Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Vol.6 (LN) - Chapter 4:「Tuyết và Mực」

Chapter 4:「Tuyết và Mực」

Ngày hôm đó, cậu học sinh tiểu học Okamoto Kazuhiro lần đầu tiên nếm trải mùi vị của sự vấp ngã trong đời.

Những người cậu từng coi là bạn bè đã dễ dàng vứt bỏ Okamoto. Dù cậu có cất tiếng gọi, thứ nhận lại chỉ là ánh mắt khinh miệt và những lời chỉ trích. ――Chỉ trong một ngày, Okamoto Kazuhiro đã trở nên đơn độc.

Tình bạn chỉ là ảo ảnh mà thôi. Ánh nhìn ghê tởm từ những kẻ phản bội bạc bẽo cứ bám chặt lấy tâm trí cậu không buông. Cậu thoáng thấy bản chất nhơ nhuốc của con người. Chẳng một ai, không một ai đưa tay ra cứu giúp.

Cơn ác mộng này dù qua bao lâu cũng không chấm dứt. Cậu bị giam cầm trong nhà tù vĩnh cửu.

Bị trói buộc bởi cái ác mang tên bầu không khí, không thể cử động dù chỉ một chút, nó cứ thế tiếp tục hành hạ Okamoto.

Và rồi, Okamoto Kazuhiro bị xóa sổ khỏi lớp học. Cậu trở thành một kẻ không tồn tại.

Không ai để mắt đến, không ai nghe thấy tiếng. Những ngày tháng bị đối xử như người vô hình.

Đó là sự nhục nhã. Lòng tự trọng dù còn non nớt của một đứa trẻ bị xé nát tơi tả.

Bị loại trừ, bị hất cẳng ra ngoài. Chẳng phải rất kỳ lạ sao? Okamoto ôm ấp nghi vấn. Lẽ ra trong lớp vẫn còn một học sinh nữa cũng bị tẩy chay. Tuy nhiên, nhân vật đó khác với Okamoto, ai nấy đều phải dè chừng, và hắn ta vẫn chễm chệ ở trung tâm của lớp. Cứ như thể chính hắn mới là kẻ đang phớt lờ những người xung quanh vậy.

Mình đã làm gì xấu xa đến thế sao? Chuyện đó đáng bị căm hận đến thế sao?

Thế nhưng, dù có suy nghĩ bao nhiêu đi nữa, dù có lặp đi lặp lại dòng tư duy đến mức bộ não nóng bừng phải gào thét, thì kết luận đưa ra vẫn luôn chỉ có một. ――Rằng chính bọn chúng đã phá hủy cuộc đời mình.

Ngã rẽ dẫn đến sự diệt vong. Nếu có thể Time Leap, nếu ước mơ làm lại thành hiện thực, cậu muốn quay trở về quá khứ. Không biết bao lần cậu cầu nguyện với Thần linh. Và rồi, cậu biết được rằng Thần linh không hề tồn tại.

Sự cứu rỗi sẽ không bao giờ đến. Khi bình minh lên, thứ bắt đầu chỉ là chuỗi ngày tàn nhẫn và bạc bẽo.

Như rơi xuống từ vách núi, khi nhận ra thì bản thân đã đầy thương tích. Một thân thể đầm đìa máu. Nỗi đau chỉ ngày một tăng thêm, và cậu rơi vào hoang tưởng bị hại rằng mọi thứ trong môi trường xung quanh đều đang tấn công mình. Cậu nhắm mắt, bịt tai lại.

Chỉ riêng việc bảo vệ bản thân đã vắt kiệt sức lực, Okamoto cô lập không người viện trợ dần dần trở nên méo mó.

Một ngày nọ, một người phụ nữ xuất hiện trước mặt Okamoto Kazuhiro. Cô ấy bước vào lớp cùng giáo viên chủ nhiệm.

Cô giáo sinh thực tập tự xưng là Himiyama Misaki mang lại cảm giác dịu dàng và nết na.

Một bầu không khí hoàn toàn trái ngược với giáo viên chủ nhiệm Sanjouji Suzuka luôn khoác lên mình sự nghiêm khắc.

Okamoto, với trái tim trẻ con nhạy cảm nắm bắt những sắc thái đó, đã trực giác nảy sinh một ảo tưởng mong manh rằng giá mà người này là giáo viên chủ nhiệm của mình thì tốt biết mấy. Bởi vì cậu ghét bị người lớn mắng mỏ. Himiyama Misaki bắt đầu giới thiệu bản thân. Cậu lắng nghe như kẻ mất hồn.

Không chỉ sở hữu nhan sắc xinh đẹp, mà còn hơn thế nữa. Khí chất, lời nói, cử chỉ. Quý phái, trông cô như một nàng công chúa sống ở một thế giới hoàn toàn khác biệt với bọn cậu. Có thể gọi là tầng lớp thượng lưu chăng.

Trái tim cậu bị đánh cắp ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng đó không phải là thứ cảm xúc cao sang như tình yêu.

Vẫn còn quá sớm để biết yêu. Vì vậy, đúng thế, nếu nói một lời thì là ưng ý. Chỉ ở mức độ đó thôi. Thế nên Okamoto lúc bấy giờ hoàn toàn không có ý nghĩ sẽ làm hại cô.

Khoảng thời gian phi thường và vui vẻ trôi qua trong chớp mắt.

Sanjouji Suzuka cũng rất nhiệt tình hướng dẫn Himiyama Misaki, cả hai cố gắng giao tiếp và thấu hiểu lẫn nhau sâu sắc hơn. Một tiền bối đáng tin cậy và một người mới đáng kính trọng. Họ đã xây dựng một mối quan hệ thân thiết như thế.

Mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió. Vốn dĩ, Himiyama Misaki đã rất ưu tú, và cô tiếp tục kỳ thực tập giáo dục của mình một cách thoải mái trong môi trường đó. Khoảng thời gian mà nụ cười luôn nở trên môi từ đầu đến cuối đã mang lại sự bình yên cho đám học sinh.

“Thưa cô. Em muốn nhờ cô giảng bài này ạ……”

“Chỗ này là thế này nhé――”

Giọng nói mềm mại xua tan đi sự căng thẳng. Nếu có bài nào không hiểu, cô đều tận tình chỉ dạy.

Dù ngoan ngoãn gật đầu, nhưng mặt khác, trái tim non nớt của đứa trẻ không thể kìm nén được nhịp đập rộn ràng. Một người phụ nữ trưởng thành tỏa ra hương sắc quyến rũ khác hẳn mẹ mình. Okamoto cảm thấy hưng phấn trước sự kích thích mãnh liệt lần đầu tiên trải nghiệm.

Sau giờ học, khi từ thư viện trở về, trong lớp không còn ai cả.

Cậu định lấy cặp sách để nhanh chóng về nhà. Tan học tự do là tốt nhất. Okamoto không thích việc đi học theo nhóm cho lắm. Tập trung tại một địa điểm quy định rồi cùng đi học ngược lại còn đi đường vòng và kém hiệu quả. Xung quanh toàn là các anh chị lớp trên cũng khiến cậu thấy không thoải mái. Với một Okamoto nhút nhát, chẳng có đàn anh đàn chị nào để cậu có thể trò chuyện thoải mái cả. Đối với học sinh tiểu học, bức tường ngăn cách giữa các khối lớp là quá lớn.

Khi hướng về phía cửa định rời khỏi lớp, chiếc bàn làm việc của giáo viên đập vào mắt cậu. Có lẽ Himiyama Misaki đã ở trong lớp cho đến khi Okamoto quay lại, vài món đồ dùng cá nhân quen thuộc được đặt một cách hớ hênh trên đó.

“Cái này……”

Cậu không hề có ý đồ đen tối nào đặc biệt cả. Chỉ là bâng quơ, cậu cầm thử lên xem.

Chẳng hiểu sao một cảm giác hưng phấn kỳ lạ trào dâng. Có lẽ môi trường là lớp học bao trùm trong tĩnh lặng không một bóng người, giống như đang làm chuyện lén lút, đã khiến ý thức về sự 『đặc biệt』 trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

Cậu cầm lên và giơ ra ngắm nghía. Chỉ chừng đó thôi cũng khiến Okamoto Kazuhiro vui sướng.

Một báu vật có giá trị. Bản thân cậu khi cầm nó trên tay, tin rằng mình là điều đặc biệt của thế giới này.

“!”

Một lúc sau, tiếng bước chân cộp cộp của ai đó đi trên hành lang vang lên. Cậu giật thót mình phản ứng. Có lẽ nào Himiyama Misaki đã quay lại? Lẽ ra chỉ cần ngoan ngoãn đặt lại món đồ đang cầm trên tay là xong, nhưng cái đầu đang dao động và hỗn loạn đã làm cùn đi khả năng phán đoán bình thường. Bị sự nôn nóng thúc ép, cậu trượt người vào cái bàn gần đó theo phản xạ.

“Về nhà trước khi trời tối đi nhé. Đi đường cẩn thận tai nạn đấy.”

“V-vâng ạ!”

Người đi trên hành lang là thầy phó hiệu trưởng. Vì thầy hay bắt chuyện với học sinh như thế này nên Okamoto cũng từng chào hỏi vài lần. Dù an tâm vì đó không phải là Himiyama Misaki, nhưng cảm giác hưng phấn vừa nãy đã đóng băng như bị dội một gáo nước lạnh. Không thể làm những hành động khả nghi được.

Vì quá căng thẳng, tim cậu đập thình thịch thành tiếng. Hơi thở trở nên gấp gáp. Đồng tử giãn ra.

Như để che giấu cảm giác tội lỗi, cậu vờ như đang vội vã chuẩn bị ra về.

Cậu nhét luôn món đồ dùng cá nhân đang cầm trên tay vào trong ngăn bàn đó, rồi dốc toàn lực chạy vụt ra hành lang. Nếu bị bắt gặp sẽ bị mắng, nhưng may thay bóng dáng thầy phó hiệu trưởng đã không còn ở đó nữa. Cậu muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức.

(……Cái bàn đó, là của ai nhỉ?)

Vừa chạy cậu vừa ôm nghi vấn đó, nhưng đến lúc về tới nhà thì đã quên sạch sành sanh.

Đối với Kazahaya Akari, cậu thiếu niên ngồi cạnh sau lần đổi chỗ là một “đối tượng khó gần”.

Có vẻ cậu ta không phải kiểu người chủ động hòa đồng với bạn cùng lớp, thường xuyên chỉ có một mình.

Trong lớp tự nhiên hình thành vài nhóm chơi chung, nhưng cậu ta chẳng thuộc về nhóm nào cả. Tuy nhiên, chuyện đó cũng chẳng phải hiếm, lớp nào mà chẳng có một vài người như vậy.

Cậu ta luôn tỏa ra bầu không khí căng thẳng, khó tiếp cận. Dù có ngồi cạnh nhau thế này, cũng chẳng có cuộc trò chuyện nào ra hồn. Thế nhưng, nếu bảo cậu ta đang khó chịu thì cũng không phải, bắt chuyện thì cậu ta vẫn trả lời bình thường. Chỉ là câu trả lời thường hơi khó hiểu và phức tạp quá mức……

Mới hôm nọ thôi, cậu ta còn lẩm bẩm: “Chuyện Cầy hương (Jakouneko) không phải là mèo thì đúng là khó chấp nhận thật”, nhưng rõ ràng trong tên có chữ “neko” (mèo) thì chắc chắn phải là mèo rồi. Có khi trông thông minh thế thôi chứ thực ra lại không phải vậy. Cậu ta dở tệ khoản học hành. Điều này khiến cô cảm thấy có chút gần gũi.

Tóm lại, ấn tượng mà Kazahaya Akari dành cho cậu ta chỉ là “một người kỳ lạ hơi đáng để tâm”, chẳng qua cũng chỉ là một bạn học bình thường như bao người khác. Một sự tồn tại ít nói, trầm tính và vô hại.

――Đáng lẽ phải là như vậy.

Kazahaya Akari vừa sợ hãi vừa lén quan sát sắc mặt người ngồi cạnh. Đã một thời gian trôi qua kể từ cuộc “thanh trừng”, lớp học dường như đã lấy lại sự bình yên. Tuy nhiên, đó chỉ là bề nổi. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cán cân quyền lực trong lớp đã thay đổi chóng mặt. Nhóm của Takayama Kousuke ngỗ nghịch, kẻ từng hành xử như ông hoàng con, giờ chẳng còn thấy tăm hơi đâu, còn kẻ đầu têu là Okamoto Kazuhiro thì đang nghỉ học.

Sự tĩnh lặng như tờ bao trùm cả lớp học. Giáo viên chủ nhiệm thì chẳng trông cậy được gì.

Vốn dĩ người làm cho thiệt hại lan rộng chính là giáo viên chủ nhiệm Sanjouji Ryouka. Ai cũng hiểu rõ điều đó.

Trong tâm trí Kazahaya Akari, hình ảnh bạo lực cuồng nộ quét qua lớp học vẫn còn in đậm.

Hình dáng vô cảm, không chút nương tay đánh kẻ thù nhừ tử. Giờ đây, ánh mắt ấy đang hướng về tất cả mọi người.

Cơ thể cô co rúm lại vì sợ hãi. Áp lực đầy tai ương truyền đến từ bên cạnh khiến cô cảm thấy khó thở. Cô muốn chạy trốn khỏi nơi này, muốn xin đổi chỗ ngay lập tức, nhưng việc đổi chỗ vừa mới diễn ra không lâu. Nếu có thể rời xa hiện thân của ác quỷ La Sát, Kokonoe Yukito, thì dù có phải ngồi cái ghế bàn đầu không ai ưa thích, cô cũng sẽ vui vẻ mà đi.

Tại sao chuyện lại thành ra thế này, tại sao cô lại sơ suất tấn công cậu ta chứ.

Những sai lầm chồng chất. Kazahaya Akari hối hận vì những phán đoán nông cạn và ngu ngốc của mình.

Đồ dùng cá nhân của giáo sinh thực tập Himiyama Misaki bị trộm, và thủ phạm là Kokonoe Yukito.

Cô đã nghĩ rằng ăn trộm đồ của người khác thật kinh tởm. Dựa trên những nhận thức về thiện ác, luân lý đã được học từ trước đến nay, thì đó là việc xấu. Cùng với sự thất vọng, đánh giá về cậu ta đã bị hạ thấp từ “người kỳ lạ” xuống thành “kẻ ác”.

Hơn hết, dù việc xấu đã bị bại lộ nhưng cậu ta thậm chí còn không xin lỗi. Điều đó là không thể tha thứ. Dù giáo viên chủ nhiệm Sanjouji đã đưa tay ra giúp đỡ đến mức ấy, cậu ta vẫn bướng bỉnh gạt đi. Rõ ràng không phải là đối tượng có thể hòa thuận được.

Đã hội tụ quá đủ điều kiện để ghét bỏ. Và chính vì ghét, nên mới nảy sinh sự đối lập vốn không tồn tại khi còn dửng dưng. Đáng đời lắm. Nhất cử nhất động của cậu ta đều khiến cô thấy khó chịu và ngứa mắt.

Làm việc xấu thì phải chịu phạt. Cô nhận thức mơ hồ rằng đó là quy tắc.

Dù thực tế chưa thấy bao giờ, nhưng trong những bộ anime cũ, học sinh bị thầy cô mắng phải xách xô nước đứng ngoài hành lang. Chẳng có gì sai trái ở đó cả. Sự trừng phạt thích đáng khiến cô cảm thấy hả hê.

Không một ai nghi ngờ rằng đó là lẽ phải. Vì thế họ không nhìn lại.

Hoàn toàn không chịu lắng nghe. Ép buộc nhận tội, không chấp nhận lời biện minh. Những gì đã diễn ra là một phiên tòa lớp học với tỷ lệ có tội là một trăm phần trăm. Cả giáo viên chủ nhiệm Sanjouji Ryouka, giáo viên thực tập Himiyama Misaki, lẫn các bạn cùng lớp, tất cả đều say sưa trong cái gọi là sự đúng đắn, là công lý của bản thân. Mà không hề biết nghi ngờ cái công lý ấy.

Chính nghĩa có quyền trừng phạt cái ác. Quy luật tuyệt đối của khuyến thiện trừng ác. Do đó không thể kiểm soát.

Cho đến tận khoảnh khắc đó, Kazahaya Akari vẫn là chính nghĩa. Một người thực thi công lý ngẩng cao đầu phán xét cái ác.

Những trò quấy rối nhắm vào Kokonoe Yukito dần trở nên quá khích. Đây là chuyện không thể tránh khỏi. Là tại Kokonoe Yukito mãi không chịu xin lỗi. Hợp lý hóa như vậy, những đòn tấn công ngày càng trở nên gay gắt hơn.

Cô hoàn toàn không nghĩ đó là bắt nạt. Vậy mà, không ngờ cậu ta lại phản công.

Dù ngoài dự đoán, nhưng cô tự xốc lại tinh thần. Không thể thua được. Đây không phải là bắt nạt. Đây là cuộc chiến giữa chính nghĩa và cái ác. Takayama và nhóm của cậu ta cũng nghĩ y như vậy. Không, tất cả những kẻ tham gia đều tin tưởng mạnh mẽ vào sự chính đáng của mình.

――Mà không biết rằng nó sẽ sụp đổ dễ dàng như lâu đài cát.

Giày trong nhà biến mất khỏi tủ giày. Trong số đó có cả giày của Kazahaya Akari.

Thủ phạm là ai, không cần nói cũng biết. Dù có tra hỏi thì cậu ta vẫn dửng dưng.

Nhóm Takayama nổi điên lao tới ép hỏi, và Kazahaya Akari trong cơn thịnh nộ đã bóp cò cho cuộc xung đột.

Kết quả của cuộc khai chiến là điều cô không muốn nhớ lại. Gây gổ để rồi bị đánh cho tơi tả. Sự thảm bại của chính nghĩa.

Cô bàng hoàng, nhưng, việc giá trị quan của bản thân bị lật đổ từ tận gốc rễ, giờ mới thực sự bắt đầu.

Biết được sự thật, trái tim Kazahaya Akari vỡ vụn. Niềm tin dù non nớt mà cô ấp ủ đã sụp đổ tan tành.

Giáo viên chủ nhiệm, người lẽ ra là đấng tối cao cai trị lớp học, lại đang bị giáo viên phó hiệu trưởng khiển trách. Xu thế đã định.

Lấy nhiều hiếp ít. Thứ mà tập thể vung lên không phải là lưỡi gươm công lý, mà là lưỡi dao hung tàn méo mó.

Tuy nhiên, bao gồm cả Kazahaya Akari, có một sự phản kháng trong việc thừa nhận bản thân là kẻ ác.

Cô đã muốn mình là chính nghĩa. Bởi vì chính nghĩa thì chắc chắn cái ác sẽ thua cuộc như thế này đây.

Khác với những người lớn như Sanjouji Ryouka hay Himiyama Misaki. Tinh thần chưa trưởng thành đòi hỏi một mũi dùi mới.

“Tại cậu cả đấy, đừng có mà đùa!”

Việc sự thù địch hướng về Okamoto Kazuhiro, kẻ gây ra oan sai, là điều cực kỳ tự nhiên.

Không ai có thể ngăn cản. Mà có ngăn cản cũng vô nghĩa. Tất cả là do Okamoto Kazuhiro gây ra, và là trách nhiệm của tất cả những kẻ đã hùa theo. Nhưng, dù là vậy, họ vẫn giả vờ như không nhận ra.

Và thế là, Okamoto Kazuhiro bị loại trừ khỏi lớp học, và đánh mất chốn dung thân.

“Khuôn mặt trông thật tệ hại…… Thế này thì làm sao cho bọn trẻ nhìn thấy được.”

Nhìn biểu cảm ủ rũ phản chiếu trong gương, Sanjouji Ryouka lẩm bẩm đầy vẻ tự giễu.

Cô rơi vào cảm giác như thể mình vừa già đi trông thấy. Dù sắp đến giờ đi làm nhưng cô chẳng có chút hứng thú nào. Cô uống chai nước tăng lực đã mua dự trữ. Dù đã cố gắng ngủ đủ giấc, nhưng giấc ngủ cứ chập chờn không sâu.

Căng thẳng quá độ chắc chắn đang gặm nhấm cơ thể cô. Cô cố gắng gượng để không bị lảo đảo.

Mỗi ngày, những lo toan phiền muộn không bao giờ dứt. Tuy nhiên, đó cũng là lỗi của cô, chẳng có gì để biện minh cả.

Nhưng, có lẽ như vậy lại tốt. Thứ công lý mỏng manh hời hợt ấy đã bị đập tan một cách dễ dàng.

Những lời nói sáo rỗng chỉ tô vẽ bề ngoài sẽ chẳng chạm đến được ai. Ngu muội và tăm tối. Thật xứng đáng với bản thân cô.

Sanjouji Ryouka nghĩ rằng, có lẽ ngay lúc này đây, lần đầu tiên trong đời cô mới thực sự đối diện nghiêm túc với giáo dục. Đây là một thử thách. Vượt qua thử thách này, tương lai sẽ chờ đợi phía trước.

Một thời gian sau khi giáo sinh thực tập Himiyama Misaki rời đi, hai người vẫn giữ liên lạc.

Dù thời gian thực tập đã được quy định sẵn, nhưng Himiyama Misaki vẫn ôm nỗi tự trách nặng nề vì đã bỏ cuộc trong tình huống tồi tệ nhất. Cô ấy đã đẩy việc dọn dẹp hậu quả cho Sanjouji Ryouka và tìm cách trốn chạy khỏi khó khăn.

Nỗi hối hận day dứt. Huống hồ, nguyên nhân bắt đầu lại chính là tình cảm ái mộ dành cho Himiyama Misaki.

Phía nhà trường đã đánh giá Himiyama Misaki hạng 『C』. Nếu không có vụ việc đó, chắc chắn cô ấy đã nhận được đánh giá 『A』 mà không có lời phàn nàn nào. Đây cũng là biện pháp nương tay để không ngắt bỏ một mầm non tương lai, nhưng nếu Himiyama Misaki nhận đánh giá không đạt là 『D』, thì Sanjouji Ryouka cũng sẽ phải chịu đánh giá tương tự.

Dù đánh giá cuối cùng do phía đại học quyết định, nhưng Sanjouji Ryouka biết rằng đánh giá đó đã trở nên vô nghĩa.

Bởi vì, Himiyama Misaki đã từ bỏ con đường trở thành giáo viên.

Sự hối hận có lẽ sẽ kéo dài mãi mãi. Cảm giác có lỗi ngày càng chồng chất. Nếu cô ấy ở lớp khác, trường khác, chắc chắn cô ấy đã tiếp tục thẳng tiến trên con đường nhà giáo. Con đường có thể coi là thiên chức đối với cô ấy.

Cô đã bẻ cong vận mệnh. Bước ngoặt cuộc đời, hay nói đúng hơn là sự tối tăm của cuộc đời. Cô tự cười nhạo mình.

Thật nông cạn. Đánh giá thấp tình hình và liên tục đưa ra những lựa chọn sai lầm. Sự tự kiểm điểm sáo rỗng.

Nhìn lại thì, trong cuộc đời cho đến nay, cô chưa từng đối đầu rõ ràng với ai bao giờ.

Sanjouji Ryouka chưa từng cãi nhau. Hồi nhỏ, cũng có những người cô không ưa. Dù vậy, cô chưa từng trở thành đối tượng bị bắt nạt, cũng chưa từng tham gia bắt nạt ai.

Đó có lẽ là niềm kiêu hãnh để Sanjouji Ryouka ngẩng cao đầu mà sống. Vì vậy, cô không hiểu. Làm thế nào để có thể hàn gắn lại mối quan hệ.

Lớp học tan vỡ. Đứng trước tình huống cần phải tránh hơn bất cứ điều gì, cô không nghĩ ra biện pháp đối phó nào.

Những câu hỏi tự vấn lặp đi lặp lại bao lần. Không thể thoát khỏi mê cung của sự ngờ vực. Sanjouji Ryouka đã trở nên không còn tin vào phán đoán của chính mình. Cô sợ lại phạm sai lầm lần nữa. Niềm tin sụp đổ tan tành như bọt nước.

――Liệu thực sự có thể làm hòa được không?

Bầu không khí trong lớp học cực kỳ tồi tệ. Không hề có dấu hiệu cải thiện.

Cô đã thử đủ mọi cách, nhưng tất cả đều tan thành mây khói. Mọi nỗ lực đều vô ích.

Vốn dĩ những gì xảy ra trong lớp không phải là bắt nạt hay gì cả. Chỉ đơn thuần là áp đặt sự phi lý lên người khác và bị đánh trả. Định đơn phương hành hạ người ta, rồi bị đập cho tan nát. Chỉ có thế thôi.

Đó là cuộc xung đột thậm chí không thể gọi là cãi nhau. Giả sử là cãi nhau đi, người ta có câu mỗi bên chịu phạt một nửa, nhưng trừng phạt ai đó thì có giải quyết được gì không? Cô không biết. Làm thế nào mới tốt, liệu có giải pháp nào không, cô cũng mù tịt. Bận rộn tối mắt tối mũi với việc xử lý hậu quả, cô đã sống trong trạng thái thẫn thờ mất hồn.

“Không thể cứ mãi thế này được.”

Trách nhiệm của một giáo viên chủ nhiệm, ý thức về sứ mệnh. Đó là thứ duy nhất cô có thể bám víu vào.

Hơn nữa, Sanjouji Ryouka nghĩ rằng người đáng bị trừng phạt chính là mình. Cô chỉ còn cách cam chịu chấp nhận khoảng thời gian đầy đau khổ này như một hình phạt dành cho bản thân.

Khi đến trường, Sanjouji Ryouka hạ quyết tâm. Hôm nay Okamoto Kazuhiro cũng đi học.

Nói chính xác thì cậu bé không ló mặt vào lớp. Tình trạng hiện tại của Okamoto Kazuhiro còn nghiêm trọng hơn cả khi Kokonoe Yukito bị cô lập. Chẳng hiểu sao Kokonoe Yukito lại hoàn toàn không để tâm, nhưng Okamoto Kazuhiro, kẻ tạo ra nguyên nhân khiến lớp học tan vỡ, lại bị các bạn cùng lớp căm ghét và tẩy chay dữ dội như lửa cháy.

Xét đến gánh nặng tinh thần và thể chất, lẽ ra nên tránh việc để cậu bé đối mặt trực tiếp với bạn cùng lớp.

Chỉ có duy nhất một cách để phá vỡ hiện trạng này. ――Đó là hòa giải với Kokonoe Yukito.

Nếu mối quan hệ được cải thiện, hai đứa trẻ trở thành bạn bè đúng như lứa tuổi tiểu học, thì bầu không khí u ám bao trùm lớp học chắc chắn sẽ được xua tan. Dần dần cũng có thể kỳ vọng vào việc cải thiện quan hệ với nhóm Takayama, những kẻ đã bị bẻ gãy sự kiêu ngạo.

Theo góc nhìn của Sanjouji Ryouka, Okamoto Kazuhiro đang kiểm điểm rất sâu sắc. Cậu bé đang bị cắn rứt lương tâm.

Cậu bé không có ác ý. Chỉ là sợ hãi trước vụ việc ngày càng lan rộng nên không dám nói ra. Vì bản thân cũng đã gián tiếp tiếp tay, nên Sanjouji Ryouka cảm thấy đồng cảm với Okamoto Kazuhiro. Cô muốn bằng mọi cách cứu Okamoto Kazuhiro ra khỏi tình cảnh địa ngục hiện tại.

(Đôi mắt đó…… thật đáng sợ)

Điểm mấu chốt là Kokonoe Yukito. Một đứa trẻ có vấn đề, khó đối phó và không từ thủ đoạn.

Tương lai của cậu bé thật đáng lo ngại, nhưng Sanjouji Ryouka không thể chịu trách nhiệm đến mức đó. Tại thời điểm này, trong thâm tâm Sanjouji Ryouka không có ấn tượng tốt lắm về Kokonoe Yukito.

Không lặp lại cùng một sai lầm hai lần. Thề độc như vậy, Sanjouji Ryouka đã gọi hai em đến một phòng riêng. Sai lầm đầu tiên nằm ở việc cô đã truy cứu Kokonoe Yukito trước sự chứng kiến của mọi người.

Trước đó, Sanjouji Ryouka đã dặn dò kỹ lưỡng Okamoto Kazuhiro. Dù thế nào thì trước tiên cũng phải xin lỗi.

Không cần biện bạch. Không cần khẳng định bản thân. Okamoto Kazuhiro có lẽ cũng có lý do của mình, nhưng ở buổi hòa giải này, điều đó là không cần thiết. Chỉ cần cho thấy thái độ chân thành là được.

Nếu không làm thế, cảm xúc của cậu bé bị vu oan cũng sẽ không nguôi ngoai.

“Cô xin lỗi!”

“Tớ vô cùng xin lỗi ạ.”

Cúi đầu, Okamoto Kazuhiro xin lỗi. Ngay sau đó, Sanjouji Ryouka cũng gập người sâu xuống, cúi đầu.

Xin lỗi bao nhiêu lần cũng không đủ. Cái giá phải trả cho việc làm tổn thương trái tim trẻ thơ xinh đẹp và nhạy cảm.

Không có lời hồi đáp. Khi ngẩng đầu lên, Kokonoe Yukito chỉ đang nhìn cảnh tượng đó.

(Đôi mắt đó, đang nhìn cái gì vậy……?)

Không phản chiếu một mảnh cảm xúc nào. Cỗ máy hư vô đen ngòm sâu thẳm bên trong khiến nỗi bất an dâng lên mãnh liệt.

“Chúng ta làm hòa nhé?”

Cô đề nghị một cách vội vã. Nhưng, cô phải làm cho bằng được.

Nếu vượt qua được thời khắc quyết định này, Sanjouji Ryouka chắc chắn cũng sẽ trưởng thành hơn một bước lớn.

Cô đưa tay ra định bắt tay. Vừa nói “Tớ xin lỗi” thêm lần nữa, Okamoto Kazuhiro cũng đưa tay ra. Một đứa trẻ rất ngoan. Ngoan ngoãn và dễ hiểu hơn Kokonoe Yukito nhiều.

Tiếng kim đồng hồ vốn bình thường không nghe thấy, giờ lại khiến cô bận tâm lạ thường. Thời gian trôi qua từng chút một.

“Kokonoe-kun?”

Không thể kiên nhẫn thêm, cô gọi tên cậu. Ở đâu đó trong tim, Sanjouji Ryouka nghĩ rằng Kokonoe Yukito cũng đang bối rối trước hiện trạng, mong muốn thu dọn sự việc và muốn làm gì đó. Đúng vậy, cô đã nghĩ thế. Nhưng――.

“Ơ, em không thích đâu.”

Dự tính sụp đổ dễ dàng. Cách nói chuyện nhẹ tênh đáng sợ, không hề phù hợp với không khí nơi này.

Cô dao động, lời nói không thoát ra trôi chảy. Cô cũng đã giả định khả năng mọi việc không tiến triển thuận lợi. Cô đã thảo luận với Okamoto Kazuhiro rằng có thể sẽ bị trách móc bằng giọng điệu gay gắt. Nơi này là nơi để chấp nhận tất cả những gì Kokonoe Yukito muốn nói. Mở lòng và thổ lộ hết tâm tư. Đó là quá trình dẫn đến hòa giải.

Và rồi con đường đến tương lai sẽ mở ra. Cô đã tin là như vậy.

“Xin lỗi thì bắt buộc phải tha thứ ạ? Vốn dĩ cũng chẳng phải quan hệ thân thiết để mà làm hòa.”

Kokonoe Yukito hỏi với vẻ ngơ ngác. Cứ như thể đang hỏi một câu thoải mái kiểu “Tại sao khủng long lại tuyệt chủng vậy ạ?”. Đây không phải là nơi để trả lời nguyên nhân là do thiên thạch rơi.

“Kokonoe-kun. Đừng bướng bỉnh nữa được không? Bạn đã xin lỗi thế này――”

Lời nói tắc nghẹn. Sanjouji Ryouka cũng nhận ra. Một sự bào chữa nực cười.

Xin lỗi thì đã sao chứ. Chỉ là đang bám víu vào thiện ý của đối phương rằng vì đã xin lỗi nên phải tha thứ. Còn xa mới giải quyết được vấn đề. Nếu làm thế mà giải quyết được thì thế giới này chẳng cần đến án tù hay án phạt tiền.

Kokonoe Yukito lấy chiếc gương tay từ trong túi ra, mở tách một cái, rồi chăm chú quan sát khuôn mặt mình.

“A, lòi lông mũi rồi. Thế này là bị Hi-chan mắng mất thôi.”

Cứ thế, cậu bước ra khỏi phòng. Để lại Okamoto Kazuhiro và cô, hai người chìm trong im lặng.

“A, ừm……”

Dù ấp úng, cô cố gắng xoa dịu tình hình, nhưng Okamoto Kazuhiro vẫn cúi gằm mặt, cắn chặt môi.

Hy vọng vỡ tan tành. Thế này thì môi trường lớp học sẽ chẳng thay đổi gì cả.

Buổi gặp mặt giải tán. Cô cố gắng động viên Okamoto Kazuhiro nhưng hiệu quả rất thấp.

Cũng không thể đưa cậu bé về lớp, cô liên lạc với phụ huynh và giải thích sự tình.

Phụ huynh của Okamoto Kazuhiro cũng đã kỳ vọng vào tiến triển của sự việc, nhưng họ thất vọng khi kết quả chẳng mấy tốt đẹp. Họ hỏi cô về những dự định sắp tới, nhưng cô không biết phải làm sao.

Cô quay trở lại lớp học với những bước đi cứng nhắc. Ký ức tại trường học đứt đoạn tại đó.

Cô về nhà trong tình trạng kiệt sức. Chẳng buồn ăn uống. Thậm chí thay quần áo cũng thấy phiền phức, cô đổ gục xuống giường.

Cơn buồn ngủ dữ dội ập đến. Cô không muốn suy nghĩ gì nữa. Cô gào thét trong lòng rằng hãy là mơ đi.

――Tương lai hai người họ nắm tay nhau sẽ không đến. Trái tim Sanjouji Ryouka trôi dạt về phía yếu mềm.

Phải thừa nhận thôi. Từ bỏ, không phải. Đó là câu trả lời có được nhờ nhận thức đúng đắn về hiện thực.

Chủ nghĩa hiện thực áp đảo. Sự giao thoa của những cảm xúc lạnh lẽo. Cô khẳng định. Việc hàn gắn mối quan hệ là bất khả thi. Kokonoe Yukito không hề có chút ý định nào. Như gió thổi qua liễu. Từ góc nhìn của thiếu niên vẫn dửng dưng dù bị dồn vào đường cùng đến mức đó, cậu ta hoàn toàn không coi hiện trạng là đau khổ. Giữ nguyên hiện trạng cũng chẳng sao.

Làm gì có cái lý tưởng ngọt ngào nào cho rằng chỉ cần xin lỗi nhau và bắt tay là mọi chuyện sẽ trôi theo dòng nước. Sự xích mích của cảm xúc không phải là thứ đơn giản đến mức có thể giải quyết chỉ bằng một lời nói.

Nghĩ lại thì, việc làm hỏng đồ dùng cá nhân, dù có xin lỗi cũng tuyệt đối không được tha thứ.

Kẻ làm là nhóm Takayama, nhưng từ góc nhìn của Kokonoe Yukito, người bị cả lớp coi là kẻ thù, cậu ta sẽ muốn hỏi ngược lại. Okamoto Kazuhiro xin lỗi thì đã sao? Hoàn toàn đúng là như vậy.

Sách giáo khoa đã được đổi mới. Những hình vẽ bậy trên bàn cũng đã được xóa sạch sẽ như cũ.

Tuy nhiên, việc món đồ mẹ Kokonoe Yukito làm bị làm hỏng và cắt rách, dù thế nào cũng không thể cứu vãn được.

Đã vượt qua giới hạn đỏ, quá nặng nề để giải quyết bằng lời nói.

Kokonoe Yukito càng trân trọng nó bao nhiêu, thì việc đó chẳng khác nào làm tổn thương và tạo ra vết nứt trong linh hồn cậu bé.

Giả sử người mẹ có làm lại một cái y hệt, thì liệu có thể coi như đã giải quyết xong và trở lại như cũ không?

Mở lòng nói chuyện sẽ hiểu nhau. Thành ý truyền tải sẽ được tha thứ. Xin lỗi và hòa giải. Tất cả những điều đó giờ đây nghe chỉ như những lời sáo rỗng thuận tiện. Một ảo tưởng ngây thơ.

Nếu đối thoại giải quyết được vấn đề thì chiến tranh đã chẳng xảy ra. Ẩn sau đó là vũ lực. Thứ cần thiết là sức mạnh.

Xin lỗi chẳng bồi thường được gì cả. Để đền bù thì chỉ có tiền bạc. Thành ý chính là tiền.

Đáng lẽ cô phải biết rõ đó là hiện thực, nhưng lại dạy cho trẻ con lời nói dối mang tên lý tưởng. Mà không tự giác rằng chính điều đó là sự thất bại và tội lỗi của giáo dục. Lý thuyết lý tưởng mang tên đạo đức.

Giáo dục, vốn dĩ chẳng phải nên dạy những điều đó sao? Những lý niệm, quan điểm giáo dục mà bản thân từng nắm giữ, những thứ đó dần trở nên mờ nhạt và đáng ngờ. Cô không còn tự tin nữa.

Bất chợt cô nhớ lại. Nhắc mới nhớ, Sanjouji Ryouka hồi đại học cũng từng cảm thấy phẫn nộ trước sự qua loa của giáo dục giới tính trong nhà trường. Hay như cơ chế thuế và an sinh xã hội, cô từng nghĩ rằng vì người ta cứ đậy nắp lên những thứ bốc mùi, giả vờ như không thấy, nên khoảng cách giàu nghèo mới không được xóa bỏ. Chẳng phải cô đã từng coi vấn đề giáo dục kiểu cách ly trẻ em, nuôi dưỡng trong phòng vô trùng như thế là có vấn đề sao……

Cơ thể cô cứng đờ. Cô không thể chịu đựng nổi việc sự lựa chọn của mình, lời nói của mình, từ nay về sau có thể sẽ đóng sập những khả năng của những đứa trẻ có tương lai. Những khả năng bị chính đôi tay này ngắt bỏ.

Dẫn dắt về hướng đúng đắn. Hướng đó là hướng nào, cô không nhìn thấy phía trước. Những ngày tháng mò mẫm trong bóng tối.

Ít nhất thì cô đã là tội phạm chiến tranh lớn đóng sập tương lai của Himiyama Misaki. Thật có lỗi với bố mẹ cô ấy.

Làm tổn thương Kokonoe Yukito sâu sắc, còn Okamoto Kazuhiro có thể sẽ phải đến phòng y tế để đi học. Năng lực yếu kém. Cô đã không thể cứu vãn được. Có vẻ như việc chuyển trường cũng đang được cân nhắc.

Vẫn chưa có cảm giác thực tế. Vốn dĩ, đây không phải là vụ việc đáng để trở thành một sự kiện ầm ĩ lớn đến thế.

Chỉ là ai ai cũng trở nên bất hạnh. Bị tổn thương, và làm tổn thương.

Himiyama Misaki cũng không sai. Cô bị giằng xé bởi cảm giác tội lỗi rằng chính mình mới là kẻ mất tư cách làm giáo viên.

『Gâu?』

“Xin lỗi mày, tao không sao đâu.”

Có lẽ lo lắng vì thấy cô ủ rũ, chú chó con chạy đến dưới chân cô, cô vuốt ve nó.

Nhớ lại thì, chú chó Inuzuna đời trước cũng thường ở bên cạnh cô những lúc cô buồn bã và đau khổ tột cùng. Cô nhớ rằng khi vuốt ve bộ lông mềm mại ấy, lòng cô lại bình yên.

Hình bóng của Inuzuna. Chú chó này đã kế thừa trọn vẹn sự dịu dàng ấy. Nếu không có Inukichi, có lẽ cô đã thu mình lại nhiều hơn nữa. Việc tiếp xúc với Inukichi là sự chữa lành duy nhất đối với Sanjouji Ryouka.

“Không được nản lòng nhỉ……”

Chỉ còn cách vùng vẫy trong bùn lầy. Cô phải gánh vác thay cho cả phần của Himiyama Misaki, người đã từ bỏ trong tận cùng thất vọng. Dù đó có là quyết tâm ích kỷ, Sanjouji Ryouka cũng không chạy trốn.

“Sanjouji-sensei, cái này.”

Ngày hôm sau, cô đến trường trong tình trạng thiếu ngủ. Đây là nghề nghiệp không thể nghỉ ngơi dễ dàng chỉ vì mệt mỏi.

Thầy phó hiệu trưởng đưa cho cô một tờ in tại phòng giáo viên. Lướt nhanh qua, cô nhớ ra điều mà sự bận rộn gần đây đã khiến cô quên bẵng. Quên sạch sành sanh. Lúc này đâu phải lúc để nhớ đến nó.

“Hội thao……? Nhắc mới nhớ, cũng đến thời điểm đó rồi nhỉ.”

“Tôi biết là vất vả, nhưng Sanjouji-sensei này. Sao không thử tận dụng cơ hội này xem?”

“Thầy phó hiệu trưởng……”

Tình hình của lớp đã lan truyền khắp nơi. Đối với nhà trường, đây là tình huống mà chỉ cần xử lý sai một bước là có thể trở thành vấn đề lớn. Cô lờ mờ đoán được ý định của thầy phó hiệu trưởng khi ông ấy đích thân ra mặt thế này.

“Liệu có thể đoàn kết nhất trí được không ạ……?”

“Tôi không biết. Nhưng cô vẫn còn trẻ. Bọn trẻ cũng đang hoang mang. Cũng không thể cứ để thế này mãi được. Chẳng phải cũng đáng để thử sao?”

“Đúng vậy…… nhỉ. Cái gì cũng phải thử mới biết được.”

Những sự kiện trường học thế này rất hữu ích để nâng cao tinh thần đoàn kết của lớp. Giống như một loại lễ hội vậy. Trong lúc mọi người cùng hướng tới mục tiêu vô địch, biết đâu sẽ trở thành cơ hội cải thiện mối quan hệ của học sinh.

Tìm thấy một tia hy vọng dù là mong manh, lòng Sanjouji Ryouka nhẹ đi một chút.

Lấy hội thao làm cơ hội để hàn gắn lớp học. Đó đã trở thành mục tiêu mới.

Tuy nhiên, mặt khác, một nỗi sợ hãi không rõ hình hài đang cuộn xoáy trong lòng Sanjouji Ryouka.

Có lẽ cô đã hiểu trong vô thức. Rằng chuyện này tuyệt đối không thể nào suôn sẻ được.

“Yuu-chan! Sắp đến hội thao rồi đó!”

“Hội thao?”

Suzurikawa Hinagi, cô bạn thuở nhỏ đang thở hắt ra đầy khí thế, hôm nay vẫn tràn đầy năng lượng như mọi khi. Vừa cảm thấy dáng vẻ ấy thật chói lòa, Kokonoe Yukito vừa sực nhớ ra, ừ nhỉ, đã đến mùa hội thao rồi.

“Tớ chạy chậm lắm, nhưng tớ sẽ cố gắng!”

“Tớ sẽ cổ vũ cho cậu, nên là cố lên nhé, Hi-chan.”

Đối với cô bạn thuở nhỏ lúc nào cũng nỗ lực hết mình, chuyện chạy chậm hay nhanh chẳng hề quan trọng. Kết quả chỉ là thứ yếu, quan trọng là sự cố gắng, là thái độ đối mặt với thử thách. Khác với một kẻ bước đi trong bóng râm như cậu, cô ấy đường hoàng bước đi dưới ánh mặt trời, đó chính là sự quyến rũ của cô ấy, và Kokonoe Yukito thích sự tươi sáng đó.

“Tớ cũng sẽ cổ vũ cho Yuu-chan nữa!”

“Tớ thì thôi. Dù sao thì tớ cũng không tham gia hội thao đâu.”

“Hả? Yuu-chan bị thương ở đâu sao?”

Ah, mình lại làm cậu ấy buồn rồi. Thấy cô bạn thuở nhỏ thoắt cái đã rơm rớm nước mắt, cậu thấy thật khó xử. Nhưng chẳng làm gì được. Vì lợi ích của cả lớp, cậu không nên tham gia.

Chẳng có đích đến nào để cùng hướng tới với những kẻ không phải là đồng đội. Đã không thể hợp tác, chắc chắn cậu sẽ còn ngáng chân họ. Cậu tin rằng đó là lựa chọn đúng đắn, và cũng là điều mà mọi người mong muốn.

Điều duy nhất Kokonoe Yukito có thể làm là cổ vũ cho chị gái và cô bạn thuở nhỏ. Chỉ thế thôi là cậu mãn nguyện rồi.

Chắc hẳn mẹ cũng đang rất mong chờ được chứng kiến dáng vẻ oai phong của chị. Cậu chẳng cần thiết phải cất công dội một gáo nước lạnh vào bầu không khí đó làm gì. Cậu không mong cầu gì nhiều. Một sự kiện vui vẻ thì không cần sự hiện diện của kẻ không biết tận hưởng.

Miễn là gia đình quan trọng và bạn thuở nhỏ có thể mỉm cười thì thế là được. Hội thao hiếm khi mới có một lần, chắc hẳn nó cũng đáng giá chừng đó. Nơi đó không cần sự hiện diện của cậu. Vì lúc nào cũng vậy, cậu chỉ là kẻ ngoài cuộc mà thôi.

“Thế nên là, hãy tận hưởng nhé. Hi-chan.”

“Em xin từ chối.”

“Tại sao vậy? Cô cần sức mạnh của em. Nếu không có em thì――”

Hai người đang ở trong phòng học trống. Lời thuyết phục của Sanjouji Ryouka trở nên vô nghĩa, cậu không hề gật đầu đồng ý.

Biểu hiện ý chí rõ ràng. Kokonoe Yukito kiên quyết từ chối đến mức cứng đầu.

Hội thao. Trong khi mọi người được tự do quyết định các môn muốn tham gia, thì chỉ có một môn thi đấu duy nhất là đặc biệt.

Đó là 『Chạy tiếp sức đối kháng giữa các lớp』 với các thành viên được tuyển chọn. Đây là môn thi đấu tâm điểm và sôi động nhất.

Riêng môn này không dựa trên ý chí tự nguyện, mà cả nam lẫn nữ đều được quyết định theo thứ tự thời gian chạy nhanh nhất đã đo trong giờ thể dục, nên thông thường mọi chuyện sẽ được quyết định rất suôn sẻ.

Lẽ ra được chọn là một vinh dự. Cậu thiếu niên trước mắt, Kokonoe Yukito, có đủ tư cách đó.

Một ngày đặc biệt mà những đứa trẻ chạy nhanh có thể trở thành nhân vật chính. Tuy nhiên,

“Chuyện đó chẳng liên quan gì đến em cả.”

“Làm gì có chuyện đó. Em cũng là một thành viên của lớp mà! Cùng nhau cố gắng nhé? Nhé?”

Làm việc nhóm, đồng đội, đoàn kết nhất trí. Cô cố gắng viện ra những lý lẽ sáo rỗng, nhưng trong thâm tâm Sanjouji Ryouka cũng hiểu rằng đó chỉ là những lời hoa mỹ. Quá mức trắng trợn. Làm sao một lời thuyết phục hời hợt đến thế có thể lay chuyển được cậu.

Bầu không khí của lớp học đang ở mức tồi tệ nhất. Nụ cười của bọn trẻ cũng ít dần đi. Cô thậm chí không biết tình trạng này có phải là bắt nạt hay không. Không phải là các bạn cùng lớp đang phớt lờ cậu, mà là cậu đang phớt lờ các bạn cùng lớp. Không tìm thấy giải pháp. Thậm chí cô còn không biết liệu có tồn tại giải pháp nào hay không.

“Nếu có kẻ phá bĩnh sự hòa hợp như em ở đó, sẽ chỉ làm vướng chân mọi người thôi. Vậy nhé, em xin phép.”

Thật nực cười. Như muốn nói rằng chuyện đến đây là kết thúc, cậu cắt ngang câu chuyện rồi thoăn thoắt trở về lớp. Sanjouji Ryouka vẫn thẫn thờ như mất hồn, không thể nhúc nhích khỏi chỗ đó.

Trường học không phải chỉ là nơi để học kiến thức. Trường tiểu học lại càng là nơi điển hình cho điều đó.

Việc có các sự kiện trường học cũng là để rèn luyện tinh thần đoàn kết, học hỏi tính xã hội và sự hợp tác.

Cô đã từng mơ mộng. Về khoảnh khắc mọi người nắm tay nhau cùng cười đùa. Cùng hướng thẳng về đích đến.

Vậy mà, dự tính đó đã sụp đổ dễ dàng. Có lẽ ở đâu đó trong sâu thẳm trái tim, cô đã biết sự việc thực sự sẽ diễn ra như thế này. Một âm thanh như tiếng gì đó vỡ ra tách một cái. Vết nứt chạy dài.

“Chỉ là bướng bỉnh, chỉ là dỗi hờn thôi. Việc nghĩ như vậy chắc là trốn tránh hiện thực nhỉ.”

Suýt chút nữa cô đã đùn đẩy trách nhiệm rằng lỗi là do Kokonoe Yukito cứ mãi ngoan cố, Sanjouji Ryouka cảm thấy chán ngán trước sự nông cạn của chính mình. Rốt cuộc ai mới là người đang đưa ra lập luận đúng đắn đây?

Đơn phương áp đặt sự phi lý, đổ tội, kích động, lăng mạ, giấu đồ, phá hoại, gây thương tích bằng hình phạt thể xác, sử dụng bạo lực. Và rồi bị trả đũa lại cho đến mức không còn manh giáp.

Dù có phun ra những lời nhảm nhí như đã xin lỗi rồi thì hãy làm hòa đi, thì rốt cuộc ai sẽ chấp nhận điều đó chứ. Về mặt tình cảm cũng là điều không thể. Nỗi căm hận sẽ không bao giờ biến mất.

Giả sử nếu đặt mình vào cùng lập trường đó, cô cũng sẽ tuyệt đối không tha thứ. Sẽ không bao giờ quên.

Kẻ gây hại đã đền tội không có nghĩa là nạn nhân sẽ tha thứ hay không, đó là vấn đề khác. Dù có trả tiền bồi thường, dù có ngồi tù rồi ra tù, thì đó cũng chỉ là hoàn thành trách nhiệm xã hội mà thôi.

Kokonoe Yukito không đời nào coi bạn cùng lớp là đồng đội. Bạn bè chỉ trên bề mặt, hợp tác chỉ trên bề mặt, việc yêu cầu những điều đó liệu có phải là đáp án đúng với tư cách là giáo viên hay không, cô không biết. Sanjouji Ryouka ngày càng tiều tụy.

Bản thân mình cũng chỉ bị coi là kẻ thù. Sự thật đó khiến cô đau lòng hơn bất cứ điều gì.

“Lại thất bại nữa rồi……”

Cô nắm chặt tay trên đầu gối, buông tiếng thở dài. Cơn chóng mặt khiến cô lảo đảo.

Mọi thứ đều không suôn sẻ. Việc ra vẻ đạo lý rồi thúc giục cậu tham gia là một sai lầm.

Những lý lẽ vũ trang không thể trút bỏ. Lòng tự tôn của một giáo viên. Những thứ đó đã cản trở, khiến cô cứ mãi che đậy bản thân.

Không được lắng nghe. Bởi vì Sanjouji Ryouka cũng là kẻ thù và là người trong cuộc.

Điều lẽ ra phải làm là tìm kiếm sự thật. Đứng trên lập trường bình đẳng, cùng một tầm nhìn, và xin lỗi.

Ngay từ khi không làm được điều đó, có lẽ cô đã bị coi là không có giá trị để đối thoại.

Kể từ đó, cậu chưa từng gọi cô là cô giáo. Kokonoe Yukito hoàn toàn không mở miệng nói chuyện trong lớp. Tuy im lặng, nhưng lại rợn người, và sự hiện diện đó tuyệt đối không thể phớt lờ.

“Nếu vì chuyện này mà thua các lớp khác, thì trách nhiệm đó……”

Trong danh sách chạy tiếp sức cũng có Takayama. Cậu ta đã thay đổi hoàn toàn, trở nên yếu đuối như một người khác. Okamoto Kazuhiro cũng không phải người giỏi vận động. Việc vãn hồi danh dự và thi đấu xuất sắc là rất khó.

Nếu vì Kokonoe Yukito không tham gia chạy tiếp sức mà lớp bị thua các lớp khác, thì thái độ gay gắt từ các bạn cùng lớp chắc chắn sẽ còn tăng lên nữa. Đúng là giận cá chém thớt. Vốn dĩ ngay từ lúc bị cuốn theo bầu không khí đó thì tất cả đều đã đồng tội rồi. Nhưng họ lại lảng tránh điều đó và tìm nơi trút bỏ cảm xúc.

Chỉ hy sinh một mình Okamoto Kazuhiro. Sự tra tấn vẫn tiếp diễn. Một sự mất kiểm soát không thể ngăn cản.

Việc Kokonoe Yukito không nói gì, không hành động gì, không làm bất cứ điều gì, lại đang trở thành màn trả thù không gì sánh bằng. Thực sự đáng ghét đến cùng cực. Và cũng chẳng thể làm gì được cậu ta.

“……Thật là, thật là bất lực quá đi mất!”

Trong phòng học không một bóng người, nước mắt cô tuôn rơi. Cô khóc nấc lên. Cảm thấy có lỗi với Himiyama Misaki, người đã từ bỏ ước mơ, cô đã cố gắng cắn răng chịu đựng và nỗ lực hết sức, nhưng có lẽ đã sắp đến giới hạn rồi.

Hơn tất cả, cô sợ rằng chính mình sẽ tiếp tục gây ảnh hưởng xấu đến bọn trẻ. Việc làm méo mó tương lai, việc bóp nghẹt những khả năng, khiến cô sợ hãi không chịu nổi.

Cô ôm lấy cơ thể đang run lên bần bật. Gào khóc bằng giọng nói không thành tiếng.

“Xin lỗi cô, Misaki-san…… Tôi có lẽ cũng không chịu nổi nữa rồi.”

Mọi việc xấu bị phơi bày ra ánh sáng, và địa ngục của Okamoto Kazuhiro bắt đầu.

Cậu bị bạn cùng lớp phớt lờ, và nếu lắng tai nghe kỹ, cậu có thể nghe thấy những lời nói xấu thì thầm to nhỏ.

Hễ ánh mắt chạm nhau, họ lập tức quay đi chỗ khác. May mắn thay, vì sự việc đã trở nên nghiêm trọng nên cậu không gặp phải những hành vi bắt nạt trực tiếp. Không bị đánh đập, không bị giấu đồ dùng cá nhân, cũng không bị chửi bới thẳng mặt.

Đó là bởi vì sau khi đã nếm mùi đau khổ ê chề, chẳng ai còn đủ can đảm để lặp lại hành động ngu xuẩn đó một lần nữa.

Trong lớp học, sự tồn tại của Okamoto Kazuhiro đã bị xóa sổ. Mặt khác, Kokonoe Yukito lại xóa sổ sự tồn tại của các bạn cùng lớp. Kẻ bị xóa bỏ Okamoto Kazuhiro và kẻ xóa bỏ Kokonoe Yukito. Bị động và chủ động. Một sự khác biệt một trời một vực.

Trông có vẻ giống nhau nhưng lại khác biệt hoàn toàn. Ai cũng để tâm đến Kokonoe Yukito, nhưng chẳng ai bận tâm đến Okamoto Kazuhiro. Cùng lắm chỉ có giáo viên chủ nhiệm là lo lắng bắt chuyện, nhưng hiện trạng vẫn chẳng hề thay đổi, con đường khổ ải vẫn tiếp diễn. Okamoto Kazuhiro nhận ra rằng người lớn lại vô năng và không đáng tin cậy đến nhường này.

“Tại sao lại là mình chứ…… Đừng có đùa, đừng có đùa, đừng có đùa, đừng có đùa với tao!”

Cậu ném mạnh chiếc cặp sách vào tường, gào lên theo sự thôi thúc của cơn giận.

Cậu xé nát tờ giấy in được phát ở trường. Trong khoảnh khắc, cậu lấy lại bình tĩnh và lo lắng không biết phải làm sao, nhưng ngay lập tức lại nghĩ rằng sao cũng được. Vốn dĩ, Okamoto Kazuhiro không nghĩ bản thân mình sai.

Cậu không hề có ý định lấy trộm đồ của Himiyama Misaki, chỉ đơn giản là giật mình vì cảm thấy có người đi qua, nên vô tình nhét vào ngăn bàn người khác, và cậu cũng không nhận thức được đó là bàn của Kokonoe Yukito.

Đổ tội cho người khác. Đó chỉ là kết quả ngẫu nhiên, chứ không phải chủ đích ban đầu.

Dù bị người ta bảo đó là việc làm xấu xa, Okamoto Kazuhiro vẫn không thể nào nuốt trôi được.

Cậu hoàn toàn không có ý thức rằng mình đã làm chuyện tày đình đến mức bị đẩy xuống địa ngục. Chính vì vậy, không thể chịu đựng nổi hiện thực phi lý mà bản thân đang rơi vào, cơn giận dữ khiến ruột gan sôi sục bùng nổ.

Nghịch cảnh, khổ nạn, đau đớn, những gian nan khổ ải mà cậu đang phải hứng chịu. Một sự phi lý không thể dung thứ.

Vụ náo động lan rộng trong chớp mắt, vì sợ hãi nên cậu đành phải im miệng. Cậu đã định thú nhận thành thật, nhưng chính việc giáo viên chủ nhiệm Sanjouji Ryouka đứng ra quy kết tội trạng trong tình huống đó đã phá hỏng tất cả.

Ít nhiều cậu cũng cảm thấy tội lỗi. Chính vì thế cậu không phản kháng việc xin lỗi, và cũng nghĩ rằng mình nên làm vậy. Và cậu cũng có toan tính rằng nếu hòa giải thì mọi chuyện sẽ trở lại như xưa.

“Thằng đó bị cái quái gì vậy!”

Nhớ lại thái độ của Kokonoe Yukito, cậu nổi điên lên. Hắn nhìn xuống Okamoto Kazuhiro, người đã thừa nhận lỗi lầm và xin lỗi, như nhìn một thứ rác rưởi, rồi với thái độ dửng dưng, hắn gạt phăng bàn tay chìa ra và bỏ đi.

Với Kokonoe Yukito, trước giờ cậu cũng chẳng tiếp xúc nhiều, chưa từng nói chuyện gì ra hồn, nhưng cậu bỗng thấy ghét cay ghét đắng hắn ta. Bên này dù sao cũng đã nhận sai và xin lỗi rồi kia mà.

Dù có đập phá trong phòng bao nhiêu thì sự bức bối cũng không tiêu tan. Ngày mai đến, cậu lại phải quay trở lại cái địa ngục mang tên trường học. Những ngày tháng sợ hãi trước những ánh mắt khinh miệt của bạn cùng lớp.

Vì có liên quan đến giáo viên thực tập Himiyama Misaki, vụ việc không chỉ gói gọn trong lớp mà đã lan truyền rộng rãi. Ngay cả học sinh lớp khác biết chuyện cũng coi cậu như một ung nhọt cần tránh xa.

Việc bị bêu rếu trước công chúng khiến lòng tự trọng của Okamoto Kazuhiro bị tổn thương nặng nề.

Mũi dùi giận dữ của cậu cũng hướng về phía giáo viên chủ nhiệm. Thậm chí có thể nói cô ta là đối tượng trực tiếp của lòng căm thù.

Bởi sai lầm trong cách xử lý ban đầu của Sanjouji Ryouka chính là khởi nguồn của mọi chuyện. Dù vậy cậu vẫn nghe theo chỉ thị của cô ta, cúi đầu trước Kokonoe Yukito. Nhưng kết quả chẳng có gì thay đổi. Cậu đã bị lừa.

“……Hội thao à.”

Cậu nhìn lên lịch. Chẳng phải là cậu mong chờ gì, mà giờ đây nó chỉ mang lại đau khổ. Cậu không muốn đến trường. Bố mẹ cũng đang lo lắng. Mình không có lỗi.

Okamoto Kazuhiro vẫn giữ cái vẻ nạn nhân và tiếp tục suy nghĩ đổ lỗi cho người khác. ――Đó chính là bản chất của cậu ta.

“Khốn kiếp!”

Cậu trở về từ trường như kẻ chạy trốn và buông lời chửi rủa trong phòng. Có buổi quyết định môn thi đấu cho hội thao. Được giáo viên chủ nhiệm khuyến khích, Okamoto Kazuhiro phải tham gia môn kéo co. Không phải do cậu muốn thế.

Đơn giản là cậu chỉ có thể tham gia được mỗi môn đó. Chuyện đó thì sao cũng được.

Vốn dĩ cậu không thích vận động. Vấn đề nảy sinh từ đây. Kokonoe Yukito, người chạy rất nhanh, đã không tham gia chạy tiếp sức. Trước đó, có vẻ hắn không định tham gia hội thao nên đã phớt lờ tất cả.

Nếu thế thì sức chiến đấu của lớp sẽ giảm sút. Những bạn học đang mong chờ hội thao đã trút cơn giận đó lên đầu Okamoto Kazuhiro. Những lời trách móc ném thẳng vào mặt. Trong số đó có cả nhóm Takayama. Đối với Okamoto Kazuhiro, người đang phải mài mòn tinh thần để đến trường, đó là nỗi nhục nhã không thể chịu đựng nổi.

Sau đó, Kokonoe Yukito vẫn nhất quyết không tham gia bất cứ hoạt động nào. Và hệ lụy của việc đó bị đổ lên đầu Okamoto Kazuhiro. Bình thường chẳng ai thèm bắt chuyện, nhưng khi trách móc thì họ lại mồm mép tép nhảy và không chút nương tay như thể tìm được bia đỡ đạn. Dù Sanjouji Ryouka có nhắc nhở thì cũng như muối bỏ bể.

Cũng là điều đương nhiên thôi. Lời nói của người lớn đã mất hết uy tín thì ai mà thèm nghe. Sanjouji Ryouka đã trở thành sự tồn tại bị học sinh coi thường. Lớp học sụp đổ không phanh. Tuy nhiên, lý do nó vẫn còn giữ được cái vỏ bọc mong manh là vì đám học sinh sợ Kokonoe Yukito. Tính hiệu quả của bạo lực đã được chứng minh.

Chẳng biết từ lúc nào, việc ngồi trong lớp trở nên không thể chịu đựng nổi, Okamoto Kazuhiro bắt đầu đến phòng y tế thay vì vào lớp.

Hôm nay bố mẹ cậu cũng lại cãi nhau. 

“Nếu đến mức sợ đi học thì chuyển trường còn hơn.” 

“Thế còn công việc thì sao? Tại em chiều nó quá nên mới ra nông nỗi này.”

Đó là khoảnh khắc vết rạn nứt xuất hiện trong mối quan hệ của bố mẹ cậu.

“……Bốn giờ?”

Kiểm tra đồng hồ. Cậu tỉnh dậy vào một giờ giấc dở dang. Không muốn ngồi dậy, cậu đưa mắt nhìn quanh. Bóng tối bao trùm ngoài cửa sổ. Chắc phải một lúc nữa mặt trời mới mọc.

Lại tỉnh dậy vào cái giờ dở hơi này rồi. Sáu giờ chuông báo thức mới reo. Nếu bây giờ ngủ lại thì có khi muộn học mất. Tuy chẳng phải kiểu người cần cù chăm chỉ, nhưng muộn học thì tâm trạng cũng tệ lắm.

Vừa dụi mắt, Okamoto Kazuhiro vừa nhăn mặt khó chịu vì chiếc áo phông ẩm mồ hôi.

Hình như cậu vừa mơ. Những ký ức quá khứ đầy hoài niệm. Và cả những ngày tuyệt vọng mà cậu không hề muốn nhớ lại.

Chẳng cần suy nghĩ cũng biết bánh răng cuộc đời cậu bắt đầu trật nhịp từ khi nào. Là từ khi chuyển trường.

Hồi tiểu học, Okamoto Kazuhiro đã chuyển trường như chạy trốn. Thực tế thì đó đúng là chạy trốn không hơn không kém.

Vì là nhà sở hữu nên không thể chuyển nhà. Okamoto Kazuhiro phải đi học ở một trường ngoài khu vực, gánh nặng của bố mẹ vì thế mà tăng lên. Có lẽ do những dồn nén từ trước, hay do những hiểu lầm cứ tiếp diễn, mà từ khoảng thời gian này, những cuộc cãi vã của bố mẹ trong nhà ngày càng nhiều.

Ban đầu, cậu vui mừng vì thoát khỏi địa ngục, nhưng với một Okamoto Kazuhiro vốn không giỏi giao tiếp, thì vị trí học sinh chuyển trường cũng lại là một thử thách khác.

Những ngày tháng lạc lõng cứ thế tiếp diễn. Cảm giác bản thân như một dị vật. Khi bị bạn cùng lớp hỏi lý do chuyển trường, cậu không thể nói thật, đành phải chịu sự thảm hại khi nói dối là “do công việc của bố mẹ”.

Cậu không thể nói nguyên nhân là do bắt nạt. Vì cậu có bị bắt nạt đâu. Cậu muốn đóng vai nạn nhân một cách cường điệu, nhưng để làm thế mà phải kể ra những việc mình đã làm thì rủi ro quá lớn. Một sự tự giác trong vô thức.

Sự bất mãn tích tụ dần. Chất độc lắng đọng từ từ. Cô đặc lại và nồng độ ngày càng cao.

Kết cục, ngay cả ở trường mới, Okamoto Kazuhiro cũng không có được cuộc sống học đường như mong muốn.

Để không phải chạm mặt bạn cũ, cậu quyết định học lên một trường trung học tư thục hơi xa một chút. Vào thời điểm đó, do áp lực công việc, khoản nợ của bố cậu bị phát hiện, và gia đình Okamoto Kazuhiro hoàn toàn tan vỡ.

Không ly hôn, nhưng ly thân, tạo nên một gia đình nguội lạnh không còn những cuộc trò chuyện.

Cậu trở nên khép kín, sở thích là giam mình trong phòng nghịch máy tính. Trong quỹ thời gian dư thừa, Okamoto Kazuhiro hấp thụ kiến thức. Từ lúc nào, internet đã trở thành sân nhà của Okamoto Kazuhiro.

Con người ta, chỉ cần giỏi một lĩnh vực nào đó, nó sẽ trở thành sự tự tin. Cuối cùng cậu cũng có cách để phục hồi lòng tự trọng bị tổn thương. Okamoto Kazuhiro ngày càng lún sâu, cái tôi ngày càng phình to.

Chính sách miễn học phí cấp ba bắt đầu, gánh nặng kinh tế gia đình giảm bớt. Nhưng chưa bao giờ là dư dả.

Cậu nhớ như in ngày mẹ buông lời oán trách: “Tại mày cả đấy”.

Vì con trai chuyển trường, người cha đã phải cố gắng quá sức. Áp lực đó bùng nổ và dẫn đến kết cục này. Chắc hẳn ông đã rất cay đắng khi thấy đứa con trai chẳng biết nỗi khổ của cha mình mà chỉ biết phàn nàn.

Lên cấp ba, cậu quyết định học trường gần nhà. Dù Okamoto Kazuhiro từng muốn vào trường Shouyou, nhưng giờ không thể ích kỷ được nữa. Điều đó cũng trở thành chất độc lan tỏa và gặm nhấm toàn thân cậu.

Rảnh rỗi sinh nông nổi, cậu mở điện thoại. Kiểm tra mạng xã hội như một thói quen hàng ngày.

Ngay lập tức cái tên cậu không muốn thấy đập vào mắt. Thật sung túc. Lấp lánh đến chói mắt.

“……Tại sao, mày lại ở đó?”

Những ngày tháng ồn ào vây quanh bởi bạn bè. Một trò đùa kinh tởm. Kẻ từng từ chối tất cả, kẻ từng cướp đoạt tất cả, kẻ từng đẩy người khác xuống đáy vực thẳm, lại đang sống những ngày vui vẻ sao――.

Nơi đó không phải chỗ Kokonoe Yukito nên ở. Đó là chỗ Okamoto Kazuhiro nên ở mới đúng.

Okamoto Kazuhiro đang trải qua cuộc sống cấp ba tẻ nhạt. Dù thế nào cũng không thể lấy lại được bản thân đã mất ngày xưa. Nếu không chuyển trường, cứ thế lớn lên một cách bình thường, chắc chắn cậu đã đi đến một tương lai khác với hiện tại. Một kẻ thất bại bị đuổi khỏi lớp học, cuộc đời bị hủy hoại. Thế giới này sai rồi.

Nỗi căm hận chỉ ngày càng chồng chất, không bao giờ tan biến. Dù ở đâu, dù bao lâu.

Okamoto Kazuhiro không phải ngay từ đầu đã mang lòng thù hận mãnh liệt. Dù sao cậu cũng đã sống được đến tận bây giờ. Chăm chỉ học hành, kết bạn, vào cấp ba, sống một cuộc sống tàm tạm.

Dù có chút bất mãn nhưng vẫn nằm trong phạm vi có thể tiêu hóa được.

Một ngày nọ, cậu tình cờ gặp lại Akari, bạn cùng lớp thời tiểu học.

Akari đã vào trường Shouyou mà Okamoto Kazuhiro từng mơ ước. Cuộc tái ngộ đầy gượng gạo, nhưng Akari không phải người tàn nhẫn đến mức có thể vô tâm trước Okamoto Kazuhiro, người từng phải đến phòng y tế rồi chuyển trường. Bởi cô hiểu rằng thái độ của bọn họ đã dồn cậu vào đường cùng.

Akari xin lỗi, và hai người bắt đầu trò chuyện. Một khoảng thời gian vui vẻ ngoài mong đợi.

Okamoto Kazuhiro thầm ngạc nhiên trước sự thay đổi của Akari. Không còn bóng dáng cô bé hiếu thắng ngày nào, cô đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp phảng phất nét u buồn. Và hơn hết――.

Cậu không truy hỏi sâu. Bản thân Okamoto Kazuhiro cũng có những điều không muốn bị hỏi.

Qua câu chuyện của Akari, cậu biết được Kokonoe Yukito và Sanjouji Ryouka đang ở trường Shouyou. Những cái tên khó chịu khiến cậu bực bội, nhưng cậu tự nhủ giờ họ chẳng còn quan trọng nữa. Chẳng muốn dính dáng gì.

Tuy nhiên, theo lời Akari, Kokonoe Yukito dường như đang rơi vào một tình huống thú vị.

Sự hứng thú trỗi dậy mạnh mẽ. Cảm giác sảng khoái như gột rửa được lớp gỉ sét bám dai dẳng trong sâu thẳm lồng ngực.

Chẳng biết từ lúc nào, hai người đã trở thành đồng lõa trong mối quan hệ không thể nói với ai.

Trên các diễn đàn, tiếng xấu về Kokonoe Yukito đang lan rộng. Cậu chỉ thêm vào đó một chút thôi.

Một trò đùa ác ý nhỏ nhặt. Trả thù chuyện xưa. Cảm giác thật hả hê. Sảng khoái vô cùng. Lần đầu tiên cậu có cảm xúc này.

Đối với Okamoto Kazuhiro, chỉ cần Kokonoe Yukito rơi vào cảnh khốn cùng như vậy là đủ thỏa mãn rồi. Cơn uất ức được giải tỏa. Akari cũng không có thù oán gì, chỉ là muốn trả đũa một chút thôi. Nên thế này là kết thúc.

Hai người đã nghĩ vậy, nhưng tình thế của Kokonoe Yukito lại thay đổi chóng mặt.

Trong khi Okamoto Kazuhiro sống những ngày u uất, thì Kokonoe Yukito lại ngày càng thăng tiến.

Lên đến đỉnh cao vời vợi, nơi mà Okamoto Kazuhiro chỉ như hòn đá ven đường không lọt vào tầm mắt. Akari cũng mang mặc cảm tự ti. Về bản thân không được ai ngó ngàng tới. ――Vì thế, hai người đã bắt tay nhau thêm một lần nữa.

Lần này, Akari thực hiện kế hoạch của Okamoto Kazuhiro. Gọi là quấy rối thì quá ác độc, nhưng vì trở thành kẻ thực hiện, Akari đã để Okamoto Kazuhiro nắm được điểm yếu.

Tuy nhiên, kết quả lại là xịt ngòi. Làn sóng nhỏ nhoi vừa dấy lên đã bị dập tắt trong nháy mắt.

Nghe Akari kể chi tiết sự tình, Okamoto Kazuhiro chẳng hiểu gì cả. Nghi vấn gian lận thi cử lập tức bị dập tắt, và chẳng biết từ lúc nào, trong số giáo viên không còn ai nói xấu hắn nữa.

Không thể giáng được dù chỉ một đòn. Vẫn y nguyên kịch bản hồi tiểu học. Nhục nhã ê chề.

Khi sự bực bội của Okamoto Kazuhiro lên đến đỉnh điểm, Akari bắt đầu giữ khoảng cách. Mỗi khi Kokonoe Yukito trở nên lớn mạnh hơn, cô lại không chịu nổi sự nguy hiểm của những việc mình đã làm.

Mối quan hệ mật thiết giữa hai người bắt đầu xuất hiện khoảng cách nhiệt độ.

Một ngày nọ trong kỳ nghỉ hè, trên đường đi học thêm về, Okamoto Kazuhiro tình cờ nhìn thấy.

Kokonoe Yukito đang đi cùng Himiyama Misaki. Okamoto Kazuhiro nhận ra ngay đó là Himiyama Misaki chỉ với một cái liếc mắt. Vẫn bầu không khí dịu dàng ấy, nhưng xinh đẹp hơn. Quyến rũ hơn hồi đó, nhưng chắc chắn không nhìn nhầm. Điều kỳ lạ là cô ấy đang khoác tay đi cùng Kokonoe Yukito.

(Tại sao người đó lại đi cùng Kokonoe……?)

Vô vàn dấu chấm hỏi hiện lên. Cậu đứng chết trân trước cảnh tượng không thể tin nổi. Nếu là đối địch thì còn hiểu được. Nếu mang tâm trạng xấu hổ day dứt thì cũng chấp nhận được. Đáng lẽ họ phải ở hai cực đối lập chứ.

Vậy mà, dáng vẻ của hai người cứ như đang hẹn hò trong bầu không khí ngọt ngào――.

Cậu không định buông ra những lời lảm nhảm xấu hổ kiểu như BSS . Chỉ là thấy khó chịu thôi.

(Định coi thường tao đến mức nào nữa đây?)

Kẻ thua cuộc cả đời. Cậu cảm giác như nghe thấy những lời đó. Có phải là mối tình đầu hay không, giờ chuyện đó sao cũng được. Bản thân người trong cuộc cũng chẳng hay biết. Cùng lắm cũng chỉ là sự ngưỡng mộ nhạt nhòa thời thơ ấu.

Cậu chẳng còn vương vấn gì với Himiyama Misaki, nếu không tận mắt chứng kiến thì cũng chẳng nhớ lại làm gì.

Nhưng cậu không muốn thừa nhận. Cảm giác thất bại như bị ép phải nhìn thấy ác mộng.

Himiyama Misaki bị lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ sao? Nghĩ mãi cũng không ra câu trả lời.

Hỏi Akari cũng chỉ nhận được sự ngạc nhiên chứ không có thông tin gì. Không biết từ đó đến nay cô ấy đã đi con đường nào, nhưng Himiyama Misaki có căm ghét Kokonoe Yukito thì cũng chẳng lạ.

Okamoto Kazuhiro cứ đinh ninh rằng Himiyama Misaki là người cùng phe với mình. Vậy mà――.

Sáng tối của cuộc đời. Lòng thù địch của Okamoto Kazuhiro được mài giũa thành sát ý.

Theo lời Akari, Kokonoe Yukito hay gây chú ý theo hướng tiêu cực nên bị ghét bỏ. Nghe nói Sanjouji, người đang ở cương vị hướng dẫn học sinh, thường xuyên gọi hắn lên mắng mỏ. Đáng đời lắm.

Sanjouji Ryouka và Kokonoe Yukito, những kẻ đã làm mình bất hạnh. Thêm cả Himiyama Misaki, chẳng biết từ lúc nào Okamoto Kazuhiro cảm thấy như bị kéo trở lại thời tiểu học thảm hại và đầy nhục nhã đó.

Chuyện như vậy, sự phi lý như vậy sao có thể được tha thứ!

Bị đẩy xuống địa ngục, bị thiêu đốt trong ngọn lửa luyện ngục. Gia đình tan nát, bản thân sống cuộc đời cấp ba dưới đáy xã hội, còn Kokonoe Yukito thì nổi tiếng, chủ đề bàn tán không dứt, xung quanh tập trung đông đảo người.

“Cái quái gì thế này……”

Sự đối lập tàn khốc. Lòng báo thù đang ngủ yên bỗng bừng tỉnh. Đồng thời, sự bình tĩnh trong cậu cảnh báo. Đối thủ rất mạnh. Đối đầu trực diện không thể thắng. Cần phải dùng mưu mẹo.

Tư thù? Thế thì đã sao? Kẻ thù đáng để trút hết nỗi uất ức dồn nén bấy lâu đang ở ngay đó.

Cậu không định đánh cược cả cuộc đời để trả thù. Dù vậy, quyết tâm của kẻ ngốc cũng đáng sợ.

Để lại vết sẹo không thể xóa nhòa trong cuộc đời hắn, có lẽ cậu làm được. Nếu không thì thật bất công. Cuộc cách mạng của những kẻ nô lệ bị coi thường là không đáng kể. Ngọn lửa đen tối bùng cháy.

“Alea jacta est.”

Bằng tay của Akari, với phương pháp trực tiếp hơn, mạnh mẽ hơn. Rủi ro rất cao. Đã thi hành hình phạt mà Sanjouji Ryouka đáng phải nhận. Cái kiểu sống nhởn nhơ với tư cách giáo viên là điều tuyệt đối không thể tha thứ.

Nghe Akari kể về tình trạng của Sanjouji Ryouka, cậu cười thầm. Cứ thế mà tiều tụy đi. Giống như Okamoto Kazuhiro ngày xưa. Sa sút, mất mát, chỉ biết ngước nhìn lên với sự ghen tị từ dưới đáy xã hội là thích hợp nhất.

Đi vào phòng khách, cậu rót nước vào cốc và uống cạn một hơi. Lấy lại chút bình tĩnh.

“……Vớ vẩn.”

Cậu nghịch điện thoại tìm xem có chủ đề gì thú vị không, rồi tặc lưỡi.

Vụ khủng bố làm thêm đang bốc cháy dữ dội. Trò tự hủy của đám không kìm nén được ham muốn được thừa nhận. Tự mình đăng tải hành vi phạm tội lên mạng xã hội đúng là ngu xuẩn hết chỗ nói. Cậu nhổ toẹt một câu: lũ không biết chừa.

(Khoan đã……?)

Tia sáng lóe lên. Dạo gần đây cuộc đời Okamoto Kazuhiro bỗng có động lực chưa từng thấy.

Dù tương lai mịt mù, nhưng tâm trạng cậu đang hưng phấn. Khuôn mặt cậu méo xệch đi với nụ cười nhếch mép.

“Là cái này! Hahahaha! Là cái này đây!”

Kokonoe Yukito là một Influencer. Có rất nhiều người theo dõi. Tuy nhiên, suy cho cùng bọn họ cũng chỉ là đám ô hợp. Nhưng kết quả của việc thu hút sự chú ý sẽ trở thành mối thù lớn.

“Tao sẽ lôi mày xuống khỏi đó.”

Kẻ vung lưỡi dao giết chết Kokonoe Yukito sẽ không phải là cậu. Trong thể loại SS nổi tiếng có một thứ thế này. 『Thuốc đảo ngược độ hảo cảm』. Chắc chắn Kokonoe Yukito sẽ rơi vào cái bẫy đó.

Những kẻ tưởng là đồng minh cho đến giờ sẽ dễ dàng phản bội và trở thành kẻ thù.

Con người ta che giấu lòng đố kỵ xấu xí đằng sau những lời tán dương. Chỉ chờ thời cơ để phun trào ra thôi.

Suy nghĩ tác chiến. Với tình hình kia, Akari chắc cũng sắp đến giới hạn rồi. Khó mà nhờ cậy được nữa.

“Nếu vậy thì――”

Những ý tưởng liên tiếp tuôn trào. Vui không chịu được. Cậu cảm nhận được sự sống đích thực.

“Hửm? Mail à.”

Lướt qua thì thấy nội dung tào lao từ đám người tào lao.

(Phiền phức thật…… Nhưng chắc không thể bỏ mặc được nhỉ.)

Mai nói chuyện trực tiếp là được. Hai bên đã thỏa thuận không đề cập trực tiếp qua văn bản. Đây là một phần của quản lý rủi ro, để chừa đường lui trong trường hợp vạn nhất xảy ra chuyện.

Dùng ứng dụng tự động xóa tin nhắn cũng được, nhưng ngay từ việc sử dụng thứ đó đã giống như tự thú rằng mình đang làm chuyện mờ ám. Cẩn thận vẫn hơn.

Cậu chui vào chăn, nhắm mắt lại. Ý thức chìm dần vào giấc ngủ mơ màng. Có vẻ sẽ đón một buổi sáng tốt lành đây.

――Vận mệnh của Okamoto Kazuhiro lại một lần nữa đón chào bước ngoặt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Thể loại kiểu như crush bị cướp mất Rất thích kiểu Multiple Narrators kiểu này. Truyện sẽ không khiến ta tha thứ cho nhân vật, nhưng buộc ta phải đặt góc nhìn vào những nhân vật đó, để thấu hiểu (có thể là đồng cảm với nhân vật), tạo ra chiều sâu cho nhân vật cũng như góc nhìn đa chiều cho độc giả.