Phịch Cây Thế Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2897

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Tập 2 - Chương 660: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Vàng Nhạt (3)

Chương 660: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Vàng Nhạt (3)

Chương 660: Thời Gian Của Mỗi Người, Màu Vàng Nhạt (3)

Trên bãi cát nắng cháy da, trong khi những chú cua dã tràng cũng đi nghỉ mát như chúng tôi đang xếp hàng vượt qua cồn cát. Tôi và Byeol đang thẫn thờ nhìn những con sóng uốn lượn.

- Rào rào.

Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng tung bọt trắng nghe như tiếng lá cây nhiệt đới va vào nhau.

Ngày tôi được mời đến khu nghỉ dưỡng của Byeol để tận hưởng kỳ nghỉ cuối cùng.

Sau khi vượt qua một trận ồn ào, lẽ ra đây phải là thời gian riêng tư của tôi và Byeol-

- Rào~!

MBTI (Chỉ số cây Myers-Briggs), lại còn là hai đứa P nổi tiếng không có kế hoạch thì làm gì có lịch trình định sẵn.

Không làm gì cả thì có vấn đề không nhỉ.

Tôi đang ngồi kẹt giữa đống ván gỗ và những chiếc lốp xe dựng đứng, quay đầu về phía Byeol.

Byeol với vẻ mặt hạnh phúc vô bờ bến, đang đung đưa hai chân bắt chéo nhau.

“Hì.”

Nụ cười ngốc nghếch dễ thương là điểm nhấn.

- Ngọ nguậy.

Những ngón chân trắng trẻo xinh xắn co lại, mỗi khi duỗi ra là những hạt cát dính dưới lòng bàn chân lại rơi xuống.

Lòng bàn chân chín hồng vì bị bỏ mặc trên cát nóng, nhìn vào lại nảy sinh những suy nghĩ kỳ lạ.

Ánh nắng lọt qua khe hở của bóng râm hình tấm ván chiếu sáng cặp đùi mịn màng.

Byeol gửi ánh mắt cho tôi và chạm hai ngón tay vào nhau, nhưng ngược lại khi tôi định nhìn vào mắt thì cô ấy lại nhếch mép cười và cúi đầu thẹn thùng.

Trong ngày trời nóng vừa phải, những giọt mồ hôi lấm tấm đọng lại khiến mái tóc màu vàng hoa mai dính bết vào, nếu chụp họa báo thì đẹp phải biết.

Quả nhiên cây nhiệt đới cứ mọc ở đúng khí hậu của nó là đẹp nhất sao.

“Byeol à.”

Nghe tiếng tôi gọi, Byeol giật mình run rẩy.

“Hả, hả?”

Giật mình trả lời, rồi chợt làm vẻ mặt thắc mắc.

Sau đó hỏi tôi.

“Tôi hết giận rồi, giờ cậu không gọi là chị nữa à?”

“Bây giờ thế này thoải mái hơn…. Không thích à?”

“Không, không không! Gọi thế nào cũng được. Vì là cậu mà.”

Vì là tôi.

Rồi khuôn mặt cười toe toét tự nhiên đó trông như đang nhìn sắc mặt tôi, thật đáng thương.

Byeol đã bộc lộ sự tự ti với những người tình khác, nên việc để ý đến những lời nhỏ nhặt này cũng là điều dễ hiểu.

Người này cũng có nhiều ưu điểm lắm mà.

Trừ tính cách ra, chỉ nhìn ngoại hình thôi cũng thế.

Dù không phải là cặp đùi hay xương chậu tràn trề sắc dục và dâm tâm như Se-young hay Alba, nhưng cặp đùi mềm mại với xúc cảm mịn màng như búp bê được tạc khéo léo lại có sức hút ma mị.

Cũng chẳng phải là kém gợi cảm đâu. Mồ hôi bốc hơi nhanh có mùi chua chua ngọt ngọt, đặc biệt là khi ân ái trong không gian hẹp thì ngây ngất đến mức choáng váng.

Việc vừa để ý sắc mặt đối phương vừa thở hổn hển dễ thương cũng là nét nũng nịu có thể thấy ở Byeol.

Bây giờ thì không biết thế nào nhưng theo ký ức thì có vẻ sở thích chung cũng hợp, có vẻ rất ăn ý, nên trong đầu tôi đã khắc sâu rằng cô ấy là một người đáng yêu về nhiều mặt.

‘Chà.’

Quan trọng không phải là cái đó.

Nhiệm vụ của sự chuộc tội lần này là lấp đầy tình cảm của Byeol trong kỳ nghỉ cuối cùng đối với tôi.

Tôi nhìn Byeol đang chớp mắt liên tục.

“V, vậy sao lại gọi thế?”

“Thấy không làm gì cứ ngồi thế này có được không.”

“À. À à~~”

Byeol ngậm miệng lại, khẽ gật đầu.

“Cái đó ấy mà. Tôi ngồi thế này cũng thích mà. Thực ra chỉ có lòng nhiệt tình thôi chứ làm gì thì cái đó…. Hê hê tôi, tôi cũng. Chẳng biết nữa. Hư hư. Kỳ lạ nhỉ?”

Không biết thực tế thế nào nhưng Byeol tự xưng là kẻ lập dị (Assa - Outsider).

Kinh nghiệm hẹn hò chắc cũng chỉ hai ba lần, mà những việc giống như các cặp đôi bình thường thì hầu như chưa từng làm.

Thực ra các người tình của tôi, cảm ơn trời đất, đều là mối tình đầu nên hoàn cảnh cũng giống nhau, nhưng điểm khác biệt là Byeol là kẻ lập dị khao khát trở thành người hướng ngoại (Inssa - Insider).

Muốn đi ăn các quán ngon ở Myeongdong rồi đăng ảnh lên Instagram, muốn ghé Namsan khóa ổ khóa tình yêu.

Ở thời điểm hiện tại thì tất cả đã sụp đổ rồi, nhưng khao khát đâu phải là cái tội.

Thậm chí Byeol đã từng nghĩ mình mất đi tình yêu một lần.

Khi tôi chết và ẩn mình. Những cô gái gặp lại tôi thụ động hơn tôi nghĩ.

Lee Se-young chửi bớt đi rõ rệt,

Byeol vốn hơi nghịch ngợm giờ lại đang nhìn sắc mặt thế này,

Jin Dal-rae vốn đã thế nhưng giờ lại càng trở nên mù quáng hơn.

Điểm chung là cả ba người đều bị thiếu thốn tình cảm và không thể nói ra điều đó.

Có lẽ những người khác cũng đang đau khổ trong lòng vì lý do tương tự.

Vì không biết tôi sẽ chết lúc nào. Vì tình huống nguy hiểm đến mức đó. Mộc Linh Vương là vị trí phải chịu đựng sự căm ghét đến mức đó mà.

Thế nên phải giải quyết công việc nhanh hơn nữa.

Nuốt lời thề vào trong, tôi hỏi lại Byeol.

“Vậy thì bình thường thôi, xuống biển chơi nhé?”

Trước lời mời của tôi, Byeol nhìn chằm chằm ra biển một lúc lâu.

Không biết có phải đang vẽ ra cảnh chúng tôi xuống bể bơi đó trong đầu không, cô ấy đặt tay lên ngực rồi lại nhìn tôi cười gượng gạo.

“Ừm… Chẳng biết nữa, cậu muốn chơi à?”

Có gì lấn cấn sao. Vì để ý đến bộ ngực giả lúc nãy?

Lần này đến lượt tôi nhìn ra biển.

Đằng xa, những cô gái đang nghịch nước cười đùa vui vẻ, tận hưởng mùa hè cuối cùng một cách trọn vẹn.

Shiva đang phun hạt dưa hấu phì phì là phần khuyến mãi. Tiếng cười khanh khách vang lên. Wiki kinh hãi nhìn Shiva với vẻ khinh bỉ.

- Wiki, nhìn cái này nè.

- A, đệch. Nhổ cái gì, á, á á! Dừng mấy trò bẩn thỉu lại đi! Dính rồi này!

- Pi hi hi hi, Wiki có nốt ruồi!

- Ha…. Nhớ bố quá.

Mấy đứa dễ thương này.

Dù sao thì, tôi cũng đại khái hiểu Byeol muốn gì.

Từ lý do ngồi kẹt giữa đống ván chật hẹp cứ che khuất tầm nhìn này, cho đến việc ngại ra bãi biển.

Byeol thực sự muốn dành thời gian riêng tư chỉ có hai người trong không gian tách biệt.

Tôi nhìn Byeol và đề nghị. Lần này là với giọng điệu chắc chắn.

“Vậy thì cứ, vào phòng nghỉ nhé?”

“Trong phòng á? Không chơi cũng được à? Tôi thật sự không sao đâu. Thật đấy!”

Byeol xua tay hét lên đầy vẻ cường điệu.

So với lời nói không sao thì khuôn mặt trông có vẻ khá vui mừng.

“Những người như chúng ta thì nghỉ trong phòng mới là nghỉ ngơi thực sự chứ.”

Đôi má rạng rỡ của Byeol giãn ra, rồi nụ cười ngây thơ thoát ra từ khuôn mặt dễ thương đó.

“Vậy. Thế nhé?”

Byeol thẹn thùng khép áo khoác lại.

* * *

Khoảnh khắc một ngày xa hoa tại khu nghỉ dưỡng biến thành một buổi "hocance" (kỳ nghỉ tại khách sạn) bình thường, Byeol ngạc nhiên thay lại tìm thấy sự ổn định.

Bikini xinh đẹp thay bằng bộ đồ thường ngày dễ thương.

Bãi biển mang hơi ấm nhiệt đới thay bằng tấm thảm cao cấp.

“Ư oa a ang~! Kya~! Quả nhiên kẻ lập dị thì phải chơi theo kiểu lập dị mới đúng vị~”

Vừa vào cái là bật điện thoại lên cày nhiệm vụ hàng ngày của game wibu, cái dáng vẻ đó thật là.

Byeol vén cái bụng trắng mềm lên nằm ườn ra giường, quát lại câu hỏi của tôi.

“Thích không?”

“A thích~ Thích lắm~”

Nhưng mà cái game gacha kia. Thế giới ra nông nỗi này rồi mà vẫn hoạt động bình thường sao.

Game vẫn vững vàng ngay cả trong ngày tận thế. Nghe nói là sử dụng server của Nhật Bản, nơi tương đối ổn định.

Thực ra từ thị trường game đến ngành công nghiệp anime đều đang nguy kịch. Ngoại giao tan vỡ, vật giá leo thang, biểu tình bạo loạn khắp thành phố, chẳng có cái gì hoạt động ra hồn.

Sự rạn nứt lớn này Hàn Quốc cũng không ngoại lệ.

May mắn là ở nơi ma pháp là vạn năng này, sự phục hồi công nghiệp nhanh đến mức khó hiểu.

- Tách, tách.

Byeol tập trung vào game.

Cô nàng mặt như đưa đám ở bãi biển giờ gặp nước như cá gặp nước.

Chắc là làm xong nhiệm vụ rồi, Byeol đặt điện thoại xuống nói với vẻ mặt sảng khoái.

“Chơi game không? A! Còn phải ăn cơm nữa~ Vậy vừa ăn cơm vừa chơi game nhé!?”

“Làm một cái cho tử tế thôi.”

Tôi vỗ nhẹ vào mông Byeol đang nằm.

Bốp.

Tiếng vỗ nghe thật đã tai.

Hocance không có trong kế hoạch nhưng lại hay.

Sự kiện Se-young chuẩn bị sẽ được tiến hành nhanh hơn nhiều.

Tôi nằm xuống giường ôm chặt Byeol từ phía sau. Byeol như chú gà con nằm yên trong vòng tay tôi, lén lút cọ người cười khúc khích.

“Có một món quà đấy.”

Vừa nói vừa lén, mở lời.

Byeol bỏ cả game quay ngoắt đầu lại.

“Quà?! Thật á thật á?”

“Kiểu như sự kiện cho các cặp đôi ấy mà. Không biết chị có thích không.”

“Gì thế?”

Byeol cực kỳ thích mấy sự kiện cặp đôi bình thường. Byeol bắt đầu nói huyên thuyên với giọng điệu phấn khích, mong chờ đủ thứ.

“Nhẫn đôi…? Nhẫn…? Ư ư ưm… Là gì thế?”

“Đợi em vào phòng ngủ một lát.”

“Biết rồi!”

Byeol trở thành đứa trẻ ngoan ngoãn, quỳ trên giường lắc lư đầu qua lại.

Có phải ảo giác không mà tôi thấy những ngôi sao đang nhảy múa trên đầu cô ấy?

Tôi vào phòng ngủ, lấy chiếc túi đã chuẩn bị sẵn ra và đặt tay lên khóa kéo.

Món quà Lee Se-young nhờ tôi, và cũng là một sự kiện nhỏ.

- Xoẹt.

Mở khóa kéo ra, bên trong là bộ vest phẳng phiu.

Tôi bình tĩnh mặc từng món đồ vào chỉnh tề.

‘……Thế này có đúng không đây.’

Trang phục vệ sĩ (Bodyguard).

Đàn ông có tất da chân, đồ bơi, đồ y tá thì phụ nữ cũng có nhiều fetish tình dục khác nhau.

Bí mật không thể nói với ai mà chỉ có Se-young, người đã quan sát Byeol kỹ lưỡng mới biết.

- Vest…?-

- Nó thích lắm đấy? Truyện tranh người lớn trong ổ cứng của nó toàn liên quan đến cái đó thôi. Nhất là vệ sĩ.

Cũng có chút ngưỡng mộ công chúa…. Tôi to con nên mặc vào chắc cô ấy sẽ há hốc mồm cho xem.

- Soạt.

Khoác bộ vest được là phẳng phiu lên, cảm giác hơi chật ở vai.

Vuốt mái tóc lòa xòa ra sau, lộ rõ đường nét khuôn mặt.

Nhiều điểm khác xưa. Bản thân tôi cũng thấm thía điều đó nên lo lắng lắm.

Nếu hình ảnh tôi mà Byeol phải lòng là hình ảnh ngày xưa, thì có thể sẽ hơi vỡ mộng.

Thấy có những suy nghĩ này thì có vẻ cảm xúc đã quay lại nhiều hơn trước rồi.

“Vào đây.”

- Ừ ừ!

Đứng trước cửa gõ cửa, giọng nói phấn khích vang lên từ bên trong.

Mở cửa với bộ dạng ngột ngạt mà bình thường chẳng bao giờ nghĩ tới, Byeol đang ngồi trên giường thu trọn hình dáng tôi vào mắt.

- Cạch. Cộp.

Cửa mở ra đập vào phía đối diện, tôi bước tới thì thấy khuôn mặt ngơ ngác của Byeol.

“Ơ…. Ơ?”

Hoảng hốt, rồi ánh sáng tràn ngập trong đôi mắt đó.

Byeol chỉ tay về phía tôi.

“Ơ ơ ơ ơ ơ đệch?!”

Văng tục luôn.

Giọng nói lớn dần. Không biết có phải không ưng ý không, tôi nhíu mày, hơi thở của Byeol khựng lại một nhịp.

“T, tôi… tôi có nói là thích cái đó đâu…? Sao cậu biết?”

Hự. Cố hít lấy hơi thở bị ngắt quãng, nói lắp bắp. Hình ngôi sao trong mắt Byeol đang quay tít.

“Se-young bảo.”

“Oa… oa oa… oa…. Xắn tay áo lên sexy quá….”

Dù có tiết lộ nguồn tin thì cô ấy cũng chẳng nghe thấy, bịt miệng lẩm bẩm gì đó.

Lời chú thích của Se-young rằng cô ấy đã đọc hết các loại doujinshi có vẻ không phải là nói dối.

- Cộp.

Khi tôi tiến lại gần, Byeol căng thẳng đến mức sắp tắt thở.

Vai cứng đờ. Chiếc điện thoại đang chạy game cũng bị ném xuống sàn.

“Thích không?”

Tôi khẽ hỏi, lúc đó cô ấy mới nghe thấy lời tôi chăng.

“…Điên mất thích vãi.”

“Hết giận chưa?”

“Hết rồiii. Hạnh phúc quá!”

Câu trả lời chân thật thốt ra, mắt Byeol đảo điên.

‘Thế nên ở đây….’

Se-young có bảo là phải tỏ ra ngầu một chút và áp sát vào không nhỉ.

“Này này này. S, sờ sờ sờ, sờ thử được không? Hôm nay cứ để thế này cả ngày à? Vậy đêm nay… Hả? Thật á? Thật không? Tôi được hời à? Chờ đợi là hạnh phúc thế này sao…?”

Tôi nắm lấy vai Byeol đang phấn khích, tiếng ‘Híc!’ dễ thương thoát ra.

“Làm luôn nhé?”

“Hộc… hộc… hộc… hộc hộc!”

Đẩy ngã xuống giường, khẽ nâng hông lên thì phần thân dưới của Byeol hiện ra.

Tim đập không ngừng, Byeol đặt nắm tay lên ngực, quên cả chớp mắt, nhìn tôi với đồng tử co lại và đôi môi run rẩy.

“Si, Si-heon à…. T, tôi.”

Cứ thế này là được sao.

Khoảnh khắc tôi khẽ vuốt ve khe đùi Byeol.

Cặp đùi Byeol khẽ run lên rồi tự nhiên mở ra.

“…Ư, a….”

Đúng lúc đó, thứ gì đó chảy xuống dưới sống mũi.

Lý trí mờ đi từ lúc nào không hay. Đồng tử Byeol run rẩy. Một dòng máu mũi chảy qua môi trên xuống tận dưới cằm.

“…♡”

Byeol trông thật hạnh phúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!