Phịch Cây Thế Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Tập 2 - Chương 681: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (1)

Chương 681: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (1)

Chương 681: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (1)

“Có phải Bệ hạ thích phụ nữ mạnh mẽ không ạ?”

Thấy tôi liên tục quan tâm đến Dieffenbachia, Rex thắc mắc, chắp tay xoa xoa nịnh nọt.

“Sao ngươi nghĩ thế?”

“Vì ánh mắt ngài nhìn Quân đoàn trưởng không bình thường chút nào. Quân đoàn trưởng, Dieffenbachia…… thực sự vô cùng xinh đẹp, cơ thể dẻo dai đổ mồ hôi mỗi ngày, và bộ ngực lớn. Cơ thể mảnh mai ẩn sau lớp giáp nặng, Bệ hạ có để mắt tới cũng không lạ.”

Rex gần như chắc chắn rằng tôi đang khao khát Dieffenbachia.

Lời hắn nói Dieffenbachia xinh đẹp đã được kiểm chứng bằng mắt ngay sau đó không lâu, khi trận đấu lên đến cao trào và đến lượt cô ấy.

- Cạch.

Dieffenbachia cởi bỏ giáp trụ, khởi động cơ thể và duỗi đôi chân dẻo dai.

Treo cây Halberd chưa từng rời khỏi người lên tường, cô ấy duỗi người.

Ngực, đùi, mông nổi bật trên lớp áo ngắn mỏng và quần legging khiến Tae-yang lén lút tránh ánh nhìn, còn Aori phấn khích phun khói mũi.

“Hí~ Khe ngực đẫm mồ hôi của nữ kỵ sĩ đúng là cực phẩm! Vương nime nhìn kìa! Sex quá!”

“…Giữ thể diện chút đi Aori.”

“Trời ơi nhìn nách và ngực ẩm ướt thế kia mà không chịu nổi thì chỉ có thái giám với gay thôi!”

Hét to thế thì nghe thấy hết đấy.

Tùy trường hợp mà đó còn là lời làm tổn hại danh dự quân đoàn.

Tôi quan sát sắc mặt Dieffenbachia từ trên cao.

Cô ấy với khuôn mặt cứng đờ kết thúc bài khởi động và im lặng mặc lại giáp.

Tiếng than thở muốn xem thêm của Aori vang lên bên cạnh.

‘Không có phản ứng gì sao.’

Những lời trêu ghẹo có thể khiến người ta khó chịu nhưng cô ấy không hề lay chuyển.

Đúng là thứ dữ.

Khó mà nói là cơ thể không gợi cảm, nhưng thứ tôi chú ý và nhắm đến không phải là gò mu gợi tình của Dieffenbachia.

“Binh lính và tướng quân thì phải nhìn năng lực chứ. Không phải cơ thể.”

“…….”

Lời nói của tôi có chút tác động nào không nhỉ.

Hai tay Dieffenbachia đang mặc giáp siết chặt lại, rồi mạnh mẽ bước ra trung tâm.

Đối thủ là phó quan của cô ấy. Hắn mặc bộ giáp ma lực có chất liệu tương tự cô ấy, rút đại kiếm ra thủ thế.

- Chuẩn bị!

Theo lời quý tộc, cô ấy hạ thấp trọng tâm xuống sát đất hơn nữa.

Tiếp đó hai người hai bên đồng thời chuyển động.

- Bắt đầu!

Rầm!

Dieffenbachia lao ra nhanh đến mức mặt sân tập bị cày lên một mảng.

Tốc độ mà nếu không phải cao thủ thì mắt thường không thể theo kịp.

Tốc độ thi triển võ nghệ như để cho tôi xem nhanh hơn dự kiến khiến phó quan hoảng hốt chỉnh lại thế kiếm.

- Bùm!

Cao trào rồi sao?

Liếc.

Giữa dòng ma lực chảy ra từ trong mũ giáp, ánh mắt cô ấy chạm vào mặt tôi trong chốc lát rồi rời đi.

Động tác như muốn thử thách con mắt của tôi khiến tôi bật cười vì ngớ ngẩn.

“Bệ hạ.”

“Ờ.”

“Đêm nay ngài muốn ôm cô ấy sao?”

“Có khả thi không?”

Cũng muốn tăng thêm quan hệ.

Tôi chống cằm nhìn trận đấu của cô ấy và trả lời Rex.

Muốn ôm nếu có thể.

Nhưng phản ứng của hắn là hoài nghi.

“Thần xin lỗi phải nói lời này, nhưng Quân đoàn trưởng không thể bị bắt ép hầu ngủ nếu không phải ý muốn của cô ấy. Vì danh dự của cô ấy cao hơn các quý tộc khác.”

“Tiên Vương cũng vậy sao?”

Rex tai giật giật một lúc rồi gật đầu.

“Trường hợp của Tiên Vương hơi khác. Vì đã có quan hệ trước khi trở thành Quân đoàn trưởng nên….”

“A.”

Ra là bắt con nhỏ mạnh mẽ về rồi khiến nó trung thành.

Cái gậy như ý đại tài đó chắc đã chọc đúng lúc vào ứng cử viên Quân đoàn trưởng rồi.

“Nếu Bệ hạ yêu cầu thì cô ấy cũng đành phải chấp nhận thôi nhưng.”

Cách nói bóng gió rằng danh dự của tôi có thể bị giảm sút chút ít.

Tôi gật đầu thay cho câu trả lời.

- Rầm!

Kỹ năng điêu luyện của Dieffenbachia bùng nổ trong từng chuyển động.

Cầm cây Polearm khổng lồ mà không mất đi sự linh hoạt, chú ý tầm đánh của mình và dùng lưỡi rìu đập vào giáp trụ, trông như bị quỷ nhập khiến người ta phải kinh ngạc.

“Mạnh đấy.”

“Vâng.”

“Và, cơ thể đang bị giới hạn.”

Từ cổ chân đến eo, vai v. v.

Nếu trận đấu quá áp đảo thì xem mất hay nên có vẻ đã dùng tạo tác để điều chỉnh năng lực cơ thể.

“…Ngài nhìn thấu sao?”

“Cái đó mà không biết à. Ít nhất còn hơn một nửa sức mạnh chưa dùng. Nhìn cảnh giới điều khiển ma lực thì còn hơn thế…. Cá nhân ta muốn trực tiếp đấu một trận để kiểm chứng.”

Lời khen ngợi cao nhất mà tôi có thể nói.

Dieffenbachia nãy giờ vẫn để ý nghe lén giọng tôi, vung cây Halberd như để chứng minh và tuyên bố kết thúc trận đấu.

“Hự!”

Ma lực chảy ra từ đuôi mũ giáp như hơi nước, trông có vẻ thỏa mãn.

Đưa tay ra đỡ phó quan ngã xuống dậy, xung quanh vang lên tiếng hoan hô.

- Vất vả rồi.

- Vâng, thưa Quân đoàn trưởng.

- Lại đây, ta ôm cái nào. Vất vả nhiều rồi.

- …Sao hôm nay có vẻ căng hơn mọi khi thế, là do Bệ hạ đang xem sao ạ?

Tuyệt đối không kiêu ngạo và biết khích lệ cấp dưới.

‘Thèm muốn thật.’

Tâm trạng của Hành bảo quan (Thượng sĩ thường vụ) thường xuyên dụ dỗ hạ sĩ chuyên nghiệp là thế này sao?

Giờ trong đầu tôi chỉ toàn suy nghĩ làm sao để dụ dỗ người phụ nữ có thực lực kia.

‘Giỏi thật.’

Trong 3 phút đọ sức. Chưa một lần rời mắt khỏi cô ấy.

Ngẩng đầu lên để mắt nghỉ ngơi, tôi nhìn ma lực nặng nề tràn ngập bầu trời và cười khổ.

Ma lực kìm hãm sức mạnh của tôi.

Nghi thức mà các bầy tôi chuẩn bị đang diễn ra ngầm, từ từ để tôi không nhận ra.

* * * * * * * * * * *

- Cạch.

“Bệ hạ…. Em đến hầu ngủ ạ.”

“Tuổi.”

“Dạ…?”

“Tên và tuổi.”

Thiếu nữ tóc đỏ ngơ ngác chớp mắt, rồi thận trọng khai tên và gia môn.

“Tuổi là hai mươi ạ. Tên là, Cranberry La Kenberge… ạ.”

“Gia đình Nam tước sao?”

“A… Vâng!”

Quý tộc.

Giới từ dùng khi gọi tên quý tộc theo tôi biết thì mỗi nước có De, Von v. v.

Ở thế giới này thì giống như Aori, cái chữ ‘la’ đó có vẻ đã được cố định dùng cho mục đích đó.

“Không có gì không biết về việc hầu ngủ chứ?”

“A…. Nghe nói Bệ, Bệ hạ sẽ dịu dàng chỉ dạy… ạ.”

“Nói dối là ta phạt nặng cả gia môn đấy. Hỏi lại. Có gì không biết không?”

“…!”

Vai Cranberry run lên, vẻ thong dong biến mất nhanh chóng trên khuôn mặt.

Vốn dĩ đã căng thẳng từ đầu, cô ấy từ bỏ việc giả nai, đỏ mặt trả lời.

“Một, một chút thôi. Em có biết ạ.”

Phải thế chứ.

Hôm nay người đến phòng ngủ của tôi không phải người làng mà là tiểu thư quý tộc, là do tôi đích thân ra lệnh cho Rex như vậy.

‘Mộc Linh Vương hồi sinh thì coi như ta chết rồi. Việc bao che cho con gái mình là đương nhiên.’

Trinh nữ. Dâng hiến sự trong trắng là việc vinh dự.

Không phải giá trị quan của tôi mà là suy nghĩ của bọn chúng.

Bọn chúng cố gắng dâng những phụ nữ trong trắng nhất cho Vua. Có tin đồn trong giới quý tộc rằng phụ nữ chưa có kinh nghiệm sẽ mang lại nhiều sức mạnh hơn.

Ban đầu định rộng lượng bỏ qua nhưng tội xấc xược.

Khuôn mặt hoảng hốt tột độ của Rex khi tôi nói muốn gặp con cái của quý tộc vẫn chưa rời khỏi mắt tôi.

“Nói dối xin lỗi ngài…. Xin hãy tha thứ cho em. Bệ hạ.”

“Được rồi, lại đây ngồi đi.”

“A… Vâng!”

“Bôi hương liệu à? Mùi nồng đấy.”

Con gái mình phải được dâng cho Tiên Vương chứ không phải kẻ sắp chết là tôi.

Tôi nhìn Cranberry. Con của quý tộc có tước vị thấp nhất. Truyền đến ý chí cố gắng không gửi con mình đi.

‘Chắc ruột gan đang bị thiêu đốt nhỉ.’

Rex có vẻ không có gia đình nhưng các quý tộc khác thì khác.

Có thể yêu cầu giao con ra ngay, nhưng tôi định sẽ từ từ siết cổ.

- Bộp.

Cranberry rụt rè nhìn lên tôi từ bên cạnh, tôi từ từ ôm lấy cô bé ngoan ngoãn đó vào lòng.

Thiếu nữ vừa mới thành niên có vẻ chưa quen với việc này. Dùng lực vào đùi rồi thả lỏng, nỗ lực hết sức để xóa bỏ căng thẳng.

“Hầu ngủ, tức là về quan hệ tình dục, em biết đến đâu rồi?”

“…Em biết là chỗ quý giá của nam nữ chạm vào nhau ạ.”

Tay luồn vào lưng từ từ hướng lên ngực.

Bóp vào bộ ngực không mặc đồ lót của tiểu thư, Cranberry giật mình run rẩy.

Đôi mắt đỏ rực run rẩy dữ dội nên không nhìn rõ đang hướng về đâu.

“A….”

“Nghe chuyện thời thơ ấu chút xem nào.”

Mỗi lần bị chạm vào ngực lại ý thức được kích thước bàn tay tôi nên khép nhẹ nách lại, rồi nhìn mặt tôi và im lặng buông bỏ sự kháng cự.

Dù là cảm giác lạ lẫm nhưng không dám từ chối bàn tay tôi, cô ấy run rẩy bắt đầu kể chuyện của mình.

“Gia đình Nam tước… bọn em, ư.”

Cranberry sinh ra 20 năm trước.

Trái cây… tức là gia tộc Berry là danh gia vọng tộc đã chiếm được vị thế lớn trong thời đại Tiên Vương.

Nhưng qua thời đại và vài lần phân tách, gia tộc Berry nằm ở vị trí thấp nhất chính là họ.

“Papa thì….”

“Papa?”

“À, bố… a ưt. Đã dạy dỗ nghiêm khắc đứa con chưa hiểu chuyện là em từ nhỏ. Dạy cách chăm sóc ngoại hình, trang điểm… a. Và ba lê… nhiều học vấn… a a….”

Hơi thở trở nên gấp gáp và nóng bỏng.

Mi mắt khép hờ và đôi môi mấp máy như muốn mở ra là bằng chứng cho thấy cô ấy đang tận hưởng việc bị sờ núm vú.

‘Tức là đứa trẻ sinh ra để dâng cho Vua sao.’

Con bé này cũng có hoàn cảnh hơi đáng thương.

Gã bố của Cranberry có vẻ ham muốn danh dự khá lớn.

Cũng phải, quý tộc không thể sống thiếu danh dự.

“Cảm thấy thế nào?”

“…Tay của Bệ hạ…. Nhột và thích ạ.”

Chắc chuyển sang bước tiếp theo được rồi. Nhẹ nhàng cởi quần lấy dương vật ra, thứ chưa cương cứng hẳn cong thẳng tắp hít thở không khí bên ngoài.

Nhìn thấy thứ dần phồng lên đó, cô ấy hít một hơi lạnh.

“…Cái này… của Bệ hạ.”

“Lần đầu à?”

“Vâng, vâng… Chỉ có Bệ hạ mới có… Tức là…. Cái.”

Quên béng mất gọi là gì, cúi gằm khuôn mặt đỏ bừng xuống.

Mà chỉ mình tôi có là sao?

“Những người đàn ông khác… nghe nói chỉ mô phỏng vẻ bề ngoài của Bệ hạ thôi… khác sao ạ?”

Lại tẩy não ân cần theo cách đặc biệt thế cơ à.

Có vẻ không phải ý đồ của Tiên Vương mà là phán đoán độc đoán của các quý tộc đã tẩy não lũ trẻ.

Nghĩ đến sự ám ảnh của họ đối với Tiên Vương thì cũng không lạ.

‘Nỗ lực đó lại được dâng trọn cho ta.’

“Sờ đi.”

“…Vâng.”

Có vẻ cũng được học chút ít về việc này, Cranberry thận trọng nắm lấy phần gốc, từ từ vuốt ve dương vật với vẻ tò mò.

- Vuốt, vuốt.

Không một chút kích thích, bàn tay cẩn trọng như đang nâng niu Vương Quan.

Chính sự ngây thơ đó lại khiến máu dồn lên.

“Nó giật giật… ưt. Bệ hạ.”

Màn d: Ạo Đầu Đơn Giản Khi Hai Người Chạm Vào Cơ Thể Nhau

Cranberry căng cứng bị áp đảo bởi kích thước đó nên không thể nhắm mắt.

- Ấn.

Ấn vào núm vú, phản ứng bật ra.

“Ưt…!”

“Vào việc chính nhé. Cởi ra.”

“Ha a, ha a…. Vâng….”

Cởi bỏ bộ đồ ngủ xuyên thấu, dưới ánh đèn ấm áp, cơ thể đẫm dầu của tiểu thư hiện ra.

Làn da bóng loáng, cái mông co giật.

Nắm lấy gò mu vuốt lên, dâm thủy trong suốt kéo sợi, sự mềm mại núng nính không chút thô ráp quấn lấy tay.

“Hư a ưt….”

“Nằm xuống.”

“Vâng… Bệ hạ.”

Tiểu thư thận trọng dang chân ra, đặt hai tay lên ngực và nhìn lên tôi.

Lông có vẻ đã được tự cạo.

Bộ phận thuần khiết của tiểu thư chưa từng thấy ánh mặt trời lọt vào mắt.

“Uống thuốc chưa?”

“Nếu là thuốc giảm đau… thì trước khi đến em đã uống rồi.”

“Vậy lần này tự banh chỗ đó ra xem nào.”

“Chỗ đó tức là… a.”

Không hiểu rồi muộn màng nhận ra, Cranberry thận trọng vươn tay xuống âm hộ, đặt ngón tay lên hai mép thịt và tách ra.

- Tách…♡

Không thể nói là đủ nhưng một giọt dâm thủy trơn trượt đọng lại ở cái lỗ chật hẹp.

“Bệ hạ…. Xin hãy nhận lấy.”

Nắm lấy đùi của tiểu thư vừa thốt ra câu nói đã học thuộc, banh rộng ra.

“Ư a… ưt. A a a!”

Cùng với tiếng rên rỉ dễ thương, sự phá thân diễn ra trong chớp mắt.

- Phập, phụt….

Cái lỗ bị banh rộng gấp hàng chục lần khiến đầu tiểu thư ngửa ra sau.

Khóe mắt tiểu thư nhắm nghiền chịu đựng cơn đau đang nhăn lại. Tôi luồn tay vào nách Cranberry, ôm chặt lấy cô ấy và dừng chuyển động hông.

“A… ưt…. Bệ hạ… Bệ hạ a!”

Đoạt lấy đứa con được nuôi dưỡng cho Tiên Vương ngay trước nghi thức.

Liệu nước mắt có chảy ra từ mắt của tên quý tộc coi con gái là công cụ không nhỉ?

Không biết thế nào nhưng biểu cảm của tiểu thư nằm dưới tôi, đón nhận côn thịt khổng lồ và dâng hiến trinh tiết trông không tệ lắm.

- Giật. Giật♡

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!