Chương 16: Cùng Với Joey!
Đáng tiếc là những người bạn ở Paradise Kids Cafe không được thông minh cho lắm.
Tôi đã đề nghị làm cho nơi này trở nên vui vẻ và thú vị hơn nhiều, vậy mà họ lại chẳng thể chấp nhận ngay được!
Thế nên, tôi không còn cách nào khác là phải ra tay giúp đỡ một chút.
“Giờ thì yên tĩnh và ngoan ngoãn rồi đấy!”
Kết quả là dàn nhân viên đã trở nên dễ thương và tốt bụng hơn nhiều, chẳng phải đó là điều tốt sao?
Im lặng tức là đồng ý, vậy nên chắc chắn tất cả bọn họ đều đồng tình với tôi thôi!
“Được rồi! Đầu tiên là việc quan trọng nhất!”
Để khiến Kids Cafe này vui vẻ hơn, tôi nên thay đổi điều gì trước đây?
Tất nhiên là cái tên rồi!
“Paradise Kids Cafe? Nghe phức tạp quá đi mất! Trẻ con thì làm sao mà hiểu nổi ‘Paradise’ nghĩa là gì chứ!”
Dù sao thì trẻ con cũng đi cùng cha mẹ mà?
Nhưng đây là Kids Cafe! Trẻ em phải là ưu tiên hàng đầu!
Vậy nên, cần một cái tên thật đơn giản và dễ hiểu.
═══════
JOEY KIDS CAFE
Niềm vui! Sự thú vị!
═══════
Joey!
Vui vẻ!
Chẳng có gì hợp với một Kids Cafe hơn cái tên đó cả.
Suy cho cùng, niềm vui chẳng phải là điều quan trọng nhất sao?
Thế nhưng, đổi tên xong thì vẫn còn thiếu một thứ. Đó là linh vật!
Đã có chú cún Bông dễ thương rồi, nhưng giờ chú ta là “khách mời” mất rồi.
Vì thế, tôi cần một linh vật mới.
Tôi không thể tự làm linh vật được vì tôi là người điều hành mà.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi đã nảy ra một ý tưởng tuyệt vời.
“Joey!”
Gợi ý nằm ngay ở cái tên.
Và thật tình cờ làm sao, chẳng phải tôi có một người bạn trùng tên đó sao?
Thế là, tôi vươn tay về phía cái bóng.
Tôi không muốn làm những người bạn nhỏ bé, yếu ớt ở Tổ chức hoảng sợ, nên tôi sẽ để lại hình thể đó và chỉ mang theo bản chất thôi.
Tôi có thể nhào nặn hình dạng từ cái bóng bao nhiêu tùy thích.
Sột soạt—
Chẳng mấy chốc, cái bóng quằn quại và Joey hiện ra.
Người bạn cực kỳ dễ thương và tốt bụng của tôi.
Chú hề nhỏ Joey.
— Chào! Chào!
Joey rạng rỡ hạnh phúc với cơ thể mới và chào tôi.
“Chào nhé! Từ giờ cậu là linh vật của Joey Kids Cafe! Hãy quan sát kỹ và giải thích luật chơi cho mọi người!”
— Rõ rồi! Tớ là một người bạn tốt mà!
Joey mỉm cười trấn an trước yêu cầu của tôi.
Tôi có thể thấy những vị khách mới đang đợi ở một bên run cầm cập.
Chắc là họ đang run lên vì quá hào hứng đây mà.
Chà, họ thực sự phấn khích rồi đấy.
Phải nhanh chóng chuẩn bị để mở cửa lại thôi.
“Phùuuu.”
Tôi hít một hơi thật sâu và bắt đầu lớn dần lên.
Sử dụng nhiều năng lực như thế này ở bên ngoài thật khó khăn.
Nó tiêu tốn quá nhiều năng lượng và thu hút quá nhiều sự chú ý.
Nhưng ở đây thì không sao.
Đây không phải là thực tại.
Nếu có gì, thì đây là nơi nằm giữa thế giới đó và thực tại.
“Để xem nào.”
Chẳng mấy chốc, Kids Cafe thu nhỏ lại đáng kể.
Không, ngược lại mới đúng.
Tôi đã lớn lên chừng đó.
Toàn bộ quán cafe giờ trông chỉ bằng lòng bàn tay.
“Mmm.”
Đầu tiên là sửa lại bể bóng.
Cá sấu biển và cá mập trông kinh tởm quá. Chân thực thì tốt đấy, nhưng kinh tởm thế kia thì trẻ con sẽ ghét lắm.
“Mình sẽ biến chúng thành những người bạn dễ thương!”
Thế là, tôi biến cá sấu biển và cá mập trở nên đáng yêu. Rồi thêm cả bạch tuộc nữa.
Chứ chỉ có cá sấu với cá mập thì chán chết.
Thức ăn cũng chẳng cần nữa.
Dù sao thì cũng đã có sẵn khách hàng rồi mà.
“Dẹp bỏ hoàn toàn phòng gương đi. Kết hợp dung nham và cầu trượt lại với nhau!”
Phòng gương vô dụng bị dọn dẹp sạch sẽ.
Thay vào đó, tôi đặt phòng dung nham và lắp một cái cầu trượt siêu tốc ở phía trên.
Như vậy, họ có thể tận hưởng cả sự phấn khích lẫn đau đớn trên cầu trượt và cả sau đó nữa.
“Và phòng đồ chơi cần thêm nhiều thứ thú vị hơn!”
Búp bê cầm dao đuổi theo ư? Xưa rồi diễm ơi.
Thế nên, tôi thay chúng bằng những con búp bê vui vẻ và thú vị hơn nhiều.
Phòng trốn tìm thì không cần thay đổi gì mấy.
Chỉ cần thay linh vật bằng phân thân của Joey là được.
Ầm ầm ầm!
Tôi nắm lấy Kids Cafe và nhào nặn nó theo hướng này hướng nọ.
Một bầu không khí hoàn toàn mới.
Dựa trên những trải nghiệm của tôi ở thế giới đó, tôi đã tạo ra một thứ gì đó thật tuyệt vời và vui vẻ.
“Xong rồi!”
Tôi thu nhỏ lại như cũ và tự tin hỏi Joey.
“Cậu thấy thế nào?”
— Hoàn hảo! Tuyệt nhất luôn!
Joey lập tức giơ ngón tay cái tán thưởng.
Sự run rẩy của những vị khách càng thêm dữ dội. Chắc hẳn họ đang rất muốn được chơi càng sớm càng tốt.
Tốt lắm. Không thể để khách chờ đợi quá lâu được.
“Mời vào! Hoàn thành tất cả các màn chơi, mọi người sẽ được ăn bánh!”
Tôi vẫy gọi những vị khách.
Họ từng là nhân viên của Paradise Kids Cafe, nhưng giờ họ là khách của Joey Kids Cafe.
Không gian mới mà tôi tạo ra chắc chắn sẽ giúp ích cho họ.
Cuối cùng họ cũng sẽ học được thế nào là niềm vui thực sự.
“Chà, mình vốn định thư giãn và tự mình tận hưởng cơ đấy!”
Tìm đâu ra một vị khách nhiệt tình đến mức này chứ?
Tuy nhiên, cảm giác thật tuyệt.
Tất cả họ sẽ có những giây phút thật vui vẻ!
“Để xem kỹ hơn nào.”
Chẳng cần phải đi lại. Chính tay tôi đã làm lại nơi này mà.
Tôi có thể thấy mọi thứ ngay từ đây.
Bắt đầu với bể bóng.
— Nào các bạn ơi! Đừng đánh nhau, mọi người hãy nhảy vào thật ngoan nhé!
Joey thân thiện mỉm cười và gọi các vị khách.
Nhưng các khách hàng cứ lùi lại, nhường nhịn nhau đi trước!
Tất cả họ có vẻ đều rất chu đáo.
Tất nhiên đây không phải là cơ thể gốc của họ.
Để thực sự tận hưởng, cơ thể bình thường sẽ tốt hơn!
Thế nên, tôi đã tạo ra những con búp bê có thể cảm nhận đầy đủ mọi giác quan và đau đớn.
— Ôi, mọi người thật là chu đáo! Đừng lo, Bể Bóng Hạnh Phúc rộng lắm!
Joey đọc được suy nghĩ của họ và hành động ngay lập tức.
Cô ấy bắt đầu tóm lấy những vị khách đang do dự và ném họ vào trong.
— Aaaaaaaa!
Người đầu tiên bị ném vào là người bạn từng đóng vai ‘lính khỉ’ trong phòng đồ chơi.
Một con búp bê khỉ giống với hình dạng ban đầu của anh ta rơi tõm vào chính giữa.
Những người khác cũng lần lượt theo sau.
Sột soạt—
Một con cá mập gần đó đánh hơi thấy mùi và lao đến cực nhanh.
Tất nhiên, con cá mập giờ trông hoàn toàn khác.
Tõm!
Con cá mập nhảy ra khỏi bể bóng, cực kỳ đáng yêu và dễ thương, với cơ thể màu hồng và đôi mắt to tròn.
Trông cứ như bước ra từ một cuốn truyện tranh vậy.
Con cá mập đó vồ lấy con búp bê ngay trước mặt.
Rắc, ngoạm!
— Á á á! Á á! Á á á!
Vị khách hét lên hạnh phúc trước trò chơi của con cá mập.
Những vị khách khác cũng có vẻ rất phấn khích trước sự dễ thương của nó.
— Á, á á á!
— Cứu tôi với!
— Á á á á!
Cứu ư?
Cơ thể búp bê có thể bị hỏng, nhưng họ không chết được đâu!
Họ có thể cảm nhận niềm vui mãi mãi cho đến khi Kids Cafe đóng cửa!
Để chứng minh điều đó, tôi đã sửa lại con búp bê vừa chui vào miệng cá mập.
Ngoạm ngoạm!
— Aaaaaaaa!
Vị khách lại hét lên trong niềm vui sướng.
Thật là ấm áp làm sao.
Tiếp theo, tôi chuyển tầm mắt sang cầu trượt dung nham.
— Hức, hức!
— Không! Không!
Những vị khách ở đó cũng đang nhường lượt y hệt như ở bể bóng.
Thật sự cảm động.
— Phóng!
Dù vậy, Joey vẫn tóm từng người một và thảy họ xuống cầu trượt theo thứ tự.
— Aaaaaaaaaaaa!
Vị khách đầu tiên trên cầu trượt thích thú đến mức gần như ngất đi.
Điểm nhấn ư? Tất nhiên là hồ dung nham ở cuối đường rồi.
Vị khách lao mình vào đó vẫn giữ được sự hạnh phúc cho đến khi cơ thể tan chảy hoàn toàn.
— Ôi thiên đường của tôi!
— Làm sao có thể như vậy được!
Những vị khách khác thì thầm từ phía trên.
Họ chắc hẳn đã quá chán nản khi làm việc ở đây quá lâu, nhưng giờ với tư cách là khách hàng, mọi thứ thật mới mẻ.
Họ không biết đâu, nhưng việc chế tạo ra những cơ thể mới này rất phức tạp đấy.
Khách hàng của chúng ta không phải con người bình thường mà, đúng không?
Thế nên ngay cả những trò chơi tương tự cũng khiến họ cảm thấy ít phấn khích và đau đớn hơn!
Vì vậy, tôi đã vặn các giác quan của họ lên mức siêu nhạy cảm và khuếch đại cảm xúc sợ hãi lên tột độ.
Nhờ đó, các vị khách đang được cảm nhận sự kinh hoàng thực sự lần đầu tiên trong đời!
— Aaaaaaaa!
— Haaaaaaa!
— Khặc, khặc!
Những tiếng hét và tiếng rên rỉ hạnh phúc vang vọng khắp mọi ngõ ngách của Kids Cafe.
Một đẳng cấp hoàn toàn khác so với cái Paradise Kids Cafe cũ kỹ và tầm thường mà họ đã làm ra!
Một Kids Cafe dành cho những thực thể kỳ quái không phải con người?
Tôi cá là mình là người đầu tiên nghĩ ra điều đó đấy.
Tôi đúng là quá tài năng mà!
“Hừm.”
Nhưng vẫn thiếu một thứ gì đó.
Không đủ khách!
Chẳng còn cách nào khác.
Tôi đã cho những vị khách cũ về nhà và chạy thử nghiệm với nhân viên.
Tuy nhiên, để lấp đầy nơi này bằng nhiều niềm vui hơn, tôi cần những vị khách mới.
Có lẽ nên rải thật nhiều thư mời chăng?
Để mọi người đều có thể tận hưởng?
Chắc chắn họ sẽ thích lắm.
Lấp đầy Kids Cafe cho đến khi chật cứng…
Kính coong—
Kính coong—
Chuông cửa vang lên.
Tôi chớp mắt. Đột nhiên, tôi đã trở lại phòng cách ly.
Tôi đứng dậy, đi ra cửa và mở ra. Yuna đang đứng đó.
“Ơ, để cảm ơn cô vì đã giúp tôi, tôi có mang quà đến đây.”
Yuna thận trọng cho tôi xem thứ gì đó.
“Quà á?”
“Ừ. Một chiếc bánh kem ba tầng!”
Đó là một chiếc bánh kem ba tầng phủ đầy dâu tây!
Trông cực kỳ ngon lành và hấp dẫn.
“Yuna là nhất!”
Chà.
Nghĩ lại thì, cứ bận tâm mãi về cái Kids Cafe đó cũng phiền phức thật.
Dù sao thì khách giờ cũng đông rồi!
“Tôi sẽ cho cô vào ngay! Đợi một chút!”
“Được chứ!”
Bánh của Yuna đúng là ngon nhất trên đời!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
