Phịch Cây Thế Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2892

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3644

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

Tập 1 (Mở đầu - 418) - Chương 187: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (2)

Chương 187: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (2)

Chương 187: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (2)

 

Hai ngày.

 

Thời gian quá ngắn để chuẩn bị cho đại sự.

 

“Phù….”

 

Khung giờ rạng sáng tương đối vắng người.

 

Trang phục thường ngày áo ngắn tay hoàn toàn không có gì lạ.

 

Tuberose bước đi bên lề đường Seoul với mái tóc trắng pha chút ánh vàng kim bay bay.

 

Trong túi chứa đầy thuốc.

 

Cách tiêm lượng thuốc vi lượng này rất đơn giản.

 

“…Ừ ừ. Hả? Ây dà. Tớ mua về ngay đây.”

 

Một thiếu niên đang đi tới từ phía trước. Khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi như vừa học bài đến khuya.

 

Tuberose lướt qua thiếu niên và cắm kim tiêm vào cổ cậu ta.

 

-Phập!

 

Tiêm thuốc với tốc độ nhanh.

 

Kết thúc việc tiêm thuốc mà đối phương còn chưa kịp cảm thấy đau.

 

“A, xin lỗi.”

 

“…Vâng.”

 

Thiếu niên va vào vai cười gượng gạo xin lỗi Tuberose.

 

Thế là xong thử nghiệm lâm sàng.

 

Giờ thì thiếu niên kia sẽ đột tử sau hai ngày nữa mà không hiểu lý do.

 

Cái xác chết sẽ biến thành Ent sống lại và lang thang quanh khu vực thành phố.

 

‘…Đây mới là khủng bố chứ. Không phải cái trò non nớt kia.’

 

Tuberose nhìn theo bóng lưng thiếu niên rời đi mà không hay biết gì.

 

Rồi với khuôn mặt vô cảm, hắn đút lại ống tiêm vào túi quần.

 

Loại thuốc trường sinh bất tử này khi tiêm một lượng rất nhỏ sẽ phát tác từ từ mà không gây đau đớn.

 

Tất nhiên tỷ lệ tử vong của thuốc là 100%.

 

Ngoại trừ thành viên gia tộc Cornus, chưa từng thấy ngoại lệ nào.

 

Giải thích cách khác thì đây là kịch độc nhất kích tất sát.

 

Vũ khí Ma công học khủng khiếp có thể lây nhiễm cho đối phương và khiến chúng tấn công đồng minh.

 

Đã tung các thành viên tổ chức Flower ra để tiêm thuốc cho nhiều người từ lâu rồi.

 

‘Chỉ cần qua vụ này trót lọt là hoàn thành hay sao đó.’

 

Nếu thuốc hoàn thiện thì lúc đó có thể sẽ là ngày chiến tranh.

 

Nguyện vọng của Cistus cuối cùng cũng thành hiện thực.

 

“Nào… thử xem có chặn được cái này không nhé con khỉ.”

 

Quay đầu thu vào tầm mắt tuyệt cảnh của thành phố.

 

Ha ha hô hô. Giống như một bức tranh trong cuộc sống thường ngày tràn ngập sự hòa thuận.

 

Hoàn toàn khác biệt với bản thân nhưng hắn chẳng hề thấy ghen tị.

 

Những kẻ như sâu bọ bò lên từ đáy vực của cuộc đời mang tên Flower và lao vào luân thường đạo lý.

 

Vì đã vứt bỏ nhân luân nên bất khuất.

 

Tại sao chúng lại phục tùng tuyệt đối mệnh lệnh của cán bộ và không ngần ngại tự sát.

 

Các học giả đưa ra kết luận này nọ, nhưng suy nghĩ của hắn thì khác.

 

Những người ở trong Flower là những kẻ đã từng trải qua tuyệt vọng một lần bởi thước đo của Thế Giới Thụ.

 

Người mất gia đình hay người yêu do phán quyết của Thế Giới Thụ.

 

Người bị tịch thu tài sản, mất cả thân phận, không tìm được việc làm và tự buông xuôi.

 

Kẻ chịu đựng sự phi lý, và không phân biệt được đúng sai chính là Flower.

 

‘…Thế Giới Thụ là vị thần sai trái.’

 

Mộc Linh Vương và Thiên Ma.

 

Có lý do để họ quay lưng lại với Thế Giới Thụ.

 

Liệu ngay từ đầu họ có đối đầu với Thế Giới Thụ không.

 

Ngược lại ban đầu là mối quan hệ hữu hảo. Chỉ là qua thời gian, cả hai vĩ nhân đều nhận ra điều sai trái.

 

Bị phân biệt đối xử vì lý do nguy hiểm, và ánh nhìn của mọi người thay đổi theo phán quyết của Thế Giới Thụ.

 

Người phụ nữ mất cả người yêu và nơi mình sống do phán quyết của Thế Giới Thụ đang ở trong Flower.

 

Thậm chí không giữ được tinh thần tỉnh táo, cô ấy sống lay lắt qua ngày nhờ thuốc.

 

Cách thức sai lầm?

 

Cái đó là lý thuyết suông.

 

Ngay cả cái bóng tối của Hiệp hội Hunter cũng thấy buôn người diễn ra như cơm bữa đó thôi.

 

Bé gái Mộc Nhân quý tộc bị bán làm nô lệ với mục đích tiếp khách.

 

Đó chỉ là một phần cực nhỏ?

 

Nực cười. Thế Giới Thụ chẳng phải cũng lấy những người vô tội làm ứng cử viên chồng để làm dưỡng chất cho mình sao.

 

Tuberose đứng ở cuối thành phố.

 

Sau lưng hắn, những kẻ mặc áo choàng lần lượt xuất hiện.

 

“…Chuẩn bị xong chưa.”

 

“Vâng.”

 

Tuberose mở đôi mắt đầy hận thù, lẩm bẩm.

 

“Tất cả vì ngài Cistus và Thánh nữ.”

 

Biết mình là rác rưởi không thể cầu xin sự từ bi.

 

Chết cũng được.

 

Cũng không có ý định cầu xin mạng sống một cách hèn hạ.

 

Không định đóng gói là công lý như bọn chúng.

 

“…….”

 

Cùng là lũ kinh tởm như nhau sao phải thế. Biết tỏng nhau cả rồi còn gì?

 

Hiệp hội Hunter. Tổ chức Thế Giới Thụ. Tôn giáo.

 

Và nhiều doanh nghiệp cùng các gia tộc danh tiếng lẫy lừng.

 

Nghĩ đến bọn chúng, Tuberose nở nụ cười.

 

Flower chết là Flower tốt.

 

Đã hai ngày trôi qua kể từ khi tôi nhận ra điều đó trong lúc giết chóc.

 

Suy nghĩ của bọn chúng thì tôi không biết, nhưng không thể lơ là cảnh giác được.

 

‘Dù có xông vào lúc nào hay ở đâu thì cũng chết thôi.’

 

-Sột soạt.

 

Mặc quần áo cho Shiva và đội mũ mẫu giáo lên đầu con bé.

 

Vì trên đầu Shiva có cành cây mọc nên mũ to hơn so với những đứa trẻ khác. Vì thế càng dễ thương hơn.

 

“Shiva, hôm nay con làm tốt được không?”

 

“Vâng ạ!”

 

Cười rạng rỡ và gật đầu một cái, Shiva dang rộng hai cánh tay nhỏ bé.

 

Tôi bế Shiva lên.

 

“Bố…. Đến không?”

 

“Tất nhiên~ Đương nhiên bố cũng đi chứ.”

 

“Bii hi hi~!”

 

Con gái tôi cười toe toét dễ thương quá.

 

Hàng mi dài màu xanh lục và mái tóc của Shiva cọ vào má tôi nhột nhột.

 

Chúng tôi áp má vào nhau, nhìn nhau và cười khúc khích.

 

‘…Lại cúp học ở Academy nữa rồi.’

 

Dạo này cúp học nhiều quá nên có khuyến cáo từ cơ quan.

 

Nào là hãy biết nghĩa vụ của mình, tin nhắn giục đi học từ giáo quan phụ trách cũng đến tận hai mươi cái.

 

…Nhưng mà. Đành chịu thôi, lần này cũng nghỉ.

 

Thì là buổi biểu diễn của con gái tôi mà.

 

Nghe nói con bé đánh trống và hát bằng đôi tay nhỏ bé đó, cái này phải thông cảm chứ.

 

Giáo quan hay giáo viên nếu là bố của một đứa trẻ thì sẽ hiểu lòng tôi thôi.

 

Lần này là bất khả kháng. Lần này thôi.

 

-Két.

 

Xác nhận xung quanh không có người, tôi mở cửa và ra khỏi phòng ký túc xá.

 

Vẫn bế Shiva, tôi đứng trước cửa phòng Jin Dal-rae.

 

“Shiva, phải đón mẹ chứ.”

 

“Dal-rae?”

 

“Ừ Dal-rae.”

 

Nhìn tôi một cái rồi như đã hiểu, Shiva gõ cửa phòng Jin Dal-rae.

 

-Cốc cốc.

 

-Vào đi ạ.

 

Giọng nói vang lên từ bên kia cánh cửa.

 

Tôi nhập mật khẩu phòng Jin Dal-rae mà tôi đã nhớ từ trước.

 

“Anh đến rồi……Anh? Vào đi.”

 

Jin Dal-rae trang điểm lộng lẫy.

 

Cô ấy đứng trước cửa, hôm nay ăn mặc đẹp hơn hẳn mọi ngày.

 

Chiếc áo có pha chút xuyên thấu mà cô ấy từng mặc khi đi uống rượu rất lâu trước đây.

 

Nhìn chiếc áo để lộ dây áo lót, Jin Dal-rae ngập ngừng hỏi.

 

“…Chắc không phải là đồ mặc đi nhà trẻ đâu nhỉ?”

 

“Đẹp thì đẹp thật nhưng đúng là thế.”

 

Có trẻ con ở đó mà kích thích quá.

 

Jin Dal-rae gật đầu rồi đi vào trong phòng bảo phải thay đồ khác.

 

Tôi cùng Shiva ngồi ở bếp đợi cô ấy.

 

Shiva nghịch tay và cười rạng rỡ với tôi.

 

“Bố... ố.”

 

“Hửm?”

 

“Cún con!”

 

Gập ngón tay lại và lắc lư lên xuống, Shiva chỉ vào cái bóng.

 

Tôi giả vờ ngạc nhiên tột độ và xoa đầu Shiva.

 

“Bii hi hi.”

 

“Xong rồi ạ.”

 

Jin Dal-rae xuất hiện không lâu sau đó. Lần này là bộ trang phục dễ thương như đi dã ngoại mùa xuân.

 

“Thế này được chưa ạ?”

 

“Ừ. Ổn đấy. Đẹp.”

 

“Hư hư.”

 

Nghe thấy từ đẹp, nụ cười hạnh phúc hiện lên trên khuôn mặt.

 

Jin Dal-rae tiến lại gần ôm chầm lấy cả tôi và Shiva.

 

Cái ôm gia đình thắm thiết cũng chỉ chốc lát. Jin Dal-rae như cướp lấy Shiva từ tay tôi.

 

“Shiva có ngoan không?”

 

“Bii~”

 

“Hư hư.”

 

Không biết đang nghĩ gì mà Jin Dal-rae cười.

 

Cô ấy ôm mặt Shiva vào ngực mình, rồi chu cái mỏ như con vịt về phía tôi.

 

Yêu cầu hôn hít tuyệt vọng.

 

“…Nhanh lên.”

 

Skinship hối hả ở nơi Shiva không nhìn thấy. Tôi hôn nhẹ lên đôi môi bóng loáng son tint của cô ấy.

 

Lưỡi cô ấy luồn sâu vào trong tôi và gõ vào vòm miệng.

 

-Chụt.

 

Cảm giác nhột nhạt rồi rút lưỡi ra nhanh chóng.

 

Liếm khóe miệng, Jin Dal-rae cười mắt như hồ ly.

 

“…Ngọt chứ?”

 

Trước câu hỏi của cô ấy, tôi liếm môi, vị ngọt thoang thoảng dâng lên từ môi dưới.

 

Có vẻ không chỉ là mỹ phẩm.

 

“Em cũng thấy ngọt.”

 

Câu nói đầy kích thích thốt ra.

 

“Em vẫn không tin được là anh thích em.”

 

“……Chuyện xưa rồi mà.”

 

“Nghĩ lại thì cũng không xưa lắm đâu. Ba tháng? Hay bốn tháng nhỉ.”

 

Dù sao cũng chỉ vài tháng trước.

 

Trải qua bao nhiêu chuyện đau lòng, rồi khi chấp nhận lời tỏ tình thì mọi chuyện tiến triển nhanh thế này đây.

 

“…Vậy em ghét à?”

 

Jin Dal-rae phồng má lườm tôi như trách móc.

 

Ghét sao được. Thích chứ.

 

Nhưng mà…… không thấy kỳ lạ sao.

 

Sau khi quan hệ, cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm hơn nhiều.

 

Mộc Nhân khi yêu có vẻ cũng ảnh hưởng đến ngoại hình, da cô ấy trắng hơn và eo thon hơn nhiều so với lần đầu gặp.

 

Xương chậu có vẻ cũng nở nang hơn nên trông rất quyến rũ.

 

-Sột soạt.

 

Jin Dal-rae vừa xoa đầu Shiva vừa không ngừng vuốt ve má tôi.

 

Có vẻ sờ thích tay nên cô ấy ấn ấn. Chọc ngón tay vào má tôi rồi cười khúc khích như thích thú lắm.

 

“Anh là búp bê à?”

 

“Tại sờ thích quá.”

 

Hôm nay Jin Dal-rae cũng không đến Academy.

 

Đang để ý đến số ngày đi học tối thiểu, nên vi phạm nghĩa vụ một lần cũng chẳng sao.

 

Thay vào đó, hai người cùng đi xem buổi biểu diễn của Shiva.

 

“Đi nhé?”

 

Nam nữ hẹn nhau đi xem con gái biểu diễn.

 

Thậm chí Shiva còn coi Jin Dal-rae là mẹ mình, nên chẳng khác gì vợ chồng cả.

 

Có vẻ Jin Dal-rae cũng nghĩ vậy nên nắm chặt tay tôi.

 

“Đi nhanh thôi.”

 

Trong nhà trẻ đã chật kín phụ huynh của bọn trẻ.

 

Những phụ huynh đã quen biết nhau thì khoe con và trò chuyện rôm rả.

 

Bên trong nhà trẻ được trang trí rực rỡ sắc màu từ cổng làm bằng bóng bay đến bóng bay heli thả trần.

 

Tôi và Jin Dal-rae ngồi vào bàn nhìn lên sân khấu vẫn còn trống.

 

“Vậy là biểu diễn ở kia đúng không?”

 

“Đúng thế.”

 

“……Thích thật đấy. Con chúng ta sau này cũng sẽ làm thế này chứ?”

 

Nếu sinh con thì chắc sẽ thế thôi.

 

Trước đó còn quá nhiều việc phải làm, nhưng đó là chuyện sau này.

 

Tôi nhìn Jin Dal-rae cười nhẹ.

 

“À… tất nhiên không phải ý bảo Shiva không phải con gái em.”

 

“Em biết. Anh đang nghĩ gì mà.”

 

Shiva cũng là con gái nhưng ý là muốn có con ruột của mình nữa.

 

“Muốn có không?”

 

“…….”

 

-Gật.

 

Mặt đỏ bừng gật đầu.

 

“Nghe nói dạo này nhiều người không sinh con lắm.”

 

“Em không thích thế.”

 

Nhớ lại những câu chuyện ở thế giới cũ và nói một câu, Jin Dal-rae phản đối kịch liệt.

 

Nếu tôi bảo đừng sinh con thì chắc cô ấy sẽ cãi nhau thật sự, quả quyết như đinh đóng cột.

 

“Thôi được rồi ăn trái cây đi. A nào a.”

 

“…….”

 

Như không muốn nghe lời nào khác, Jin Dal-rae dùng tăm xiên trái cây đút cho tôi.

 

Táo và các loại trái cây khác nhanh chóng lấp đầy miệng.

 

Đang ăn ngon lành thì một gương mặt quen thuộc đi về phía chúng tôi.

 

“Chào bố mẹ Shiva ạ~”

 

Là Shin Hye-yeong.

 

Jin Dal-rae vừa thấy cô ấy là mặt mày rạng rỡ hẳn lên.

 

“A, cô giáo! Chào cô.”

 

“Chào hai vị~ Hai người trông tình cảm thật đấy.”

 

Vỗ tay bốp một cái. Có vẻ quen thói dỗ trẻ con, cô ấy vỗ tay để thu hút sự chú ý khi chào hỏi.

 

Shin Hye-yeong đeo tạp dề màu vàng cười tươi rói.

 

“Shiva nhà mình~ đã chuẩn bị chăm chỉ thế nào hai vị có biết không?”

 

“Thật sao ạ?”

 

“Đương nhiên rồi~ À đúng rồi. Sau khi quay xong sẽ đăng lên trang chủ nhà trẻ. Chắc sẽ đẹp lắm đấy nhỉ?”

 

Jin Dal-rae cũng đồng ý với lời cô ấy, lấy cái máy ảnh từ trong túi ra khoe.

 

“…Em mang theo từ lúc nào thế?”

 

“Đến những nơi thế này đương nhiên phải mang theo rồi.”

 

Vừa chỉnh máy ảnh thành thạo vừa cười.

 

“Ghi lại quá trình lớn lên của con, sau này cả nhà cùng xem lại cũng là kỷ niệm đẹp.”

 

“Vâng vâng. Tôi hiểu mà.”

 

Lúc nào nhìn cũng thấy hai người này hợp cạ.

 

Shin Hye-yeong lớn tuổi hơn một chút nhưng cũng trạc tuổi chúng tôi.

 

Có vẻ cô ấy là người đi đầu làm bóng bay. Trên tạp dề dính vài mảnh bóng bay vỡ.

 

“A, sắp bắt đầu rồi tôi xin phép đi trước nhé.”

 

“Cô vất vả rồi.”

 

Shin Hye-yeong rời đi.

 

Nhìn theo bóng lưng cô ấy, nhìn bộ trang phục giáo viên mầm non dễ thương, Jin Dal-rae chọc vào sườn tôi.

 

“……Anh thích kiểu trang phục đó à?”

 

“Không phải thế. Chỉ là thấy bóng bay dính trên đó thôi.”

 

“Cô ấy có vẻ rất thích Shiva nhỉ?”

 

Shiva nhà mình sức hút kinh khủng mà lị.

 

Tôi dựa lưng vào ghế. Nhìn lên sân khấu vẫn còn trống.

 

Và ngay khi giáo viên mầm non cầm micro bước lên sân khấu.

 

-U u u u!

 

Tiếng chuông điện thoại vang lên từ chỗ ngồi của mọi người.

 

Rung mạnh hơn bình thường trong túi quần.

 

-Bíp bíp bíp.

 

Âm thanh báo động khi có tin nhắn thảm họa gửi đến… tất cả mọi người có mặt đồng loạt giơ điện thoại lên.

 

[Tin nhắn thảm họa khẩn cấp] - Xảy ra vụ khủng bố. Đóng cửa và hạn chế ra ngoài ngay lập tức----

 

Tại sao lại là lúc này…. Tại sao.

 

‘Lũ khốn này.’

 

Không biết ý tứ gì cả.

 

Kiểm tra tin nhắn, mặt tôi đanh lại ngay lập tức.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!