Chương 634: Chợ Tình Nhân Ồn Ào (11)
Chương 634: Chợ Tình Nhân Ồn Ào (11)
Wiki Qliphoth vẫn là cây sung non nớt và nhỏ bé.
Kiến thức thì nhiều nhưng dục vọng cũng nhiều nên có thể gọi là chưa chín chắn, tuổi cơ thể và ngoại hình còn rất trẻ nên gọi là nhỏ bé.
Trong xã hội Mộc Nhân tuổi tác vô nghĩa đến mức không thể so sánh, nhưng dù sao thì đến khoảng năm tuổi vẫn bị coi là trẻ con.
Wiki đang ở độ tuổi cần nhận được tình yêu thương của cha mẹ. Nhưng đáng tiếc là cô bé không nhận thức được mình đang được yêu thương.
─Nghiên cứu xong chưa?
Wiki là con của Sage.
Giống loài thuộc họ Dâu tằm.
Là loài duy nhất không còn lại quý tộc hay gia tộc.
Lớn lên dưới sự dạy dỗ của người mẹ quá nghiêm khắc để nhận được tình yêu. Wiki sở hữu quá nhiều kiến thức so với tinh thần chưa trưởng thành.
Nhận thức phát triển, tri giác hệ thống thế giới, sở hữu bộ não vượt trội hơn hẳn các Mộc Nhân khác.
Nhưng dù có đẩy nhanh sự phát triển thì sự trưởng thành vẫn cần thời gian.
Wiki vẫn chưa xóa được nét trẻ con, trong thâm tâm vô cùng khao khát tình cảm của cha mẹ.
‘Bố.’
Mẹ nghiêm khắc và đáng sợ. Không cho ăn vặt.
Cố gắng kìm nén mọi dục vọng của cô bé với lý do nguy hiểm.
─Không được. Wiki.
─Nhưng mà mẹ. Con cũng… muốn ăn kẹo dẻo gấu.
─Đã bảo đừng để dục vọng cuốn đi rồi mà?
Kẹo dẻo HaXbo.
Cho vào miệng lăn qua lăn lại là có vị dai dai ngọt ngào hoàng kim.
Dù Wiki có lớn lên chững chạc thế nào thì nhìn thấy kẹo dẻo gấu đó cũng phải chảy nước miếng.
─Vâng….
Nhưng không được ăn.
Bản thân là nguy hiểm, nếu chìm đắm trong dục vọng sẽ trở thành tồn tại đe dọa thế giới.
Sự giáo dục nhận được từ nhỏ đủ để đẩy Wiki vào hang ổ của bất an và lo lắng.
Và trong thâm tâm cũng dần nảy sinh sự phản kháng.
─Wiki, suỵt. A thử xem nào?
Ngược lại, bố thì khác.
─A~
─Bí mật với mẹ nhé?
Bố vô cùng ân cần và ấm áp.
Không tiếc lời khen ngợi, giúp đỡ thấu hiểu và giải tỏa mọi dục vọng.
Làm việc gì cũng giơ ngón cái khen tuyệt vời. Mỗi lần như thế Wiki lại sướng rơn người vì khoái cảm được khen ngợi mà bình thường không nhận được.
Wiki trưởng thành theo một nghĩa nào đó.
Nhưng theo một nghĩa khác thì không.
Trong cuộc đời của sinh mệnh nhỏ bé tên Wiki, Si-heon, người cha và cũng là người đàn ông đầu tiên, là tồn tại hơn cả đấng cứu thế.
─Wiki?
─Dạ~!
Không phải cảm xúc bình thường.
Chỉ vì lý do là ‘người khác giới’ với sự hiện diện giới tính chín muồi, nhiều con gái có cảm tình với bố, nhưng Wiki là đứa trẻ biết quá nhiều thứ.
Cảm xúc không thể có giữa gia đình?
Xa cách lâu ngày làm sao cảm thấy được cái đó.
Wiki cả đời chỉ nhìn thấy một người đàn ông. Và đó là bố cô bé.
Mẹ là tồn tại đáng sợ dạy dỗ.
Bố là người cho tình yêu khao khát…. Giống như người yêu. Mối quan hệ ngứa ngáy như thế.
Môi trường xung quanh Wiki đủ để cô bé cảm thấy như vậy.
Vì chỉ một người đã giải tỏa căng thẳng và áp lực của Wiki đã đạt đến giới hạn của giới hạn.
Ngay cả trước khi nhận thức giới tính sinh lý hình thành.
Wiki đã biết điều đó, ngồi trong phòng ngủ, suy ngẫm về nó một cách triết học và nghiêm túc.
Dù sao thì Mộc Nhân hay cây cối cũng thường xuyên sinh sản cận huyết.
Nhưng tách biệt với điều đó, cần phải suy ngẫm nghiêm túc.
- Sột soạt.
“Bố, ngủ chưa…?”
Kết quả là.
Trái tim Wiki đã cố định không còn chỗ để thay đổi sang nơi khác.
Dù trong thâm tâm biết đó là mưu kế của Alba.
“…Phư hừ hừ hừ.”
Wiki lại cảm thấy biết ơn mưu kế đó của mẹ.
‘Ấm quá.’
Vươn cánh tay trắng ngần mỏng manh, ôm lấy cổ và tận hưởng vòng tay của bố.
Cảm giác hạnh phúc không thể diễn tả bằng lời, Wiki không thể nào xua tan nụ cười.
“Pii i i….”
Chị đang được ôm ở phía đối diện, là đối thủ cạnh tranh chia đôi tình yêu đó.
Wiki lén leo lên người bố, ếm bùa chú nhỏ lên Shiva đang nằm trong lòng để đẩy ra.
- Bộp!
“Pii ít?!”
Lăn lông lốc. Shiva rơi khỏi tay Lee Si-heon và lăn đi.
“Pii i i i….”
Shiva thu mình lại kêu thảm thiết.
‘…Bố là của mình.’
Wiki rốt cuộc cũng độc chiếm hai cánh tay, dùng ma pháp điều khiển tay Lee Si-heon ôm lấy mình.
Shiva khua tay múa chân tìm bố trông thật đáng thương.
Nhưng vốn dĩ cái ‘chợ’ này là xã hội cạnh tranh.
“…Wiki. Shiva.”
Nghe thấy tiếng nói mớ của Lee Si-heon, Wiki vểnh tai lên.
“Dạ bố.”
“Phải hòa thuận……. với nhau chứ….”
“Không thích ạ. Sao mà chia sẻ tình yêu được.”
Dục vọng của Qliphoth vô cùng nguy hiểm.
Quả nhỏ mọc trên đầu Wiki rơi xuống, Wiki dùng bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy nó bỏ vào miệng Lee Si-heon.
Giải nghĩa tên quả sung (Vô Hoa Quả), là quả ‘không có hoa’.
Nhưng xét kỹ thì quả sung thực chất không phải quả mà là hoa.
Vỏ quả là đài hoa. Bên trong màu đỏ là hoa.
Và chất lỏng ngọt ngào của quả sung là mật của hoa đó.
- Nhồm nhoàm.
Nhìn bố ăn quả sung một cách tự nhiên, Wiki cong môi hình bán nguyệt.
‘Bố dễ thương quá.’
Quả sung vừa là quả vừa là hoa.
Chỉ cần nở trên đầu là cảm nhận được hạnh phúc khi sinh ra hoa và quả cùng một lúc.
Đó cũng là lý do cây sung yếu đuối trước dục vọng.
“Hihi.”
Gấu con ôm lấy bố cọ má vào.
May mà giả vờ ngủ có tác dụng.
Chắc do ngủ quá lâu.
Tôi mở mắt vào thời gian sớm hơn suy nghĩ.
‘Sao tự nhiên miệng ngọt thế.’
Như ngậm đầy mật ong, ngọt quá mức khiến đầu óc choáng váng.
Miệng đắng ngắt, thèm một cốc nước.
Tôi đứng dậy. Wiki đang ôm trong lòng tôi treo lủng lẳng theo ra.
Không có gì đỡ riêng, nhưng như thể dùng ma pháp cố định, ôm ngực tôi lắc lư cũng không rơi.
“Pii i ing.”
Tiếng khóc thảm thiết của Shiva vang lên.
Quay đầu lại thấy Shiva đang nắm chặt chăn cố trụ lại ở mép giường không để rơi xuống.
Rõ ràng là ôm cả hai ngủ mà?
‘Là Wiki rồi.’
Con bé ghen tuông dữ dội, có khả năng tỉnh dậy giữa chừng và gây ra chuyện này.
Tôi vuốt ve trán Wiki đang nhắm mắt. Lông mi dài, gấu con đáng yêu chỉ chọn những nét đẹp của Alba mà giống.
Giờ mới hiểu câu nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.
‘Đáng yêu thì có đáng yêu.’
Muốn chúng thân thiết với nhau. Quả nhiên là khó sao?
Tình yêu của Wiki thực sự khủng khiếp.
‘…Sau này gả chồng. Phải trêu cho bõ ghét mới được.’
Hồi: Nhỏ Con Bảo Cưới Bố Mà. Nói Đùa Trêu Chọc Thì Con Bé Sẽ Phản Ứng Thế Nào Nhỉ
Đỏ mặt bảo không có chuyện đó, mong là phản ứng dễ thương chút.
“E hèm.”
Phải nỗ lực để các con gái lớn lên trong môi trường tốt hơn.
Vì điều đó thì cần phải đánh bại Flower và Thế Giới Thụ càng sớm càng tốt.
Trước tiên tôi đặt Shiva và Wiki nằm giữa giường, đắp chăn và hôn lên má.
“Pii hi hi.”
“Bố….”
Để lại những phản ứng dễ thương, tôi ra khỏi phòng.
“Ưc.”
Vừa ra ngoài mùi cồn nồng nặc xộc vào mũi.
Chuyện gì thế này, nhìn quanh thì đúng là bãi chiến trường.
Trên ghế sofa Alba và Se-young đối mặt nhau ngủ ngon lành. Dưới sàn Hongyeon và Aori ôm nhau qua chai rượu vang.
“Rốt cuộc uống bao nhiêu thế?”
Bia, Soju, rượu tây không chừa loại nào chất đống như núi trên bàn.
Đổ bao nhiêu két vào người không biết. Mấy người cũng đâu uống rượu giỏi mà chọn ngày khéo thế.
“…Uầy.”
Cố tránh vỏ chai Soju lăn lóc trên sàn đi vào phòng ngủ, bên trong cũng là cảnh tượng tráng lệ.
Su-yu, Dal-rae, Byeol tụ tập một chỗ dựa vào tường ngủ.
Blanche và Heukdan thì ai đó đã đặt nằm ngủ ngon lành trên giường.
Guseul nằm giường gấp. Chi-yu nằm sấp dưới sàn chổng mông lên.
‘Sao em này lại….’
Sao quần áo lại bị cởi ra thế kia.
Có vẻ người gục đầu tiên và trở thành đồ chơi là Chi-yu.
Không biết là ai nhưng pizza mới làm vương vãi trên sàn phòng.
“Cái chuồng lợn này.”
Lý do Tae-yang đột nhiên về nhà là đây. Biết trước sẽ thế này nên chuồn trước khi phiền phức.
Con mắt nhìn xa trông rộng của thằng đó đúng là phải công nhận.
“…….”
Tôi nhìn quanh một lúc lâu, rồi thở dài độc thoại.
“Dọn thôi.”
- Sột soạt.
Thời gian cũng dư dả. Dùng ma lực thì hơi khó nên phải dọn theo cách cổ điển thôi.
Trước tiên tôi gom vỏ chai rượu xếp ngay ngắn ở huyền quan. Dọn bãi nôn.
Lúc đó, cô gái tóc đen ngồi dậy trên giường dụi mắt nhìn tôi.
“Oáp…. Sư phụ…?”
“Ờ Heukdan à. Tỉnh rồi à?”
“Đây là đâu ạ…?”
“Không nhớ gì sao.”
Chắc chưa cho trẻ vị thành niên uống rượu đâu. Chẳng lẽ say hơi men?
“A.”
Nhìn quanh và nắm bắt tình hình, Heukdan há hốc mồm.
“Người yêu sư phụ…. Họp mặt đúng không ạ?”
“Ừ. Không đau đầu chứ?”
“Không sao ạ.”
Heukdan dọn chăn cẩn thận đứng dậy vươn tay ra.
“Để em giúp… Ưt!”
Trượt chân suýt ngã, tay tôi đỡ lấy người Heukdan.
“Có chắc là không sao không?”
“Vâng.”
Có vẻ vẫn hơi chếnh choáng.
Không uống mà cũng không thể nói là say nguội được. Việc cũng nhiều nên mượn tay con bé vậy.
“Vậy trước tiên gom lon với rác thường lại giúp ta nhé?”
“Bỏ riêng vào túi đúng không ạ?”
“Ừ.”
Đại tổng vệ sinh ầm ĩ.
Chỉ hai người lặng lẽ dọn dẹp căn phòng sạch sẽ.
Khoai tây chiên còn một nửa, hay đồ nhắm làm qua loa.
Thỉnh thoảng nhìn Heukdan, không than vãn câu nào lẳng lặng dọn dẹp. Thật đáng khen.
“Sao lại đến đây?”
“…Ông chú tóc vàng.”
“A, Tae-yang…. Thế nào? Có hỏi gì không?”
Tự miệng mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng đệ tử lại xen vào cuộc họp mặt của những người yêu.
Heukdan dừng tay nhặt rác. Suy nghĩ lung lắm rồi nhún vai như không biết rõ.
“Họ hỏi anh có động vào em không.”
“……Trả lời thế nào.”
“Thì, không phải mà. Sư phụ… dạy bảo tận tình mà. Với lại, cũng kể chuyện chúng ta gặp nhau.”
Đại khái câu chuyện chủ yếu là ấn tượng đầu tiên hay lần đầu gặp gỡ.
“Ra vậy.”
“…Sư phụ thực sự là người yêu… của tất cả mọi người ở đây sao?”
“Ta cũng ngạc nhiên nhưng. Đúng là thế.”
“Mấy người này bảo, anh là tay chơi khủng khiếp lắm.”
“…Không phủ nhận được rồi.”
Có gì khó coi hơn khuôn mặt đệ tử nhận ra sự xấu xa của sư phụ.
- Chằm chằm.
Bị Heukdan lườm, tôi lảng tránh ánh mắt.
“Dù vậy.”
Heukdan buộc chặt túi rác lẩm bẩm.
“Sư phụ là người cực kỳ…. tốt, và em biết là anh đã gặp những người tốt.”
Nói thế thì cảm ơn quá.
“Chỗ đó xong chưa?”
“Vâng.”
“Ok, nấu cơm thôi. Biết nấu ăn không?”
“……Một chút xíu ạ.”
“Không biết thì ta dạy. Nấu canh giải rượu cho mấy người kia.”
Đã lâu lắm rồi mới dùng dao và nồi.
Ngày xưa thỉnh thoảng vẫn nấu cho ăn nhưng sau khi cơ thể và tâm trí mệt mỏi thì việc này chẳng lọt vào mắt.
Coi như phục hồi chức năng, việc này cũng không tệ.
- Sôi sùng sục.
Nguyên liệu trong tủ lạnh đủ để nấu canh giải rượu.
Mùi rượu, mùi đồ nhắm kích thích.
Mùi thơm nồng nàn lan tỏa trong căn nhà sặc mùi.
Nấu ăn lâu quá nên hơi lo lắng nhưng.
“Vừa miệng không?”
- Xì xụp.
Heukdan nếm thử canh cá minh thái mở to mắt, biết là lo bò trắng răng.
“Sư phụ ngon lắm ạ.”
“Đúng không?”
Chẳng mấy chốc giọng nói trong trẻo vang lên trong phòng.
-Gì thế, gì thế? Mùi thơm quá!
Byeol ngửi thấy mùi như ma mở cửa bước vào hít hà.
“Si, Si-heon!”
Chim sớm dậy thì bắt được sâu.
“Kya a ang~! Cơm nhà Si-heon!”
Tiếng hét hạnh phúc của Byeol đánh thức những người phụ nữ say rượu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
