Chương 869: Tháp Tâm Mộng (8)
Chương 869: Tháp Tâm Mộng (8)
Ánh mắt của tuyết nữ mang theo luồng khí nhợt nhạt đọc qua cơ thể tôi.
"Là, cậu, sao."
Giọng nói đứt quãng như cuộc điện thoại sóng yếu.
Vạt váy và mái tóc vỡ ra thành từng bit như dữ liệu máy tính. Cơ thể phụ nữ đẫy đà của góa phụ dập dềnh về mặt thị giác cùng với âm thanh ở nốt cao.
Trang phục rất giống với Alba khi lần đầu gặp mặt.
Váy trắng và làn da nhợt nhạt. Nếu lấy đi màu sắc xanh da trời từ Alba đã tìm lại được sự ấm áp, có lẽ sẽ là cảm giác như thế này.
"Người tìm đến đây có việc gì không?"
"……Để, đạt đến, Căn Nguyên…. Đang, lạc lối, nhỉ."
Giọng điệu khẳng định ngay lập tức, đôi mắt của cựu Sage vỡ ra thành từng điểm ảnh.
- Xè xè.
"Ngài, Sephiroth─ cậu định làm thế nào?"
"Nếu là nói chuyện chỉ có người trong cuộc mới biết, thì chị Alba nhà tôi biết nhiều lắm. Tìm đến đó có vẻ tốt hơn đấy. Nhưng nhìn việc người tìm đến tôi thì chắc là đã gặp rồi nhỉ?"
"……Con gái, của tôi. Chưa kịp mở lời đã bỏ chạy rồi."
Ôi trời bà chị.
Là nghiền nát thử thách rồi bỏ chạy luôn à.
Hẳn là người mẹ hiếm hoi mới gặp lại, lúc sinh thời quan hệ không tốt sao. Tôi gãi má với vẻ mặt ngượng ngùng và nói.
Vừa hay tôi cũng kiệt sức vì đối phó với ông già.
Chắc không phải vì tôi kích thích tình yêu của Alba khiến khế ước của Sage bị lệch lạc nên tìm đến để trách móc đấy chứ?
Cựu Sage nhíu mày dữ dội như bị đau đầu.
"…Tôi không có ý định đôi co về quyết định của con bé."
Suy nghĩ bị đọc được. Cứ soi mói tâm can đối phương trước là đặc tính của Sage sao.
Trong từng đoạn lời nói đều dính đầy cảm xúc lý trí và lạnh lùng. Không giống như Alba, tôi không cảm nhận được sự thận trọng hay ý tứ cố gắng quan tâm đến đối phương hết mức có thể.
Phải nói là nhận thức khác biệt, sống ở chiều không gian khác biệt chăng.
Điều này không nhất thiết chỉ áp dụng cho trường hợp tích cực. Vì người tưng tửng (4D) cũng là khác biệt về chiều không gian mà.
Dù đang đọc hết những suy nghĩ vô lễ này nhưng bà ấy vẫn không chớp mắt lấy một cái như không có chuyện gì, và lại thông báo cho tôi.
"Sự kích hoạt của Vương Quan."
"……."
"Lẽ đương nhiên, khi kẻ được công nhận tư chất và vượt qua cảnh giới nắm lấy Vương Quan thì chuyện đó sẽ xảy ra. Giống như, cậu vậy."
"Dạ?"
"Cần 3 cái đó. Hiện tại, ngoại trừ cậu, những người được Vương Quan công nhận tư cách là."
"Nếu là chuyện đó thì đã có đáp án từ khá lâu rồi,"
Erinyes và Melia không thể điều khiển Vương Quan một cách đàng hoàng.
Để con đường Căn Nguyên được mở ra, Vương Quan đóng vai trò là chìa khóa phải gặp được chủ nhân xứng đáng để trở thành pháo hiệu, và Sephiroth chỉ ngủ đông để tích trữ ma lực và sức mạnh khổng lồ cho thời điểm đó.
Chủ nhân của Vương Quan mà tôi chọn là hai người.
'Jeong Si-woo. Taragon.'
Alpha và Omega của Thế Giới Thụ hiện tại và Flower.
Dù tôi không ra mặt thì mọi người đều biết sự thật đó, nên Vương Quan sẽ tự nhiên trôi về tay họ.
"……."
Sage nhìn tôi với ánh mắt khá ngạc nhiên.
Có vẻ như bà ấy không ngờ lại tồn tại con người nhận ra chân tướng của thế giới.
Tôi cũng tiếp cận thông tin gần như là tình cờ nên đáng ngạc nhiên thật.
─Khi tất cả Vương Quan ngoại trừ cái bị phá hủy tỏa sáng, con đường Căn Nguyên sẽ mở ra. Những chiếc bình chứa đập vỡ lẫn nhau. Chứng minh giá trị để khai mở thời đại.
Đó là lẽ thuận mà cây cối chiếm lĩnh trái đất này và trở thành thần.
Sage gật đầu. Nhưng như thể vẫn còn thông tin chưa được đưa ra, bà ấy không thay đổi sắc mặt, ngắt lời tôi và tiếp tục.
"Có một ngoại lệ, đã đáp ứng đủ tư cách và bản chất mà không cần sở hữu Vương Quan."
"……Sephiroth."
Đó cũng là thông tin tôi biết.
Thế Giới Thụ Tri Thức được dự đoán là đã từng đạt đến Căn Nguyên, đã khắc sâu điều khoản ngoại lệ vào sự tồn tại của mình bên cạnh các quy tắc hiện có.
Nói thì nghe có vẻ nhẹ nhàng quá. Nhưng tóm gọn lại là thế này.
Cảnh giới mà những kẻ đáp ứng đủ Vương Quan chiến đấu và hấp thụ sức mạnh của nhau để đạt đến là 'Căn Nguyên'.
Và Sephiroth có thể tham gia vào cuộc tranh giành ấu trĩ này mà không cần Vương Quan đã kích hoạt.
Lý do tôi không phá hủy Vương Quan mà muốn dẫn dắt cả hai đến cùng một cảnh giới là đây.
Bởi vì khoảnh khắc phá hủy Vương Quan, phương án hấp thụ sức mạnh của Vương Quan đó và người sử dụng sẽ hoàn toàn biến mất.
'Sức mạnh không đủ.'
Một trong nhiều lý do Sephiroth ngủ đông cũng là để hấp thụ điểm đặc dị mà Flower gây ra lần này.
Hoàn toàn khác với Sephiroth mà tôi ở chiều không gian khác đã chiến đấu.
Sự bất diệt của San Su-yu, và điểm đặc dị của Flower.
Tiềm lực của Sephiroth, kẻ đã nắm trong tay tất cả những kiến thức đó, là đếm trên đầu ngón tay trong toàn bộ các chiều không gian.
Dù có thiêu đốt cả quyền năng của tôi thì cũng không thể đảm bảo phần thắng.
"Sephiroth chắc là ngoại lệ của quy tắc đó."
Sage gật đầu.
Sau đó tuyên bố thêm một lần nữa.
"Phải. Và còn một cái nữa-"
Một tồn tại ngoại lệ khác không chỉ có Sephiroth.
Lần này thì ngay cả tôi cũng không biết nội dung, và là lời mà Alba cũng chưa từng hé môi với tôi.
Dù đã bảo là hãy phơi bày tất cả và nói chuyện với nhau nhưng vẫn là lời chưa từng tiếp cận…….
Phải chăng có tồn tại mà ngay cả Alba cũng không biết đang ở phía sau.
'Một người, không, một cây. Có biết.'
Vua của Thế Giới Thụ.
Dự đoán đó chỉ đúng một nửa.
"Dòng máu của Gaia."
Sage lẩm bẩm như vậy. Gaia. Là tồn tại ở thời kỳ khác và là truyền thuyết trong lịch sử hoàn toàn không liên quan đến tình hình hiện tại.
Tại sao cái tên của tồn tại đó lại được nhắc đến, ngay khi tôi đang nhíu mày.
"…A."
Sage đính chính lại lời nói.
"Thế Giới Thụ Thuần Khiết──"
"Gì cơ?"
"Tồn tại kế thừa ý chí của bà ấy. Kẻ phá hủy Vương Quan."
Chỉ lần này thôi.
Là cái tên và sự tồn tại không thể dễ dàng bỏ qua.
Và Shiva, đứa con gái mang dòng máu đó của tôi, đồng thời là dũng sĩ của Thế Giới Thụ.
Nghĩa là con bé có thể bước vào chiến trường sẽ đạt đến hồi kết của thế hệ tôi.
"……."
"Ý người là Gaia là Thuần Khiết sao?"
Sage lắc đầu. Ý là hai tồn tại không hoàn toàn là cùng một nhân vật.
Nhưng việc không hoàn toàn, mà ý chí và phần lớn thần uy của Gaia đã được truyền lại cho một tồn tại không xác định mà tôi biết…….
"Không ai. Được nghe kể về sự thật. Chỉ sau khi rời khỏi cõi đời này mới nhìn thấy được mảnh vỡ của đại vũ trụ và vạch trần ra-"
"……."
"Kẻ phán xét trôi dạt từ chiều không gian khác. Lee Si-heon, và…. Người yêu của con tôi. Cậu định làm gì với Sephiroth và ý chí của truyền thuyết xưa?"
Đôi mắt chết của Sage đâm thấu tâm can tôi.
"Cậu định khắc phục thế nào."
"Ngay cả với sức mạnh hiện tại của tôi cũng không thể thắng được."
"Đó là lời cậu tự thừa nhận đấy nhé."
"Kể cả khi chiếm được tất cả Vương Quan sao?"
Váy và phần thân dưới của Sage phân giải thành các hạt và bay đi.
Dường như trực cảm được thời gian sắp hết, bà ấy thở ra hơi trắng và nhắm mắt nhẹ nhàng.
"……Có thể. Là được. Nhưng mà. Hãy nhận thức sự thật rằng cậu là con người."
"Sao mấy người bề trên ai cũng lo lắng cho bệnh tâm thần của tôi trước thế không biết. Mặt tôi trông mất trí lắm sao?"
"Linh hồn. Đang sụp đổ. Giống như hình dáng hiện tại của tôi, cậu……. Đang sở hữu linh hồn mờ nhạt như thể sắp tan biến bất cứ lúc nào."
Kiến thức tôi không biết lúc nào cũng khó chịu.
Muốn đường hoàng hét lên là không phải, nhưng đến ông già đã chết còn sống lại quay về thì còn chỗ nào để nghi ngờ nữa.
Không biết thì phải nghe chửi thôi.
Không thể xóa bỏ cảm giác khó chịu cay đắng vì đây không phải là chủ đề chỉ để cười trừ.
"Dù tâm trí cậu có cương trực đến đâu, dù có tinh thần dai dẳng như cỏ dại……. Linh hồn đã bắt đầu sụp đổ thì sẽ không hồi phục. Trong trạng thái này nếu đạt được sức mạnh khác thì càng tệ hơn."
"Nên điều người muốn nói là-"
"Cậu, là con người. Được nhào nặn từ linh hồn và vật chất yếu ớt nhất."
Dù vậy cũng không có cách nào quay lại hay đảo ngược sự việc.
Ý là đã bị đặt vào giữa đường một chiều, ngoài ra không còn lựa chọn phương án nào khác.
Tâm trạng cộc cằn đe dọa hãy lờ đi, nhưng tôi không biểu lộ ra mà ngược lại còn lắng tai nghe, cố gắng mở rộng lòng mình hết mức có thể.
"……Ở cuối hành trình đó, trong tương lai mà cậu tạo ra. Khả năng cao là chỉ không có cậu."
"Không phải tôi phản bác, nhưng cách thức của con gái đằng ấy có xác suất thành công không vậy?"
Sage lắc đầu nhẹ. Là không biết sao. Hay là không thể.
Dù là câu trả lời nào thì cũng không phải là lời giải đáp rõ ràng xua tan nỗi bất an của tôi. Và người này cũng chẳng đưa ra câu trả lời tuyệt đối về phần đó.
Tôi nói với vẻ thờ ơ.
"…Tôi biết người muốn nói gì. Nhưng ở các thế giới khác, toàn là tôi bị sửa lại rồi chết thôi."
Hỏi gì chứ. Đã giác ngộ từ lâu rồi.
Câu nói này được lặp lại nhiều đến mức việc nhớ lại xem đã nói bao nhiêu lần cũng thấy chán ngắt và sáo rỗng.
Chết thì là chết thôi.
"Cậu sẽ bị tiêu diệt trước khi kịp thu thập tất cả Vương Quan. Cho dù có đạt đến Căn Nguyên ngay trước khi bị tiêu diệt…… Sự tồn tại hư ảo của Căn Nguyên thực ra gần như chưa được tiết lộ gì cả. Nếu cái đó gây gánh nặng dù chỉ bằng 1 phần 10 của Vương Quan lên hồn và tinh thần của cậu."
"Thôi nói mấy chuyện chán ngắt đó đi."
Tôi ngắt lời Sage và phủi tay. Thể lực đã hồi phục, tôi bẻ cổ nhẹ nhàng làm vang lên tiếng xương kêu rắc rắc xung quanh.
"Biết hết rồi. Chỉ nói những gì muốn nói thôi. Người có mong muốn gì ở tôi không?"
"……."
"Nói thẳng ra đi."
"……Không có. Đối với tồn tại sẽ cắt đứt khế ước dài đằng đẵng và nỗi đau của Sage là cậu, tôi còn yêu cầu và van xin gì nữa."
Nếu chỉ đơn thuần muốn nói về sự nguy hiểm của tôi thì tôi hiểu rồi. Chán ngắt nhưng là lời nói có ý tốt thì tôi làm sao ngăn cản được.
"Và, tôi mong cậu đừng biến con gái tôi thành góa phụ-"
"……Cái đó thì hơi thẳng thắn nên có thiện cảm đấy."
"Thiện, cảm…?"
"Có cả cháu gái nữa mà. Người đã nhìn thấy mặt Wiki chưa."
Gật. Khuôn mặt người phụ nữ gật đầu nhẹ lần đầu tiên thoáng hiện nụ cười mờ nhạt.
Wiki thực sự rất dễ thương và thông minh, lại còn dễ thương và dễ thương nữa.
Dễ thương là điều quan trọng nên phải nói ba lần.
"Thôi, đừng lo lắng. Mẹ vợ. Chẳng phải chỉ cần không chết và để chị Alba cũng sống là được sao."
"……."
Nghe tôi nói, bà ấy mở to mắt một lúc.
"Mẹ vợ?"
Cộp cộp. Bà ấy bước tới rồi nhìn tôi ngay trước mũi bằng ánh mắt lạnh lùng.
Sau đó bà ấy kiễng chân lên một chút. Đôi môi không còn chút máu vươn tới.
"Một lát-"
- Chụt.
Môi chạm nhau, sinh khí bao trùm cơ thể tôi bắt đầu hưng phấn với màu sắc khác.
"……?"
"Tất cả, đã chuyển giao rồi. Nếu sinh mệnh của góa phụ này có thể nối tiếp cuộc đời cuối cùng của cậu thì tốt biết mấy."
"Linh hồn, sao?"
Sage chấp nhận và rời ra. Trên môi tôi vẫn còn vương lại hơi ấm âm ấm.
Cơ thể lại biến thành bụi phấn và tan biến cùng tiếng xè xè.
Khi gần như chỉ còn lại khuôn mặt đang trôi nổi.
Sage nhìn thoáng qua khe hở thứ nguyên rồi từ từ nhắm mắt.
"Alba (Alba)…. Tên của cháu gái là, Wiki…. Wiki Qliphoth."
Ngay khi bà ấy định lẩm bẩm tên đứa trẻ để lại lần cuối rồi biến mất.
- Vù u u u u!
Cái bóng đen đổ xuống từ trên trời giẫm đạp lên Sage và dập mông xuống.
- Bụp!
Linh hồn Sage biến mất như đống tro tàn.
Cảm giác như cảnh cuối cảm động của bộ phim bị phá hỏng tan tành.
"Út, khụ, khụ."
Tồn tại được đưa vào chiến trường thay cho Sage đã phó thác vận mệnh chính là cún con Kapha!
"Si-heon, Si-heon! Em đã phá vỡ thử thách một cách ngầu lòi! Khen! Khen em đi ạ. V!"
Kapha dập mông bồm bộp lên đống tro tàn của Sage, nhai nhai khúc xương đang ngậm trong miệng và yêu cầu tôi khen ngợi.
"…Cái ngậm trong miệng đó là gì thế?"
Dù tôi có bảo giống cún con giống cún con thì cũng đâu phải lớn lên thành cún con thật đâu.
Kapha cắn khúc xương trắng có độ cong hoàn hảo như trong truyện tranh, rung rung má và cười rạng rỡ.
"Là xương của lão già xấu xa Engajero ạ. Ném cho em đi Si-heon! Gừ, gừ gừ!"
……Thử thách của em quả nhiên là cái đó sao.
Thấy em ấy vượt qua không chút khó khăn tôi cũng yên tâm, nhưng nhìn Kapha đang vểnh tai lên thì nụ cười khẩy lại nở ra trước.
"Khẩn thiết yêu cầu xoa đầu ạ!"
"Rồi rồi."
Gâu gâu gâu gâu!
Kapha phấn khích hú lên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
