Chương 914: Erinyes (1)
Chương 914: Erinyes (1)
Erinyes không có lịch sử tình trường đáng kể nào với nam giới.
Cai quản tinh linh, quan sát thế gian trôi đi, và đối phó với những biến cố của trần thế đã quan sát được cũng đủ chiếm hết thời gian rồi.
Không phải tinh linh là sinh vật không biết yêu, nhưng cũng không phải sinh vật rập khuôn theo tình yêu của con người. Ít nhất Erinyes đã nghĩ như vậy, và sự thật là cô cũng thầm khinh miệt cách thức của con người.
Có lần. Khi nhìn thấy quý tộc cố gắng giao phối kiểu con người. Chắc cô đã nói thế này.
─Ta không cấm, tuy nhiên. Những hành vi đồi bại và dơ bẩn của con người thấp kém đó, xin hãy làm ở nơi khuất mắt ta.
Đồi bại, và thấp kém.
Dù là quan hệ giữa các tinh linh sinh ra với thân xác thanh khiết khác với con người, Erinyes vẫn chỉ thấy kinh tởm.
'Tại sao lại làm chuyện đó?'
Cách chia sẻ tình yêu thì có đầy ra đấy.
Dù là thân xác chưa từng yêu ai, nhưng ngay cả kẻ chưa từng trải (Vị kiến) như cô cũng có thể nghĩ ra nhiều ngả đường của tình yêu.
Cách thức thì nhiều vô kể sao cứ phải?
Phun vào nhau những dịch thể chua loét và hôi hám, cọ xát cơ thể dính đầy chất thải và rên rỉ ầm ĩ làm gì?
Nếu là quá trình tạo ra đứa trẻ thì có thể coi là giới hạn của sinh vật con người mà bỏ qua.
Ngược lại có khi còn thấy thương hại, à thì ra giống loài hạ đẳng đó phải làm chuyện ấy mới nối dõi được.
Nhưng.
Rõ ràng cái gọi là giao hợp đó đã biến thành thú vui trong thời đại ngày nay.
Chỉ vì sướng mà cọ rốn vào nhau bừa bãi. Vốn đã đeo kính râm nhìn con người, Erinyes sao có thể nhìn với ánh mắt thiện cảm được.
'... Hành vi hạ thấp và chà đạp đối phương.'
Thời xưa, khi Erinyes du hành nhân giới và viết nên huyền thoại cùng Abie.
Cô đã tận mắt chứng kiến nhiều con người đau đớn vì hành vi tình dục lệch lạc.
Chỉ có thô bạo, và không có tình yêu.
Hình ảnh như con thú chỉ biết thở hổn hển và lắc hông không ngừng đối với tinh linh thanh khiết chỉ là sự dơ bẩn. Và đến nay ngay cả người bạn thân Abie cũng không tránh khỏi ma trảo của Mộc Linh Vương.
'Không có lý do gì để làm cả.'
Trong lý do Erinyes căm hận Mộc Linh Vương cũng bao gồm việc hắn làm vấy bẩn tình yêu bằng hành vi bừa bãi, gây đau khổ cho nhiều phụ nữ.
Con người sinh ra với gen hạ đẳng, còn thua cả rác rưởi.... Erinyes như thế.
Vì lý do bất khả kháng mà phải tạo ra và khoác lên mình cơ thể phụ nữ mà cô từng ghê tởm.
'Không có lấy một điểm nào, vừa ý cả.'
Với cơ thể con người đó, cô bị gã đàn ông mình khinh miệt làm những hành vi kinh tởm.
Erinyes nhắm chặt mắt, thầm lẩm bẩm.
- Sờ.
'Kinh tởm...'
Cổ tay to lớn của gã đàn ông lướt qua vai.
Là gân tay hằn lên sao? Khó chịu. Mùi cơ thể của Lee Si-heon tỏa ra thoang thoảng từ xa như thuốc xịt, muốn quen cũng không thể quen được.
- Thình thịch, thình thịch.
Tim đập. Tuyệt đối không phải ý nghĩa tốt đẹp gì.
Chóng mặt kèm theo hoa mắt dù nhắm mắt vẫn thấy quay cuồng. Càng như thế 'chứng ghét tình yêu' của Erinyes càng thêm vững chắc.
Ngay cả việc chờ đợi bị sờ ngực cũng căng thẳng đến mức thái dương đau nhói.
- Sờ.
Cánh tay khổng lồ của gã đàn ông, rẽ tóc cô như xuyên qua đường hầm và lướt qua gáy.
Hơi nóng đủ để đoán được kích thước đó cảm nhận được trên cằm và xương quai xanh của Nữ hoàng. Dù là cơ thể con người nhưng việc nắm bắt tay Lee Si-heon đã đến đâu không khó dù nhắm mắt.
Cánh tay, to.
Cả bàn tay và ngón tay nữa.
Tuy là cơ thể khác giới hoàn toàn khác biệt với mình, nhưng càng cảm nhận thực tế thì càng trào dâng sự phẫn nộ và bất lực.
Không thể kháng cự. Dù gã đàn ông này làm gì đi nữa. Dù là con người man rợ thì kẻ mạnh và kẻ yếu đã được định sẵn rõ ràng.
Cảm giác như con chim bị gãy cánh nằm trước con rắn đang nhỏ dãi.
'A... A a.'
Cơ thể con rắn đó, từ từ luồn vào trong lòng.
Như siết chặt từng thớ thịt một cách điềm tĩnh. Như đang trêu chọc rằng đằng nào cũng chẳng làm được gì. Bàn tay trêu ngươi lướt đến xương quai xanh trắng ngần.
- Tách.
Mồ hôi chảy xuống. Chất thải của con người mà Nữ hoàng vô cùng khó chịu. Không bận tâm, bàn tay gã đàn ông ập vào ngực Erinyes.
- Luồn vào.
Bàn tay gã đàn ông ập tới.
Dựng những cái vảy thô ráp lên lạnh lẽo, làn da máu lạnh cọ xát ghê rợn, cánh tay dày cộm vươn tới...
Luồn vào khe ngực, vào cơ thể yếu đuối của Nữ hoàng, nắm chặt lấy khối thịt mềm mại và đẫy đà đó một cách thô bạo.
- Bóp chặt.
Nỗi đau quá lớn, không kìm được mà thốt ra tiếng rên rỉ.
"Hức..."
Nghĩ rằng đó là âm thanh chỉ làm gã đàn ông vui sướng, Erinyes cố nuốt ngược tiếng hét chói tai xuống cổ họng.
- Nắn.
Bàn tay đẫm mồ hôi của gã đàn ông cứ thế thong thả xoa nắn bầu ngực tròn trịa của Erinyes.
Bàn tay lướt qua khối thịt đầy đặn tràn ra bên cạnh áo lót giữa khe ngực, nắm lấy ngực phải qua lớp áo lót và lắc mạnh.
- Nảy lên, nảy lên.
Bộ ngực rung lắc dữ dội đến mức lớp lụa của áo ngủ cũng phập phồng.
Cảm giác quấn quýt đàn hồi... Giống như bột bánh mì vừa ủ xong.
Ngọt ngào, to lớn, đầy đặn, hơn nữa mùi cơ thể của Erinyes giống như bánh crepe của bữa sáng nướng vàng ươm.
Ngực cũng có độ mềm khác hẳn cốt bánh bông lan. Vì mùi thơm béo ngậy đặc trưng của kem tươi vừa đánh bông nên cảm giác sờ nắn là cực phẩm.
Và có lẽ.
Ở trung tâm đó là quả dâu tây của chiếc bánh kem chưa ai được ăn đang rụt rè nhô lên.
Của Nữ hoàng chưa từng trải qua mối tình đầu, hai núm vú dày và nhô lên tỏa ra mùi sữa đặc trưng màu hồng nhạt của trinh nữ.
- Kéo xuống.
Vén áo lót lên, định đưa tay vào phần dâm đãng nhất của con người. Ngay khi chuyển động đó sắp lộ ra. Erinyes vội vàng hét lên.
"Dừng lại ngay, ngài...!"
"Ngồi yên."
Tất nhiên là có sờ ngực thật.
Nhưng nỗi khổ tâm tưởng chừng như triệu giờ của Erinyes chỉ diễn ra trong vỏn vẹn 3 giây.
- Phập!
Hai ngón tay nhét vào giữa khe ngực ấn vào tim Erinyes.
Lúc đó Nữ hoàng mới nhận ra mình đã hiểu lầm, nhưng có một điều cô đã quên.
Ma lực của Lee Si-heon đối với tinh linh có chất lượng vượt quá giới hạn.
─ Giật nảy!
Cơ thể Erinyes nảy lên như bị điện giật.
Va vào thân trên của Lee Si-heon, nhiều cơ bắp co cứng lại, Erinyes cắn môi, nhận ma lực truyền vào và thở hổn hển.
"Hư, hộc."
Ôm lấy Lee Si-heon với ánh mắt kinh hoàng, bám vào cánh tay bẩn thỉu của con người như muốn dựa dẫm, thở dốc liên tục một cách thảm hại.
- Hộc, hộc, hộc...
Ma lực đã hạ gục Eleonor và Lucy trong một nốt nhạc.
Giờ đây khi đã tiếp nhận sức mạnh của Hyperion, đối với tinh linh nó giống như cỏ mèo (catnip) với mèo vậy.
- Run lẩy bẩy.
Tay co giật, đùi run quá. Nữ hoàng dành thời gian để ổn định ma lực của Lee Si-heon trong cơ thể. Mãi mới lấy lại được bình tĩnh.
"Hà, hà... Khụ. Hà..."
"Thấy sống lại chưa?"
"Khốn kiếp!"
Erinyes phẫn nộ hất mạnh tay Lee Si-heon ra, hét lên đầy kích động.
"Rốt cuộc, tại sao lại làm trò này? Mộc Linh Vương. Đừng bao giờ làm trò đồi bại này nữa...!"
"-Nếu làm thì sao?"
Nhìn xuống và cười đùa cợt, khuôn mặt của Lee Si-heon khiến Erinyes không nói được gì.
Không phải vì hắn đẹp trai hay ngầu.
Mà vì Erinyes thuộc phe yếu thế áp đảo không tìm được lời nào để nói nữa.
"Cái đó, cái đó..."
Không trả lời được mà cứ ấp úng. Sau khi bị trêu đùa, Erinyes bận rộn chỉnh đốn lại trang phục xộc xệch, che ngực lại. Khuôn mặt tràn đầy sự nhục nhã.
Không phải vẻ trách nhiệm và cứng cỏi thường thấy mà là biểu cảm cứng đờ vì nhục nhã và tuyệt vọng. Khuôn mặt yếu đuối lần đầu tiên nhìn thấy, kích thích tính bạo dâm.
"... Chuyện đó. Tức là."
"Không cần nói đâu."
"Tôi. Tuyệt đối, sẽ không quên nỗi nhục này..."
"Cũng đừng quên ơn ta ban cho cô nhé."
Danh nghĩa là trị liệu. Đối với Erinyes lấy ngực làm trọng tâm khi tạo ra cơ thể người thì đây là phương pháp trị liệu thích hợp, nhưng quan trọng không phải cái đó.
Bản thân là Nữ hoàng.
Bị con người man rợ nắm thóp kéo xuống đáy, còn bị ép buộc tham gia vào một phần của hành vi tình dục mà cô vô cùng căm ghét.
"Nếu ảnh hưởng đến công việc thì nói. Cần ma lực thì bảo."
"Không cần..."
Con gái mình cũng bị vươn tay tới theo cách này sao?
Erinyes ghét cay ghét đắng Lee Si-heon.
* * * * * * *
Cơ thể con người có nhiều điểm bất tiện.
- Rào rào.
Phải rửa sạch chất thải và bụi bẩn hàng ngày.
Ăn thức ăn, tiêu hóa, rồi bài tiết - thứ lần đầu tiên trải nghiệm trong đời, lòng tự trọng bị tổn thương khiến cô ốm cả ngày.
- Két.
Erinyes, người có sinh mệnh lực là ma lực, phải tiết kiệm ma lực bằng mọi giá.
Nếu có thời gian dùng ma pháp sinh hoạt, thì thà tích trữ vào cơ thể còn hơn. Điều này dẫn đến sự bất tiện trong sinh hoạt thường ngày.
"Haizz."
Tất nhiên. Không phải chỉ toàn điểm xấu.
Cảm giác sảng khoái trong khoảnh khắc rửa sạch cơ thể nhớp nháp cả ngày bằng nước sạch là điều Erinyes vốn thích tắm chưa từng cảm nhận được.
Và cơm vốn chỉ là đồ ăn chơi, khi gắn thêm lý do sinh tồn thì không hiểu sao cảm giác cá nhân thấy ngon hơn gấp bội.
"..."
Erinyes nhìn cơ thể trần truồng của mình trong gương, bực bội lại mở vòi hoa sen làm ướt người.
- Bì bõm, bì bõm!
Con chim sẻ đá chân thùm thụp xuống sàn gạch một cách rụt rè trên vũng nước!
- Bì bõm bì bõm bì bõm!
Tức giận đến mức nào. Erinyes cao quý chưa từng dậm chân vì uất ức trong đời.
"Mộc Linh Vương... Ư, ư ư. Ư ư ư! Tuyệt đối... Tuyệt đối. Sẽ không tha thứ."
Nếu Lucy hay Eleonor nhìn thấy chắc ngạc nhiên ngã ngửa.
"Rửa mãi mà không hết dấu vết."
Dấu tay đỏ chót của gã đàn ông bên cạnh khe ngực. Như bị đánh dấu chủ quyền một cách nghiêm trọng nên không thể không sôi máu.
Erinyes dùng khăn tắm chà mạnh vào ngực, cuối cùng bỏ cuộc bước ra khỏi phòng tắm. Đi dọc hành lang quen thuộc, tỏa ra hơi nước mờ ảo.
'... Cơ thể con người bất tiện quá nhiều.'
Sống thử mấy tuần thấy vậy. Không phải không có ưu điểm, nhưng nhược điểm nhiều hơn.
Những điều kể trên cũng khó chịu, nhưng gần đây điều đáng bận tâm nhất là cái khác.
Sự tò mò về những điều mà Erinyes không thể chấp nhận bắt đầu bén rễ trong đầu cô.
- Cộp, cộp.
Đã khá lâu kể từ khi sống cùng gia đình Lee Si-heon.
Sau lần bị truyền ma lực đó. Bị trêu đùa thêm vài lần nữa thì cơ thể đã tìm lại được sự ổn định. Nhưng vấn đề là sự hưng phấn kỳ lạ cảm nhận được khi nhận ma lực bắt đầu gây khó chịu.
Và...
Những trải nghiệm phá vỡ định kiến của Nữ hoàng gần đây ập đến quá phong phú.
─ Két, két, két.
Tiếng giường gãy. Lại nữa. Erinyes ôm bộ ngực khó chịu quay đầu về phía nguồn phát ra tiếng ồn.
Tiếng rên rỉ của Lee Si-heon và Dal-rae mà chỉ tinh linh Erinyes mới nghe thấy vang lên từ bên trong.
─ Ư, thích quá... Ưt. A. Mình ơi thích quá... Mạnh hơn nữa. Thô bạo cũng được.
─ Nhấc mông lên chút xem nào. Đúng rồi. Lại đây.
Erinyes mím chặt môi, lắc đầu xua đi suy nghĩ nảy mầm trong lòng.
'Bẩn thỉu, dơ dáy, kinh tởm.'
Cọ xát cơ thể như thế có ra thể thống gì không. Cho người yêu thấy bộ dạng xấu xí là điều vô lý. Erinyes quyết tâm sắt đá.
'...'
Nhưng mà.
Làm hành vi bẩn thỉu như thế sao lại thích?
Hành vi tình dục của con người khác mà cô từng thấy chỉ hời hợt và kèm theo đau đớn, hoặc là hiện trường đau khổ. Không phải tất cả đều thế, ngược lại tình yêu đích thực cũng nhiều. Nhưng chưa từng nghe thấy giọng nói ngọt ngào sống chết như thế kia.
─ Chát!
Tiếng đánh mông (spanking) thô bạo vang lên bên tai khiến Erinyes đang rụt rè toát mồ hôi giật mình.
"Hức!"
Huỵch huỵch huỵch!
Sợ bị phát hiện nên chạy trốn chui vào phòng khác.
Vào phòng ngay cạnh phòng Lee Si-heon và Jin Dal-rae, Erinyes trừng mắt nhìn qua bức tường với vẻ mặt hờn dỗi. Con chim sẻ tò mò nín thở lắng nghe nhưng không còn tiếng đối thoại nữa.
─ Phù, phù. Hư hư hư. Tuyệt lắm. Si-heon à.
Hình bóng phản chiếu trong mắt Erinyes.
Lee Si-heon ôm chặt Jin Dal-rae đang kiệt sức. Hắn thực sự đang vuốt ve đầu Dal-rae trong lòng với ánh mắt ngọt ngào như mật, trao đi tình yêu.
Trời đất. Mộc Linh Vương đó ư!
Nở nụ cười thành thật đến mức khó coi, cho gối đầu tay, hôn hít liên tục và trút hết tình cảm.
Ngay cả Erinyes non nớt trong tình yêu nhìn vào cũng thấy cảnh tượng sến súa vô cùng.
'...'
Gã đàn ông như thế, tại sao lại làm những hành vi man rợ kia?
Ngược lại, việc thể hiện bộ dạng đó càng tương phản với hành động nên càng thấy kinh tởm hơn. Nhưng nghe đối thoại của hai người lại thấy ngứa ngáy trong lòng.
'... Hừ. Vô lý.'
Erinyes nghe trộm đối thoại của hai người, nổi cơn hờn dỗi lẩm bẩm.
Cái đó không thể là tình yêu được.
Hành vi cọ mông và eo vào nhau bẩn thỉu đó, thà không có còn lãng mạn hơn.
Nữ hoàng thực sự tin chắc như vậy không chút nghi ngờ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
