Ore ga Shujinkou ja Nakatta Koro no Hanashi wo Suru

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4231

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

568 4863

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1804

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 83

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

491 3625

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3099

Tập 03: True Lies - Tại sao lại có sự lựa chọn này? - Chương 18

Hôn Em Thật Nhẹ Nhàng

Alice nhẹ nhàng vuốt ve miếng gạc dán trên mũi tôi.

Tôi đưa tay mình nắm lấy tay em. Mềm mại và ấm áp vô cùng.

Alice không hất tay tôi ra. Ngược lại, em còn siết chặt tay tôi hơn.

Chỉ có gió từ quạt điện nên phòng y tế cũng chẳng mát mẻ là bao.

Khi chúng tôi nắm tay nhau, bàn tay cả hai dần trở nên nóng bừng.

Cứ như thể bị hàn chặt bởi sức nóng đó, chúng tôi siết chặt tay nhau không rời.

Tôi đã nắm tay em không biết bao nhiêu lần, nhưng có lẽ chưa bao giờ chạm vào nhau theo cái cách đặc biệt như thế này.

Chẳng lời nào bật ra được.

Alice cũng không nói gì cả.

Chúng tôi im lặng nhìn vào mắt nhau.

Đôi mắt to tròn của Alice từ từ chớp.

Một lần, hai lần, ba lần.

Alice khẽ cắn môi dưới.

Môi em ươn ướt.

Chỉ một thoáng thôi, Alice hạ thấp ánh mắt, nhưng ngay khoảnh khắc sau cái chớp mắt, em lại nhìn thẳng vào tôi. Ánh nhìn đó vừa dò xét, lại vừa xen lẫn chút sợ hãi.

Alice nhích mặt lại gần tôi chừng năm phân.

Tôi nuốt khan một tiếng. Việc đó khiến tôi cảm thấy thật ngốc nghếch và vô cùng xấu hổ.

Một bầu không khí lạ lẫm chưa từng có đang bao trùm lấy chúng tôi.

Thật tình mà nói, tôi đang run bần bật. Run rẩy hơn rất nhiều so với lúc tôi xông ra chặn hai tên kia.

Bởi vì, chúng tôi luôn là bạn thân từ thuở bé mà.

Thế nhưng…

Mặc dù…

Tôi nhích mặt lại gần Alice chừng mười phân.

Thấy vậy, Alice hơi ngạc nhiên một chút.

Có lẽ, nếu chỉ đến đây thì chúng tôi có thể tặc lưỡi bỏ qua, rồi cả hai bật cười để trở lại làm “bạn thân từ bé” như xưa. Nhưng có lẽ đã muộn rồi.

Alice siết chặt tay tôi hơn. Tôi cũng siết chặt lại tay em.

Sau đó, Alice lại nhích mặt gần hơn khoảng mười phân nữa. Mặt chúng tôi giờ gần như đã chạm vào nhau.

Mặt Alice đỏ bừng, không hiểu sao mắt em còn hoe hoe.

“...Na, Nao?”

Từ phía dưới, em ngước lên nhìn tôi.

Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nghĩ lại:

Một – Alice đáng yêu quá mức cho phép rồi.

Tim tôi cứ như muốn nổ tung. Máu nóng cuồn cuộn chảy khắp cơ thể.

“Alice.”

Chỉ cần một cử động nhỏ nữa thôi, môi chúng tôi sẽ chạm vào nhau.

Vậy nên, tôi mới—

“Ưm á!?”

Đột nhiên, Alice kêu lên một tiếng lạ lùng.

“Naomichi, anh, anh chảy máu mũi! Tiêu rồi, miếng gạc đỏ lòm!”

“Ơ?”

Sao lại đúng lúc này chứ...

Tôi chạm vào miếng gạc. Máu đã thấm ra, ướt sũng.

Chuyện gì thế này. Phải chăng vì quá hưng phấn mà vết thương lại rách ra?

Sao lại đúng cái thời điểm quan trọng này chứ!

Nói trắng ra là, lượng máu chảy ra còn nhiều khủng khiếp hơn tôi nghĩ.

Máu cứ tuôn xối xả không ngừng.

Thôi rồi, có vẻ tôi bị thiếu máu.

Ý thức của tôi dần tan biến đi…

“A, Naomichi! Cố gắng lên, này, Nao!”

Quay trở lại [Kỳ nghỉ hè cực kỳ bình thường của tôi].