Chương 470: Cuộc Chiến Tranh Giành Quý Mộc Đầu Tiên, Và Sau Đó (4)
Chương 470: Cuộc Chiến Tranh Giành Quý Mộc Đầu Tiên, Và Sau Đó (4)
Vừa bước vào phòng, tôi kiểm tra giường và thở dài thườn thượt.
"Cô tự sản xuất nước trong người à?"
"... Tại anh bỏ mặc tôi lâu quá nên mới thế đấy."
Dongbaek đã buông xuôi, lẩm bẩm đầy oán hận với giọng nói khàn đặc.
Tình trạng phần thân dưới ướt sũng.
Tôi cũng có nhiều việc phải làm. Để lâu mới kiểm tra nên chuyện này xảy ra là đương nhiên.
"Phải mua cái đó thôi."
"Cái... gì cơ ạ."
"Cái đó ấy, bô đi vệ sinh, loại nối với ống ấy. Nếu dùng được thì sẽ không có chuyện dơ dáy này nữa."
Trước lời nói vô tâm, Dongbaek kinh hoàng nghiến chặt răng.
"Rốt cuộc, định để tôi chịu sự xấu hổ này đến bao giờ..."
"Ta cũng muốn đến thường xuyên lắm, nhưng mới hôm qua thôi đã có phản loạn nên không còn cách nào khác. Sao cái bọn băng đảng đó cứ mọc lên mãi thế không biết."
"Tôi... không muốn nhìn thấy anh."
"Thôi được rồi. Cởi nhé?"
"Ưt..."
Bộ quần áo trắng tinh Dongbaek đang mặc bị cởi ra trong một lần.
Quần áo là đồ bệnh nhân dễ mặc dễ cởi. Đồ lót thì trộm đại mấy cái của Gu-seul dùng tạm, chắc là phải sống thế này một thời gian.
"Ư, ư ư... ư."
Dongbaek run rẩy để lộ cả ngực và vùng kín.
Gầy gò đến mức nhìn rõ cả xương sườn. Một phần do ốm đau. Một phần do gần đây không ăn uống gì nên sụt cân.
Tôi bế Dongbaek vào phòng tắm. Đỡ mông bằng tay thì nhẹ và tiện hơn là ôm eo.
- Rào rào.
Kiểm tra nhiệt độ nước xong, tôi làm ướt vùng kín.
Cái vụ nước tiểu này.
Tôi cũng đã phân vân có nên đóng bỉm không, nhưng không tưởng tượng nổi lòng tự trọng của Dongbaek, người cả đời được ăn sung mặc sướng và đối đãi quý trọng, sẽ bị tổn thương đến mức nào nên sau khi cân nhắc tôi quyết định thôi.
Nếu cô ta cắn lưỡi tự tử thì... Không còn gì rắc rối hơn.
Mà, tôi đã phòng bị rồi nên chắc chắn không thể chết thật được.
"Có cần thiết, phải dùng tay không?"
"Vậy sống bẩn thỉu nhé?"
"Vua, anh thực sự đáng ghét..."
"Muốn nghĩ sao thì nghĩ."
Đã thế này rồi, tôi quyết định tắm rửa toàn thân cho cô ta luôn.
Treo vòi hoa sen lên đầu, tôi gội đầu cho Dongbaek.
"... Cái này để làm gì."
"Lại bất mãn gì nữa."
"... Sự đối đãi, kỳ lạ quá."
"Sao, sợ ta đối xử với cô như nô lệ à?"
Nghĩ vậy nên Dongbaek không trả lời.
- Ọc ọc.
Tiếng bụng réo vang lên, tôi vừa gội đầu vừa nói thản nhiên.
"Răng còn tốt không?"
"Sao ạ."
"Để cho ăn cơm. À còn một chuyện ta thắc mắc."
"Tôi sẽ không trả lời đâu."
"Cô bị bọt xà phòng vào mắt có đau không?"
"... Đồ chó."
Tôi thực sự tò mò mà. Xin lỗi.
Dongbaek, người thanh cao và có vẻ cả đời không chửi thề, lần đầu tiên buông lời chửi tục.
Tôi ngượng ngùng chỉ biết chăm chỉ cử động tay.
"Không đau. Các dây thần kinh cảm giác ở vùng mắt đã chết hết rồi."
Dongbaek im lặng rồi trả lời. Thắc mắc đã được giải đáp hoàn toàn.
Nếu dây thần kinh chết hết rồi, thì việc làm mắt giả hoạt động cũng khó khăn nhỉ. Dù sao thì tôi cũng đã ủy thác cho người làm mắt giả cho Yul-ri, vợ của Tae-yang.
Hôm nay đến đây cũng là vì việc đó.
- Két.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ toàn thân và lau khô bằng khăn. Tôi dùng ma pháp làm bay hơi nước còn sót lại trên cơ thể.
Mặc bộ đồ bệnh nhân mới lấy ra và mặc đồ lót ren màu đen do Gu-seul chọn, trông sạch sẽ hẳn.
"... Tôi phải bị nhốt trong phòng này đến bao giờ?"
"Bắt đầu thấy khó chịu rồi à?"
"Đương nhiên rồi. Không nhìn thấy gì... Tay chân cũng không cử động được."
"Cũng đáng thôi. Từ lúc trở thành Quý Mộc, dù đi theo cách nào thì số phận cũng là bị hủy hoại."
"Nếu là thế lực khác chứ không phải anh... Thì đã tốt hơn rồi."
"Chưa chắc. Thế Giới Thụ định giết cô mà?"
"Ý tôi là chết còn hơn. Anh có biết... nhục nhã thế nào không? Việc người duy nhất tôi có thể nói chuyện là anh... Đã một tuần rồi."
- Tách.
Tôi thiết lập vài thiết bị đã mang đến trước. Đã học đủ nên không có nguy cơ xảy ra tai nạn y tế.
"Trong một tuần đó, điều khiến tôi giận nhất là. Thời gian nói chuyện với anh như thế này, lại khá hơn. Nên..."
"Cô đợi ta sao?"
"……."
Sẽ phát điên mất. Trong tình trạng cơ thể đó mà không có một người để nói chuyện.
Sống ở Descanso Gardens lâu tôi biết nhiều điều.
Dongbaek cực kỳ ghét ở một mình. Cô ấy có xu hướng lo lắng nếu không nói chuyện với ai dù chỉ một lúc.
Ngay cả người cá cược hàng trăm triệu để ở một mình trong phòng tối một tháng, cũng phát điên vào ngày thứ 15.
Huống hồ là Dongbaek không thể cử động tứ chi.
- Cạch.
Tuy nhiên, tôi thà bị ghét còn hơn, chứ không ở vị thế để thương hại.
Thản nhiên. Tôi làm việc của mình.
"Anh làm gì vậy?"
Dongbaek lo lắng hỏi.
"Mở mắt được không?"
"... Tại sao?"
"Ngồi yên đi."
Tôi đến gần Dongbaek đang cứng đờ người, vạch mí mắt cô ấy ra.
Tháo mắt giả thô sơ ra và cố định bằng máy móc.
"Cái gì... cái gì."
Cảm giác khủng khiếp của máy móc lạnh lẽo khiến Dongbaek run lẩy bẩy.
Cảm giác có thứ gì đó thoát ra khỏi mắt mình khiến Dongbaek nín thở.
Nước mắt chảy ra.
"Ngồi yên."
Bất ngờ là thịt màu hồng nhạt.
Có phần bị viêm nhẹ nhưng viêm thì dùng potion là đủ.
Nếu là mắt giả thông thường thì dùng PMMA, tức là mắt làm bằng acrylic để lấp vào.
Đương nhiên vì là mắt giả nên không nối dây thần kinh.
Hơn nữa vì là vật chất được sử dụng ở thế giới tôi từng sống, nên ở thế giới này cách làm nhãn cầu hơi khác một chút.
- Uung.
Tôi truyền ma lực vào phân tích mạch quanh nhãn cầu.
‘Mắt nhìn thấy hoàn toàn thì đương nhiên là không thể rồi.’
Việc nối dây thần kinh trong thế giới tồn tại ma pháp này là một công việc khá đơn giản.
Tôi nhớ lại cuộc gọi với Tae-yang cách đây không lâu.
[Mạch bị hỏng thì không sao, nhưng nếu mạch bị biến chất như Aori thì khả năng cơ thể giả hoạt động gần như bằng không. Yul-ri may mắn là mạch vẫn còn nguyên vẹn.]
Nếu bị thương bởi một số vũ khí được tạo ra bằng ma công học thì khó làm cơ thể giả.
Tương tự, Abie bị tôi gây thương tích cũng không thể phục hồi cơ thể.
- Róc rách.
Khi tôi đổ chất lỏng kích thích mạch ma lực vào mắt, Dongbaek nhăn mặt dữ dội.
"... Định làm nhãn cầu cho tôi sao? Vô ích thôi."
"Phải thử mới biết chứ... muốn nói vậy lắm, nhưng lời cô nói cũng đúng."
Sự ô nhiễm của mạch đã vượt quá phạm vi của Mộc Nhân.
Cũng phải, Dongbaek là quý tộc. Chắc chắn đã trải qua vô số quá trình như thế này, và đưa ra phán đoán là không thể.
Đôi mắt không thể sống lại nếu không có phép màu.
‘Nhưng cái mà chuyên gia không có thì ta có.’
Tôi xòe quyền năng Chi-yu trên tay.
Sức mạnh giúp chịu đựng cả vụ nổ phân thân của Cistus 3 năm trước. Thậm chí cứu sống cả San Su-yu sắp chết.
Dù là vết thương nào, nếu dành đủ thời gian...
- Ung ung!
Khi tôi truyền quyền năng vào nhãn cầu của Dongbaek, ngay sau đó tôi có dự cảm không lành.
Cái này chữa trị lâu đấy.
Dù có chăm sóc vài ngày, thì việc kết nối mắt giả có thể nhìn thấy ma lực vẫn còn nhiều thiếu sót.
"Khó nhỉ."
"Thấy chưa..."
"Ghi lại mạch ma lực trước, rồi sửa từng cái một là được mà. Không có gì là không thể."
"... Nói ngốc nghếch."
Phép màu xảy ra hai lần. Nếu tôi không được thì có Thế Giới Thụ Trị Dũ.
Kẻ tự hào với khả năng trị liệu tốt nhất, được gọi là hy vọng của nhân loại.
Nếu sử dụng cả quyền năng của cô ta thì có thể biến điều không thể thành có thể.
Tôi ghi lại hình dạng mắt, mạch và một số hình ảnh vào bộ nhớ.
"Xong rồi. Ăn gì nào? Muốn ăn nhanh cho xong thì cháo là hợp lý nhất."
Công việc đầu tiên để làm mắt giả đã xong.
Khi tôi đóng laptop lại và hỏi, Dongbaek ngập ngừng một lúc lâu rồi cẩn thận nói.
"Cái gì... nhai được lâu ấy."
Nhai lâu.
Có phải nói khéo là muốn ăn thịt ngon không. Nếu không phải thế thì... Để nói chuyện lâu hơn?
‘Cái đó thì hơi quá.’
Tôi hỏi lại lần nữa.
"Chính xác là gì."
"Cái... dai dai... A, không có gì. Cho tôi salad đi."
Có vẻ định nói gì đó nhưng Dongbaek hủy bỏ lời vừa rồi, và nói ra lựa chọn an toàn.
Tôi mang salad đến ngay.
"A."
"... A."
- Nhồm nhoàm.
Dongbaek nhai món salad tôi mang đến rất lâu và kỹ.
Hàm hoạt động cho đến khi món salad có hình dạng biến thành nước.
"Rụng tay mất. Bao giờ mới nuốt đây?"
Mặc kệ tôi cằn nhằn, Dongbaek vẫn nhồm nhoàm nhai.
Nhai khoảng 10 phút, ực-
"Đ, đợi chút. Chỉ đến khi ăn hết thôi."
Dongbaek nuốt salad xong nói với giọng pha lẫn tiếng khóc.
Thời gian để ăn hết một đĩa salad nhỏ là hơn hai tiếng đồng hồ.
Tôi, người đút cho ăn, phải ở cùng con bé trong khoảng thời gian rất dài.
Và sau vài ngày. Tôi đã nghe được câu trả lời từ cô ấy.
"... Chuẩn bị. Xong rồi ạ."
* * *
- Két.
Cùng với tiếng cửa, một mỹ nhân tóc vàng hoe ló đầu vào.
"……."
Tôi đang nhìn sắc mặt đây. Rất nhiều đấy.
Byeol, người thể hiện rõ thái độ đó, nhìn thấy Shiva đang ngồi thẫn thờ trên giường, cẩn thận bước vào phòng.
"... Shiva à."
Rón rén, rón rén, giống như một học sinh tiểu học bị giáo viên ép phát biểu trong giờ dự giờ của phụ huynh, Byeol bước vào phòng.
"D, dì xin lỗi."
"Dì?"
"Ừ. Là dì..."
Trong lúc bối rối, Shiva vẫn suy nghĩ.
Người này, chắc chắn trong chuyện tình cảm cũng luôn chịu thua thiệt.
"Chíp, dì Byeol, con không sao ạ."
"Dì đã quá lời đúng không...?"
"Không ạ. Đều là lời đúng cả mà."
"Bọn dì, mua Tteokbokki về này. Ăn cùng nhé?"
Không có tâm trạng để ăn uống gì cả. Dù đã qua vài ngày nhưng vẫn chẳng khá hơn chút nào.
Shiva định lắc đầu thì chợt nhìn thấy mặt Byeol.
Buồn lắm đấy.
Thật sự không ăn sao?
Dì đang hối hận thế này đây. Dì chấp niệm với con.
"……."
"Shiva à à..."
Khóc rồi khóc rồi.
Shiva cười trong sự hụt hẫng, nở nụ cười gượng gạo nói.
"Ăn nhé?"
Lời nói của Shiva khiến gương mặt u ám của Byeol rạng rỡ hẳn lên.
Byeol nhảy cẫng lên ôm lấy Shiva, hôn chụt chụt.
- Chụt chụt chụt!
Vết son tint hồng in trên má Shiva.
"Dì đi chuẩn bị ngay đây...! Xuống bếp nhé!"
Byeol chạy vội xuống, trượt chân cái rầm trước cửa phòng!
"Kieeeeeng!"
"Phụt!"
Rầm rầm. Dáng vẻ hài hước của Byeol khiến nụ cười giả tạo của Shiva biến thành nụ cười thật sự trong nháy mắt.
Byeol xoa đầu biến mất khỏi phòng trong chớp mắt, Shiva đứng dậy phủi vai.
‘Phải. Không thể cứ thế này mãi được.’
Có chuyện không hay thì phải vượt qua.
Mary hay Dongbaek... Đã hứa rồi mà.
‘Trước tiên, phải xin phép đã.’
Lần này thì khác. Làm lén lút khiến mọi người lo lắng quá.
Shiva nghĩ thầm, đặt tay lên ngực, chạy mô phỏng trong đầu vài lần.
Phải nói thế nào đây.
- Thịch.
Nghĩ vậy cô bé bước xuống cầu thang, thấy ai đó đang ngồi ở bàn.
"... Người này là ai vậy ạ?"
"Em của dì."
Tóc vàng giống Byeol, nhưng cao hơn.
Cao và ngực cũng rất to. Mặc thường phục mà cảm giác ngực sắp xuyên thủng áo phông.
"Là Thợ Săn... Tên thì không có nên cứ gọi thế nào cũng được. Đến để nói chuyện với Shiva chút. Ngồi xuống đi."
"... Dạ?"
Mồ hôi chảy dọc trán Shiva.
Tim đập thình thịch, Shiva ngồi xuống, Byeol dang rộng tay.
"Ăn thoải mái đi!"
Tteokbokki cay nồng. Dồi lợn rắc muối tiêu. Chả cá nóng hổi... Đồ chiên các loại.
Lượng thức ăn khiến người ta tự hỏi liệu ba người phụ nữ có ăn hết không. Có vẻ Byeol thấy rất có lỗi.
Shiva ngồi xuống. Kiểm tra gương mặt người phụ nữ ngồi đối diện, thấy một gương mặt cún con cực kỳ dễ thương.
"Con, mời mọi người ạ."
Cầm một cái tăm lên ăn một miếng. Tteokbokki dai dai, cảm giác nhai tốt và cay vừa phải nên rất ngon.
"C, chào cô ạ."
"Ừ."
Người phụ nữ tóc vàng trả lời cộc lốc trước lời chào của Shiva.
"Có chuyện muốn nói nên đến đây."
Nói xong người phụ nữ ăn một miếng Tteokbokki. Shiva nhìn người phụ nữ tóc vàng.
"Chuyện muốn nói ạ?"
"Ừ."
Lần này người trả lời không phải là người phụ nữ mà là Byeol. Shiva nuốt nước bọt. Vốn dĩ vì nước sốt cay, nên ruột gan như muốn chết đi sống lại.
"Con, muốn tìm Vua đúng không?"
"... A."
Vấn đề chính mà mình định nói.
"Vâng. Có lẽ, con muốn làm vậy."
"Lý do là gì?"
"Ban đầu chỉ là... thôi nhưng."
"Chỉ là nghĩa là sao."
"Tim con đập mạnh. Cảm giác như ma lực được kết nối..."
Không có gì khó hơn việc giải thích những chuyện không thể hiểu nổi.
Nghe câu chuyện của Shiva, Byeol nghiêng đầu, nhưng chắp tay đáp lại như thể hiểu dù không đồng cảm.
"Dì sẽ không nói là 'chỉ có thế'. Nhưng... con biết đó là hành động rất nguy hiểm chứ?"
"Vâng. Và bây giờ thì... Người bị bắt cóc."
"Dì nghe Dal-rae nói rồi. Là bạn hả?"
"... Vâng."
"Hà a a."
Byeol thở dài thườn thượt. Khác hẳn với dáng vẻ rưng rưng nước mắt của Byeol lúc nãy.
Byeol ở ‘chế độ công việc’ khá nghiêm túc và ngầu.
- Cốc.
Người phụ nữ ngồi đối diện gắp Tteokbokki ăn. Sao cảm giác từ nãy đến giờ cô ấy không nói gì mà chỉ ăn Tteokbokki thế nhỉ.
"Dì hiểu."
Byeol nói.
"Dì và Se-young, cũng từng mất đi người bạn thân thiết nhất. Rốt cuộc là con muốn làm bằng mọi giá đúng không."
"Vâng."
"Không được."
Shiva cứng người trước lời nói của Byeol.
"Ít nhất là bây giờ."
Lời nói thay đổi ngay sau đó. Byeol nhìn Shiva đang mở to mắt, rồi vỗ nhẹ vào vai người phụ nữ bên cạnh.
Ánh mắt của Shiva và Byeol hướng về phía mỹ nhân có bộ ngực siêu khủng.
"Vàng à, nói đi."
"... Nhồm nhoàm."
Nhưng mà, có gì đó lạ lắm.
Khóe miệng Shiva khẽ giật.
- Cốc.
Người phụ nữ ăn Tteokbokki.
Nuốt Tteokbokki, nhai Tteokbokki khác trong miệng, và tống thêm Tteokbokki trong bát vào miệng.
- Cốc, cốc, cốc.
- Nhồm nhoàm, nhồm nhoàm, nhồm nhoàm, nhồm nhoàm. Ực.
Chiếc xe tải 8 tấn không dừng lại!
Đôi môi của người phụ nữ lấp đầy Tteokbokki trong miệng dính đầy nước sốt.
Thú thật là hơi vỡ mộng.
"Này, này! Dừng... Dừng ăn lại! Con ranh này! Sao tự nhiên mày lại thế, hả?"
"Tteokbokki cay dai ngon... Ngon quá."
"Gì, gì cơ?"
Người phụ nữ vẫn cố nhai Tteokbokki dù bị Byeol bóp cổ.
Trông thì bình thường, nhưng Shiva nghĩ đó là một người phụ nữ điên rồ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
