Chương 4: Yi
Hỏi thử xem [Yi] là thần thánh phương nào?
Cô ấy là một trong những kim chủ quan trọng nhất của Cô Dạ Bạch, có thể donate mấy ngàn tệ nhẹ tênh như đang chơi đùa vậy. Xét theo một ý nghĩa nào đó, cô ấy cũng được coi là ân nhân của cậu.
Cô ấy thường xuyên đăng đủ loại ảnh chụp trong nhóm độc giả của Cô Dạ Bạch.
Bối cảnh không phải là Vương cung thánh đường Sacré-Cœur ở Paris thì cũng là Bảo tàng Uffizi ở Florence, hoặc đền Meiji Jingu ở Tokyo...
Nhưng cô gái ở trung tâm bức ảnh còn hút mắt hơn cả danh lam thắng cảnh phía sau.
Nhuộm một mái tóc đỏ rực rỡ, tuyệt đối không phải cái màu đỏ rẻ tiền ở mấy tiệm cắt tóc nhỏ lẻ, mà là màu đỏ rượu vang trầm đầy sang trọng.
Toát lên thần thái kiểu “chị đây là nữ hoàng, tự tin tỏa sáng”.
Cô ấy rất ít khi lộ toàn bộ khuôn mặt, thường chỉ chụp một góc nghiêng, hoặc nửa bên mặt. Cô ấy luôn dành một tình yêu đặc biệt cho màu đỏ.
Trong những bức ảnh tuyệt đẹp đó, lúc thì thấy áo khoác lông cừu đỏ, lúc thì khăn lụa đỏ, lúc thì váy len đỏ...
Chẳng kém gì minh tinh hạng A, xuất hiện là như có đèn flash chiếu rọi, đúng chuẩn đại tiểu thư trong các đại tiểu thư.
Nói cuộc đời này thật bất công cũng chẳng sai.
Nơi xa xôi nhất, sang trọng nhất mà Cô Dạ Bạch từng đặt chân tới, chính là Quảng trường Vạn Đạt ở Lâm Xuyên.
[Yi]: Sao chú Bạch mãi không trả lời tin nhắn thế?
[Bạch Dạ Độc Hành]: Vừa mới nghỉ trưa xong.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Có chuyện gì thế?
[Yi]: Chương tối qua sai chính tả hơi nhiều đấy nhé, làm ăn kiểu gì thế hả chú Bạch, hay là ngứa đòn rồi?
[Bạch Dạ Độc Hành]: Tối qua chạy deadline gấp quá, tối nay về nhà sẽ lên bản tinh chỉnh.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Sumimasen (Xin lỗi).
[Yi]: Hừ, chú Bạch này, tôi siêu kỳ vọng vào tiểu thuyết của chú đấy, lần sau không được làm ăn qua loa thế nữa đâu nhé.
Đúng lúc này, [Yi] bỗng nhiên gọi video call tới.
Điện thoại đổ chuông.
Giả sử bây giờ đang trong giờ học thì Cô Dạ Bạch toang chắc.
May mà đang là giờ nghỉ trưa.
Giả sử bấm nghe, biết đâu có thể nhìn thấy dung nhan thật của [Yi], mấy bức ảnh du lịch của cô ấy chưa bao giờ lộ chính diện cả.
Cuộc gọi video kéo dài khoảng mười giây thì [Yi] bên kia tắt máy.
[Yi]: Sumimasen, lỡ tay ấn nhầm.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Tiếc thật đấy, nếu bấm nghe thì biết đâu đã được chiêm ngưỡng dung nhan của Yi rồi.
[Yi]: Chẳng lẽ chú Bạch muốn nhìn mặt tôi đến thế cơ à?
[Yi]: Cũng không phải là không được, nếu chú Bạch viết truyện nhanh hơn chút nữa, tôi có thể gửi tặng chú vài tấm ảnh đời thường của tôi.
[Yi]: Coi như phần thưởng cho chú Bạch.
Đa số độc giả đều gọi Cô Dạ Bạch là “chú Bạch”.
Thực ra nguồn cơn bắt đầu từ việc có người hỏi Cô Dạ Bạch ngoài đời làm nghề gì, cậu bảo mọi người cứ đoán thử xem.
Kết quả phần lớn đều đoán Cô Dạ Bạch là dân văn phòng làm công ăn lương, một số ít thì đoán cậu đang học cao học hoặc ôn thi công chức. Chẳng có ai đoán trúng đáp án thật sự – một học sinh lớp 10.
Thế là để không làm mọi người thất vọng, Cô Dạ Bạch dứt khoát bịa cho mình cái mác nhân viên văn phòng, lên mạng đóng giả “ông chú già đời”. Cái lợi của việc này là thường xuyên có những người lớn tuổi hơn cả Cô Dạ Bạch lại đi hỏi xin kinh nghiệm sống từ “bậc tiền bối” này.
Cô Dạ Bạch cảm thấy cũng thú vị phết.
Và lúc này đây, Cô Dạ Bạch nhận ra việc [Yi] tìm mình chat riêng, chắc hẳn là đang gặp rắc rối gì đó.
Thế nên, với tư cách là “bậc tiền bối”, Cô Dạ Bạch lúc này phải bày ra cái dáng vẻ đạo mạo của người từng trải.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Được rồi, nói xong phần thưởng thì đến hình phạt đi.
[Yi]: Hình phạt là chú Bạch phải nghe tôi than thở.
[Yi]: Dạo này tôi thực sự thấy khá mông lung.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Tôi biết ngay là cô có tâm sự mà, chẳng lẽ đang phân vân giữa việc mua túi Louis Vuitton hay mua dây chuyền Van Cleef & Arpels à?
[Yi]: Mấy cái đó thì có gì đâu mà phiền não, mua hết cả hai chẳng phải là xong sao?
[Bạch Dạ Độc Hành]: Thất kính rồi.
[Yi]: Chú Bạch này, thật ra tôi không phải con ruột của bố mẹ tôi.
[Yi]: Chắc là tôi bị trao nhầm lúc mới sinh.
[Yi]: Chuyện vỡ lở mấy ngày trước, lúc tôi đi khám sức khỏe xét nghiệm máu, phát hiện ra tôi nhóm máu B, nhưng bố mẹ tôi đều nhóm máu A. Theo di truyền học thì tôi không thể nào là con gái của họ được.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Hả?
Trong tình huống bình thường, với gia thế khủng như vậy, bệnh viện lẽ ra không thể phạm phải sai lầm sơ đẳng đến thế mới đúng.
Cô Dạ Bạch nhắm mắt lại.
Đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà suy nghĩ.
Lúc này, chắc hẳn cô ấy đang rất đau khổ và bất an.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Yi này, tôi nghĩ thế này, cho dù không cùng huyết thống, nhưng cô và bố mẹ đã sống bên nhau từ nhỏ, tình cảm ấy sẽ không vì chuyện này mà thay đổi đâu.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Mọi người đã sống cùng nhau lâu như vậy rồi mà, đúng không?
[Yi]: Nếu chuyện của tôi xảy ra với chú Bạch, chú sẽ làm thế nào?
[Yi]: Chú có đi tìm cha mẹ ruột không?
Cô ấy đâu biết rằng mối liên kết cuối cùng của Cô Dạ Bạch với thế gian này đã không còn nữa.
Câu hỏi vô tình này của cô ấy, thực ra lại khá sát thương.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Tôi cho rằng công dưỡng dục lớn hơn công sinh thành.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Nhưng chắc là tôi vẫn sẽ đi tìm, có điều tôi sẽ không vì không tìm thấy mà đau buồn đâu, đại loại là vậy.
[Yi]: Trùng hợp ghê, tôi cũng nghĩ thế.
[Yi]: Nhưng thực ra tôi đang nghĩ đến một chuyện khác. Chú Bạch cũng biết đấy, nhà tôi cũng gọi là có chút điều kiện.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Tôi khuyên cô nên bỏ chữ “chút” đi.
[Yi]: Tôi đang nghĩ, rất có thể tôi đã vô tình cướp đi hạnh phúc của một người khác. Cái người lẽ ra mới là con ruột của bố mẹ tôi ấy, liệu có vì sự tồn tại của tôi mà phải chịu cảnh nghèo đói hay khổ sở không?
Xuất phát từ ý muốn an ủi, và cũng từ sự quan sát tinh tế.
Cô Dạ Bạch đưa ra câu trả lời.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Của cải dư thừa chưa chắc đã đồng nghĩa với hạnh phúc đâu.
Đôi khi nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trong những bức ảnh của [Yi], đuôi lông mày cô ấy luôn hơi chau lại, ánh mắt cũng thường phảng phất nét hoang mang.
Dường như vỏ bọc nữ hoàng chỉ là bộ áo giáp, dùng để che giấu một cô bé yếu đuối bên trong.
Có điều, một kẻ ba ngày nhịn chín bữa như cậu lại đi thương hại cô ấy, kể ra cũng hơi có phần tự phụ rồi.
[Yi]: Tôi biết chú Bạch đang an ủi tôi, nhưng tôi nghĩ, phiền não của người giàu chắc chắn ít hơn người nghèo. Cứ nghĩ đến việc con ruột của bố mẹ có thể đang chịu khổ ở một xó xỉnh nào đó trên thế giới này, tôi lại thấy mình giống như một kẻ cắp vậy.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Bố mẹ cô định tính sao?
[Yi]: Họ định đi tìm đứa con ruột thịt kia, cũng định tìm cả bố mẹ ruột của tôi nữa. Họ đã thuê thám tử tư điều tra rồi.
[Yi]: Bố mẹ tôi giỏi lắm, chắc chẳng bao lâu nữa là rõ chân tướng thôi. Họ còn bảo với tôi rằng, tôi mãi mãi là con gái của họ.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Thế thì tốt quá rồi.
[Yi]: Chú Bạch, tôi thấy hơi sợ. Quần áo trên người tôi, cái giường tôi nằm, túi xách trong tủ của tôi, tất cả những thứ này lẽ ra không thuộc về tôi. Cứ nghĩ đến cuộc đời nhung lụa tôi đã trải qua thực chất là đánh cắp từ người khác, tôi thấy khó chịu lắm...
[Bạch Dạ Độc Hành]: Đó đâu phải lỗi của cô, và cô cũng chưa từng đánh cắp cuộc đời của ai cả. Cô mãi mãi là cô, tôi cho rằng cuộc đời là thứ không thể đánh cắp được.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Đừng để lỗi lầm của người khác trở thành lý do để tự dằn vặt bản thân nhé, Yi ngốc.
[Yi]: Cảm ơn chú Bạch.
[Yi]: Tôi thấy nhẹ lòng hơn chút rồi.
[Yi]: À đúng rồi, chú đoán xem bây giờ tôi đang mặc váy ngủ màu gì?
[Bạch Dạ Độc Hành]: Màu đỏ?
[Yi]: Sai bét.
[Yi]: Đáp án chính xác là bây giờ tôi chẳng mặc gì cả, tôi chuẩn bị đi tắm đây. Cho phép chú tưởng tượng trong đầu đấy.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Cô đang dùng mỹ nhân kế đấy à?
[Yi]: Tùy chú tưởng tượng thôi.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Công ty tôi sắp hết giờ nghỉ trưa rồi, chuẩn bị vào làm đây.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Với cả, tôi không có tí hứng thú nào với mấy con nhóc kém tuổi đâu nhé.
[Yi]: 600 phiếu tháng này tặng cho ai bây giờ nhỉ? Còn mấy ngày nữa là hết hạn rồi, thôi kệ, hết hạn thì cho hết hạn luôn vậy.
[Bạch Dạ Độc Hành]: Ấy đừng, tôi sai rồi! Thật ra tôi là lolicon chính hiệu đấy!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
