Outbreak Company

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 21

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 309

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Tập 17 - Chương 4

Lời bạt

A lô, tiểu thuyết gia Sakaki đây!

Vậy là cuối cùng chúng ta cũng đến với tập cuối cùng của Outbreak Company rồi! Ờm... Thực ra thì không hẳn. Nhưng nó gần như là tập cuối rồi ạ. (Toát mồ hôi.)

Sự thật là, ban đầu tôi đã định kết thúc câu chuyện trong tập này, nhưng làm vậy thì cảm giác nó cứ... nhàn nhạt thế nào ấy. Thế nên tôi đã chỉnh sửa lại một chút để ra được thành phẩm như hiện tại. Mọi người có thể coi đây là 「Cao trào, Phần một và Phần hai」.

Mà chuyện đó không quan trọng.

Tôi thấy mình hơi bị ám ảnh bởi các tàu sân bay hạt nhân; hoặc ít nhất thì chúng cũng để lại cho tôi một ấn tượng sâu sắc. Những thứ như lớp tàu Nimitz đã từng xuất hiện trong các tác phẩm của tôi vài lần trước đây; ngay cả khi so sánh với các loại vũ khí khác, chúng dường như vẫn chiếm một vị trí đặc biệt trong các tác phẩm của tôi. Tôi nhớ vào những năm 1970, tôi đã đọc những tài liệu nói rằng vũ khí hạt nhân trên tàu có thể 「phá hủy 85% bề mặt Trái Đất」, hay nó là 「hạt nhân của Hạm đội thứ Bảy, hạm đội hùng mạnh nhất」, và thế là trong đầu tôi cứ đinh ninh một suy nghĩ rằng, nhân loại cuối cùng đã tạo ra một loại vũ khí có thể tự tay hủy diệt chính chúng ta.

Đó là lúc tôi xem *The Final Countdown*, một bộ phim trong đó con tàu này (với khả năng biến Trái Đất thành một hành tinh chết) đã du hành ngược thời gian về đêm trước Thế chiến thứ Hai. Tôi nghĩ nó đã khắc sâu vào tiềm thức của mình. Kể từ đó, tôi đã bổ sung vào bộ sưu tập của mình những bộ phim khác có tàu sân bay, như *Behind Enemy Lines*. Điều đó thực sự cho thấy thời thế đã thay đổi nhiều đến thế nào. Không còn bóng dáng những chiếc Tomcat nữa rồi…

Dù sao đi nữa, đôi khi các họa sĩ minh họa sẽ ngần ngại khi phải vẽ những vũ khí hiện đại như thế này—vẽ chúng thực sự rất phiền phức—nhưng tôi nghe nói Yuugen-san lại tỏ ra vô cùng hào hứng. Vì vậy, tôi cũng không thể kìm lòng được, phải không nào? (cười) Kết quả là chúng ta có một vài bức minh họa khiến bạn phải tự hỏi, *Đây có thực sự là Outbreak Company không vậy?*

Tôi thích mê đi được. Vẽ cho tôi thêm nữa đi! (Tôi xin miễn trừ trách nhiệm về hậu quả của yêu cầu này.)

Thôi, nói chuyện tàu sân bay đến đây đủ rồi.

Gần như trong lúc tôi còn chưa nhận ra, Outbreak Company đã trở thành bộ truyện dài nhất của tôi. Xin gửi lời cảm ơn nhân đôi tới những độc giả đã đọc trọn vẹn bộ truyện này. Như tôi đã đề cập trước đây, thực ra tôi đã hình dung ra cảnh kết trong đầu từ khá sớm, và tôi rất nóng lòng muốn được viết đến đó. Mong rằng các bạn độc giả thân mến sẽ tiếp tục đồng hành cùng tôi đến cuối chặng đường.

Sakaki Ichiro

Ngày 6 tháng 3 năm 2017