"Gốc rễ?! Gốc rễ là giao phối và sinh sản sao! Vậy nên khi tôi yêu một người là tôi đang nghĩ cách lừa người đó giao phối sinh sản sao!"
"Dĩ nhiên không! Khi chúng ta yêu một người, chúng ta hoàn toàn không biết giao phối là gì! Tôi nói lại lần nữa, đây là bản năng! Bản năng bảo chúng ta 'nhìn kìa! cô ấy thật đẹp!', bản năng chỉ đơn thuần điều khiển chúng ta yêu cô ấy! Chúng ta không thể chống lại!"
"Tại sao cậu cứ phải định nghĩa bản năng của tất cả mọi người một cách xấu xí như vậy!"
"Bởi vì chỉ có bản năng như vậy mới có thể trải qua hàng triệu năm rèn luyện để tồn tại đến ngày nay!" Lý Quái không muốn tiếp tục sa đà vào vấn đề này, nó cần rất nhiều lý thuyết cơ bản để chứng minh, anh chỉ muốn nắm lấy một điểm, "Tôi đã quên đây là lần thứ mấy tôi đặt câu hỏi rồi, tại sao người xấu xí lại khó được yêu hơn!"
Ngô Danh thở hổn hển đáp: "Xấu xí thoạt nhìn khó chấp nhận, nhưng chỉ cần cho tình cảm thời gian, chúng ta sẽ phát hiện ra vẻ đẹp trong tâm hồn họ!"
"Hiểu rồi, tôi chấp nhận! Vậy tình cảm là trường hợp thiểu số, còn đa số trường hợp thì người có ngoại hình đẹp hơn, vật chất phong phú hơn mới được yêu, đúng không!" Lý Quái cảnh cáo, "Chúng ta đang thảo luận 'vật chất' và 'tình cảm' cái nào nhiều hơn, chứ không phải phủ nhận một bên, Ngô Danh! Chỉ cần chấp nhận vật chất nhiều hơn là đủ rồi!"
"Nhưng cậu đang phủ nhận chính tình yêu, cậu đang bóp méo quan điểm tình yêu của chúng tôi, Lý Quái! Nó đẹp đẽ, chứ không phải dã man!"
"Tôi đang nhìn thẳng vào nó, Ngô Danh! Chỉ khi nhìn rõ nó mới biết cách theo đuổi nó, chứ không phải tự huyễn hoặc về nó! Tình yêu không phải là bến cảng trú ẩn để tự an ủi, mà là bến đỗ chúng ta khao khát cả đời!"
"Cái bến đỗ đó chính là cái mà cậu gọi là sinh sản sao!"
"Tôi không biết! Tôi không biết bến đỗ là gì, Ngô Danh! Tôi chỉ biết bản năng điều khiển tình yêu, có lẽ cuối cùng chúng ta có thể chống lại nó! Nhưng đối với mỗi một con người bình thường chúng ta, còn lâu mới có được năng lực đó! Chúng ta chỉ có thể chấp nhận nó trước, thấu hiểu nó! Từ chối nhìn thẳng vào nó, chúng ta sẽ mãi mãi là những con chuột chạy hết sức trong lồng, phung phí sinh mệnh để theo đuổi cái gọi là tình yêu tốt đẹp trước mắt! Cúi đầu xuống mà xem đi, đó là một cái lồng quay mãi không ngừng!!!"
"Đủ rồi! Mục đích của cậu rốt cuộc là gì, cậu đang áp đặt thứ gì lên người khác!"
"Hoàn toàn ngược lại, tôi đang cởi bỏ thứ đã bị áp đặt từ lâu. Cái gọi là tình yêu bị nhồi sọ bởi từng câu chuyện một, đó thật sự là tình yêu mà chúng ta sắp đối mặt sao!"
Tôn Tiểu Mỹ đã ngây người một lúc lâu, đột nhiên bị tín hiệu của Vương Thần đánh thức, lúc này mới cố gắng ngắt lời: "Lượt đối thoại cuối cùng! Lượt cuối cùng!"
Ngô Danh nhìn chằm chằm Lý Quái, phẫn hận tố cáo: "Cậu nói bản năng là xiềng xích trên chân chúng ta, chúng ta phải thoát khỏi nó, tôi cũng đồng ý điểm này. Tôi tin chắc rằng cắt bỏ bản năng và ham muốn thể xác để theo đuổi tình yêu, đó mới là tình yêu! Còn cậu thì đang làm điều ngược lại, cậu đang ca ngợi cái xiềng xích này, khóa nó càng chặt hơn vào mắt cá chân mỗi người, và còn gán cho cái xiềng xích này một cái tên mỹ miều là đúng đắn, để chúng ta có thể không kiêng dè gì mà theo đuổi tình yêu vật chất!"
Ngô Danh phẫn nộ ngồi xuống, cơn giận của anh ta vẫn còn đó, chỉ là vì giới hạn của chương trình, không thể nói thêm.
Tôn Tiểu Mỹ lập tức dặn dò Lý Quái: "Chú ý, lần phát biểu cuối cùng, một phút cuối cùng!"
Lý Quái gật đầu.
"Phe chúng tôi đứng trên lập trường vật chất quan trọng hơn, từ đầu đến cuối đã phải chịu những lời phê phán này nọ. Michelle dùng câu chuyện về những người đặc biệt sớm tối bên nhau để phê phán chúng tôi vật chất, Tự Thủy dùng việc chúng tôi không hiểu tình yêu để phê phán chúng tôi vật chất, thầy Trương đứng trên tầm cao đạo đức Tam quan để phê phán chúng tôi vật chất, và cuối cùng Ngô Danh đứng trên tầng diện tín ngưỡng chân-thiện-mỹ để phê phán chúng tôi vật chất."
"Mỗi một lời phê phán đều đủ để định tội tôi, để phán xét tôi trên cột ô nhục của đạo đức."
"Không hẳn là tôi đã sai một cách lố bịch đâu thưa quý vị, chỉ vì quan điểm của tôi quá xấu xí và thô bạo. Tôi tin chắc rằng trong đa số trường hợp, thứ thôi thúc chúng ta nảy sinh ý niệm, là một gương mặt xinh đẹp, chứ không phải tình yêu trong sáng. Điều này đã làm vấy bẩn Tịnh Thổ Cuối Cùng trong lòng chúng ta, điều này khiến chúng ta mất đi lý do để yêu, tôi dường như đang cố gắng phá hủy bến cảng trú ẩn cuối cùng trong nhân tính, tôi buộc phải sai."
"Chúng ta thà phớt lờ tất cả sự thật mình nhìn thấy, để đi phê phán những kẻ Tam quan lệch lạc, thói đời suy đồi, rồi vội vàng đi kiếm tiền, nỗ lực trang điểm! Chúng ta tin chắc rằng chỉ có tiền mình kiếm ra mới là tiền sạch, chỉ có lớp trang điểm của mình mới là vì người mình yêu! Những người còn lại đều là những cô gái tôn thờ vật chất dung tục, đều là những tên ngốc thấy gái đẹp là chảy nước miếng!"
"Chúng ta hết lời ca ngợi bản thân, cho rằng con người cao thượng văn minh đến nhường nào, thoát khỏi những ham muốn cấp thấp và mục đích sinh sôi."
"Nhưng chúng ta cũng sẽ không bao giờ có thể phủ nhận, chúng ta là cỗ máy sinh tồn mạnh mẽ nhất trên Trái Đất, hàng triệu năm nỗ lực đã tạo nên sự huy hoàng ngày nay, mỗi một đoạn gen trong cơ thể chúng ta đều chứa đựng bản trường ca của sự sinh tồn!"
"Nền văn hóa phồn thịnh, những câu chuyện duy mỹ đã khiến chúng ta tô điểm cho tình yêu trở nên vô cùng tốt đẹp."
"Nhưng đúng như Tự Thủy đã nói, những câu chuyện đó chỉ thuộc về những người trẻ tuổi ngây ngô."
"Khi họ đắm chìm trong những câu chuyện, khi họ không tiếc công sức ca ngợi tình yêu đích thực, khi họ cho rằng tình yêu đích thực là vô địch, rằng con người có thể thắng được trời."
"Thì những người từ chối câu chuyện, lựa chọn hiện thực, đã âm thầm cướp mất cô ấy từ lâu."
"Tôi không thể ngăn cản bất cứ ai vì điều này mà phê phán tôi."
"Nhưng nếu một ngày nào đó trong tương lai, bạn chợt ngoảnh đầu nhìn lại, bừng tỉnh ngộ ra."
"Mong bạn sẽ hiểu tôi, tôi chưa bao giờ có nửa điểm ác ý, tôi kính sợ tất cả."
"Có lẽ bạn sẽ oán hận tôi đã phá hủy bến cảng trú ẩn cuối cùng trên thế gian."
"Tôi chỉ có thể nói, hãy ddajp gió rẽ sóng đi, đây không phải là nhà."
"Cuối cùng, xin đừng quên luận đề của chúng ta, tình cảm và vật chất cái nào nhiều hơn. Phe chúng tôi chưa bao giờ phủ nhận tình cảm, chúng tôi cũng tin chắc rằng tình cảm độc nhất của con người tỏa sáng rực rỡ trong tình yêu. Nhưng xin hãy nhìn thẳng vào vật chất có phần lu mờ dưới ánh hào quang đó, đối phương từ đầu đến cuối luôn mượn ánh hào quang này để cố hết sức phủ nhận nó, không ngần ngại biến nó trở nên tội lỗi và bẩn thỉu."
"Đồng xu luôn có hai mặt, luận điểm của tôi tự nhiên cũng có nhiều thiếu sót, xin hãy chọn mặt mà bạn cho là nhiều hơn."
"Đến đây là hết, xin cảm ơn mọi người."
Lý Quái cúi gập người thật sâu.
Nhưng tiếng vỗ tay mà anh chờ đợi lại mãi không đến.
Anh vẫn cúi đầu, một cảm giác cô độc dâng lên trong lòng.
Vẫn là thua rồi à.
Mình đã rất cố gắng rồi, vậy thôi.
Có lẽ lần này người sai là mình.
Hừ, thật ngây thơ, làm gì có đúng với sai.
Tiếng vỗ tay trong trẻo vang lên, Lý Quái cảm thấy thật kỳ diệu, anh lại có thể nghe ra đó là của Bạch Tĩnh.
Xem ra cũng không cô đơn đến thế.
Tiếp theo là tiếng vỗ tay của Vương Đế ở ngay bên cạnh.
"Hừ, thế này mới thú vị, dù thất bại cũng rất thú vị."
Sau đó là Hà Mã, rồi đến những linh vật ở hàng sau của đội các ông bố.
Ngược lại, những người bên đội các bà mẹ, bao gồm cả Trương Trung Chiêu, đều nhìn Lý Quái như nhìn một con quái vật!
Lý Quái từ từ đứng thẳng dậy, ngẩng đầu lên, tiếng vỗ tay của khán giả cũng đến muộn màng, vẻ mặt họ hoặc là nghi ngờ, hoặc là phẫn nộ, hoặc là phấn khích. Lý Quái cũng chưa bao giờ có ý định thuyết phục tất cả mọi người, anh chỉ muốn mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới, một góc nhìn thuộc về canh gà độc.
Nhìn lại đồng hồ điểm số, 37% tình cảm ĐẤU vật chất 63%!
Một tỷ lệ phần trăm ngoài dự đoán!
Thực ra quy tắc của cuộc thi là mọi người phải tranh thủ những người có lập trường trung gian đang dao động, hoặc những người thích suy ngẫm và có thói quen tự biện luận. Những khán giả tin chắc vào "tình yêu đích thực vô địch" hoặc "vật chất là tất cả", dù bạn có nói gì họ cũng sẽ không thay đổi, họ xem chương trình chỉ để tìm lý do cho thấy quan điểm của mình là đúng mà thôi. Dùng quan điểm và góc nhìn sắc bén để tranh thủ những người giỏi suy ngẫm mới là con đường duy nhất dẫn đến chiến thắng!
