Ore wa Shiranai Uchi ni Gakkou Ichi no Bishoujo wo Kudoiteita Rashii ~ Baito-saki no Soudan Aite ni Ore no Omoibito no Hanashi wo Suru to Kanojo wa Naze ka Terehajimeru ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

WN - Chương 24: Mỹ nữ đẹp nhất trường vẫn luôn như vậy

“...Một lần nữa, cảm ơn cậu đã cho tớ mượn sách.”

“Chuyện nhỏ thôi mà, cuốn tiếp theo đây.”

Do vướng lịch làm thêm nên hôm nay tôi nói chuyện với Saito ở thư viện thay vì nhà cô ấy.

Trái với vẻ lo lắng của tôi thì cô ấy vẫn hành xử như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Không một chút dao động, cô lấy quyển sách ra khỏi cặp và đưa nó cho tôi.

Gương mặt cô đã trở về vẻ vô cảm vốn có, chả còn thấy dấu vết của nụ cười mỉm hôm qua đâu nữa.

Đúng vậy, đây chính là Saito của mọi khi. Giờ nghĩ lại thì nụ cười hôm qua quả thật chẳng khác gì một giấc mơ cả. 

Chà, cứ nhìn nét mặt lạnh như tiền này hết lần này tới lần khác chắc tôi đứng ngồi không yên quá, tốt nhất nên kệ nó đi thôi.

Dù sao việc cô nàng vẫn cư xử như trước cũng giúp tôi an tâm phần nào rồi.

Cơ mà nếu nhìn kỹ thì, vẻ ngoài của cô ấy thật sự hoàn mỹ đấy chứ.

Cặp mắt trong veo, sống mũi vừa vặn, đôi môi mềm mại cùng mái tóc đen suôn mượt đến mức ngón tay có thể thoải mái trượt theo từng lọn tóc.

Như này thì bảo sao nhiều đứa lại chết mê chết mệt Saito, song so với hôm qua - khi mà cô ấy đã khiến tôi thực sự phải sửng sốt, thì nhịp tim hiện giờ vẫn còn yếu lắm.

Tôi không phủ nhận việc bình thường cô ấy đã rất dễ thương, nhưng phải đến khi con tim tôi rộn ràng khi cô nở nụ cười tỏa nắng; lúc đó tôi mới nhận ra rằng cô gái này, không cần bàn cãi gì cả, đích thị là một mỹ nhân xinh đẹp.

Tôi khẽ thở hắt ra, tự nhủ bản thân không có bất kỳ cảm xúc lãng mạn nào cả. Và rồi, đúng lúc đó, tôi để ý đến cuốn sách cô đang đọc.

Một tấm bookmark lung linh đang nằm giữa 2 trang sách được mở.

“Gì thế…?”

Nhận ra tôi đang nhìn, cô nàng lạnh lùng hỏi.

Giọng điệu thì vẫn lãnh đạm như mọi khi, nhưng vẫn ẩn chứa đâu đó một chút dịu dàng cho thấy khoảng cách giữa hai đứa đã giảm đi phần nào.

“À không, tớ chỉ hơi sốc khi cậu thực sự dùng nó thôi.”

Tôi tin cô nàng không nói dối khi khẳng định sẽ dùng, song khi biết cô ấy làm thật thì tôi không thể tránh khỏi cơn phê hết nấc.

Có vẻ cô thật sự thích tấm bookmark này và những gì cô nói cô nói đều không phải thứ lời sáo rỗng, Điều đó thực sự khiến tôi ấm lòng.

“Dùng hay không là chuyện của tôi chứ?”

“Ừ, cậu muốn dùng thế nào cũng được.”

Cô lạnh lùng đáp lại, cơ mà phải như vậy thì mới là Saito, thế nên tôi chỉ biết nhún vai cười khúc khích.

Lời nói thì vẫn bộp chộp như mọi khi, nhưng ít nhất cũng đã bớt phòng bị hơn rồi.

Mà, có lẽ vì tôi là bạn nên cô nàng mới bỏ qua cho đấy.

“....Tôi cũng nói luôn, giò nó là của tôi rồi, dù cậu có đòi tôi cũng không trả lại đâu, thế nhé?”

“Ai lại làm thế.”

Cô ấy hẳn đã hiểu lầm khi tôi nhìn cái bookmark, nên mới vội nắm chặt và giấu nó đi.

Qua đây cho thấy, Saito thực sự rất thích món quà này. Cái cách cô ấy bảo vệ nó khiến tôi không khỏi bật cười.