Phịch Cây Thế Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Tập 2 - Chương 461: Atu (1)

Chương 461: Atu (1)

Chương 461: Atu (1)

Cần một phương pháp.

- Camellia, chỉ cô nghe thôi nhé.

Từ khi nghe tin tiểu thư là một trong Tứ Đại Quý Mộc, trong đầu Camellia luôn tràn ngập suy nghĩ.

'Phải làm thế nào.'

Mới bảo vệ được tiểu thư.

Trong tình huống tuyệt vọng, những thứ có thể chuẩn bị không nhiều.

Sau khi bị Vua chế ngự thì càng như thế.

'Bỏ hết tất cả báo cho Thế Giới Thụ?'

Muộn rồi.

Kể cả có đến thì Vua nhắm đến tiểu thư trước.

'Ám sát thì'

Chênh lệch thực lực quá lớn, không thể.

'Lính đánh thuê hay sự giúp đỡ của guild khác.'

Không thể, và cũng không còn đủ tiền.

Hiện tại lãnh địa đang gặp khó khăn về tài chính do chiến tranh. Nhân tài có thể trở thành chiến lực cũng rất ít.

'Hơn hết, không có ai đánh bại được người đàn ông đó.'

Mang Mugung đến đây. Lời đó không phải khoác lác.

Ngài ấy đang dưỡng bệnh và không ở trạng thái có thể chiến đấu. Vậy phải mang ai đến.

Thế Giới Thụ?

Cán bộ Flower?

'... Không. Kể cả là họ-'

Chuyển động của người đàn ông hôm đó lướt qua trong đầu.

- Bùm!

Người biến mất ngay trước mắt,

- Rầm!

Sức mạnh và tốc độ áp đảo dù không bao bọc ma lực lên cơ thể.

- Rắc!

Và, kỹ thuật làm rối loạn mạch ma lực trong cơ thể.

Tay Camellia tự động đưa về phía xương sườn.

Từ hôm đó thỉnh thoảng lại thấy đau ảo thế này.

"Lại nữa..."

- Cạch!

Cây bút lông trên tay gãy đôi.

Cơn đau xuyên qua lớp áo không bao giờ chán.

'Chết tiệt.'

Trong phòng làm việc, Camellia ngồi ở vị trí từng là của gia chủ, cứ suy nghĩ mãi.

“ Nghe lời ta ”

Nỗi sợ hãi siết chặt bên tai.

Áp lực vô hình như dùng móng tay cào nhẹ làm rách cơ tim, rung chuyển đầu óc Camellia.

Thịch, thịch, thịch, thịch.

'Phải chạy trốn. Nhưng.'

Vô thức nghĩ vậy.

'... Đi đâu?'

Rồi lại tuyệt vọng.

Đối thủ là Vua. Là Mộc Linh Vương đó. Kẻ trong quá khứ đã giết vô số thần linh và đạt đến thống trị thế giới.

Tồn tại tồi tệ nhất đó đã sinh ra với sự hậu thuẫn của thế lực tồi tệ nhất là Flower.

Có tin đồn là thế lực độc lập tách khỏi Flower, nhưng nếu đó không phải tin đồn thì sao?

'Bỏ qua cái đó, thì cũng là kết thúc.'

Vua đã ở ngay trước cổ họ rồi.

Thà rằng.

Trước khi tiểu thư trở thành nô lệ, tự tay mình...

- Bốp!

'Mày đang nghĩ cái quái gì thế, Camellia. Phải nghĩ cách cứu tiểu thư chứ.'

Camellia đã suy nghĩ.

'... Thú thật với Tree Knights thì sao? Không được. Đột nhiên nhiều nhân lực vào sẽ bị lộ.'

Suy nghĩ cả đêm. Nhưng.

'Lừa ngày tiểu thư đến pháo đài? Cái này cũng không được... Không biết Vua có năng lực gì.'

Dù có cố nghĩ thế nào cũng không thấy hy vọng.

Camellia ôm đầu, tay run lên bần bật.

Khuôn mặt người đàn ông đó không biến mất khỏi trước mắt.

“ Nghe lời ta. ”

Không biết điểm dừng,

Đôi mắt lờ đờ không biết bên trong chứa gì.

'... Không phải ma pháp. Cũng không phải quyền năng.'

Không có chỗ nào để diễn tả. Nếu làm được thế thì đã không được gọi là Vua.

Dù hình ảnh khi ở cùng người phụ nữ tóc đen trông nực cười, dù đó có là bản tính thật của người đàn ông đó.

Camellia biết.

Bên trong người đàn ông đó chắc chắn có mảnh vỡ của Vua.

-... A lô.

Bịch.

Trước mắt rung chuyển như thế giới thay đổi.

'Mình vừa nghĩ gì thế nhỉ?'

Mắt Camellia lặng lẽ nhìn sang bên cạnh.

Giọng nói quen thuộc vang lên từ bên ngoài. Không phải người gần đây thân thiết với tiểu thư, xét giọng điệu thì cũng không phải cô gái người Nhật đó. Cũng không phải cô bé tóc nâu nhút nhát.

'Vậy là Quốc Mộc.'

Quốc Mộc Hàn Quốc, Kim Su-yeon.

Ít nhất trong bang California, trừ Vua ra thì là người mạnh nhất.

Camellia đứng dậy vô thức đi ra trước cửa.

Giọng nói mờ nhạt lại gần hơn, có thể phân biệt rõ ràng.

- Mệnh lệnh của Thế Giới Thụ... ạ?

Mệnh lệnh?

- Đã xác nhận chính xác chưa ạ? A... Ngay vừa nãy. Vâng, vâng.

Giọng Kim Su-yeon tối sầm lại gấp gáp.

-... Dù vậy đi nữa.

Mệnh lệnh của Thế Giới Thụ, giọng điệu có vẻ thận trọng.

Từng từ ngữ mang ý nghĩa tiêu cực, Camellia nhắm tịt mắt.

Trong số những nước đi Thế Giới Thụ có thể đi. Nước đi cực đoan nhất nhưng chắc chắn nhất.

Nhưng muốn thử cái đó thì cần phải nắm chắc dư luận.

'Dù không biết Vua có đề phòng không...'

Nếu thực hiện thì Descanso Gardens này sẽ tiêu tùng.

Camellia nhắm mắt. Có lẽ phải chuẩn bị tinh thần, cô đã nghĩ đến điều không nên nghĩ.

* * *

"Vậy, thời gian qua giải quyết dục vọng thế nào?"

"Cố gắng hết sức bằng mọi cách."

"Chà, nghe giọng yếu xìu kìa."

Guseul lè lưỡi ọe một cái trước câu trả lời khô khốc, rồi đột nhiên ngồi lên giường.

"Em lục soát hết khu vực này rồi. Có tin đồn này."

"..."

"Có quý tộc đẹp trai và giỏi chuyện giường chiếu thỉnh thoảng xuất hiện ở khách sạn. Tin đồn lan truyền giữa vài nữ quý tộc."

"Thế à?"

"Nhưng em nghĩ kỹ rồi..."

- Bịch.

Đang ngồi, cơ thể từ từ ngả ra sau, đầu Guseul chạm vào bụng tôi.

Guseul quay đầu lại. Mắt chạm mắt tôi.

"Ơ kìa?"

Khóe miệng nhếch lên. Tay đang gõ điện thoại dừng lại.

"... Ở đây này?"

Con điên.

- Bốp!

"Á!"

Dồn lực vào bụng, Guseul bật ra đập vào trần nhà rồi rơi xuống đất.

Rầm- Guseul nằm sấp đứng dậy.

Khóe miệng vẫn nhếch lên không có dấu hiệu hạ xuống.

"Nhớ em lắm đúng không? Đúng không? Êy, nói thật đi."

"Không có đồ chơi nên mệt mỏi lắm."

"Đấy, thấy chưa?"

Nghe bảo là đồ chơi mà không thấy bị xúc phạm gì, có vẻ đã quyết tâm rồi.

- Cạch.

Vừa hay cửa mở, Heukdan tắm xong mở to mắt.

Guseul quay phắt đầu lại chào vui vẻ.

"?"

"Heukdan đến rồi hả?"

"A... Chị?"

Khoan đã.

"Này Heukdan."

"Dạ?"

"Sao gọi tôi là chú mà gọi nó là chị?"

Tôi với Guseul có chênh lệch tuổi tác mấy đâu.

Mặt tôi thế này chỉ là do cải trang thành trung niên nhiều thôi.

"Oa keo kiệt. Thế mà là Vua à? Sư phụ muốn nghe đệ tử gọi là Oppa (Anh) cơ à?"

Đến bên cạnh Heukdan lúc nào không hay, Guseul ôm chặt lấy hét lên.

Heukdan ấp úng trong vòng tay Guseul nhìn tôi vẻ hối lỗi.

"Và, biết không bệ hạ. Bản gốc cũng già đi chút rồi. Tại lăn lộn trong hầm ngục nhiều quá, tinh thần cũng không tốt."

"Không tốt?"

"Nên phải già đi thôi... Sao lại đứng dậy?".

Chỉ trích ngày càng gay gắt, tôi đóng lọ thuốc đang uống lại và đứng dậy.

Lúc đó mặt Guseul mới hơi cứng lại.

"Em đang xin đòn đấy à."

"Hả? Ơ ơ..."

Guseul đẩy Heukdan ra trước mặt mình rồi lén lùi chân ra sau.

"Ý em là, nếu được massage chút thì-"

Tiến lên.

"Sẽ có ngoại hình được nghe gọi là Oppa- Á á!"

Năm ngón tay lướt qua bên đầu Heukdan tóm chặt mặt Guseul.

Cơ thể Guseul bị kéo lại trong nháy mắt.

- Rầm!

"Ư á!"

Trượt trên sàn với tư thế nực cười như trong truyện tranh.

"Heukdan à."

"... Dạ, dạ."

"Vào phòng nhỏ một lát đi. Ngủ ở đó cũng được."

"Vâng!"

Heukdan tinh ý biến mất, tôi giơ tay lên.

Guseul dưới đất không dám đứng dậy, run lẩy bẩy.

"... Bệ hạ, em hơi quá đà rồi nhỉ?"

- Cộp.

"Này, có chuyện này. Giờ là lúc nghiêm túc mà? Sắp chinh phục Tứ Đại Quý Mộc rồi."

"Ừ. Đúng thế."

Ai là người phá vỡ bầu không khí đó nhỉ?

- Xoẹt.

Bộ đồ cưỡi ngựa (Riding suit) Guseul đang mặc bị lột ra như vỏ quýt mùa đông.

"... Hôm nay mấy tiếng?"

"Tùy theo em làm thế nào."

"Toang rồi."

Guseul từ bỏ, mở miệng ra. Hàm răng trắng đều tăm tắp lấp lánh dưới ánh đèn.

"Ưm, ưm!"

* * *

"Chuẩn bị hòm hòm rồi."

"Chỉ cần giết là được chứ gì? Mà con Banya sao vẫn cứ thế kia."

Các chủ thể của ATU và đặc vụ tập hợp một chỗ khởi động.

Nghe Bell hỏi, Abie đang đứng yên nhún vai.

"Bảo là bói một quẻ."

Giờ thì 'nghi thức' đó đã quá quen thuộc với các đặc vụ ATU.

Sức mạnh nhìn thấy tương lai của Banya vượt trội hơn hẳn những thứ của Thế Giới Thụ hay Flower.

- Uuuuung!

Ngay sau đó ma lực bất tường nổi lên.

Thứ thường được gọi là chú thuật kia có tính chất khác hẳn ma lực thông thường.

Hình thái hoàn toàn lệch lạc, ở thế giới này chỉ có cực ít người như Banya mới dùng được sức mạnh đó.

"Xét về nguồn gốc, gọi là gì nhỉ... Elf?"

"Tiên tri Elf."

Elf, tồn tại bí ẩn từng là nền tảng của Mộc Nhân trong quá khứ.

Bắt nguồn từ tiên tri, ở phương Đông phân tách thành chú thuật sư và hiện tại đạt đến chú thuật.

Không biết cơ sự thế nào nhưng nghe nói việc Thế Giới Thụ định đàn áp sức mạnh đó là nguyên nhân Banya phản bội.

Không ai biết rõ nội tình chi tiết.

"Thế giới thụ và, sức mạnh của sự tồn tại giữa con người nguyên thủy sao lại đến mức này."

"Dù sao thì. Cũng nhờ đó mà được hưởng lợi còn gì? Thế lực này lớn mạnh thế này cũng nhờ cái đó."

Đa số đặc vụ ATU dựa trên nền tảng Hunter cấp S của 3 năm trước.

Thêm vào đó là kỳ ngộ từ hầm ngục và tháp mới mọc lên gần đây, nên có được sức mạnh lớn hơn nhiều so với lúc đó.

Chỉ riêng đội đặc nhiệm cũng có thể chế ngự được quân đội Thế Giới Thụ kha khá.

- Uuuuung!

Rung động ma lực vẫn vang lên.

Khuôn mặt các đặc vụ hiện lên dấu chấm hỏi.

"... Khó đấy."

Banya đang ngồi lẩm bẩm.

"Tất cả ra ngoài đi."

"Vâng, vâng."

Đặc vụ, Bell và Abie lần lượt đi ra.

Trong phòng chuẩn bị trống rỗng, Banya tập trung ma lực vào mắt hơn nữa.

"... Sao. Không thấy nhỉ?"

Trán từ từ mở ra, ánh sáng xanh phóng ra khiến cơ thể trở nên trong suốt.

Con mắt thứ 3.

Trong tôn giáo mà Elf lập ra trong quá khứ, thường gọi là trạng thái bán siêu việt.

Banya ở trạng thái khá giống tinh linh, cởi bỏ quần áo và lâm trận trong trạng thái khỏa thân.

"... Hự."

Vẫn không nhìn rõ lắm.

Banya bật dậy.

- Rầm!

"Gì thế, cô ta đi đâu vậy?"

"Mặc quần áo vào rồi hẵng đi!"

Chỉ mặc mỗi quần lót dây và áo ngực, Banya ra khỏi phòng tiếp cận không gian của mình.

Các đặc vụ hoảng hốt đành phải nhìn cơ thể cô ta, nhưng Banya không ngần ngại việc lộ liễu.

'Lạ thật.'

Có gì đó không lành.

- Bịch, bịch.

Vào phòng, Banya nhanh chóng chuẩn bị bàn.

Trước bức tượng đá khổng lồ, đặt một cái đĩa đỏ vừa người ngồi.

Thắp nến hai bên rồi cởi đồ quỳ xuống đó.

- Phập phập phập!

Banya rắc bột trắng trước mặt lên người.

- Rào rào.

Nước rơi xung quanh. Dòng nước chảy ở giữa làm ướt đẫm đỉnh đầu Banya.

'Chắc là... không phải đâu.'

Sốt ruột mở con mắt thứ 3. Thế giới mờ ảo hiện ra trước mắt Banya.

Cổ ngữ hiện lên.

Thông tin rất hạn chế nhưng Banya thông thạo việc giải mã nó.

- Uuuuung!

Nến tắt, bóng tối ập đến.

Nhắm mắt lại, Banya rùng mình chứng kiến cảnh tượng mình nhìn thấy.

'Cái này. Không ổn rồi.'

Cảm thấy cần phải giảm bớt nhân sự.

* * *

Sắp đến lúc Flower và Thế Giới Thụ hành động rồi.

Tôi bỏ cơm trắng vào miệng nhai.

Dùng buffet bên dưới cũng được, nhưng không hiểu nghĩ gì mà theo thói quen lại dọn cơm ra.

'Có bỏ thuốc không đấy?'

Nghi ngờ thế nhưng gần đây lại thèm đồ Hàn nên không ghét.

Quyết định ăn ngon miệng.

"..."

"Heukdan sao thế."

"Chị ấy... không ăn sao ạ?"

"Nó á?"

Tôi quay đầu chỉ vào Guseul đang nằm chỏng vó trên sofa.

Guseul đã thay sang quần dolphin và áo cộc tay nhẹ nhàng lúc nào không hay, giơ tay lên lắc dữ dội.

"Heukdan à, chị no rồi,"

"Chưa ăn... gì mà ạ?"

"Lúc chuẩn bị ăn nhiều rồi. Dù sao cũng chỉ có em thôi."

Ăn nhiều thật.

Thực tế bụng trên cũng hơi phồng lên.

"Lee Si-heon anh không có gì để nói à?"

"?"

Heukdan nghiêng đầu như không hiểu.

"Oa... nhìn cái thái độ thản nhiên kìa, cái đồ họa này."

Phớt lờ ánh mắt oán trách của Guseul, tôi ngậm thìa vào miệng.

>>>ID: FILE_next

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!