Otome game Sekai wa Mobu ni Kibishii Sekaidesu: Marie Route

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 402

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Marie Route Phần hai - Phần 4

Một khi học kỳ hai đã bắt đầu, ngay cả một tên nhân vật phụ cũng phải bận rộn.

Chỉ nói đến riêng phần sự kiện tại học viện không thôi, thì cũng đã có lễ hội trường và chuyến dã ngoại nằm sẵn trên lịch rồi.

Tôi đang suy tư rằng mình sẽ làm gì trong hội trường, nhưng giờ lại có một vấn đề nhức nhối khác──

「Marie-sama, làm ơn hãy giới thiệu những cô gái khác cho cả chúng thần nữa!」

──là mấy tên trong nhóm nam tước nghèo đang cúi đầu trước Marie.

Và rồi Marie thì──

「Ối chà? Mấy người đang bảo tui phải làm không công đấy à?」

──nhỏ đang ngồi trên ghế còn khuôn mặt thì tự mãn hết biết.

Đã thế còn bắt chéo chân và nở một nụ cười gian thương.

Tôi muốn dạy cho nhỏ này nghĩa của từ khiêm tốn quá.

Cậu chàng trông có vẻ là trưởng nhóm thương lượng với Marie, nhưng những tên phía sau thì lại đang cực kỳ khát máu.

Từ năm nhất cho tới năm ba──gần như tất cả đều ở đây.

「Tất nhiên là không rồi ạ! Chúng thần sẽ làm hết khả năng! Vậy nên──làm ơn hãy giới thiệu những cô gái──những quý cô tuyệt vời cho mọi người đi ạ!」

「Làm gì đây ta~」

Lúc trước Marie có giới thiệu vài cô gái khá là có vấn đề với bọn tôi.

Nếu là ở thế giới trước──ở Nhật Bản, họ chắc là sẽ cực kỳ có vấn đề.

Một cô nàng tự kỷ, một cô nàng lười nhác, còn một cô thì chỉ hứng thú với sở thích của bản thân, kiểu kiểu vậy.

Nhưng mà, ở thế giới này thì vấn đề ở cái tầm đó còn chẳng đủ để thành vấn đề nữa.

Nói cho chuẩn, thì bọn họ quá mức tuyệt vời.

Với dăm ba thằng dòng dõi nhà nam tước túng quẩn như bọn tôi, mấy cô nàng mà Marie giới thiệu cho đúng là những nữ thần.

Mà không, nói như vậy thì có hơi quá? Dù gì đi chăng nữa thì bọn họ cũng toàn là hàng cực phẩm.

Họ tuyệt vời đến nỗi người ta phải cầu xin được hẹn hò, cho dù có phải đấm nhau với những tên khác đi chăng nữa.

Ví dụ như, dù cho một cô gái có tự nhốt mình trong phòng và không đến lớp hay tham gia các hoạt động của học viện cũng chả sao.

Hoặc là dành cả ngày chẳng để làm gì vì thấy mọi chuyện quá phiền thì cũng ổn tuốt.

Thêm cả việc không hứng thú với điều gì ngoài sở thích và chẳng nhớ nổi tên ai thì cũng được luôn.

Những thứ như vậy có thể được cho qua là nhờ vào việc mấy đứa con gái được xem là bình thường kia quá sức khủng khiếp nếu so với bọn họ.

Marie, người có quen biết với mấy gái phiền phứ──à nhầm, đặc biệt như vậy đang đòi khoảng phí mai mối.

「Vậy thì──chắc tui sẽ xin một phần pudding ở căn tin trường mỗi ngày. Tui muốn ăn pudding mỗi buổi trưa.」

「Ể!?」

Chỉ là phần pudding từ căn tin của học sinh, nhưng ngôi trường này vốn là dành cho quý tộc.

Theo lẽ tự nhiên, ngay cả pudding ở đấy cũng được bán với giá trên trời.

Nếu đổi sang ở Nhật, ở căn tin, mỗi phần đồ ngọt đắt hàng sẽ có giá khoảng 1000 yên.

Thêm nữa, về cơ bản học sinh có thể ăn miễn phí ở căn tin, nhưng nếu thay đổi thực đơn hay thêm phần vào thực đơn đều sẽ bị tính thêm tiền.

Tôi bực mình đánh mắt sang phía Marie.

「Sao cô dám đòi pudding chỉ vì giới thiệu cho người ta hả? Hơn nữa lại còn phải mỗi ngày.」

Như dự đoán Marie dường như nhận ra nhỏ đòi hỏi quá nhiều. Nhỏ bắt đầu hơi do dự.

「Tại, tại vì tui muốn ăn. Tui, tui hiểu rồi. Vậy, chỉ ba lần mỗi tuần thôi.」

Đám nam sinh khi nghe vậy liền mở to mắt trong cơn sốc thuốc.

「Ba, ba thôi á!?」

Marie cũng bị bất ngờ, thế rồi nhỏ liền xuống nước.

「Thế, thế thì──một lần một tuần thui.」

Lũ đực rựa gom thành vòng tròn và bàn với nhau.

「Ê này, có thiệt là tụi mình chỉ cần chuẩn bị pudding thôi không vậy? Với lại, không biết sao yêu cầu đang giảm dần kìa!?」

「Ngáo à! Chắc chắn đó chỉ là mật mã thôi. Nếu không thì──đòi hỏi như này là quá ít.」

「Là bẫy thôi đúng không? Lẽ, lẽ nào, chẳng còn ai để giới thiệu nữa sao?」

Theo những gì tôi nghe được từ đám đực, có vẻ như là khoảng yêu sách mà Marie đòi là quá ít ỏi so với những gì mà họ hình dung.

Nếu phải đưa ra ví dụ thì──vốn tưởng tượng rằng mình sẽ bị đòi mua túi xách hay quần áo hàng hiệu, tự dưng lại chỉ phải đi mua pudding từ siêu thị mini. Chắc là họ nghĩ vậy chăng?

Rõ là họ đang thấy khó chịu vì phí trao đổi quá thấp.

Tôi hiểu còn hơn cả rõ rằng một cô gái bình thường sẽ đòi hỏi những gì từ họ.

──quá nhọ cho kiếp đàn ông.

Nhóm trưởng quay sang phía Marie.

「Marie-sama──thứ lỗi vì đã mạo muội nhưng mà, có phải pudding là một mật ngữ nào đó không ạ?」

Nụ cười của Marie liền méo xệch đi.

「Mấy người, nghĩ là tui sẽ ra điều kiện gì kỳ lạ lắm à? Tui nói là muốn mấy người mua pudding từ căn tin! Còn có ý nào khác nữa hả!?」

「Ể!!」

Đám con trai lại sốc tiếp tập hai.