Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

532 18500

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

182 2280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

207 3982

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

83 1249

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

(Đang ra)

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

Cá Ngừ Nhập Khẩu

Vốn dĩ đã không phải là vấn đề mà tôi có thể tự mình quyết định được nữa rồi.

49 471

Tearmoon Empire

(Đang ra)

Tearmoon Empire

Nozomu Mochitsuki

“Làm mọi thứ có thể để thoát khỏi lưỡi máy chém!”

469 55638

101-150 - 114. Bơi Lội

114. Bơi Lội

Trong khi đó, tại buồng lái nơi đặt bánh lái của con tàu.

Teach quay lưng lại với boong tàu, chăm chú nhìn lá cờ mới của bọn họ.

Biểu tượng chiếc đồng hồ cát bằng vàng đang phấp phới tung bay trong gió biển.

Đúng lúc đó.

“Á á á!”

Từ đằng xa vẳng lại tiếng la hét thảm thiết cùng tiếng đồ đạc vỡ nát loảng xoảng.

Bị cắt ngang dòng suy nghĩ, Teach nhíu mày lầm bầm.

“Bên đó có chuyện quái gì mà ồn ào thế?”

Một tên thủy thủ mồ hôi nhễ nhại hớt hải chạy tới báo cáo.

“Không có gì đâu ạ, thưa cựu thuyền trưởng. Chỉ là có mấy con chuột chạy ra thôi ạ!”

“Chuột?”

Teach khẽ nghiêng đầu thắc mắc nhưng cũng không gặng hỏi thêm.

Bởi lẽ lúc này, trong đầu gã chỉ ngập tràn những suy tính về lá cờ kia.

Tên cựu thuyền phó, nay đã giáng cấp xuống làm phó thuyền phó, đang đứng cạnh Teach dè dặt cất tiếng hỏi.

“Thưa cựu thuyền trưởng, ngài đang mải nghĩ chuyện gì mà đăm chiêu thế ạ?”

Teach vẫn không rời mắt khỏi lá cờ, đáp lời.

“Là cái lá cờ kia kìa.”

Gã hất cằm chỉ về phía biểu tượng đồng hồ cát.

“Mày không thấy lạ sao?”

“Dạ? Lạ chỗ nào cơ ạ?”

“Nghĩ lại cái lúc mụ phù thủy kia biến mất rồi đột ngột trở lại xem.”

Teach chậm rãi xâu chuỗi lại tình hình.

“Lá cờ lóe sáng, rồi mụ ta hiện ra ngay trước nó. Cứ như thể thứ này là một tọa độ định vị vậy.”

Tên phó thuyền phó bấy giờ mới vỡ lẽ ra hàm ý của Teach.

“Không lẽ….”

“Đúng vậy.”

Teach khẳng định với chất giọng chắc nịch.

“Tao cá là lá cờ đó không phải chỉ là một mảnh vải vụn đơn thuần đâu. Nó chắc chắn đóng vai trò như một vật môi giới ma pháp nào đó.”

Nghe Teach nói vậy, đám thủy thủ xung quanh cũng trợn tròn hai mắt.

Một tên vội vàng bốc đồng lên tiếng hô hố.

“Vậy thì chỉ cần phá hủy lá cờ đó là mụ phù thủy kia vĩnh viễn không thể quay lại được nữa đúng không ạ?”

Tên thủy thủ gào lên, bộ dạng như chực chờ lao đến đó ngay tắp lự.

“Chúng ta mau giật lá cờ đó xuống rồi quăng thẳng xuống biển đi!”

Lời xúi giục của gã khiến vài tên thủy thủ rạng rỡ hẳn lên, lộ rõ vẻ kỳ vọng.

Thế nhưng, niềm hy vọng cỏn con ấy chẳng kéo dài được bao lâu.

Bốp!

“Hự!”

Teach vung bàn tay to bè giáng một cú trời giáng vào gáy tên thủy thủ.

Lạnh lùng nhìn gã đang nằm lăn lộn dưới sàn, Teach gầm lên quát tháo.

“Cái thằng ngu này, sao mày nghĩ ngắn thế hả?”

“Th, Thuyền trưởng….”

“Vứt lá cờ đi thì mụ phù thủy không về được nữa á? Ừ, cũng có khả năng đó. Nhưng mày đéo biết nghĩ đến trường hợp ngược lại à? Lỡ lá cờ biến mất mà mụ ta vẫn điềm nhiên trở về được thì sao? Lúc đó thì cả lũ chúng ta sẽ hóa thành cát bụi ngay tại chỗ đấy. Mày định kéo cả đám chơi ván cược sinh tử này à?”

Tên thủy thủ câm nín, tiu nghỉu cúi gằm mặt xuống.

Teach lại đưa mắt nhìn về phía lá cờ, cất giọng.

“Hơn nữa, cớ sao chúng mày cứ nằng nặc đòi thoát khỏi mụ phù thủy đó vậy? Mụ ta đã làm hại gì anh em ta đâu?”

“Nhưng chúng ta là hải tặc cơ mà? Hải tặc mà phải cúi đầu làm chó săn cho kẻ khác thì còn mẹ gì là thể diện nữa.”

“Chà, cái thằng này mang tướng phản trắc từ trong máu nhỉ? Thế trước kia mày nhẫn nhịn dưới trướng tao kiểu quái gì vậy?”

“Việc đó mới gọi là tiếc nuối đấy ạ. Vốn dĩ anh em đã lên kế hoạch làm phản trên tàu rồi, ai dè thuyền trưởng lại bị đổi đột ngột nên xôi hỏng bỏng không hết trơn.”

“Cái thằng khốn kiếp này nói cái quái gì thế hả?”

Teach tức mình bồi thêm một cú nữa vào gáy gã.

Chát!

Âm thanh giòn giã vang vọng khắp boong tàu.

...

Sâu dưới đáy đại dương là một thế giới tĩnh lặng và bình yên đến lạ.

Từ phía trên đỉnh đầu, những tia nắng vỡ vụn dập dềnh lọt qua làn nước, rọi xuống thành những vệt sáng dài.

Một khung cảnh tuyệt mỹ tựa hồ chỉ tồn tại trong những trang truyện cổ tích.

Nhờ có mẩu san hô ngậm hờ trong miệng, việc hít thở diễn ra vô cùng suôn sẻ chẳng chút trở ngại.

Mỗi nhịp hít vào, luồng không khí trong lành lại tràn ngập hai lá phổi.

Những bọt khí li ti nhả ra từ từ nổi bồng bềnh lên phía trên.

Thế nhưng, cái cảm giác yên bình ấy lại ngắn chẳng bao lâu.

‘…Sao cơ thể mình lại nặng trĩu thế này?’

Vừa trầm mình xuống nước, tôi lập tức cảm nhận được cơ thể đang nặng nề đi một cách chóng mặt.

Cảm giác hệt như có hàng chục tảng chì vô hình đang đeo bám lấy toàn thân vậy.

Cơ thể tôi cứ thế chìm nghỉm, rơi tự do xuống đáy sâu.

Vẫn hít thở ngon lành. Nhưng chỉ có thế mà thôi.

‘Cứ như thể có bàn tay ai đó đang ra sức níu kéo mình xuống tận đáy vực vậy….’

Tôi cố sức quẫy đạp hòng vùng vẫy thoát khỏi cái lực hút quái đản kia, nhưng phí công vô ích.

Làn nước bỗng chốc trở nên đặc quánh tựa nhựa đường, cản trở mọi cử động, kéo bệch cơ thể tôi chìm xuống với gia tốc ngày một kinh hồn hơn.

‘Hay là xài thử ma pháp xem sao?’

Tôi ráng sức vận chuyển ma lực.

Ấy thế nhưng, một xúc cảm dị biệt hoàn toàn khác xa với lẽ thường trỗi dậy.

Một thứ tạp chất tựa hồ đang len lỏi, chen ngang vào giữa dòng chảy ma lực.

Ngay cả những hạt cát cấu thành nên cơ thể tôi cũng chẳng thể tự do tản ra tứ phía mà cứ bết dính lại với nhau như đống bùn lầy.

‘Toang thật rồi.’

Tôi đành phải chấp nhận sự thật tàn khốc này.

Dưới đáy đại dương, tôi đích thị là một kẻ vô dụng.

Chẳng qua là nhờ công năng của vật phẩm nên mới thoi thóp giữ được mạng thở mà thôi.

‘Tình hình có vẻ hơi căng nhỉ…?’

Một hồi chuông cảnh báo nguy hiểm bắt đầu rung lên trong tâm trí tôi.

Cứ cái đà chìm lỉm thế này thì không chừng toang đời thật sự.

Liệu mình có nên xài lá cờ để chuồn về tàu ngay bây giờ không?

Hay là nán lại khám phá thêm chút xíu nữa?

Rõ ràng bên dưới đáy vực kia chắc chắn phải che giấu một thứ gì đó đủ sức khiến la bàn phản ứng kịch liệt đến vậy cơ mà.

Tôi chìm vào đắn đo trong khoảnh khắc.

Đưa mắt dò xét xung quanh, hoàn toàn chẳng thấy bóng dáng sinh vật nào có vẻ nguy hiểm.

Dù sao thì lúc muốn về, chỉ việc bấm nút lá cờ là xong chuyện.

Trừ cái khoản phế võ công chẳng thể bơi ngoi lên mặt nước ra, thì tình cảnh hiện tại vẫn nằm trong tầm kiểm soát.

‘Thử xuống sâu thêm chút nữa xem sao….’

Ngay cái khoảnh khắc tôi vừa chốt hạ quyết tâm ấy.

Tít đằng xa, giữa màn đêm xanh thẳm của biển khơi, một bóng hình lờ mờ dần hiện rõ.

‘Cá à?’

Cái bóng đen ngòm ấy không ngừng áp sát.

Chẳng mấy chốc, toàn bộ diện mạo của nó đã lọt thỏm vào tầm mắt tôi.

Đôi mắt tôi chạm trán trực diện với hàng chục con mắt gớm ghiếc của nó.

‘…!’

Tôi nín thở.

Linh tính mách bảo tôi một sự thật phũ phàng. Phải chuồn khỏi đây ngay lập tức.

Chẳng mảy may chần chừ, tôi kích hoạt sức mạnh của lá cờ.

Bùm!

Cùng với một tiếng nổ đinh tai nhức óc, một cột nước khổng lồ bất thình lình dựng đứng ngay giữa boong tàu.

Đám hải tặc đang đứng lảng vảng quanh đó sợ khiếp vía gào thét thất thanh rồi ngã nhào ra đất.

“Cái, cái quái gì vậy!”

Cột nước vừa lắng xuống, trả lại nguyên vẹn bộ dạng ướt như chuột lột của tôi hiện hình.

Nước biển từ tóc tai và quần áo thi nhau nhỏ ròng ròng làm ướt sũng cả sàn gỗ.

“Khụ, khụ….”

Tôi sặc sụa ho rũ rượi, vội vã khạc nhổ thứ nước mặn chát vừa lỡ nuốt phải.

Teach tức tốc vơ lấy một chiếc khăn tắm cỡ bự chạy ùa tới.

“Ngài không sao chứ ạ?”

“…Ừ, thank you.”

Tôi đón lấy chiếc khăn từ tay Teach, vừa lau mình vừa đưa mắt ngó quanh.

Hình hài của con quái vật lúc nãy vẫn còn ám ảnh lởn vởn trong tâm trí tôi.

‘Sự tồn tại của cái thứ tà môn đó… đích thị là điềm báo sớm muộn gì nó cũng sẽ đụng độ mình với tư cách kẻ địch.’

Dù cho có là Boss hay quái thường đi chăng nữa.

Hoặc cũng có khi là một loại chướng ngại vật có thể vòng qua mà chẳng cần đánh đấm.

Thế nhưng, có một chân lý không thể xê dịch.

Trong tình trạng không có đồ nghề phòng thân mà chạm trán nó, thì phần trăm thắng gần như bằng không.

‘Phải vạch ra đối sách thôi.’

Tôi nắm chặt hai tay.

Khốn nạn thay, ma pháp của tôi lại dở chứng lăn ra phế võ công dưới đáy biển.

Một chiến trường tồi tệ nhất trần đời, nơi vũ khí duy nhất của bản thân bị vô hiệu hóa hoàn toàn.

Bằng mọi giá, tôi phải tìm ra cách chiến đấu dưới nước, hoặc chí ít là vớ được chiêu bài nào đó dụ mấy con quái vật đó lòi mặt lên bờ.

Hàng loạt suy tính quay cuồng vắt kiệt nơ ron thần kinh của tôi.

Đúng lúc ấy.

“Thưa thuyền trưởng?”

Tiếng gọi của Teach kéo tôi về thực tại, tôi ngẩng đầu lên.

“Sao thế?”

“Phiền ngài xử lý giúp cái đống kia với ạ.”

“?”

Teach hất ngón tay trỏ thẳng về phía đầu kia của boong tàu.

Bấy giờ, giác quan của tôi mới bừng tỉnh trước cái đống tạp âm ầm ĩ xung quanh.

Những tiếng gào thét thảm thiết cùng những cú nện ầm ầm rung chuyển nãy giờ.

“…Lại cái quái gì nữa thế kia?”

Ngay trước mắt tôi là một người khổng lồ bằng cát cao lừng lững, nhắm chừng phải hơn 3 mét.

Là Unit-01.

Bàn tay hộ pháp của Unit-01 đang túm gáy một tên hải tặc treo lơ lửng giữa không trung.

“C, Cứu tôi với! Tôi biết lỗi rồi!”

Gã hải tặc hai chân quẫy đạp điên cuồng, khóc lóc van xin thảm thiết.

Unit-01 nhắm mắt làm ngơ, điềm nhiên lấy đà vung cánh tay hệt như một tay ném bóng chày thứ thiệt.

Rải rác xung quanh là cơ man nào những tên hải tặc vừa vất vả ngoi ngóp bò từ dưới biển lên, nằm la liệt bất tỉnh nhân sự.

“Gì đây, nhóc con này tự biến to được luôn cơ à?”

Tôi ôm riết lấy cái đầu đang đau như búa bổ.

Chỉ mới vắng mặt có vài phút đồng hồ mà tôi chẳng thể tưởng tượng nổi đã có biến cố oái oăm nào xảy ra nữa.

“Dừng lại, thả xuống đi.”

Lệnh vừa ban, Unit-01 lập tức ngoan ngoãn buông tay.

“Á á á!”

Tên hải tặc rú lên một tiếng rồi rơi bộp xuống sàn tàu.

Gã nằm bẹp dí, bất động chẳng nhúc nhích.

Cũng may là có vẻ mạng vẫn còn.

“Nhớ mang máng hồi trước nhóc này đâu có tự điều chỉnh kích thước được ta….”

Tôi hạ lệnh cho Unit-01 thu nhỏ lại kích cỡ ban đầu.

Nhóc tỳ ra chiều tiếc nuối, chần chừ một thoáng rồi rũ bỏ lượng cát khổng lồ bao bọc quanh người, thoắt cái đã teo lại nhỏ xíu bằng nắm tay.

Nó lạch bạch chạy tới, cọ cọ cái đầu vào chân tôi nũng nịu.

“Haizz.”

Tôi thở dài, thu hồi lại chiếc áo choàng và cây trượng.

Đồ cần loot cũng đã đầy túi, những thứ cần kiếm chứng cũng tàm tạm rồi.

Chẳng còn lý do gì để tôi phải ở lại trên chiếc tàu này thêm nữa.

Tôi quay sang Teach, dặn dò lần cuối.

“Xin lỗi vì đã gây náo loạn nhé. Lo mà băng bó trị thương cho đám tàn phế kia đi.”

“Gieo nhân nào gặt quả nấy thôi ạ. Chắc lại lũ khốn đó ngứa đòn gây sự trước ấy mà. Thuyền trưởng không cần phải bận tâm đâu.”

Teach cúi gập người vô cùng cung kính.

Tôi để Unit-01 ngồi gọn lỏn trên vai, lại một lần nữa nhờ cậy vào sức mạnh của lá cờ để trở về nhà.

...

Sau khi thay một bộ đồ khô ráo sạch sẽ rồi thả mình xuống sô pha, mọi sự căng thẳng trong tôi mới hoàn toàn được trút bỏ.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà cơ man nào là biến cố dồn dập ập đến.

Từ con quái thú khổng lồ ẩn mình dưới đáy sâu, cho đến vụ bạo loạn trên boong tàu.

Tôi nhắm mắt tịnh tâm đôi chút, chợt nhớ ra sự hiện diện của chiếc la bàn trong túi áo.

“Biết đâu trong nhà mình cũng cất giấu thứ gì đó thì sao?”

Trí tò mò trỗi dậy, tôi cầm lấy chiếc la bàn rồi bật dậy.

Tôi bắt đầu đi vòng vòng thám thính khắp nhà.

Khởi điểm là gian bếp.

Bồn rửa chén, tủ lạnh, từng ngóc ngách kẽ hở đều được tôi lấy la bàn rà soát kỹ lưỡng.

Thế nhưng, kim la bàn cứ trơ ra đó chẳng buồn nhúc nhích.

Trạm dừng chân tiếp theo, phòng ngủ.

Lục tung từ gầm giường đến tận đáy tủ quần áo, kết quả vẫn về không.

Lần mò nốt nhà vệ sinh rồi xuống tận tầng hầm, lê lết khắp mọi ngóc ngách, chiếc la bàn vẫn câm như hến.

“Trời ạ, quả nhiên là chẳng có gì sao?”

Tôi chán nản quay về phòng khách.

Cứ ngẫm lại xem, một cái nhà dân đen bình dị thì đào đâu ra mật thất cất giấu kho báu chứ.

Đúng là ảo tưởng sức mạnh.

Tôi xụ mặt, toan vứt tạch chiếc la bàn lên bàn.

Ngay chính lúc đó.

Uuuu!

Chiếc la bàn trong tay bỗng rung lên bần bật, rồi bất thần tỏa ra một luồng sáng chói lóa.

“Hả?”

Tôi giật thót mình, vội vàng dán mắt vào chiếc la bàn.

Cái kim la bàn vốn dĩ nằm im lìm như chết rồi, nay bỗng quay cuồng điên dại, để rồi chốt hạ chĩa thẳng tắp về một hướng duy nhất.

Nương theo kim chỉ đường, tôi lộn ngược trở lại phòng ngủ.

Chẳng tốn giọt mồ hôi nào, tôi đã phát hiện ra kho báu mà la bàn báo điểm.

Chính là chiếc máy tính của tôi.

“….”

Tôi cạn lời.

Thật là cạn lời hết sức.

Kho báu mà la bàn trân trọng chỉ điểm lại chính là cái máy tính này sao?

Hệ thống đang trêu mình chắc.

“Nhưng mà, suy đi tính lại thì đây mới là chân lý.”

Suy cho cùng, cuộc đời mới của tôi chẳng phải khởi nguồn từ chính cái chỗ này sao.

Tôi bật cười chua chát, tiện tay nhét tuột chiếc la bàn vào túi.

Cuộc thử nghiệm với la bàn đến đây là quá đủ.

Giờ là lúc phải giải quyết món đồ tiếp theo.

Cuốn sách vô danh đoạt được từ tay Teach.

Phải giao cho Sharon dịch thuật mới được.

Tôi lôi bảng thông số ra kiểm tra lượng Điểm Tín Ngưỡng để chuẩn bị quay lại Tầng 40.

“Hôm nay tiêu xài hơi hoang phí rồi đây.”

Dịch chuyển ra tàu, rồi lại từ tàu biến về nhà.

Giờ lại phải lặn lội đến thần điện nữa.

Số Điểm Tín Ngưỡng cạn kiệt cho mỗi lần di chuyển chẳng phải là con số nhỏ bé gì.

Nhưng đành chịu thôi, biết làm sao được.

Đằng nào thì cũng phải thẩm tra nội dung cuốn sách chứ.

Dứt khoát nó không phải là hạng sách vở tầm thường đâu.

Tôi kích hoạt lá cờ, dịch chuyển thẳng tới thần điện Tầng 40.

Mở mắt ra, đập vào mắt tôi là những cây cột đá cẩm thạch cùng vòm trần cao vút quen thuộc của thần điện.

Bầu không khí ngập tràn mùi hương trầm phảng phất, quyện cùng một luồng linh khí trang nghiêm thiêng liêng.

Một diện mạo tinh tươm, ngăn nắp đến độ chẳng thể đem ra so sánh với cái vẻ hoang tàn phế tích ngày trước.

“Ngài hiền giả?”

Người phát hiện ra sự hiện diện của tôi đầu tiên, không ai khác chính là Sharon.

Cô đang bận bịu phân phó công việc cho vài vị thần quan khác ngay giữa thần điện, vừa thấy tôi đã hớn hở chạy ào tới.

Dáng vẻ của cô giờ đây đã thay hình đổi dạng rực rỡ.

Chẳng còn khoác trên mình bộ chiến giáp của binh sĩ, thay vào đó là bộ tu phục trắng tinh khôi.

Một tạo hình mà nhìn lướt qua ai cũng rõ mười mươi cô là người của thần điện này.

“Ngài đã trở về!”

Sharon phủ phục ngay trước mặt tôi, kính cẩn cúi gập đầu.

Thấy vậy, những người xung quanh cũng nhất tề quỳ gối theo.

Ngay giây phút ấy, vô vàn những luồng sáng trắng đục nhạt tuôn trào từ cơ thể họ, ồ ạt chảy tràn vào trong tôi.

Đó chính là lượng Điểm Tín Ngưỡng mà toàn thể con dân thần điện này thông qua Sharon đã dâng hiến.

‘Ồ…’

Tôi nhắm mắt, đắm chìm tận hưởng cái cảm giác đê mê ấy.

Số lượng điểm nạp vào trong nháy mắt còn vượt xa cả lượng Tín Ngưỡng mà tôi đã đốt sạch cho việc dịch chuyển cả ngày hôm nay.

Thành quả ngọt ngào được gặt hái từ những ngày tháng cày cuốc thâu đêm suốt sáng ở chuỗi Tầng 30.

Niềm tự hào trào dâng, tôi đưa tay đỡ Sharon đứng dậy.

“Sharon, tôi có chuyện này muốn nhờ cô.”

Tôi rút cuốn sách sờn cũ thu thập được từ Teach ra rồi đưa cho cô.

“Cô có đọc được thứ ngôn ngữ trong sách này không?”

Sharon cẩn trọng đỡ lấy cuốn sách.

Cô lướt nhẹ ngón tay trên mặt bìa, rồi khẽ nhíu mày.

“…Dù là loại văn tự lần đầu tôi nhìn thấy.”

“Nhưng cô vẫn đọc được đúng không? Giống như cuộn giấy dạo trước ấy.”

“Vâng. Có lẽ là được ạ.”

Sharon từ tốn lật mở những trang sách.

Một khoảng không tĩnh lặng bao trùm.

Đôi mắt cô lướt nhanh qua những hàng chữ xếp chồng chéo lên nhau.

Cứ như thể cô đang ôn lại thứ tiếng mẹ đẻ đã ngủ quên trong tiềm thức từ thuở nào.

Tôi nuốt khan, nín thở ngóng chờ lời vàng ngọc thốt ra từ miệng cô.

Lát sau, bằng một chất giọng run rẩy, Sharon cất tiếng xướng lên câu mở đầu.

“Khởi bẩm tới toàn thể chúng sinh hữu tử trên thế gian….”

Từng câu chữ vang lên mang theo một uy lực kỳ dị, dội vang dội khắp ngóc ngách thần điện.

“…Cánh cổng dẫn bước tới con đường ma pháp vĩ đại luôn rộng mở chào đón vạn vật, và bí kíp để khai mở nó chính thức ngự trị tại nơi đây.”

Sharon ngẩng phắt đầu lên nhìn thẳng vào tôi.

“Ngài hiền giả, thứ này…?”

Chỉ cần nghe đến đó, não bộ tôi đã nảy số và thấu rõ ngọn ngành mọi việc.

Cuốn sách này, không gì khác, chính là bí kíp hướng dẫn cách để một phàm nhân bình thường thức tỉnh thành pháp sư.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!