Ore ga Ojou-sama Gakkou ni “Shomin Sample” Toshite Rachirareta Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 123

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Quyển 1 - Chương 13: Bạn Chỉ Đang Ăn Thôi Đúng Không? (Cuộc Sống Hằng Ngày Của Aika)

Sau khi dùng bữa trưa xong ở nhà ăn, tôi lại vội vã đi tìm nhà vệ sinh.

Chuyện này thật phiền phức. Trong cái ngôi trường cấm tiệt đàn ông này, dĩ nhiên là chẳng có lấy một nhà vệ sinh nam nào rồi. Bởi vậy, mỗi khi có nhu cầu trong trường, tôi đều phải mò đến mấy chỗ đặc biệt – những nhà vệ sinh nằm ở khu vực hẻo lánh mà các tiểu thư thường ngày ít khi lui tới.

Nhà vệ sinh ở tầng một khu nhà thể chất. Nếu tôi nhớ không lầm, thì giờ này chắc chắn sẽ không có ai ở đây. Hành lang phía sau cũng vắng bóng người, xung quanh tĩnh lặng lạ thường.

—Tiêu rồi!

Vì đi đến đây mất quá nhiều thời gian nên tôi sắp không nhịn nổi nữa rồi. Tôi vội vã lao vào trong nhà vệ sinh.

Vừa đặt chân vào, cơ thể tôi lập tức chuyển sang chế độ “giải phóng” hoàn toàn, tình hình vô cùng cấp bách. Không nghĩ ngợi gì, tôi cứ thế lao thẳng vào, mở tung cánh cửa của một buồng vệ sinh.

“...!?! Á!”

Tôi đông cứng người.

Bên trong là Aika.

Cô bé đang ngồi trên bồn cầu, mắt mở to tròn, ngẩng đầu nhìn tôi – kẻ vừa xông vào đột ngột.

Xong rồi! Mình làm cái trò biến thái xông vào nhà vệ sinh nữ rồi sao!? Cái tưởng tượng tồi tệ (nhưng cũng có chút khoái trá) này vụt qua trong đầu tôi. Không, tôi đã lầm. Váy của Aika vẫn chỉnh tề, trên đùi cô bé còn đặt một cái khăn trải bàn và một giỏ mây nhỏ. Trong giỏ đầy ắp thức ăn, trông giống hệt bữa trưa tôi vừa ăn xong.

Aika đang cầm dao và nĩa trong tay.

“...Cậu đang làm cái gì vậy?”

“Cậu... đang ăn cơm à?”

Aika chợt hoàn hồn.

Mặt cô bé đỏ bừng như quả cà chua chín.

“Đồ biến thái!!”

Cô bé ném chiếc bánh sừng bò về phía tôi.

“Tôi đã bảo không phải thế mà!”

“Đồ dê xồm! Kẻ rình mò! Thằng háo sắc!”

“Háo sắc!? Cái từ kỳ quặc gì vậy!?”

Không, thật sự không phải như thế. Dù bị đối xử như thể tôi vừa rình mò thấy cái gì đó, nhưng...

Cậu chỉ đang ăn cơm thôi mà?

“Là nhà trường bảo tôi dùng nhà vệ sinh này mà! Còn cậu tại sao lại đi ăn cơm trong cái nhà vệ sinh chẳng ai lui tới này chứ—”

Tôi chợt giật mình... Tôi từng nghe nói rồi. Đây chính là cái gọi là cơm trong nhà vệ sinh—

“Tôi ăn ở đâu thì liên quan gì đến cậu?”

Thái độ của Aika thay đổi hẳn.

“Tôi thấy chỉ có ở đây, tôi mới có thể yên tâm ăn một mình. Đây là phát minh của tôi đó.”

Người ta thường gọi hành động này là “cơm trong nhà vệ sinh” đấy… (Chú thích của dịch giả: *Chỉ hành vi trốn vào nhà vệ sinh ăn cơm để tránh bị người khác phát hiện mình không có bạn bè cùng dùng bữa. Giới tâm thần học Nhật Bản gọi đây là “Hội chứng bạn bữa trưa”.)

Tôi im lặng không nói, còn Aika trước mặt thì vẫn tiếp tục thưởng thức bữa ăn của mình.

“Cái này gọi là ‘biệt điện’ hả? Có thể coi là một kiểu hưởng thụ xa xỉ đặc trưng của tiểu thư chăng?”

Cô bé thành thạo sử dụng dao nĩa, trên mặt hiện lên vẻ thư thái từ tận đáy lòng—

“À, ăn cơm ở biệt điện, thật là yên tâm mà!”

Con bé này hết thuốc chữa rồi.

Đúng là số cô bé này cô độc mà.