Otome game Sekai wa Mobu ni Kibishii Sekaidesu: Marie Route

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Marie Route Phần bảy - Phần 12

Giữa bầu trời, bên trên thủ đô của Hohlfahrt.

Có rất nhiều chiến hạm đang bay.

Từ dưới mặt đất, người dân tại thủ đô đang được chiêm ngưỡng quang cảnh những chiếc phi hạm dàn trận trên bầu trời.

Tiếng reo hò vang lên khắp vương đô.

Bắt chéo chân quan sát khung cảnh ấy từ trên đỉnh của một tòa tháp cao ở cung điện, Olivia tỏ vẻ vô cảm.

Khung cửa sổ đã mở toang khiến cho gió lùa vào từng đợt.

「Thật đáng thương.」

Cánh cửa phòng vang lên tiếng gõ sau lời thì thầm lạnh lùng của cô.

Olivia xoay người lại trả lời, và người bước vào phòng là Julius.

「Thì ra là nàng ở đây.」

「Vâng, từ đây thiếp có thể nhìn thấy cả vương đô.」

Cậu ta vận trên người một bộ quân phục được trang trí bởi vàng và bạc.

Ngoài ra còn có rất nhiều huân chương được đeo trên ngực áo.

Olivia thấy thật nực cười khi cậu ta tự trang hoàng để khiến cho bản thân trông giống một vị tai to mặt lớn hơn.

(Một thằng nhóc thảm hại――tự đeo lên những thành tựu mà mình chưa đạt được)

Lý do là vì Julius thực chất vẫn chưa đạt được bất cứ điều gì cả.

Cùng lắm cũng chỉ được hai hoặc ba huân chương mà thôi, thế nhưng cậu ta lại mang tận sáu cái để khiến bản thân trông có vẻ hào nhoáng hơn.

Thêm vào đó, Julius giờ đây――trông giống hệt hình bóng của một kẻ mà cô ghét cay ghét đắng trong quá khứ.

Từ một chàng quý tộc ngây thơ và ghét phe phái, rơi vào lưới tình với một người phụ nữ để rồi trở thành người mà cô ghét.

Olivia thấy câu chuyện này quả là rất khôi hài.

「Có chuyện gì sao ạ?」

Khi được hỏi, Julius trở nên ngập ngừng.

「――ta, ta xin lỗi. Nếu ta và nàng mà khởi động được Phi hạm Hoàng gia, chuyện đã không thành ra thế này.」

Bước đến gần Julius, người vẫn đang tự trách mình, Olivia dịu dàng ôm lấy cậu ta.

「Không sao đâu. Không phải là lỗi của Julius mà.」

Vòng tay quanh người Olivia, Julius ôm chặt lấy cô.

「Ta thành thật xin lỗi. Ta nhất định sẽ――」

「Không sao đâu mà.」

Bắt đầu rơi lệ, Julius không nhìn thấy được gương mặt của Olivia.

Với một vẻ mặt lạnh lùng băng giá, Olivia nghĩ đến chuyện tương lai.

(Giờ thì, trận chiến này sẽ kết thúc như thế nào đây? Hãy tiêu khiển ta bằng vở hài kịch của các ngươi đi, hỡi lũ hậu duệ Hohlfahrt kia)