Ore ga Ojou-sama Gakkou ni “Shomin Sample” Toshite Rachirareta Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1492

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1133

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 5810

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 309

Quyển 10 - Chương 34: Tóm lại, cuộc đối thoại kết thúc tại đây.

Hôm ấy là ngày nghỉ bù, nối tiếp sau ngày thứ hai của hội thao.

Tôi vẫn đang ngủ nướng như mọi khi, nằm lì trên giường mà thẫn thờ nghĩ: “Chắc cũng đến lúc dậy ăn gì rồi nhỉ?”

Vượt qua tấm rèm, từ ngoài cửa sổ vọng vào tiếng chim sơn ca hót líu lo. Gió thu thổi xào xạc qua kẽ lá. Tiếng ve đã không còn nữa.

Tuy đã gần trưa nhưng tôi không hề bật điều hòa. Học viện Nữ sinh Seika đã hoàn toàn chìm vào không khí thu rồi.

Cạch một tiếng.

Hakua mở cửa bước vào.

Thấy tôi còn đang ngủ, em bé rón rén lại gần, rồi “bụp” một tiếng, ngồi phịch xuống giường. Cứ thế ngồi im lặng, đây chính là chiêu thức quen thuộc của em ấy, một cách uyển chuyển để bảo tôi: “Mau dậy đi!”

Tôi mỉm cười nhìn nghiêng gương mặt của Hakua.

——À phải rồi, chợt nhớ ra.

“Hakua này, em muốn ước gì?”

Em bé quay đầu lại.

“Muốn ăn món ngon không? Hay muốn đi dã ngoại?”

“……….”

Hình như Hakua vẫn chưa hiểu ngay.

“Em ước gì cũng được hết!”

Tôi nói một cách tự nhiên, Hakua khựng lại một lúc, rồi hỏi như để xác nhận:

“...Gì cũng được sao ạ?”

“Ừ, gì cũng được.”

Sau đó Hakua im lặng ngẩng đầu nhìn trần nhà, có vẻ như em đang suy nghĩ rất kỹ.

Một lát sau, em bé từ từ gật gù hạ cằm xuống.

“Em quyết định chưa?”

“...Vậy thì...”

“Hửm?”

“Để em... suy nghĩ thật kỹ ạ.”

Tôi nghe Hakua trả lời thì ung dung đáp lại một tiếng “Ờm.”

Đến đây thì cuộc đối thoại tạm thời kết thúc.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi đổ chuông.

Tôi nhìn màn hình, là mẹ tôi gọi.

Có chuyện gì nhỉ?

“...Alo?”