Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Vol.6 - Chương 84 - Ngoại truyện: Black Friday vừa vui vừa thẹn.

Chương 84 - Ngoại truyện: Black Friday vừa vui vừa thẹn.

“Mạng xã hội ạ...” 

“Phải. Cô được bạn đại học rủ dùng thử, nhưng thú thật là cô mù tịt khoản này.”

Tôi đang thong thả ngồi uống trà cùng Sanjouji-sensei trong phòng hướng dẫn học sinh. Hí hửng mang trà đến vì tò mò không biết hôm nay sẽ được giáo huấn kiểu gì, ai ngờ hiếm hoi lắm mới thấy Sanjouji-sensei lại là người cần tư vấn. Với tư cách là bạn trà, tôi cũng muốn giúp cô một tay.

“Lẽ ra cô phải là người hướng dẫn các em cách sử dụng mới đúng, nhưng ngặt nỗi trước giờ cô chưa đụng đến bao giờ nên đang thấy bối rối quá.” 

“Ra là vậy...”

Quả đúng là một giáo viên tuyệt vời và tâm huyết với nghề. Tuy nhiên, nói đến mạng xã hội thì cũng có khoảng cách thế hệ đấy, nhưng chắc cái mạng xã hội mà bạn Sanjouji-sensei rủ dùng không phải là loại dành cho đám tuổi teen đâu nhỉ.

“Vậy thì, chúng ta cùng bắt đầu đi! Em cũng là người mới, cứ học cách dùng từ từ là được mà. Mà, em là thằng tự kỷ hướng nội nên chắc cũng chẳng ai thèm theo dõi đâu.” 

“Cô chưa thấy ai có quan hệ rộng như em đâu đấy…” 

“Hả?”

Tôi rời khỏi phòng hướng dẫn học sinh, bao trùm xung quanh là bầu không khí vi diệu khó hiểu như thể bị hồ ly trêu ghẹo, rồi quay trở lại lớp học.

“Yukito tạo tài khoản hả? V-Vậy tớ cũng tạo nha! Tuyệt quá! Thế là follow chéo rồi nhé. Hehe. Tí nữa phải bảo cho cả Hiori biết mới được.”

Hinagi-chan đúng là đại thiên thần.

“Tớ cũng tạo ngay đây, chờ tớ nhé Yuki!” 

“Bỏ xó bấy lâu nay, giờ chắc tớ cũng chơi lại vậy.” 

“Kokonoe-chan làm thật hả?” 

“Tin giật gân, tin giật gân đây!”

Vừa nói chuyện mình tạo tài khoản mạng xã hội xong, tôi liền được cả lớp nhấn theo dõi. Dĩ nhiên là follow chéo rồi. Có người còn chưa có tài khoản mà cũng cất công tạo mới để theo dõi tôi nữa. Cái lớp này, sao toàn người tốt thế không biết... Hức hức.

Tiện thể, có một điều khá bất ngờ là người có lượng người theo dõi nhiều nhất lớp lại là Shakadou. Nghe đâu cô ấy có rất nhiều bạn bè trong hội chơi bò sát. Có lẽ sở thích càng đặc biệt thì càng dễ kết nối với nhau chăng.

“Mà, chắc tôi cũng chẳng dùng thường xuyên đâu.” 

“Vậy sao? Nhưng tại sao câu chào đầu tiên lại là 『Chính là bổn thiếu gia, Kokonoe Yukito đây』 thế?” 

“Thấy nó có vẻ hợp ấy mà.” 

“Hợp á?”

Lúc này, tôi đã bất cẩn cho rằng đây chỉ là một chuyện cỏn con. Thế nhưng, trong lúc tôi không hay biết gì, sự việc đã bắt đầu lan rộng theo một hướng không ai ngờ tới.

‡‡‡

Trong khi đó, vào thời điểm ấy, tại các lớp học khác:

“Yuri nghe tin gì chưa? Hình như cậu em trai quý hóa của cậu tạo tài khoản rồi đấy.” 

“Hả? Ý là sao?” 

“Thấy dân tình đang bàn tán xôn xao kìa.” 

“......Thật này. Tự nhiên em ấy bị làm sao thế nhỉ?” 

“Tớ cũng lỡ tay ấn theo dõi rồi, mà chẳng hiểu sao lượng người theo dõi cứ tăng lên với tốc độ chóng mặt, nhìn sợ ghê.” 

“Không thể cứ ngồi yên thế này được. Mình phải báo cho mẹ biết ngay mới được......” 

“Chuyện to tát đến thế cơ à?” 

“Đương nhiên là chuyện lớn rồi còn gì nữa.”

“Cái gì? Kokonoe Yukito bắt đầu dùng mạng xã hội ư?” 

“Ừ, tớ vừa mới nghe xong, không nhầm đâu. Với lại nhìn này, các bạn cùng lớp cũng đang theo dõi cậu ấy đấy.” 

“Ồ, là Kokonoe-san sao? Mình phải bẩm báo chuyện này với Cha mới được.” 

“Không thể chần chừ được nữa đâu Yumi. Chúng ta cũng phải tạo tài khoản ngay thôi.”

“Hả, Yukito-kun á!? Phải liên lạc với Kuon-san ngay!”

“Kokonoe Yukito sao? Để tớ báo lại cho đám bạn trong câu lạc bộ. Mà này, dùng mạng xã hội kiểu gì thế?” 

“Toshirou à, cậu cũng nên để tâm một chút đi chứ......”

Cùng lúc đó, tại một nơi khác:

“Yukito-kun có tài khoản ư? Ara, lại còn theo dõi chéo với Ryouka-sensei? Cô không tha thứ cho cái kiểu đi tắt đón đầu này đâu nhé!”

Tại trường đại học:

“Ah, là Yukito-kun này!” 

“Hình như chuyện này đang trở nên ầm ĩ lắm phải không?”

Tại vùng Kansai:

“Thiệt tình, Yukito-han đúng là một người thú vị mà. Em rất mong được gặp lại chàng nha.”

“Kaha! Thú vị đấy. Thú vị vãi ra! Kazuki!” 

“Bình tĩnh đi Keisuke. Tớ chịu thua cậu luôn rồi.”

Tại vùng Hokuriku:

“Này này, thật đấy à? Có nên gửi cua Seiko đến không nhỉ? Liệu có làm phiền cậu ấy không?” 

“Ai mà biết được. Thôi dẹp đi.”

Tại vùng đất phương Bắc:

“Kuku. Ra là vậy, cuối cùng cũng tìm ra rồi nhé!”

Thậm chí ở tận rìa phía Nam:

“Đất liền xa xôi thật đấy nha.”

‡‡‡

“Kokonoe-kun!” 

“Cô sao thế, sao mà hoảng hốt vậy?”

Chuyện gì thế này? Ngày hôm sau, vừa đến trường tôi đã bị Sanjouji-sensei tóm sống và áp giải đi.

“Em chưa xem tài khoản của mình à?” 

“Tài khoản ạ? Nhắc mới nhớ hôm qua có tạo cùng nhau, nhưng mà có chuyện gì sao?” 

“Mau kiểm tra thử đi!” 

“Vâng ạ.”

Chẳng có chủ đề gì đặc sắc để đăng, tạo xong thì để đó thôi, thế nhưng mà――

“Cái quái gì thế nàyyyyyyy!”

Số người theo dõi đã vượt quá 4000. Ngay lúc này nó vẫn đang tăng lên theo thời gian thực.

“Đằng này mới phải hỏi cái quái gì thế nàyyyyyyy đây. Rốt cuộc là làm sao vậy hả?” 

“Em chịu. Em có làm gì đâu chứ......”

Tôi kiểm tra các bình luận trả lời đang gửi đến.

『Sensei, sau này mong ngài giúp đỡ nhiều hơn!』

“Anou...... đây chẳng phải là Nghị viên Toujou sao?” 

“Đây là cái người ta hay gọi là bình luận rác đấy à.”

Là tài khoản xác thực có tích xanh hẳn hoi. Có lẽ vì Bố Toujou, người có thâm niên làm nghị viên, đã gửi tin trả lời nên những nghị viên khác bắt đầu nghĩ tôi là nhân vật quan trọng nào đó và cũng hùa theo ấn theo dõi. Vì tài khoản của tôi còn được Văn phòng Himiyama với hàng trăm nghìn người theo dõi follow nữa cơ mà! (Hoang mang)

Với lại cái Văn phòng luật sư Kozukata này là sao? Rốt cuộc là ai thế nhỉ? Chuyện gì đang xảy ra trong lúc mình không hay biết vậy!?

“Cái này, là tài khoản công ty mẹ em đang làm việc mà.” 

“Đúng là không nằm ngoài dự đoán, hay nên nói thế nào nhỉ. Mối quan hệ xã hội của em rốt cuộc là sao thế hả?”

Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện thì lượng người theo dõi đã sắp cán mốc 5000, tạo nên một danh sách follower hỗn loạn với đủ loại tài khoản xác thực có dấu tích chính chủ. Không thể tin nổi đây là tài khoản của một nam sinh cấp ba bình thường.

“A! Có blackmail gửi đến này!” 

“Không được cắn câu nhé Kokonoe-kun! Mấy cái đó toàn lừa đảo thôi. Xem cũng không được. Đưa đây để cô xóa cho―― ủa, Misaki-san!?” 

“Eh?”

Chủ nhân tin nhắn là Himiyama-san sao. Lưu lại, lưu lại cái đã.

“Haa. Dù vậy nhưng so với em thì cô thấy hơi mất tự tin đấy. Tuy không phải cứ nhiều là tốt, và tài khoản của cô cũng không định công khai rộng rãi...” 

“Cô vui lên đi mà.”

Sanjouji-sensei có vẻ hơi suy sụp. Phải làm gì đó để động viên cô ấy mới được...... Phải rồi!

“Cô ơi, cho em mượn chút nhé?” 

“Sao vậy?” 

“Chơi cái này đi. 『Tôi là Sanjouji, cứ mỗi 1 lượt Thích thì váy tôi sẽ ngắn đi 1mm』.” 

“Khoan đã, em đăng cái gì lên thế hả!”

Tôi nhấn Thích và đăng lại. Thế là ngay lập tức, con số bắt đầu tăng vọt.

“Chờ đã! Giờ cô phải làm sao đây? Mới một chốc mà đã 300 lượt Thích rồi!? Tức là 30 xăng-ti-mét ấy hả? Vẫn còn đang tăng nữa, không được đâu, ngắn hơn nữa là không thể nào đâu!” 

“Cái này là Hiệu trưởng mà......” 

“Cô đi kiện ngay đây!”

Lượng người theo dõi của Sanjouji-sensei tăng đột biến, nhưng bài đăng đã bị xóa, và cuối cùng tài khoản chuyển về chế độ riêng tư chỉ theo dõi chéo với người quen. Chúng tôi đã học được sự đáng sợ của mạng xã hội, và qua đó trưởng thành hơn một chút.

“Vậy chốt lại là 48 xăng-ti-mét nhé.” 

“Tuyệt đối không được phát tán đâu đấy. Tuyệt đối nha!” 

(Người này, quả thực là người tốt mà......)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!