Ore ga Shujinkou ja Nakatta Koro no Hanashi wo Suru

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1502

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1166

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 372

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Tập 03: True Lies - Tại sao lại có sự lựa chọn này? - Chương 18

Hôn Em Thật Nhẹ Nhàng

Alice nhẹ nhàng vuốt ve miếng gạc dán trên mũi tôi.

Tôi đưa tay mình nắm lấy tay em. Mềm mại và ấm áp vô cùng.

Alice không hất tay tôi ra. Ngược lại, em còn siết chặt tay tôi hơn.

Chỉ có gió từ quạt điện nên phòng y tế cũng chẳng mát mẻ là bao.

Khi chúng tôi nắm tay nhau, bàn tay cả hai dần trở nên nóng bừng.

Cứ như thể bị hàn chặt bởi sức nóng đó, chúng tôi siết chặt tay nhau không rời.

Tôi đã nắm tay em không biết bao nhiêu lần, nhưng có lẽ chưa bao giờ chạm vào nhau theo cái cách đặc biệt như thế này.

Chẳng lời nào bật ra được.

Alice cũng không nói gì cả.

Chúng tôi im lặng nhìn vào mắt nhau.

Đôi mắt to tròn của Alice từ từ chớp.

Một lần, hai lần, ba lần.

Alice khẽ cắn môi dưới.

Môi em ươn ướt.

Chỉ một thoáng thôi, Alice hạ thấp ánh mắt, nhưng ngay khoảnh khắc sau cái chớp mắt, em lại nhìn thẳng vào tôi. Ánh nhìn đó vừa dò xét, lại vừa xen lẫn chút sợ hãi.

Alice nhích mặt lại gần tôi chừng năm phân.

Tôi nuốt khan một tiếng. Việc đó khiến tôi cảm thấy thật ngốc nghếch và vô cùng xấu hổ.

Một bầu không khí lạ lẫm chưa từng có đang bao trùm lấy chúng tôi.

Thật tình mà nói, tôi đang run bần bật. Run rẩy hơn rất nhiều so với lúc tôi xông ra chặn hai tên kia.

Bởi vì, chúng tôi luôn là bạn thân từ thuở bé mà.

Thế nhưng…

Mặc dù…

Tôi nhích mặt lại gần Alice chừng mười phân.

Thấy vậy, Alice hơi ngạc nhiên một chút.

Có lẽ, nếu chỉ đến đây thì chúng tôi có thể tặc lưỡi bỏ qua, rồi cả hai bật cười để trở lại làm “bạn thân từ bé” như xưa. Nhưng có lẽ đã muộn rồi.

Alice siết chặt tay tôi hơn. Tôi cũng siết chặt lại tay em.

Sau đó, Alice lại nhích mặt gần hơn khoảng mười phân nữa. Mặt chúng tôi giờ gần như đã chạm vào nhau.

Mặt Alice đỏ bừng, không hiểu sao mắt em còn hoe hoe.

“...Na, Nao?”

Từ phía dưới, em ngước lên nhìn tôi.

Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nghĩ lại:

Một – Alice đáng yêu quá mức cho phép rồi.

Tim tôi cứ như muốn nổ tung. Máu nóng cuồn cuộn chảy khắp cơ thể.

“Alice.”

Chỉ cần một cử động nhỏ nữa thôi, môi chúng tôi sẽ chạm vào nhau.

Vậy nên, tôi mới—

“Ưm á!?”

Đột nhiên, Alice kêu lên một tiếng lạ lùng.

“Naomichi, anh, anh chảy máu mũi! Tiêu rồi, miếng gạc đỏ lòm!”

“Ơ?”

Sao lại đúng lúc này chứ...

Tôi chạm vào miếng gạc. Máu đã thấm ra, ướt sũng.

Chuyện gì thế này. Phải chăng vì quá hưng phấn mà vết thương lại rách ra?

Sao lại đúng cái thời điểm quan trọng này chứ!

Nói trắng ra là, lượng máu chảy ra còn nhiều khủng khiếp hơn tôi nghĩ.

Máu cứ tuôn xối xả không ngừng.

Thôi rồi, có vẻ tôi bị thiếu máu.

Ý thức của tôi dần tan biến đi…

“A, Naomichi! Cố gắng lên, này, Nao!”

Quay trở lại [Kỳ nghỉ hè cực kỳ bình thường của tôi].