Sau khi bắt đầu sống chung với Karin, điều khiến tôi ngạc nhiên nhất trước tiên phải kể đến khả năng làm việc nhà vượt xa người thường của cô ả. Mang danh sử ma hệ cống hiến, tuyên bố đã ở nhờ là bao thầu cơm nước, dọn dẹp, giặt giũ, quả nhiên cô ả không phụ sự kỳ vọng của tôi, việc nào việc nấy đều hoàn thành không chê vào đâu được. Ngược lại còn khiến tôi thấy áy náy vì sự chăm chỉ quá mức ấy.
「……Cậu có muốn tớ làm gì cho không?」
Nghe tôi hỏi, Karin vừa xong việc đang nằm dài trên ghế sofa nghỉ ngơi, chống cằm ngẫm nghĩ.
「Cũng không hẳn là muốn cậu làm gì—— nhưng tớ tắm lâu một chút có được không?」
「Cỡ đó thì có sao đâu…… mà cậu cũng chịu khó xin phép trước nhỉ.」
「Tớ cũng phải xin phép ở mức tối thiểu chứ. Vậy thì, đã nhận được sự đồng ý rồi——」
Nói đoạn, Karin buông câu 「Thế tớ đi tắm đây~」, rồi lạch bạch biến mất về hướng phòng tắm. Nhìn theo bóng lưng Karin rời đi, chẳng biết từ bao giờ đã trở thành thói quen. Bản thân bắt đầu thích nghi với cuộc sống này khiến tôi thấy hơi sợ.
Sau đó tôi vừa làm bài tập vừa đợi Karin ở phòng khách, cứ thế một tiếng đồng hồ trôi qua. (Thi thoảng nghe tiếng ngâm nga vọng ra từ phòng tắm khiến tôi bất giác mỉm cười, nhưng vẫn cảm thấy thời gian trôi qua chậm rì).
「Nè, chủ nhân biết máy sấy tóc ở đâu không?」
「Ừm, nếu là cái hay dùng thì——」
Khoảnh khắc tôi quay lại trả lời, tôi liếc thấy Karin trong tình trạng không một mảnh vải che thân.
「Oái——!?」
Dù làn hơi nước mờ ảo đã che đi những chỗ hiểm, không, có khi là thấy hết rồi cũng nên! Tôi vội vàng quay ngoắt đi chỗ khác.
「Mặc đồ vào, mặc vào mau!」
「Tớ theo chủ nghĩa không mặc đồ trước khi tóc khô mà lị.」
「Cái chủ nghĩa quái quỷ gì thế hả!」
「Có lý do chính đáng cả đấy, tóc tớ dài quá nên sẽ làm ướt lưng áo mất. Thế nên——」
「Cậu không có chút liêm sỉ nào à!」
「Không nha.」
「Lại còn không nữa chứ!」
Tôi hét đến mệt cả người. ……Tóm lại tuyệt đối không được quay lại nhìn nữa.
「……Thế tóm lại là không tìm thấy máy sấy à?」
「Cái hay dùng thì thấy rồi. Nhưng nhà này chắc phải có cái máy sấy nào xịn xò hơn chứ? Sấy khô lâu lắc phiền phức lắm.」
「……Ý cậu là cái của mẹ tớ à……」
Sao đến cái đó cũng biết…… đúng là ma nhãn tiện lợi thật.
「Cậu cứ tự nhiên lấy mà dùng……」
「Đã bảo là tớ xin phép ở mức tối thiểu mà. Với lại đôi ma nhãn này cũng đâu phải vạn năng. Dù biết đồ vật có tồn tại, nhưng cũng đâu biết vị trí cụ thể đâu.」
「Để tớ đi lấy cho, cậu cứ ở yên trong phòng thay đồ đi……」
「Okie~♡」
……Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, hở tí là xin chỉ thị cũng phiền thật. Lần sau phải bảo cô ả cứ thoải mái hơn chút mới được. Nhưng mà……
「Không ngờ cũng 'điện nước' đầy đủ phết……」
Dù tôi một lòng một dạ với Kurumizawa, nhưng cái này chắc được tính là phúc lợi ngoài ý muốn nhỉ. Tôi bất giác nảy sinh ý nghĩ như vậy.
