiki──Ấy không không không không, cái đó không thể nào!!
Nhưng, có gì đó là lạ. Chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy mình có thể viết được kịch bản tán tỉnh Narukara-san.
「──Tán tỉnh nghiêm túc, sao. Bỏ qua chuyện khiêu dâm hay gì đó, thử viết một kịch bản tán tỉnh đại nghiêm túc xem nào.」
Đúng rồi. Có lẽ vì tôi cứ định viết truyện khiêu dâm nên mới không miêu tả được Narukara-san. Hãy viết kịch bản một cách thuần túy, nhất tâm.
Nếu nghiêm túc, trực diện truyền đạt tình cảm──sẽ viết được. Tôi có niềm tin chắc chắn như vậy. Đó là bởi vì đối phương là Narukara-san, người vụng về, kém cỏi nhiều thứ, nhưng lúc nào cũng tiến về phía trước một cách thẳng thắn.
Tiếng chim hót vang lên. Ngọn núi này, cây cỏ, và cả các sinh vật cũng sắp đến lúc thức giấc. Học sinh trong trường chắc hầu hết vẫn đang ngủ...
「Trời sáng rồi kìa. Rốt cuộc nếu cứ chiều theo sự ích kỷ của Taketo thì tranh luận chỉ tốn thời gian thôi.」
Ran với đôi mắt sưng húp vì khóc, ném cái nhìn có phần oán hận về phía tôi.
「Không, nếu Narukara-san là dân Bách hợp thì tất nhiên tớ đã nhờ Ran diễn rồi, nhưng suy nghĩ bình thường thì phải thế này chứ?」
Tôi lặp lại lời giải thích không biết là lần thứ bao nhiêu, nhưng cảm thấy bất lực trước thái độ như chẳng thèm nghe của Ran.
「Ai quyết định là Fukune-chan không phải Bách hợp hả. Taketo... nhớ đấy nhé.」
...Thôi, bỏ ý định lấy lòng cô nàng đi...
Từ dưới bóng cây, tôi nhìn dòng suối nhỏ chảy xiên chia đôi sân trong này.
「Cơ mà thời đại này rồi còn 『Thư thách đấu』, cậu cũng ngốc thật đấy.」
Raika nói giọng ngán ngẩm, lẩm bẩm 「Lúc đưa cho Seiki, tôi cũng thấy hơi xấu hổ」.
Trong lúc tôi viết kịch bản, tôi đã nhờ Raika đi tìm Seiki và đưa thư thách đấu.
「Biết sao được. Kịch bản nghiêm túc mà lỵ.」
「Kết quả của sự nghiêm túc là cái đó nên tôi mới bảo là ngốc. Mà cái địa điểm quyết đấu cũng ngốc nữa.」
Raika nhìn về phía cây cầu bắc qua trung tâm sân trong.
──Đúng vậy. Cây cầu đó là nơi quyết đấu. Seiki chắc sắp xuất hiện ở đó rồi. Tuy nhiên, tên đó chắc chắn sẽ không tự mình ra tay. Đối thủ quyết đấu chắc chắn là Robo-Fukune-chan.
Khi tôi đang tưởng tượng kịch bản trong đầu, bóng người xuất hiện từ phía bên kia sân trong hướng về phía chân cầu. Là Seiki, Robo-Fukune-chan, và Narukara-san đang ngủ say trên tay Robo-Fukune-chan.
「Đi thôi!」
Tôi tự khích lệ bản thân rồi bước tới. Raika và Ran đi theo sau với tư cách là người làm chứng.
Chúng tôi và nhóm Seiki đứng ở hai vị trí đối diện nhau qua cây cầu, rồi dừng lại.
「Hà hà hà hà hà hà hà. Kẻ thù truyền kiếp Taketo. Mi dám gửi thư thách đấu cho ta, gan to đấy.」
「Seiki. Hỏi cho chắc nhé... cậu chưa làm gì kỳ lạ với Narukara-san đấy chứ?」
「Tên hạ đẳng này! Cái kiểu suy nghĩ dẫn ngay đến mấy chuyện vọng tưởng đó chứng tỏ trình độ thấp kém của mi đấy! Seiki này đối với Fukune-san... làm sao có chuyện làm điều thất lễ được!!」
「...Bắt người ta ngủ suốt rồi đùng cái đưa đi du lịch Vienna mà không phải thất lễ à?」
「Hà hà hà hà hà hà hà. Là lãng mạn đấy, lãng mạn. Một buổi sáng Fukune-san tỉnh dậy, nơi đó là Vienna trong mơ. Và bên cạnh là Seiki này, người hâm mộ Fukune-san từ tận đáy lòng... Tình yêu của hai người sẽ bắt đầu như thế đó! Không thấy đó là sự lãng mạn tuyệt vời sao!!」
「...Vọng tưởng bùng nổ kinh thật... Theo một nghĩa nào đó còn hơn cả tớ... Thôi được rồi, bắt đầu quyết đấu nhanh đi.」
「Hừm. Cỡ như mi, không cần ta phải trực tiếp ra tay! Robo-Fukune-chan là quá đủ rồi!!」
...Biết ngay mà. Tôi biết thừa Seiki tuyệt đối không phải loại tự mình chiến đấu. Nhưng, được rồi. Thế này là đúng theo kịch bản.
Tôi tiến ra giữa cầu, Robo-Fukune-chan đặt Narukara-san xuống bên cạnh Seiki, rồi cũng tiến ra giữa cầu.
「Bắt đầuuuuuuu!!」
Chẳng ai nhờ mà Seiki tự tiện ra hiệu bắt đầu trận đấu.
...Thật tình, ngứa mắt vãi.
Ngay khi tôi nghĩ vậy, Robo-Fukune-chan bất ngờ rút kiếm từ cây kèn clarinet và tung đòn cư hợp trảm (Iai-giri) về phía tôi.
「──Oái!」
Tôi vội vàng né tránh, định bắt đầu kịch bản nghiêm túc. Khoảnh khắc đó──.
「Kiếm pháp bí truyền phái Cổ điển, nhát chém lướt Slur-Slashhhh!」
Robo-Fukune-chan thu kiếm vào kèn, rồi nhảy lên lao vào tôi đồng thời tung ra đòn cư hợp trảm lần nữa.
「U oaaa!」
Tôi né được đòn tấn công đó trong gang tấc. Tuy nhiên──nguy rồi. Cứ kéo dài thế này thì chẳng còn tâm trí đâu mà diễn kịch bản nữa.
Tôi quyết định thay đổi kế hoạch trong chớp mắt, cố ép mình vào kịch bản một cách hơi cưỡng bức. Nhân lúc Robo-Fukune-chan dừng lại khi tiếp đất, tôi lao đến thật nhanh──và ôm chầm lấy nó.
Rồi tôi hít một hơi thật sâu, dồn hết tình cảm để truyền đạt suy nghĩ của mình.
「Narukara-san, nghe tớ nói này! Tớ, tớ... muốn xây một Biệt phủ Khiêu dâm!!」
………………………………………………………………………………………………………….
Mọi người đều há hốc mồm đứng hình trước lời thú nhận bất ngờ của tôi.
「──Dùng tiểu thuyết khiêu dâm, dùng những miêu tả tình dục, kiếm tiền, kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền, dùng tài sản gây dựng từ dục vọng của đàn ông, một ngày nào đó mua đứt một hòn đảo không người và xây Biệt phủ Khiêu dâm ở đó, tập hợp mỹ nữ trên toàn thế giới tạo ra một dàn Harem vô tiền khoáng hậu!!」
…………………………………………………………………………………………………………
………………………………………………………………………………………………………….
Mọi người há hốc mồm đến mức không thể nào há to hơn được nữa.
「──Nhưng, nếu có Narukara-san, nếu Narukara-san đến Biệt phủ Khiêu dâm đó... tớ sẽ đuổi hết mỹ nữ trên thế giới ra khỏi Biệt phủ Khiêu dâm! Tớ... chỉ cần Narukara-san là đủ!!」
Robo-Fukune-chan vùng vẫy dữ dội trong vòng tay tôi, có lẽ định chuyển sang đòn tấn công tiếp theo. Nhưng tôi dùng sức mạnh được rèn luyện bởi bộ đai tập luyện Olympic, cố gắng... cố gắng giữ chặt và nói tiếp.
「──Tớ đã được Narukara-san dạy cho biết. Trận đấu trực diện không khoan nhượng. Tớ đã luôn hiểu lầm. Tớ cứ tưởng điểm tốt của Narukara-san là bầu không khí độc đáo hay tiếng kèn clarinet... những thứ đó. Nhưng không phải. Điểm quyến rũ nhất, chính tớ đã được Narukara-san dạy cho... mà đến tận bây giờ tớ mới nhận ra.」
──Từ đây mới là phần khó khăn. Đây là kịch bản nghiêm túc. Nếu nghiêm túc, nếu làm thật, thì có một điều tuyệt đối không được bỏ qua.
Tôi đặt tay lên vai Robo-Fukune-chan, bắt cô ấy nhìn thẳng vào tôi.
──Đúng vậy. Lời tỏ tình trực diện thẳng thắn. Điều này tuyệt đối không được thiếu. Nhưng tư thế này đồng nghĩa với việc──không phòng bị.
Tôi cố gắng cử động miệng để thốt ra lời nói trước khi Robo-Fukune-chan vung kiếm.
「Điểm tốt của Narukara-san, chính là sự một lòng một dạ hơn bất cứ ai! Vì vậy, tớ không cần Harem nữa! Nếu có Narukara-san, tớ có thể cùng Narukara-san sống một lòng một dạ mãi mãi! Vì thế, vì thế hãy cùng tớ──Hự...」
Robo-Fukune-chan vung kiếm không thương tiếc, đánh mạnh vào mạn sườn tôi.
Thất bại rồi... Trong lúc ngã quỵ xuống với suy nghĩ đó, chợt, một nghi vấn hiện lên trong đầu.
──Là kiếm, mà lại đánh vào?
Tôi nằm đó, đưa tay sờ vào mạn sườn.
...Không bị rạch. Đau dữ dội nhưng... không bị rạch.
「Đánh bằng sống kiếm (Mineuchi) đấy. Mệnh lệnh của chủ nhân là 『Thắng trận quyết đấu』 mà. Fukune đâu có bị bảo là chém anh đâu.」
Robo-Fukune-chan nhanh chóng chạy đến bên Seiki, bế Narukara-san đang nằm bên cạnh lên, và ném mạnh về phía Ran và Raika đang đứng ở bên kia cầu.
「「──Hảả!?」」
Ran và Raika đồng thanh hét lên kinh ngạc, nhưng cả hai đã kịp đỡ lấy Narukara-san. Tuy nhiên, cả hai đều làm đệm đỡ cho Narukara-san nên bị đập người xuống đất... nhưng có vẻ không ai bị thương.
「Cảm ơn. Fukune thật sự rất vui vì những lời của anh. Từ lúc được tạo ra đến giờ chưa ai nói với Fukune như thế, từ lúc được tạo ra đến giờ chưa ai nghĩ cho Fukune nhiều đến thế, nên thật sự, thật sự rất vui. Cảm ơn anh... Nhưng những lời đó, không phải nói với Fukune... mà là nói với Narukara Fukune-san thật, đúng không?」
Robo-Fukune-chan mắt rưng rưng lệ, nhưng vẫn mỉm cười nhìn tôi.
「Fukune là robot nên rốt cuộc vẫn không thể trái lệnh chủ nhân. Vì thế... hãy phá hủy Fukune đi. Fukune nếu không có lệnh chủ nhân thì cũng không thể tự sát được. Nhưng, Fukune không muốn làm tổn thương anh thêm nữa...」
「Robo-Fukune-chan...」
Nghe cuộc đối thoại của chúng tôi, Seiki run lên bần bật. Tất nhiên, không phải vì cảm động. Nhìn thế nào cũng là vì giận dữ.
「Eiii! Rốt cuộc cũng chỉ là robot! Thắng trận quyết đấu là được rồi sao, chương trình gì mà không linh hoạt chút nào! Vậy thì ra lệnh thế này là được chứ gì! Hãy biến kẻ thù truyền kiếp Taketo... cho khuất mắt ta!!」
...Này này, cái lệnh đó, không đùa được đâu nha...
Tôi nén đau ở mạn sườn cố đứng dậy, đối mặt với Robo-Fukune-chan đang lao tới.
Kiểu này... không né được rồi...
Khoảnh khắc tôi chuẩn bị tinh thần đón nhận cái chết, tiếng đàn ông quát lớn vang lên từ phía sau.
「Taketo! Thằng kia, mày dám thất hứa với tao hả!?」
「──Kai-senpai!?」
Kai-senpai đang lao tới với tốc độ kinh hoàng từ hướng ngược lại với Robo-Fukune-chan... Chết cha! Hôm nay sáng sớm senpai làm chứng để tôi thi bài kiểm tra tài năng!! Đầu óc toàn nghĩ chuyện cứu Narukara-san... quên béng mất!!
Đòn tấn công của Robo-Fukune-chan và cú tập kích của Kai-senpai đều không có vẻ gì là né được. Trong lúc tôi đang luống cuống không biết làm sao thì hai người họ đã đến sát sạt──.
「Em xin lỗiii!!」
Tôi dập đầu xin lỗi một cách thảm hại. Khoảnh khắc đó, tiếng va chạm dữ dội 「Kenggggg!!」 vang lên ngay trên đầu tôi.
………………………………………………………………………………………………………….
Tôi len lén ngẩng đầu lên, thấy chân của Kai-senpai đang dừng lại ngay tại chỗ vừa đá trúng tay của Robo-Fukune-chan. Có vẻ Kai-senpai đã nhắm vào tay cầm kiếm của Robo-Fukune-chan để tránh lưỡi kiếm. Tuy nhiên, lực của cả hai dường như ngang ngửa nhau nên cả hai đều cứng đờ tại chỗ.
「Uoooaaaaaa!!」
Kai-senpai hét lên, cưỡng ép di chuyển chân, tung một cú đá xoay thẳng vào đầu Robo-Fukune-chan hất văng nó đi.
──Rầmmmmm!!
Robo-Fukune-chan bị Kai-senpai đá bay, bốc cháy dữ dội do cú va chạm.
...Mạnh vãi chưởng.
「Kai-senpai... cảm ơn anh.」
「Chuyện đó để sau, mau đến phòng cạm bẫy ngay! Mày, cái thằng không biết chừa này lại bắt senpai phải đợi... Hít đất một nghìn cái!!」
「Không thể nào đâu ạ!!」
Tôi cứ thế tranh cãi với Kai-senpai về số lần hít đất.
Trong lúc đó, Robo-Fukune-chan đang bốc cháy từ từ đứng dậy trong ngọn lửa...
「Senpai... có vẻ trận chiến vẫn chưa kết thúc.」
「Hình như thế.」
「Ừm, em thấy đau lòng khi phải chiến đấu với cô ấy, nên nếu anh chiến đấu thay em thì tốt quá...」
「Hả? Nhìn thế nào cũng là rắc rối do mày gây ra còn gì. Tao không biết nhưng mông thằng nào thằng nấy chùi! Rồi mau đi đến phòng cạm bẫy!!」
...Cũng đoán là anh ấy sẽ nói thế. Dạo này ở cùng nhau suốt nên tôi bắt đầu hiểu mạch tư duy của Kai-senpai rồi...
Tôi đành bỏ cuộc, quay về phía Robo-Fukune-chan. Robo-Fukune-chan đi xuống dòng suối nhỏ để dập lửa. Rồi nó bước lên bờ, cơ thể vẫn còn bốc khói vài chỗ, khuôn mặt vô cảm nhưng một dòng nước mắt chảy dài, nhìn chằm chằm vào tôi.
──Nó không muốn chiến đấu.
Tôi đứng chôn chân trước Robo-Fukune-chan.
「...Đã bảo rồi mà. Hãy phá hủy Fukune đi.」
Câu thoại buồn bã được nói bằng giọng của Narukara-san...
「Làm đi.」
Bất chợt, Kai-senpai lạnh lùng ra lệnh.
「Senpai không biết gì cả nên──」
「Tao không biết, nhưng con bé đó đã bảo mày hãy phá hủy nó. Nên hãy làm đi.」
「Nhưng, đâu thể dứt khoát dễ dàng thế được...」
「Ví như Samurai thì đó là người làm công việc Kaishaku khi mổ bụng tự sát (Seppuku). Nếu mày có lòng từ bi, đừng để nó phải chịu đau khổ thêm nữa.」
Tôi nhìn dòng nước mắt lăn dài trên má Robo-Fukune-chan.
...Đau khổ...
Đúng vậy. Được tạo ra giống con người đến thế, nhưng lại đau khổ vì không thể trái lệnh... Nếu Robo-Fukune-chan mong muốn, tôi phải làm gì đó cho cô ấy.
Có lẽ nghe thấy tiếng nổ ban nãy, dù mới sáng sớm nhưng học sinh đã tụ tập ở sân trong. Đưa mắt nhìn quanh──tôi thấy bóng dáng Ritsu và Utae đang lo lắng nhìn về phía này.
「Taketo, dùng sức công phá của Dragulescu để giải thoát cho nó đi!」
Kai-senpai nhìn chằm chằm vào Robo-Fukune-chan và hét lớn.
「Đ, Dragulescu ạ!?」
「Trong giới võ thuật có một câu nói nổi tiếng. 『Sức công phá = Trọng lượng × Tốc độ × Lực nắm』. Nhưng mày không có lực nắm. Việc tạo ra nắm đấm cứng là không thể. Tuy nhiên, gót chân đạp xuống khi thực hiện Dragulescu thì độ cứng miễn bàn đúng không.」
「Thật thế ạ!? Mà Dragulescu là kỹ thuật thể dục dụng cụ mà!? Sức công phá cái gì...」
「Lấy toàn bộ trọng lượng của mày nhân với năng lượng xoay của Dragulescu, cộng thêm độ cứng của gót chân thì sức công phá sẽ tăng vọt! Không phải Corkscrew Blow mà là Corkscrew Attack. Nhân toàn bộ trọng lượng của mày với mọi yếu tố rồi tung ra, đó là Nhất kích của Rồng - Dragulescu!!」
Nhất kích của Rồng... Nghe thì có vẻ có sức công phá đấy nhưng──.
「Vốn dĩ dùng cái đó làm đòn tấn công thì điểm ngắm chẳng phải cực khó sao??」
「Điểm tiếp đất ở phòng cạm bẫy cũng thế thôi! Làm nhanh lên! Không làm được thì đằng nào cũng trượt bài kiểm tra!!」
...Oa. Lại dùng cái lý lẽ của dân thể thao để ép buộc...
Nhìn sang Robo-Fukune-chan, cô ấy cất tiếng buồn bã nói với tôi.
「Fukune... sẽ dùng tuyệt kỹ đấy?」
Trái ngược với sắc thái giọng nói, Robo-Fukune-chan cầm kiếm và ngày càng tiến gần về phía tôi. Hiện tại nó đang ở ngay hướng chéo phía trước cây cầu.
Nếu làm──thì là lúc này.
Bây giờ tôi có thể dùng lan can cầu làm ngựa nhảy để chống tay và thực hiện kỹ thuật.
Tôi nhìn Narukara-san vẫn đang ngủ say, rồi chạy hết tốc lực như để rũ bỏ mọi do dự.
──Xin lỗi. Công việc cuối cùng của FBI, tớ sẽ làm đây.
「Sự mất kiểm soát của FBI Seiki, sẽ do FBI tớ đây ngăn chặn!!」
Tôi nhảy lên chống tay vào lan can cầu, nhào lộn một vòng, rồi hai vòng liên tiếp.
「Tuyệt kỹ phái Cổ điển, Maestro Waltz!!」
Robo-Fukune-chan bắt đầu múa kiếm loạn xạ tại chỗ như để đánh chặn tôi.
Tôi hoàn thành vòng nhào lộn thứ ba, xoay nửa người để tránh lưỡi kiếm trong gang tấc──và tung ra Nhất kích của Rồng - Dragulescu một cách hoàn hảo.
Cảm giác cơ cấu máy móc bị phá hủy truyền từ gót chân lên...
Robo-Fukune-chan đổ gục xuống tại chỗ, bất động.
「Robo-Fukune-chan!!」
Tôi đỡ Robo-Fukune-chan dậy, dù chính tay mình phá hủy nhưng vẫn vô thức kiểm tra ý thức của cô ấy.
──Với cử động yếu ớt, Robo-Fukune-chan mỉm cười với tôi.
「Phần tiếp theo của câu nói đó... một ngày nào đó hãy nói cho Narukara Fukune-san thật nghe nhé.」
Nói xong, ánh sáng tắt lịm trong đôi mắt Robo-Fukune-chan, và lần này cô ấy thực sự không cử động nữa.
「──Robo-Fukune-chan!!」
Tôi tuyệt vọng lay Robo-Fukune-chan, nhưng không còn phản ứng gì nữa.
「Xin lỗi... chỉ vì anh đã lập ra cái gọi là FBI...」
Trước sự chứng kiến của các học sinh tụ tập nghe tiếng ồn, tôi ôm lấy Robo-Fukune-chan, nước mắt trào ra.
「──Seiki. Sự chỉ dạy của tôi, có vẻ vẫn chưa đủ nhỉ.」
Ran bước đến trước mặt Seiki, bẻ khớp tay răng rắc.
「R, Ran-oneesama, nếu chị muốn thì em sẽ trở lại làm Naruko ngay bâ──Ự á á á!」
Seiki bị Ran đấm một cú trời giáng vào bụng. Có vẻ trong đám học sinh tụ tập ở sân trong có cả em gái của Ran, thấy Ran trừng phạt Seiki bằng nắm đấm sắt, các cô bé cũng nhảy vào trợ giúp. Seiki hiện đang bị vây quanh bởi vài cô gái và bị đấm đá liên hồi.
Tôi thẫn thờ bên cạnh Robo-Fukune-chan, lặng lẽ nhìn cảnh tượng đó.
「Taketo-kun, cậu không sao chứ?」
Utae đến bên cạnh tôi, lo lắng nhìn vào mặt tôi. Có vẻ nghe thấy tiếng ồn nên vội chạy ra, Utae vẫn mặc đồ ngủ và chỉ khoác thêm chiếc áo cardigan bên ngoài.
Tôi đầy thương tích lại còn khóc sưng cả mắt, chắc chắn nhìn mặt không thể nào ổn được. Thấy tôi im lặng, Utae bối rối nhìn về phía Robo-Fukune-chan.
「Con robot này... nhìn cứ như cô bé ấy vậy...」
Utae vừa nói vừa nhìn Narukara-san đang ngủ say bên cạnh Raika.
「...Tớ định bảo vệ, nhưng lại làm tổn thương cô ấy. Đối với tớ, cả hai đều là Narukara-san.」
「Taketo... kun?」
Nhìn tôi lau nước mắt còn đọng trên má, Utae sững sờ.
「──Taketo. Cậu đã làm được Dragulescu rồi nhỉ.」
Ritsu, trong bộ đồ ngủ lụa, bước đến trước mặt tôi.
「Kỹ thuật ban nãy làm tốt chứ?」
「Đúng vậy. Có thể gọi là đòn đánh toàn lực đấy.」
「Vậy sao. Nhưng tính toán chuyển động vừa rồi thì...」
「Tính toán thì sao?」
Khoảnh khắc đó, Ritsu nhìn so sánh Utae và tôi, rồi bỗng nhiên im bặt.
「...Ritsu?」
「Utae. Mau khám vết thương cho Taketo đi.」
Ritsu chỉ nói vậy rồi lặng lẽ bỏ đi.
「Ritsu...」
Quả nhiên cậu ấy vẫn chưa nói chuyện với tôi như bình thường.
Nhìn Ritsu đi xa dần, Utae vừa khám vết thương cho tôi vừa hỏi 「Rốt cuộc đã có chuyện gì vậy?」.
「Xin lỗi... Chuyện về Robo-Fukune-chan, tớ muốn giữ kín trong lòng.」
「Chuyện đó...」
Tôi chuyển ánh nhìn sang Narukara-san, trong thoáng chốc, nước mắt lại chực trào ra. Thấy vậy, Utae lẩm bẩm trong miệng 「Fukune... tên cô bé đó là Fukune nhỉ」.
「Tớ, nhớ rồi nhé.」
Trong đôi mắt Utae ánh lên một sự quyết tâm mạnh mẽ nào đó.
Định hỏi xem có chuyện gì, chợt tôi nhớ đến Seiki đang bị nhóm Ran trừng phạt.
...Vẫn chưa kết thúc đâu. Không cho tên đó ăn một đấm thì FBI chưa thể kết thúc được.
Tôi nén đau đứng dậy, bước về phía Seiki.
「Taketo-kun! Tớ đang sơ cứu mà, đừng có quá sức!!」
Tôi giơ tay ngăn tiếng gọi của Utae lại, từng bước từng bước tiến lại gần Seiki.
Ran và các em gái dường như nhận ra tôi, nhìn về phía này và dừng tay lại.
Giữa các cô gái, tôi thấy Seiki đang nhìn tôi với khuôn mặt rúm ró.
「A, à, Taketo-kun. Chúng ta tuy có nhiều chuyện, nhưng chắc chắn từ giờ sẽ hòa thuận──」
「Seiki iiiiiii!!」
Tôi đấm một cú không khoan nhượng lún vào má Seiki. Sau một nhịp, Seiki cứ thế bất tỉnh và ngã gục.
「Một cú đấm, đúng là thanh xuân của nam nhi.」
Kai-senpai đứng gần đó nhìn tôi, gật đầu vẻ rất hài lòng.
Khi vụ việc Robo-Fukune-chan tạm lắng xuống, tôi cùng Kai-senpai đi đến phòng cạm bẫy để thử thách nhảy ngựa. Dù đã kiệt sức, nhưng nếu dồn khí thế thì chắc kỹ thuật vẫn ổn thôi──mà cái này, đúng là lý lẽ Kai-senpai hay nói.
Tôi chạy đà hết tốc lực, giậm vào ván dậm nhảy, chống tay lên ngựa nhảy nhào lộn một vòng, hai vòng, ba vòng, rồi xoay nửa người tiếp đ──Hử?
Khoảnh khắc định tiếp đất, chỗ đáng lẽ phải là sàn nhà lại không có sàn, thay vào đó là một cái hố. Tôi đang rơi tự do xuống không gian bên dưới căn phòng từ lúc nào không hay.
──Dưới phòng này có sư tử đấy!!
Tôi liều mạng vươn tay ra, và may mắn bám được vào mép sàn.
...Nguy hiểm quá. Với thể lực hiện tại, nếu rơi xuống dưới thì dù có dồn khí thế đến mấy cũng không leo lên nổi...
Khi tôi leo lại vào phòng, một chiếc găng tay khổng lồ lao ra từ bên cạnh cái bệ đặt điện thoại, đấm bay tôi ra khỏi phòng.
「Nhưng cái này tớ dự đoán được rồi.」
Tôi đỡ chiếc găng tay để giảm thiểu đau đớn, và tiếp đất gọn gàng bên ngoài phòng cạm bẫy.
「──Này Kai-senpai! Dragulescu, thất bại rồi còn gì ạ!!」
Tôi phản đối senpai đang đứng cạnh đó, liền bị cốc đầu một cái.
「Bản thân đòn Dragulescu là thành công rồi còn gì. Còn lại là tùy thuộc vào sự rèn luyện của mày thôi.」
Sao lại... Giờ còn phải tiếp tục luyện tập nữa thì... có kịp thời hạn chinh phục không đây. Cứ đà này tôi sẽ mất bức ảnh kỷ niệm với Narukara-san mất. Hơn nữa, còn mất cả cơ hội làm hòa với Narukara-san...
Khi tôi đang đứng chôn chân tại chỗ, từ sâu trong hành lang, Ritsu mặc đồ ngủ bước tới.
「Là Ritsu-kun kìa!」
Kai-senpai reo lên vui vẻ. Ritsu cúi chào nhẹ rồi nhìn thẳng vào tôi, nhưng──.
「Ritsu-kun, sao thế? Đuổi theo anh đến tận đây à? Hôm nay là ngày nghỉ mà. Được rồi, anh cũng sẽ kết thúc buổi tập thể dục và bài kiểm tra của Taketo, chúng ta cùng đi chơi đâu đó nhé!」
「Không, em có việc với Taketo──」
「Kệ xác thằng đó đi. Dragulescu cũng dở dở ương ương, anh đang định bắt nó tập lại từ đầu đây.」
「Quả nhiên Dragulescu, như thế là không được sao... Taketo──」
「Vậy thì Ritsu-kun, giờ chúng ta cùng về ký túc xá, hai đứa mình cùng thay đồ nhé!」
「──Senpai! Anh trật tự một chút đi!!」
「...X, xin lỗi.」
Kai-senpai bị Ritsu mắng, ỉu xìu xin lỗi.
...Đúng là dáng vẻ tuyệt đối không bao giờ cho tôi thấy...
「Taketo, rốt cuộc cậu tập kỹ thuật đó kiểu gì vậy?」
「Kiểu gì là sao, tớ chỉ nhìn Kai-senpai làm rồi bắt chước thôi.」
「Nam nhi là phải "Nhìn mà học trộm!" đấy!!」
Senpai vừa mới ỉu xìu xong, hễ nói chuyện với Ritsu là lại hớn hở ngay.
...Senpai, buổi tập thể dục, nhờ ơn anh mà em vất vả lắm đấy...
Ritsu kiểm tra bên trong phòng cạm bẫy rồi lẩm bẩm 「Quả nhiên là độ hoàn mỹ của kỹ thuật sao...」.
「Nghĩa là sao?」
「...Taketo, cái điện thoại đối với cậu quan trọng đến thế sao?」
Đôi mắt thẳng thắn của Ritsu. Tại sao cậu ấy lại hỏi điều đó vào lúc này. Tôi không hiểu, nhưng nhìn vào mắt Ritsu, tôi cảm thấy không thể trả lời qua loa được.
「Nó chứa đựng những kỷ niệm.」
「Kỷ niệm của Taketo sao... Tớ chắc vẫn chưa phải là kỷ niệm, dù tốt hay xấu nhỉ.」
「...Ritsu?」
Ritsu như rũ bỏ sự do dự, cười nói: 「Giá mà cảm xúc cũng có định lý thì tốt biết mấy」. Nụ cười của Ritsu, đã lâu lắm rồi tôi mới thấy...
「Ritsu, rốt cuộc là──」
「Cú Dragulescu cậu làm ở sân trong lúc nãy, cậu có nhận ra kỹ thuật khá ẩu không?」
「Hả? À thì... tớ cũng không nghĩ là mình làm giỏi...」
「Cậu làm lại kỹ thuật đó một lần nữa theo chỉ dẫn của tớ được không.」
Thấy tôi nhìn với vẻ nghi ngờ, cậu ấy hoàn toàn trở lại giọng điệu bình thường và bắt đầu giải thích một cách bình tĩnh.
「Các kỹ thuật xoay vòng, điều quan trọng là phải hiểu rõ các biến số cơ sinh học như mô-men quán tính, vận tốc góc, mô-men động lượng. Kỹ thuật của Taketo hiện tại──không có vẻ đẹp toán học.」
...Thể dục dụng cụ mà nói vẻ đẹp toán học thì...
「Chính xác! Đúng là Ritsu-kun! Người đàn ông mà anh đã nhắm trúng!! Đúng là cảm tính mon men, hạt nhân bùm và hạt nhân ùm bùm rất quan trọng!!」
...Kai-senpai, anh nói sai bét nhè rồi...
「Taketo, tớ sẽ không nói những điều phức tạp. Tóm lại──hãy tin vào tính toán của tớ.」
「Hiểu rồi!」
Tôi đứng vào vị trí xuất phát, bắt đầu chạy hết tốc lực.
「──Giậm nhảy xong thì vào ngựa với tư thế thấp! Sau khi đá mũi chân lên thẳng, bay lên không trung thì nâng thân trên lên lấy đầu gối làm trọng tâm và nhào lộn một vòng! Giữ nguyên đà đó nhào lộn hai vòng với tư thế bó gối! Ba vòng! Rồi thêm nửa vòng xoắn──Tiếp đất!!」
Điểm tiếp đất nhìn từ cửa vào là phía bên kia cái bệ đặt điện thoại. Dragulescu có thêm nửa vòng xoắn ở cuối, nên khi tiếp đất sẽ đứng quay lưng lại với hướng di chuyển. Và trước mặt tôi lúc này là chiếc điện thoại, và phía bên kia chiếc điện thoại, tôi nhìn thấy nhóm Ritsu. Tức là──.
「Thành công rồi!!」
Tôi hét lên và chộp lấy chiếc điện thoại.
Tốt quá rồi... Thế này thì tôi có thể ngẩng cao đầu gặp Narukara-san. Và, cuối cùng cũng có thể làm hòa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
