Ore ga Shujinkou ja Nakatta Koro no Hanashi wo Suru

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15171

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Tập 01: Go Straight / Ghost Ratedis…? - Arisu Ichijo là nữ chính - Prologue

Câu chuyện khi tôi chưa phải là nhân vật chính.

Phần 1: Chuyện cô nàng Ichijou Arisu sắm vai nữ chính.

Nikaidou Koushi

Mục lục:

Hơn cả mỹ thiếu nữ, nhưng chưa tới mức thiếu nữ pháp thuật.

Tôi không có em gái.

Kế hoạch Nàng Bạch Tuyết.

***

Khi tôi mở mắt, trước mặt là một căn phòng xa lạ.

Tôi đang nằm trên giường, mặt có một vật gì đó giống như mặt nạ nhựa che lại. Tôi lờ mờ nghĩ, trông cứ như mặt nạ oxy vậy. Mà quả thực, đó chính là mặt nạ thở oxy.

Tôi chẳng hiểu mô tê gì. Dù vậy, tôi cố gắng gượng dậy, và đúng lúc ấy, tôi nhận ra tay trái mình đang được một thứ gì đó bao bọc.

Liếc nhìn sang, tôi thấy Arisu đang nắm chặt tay trái của tôi, úp má vào ngang hông tôi, thở đều đều, tiếng ngáy khẽ khàng.

Mái tóc màu như kẹo caramel của cô nàng rải rác trên tấm ga trải giường trắng tinh.

“Làm cái quái gì vậy, Arisu?”

Tôi định cất tiếng gọi nhưng cổ họng lại khàn đặc, không thể nói thành lời.

Thế nhưng Arisu vẫn nhận ra, cô nàng bật dậy thật nhanh, xoay người một cách mạnh mẽ.

“Nao-kun!”

Arisu gọi lớn tên tôi.

Một cách gọi đã lâu lắm rồi tôi mới nghe thấy.

Những giọt nước mắt như hạt ngọc trai lã chã rơi từ đôi mắt to tròn của Arisu…

***

“Hửm?”

Sáng thức dậy, mặt cô bạn thanh mai trúc mã của tôi kề sát sạt.

“Chào buổi sáng, Nao!”

Ichijou Arisu đang cưỡi trên người tôi khi tôi còn nằm ngủ.

Kiểu như tư thế kiểm soát ấy.

Cô nàng có mái tóc màu nhạt tự nhiên vì theo lời đồn, gia đình bên ngoại cô ấy là quý tộc Anh quốc.

Đôi mắt toát lên vẻ hoạt bát.

Sống mũi thanh thoát và đôi môi hồng anh đào.

Một sợi dây buộc tóc (scrunchie) được quấn trên cổ tay trái.

Thoạt nhìn, Arisu nở một nụ cười tươi rói.

Thế nhưng, có thể gọi là gân xanh không nhỉ, hoặc nói theo kiểu truyện tranh thì đó là dấu hiệu của việc "nổi giận", nó hiện rõ trên trán cô nàng.

Cơn buồn ngủ của tôi lập tức bay biến tới tận tầng bình lưu.

“Chà, chào buổi sáng… Mà cô đang làm cái quái gì vậy?”

Tôi hỏi một cách thật dè dặt.

Chiếc váy đồng phục ngắn cũn cỡn của cô nàng để lộ đôi đùi Arisu một cách chẳng chút che giấu, như thể đang nói "tụi bay tránh ra, không thấy vẻ đẹp khỏe khoắn này sao", và miếng băng dán ở mặt trong đùi cũng lộ hết ra. Tôi thầm nghĩ, làm ơn che chắn thêm chút nữa đi cô ơi. Tôi cố gắng gượng dậy để đẩy Arisu ra, nhưng cô nàng khéo léo dùng đôi đùi mũm mĩm, đầy đặn của mình ghì chặt tôi lại, nên rốt cuộc tôi chẳng làm được gì.

“Nào, đố anh biết.”

Arisu nói với tôi, vẫn giữ nguyên nụ cười tươi rói.

“Anh đoán xem, tôi đang định làm gì đây?”

Trong tay cô nàng đang cầm chiếc vòi của máy hút bụi.

“Ơ, dọn dẹp nhà cửa…chăng?”

Tôi đáp đúng theo những gì mình thấy.

“Đúng rồi nha! ☆”

Arisu bật công tắc máy hút bụi.

Tiếng hút mạnh “Bù...u...u...” vang lên.

“Đáng đời anh!”

Rồi Arisu ấn đầu vòi vào má tôi.

“Bù...u...u...”

“Làm cái quái gì vậy!”

Má tôi bị hút vào. Bị kéo căng ra.

“Đồ sâu bọ của xã hội này! Đồ vô dụng!”

“Tôi đã làm gì cô chứ!”

“Hút hết đi! Hút hết đi!”

“Dừng lại! Má tôi sắp dài ra rồi!”

Lần này thì tôi bật dậy hẳn.

Arisu đang ở tư thế kiểm soát, tất nhiên là sẽ bị lăn xuống sàn.

“Ghéoo!”

Arisu hét lên một tiếng kỳ quái như quái vật rồi ngã lộn xuống sàn. Cô nàng hình như bị đập đầu nên dùng hai tay ôm lấy đầu, lầm bầm “Đau quá.”

“Đau chết đi được! Anh làm gì vậy chứ!”

“Câu đó tôi mới phải nói!”

Tôi điều chỉnh lại tư thế, chuẩn bị chống trả lại đòn phản công của Arisu. Tôi giơ thế võ Baritsu mà Sherlock Holmes ưa dùng.

Thế nhưng, đột nhiên:

“Hiya, una, dừng lại!”

Arisu phát ra những âm thanh kỳ lạ, uốn éo cơ thể.

“Cái gì thế này!”

Nhìn sang, tôi thấy chiếc máy hút bụi đang dũng cảm tấn công chiếc váy của Arisu. Nhờ vậy, chiếc quần lót trắng của cô nàng ló ra một chút. Cố lên nhé, máy hút bụi!

“Ugh! Đừng có nhìn!”

Arisu giãy giụa loạn xạ.

Chiếc máy hút bụi phụ tá kia như được tiếp thêm động lực, nó ré lên tiếng “Bù...u...u...”.

Tôi nghĩ đáng lẽ ra nên tắt công tắc đi, nhưng để trả đũa việc bị phá giấc ngủ ngon, tôi quyết định im lặng một lúc.

Chikuwa-bu (con mèo), với vẻ mặt ngao ngán, nhìn chúng tôi tranh cãi. Nó ngáp một cái, kêu “Meo” rồi bỏ ra khỏi phòng.

—Buổi sáng cứ thế trôi qua.

Tuy hơi bất thường một chút, nhưng với tôi thì nó chẳng phải một sự việc gì quá kỳ lạ để bắt đầu một ngày.

Vào lúc này, tôi vẫn tin rằng những ngày như thế này sẽ cứ tiếp diễn mãi mãi.

Bởi vì tôi đâu phải là một pháp sư vô thức,

cũng chẳng phải là một vị cứu thế đang mơ,

và càng không phải là một người có hôn ước gắn kết bởi sợi chỉ đỏ ngốc nghếch kia.

Mấy cái thiết lập ngớ ngẩn đó là gì chứ? Vô vị!

Tôi chỉ là một nam sinh trung học bình thường, như bất kỳ ai khác.

Ít nhất thì phải là như vậy.

Thế nhưng…

“Anh cứ yên tâm, tôi sẽ bảo vệ anh. Mà không phải vì tôi có tình cảm gì đâu nhé, chỉ là vì mình là bạn thuở nhỏ nên đành chịu thôi… Mà cái nhìn đó là sao? Anh muốn tôi lấy nước quýt xịt vào mắt anh à?”

“Onii-chan cứ để Suzu bảo vệ. Để làm được điều đó, em nghĩ mình nên ngủ chung chăn, chung giường với anh! Em sẽ không làm điều gì biến thái đâu! Không làm đâu!”

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm huấn luyện Nao-sama. Đầu tiên, xin người hãy mắng chửi tôi với ánh mắt khinh miệt rằng ‘Đồ sâu bọ ti tiện!’. Ba, hai, một, bắt đầu!”

Rốt cuộc là cái quái gì đang xảy ra vậy!