R-15

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Phản Diện Hạng Ba Trong Trò Chơi

(Đang ra)

Trở Thành Phản Diện Hạng Ba Trong Trò Chơi

Kim Nông Dân

Cậu là Lee Jin-sung. Không, giờ hắn là tên phản diện hạng ba, Yoo Hyun-sung.

25 108

Giành Lấy Nanase Nhỏ Nhắn Đáng Yêu Mà Quyến Rũ Từ Gã Người Yêu Cũ Tồi Tệ Và Làm Cho Cô Ấy Hạnh Phúc

(Đang ra)

Giành Lấy Nanase Nhỏ Nhắn Đáng Yêu Mà Quyến Rũ Từ Gã Người Yêu Cũ Tồi Tệ Và Làm Cho Cô Ấy Hạnh Phúc

Karashuma Ei

Một bộ rom-com mang cảm giác hoàn toàn mới, nơi tình yêu ngọt ngào thuần khiết đan xen cùng những màn "nghiệp quật" hả hê, chính thức bắt đầu!

12 2

Chúng tôi là đôi tân hôn cùng nhập học vào học viện

(Đang ra)

Chúng tôi là đôi tân hôn cùng nhập học vào học viện

아고니

Chuyện hẹn hò của chúng tôi đã bị ba mẹ bạn gái phát hiện mất rồi. Và khi đã trở thành đôi tân hôn, chúng tôi cùng nhập học vào học viện

10 15

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

(Đang ra)

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

白芷夜七

"...Khoan đã, sao ta đã giả chết trốn đi rồi mà ngươi vẫn tìm ra vậy? —— Cái gì? Ngươi nói ngươi đã dùng Đọc Tâm Thuật lên người ta từ lâu rồi hả? Đồ ngốc! Đồ bỉ ổi! Sai kịch bản rồi! Mau cút về làm ô

94 438

Những Cô Bạn Sẵn Lòng Làm Chuyện Ấy Nếu Bạn Yêu Cầu (LN)

(Đang ra)

Những Cô Bạn Sẵn Lòng Làm Chuyện Ấy Nếu Bạn Yêu Cầu (LN)

Kagami Yuu

Một bộ romcom nóng bỏng, tinh nghịch tuổi học trò xoay quanh cô nàng đáng yêu nhất lớp và cậu bạn thân của mình!

65 2311

Tập 09: Thần tượng học đường tìm việc làm toàn cầu!? - Chương 01 Những Tín Hiệu Tình Yêu Quay Lại Trong Mùa Xuân Mới

Chương 01 Những Tín Hiệu Tình Yêu Quay Lại Trong Mùa Xuân Mới

1Những Tín Hiệu Tình Yêu Quay Lại Trong Mùa Xuân Mới

──Bốn mươi phút trước khi giờ chủ nhiệm bắt đầu. Tôi đang đứng một mình trên con đường đến trường bên cạnh sân trong, khá gần ký túc xá nữ. Vì ký túc xá nam gần khu giảng đường hơn, nên đi đường này nghĩa là tôi đang cố tình đi đường vòng. Nhưng mà──.

「Quả nhiên là mình đến hơi sớm quá rồi nhỉ. Vẫn còn tận ba mươi phút nữa mới đến giờ hẹn……」

Vừa nói, gò má tôi vừa dần giãn ra.

Như để xác nhận lại giờ hẹn, tôi lấy điện thoại di động ra và mở email ngày hôm qua.

『Ngày mai là bắt đầu học chính thức rồi nhỉ. Narukara-san đã quen với lớp mới chưa?』

『Ừm! Lên năm hai nên có vài người bị tách sang lớp khác…… nhưng lớp này cũng có nhiều bạn bè cũ mà』

『Đúng thế thật. Chuyện là…… thật tốt khi chúng mình lại được học cùng một lớp nhỉ!』

──Tôi và Narukara-san đã từng bị chia vào Lớp 0 và Lớp 3, nhưng giờ đây chúng tôi lại được ở cùng nhau tại 「Lớp 2-2」.

Đối với tôi, đó chỉ đơn thuần là một email bày tỏ niềm vui khi được học chung lớp. Tuy nhiên…… từ đó tin nhắn trả lời của Narukara-san bỗng nhiên bặt vô âm tín, khiến tôi phải đợi suốt một tiếng đồng hồ. Và rồi tin nhắn được gửi đến là──.

『Đ, đã cất công học cùng một lớp rồi…… ngày mai cậu có muốn cùng đi học không?』

──Thật là chấn động!! Một Narukara-san nhút nhát lại chủ động mời mình……!!

Tóm lại là hiện giờ tôi…… đang chờ Narukara-san!!

「Không ngờ ngày này cũng đến……!! Hồi mới gặp nhau mình còn bị cô ấy tránh né hoàn toàn mà……」

Tôi nhìn về phía ký túc xá nữ nằm cách đó một đoạn với ánh mắt đầy cảm khái.

Kể từ khi đạt được hòa bình thế giới, khoảng cách giữa tôi và Narukara-san đã thu hẹp lại nhanh chóng. Cô ấy từng là người luôn lùi lại một bước trước mọi việc, nhưng sau vụ việc đó, cô ấy đã bắt đầu lấy lại được sự vui vẻ ngày xưa. Tuy tôi không ngờ cô ấy lại tích cực đến mức mời tôi đi học cùng……

「Cuối cùng…… cuối cùng thì thời đại của tôi cũng đến rồi!!」

Tôi nắm chặt nắm đấm, vừa run rẩy vừa hét lên hết sức bình sinh.

「──Mới sáng sớm đã rú lên kỳ quái…… Ai vậy? Cái người khả nghi kia là sao……」

「Chắc là đàn anh khóa trên đấy. Có một người trông nguy hiểm thế kia đi lại bình thường…… đúng là mang cảm giác của Học viện Sen thật nhỉ」

Học sinh bắt đầu lác đác đến trường, những nữ sinh có vẻ là năm nhất đứng nhìn tôi đang gào thét từ xa và thì thầm to nhỏ.

「Ư……! Mình cao hứng quá đà rồi……」

Tôi chỉnh lại bộ đồng phục kiểu áo khoác Morning Coat để lấy lại bình tĩnh rồi thở phào một hơi.

Mấy nữ sinh vừa thì thầm to nhỏ lúc nãy đang rảo bước bên hông sân trong như muốn tránh né tôi.

「Cơ mà…… nhìn thấy tôi hét lên mà lại sợ hãi thốt lên 『Đúng là mang cảm giác của Học viện Sen』…… phản ứng y hệt như hồi chúng tôi mới nhập học nhìn thấy các Senpai vậy. ……Nói vậy nghĩa là, chẳng lẽ tôi bị coi là 〝người kỳ quặc〟 rồi sao?」

……Tôi cảm thấy hơi suy sụp một chút. Có lẽ tôi đã trở nên giống hệt các Senpai từ lúc nào không hay.

「……Phải cẩn thận mới được……」

Dù lẩm bẩm như để răn đe bản thân…… nhưng quả nhiên, niềm vui trào dâng từ tận đáy lòng là không thể kìm nén được!

「Được đi học cùng Narukara-san…… cứ như là đang hẹn hò vậy!!」

──Nếu hẹn hò với Narukara-san, tôi sẽ phải dịu dàng hộ tống cô bạn gái ngây thơ này. Ví dụ như khi đón nhận lần quan hệ đầu tiên đầy hồi hộp, nếu tôi thì thầm vào tai cô ấy rằng 「Cậu đã bao giờ chạm vào hạ bộ của mình chưa?」, cô ấy sẽ ngạc nhiên thốt lên 「Hạ bộ!? C, chỗ đó bình thường ai mà chạm vào chứ!?」, rồi tôi sẽ nói 「Vì là chỗ bình thường không chạm vào nên mới trở thành bí mật của hai đứa mình đấy」 và nắm lấy tay cô ấy khẽ khàng đặt lên đó, cô ấy sẽ bắt đầu thở hổn hển với đôi má ửng hồng 「Ưm……! C, cái gì thế này!? Cảm giác cứ sướng sướng sao ấy……」, rồi ném cho tôi ánh mắt van xin 「Haa……! S, sau đây tớ phải làm gì nữa!? Fukune, cứ lửng lơ thế này, khó chịu lắm……」 và──.

「Sau đây, là kết hợp với hạ bộ của tôi đấy!!」

「K…… Kết hợp với hạ bộ!?」

──Bộp!!

Ngay trước mắt tôi, một đống sách rơi xuống đất. Nhìn kỹ thì, một thiếu nữ có đôi mắt ngây thơ đeo kính──Yumeji-san, đang đỏ bừng mặt và đứng chết trân tại chỗ.

「T, t, t, tại sao anh lại đột nhiên nói ra những từ ngữ bỉ ổi như thế……!?」

Yumeji-san nói lắp bắp trong sự hỗn loạn với khuôn mặt đỏ lựng.

──Chết dở! Mình lại buột miệng nói ra ảo tưởng rồi!!

Cô ấy có vẻ quá xấu hổ, vẫn chưa thoát khỏi sự hỗn loạn và tiếp tục luống cuống.

「……Nhắc mới nhớ, người mà nghe tôi nói chuyện gợi dục xong lại xấu hổ một cách bình thường thế này…… trong học viện này chưa từng có ai nhỉ」

Nếu nói đến biểu tượng của sự ngây thơ thì là Narukara-san, nhưng cô ấy quá trong sáng nên vốn dĩ không hiểu được từ ngữ gợi dục…… còn những người khác thì đa phần đóng vai trò phản bác.

Đang mải suy nghĩ, Yumeji-san hướng khuôn mặt đỏ bừng về phía tôi.

「T, Taketo-senpai! Những lời bỉ ổi như thế…… không được nói giữa chốn công cộng đâu ạ!!」

Nhìn cô ấy đang ra sức kêu gọi, tôi vô thức xin lỗi một cách bình thường: 「X, xin lỗi……」.

……Mà, xin lỗi một cách bình thường là chuyện bình thường mà. Nhưng từ khi đến học viện này, đây là lần đầu tiên tôi…… xin lỗi một cách bình thường đấy.

「Yumeji-san…… ngây thơ thật」

Tôi buột miệng gật đầu lia lịa.

Dù nhịp điệu bị đảo lộn, tôi vẫn nói 「Dù sao thì nhặt đồ rơi lên đã」 và ngồi xổm xuống ngay.

「Gọi là 『Yumeji-san』 thì…… em là hậu bối nên anh không cần phải câu nệ thế đâu ạ. Hãy gọi em là 『Aimi』」

Cô ấy mỉm cười, khuôn mặt đỏ bừng đã dịu đi đôi chút. Nhìn Aimi vừa nở nụ cười quan tâm đến tôi dù vẫn còn vương chút xấu hổ, tôi cảm thấy sự dịu dàng của cô ấy như đang lan tỏa ấm áp.

Tôi hơi ngượng ngùng nên nhìn xuống đất. Lúc đó, tôi nhận ra trong đống đồ cô ấy làm rơi có một tấm poster.

「……Ủa, tấm poster này là……」

Trên tấm poster có in hình tôi đang cãi nhau với bác bảo vệ ở ký túc xá nữ cùng dòng chữ 『Phá vỡ lẽ thường mới là sứ mệnh của thiên tài!』.

「Cái này, là tấm poster tôi làm cùng Raika mà」

Nghe tôi nói vậy, cô ấy chỉnh lại tư thế một cách nghiêm túc, nhìn thẳng vào tôi và cao giọng: 「Vâng, đúng là vậy ạ!」

「Em đã nhìn thấy nó và nhập học vào học viện này! Một tấm poster dùng tác giả tiểu thuyết khiêu dâm làm người mẫu để thể hiện thiên tài tính biến thái đó, gửi gắm thông điệp rằng 『Học viện Sen có tấm lòng bao dung chấp nhận cả những nhân vật như thế này』…… Thật tuyệt vời ạ!」

「……Sao thế nhỉ, tôi chẳng có cảm giác được khen chút nào cả」

「Không có chuyện đó đâu ạ! Trong phòng thay đồ nữ mà dám hít sâu một hơi đầy sảng khoái và tuyên bố 『Mồ hôi của các em, sự tận tụy của các em, làm tôi thấy hạnh phúc』…… đúng là không phải người thường!!」

Aimi lại đỏ mặt khi nhắc đến 「Phòng thay đồ nữ」, nhưng đôi mắt ngây thơ sau cặp kính vẫn lấp lánh khi cô ấy thao thao bất tuyệt.

……Cơ mà, tôi vẫn không cảm thấy mình được khen.

Tiếp đó cô ấy cụp mắt xuống, mở miệng nói vẻ tiếc nuối.

「Khoảnh khắc Taketo-senpai cứu thế giới bằng sức mạnh của sự gợi dục, lẽ ra toàn nhân loại đều đã xem trên tivi…… thế mà chẳng hiểu sao các bạn cùng khóa của em lại không nhận ra Senpai nhỉ……」

……Nhắc mới nhớ, đám tân sinh viên lúc nãy nhìn tôi như 「người kỳ quặc」 cũng không nhận ra. Lên tivi có một lần thì chắc không nhận ra được đâu nhỉ……

「Vốn dĩ, dù em có nói Taketo-senpai thực ra chính là tác giả lừng danh tráng niên 『Akutagawa Taketo』 kia thì các bạn cùng lớp của em cũng không tin…… Nếu xét đến đặc thù nghề nghiệp của nhà văn, lẽ ra họ phải hiểu là thông tin hồ sơ công khai không đáng tin cậy chứ」

Aimi bắt đầu trăn trở với vẻ không thể hiểu nổi.

Trong khi các học sinh đã cứu thế giới và trở nên nổi tiếng nhận được vô số lời mời từ các quốc gia, thì do tôi làm việc dưới bút danh nên tình trạng vẫn y nguyên như cũ. Tuy nhiên, chỉ có Aimi, một thiên tài về hướng nghiệp, là nhận ra nghề nghiệp của tôi.

……Là hậu bối duy nhất nhận ra thân phận thật của tôi sao. Đã thế còn nghiêm túc và dễ thương nữa chứ…… được đấy!

「Tôi cũng đã chính thức trở thành 〝Senpai〟 rồi…… Với tư cách là 〝Senpai〟, dạy bảo cho cô hậu bối dễ thương nhiều điều cũng không tệ nhỉ」

Khi tôi đang thả lỏng cơ mặt gật gù, chợt nhớ lại lời cô ấy đã nói khi chúng tôi mới gặp nhau lần đầu.

『──Các anh chị, đã đến lúc phải 〝tốt nghiệp〟 khỏi học viện này rồi ạ!!』

──Thịch!

Tại sao một cô bé nghiêm túc thế này lại phát ngôn như vậy chứ.

「Aimi…… tại sao em lại cố chấp với việc 〝tốt nghiệp〟 của bọn tôi thế?」

「Hiện giờ, cả thế giới đang khao khát tài năng của các Senpai. Đây chính là lúc cần phải quyết định con đường tương lai đấy ạ!」

「Nhưng mà này, bọn tôi vẫn là học sinh cấp ba…… cứ sống ở trường như bình thường cũng được mà」

「……Chẳng lẽ, các Senpai vẫn chưa nhận ra sao?」

「Chưa nhận ra??」

「Học viện Sen đã không còn là Thánh địa (Sanctuary) của tài năng nữa rồi──」

「Taketo-kun, chờ lâu chưa!?」

Đúng lúc đó, một giọng nói vui vẻ vang lên cùng tiếng bước chân chạy tới.

Quay mặt lại, tôi thấy một cô bé tóc đỏ nhỏ nhắn. Thiên tài kèn clarinet, Narukara Fukune-san.

「Chưa chờ chút nào đâu! Tớ cũng vừa mới tới thôi!!」

Nghe câu đó, Aimi nghiêng đầu thắc mắc 「……Vậy sao ạ?」, nhưng tôi nói 「Cứ coi là thế đi!」 rồi chạy lại chỗ Narukara-san.

「……A! C, chẳng lẽ Taketo-senpai, đang hẹn hò với Fukune-senpai ạ!?」

Aimi hoảng hốt thốt lên, rồi nói 「Là người yêu sao…… Cấp ba tuyệt thật đấy」 và chạy vụt đi như muốn tránh làm phiền.

「Không, bọn tôi vẫn chưa hẹn hò……」

Lời nói của tôi vang lên trong hư không rồi tan biến sau lưng Aimi đang xa dần……

「H, hẹn hò……!!」

Narukara-san đột nhiên đỏ bừng mặt, nghẹn lời rồi bắt đầu ho 「Khụ…… khụ……」.

「Cậu không sao chứ!?」

Tôi chạy lại vuốt lưng cho Narukara-san, cô ấy thốt lên 「A……」 nhìn bàn tay tôi rồi im bặt, khuôn mặt đã đỏ nay còn đỏ hơn.

……Gì vậy nhỉ?

Tôi nhìn bàn tay mình đang đặt trên tấm lưng nhỏ nhắn dễ thương của cô ấy. Phải rồi, tay tôi đang chạm vào Narukara-san một cách tự nhiên cứ như là đang hẹn hò thật vậy………………………………………….

──Ấy chết, theo đà mình lỡ vuốt luôn rồi!!

「Xin lỗi!!」

Tôi rụt tay lại như nhảy lùi ra.

「……Cậu, hết ho chưa?」

「……Ừm……」

Cô ấy gật đầu cái rụp, rồi nói 「Dù sao thì cũng đến lớp thôi」 và bắt đầu bước đi.

Tôi đi bên cạnh cô ấy, cùng nhau rảo bước.

……Nhưng mà, có vẻ Narukara-san không thể gạt chuyện bị tôi vuốt lưng ra khỏi đầu, cô ấy cứ mím chặt môi với đôi má đỏ hồng.

Tôi cũng không thể gạt bỏ từ 「hẹn hò」 mà Aimi vừa nói ra khỏi đầu, chẳng nghĩ ra được chuyện gì để nói……

──Khó nói chuyện quá!!

Những lúc thế này tôi lại thấy oán giận bản thân vì sự thiếu tinh tế.

「Cái đó…… Fukune và cậu, trông có giống đang hẹn hò không nhỉ?」

Vẫn còn vương chút đỏ ửng trên má, Narukara-san hỏi tôi bằng giọng nói nhỏ xíu như sắp tắt.

H, hẹn hò á……!!

Khi tôi đang ấp úng, cô ấy lẩm bẩm: 「Nhưng mà…… hẹn hò nghĩa là thế nào nhỉ?」

「Xin lỗi nhé…… Fukune thật sự không biết mấy chuyện đó」

「Đâu có…… Narukara-san không cần phải xin lỗi đâu」

「Nhưng mà Fukune, lúc định dùng tiếng đàn của mình để ngăn chặn kế hoạch kịch hóa nhân loại của Kuroto-san, tớ đã nghĩ. Fukune đúng là thiếu sót rất nhiều trải nghiệm……」

Cô ấy cúi gằm mặt xuống như đang xấu hổ về bản thân.

……Narukara-san từ trước đến nay chỉ sống hết mình với kèn clarinet. Thiếu sót trải nghiệm hơn người khác là chuyện đương nhiên. Vậy mà cô ấy lại nói như tự trách mình thế……

「Từ giờ cứ từ từ học hỏi nhiều điều là được mà! Chẳng phải vì thế mà Narukara-san đã từ chối lời mời của dàn nhạc giao hưởng để chọn cuộc sống học đường sao!!」

Nghe tôi nói như khích lệ, cô ấy mỉm cười 「Ừm!」 với tôi.

Nụ cười rạng rỡ hơn hẳn hồi năm nhất của cô ấy thực sự rất tươi sáng, khiến cả người nhìn là tôi cũng thấy ấm lòng.

Tôi…… chỉ cần được cùng Narukara-san đi học thế này là hạnh phúc rồi.

Nghĩ vậy, tôi cùng cô ấy bước tiếp con đường đến trường.

Lúc đó──.

『Này Taketo! Ta không tha cho ngươi nếu dám động tay động chân với Fukune-chan trong lúc ta vắng mặt đâu nhé!!』

Đột nhiên, tiếng gầm vang vọng khắp nơi.

「C, cái gì!?」

Tôi hoảng hốt nhìn quanh…… nhưng lạ thay không có bóng người nào.

『Đằng này, đằng này cơ! Cái loa này nè!!』

Nghe vậy tôi nhìn quanh, nhận ra giọng nói phát ra từ cái loa phát thanh nội bộ gần đó. Gần cái loa đó có một chiếc camera giám sát.

『Với kỹ năng cracking thao túng dữ liệu trái phép của ta thì mọi hành động của ngươi đều bị nắm trong lòng bàn tay hết!!』

……Có vẻ như chủ nhân giọng nói là thiên tài lập trình, Musen Ran. Cô nàng là một thiếu nữ Yuri (Bách hợp) đến mức được các cô gái cùng trang lứa gọi là 〝Đại tỷ〟, và cô nàng thích Narukara-san.

『Dám lợi dụng lúc ta bận tối mắt tối mũi với công việc phát triển phần mềm để tiếp cận Fukune-chan…… đúng là cái tên không thể lơ là được mà! Lần tới ta sẽ gửi virus cực ác vào điện thoại của ngươi, đẩy cước phí lên một trăm triệu để cho ngươi phá sản luôn!!』

「Thôi đi! Tôi chỉ hẹn gặp và đi học cùng Narukara-san một cách bình thường thôi mà!!」

『B…… Bình thường hẹn gặp!?』

Có lẽ nhìn thấy Narukara-san gật đầu im lặng trước lời nói của tôi qua camera giám sát, Ran câm nín.

『…………Ngươi hãy giác ngộ đi, khi ta xong việc và đến trường. Ta sẽ bổ cái hộp sọ của ngươi ra…… rồi debug não loại bỏ khiếm khuyết cho ngươi!!』

……Debug não là cái gì chứ……

Khi tôi đang méo xệch mặt mày, một giọng nói tỉnh bơ vang lên: 「Nếu là giải phẫu thì tớ cũng giúp một tay nha~!」. Ngay sau đó, một cô bé thấp bé kéo lê vạt áo blouse trắng lao vào ôm chầm lấy tôi như một chú cún con. Đó là Kagaku Tsukuru, thiên tài phát minh sở hữu vẻ đẹp lai Tây khác biệt với người Nhật.

「Ran-chan, đến trường thì phát thanh nội bộ cho Lớp 1 nhé~. Cùng nhau giải phẫu tại phòng nghiên cứu trông cực kỳ khả nghi mà tớ xây dưới lòng đất học viện mười cây số nào~!!」

「Không đời nào!!」

Dù tôi từ chối, nhưng Ran đã hét lớn qua loa: 『Tsuru-chan, không cần thuốc mê đâu nhé!』 rồi ngắt kết nối.

……Nguy to. Cảm thấy nguy hiểm đến tính mạng……

Đang tính kế chạy trốn khỏi hai người họ, thì lần này từ phía sau vang lên giọng nói âm u như bò từ dưới đất lên: 「……Bị học cùng lớp với Utae-san là hình phạt đó nya……」.

Vẫn bị Tsukuru ôm chặt, tôi quay lại thì thấy một thiếu nữ đeo tai mèo trên đầu và khoác áo choàng đen bên ngoài đồng phục. Một cô gái gợi nhớ đến hình ảnh mèo đen──Yoruno Misa. Cô ấy là thiên tài ma thuật đen và là thành viên câu lạc bộ người hâm mộ Utae.

「……Misa hình như học cùng Lớp 1 với Tsukuru nhỉ」

「Thế thì có gì xấu sao nya!? Không ngờ Taketo lại được học cùng Lớp 2 với Utae-san nya……!!」

Misa giậm chân đầy tiếc nuối rồi bắt đầu gào lên: 「Quả nhiên đáng lẽ không nên nghĩ là 『Nếu không dùng ma thuật đen mà vẫn được học cùng lớp với Utae-san thì sẽ cảm thấy như định mệnh, vui lắm nya』, biết thế cứ dốc toàn lực gian lận cho rồi nyaaa!!」

……Cảm thấy như định mệnh vui lắm nya cái gì chứ……

Misa là dân Bách hợp, lại còn là một thiếu nữ hơi hoang tưởng. Trước đây cô ấy từng viết một bài văn gợi dục bùng nổ ảo tưởng Bách hợp lấy Utae làm mô típ.

「……Nói chung là, Taketo là tên biến thái ác ma dám tỏ tình bằng tiểu thuyết khiêu dâm với cả Misa nya. Để ở cạnh Utae-san là nguy hiểm nya…… Cơ mà, tỏ tình khiêu dâm với Misa xong lại bỏ mặc hoàn toàn……!!」

Misa hình như nhớ ra điều gì đó, toàn thân run rẩy rồi lôi từ trong áo choàng ra một cây gậy có gắn đầu lâu trên đỉnh: 「Quả nhiên…… phải nguyền rủa chết ở đây thôi nya!」

──Hả!? Tôi đã làm gì đâu!?

Đang định hoảng hốt bỏ chạy, thì từ bên cạnh có tiếng gọi ngại ngùng 「Ano……」.

Nhìn sang, Narukara-san đang nhìn thẳng vào tôi với đôi mắt buồn bã.

……A. Mình đã hứa là đi học riêng hai người với Narukara-san mà……

Dù có nhìn sang Misa và Tsukuru đang làm ầm ĩ, nhưng trong tình huống này tôi cũng không thể nào nói 「Tôi muốn đi học riêng hai người」 được.

Có lẽ Narukara-san đã nhận ra điều đó, cô ấy đột ngột cất giọng vui vẻ nhìn quanh: 「Mọi người, không nhanh lên là giờ chủ nhiệm bắt đầu đấy!」

……Lại khiến cô ấy phải bận tâm rồi.

「Narukara-san, xin lỗi nhé……」

Với cảm giác có lỗi, tôi cùng mọi người bắt đầu đi về phía khu giảng đường.

Khi bước vào lớp học của chúng tôi là Lớp 2, hầu hết học sinh vẫn chưa đến trường.

Dù sắp đến giờ chủ nhiệm, trên bảng trắng đã ghi sẵn 「Tiết 1 là môn tự chọn」. Môn tự chọn tóm lại là tự học, khoảng thời gian được phép sử dụng tùy ý để phát triển tài năng. Gần đây mọi người bận rộn công việc quá, nên tiết 1 đa phần là môn tự chọn.

「……Fukune, chắc hôm nay cũng ra tòa nhà âm nhạc tập kèn clarinet đây……」

Narukara-san ngồi ở bàn đầu tiên, dù vừa mới đến lớp nhưng đã bắt đầu chuẩn bị đi ra ngoài. Tôi ngồi ngay sau lưng cô ấy lẩm bẩm 「……Hôm nay chắc mình cũng viết bản thảo từ sáng thôi」, rồi nhìn sang bàn bên phải.

Ở đó có một thiếu nữ mang gương mặt thần tượng đang ngồi. Thiên tài ca sĩ Sonokoe Utae.

「Utae tiết 1 làm gì thế?」

「Tớ thì……」

Utae suy nghĩ một lúc rồi lấy sách giáo khoa ra: 「Dạo này mọi người bận rộn nên tiến độ bài giảng chậm quá…… tớ học bài đây」.

「──Taketo! Tên khốn kia, đằng nào hôm nay ngươi cũng viết tiểu thuyết khiêu dâm chứ gì! Ta đã nói bao nhiêu lần là không được bùng nổ ảo tưởng dơ bẩn bên cạnh Utae-san rồi mà không hiểu hả!!」

Người đàn ông có vóc dáng đẫy đà mặc bộ vest hai hàng khuy ngồi trước mặt Utae cất giọng đầy bực dọc. Đó là Touno Sosai, người sở hữu tài năng của một ông trùm.

「……Sosai, có thời gian nói mấy lời đó sao cậu không dùng giờ tự chọn để mài giũa tài năng Boss cho có ích hơn đi?」

「Im đi! Với tư cách là chủ tịch câu lạc bộ người hâm mộ Utae-san…… ta sẽ học bài cùng Utae-san!!」

「……Dùng tài năng Boss chỉ vì Utae thế á……」

Tôi nói vẻ ngán ngẩm, cậu ta rít một hơi xì gà điện tử rồi nhả khói tím đầy thách thức về phía tôi: 「Hừ! Trong khi mọi người đều trở nên nổi tiếng thế giới, thì còn khá hơn cái tên mờ nhạt đến mức sự hiện diện bằng không như ngươi!!」

「Ư……!!」

Bị chọc đúng chỗ đau, tôi nghiến răng.

……Quả thật, 〝chỉ có〟 mình là chẳng thay đổi gì so với hồi năm nhất……

Tiếng thở dài vì chuyện đó lại buột ra lần nữa.

「──Hôm nay cũng là một lớp học vắng vẻ từ sáng nhỉ」

Cô giáo bước vào lớp, để lộ bộ ngực đẫy đà và cặp đùi gợi dục lấp ló sau bộ vest váy. Đó là Yosano Aki-sensei, giáo viên chủ nhiệm lớp tôi và Narukara-san hồi năm nhất.

「……Nhìn thấy Taketo-kun là cô lại có cảm giác như đang ở lớp 1-3 vậy. Chẳng lẽ cô bị ám ảnh bởi việc bị xoay như chong chóng bởi mấy sự cố khiêu dâm của Taketo-kun sao ta?」

Aki-sensei nói đùa rồi ghé sát mặt về phía tôi, nháy mắt một cái: 「Lên năm hai rồi, không được bùng nổ mấy ảo tưởng kỳ quái làm cô khó xử nữa đâu đấy nhé」. Vì cô đang cúi người xuống, nên khe ngực lớn lấp ló sau lớp áo blouse hiện ra mồn một……

Aki-sensei luôn tỏa ra sự gợi cảm của người lớn…… lại được cô làm chủ nhiệm thì tốt quá! Thế này thì mỗi sáng ngắm cô là có thể tận hưởng đủ điều rồi!! Ví dụ như vào những ngày da dẻ căng mịn, chắc chắn đêm qua cô đã cô đơn với cơ thể chín mọng rồi tự mình 「Ưm…… Taketo-kun đúng là đồ ngốc…… là tác giả tiểu thuyết khiêu dâm mà chẳng thèm tán tỉnh cô……」 và tự tay bóp lấy bộ ngực đẫy đà, vừa nhào nặn ướt át vừa tiết ra lượng lớn hormone nữ──ấy chết, vừa mới bị nhắc nhở về mấy ảo tưởng kiểu này xong……

Tôi hắng giọng như để đá bay những ảo tưởng đang cuộn trào trong đầu, rồi chuyển chủ đề với Narukara-san: 「Lớp này có cả Ran và…… Ritsu nữa, đúng là giống hệt lớp 1-3 nhỉ」.

「Ừm, một lúc nào đó tớ muốn mọi người cùng đi học với nhau ghê! Chỉ là……」

Ngay lập tức, cô ấy lắc mái tóc đỏ khẽ quay lại nhìn tôi, hạ thấp giọng.

「Ngày mai, tớ muốn đi học riêng hai người với Taketo-kun cơ」

Giọng nói nhỏ đến mức ngay cả tôi cũng suýt không nghe thấy. Tuy nhiên, có một nhân vật cực thính tai đã nghe được câu nói đó của cô ấy. Đó là──.

「……Hả? Chẳng lẽ Taketo-kun và Fukune-san, đã cùng nhau đi học sao??」

Người thốt lên với khuôn mặt tái mét là…… Utae.

「Fukune-san trông ngây thơ thế mà lúc cần làm là làm tới bến nhỉ…… Cứ đà này thì trong lúc mình không biết, cậu ấy sẽ dụ dỗ Taketo-kun vào phòng với câu 『Fukune, đêm nay cảm thấy cô đơn lắm』, rồi nói 『Được ôm chặt thế này tớ yên tâm hẳn』 để tỏ vẻ non nớt khiến Taketo-kun hứng tình, rồi thì thầm bên tai cậu ấy 『Hưm…… Fukune, người nóng quá……』 phả ra hơi thở kích thích ham muốn tình dục và──Á!」

Nhận ra mình đang nói ra ảo tưởng tràn trề, Utae hoảng hốt nhìn quanh.

Mọi người trong lớp đang nhìn cô ấy với biểu cảm khó tả.

「……Không ngờ Utae-san lại bị nhiễm độc bởi ảo tưởng của Taketo-kun…… Sức lây lan kinh khủng thật」

Aki-sensei vừa ôm đầu vừa rên rỉ.

「Vừa rung động trước một Utae-san dễ gần, trông hoàn hảo nhưng thực ra lại hơi đáng tiếc…… nhưng cứ nghĩ nguyên nhân là do Taketo là ta lại thấy sôi máu!!」

Sosai nhả khói tím từ điếu xì gà và lườm tôi cháy mắt.

「……Đáng tiếc là sao, Utae-san, đã thất bại chuyện gì à??」

Narukara-san nghiêng đầu nhìn Utae chằm chằm.

「Thôi đi…… đừng có nói là 〝đáng tiếc〟 nữaaaaa!!」

Tiếng hét như không chịu nổi nữa của Utae vang vọng khắp lớp học hòa cùng tiếng chuông báo hiệu giờ học bắt đầu.

Cùng với tiếng hét của cô ấy, chiếc mặt dây chuyền hình trái tim đeo trên người cũng lắc lư không theo quy luật.

Khi tiết học đầu tiên bắt đầu, cả lớp hoàn toàn chìm vào im lặng. Vốn dĩ số học sinh đến trường đã ít, Utae và Sosai lại còn lấy sách giáo khoa ra cắm cúi học. ……Thế này thì khó mà cất tiếng được.

「……Cảm giác cứ buồn buồn nhỉ……」

Nhìn quanh lớp học, Narukara-san khẽ lẩm bẩm.

「Đến tiết hai là mọi người sẽ đến trường thôi mà」

「Ừm…… nhưng mà, nghĩ đến việc đây là Học viện Sen thì…… quả nhiên là buồn thật」

Vừa nói cô ấy vừa tỏ vẻ suy tư, rồi cầm hộp đựng kèn clarinet lên: 「Fukune, đi ra tòa nhà âm nhạc tập luyện đây」 và rời khỏi lớp.

………………………………………………………………………………………………………….

Hầu hết học sinh không đến trường, lớp học không còn ai để nói chuyện…… Quả thực là buồn.

Nhìn Utae đang im lặng tiếp tục học, tôi cũng lấy giấy viết bản thảo ra để bắt đầu tự học.

「──Lớp trưởng đã quyết định con đường tương lai của mình chưa?」

Sau giờ học, tôi sang chơi bên lớp năm nhất. Và tôi cất lời hỏi thăm đầy bối rối với thiếu nữ đeo kính có đôi mắt ngây thơ và mái tóc dài…… Aimi.

「Em sẽ trở thành giáo viên trường học, và tư vấn hướng nghiệp cho các em học sinh」

「Anh biết em sẽ nói thế mà. Vậy thì, tư vấn hướng nghiệp cho anh đi. Anh bí văn rồi…… cảm giác không viết nổi nữa. Nếu tính chuyện chuyển nghề thì càng sớm càng tốt đúng không?」

Tôi đứng trước mặt cô ấy, hướng ánh mắt chân thành. Thấy vậy, Aimi đột nhiên đỏ mặt và quay đi chỗ khác.

「Chuyển nghề cái gì chứ…… Không được ạ! Con đường của Senpai ngoài tác giả tiểu thuyết khiêu dâm ra thì không thể là gì khác! N, nếu anh bí văn, thì em sẽ hợp tác……」

Cô ấy để lộ đôi mắt ầng ậc nước sau cặp kính, nói 「Đ, đây chỉ là 〝hướng dẫn〟 để Senpai không đi sai đường thôi nhé!」, rồi tháo chiếc khăn quàng cổ trên bộ đồng phục váy liền thân ra.

Ngay lập tức, từ cổ áo mở rộng, bộ ngực lớn đến bất ngờ lộ ra.

──Ực.

Đứng trước cô lớp trưởng trông chẳng có chút liên hệ nào với sự gợi dục, tôi nuốt nước miếng. Để lộ bộ ngực khủng vốn bị che giấu, cô ấy tỏa ra một sức hấp dẫn không thể tưởng tượng nổi so với bầu không khí nghiêm túc thường ngày.

Tôi vô thức đưa tay về phía ngực Aimi, cô ấy rên rỉ xấu hổ 「Ah……」.

「Ưm…… Nếu là Senpai, anh sẽ viết kiểu khiêu dâm nào với em đây……?」

「Để xem nào…… Quả nhiên là, cố tình bắt em vi phạm nội quy trường học nhỉ」

Nói rồi tôi mở rộng cổ áo cô ấy ra hơn nữa, chiếc áo lót màu hồng nhạt lộ ra.

「Cho người khác xem đồ lót thế này…… là vi phạm nội quy nghiêm trọng đấy. Phải trừng phạt thôi」

Vừa nói tôi vừa luồn tay vào trong áo lót, chậm rãi xoa nắn bộ ngực lớn đó. Có lẽ vì là hậu bối nên ngực cô ấy căng đầy so với kích thước, những ngón tay vuốt ve tạo thành dấu tay rõ rệt. Hình dạng bàn tay, nơi có thể nhìn thấy rõ lượng khoái cảm……

「Ưm…… Haa…… Ưư……!!」

Trong khi tôi vô tình để lại dấu tay mạnh bạo, cô ấy phát ra tiếng rên lớn và hướng đôi mắt thèm khát về phía tôi. Tôi cố tình kẹp lấy đầu ngực và day day, ban cho cô ấy khoái cảm mạnh hơn.

「Haaa……!!」

Có vẻ không thể đứng vững vì khoái cảm, Aimi khuỵu gối ngồi xuống tại chỗ.

「……Mặt em đến đúng vị trí đẹp đấy」

Tôi nói rồi ghé sát phần trước quần của mình vào mặt Aimi, bảo: 「Dùng ngực kẹp lại và tuốt đi」.

「T, thế thì……」

Aimi ngước nhìn tôi với khuôn mặt như sắp khóc, nhưng khi tôi nói 「Hãy hướng nghiệp cho đàng hoàng…… và khơi dậy hứng thú sáng tác cho anh đi」, cô ấy im bặt.

「Ưm……」

Cô ấy kéo quần tôi xuống, dùng ngực kẹp lấy hạ bộ tôi qua lớp quần lót và tuốt mạnh. Một cô lớp trưởng nghiêm túc thế kia, mà lại vì tôi mà làm đến mức này…… Nghĩ vậy, hạ bộ tôi càng trở nên nóng rực.

「Lại cứng thế này rồi…… Senpai, khi em kết thúc buổi 〝hướng dẫn〟 này, anh phải viết tiểu thuyết đàng hoàng đấy nhé」

Aimi nói rồi ép chặt ngực hơn…… đưa tôi lên đến đỉnh điểm của khoái cảm.

Đúng lúc viết đến đó thì chuông báo hết giờ vang lên.

Đến giờ nghỉ, những học sinh đã sắp xếp xong công việc của mình lần lượt đến trường.

「──Taketo! Ta sẽ bổ ngay cái hộp sọ của ngươi ra để debug não loại bỏ khiếm khuyết đây!!」

Vừa gào to giận dữ, cô gái tóc đuôi ngựa vừa lao vào lớp. ……Là Ran. Có lẽ do thức trắng đêm nên mắt cô nàng đỏ ngầu, và cô nàng càng trợn trừng đôi mắt vằn tia máu đó để lườm tôi.

……Khá là đáng sợ……

Cảm thấy nguy hiểm đến tính mạng, sống lưng tôi lạnh toát.

「……Ran, mới sáng ra đã làm sao thế hả? Tính toán nhiều quá nên đau đầu kinh khủng đây. Cậu trật tự một chút được không……」

Bước vào lớp là một chàng trai có khuôn mặt trung tính với mái tóc màu hạt dẻ nhạt bay bay. Thiên tài toán học Enshu Ritsu. Cậu ta ôm đầu: 「Đang tổng hợp kế hoạch vận hành tài sản của nhiều doanh nghiệp…… nhận nhiều việc quá rồi……」 và ngồi xuống ghế bên trái tôi.

「Ritsu, cậu cứ thong thả thế có được không!? Sáng nay, Taketo đã đi học cùng Fukune-chan đấy!!」

「Cái gì cơ!?」

Ritsu đột ngột đứng bật dậy, sấn tới chỗ tôi và lớn tiếng.

「Lợi dụng lúc tớ bận rộn công việc không thể tiếp chuyện cô ấy…… Taketo, cậu quá nông nổi rồi đấy!!」

「Nông nổi cái gì…… Thì, cùng lớp nên đi học chung cũng được chứ sao」

「Không được! Nếu là Taketo và Narukara-san của trước đây thì tuyệt đối sẽ không làm chuyện đó đâu!!」

「Đúng thế! Trong lúc bọn ta không biết…… không thể tha thứ được!!」

Ran mở chiếc laptop kẹp bên nách ra và bắt đầu thao tác, hét lên: 「Gọi ngay Tsukuru-chan đến giải phẫu thôi!」

「Đừng có gọi Tsukuru! Bị giải phẫu thật đấy!!」

「Ta nghiêm túc mà!!」

Ran khẳng định với đôi mắt vằn tia máu……

Chết dở!! Không nghĩ ra cách gì hay thì sẽ bị giải phẫu và debug não thật mất!!

Tôi tuyệt vọng suy nghĩ, rồi trong lúc túng quẫn hét toáng lên: 「Ran! Giải phẫu tớ nghĩa là, dù là Bách hợp nhưng cậu sẽ phải nhìn thấy cơ thể trần truồng của đàn ông đấy!!」

「Cơ thể trần truồng…… của Taketo á!?」

──Cộp!

Chiếc laptop trượt khỏi tay Ran rơi xuống đất.

Cô nàng bỗng đỏ bừng mặt: 「T, ta không thèm nhìn…… cơ thể trần truồng của đàn ông, của Taketo đâu nhé!」 rồi luống cuống nhặt máy tính lên.

……Sao thế nhỉ?

Kể từ Chiến dịch Eros, Ran thỉnh thoảng lại xấu hổ một cách kỳ lạ như thế này.

「──Ran! Nói 『Cơ thể trần truồng của Taketo』 là thất lễ đấy! Mà, tớ cũng nghĩ chuyện đó chỉ nên làm sau khi hai người cùng nhau thách thức mệnh đề vĩnh cửu mang tên 〝Tình yêu〟 và xây dựng nên định lý bằng cảm xúc của nhau thôi……」

Ritsu cứ thế đỏ mặt, bắt đầu lầm bầm một mình ôm đầu: 「Vốn dĩ Taketo thỉnh thoảng thì cưỡng ép nhưng bình thường lại hơi lạnh lùng──」 hay là 「Chẳng lẽ đây là chiến thuật của tác giả tiểu thuyết khiêu dâm sao? Nhưng để giải phương trình này thì tớ đang ôm quá nhiều việc──」.

……Ritsu, chắc bị công việc dồn ép dữ lắm đây.

Tôi vỗ vai cậu ta như để an ủi, rồi ngồi lại ngay ngắn vào chỗ của mình.

Bên cạnh chúng tôi đang ồn ào như thế, Utae vẫn ngồi yên tại chỗ.

……Có gì đó lạ lắm.

Hình như cô ấy nhận ra ánh mắt của tôi nên khẽ cử động cổ…… định nói gì đó rồi lại im bặt. Và rồi, cô ấy nhìn chằm chằm vào Narukara-san đang ngồi phía trước tôi.

「Nè Utae, sao thế──」

Đúng lúc đó, thầy giáo mặc vest bước vào lớp và chuông báo giờ học vang lên.

Tôi đành bỏ cuộc không bắt chuyện với cô ấy nữa, lấy sách giáo khoa trong bàn ra.

Là tiết Công dân, nhưng mà──.

──Cạch cạch cạch cạch!

Đột ngột, tiếng ồn liên thanh vang vọng khắp lớp. ……Là Ran ngồi sau lưng Ritsu đang bắt đầu gõ phím tốc độ đạn bắn.

「──Dùng mô men tích phân từng phần dưới cho thước đo rủi ro──Tỷ suất lợi nhuận mục tiêu là──」

Lẫn trong tiếng gõ phím đạn bắn của Ran là tiếng tính toán của Ritsu.

「──Kính cẩn nghiêng mình──」

Xung quanh bàn của một nữ sinh chất đống những vật phẩm trông rất tai ương như cái hũ đổi màu đen kịt hay cây gậy có hoa văn mặt người. Cô ấy đặt chúng lên bàn và trừ tà cho từng món một.

……Có phải tưởng tượng không mà không khí nặng nề đang tỏa ra từ mấy món đồ tai ương đó……

「……Này, dù sao cũng đang trong giờ học nên mọi người trật tự chút……」

Lời nói của tôi bị mọi người đang làm việc ngó lơ hoàn toàn, vang lên trong hư không của lớp học.

Thầy giáo dạy Công dân đứng từ xa nhìn đám học sinh đang làm ồn và giảng bài một cách đều đều.

……Thầy giáo bỏ cuộc từ lâu rồi……

Chẳng còn cách nào khác, tôi bắt chước thầy giáo bắt đầu học một cách đều đều.

「──Taketo-kun, nguy rồi! Mau lại đây!!」

Đột nhiên, có tiếng hét từ hành lang. Quay mặt ra, tôi thấy một thiếu nữ tóc cắt bằng ngang vai. Thiên tài quản lý Kurabe Katsuyo.

「Tự nhiên làm sao thế!?」

「Được rồi cứ mau lại đây!!」

Chẳng hiểu sao cô ấy lại hoảng hốt. Tôi muốn ra ngay nhưng đang trong giờ học. Kiểm tra thử thầy giáo thì…… thầy hoàn toàn không quan tâm đến bên này.

……Đi được không nhỉ?

Tôi rón rén đứng dậy khỏi ghế và đi ra hành lang. Ngay lập tức──.

「Eii!!」

Ngay khi tôi vừa bước ra hành lang, Katsuyo tốc váy đồng phục lên thật mạnh! Cô ấy đang mặc một chiếc quần lót màu xanh nhạt bó sát, và thoáng thấy đường rãnh──.

Phụt!!

Máu mũi tôi bắn ra tung tóe.

「Oa…… chết dở…… không phải, sao cậu lại cho tớ xem quần lót!?」

Nghe tôi nói, Katsuyo vẫn giữ nguyên tư thế tốc váy, rưng rưng nước mắt run rẩy: 「Tại vì……」.

「──Phải làm cho Taketo dục tình đàng hoàng vào! Thế này thì chụp lên trông cô chỉ giống đứa biến thái thôi!!」

Tiếng quát tháo vang lên, tôi quay lại thì thấy một thiếu nữ mặc quần jean đang cầm máy ảnh phản xạ ống kính đơn. Thiên tài nhiếp ảnh Meiki Raika.

「B…… Biến thái……」

Như bị sốc bởi lời của Raika, vạt váy tuột khỏi tay Katsuyo rơi xuống.

「……Raika, chuyện này là sao?」

「Hiện giờ, yêu cầu đặt hàng cho cuốn 『Tuyển tập ảnh xấu xí』 của tôi nhiều khủng khiếp…… Tôi vừa than 『Gay go rồi』 thì Katsuyo đột nhiên đề nghị hợp tác, nên tôi nhờ cô ta kích thích cái tâm hồn đen tối của cậu」

──Thế nên mới đột ngột tốc váy á!?

Nhìn Katsuyo, cô ấy đang làm vẻ mặt cùng đường và run rẩy dữ dội hơn: 「Đã đến nước này, thì chỉ còn cách cởi hết đồng phục……」.

「Không cần làm thế đâu!」

「Tại sao lại không sướng hả! Dạo này cậu dính lấy Narukara như sam…… làm cho cái tên lợn cống rãnh này mất hết nhuệ khí rồi sao!!」

Raika hét lên với đôi mắt thâm quầng và vằn tia máu giống hệt Ran……

……Kiểu này thì nói gì cũng vô ích rồi……

「……Oa, chán quá đi mất. Đã trở thành nữ sinh cấp ba bình thường rồi…… mà chẳng có việc gì làm đặc biệt cả」

Một thiếu nữ vừa ngáp dài thườn thượt vừa tiến lại gần, tà váy đồng phục liền thân màu tím được đặt làm riêng bằng da lắc lư theo bước chân. Cô ấy cầm một cuốn sổ tay bọc da lớn cuộn lại như gậy trừng phạt, chân đi giày cao gót, trông như một nữ vương. Hội trưởng Đồng hảo hội Báo chí, thiên tài sản xuất Kuroki Kurumi.

「Chán là sao…… Hội trưởng, giờ học thì sao?」

「Lớp của bọn tôi cũng trong tình trạng giống Lớp 2 thôi. Chẳng học hành gì được…… nên tôi đến xem buổi chụp hình của Raika-san để giết thời gian」

「Hội trưởng học Lớp 3 nhỉ…… đâu cũng tình trạng giống nhau sao……」

「Nhờ vậy mà các vệ sĩ bận tối mắt tối mũi đấy」

Hội trưởng vừa nói vừa nhìn ra phía sau. Ở đó có hai người đàn ông ăn mặc cực kỳ khả nghi với kính râm và vest. Người đàn ông da trắng là Rocky, còn người da đen là Blade.

「Nhóc con, cái học viện này là chiến trường à!? Trong lớp thì đột nhiên xảy ra nổ, đi ngoài hành lang thì bất thình lình tên lửa bay tới──」

Blade cầm con dao lớn gọi là Sword Breaker cảnh giác xung quanh và nói.

Đúng lúc đó, từ phía bên kia hành lang có một mũi tên lửa bay về phía này!

「Nguy hiểm──」

Vút!

Át cả tiếng tôi, một âm thanh khẽ vang lên. Mũi tên dừng lại giữa không trung. Nó đang bị nắm bởi một bàn tay to lớn…… nhìn kỹ thì, bàn tay đó được phóng ra từ Rocky đang trong tư thế quyền anh.

「Thiếu niên, nhặt được cái mạng rồi nhé」

Rocky nói giọng dịu dàng rồi giẫm lên mũi tên để dập lửa.

「C, cảm ơn anh ạ……」

Tôi vừa toát mồ hôi lạnh vừa cúi đầu. Hội trưởng thấy tôi như vậy thì ngáp một cái: 「Không phải chất nổ là may rồi đấy」.

「……Nhắc mới nhớ Hội trưởng, Đồng hảo hội Báo chí tính sao đây?」

「Phải rồi nhỉ……」

Cô ấy mở cuốn sổ tay khổng lồ ra như đang suy nghĩ.

「Đã làm báo ở Học viện Sen thì không thể làm 『Báo học đường bình thường』 được…… Nếu nảy ra kế hoạch nào hay ho thì tôi muốn tái khởi động hoạt động ngay, nhưng mà……」

Hội trưởng vừa nói vừa đưa cuốn sổ tay khổng lồ cho tôi xem.

Trên đó, tất cả các đề án được liệt kê đều bị đánh dấu gạch chéo lớn.

●『Sức phá hoại của các thiên tài』→ Kiểm chứng triệt để các vật thể khác nhau bị học sinh học viện phá hủy. Giới thiệu xem tương đương với hỏa lực của bao nhiêu sư đoàn. Kế hoạch truyền tải sự khủng khiếp của thiên tài.

●『Trận tay đôi của các thiên tài』→ Theo dõi các trận đấu tay đôi của nhiều thiên tài khác nhau như 「Súng vs Kiếm」 hay 「Bạch ma thuật vs Hắc ma thuật」. Kế hoạch quyết định thiên tài mạnh nhất lịch sử.

●『Sự phát triển của các thiên tài』→ Kiểm chứng triệt để xem có mối quan hệ nhân quả giữa sự thay đổi số đo ba vòng và sự thay đổi năng lực hay không. Kế hoạch nhờ Taketo-san dùng con mắt đen tối của tác giả tiểu thuyết khiêu dâm để phỏng vấn triệt để.

……Cái này thì không được đâu. Mà cái 『Sự phát triển của các thiên tài』 ấy…… tôi chắc chắn sẽ bị mọi người xử đẹp cho xem!!

Thấy tôi im lặng, Hội trưởng nhìn xa xăm và khẽ mở lời.

「Tôi cũng dành rất nhiều tình cảm cho Đồng hảo hội Báo chí. Chính vì thế, tôi muốn mang lại một 〝ý nghĩa〟 tử tế cho sự tồn tại của Đồng hảo hội Báo chí. Cho đến khi nảy ra kế hoạch cho việc đó…… tôi không muốn tái khởi động hoạt động một cách dễ dãi」

Giọng nói đó không phải của vị Hội trưởng ngáp ngắn ngáp dài lúc nãy, mà là của cô ấy đầy lẫm liệt như mọi khi.

……Hội trưởng cũng vì yêu thích Đồng hảo hội Báo chí giống tôi nên mới trăn trở nhỉ……

「Cho đến khi Hội trưởng nghĩ ra kế hoạch ưng ý, tôi sẽ đợi──」

「──Katsuyo, đi tiếp nào! Cứ định chụp cái tên Taketo mất hết nhuệ khí này thì chẳng giải quyết được gì đâu!!」

「Biết rồi! Lần tới tôi sẽ nỗ lực hết sức…… để diễn xuất khoảnh khắc xấu xí của con người!!」

Hai người họ nói xong liền chạy vụt đi ngay lập tức.

Hội trưởng nhìn theo hai người họ rồi bước đi: 「Vậy thì Taketo-san, hẹn gặp lại nhé」, và lại bắt đầu ngáp.

「……Cơ mà, đang trong giờ học mà chụp ảnh xấu xí được sao……??」

Tôi lẩm bẩm nhìn theo bóng lưng của Raika và mọi người.

Trong lúc đó, có ai đó kéo áo đồng phục của tôi từ phía sau.

「……Hửm?」

Quay lại, tôi thấy Narukara-san đã ra ngoài hành lang từ lúc nào, hơi nhíu mày nhìn vào trong lớp học.

「Nè…… cái học viện này, lạ lắm đúng không?」

「……Lạ lắm??」

Nghe cô ấy nói, tôi nhìn vào trong lớp.

Ran và Ritsu hoàn toàn phớt lờ giờ học để tiếp tục làm việc, và cả những bạn cùng lớp khác nữa…… Không phải lúc nào tất cả mọi người cũng học hành nghiêm túc, nhưng dù vậy thì quả thật chuyện này rất lạ. Cứ như là, ưu tiên 〝công việc〟 hơn giờ học ấy──.

『……Chẳng lẽ, các Senpai vẫn chưa nhận ra sao?』

『Học viện Sen đã không còn là Thánh địa (Sanctuary) của tài năng nữa rồi──』

Bất chợt, tôi nhớ lại câu nói của Aimi. Học viện Sen được xây dựng trong môi trường cách biệt để bảo vệ những thiên tài trẻ tuổi khỏi sự hiểu lầm và thiếu hiểu biết của xã hội, ở đây người ta ít khi ý thức về thế giới bên ngoài. Nhưng mà──.

「Dù ở trong học viện, nhưng mọi người hoàn toàn không sống cuộc sống học đường. Ưu tiên công việc thế này thì…… có khác gì chỉ nhìn vào 〝thế giới bên ngoài〟 đâu」

Dù đang ở trong Thánh địa của tài năng, nhưng mọi người lại sử dụng tài năng đó theo nhu cầu của xã hội và bị bận rộn tối mắt tối mũi…… Sự sụp đổ của 「Thánh địa tài năng」 mà Aimi nói, chính là điều này. Học viện Sen đã không còn có thể cách ly những thiên tài trẻ tuổi với xã hội được nữa.

「──A! Nhắc mới nhớ Narukara-san, cậu có nhớ điều mà Hiệu trưởng Kuroki Suiboku đã nói khi gọi chúng mình lên trong bữa tiệc phục hưng Học viện Sen không!?」

「Hả…… Ừm. Hình như là……」

『──Học viện Sen có thể sẽ thay đổi. Khi đó…… sẽ cần đến sức mạnh của các em』

Chúng tôi đã được Hiệu trưởng nói như vậy. Đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao Hiệu trưởng lại nói thế, nhưng cuối cùng tôi đã nhận ra. Học sinh Học viện Sen toàn là những người nhập học vì đây là 「Thánh địa của tài năng」. Vậy mà nếu nơi này không còn là thánh địa nữa thì……

「……Hiệu trưởng Suiboku, đã biết trước sẽ thế này sao……」

Tôi bối rối nhìn mọi người.

Nhưng rốt cuộc tôi phải làm gì đây.

Học viện Sen rốt cuộc sẽ ra sao……

Tan học, mọi người chẳng thèm nói lời 「Tạm biệt」 tử tế mà đã nhanh chóng ra về. Chẳng mấy chốc chỉ còn lại tôi và Narukara-san, ánh hoàng hôn màu đỏ tía lặng lẽ chiếu vào lớp học.

「Sự sụp đổ của Thánh địa tài năng……?」

Nghe tôi kể về tình trạng của Học viện Sen, Narukara-san thốt lên đầy hoang mang.

「Học viện này, không còn là Học viện Sen mà Fukune biết nữa sao…… chuyện đó……」

「Cứu thế giới để rồi thánh địa học đường sụp đổ…… mỉa mai thật đấy」

「Một học viện rời rạc mà ai cũng chỉ biết việc của mình thế này…… buồn lắm……」

Cô ấy nhìn về phía lớp học không một bóng người, rồi nói lại lần nữa với giọng buồn bã: 「Buồn lắm……」.

「Ừ, đúng vậy…… Hồi năm nhất vào thời điểm này có Đại hội Định hướng, cả lớp sôi nổi lắm mà……」

Tôi cũng nhìn về phía lớp học vắng tanh giống cô ấy. Sự ồn ào hỗn loạn đặc trưng của Học viện Sen, khác hẳn với sự ồn ào bất thường trong giờ học…… điều đó, không còn ở đây nữa.

「Taketo-kun, nhắc mới nhớ năm nay không có Đại hội Định hướng à?」

「Nghe nói năm nay không có ai làm ủy viên thực hiện nên không tổ chức được」

「Vậy sao……」

Narukara-san nói vẻ trầm ngâm, rồi nhìn tôi với khuôn mặt cực kỳ nghiêm túc: 「F, Fukune làm ủy viên thực hiện thì có được không nhỉ?」

──Narukara-san làm ủy viên thực hiện!?

Tôi bất giác tưởng tượng ra cảnh đó. Nhắc đến ủy viên thực hiện là nhớ đến Meguru-senpai sảng khoái kiểu dân thể thao hay khoe cơ bắp để đe dọa, hay Botan-senpai với ngôn hành quái đản kiểu nghệ sĩ luôn khuấy đảo mọi người…… nhưng nếu Narukara-san làm ủy viên thực hiện thì──.

『──H, hôm nay chủ đề là lấy nước mắt nhé! Lớp nào làm cho nhiều giám khảo khóc nhất sẽ thắng!!』

『──Senpai, thú thật là phiền phức lắm nên thua cũng được, hay nói đúng hơn là…… em rút lui khỏi đại hội này đây』

『──Đúng thế nhỉ…… mà cái đại hội ý nghĩa không rõ ràng này là sao』

『──Mọi người phải tham gia đại hội đàng hoàng chứ! Không thì Fukune sẽ dùng kèn clarinet trừng phạt nặng đấy…… Ơ kìa, mọi người đừng về nữaaaaa!!』

………………………………………………………………………………………………………….

「Thôi bỏ đi」

Thấy tôi ôm đầu can ngăn, cô ấy sấn lại: 「T, tại sao!? Fukune sẽ cố gắng mà!!」

「Nói sao nhỉ…… con người có sở trường sở đoản……」

Đang trăn trở không biết nói thế nào để cô ấy chấp nhận, thì lúc đó tôi nhận ra ánh mắt đang nhìn về phía này từ hành lang. Thiếu nữ mặc đồng phục váy liền thân theo phong cách riêng, thắt nơ to trước ngực và đeo mặt dây chuyền hình trái tim──Utae.

「……Haiz……」

Thở dài như trút ra nỗi buồn, cô ấy lắc chiếc mặt dây chuyền trước ngực, quay lưng lại với chúng tôi và bắt đầu bước đi trên hành lang.

「Đã mất công từ chối ra mắt để chọn cuộc sống học đường rồi…… Mình đang làm cái gì thế này không biết」

Cứ như là giọng điệu tự trách bản thân vậy.

Lúc đó lẽ ra tôi phải nhận ra. Utae là một trong những người đang ôm nỗi bất an lớn khi bị quay cuồng trong cái Thánh địa tài năng (Sanctuary) đã sụp đổ này……

……Một lúc trước khi Utae rời xa nhóm Taketo, thiếu nữ để lộ đôi mắt ngây thơ sau cặp kính──Aimi, đang rảo bước trên hành lang với mái tóc dài tung bay.

「Thánh địa tài năng đã sụp đổ…… Các Senpai bị dòng thác lũ cuốn đi khi cả thế giới khao khát 〝tài năng〟 đó, và cũng có lúc sẽ mất phương hướng. Khi chuyện đó xảy ra, nếu không có ai chỉ đường dẫn lối thì sẽ có những người lãng phí cả cuộc đời. Tuy nhiên……」

Nói đến đó, cô ấy nhìn về phía trước với ánh mắt mạnh mẽ.

「Chỉ cần không chọn sai đường, thì ngay bây giờ có thể nhận được công việc với điều kiện tốt nhất! Sự sụp đổ của Thánh địa tài năng không phải là nguy cơ, mà là cơ hội để có được 『Công việc trọn đời』!!」

Aimi gật đầu đầy nhiệt huyết, rồi rút ra một tờ sơ yếu lý lịch từ trong tập tài liệu đang cầm: 「Trước mắt người cần quyết định con đường tương lai là──」.

「──Hồi năm nhất vào thời điểm này có Đại hội Định hướng mà──」

Bị thu hút bởi giọng nói chợt vang lên, cô ấy nhìn về phía Lớp 2-2. Thấy một cậu thiếu niên có vóc dáng trung bình đang ở trong lớp.

「Taketo-senpai……」

Ánh mắt Aimi khẽ dịu đi đôi chút.

Cô ấy đang ôm ấp lòng ngưỡng mộ đối với người đàn anh đã đạt được vĩ nghiệp bằng nghề 「Tác giả tiểu thuyết khiêu dâm」.

Tiếp đó trong mắt Aimi phản chiếu hình ảnh thiếu nữ tóc đỏ đang nói chuyện với cậu ấy…… Narukara Fukune.

「Taketo-senpai và Fukune-senpai đã kết hợp tài năng của hai người để đạt được hòa bình thế giới trong sự mặn nồng…… đương nhiên là đang hẹn hò rồi」

Nói vẻ hơi tiếc nuối, Aimi đặt tay lên ngực mình như để cảm nhận tình yêu gợi dục của Taketo mà bản thân cũng đã nhận được.

「Cuốn tiểu thuyết khiêu dâm truyền tải sự tuyệt vời của cuộc sống đời thường tràn ngập 〝tình yêu〟 đến toàn thế giới đó…… thực sự, rất tuyệt vời. Giống như Taketo-senpai đã cứu thế giới, nếu mình cũng có thể cứu được ai đó trong cái học viện đã sụp đổ này……」

Vừa nói, cô ấy chợt ngẩng phắt lên như nhận ra điều gì quan trọng.

「Taketo-senpai và Fukune-senpai đang hẹn hò nghĩa là…… chẳng lẽ tiểu thuyết khiêu dâm của Taketo-senpai, là với Fukune-senpai……」

Nói đến đó, Aimi lắc đầu thật mạnh: 「K, không được! Không được nghĩ những chuyện không trong sáng thế!!」, rồi lấy tay che đôi má ửng hồng và thở hổn hển.

「……A, có rồi!」

Lúc đó, cô ấy nhận ra Utae đang nhìn vào trong lớp học từ hành lang với khuôn mặt thần tượng u ám vẻ buồn phiền.

Aimi nhìn ngay xuống tờ sơ yếu lý lịch trên tay.

『Sơ yếu lý lịch』

Họ tên──Sonokoe Utae

Tài năng──Ca hát

Sở trường──Ballad

Ước mơ tương lai──Ca sĩ

「Vừa có tài năng vừa có môi trường thuận lợi, vậy mà lại cam chịu làm thần tượng học viện……」

Lẩm bẩm như vậy, cô ấy nhìn Utae với vẻ lo lắng.

Aimi đã tìm thấy nhân vật cần phải 〝tốt nghiệp〟 đầu tiên trong học viện này. Đó là…… Utae. Đã sở hữu khả năng ca hát không thua kém gì chuyên nghiệp, lại có lượng người hâm mộ đáng kể. Đối với một thiên tài hướng nghiệp như cô ấy, đây là nhân vật không thể hiểu nổi khi vẫn chưa hoạt động ở tuyến đầu.

「Senpai…… em tuyệt đối sẽ không để 〝tài năng〟 của chị bị chôn vùi đâu! Sự hướng nghiệp của em…… chính là tiếng gọi tình yêu dành cho tài năng đấy!!」

──Tiếng gọi tình yêu dành cho tài năng. Đó chính là triết học đối với việc hướng nghiệp của Aimi. Chính vì yêu tài năng nên mới muốn chỉ ra con đường mà tài năng đó có thể phát huy nhất…… và cô ấy tự tin rằng với tư cách là thiên tài hướng nghiệp, mình có thể làm được điều đó.

「Lý do Utae-senpai chần chừ chưa quyết định con đường tương lai, e rằng là──」

Vừa nói cô ấy vừa rút ra một tờ sơ yếu lý lịch khác từ trong tập tài liệu kẹp bên nách. Trên đó có dán ảnh Utae mặc áo blazer màu camel với khuôn mặt non nớt hơn bây giờ một chút.

『Sơ yếu lý lịch』

Họ tên──Sonokoe Utae

Tài năng──Ca hát

Sở trường──Ballad

Ước mơ tương lai──Ca sĩ thần tượng

「……〝Ước mơ〟 thời cấp hai của Utae-senpai là Ca sĩ thần tượng. Một ước mơ nghe có vẻ giống nhưng lại khác với bây giờ. Theo câu chuyện nghe được từ giáo viên chủ nhiệm của chị ấy hồi cấp hai, thì có vẻ lý do đến Học viện Sen nằm ở sự lạc lối quanh điểm này」

Aimi khẽ đưa tay chỉnh kính, rồi nhìn về phía Utae đang đứng một mình vẻ buồn bã ngoài hành lang.

「Trước tiên, hãy tiến hành hướng dẫn tốt nghiệp cho Utae-senpai nào」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!