Orc Eiyuu Monogatari Sontaku Retsuden

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

211 1697

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

55 192

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

(Đang ra)

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

sajerak (사제락)

Còn hiện tại thì tất cả những gì tôi muốn làm là nghỉ ngơi.

54 733

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

52 614

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

93 343

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

122 2836

Tập 3:Vương quốc Người lùn - Vực Dobanga - Chương 28.1: Lời cầu hôn

Trong khi trận chung kết đang diễn ra, Primera đang ở trong phòng chờ cầu nguyện với Chúa. Có lẽ cô ấy đang cầu nguyện cho may mắn sẽ đến với Bash, nhưng cô nàng không có mong muốn cụ thể về những gì mình sẽ muốn nó xảy đến, cô chỉ đơn giản là cầu nguyện.

Trong một lúc, phòng chờ im lặng. Không có tiếng ho he nào từ đấu trường. Primera không biết rằng đôi lúc ngay cả đấu trường cũng không ồn ào lắm.

Một lát sau, một tiếng reo hò báo hiệu cho cô biết rằng cuộc chiến đã bắt đầu. Có thêm một vài tiếng reo hò nữa. Nó không kéo dài lâu. Nhưng với mỗi tiếng reo hò, vai của Primera lại run lên.

Chẳng mấy chốc, cô nghe thấy tiếng reo hò lớn làm rung chuyển cả phòng chờ. Cô biết ngay rằng trận đấu đã kết thúc. Primera chắp tay cầu nguyện. Tuy vẫn không biết mình đang cầu nguyện về điều gì.

Liệu lời cầu nguyện của cô có được lắng nghe hay không? Cánh cửa phòng chờ mở ra với một tiếng động lớn.

Bash đang đứng ở cửa ra vào. Tên Orc bước vào phòng chờ.

“Huh…” Anh ta thốt lên một tiếng nhỏ. Cùng lúc đó, với một tiếng kêu, miếng đệm vai của anh rơi ra. Các chốt cài đã bật ra. Không biết là do ống chân của gã bị hỏng, hay có lẽ là do chúng rơi ra ở đâu đó, một chân của anh ta đã bị lộ. Nhưng đó chưa phải là kết thúc. Thanh kiếm trong tay phải của Bash cũng bị gãy làm đôi và mất đi lưỡi kiếm.

“Ah…”

Primera nhìn Bash với sự nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút hối lỗi. Anh đã thua. Vì sự non nớt của cô khi làm người thợ rèn.

“Anh thua rồi phải không?”

"Đúng rồi…"

Bash gật đầu với giọng điệu thất vọng mà cô chưa từng thấy anh làm bao giờ. Tuy nhiên, Primera nghĩ rằng điều này là tốt nhất. Anh không có đất diễn gì với cô chỉ vì cô thiếu kinh nghiệm. Vũ khí và áo giáp của cô không chỉ không hoàn hảo mà còn giống như món đồ chơi so với những gì các đấu sĩ khác đang mặc. Không đời nào cô có thể chiến thắng. Không đời nào cô có thể nhận được vinh dự như vậy. Vị trí thứ hai không phải là kết quả xứng đáng với Primera, nhưng vẫn tốt hơn là chiến thắng. Cô nhẹ nhõm.

"Thật sự lấy làm tiếc."

“…Không có gì đáng tiếc cả. Tinh thần chiến đấu của Donzoi là thật. Nếu tôi không tấn công anh ta một cách nghiêm túc, lòng tự trọng của tôi cũng sẽ bị tổn thương.”

Đồng thời, cô cảm thấy thất vọng. Giá như cô có thể rèn ra trang bị tốt hơn… Giá như cô có thể rèn ra áo giáp tốt hơn, loại có thể chịu được sức mạnh thực sự của Bash… Cô không thể không nghĩ về điều đó. Nếu cô có kỹ năng hơn, cô có thể ngăn Bash phải nói điều gì đó như thế này.

“Bây giờ anh định làm gì?”

“Được rồi… có lẽ bọn tôi sẽ đến một thị trấn khác.”

Về phần Bash, anh có thể tiếp tục tìm kiếm một người vợ ở một thị trấn khác. Đây là một thị trấn của người lùn, chắn chắn là như vậy. Tuy nhiên, anh vừa lãng phí cơ hội lớn nhất và chắc chắn nhất: Lễ hội Vũ trang. Vì vậy, không có lý do gì để ở lại thành phố này. Suy cho cùng, hầu hết mọi người ở đây đều là người lùn. Một số phụ nữ của họ cũng không tệ, nhưng về cơ bản là họ không hợp với sở thích của Bash.

“Tôi… tôi hiểu rồi…” Primera cắn môi dưới khi nghe điều đó. Anh ấy không thể thắng vì cô không đủ giỏi. Nếu đúng như vậy, lời hứa cô đã đưa ra trước trận đấu cũng sẽ không thể thực hiện được. Cảm xúc Primera trở nên lẫn lộn. Cô cảm thấy nhẹ nhõm nhưng cũng thất vọng cùng lúc, nhưng cô cảm thấy sẽ thật kỳ lạ nếu cô không giữ lời hứa nếu anh ấy thắng giải đấu. “Anh sẽ sớm rời đi chứ?”

“Đúng vậy, tôi không còn việc gì để làm ở nơi này nữa.” Bash nói, rồi quay gót lại. Sau đó, có lẽ anh sẽ lấy lại thanh kiếm để lại trong nhà Primera và bắt đầu một chuyến hành trình khác.

"Này!" Primera gọi Bash sau lưng anh. Có điều gì đó trong cô đang hét lên với cô rằng đừng để anh đi dễ dàng như vậy. Vì vậy, cô hét lên đầy dũng cảm. Dù biết rằng mình sẽ nhảy cóc tới điều này, nhưng cô vẫn nói.

“Hãy để em… hãy để em là người sửa chữa trang bị của anh suốt quãng đời còn lại!” (TN: UwU)

Đó là một lời tỏ tình theo cách của người Lùn.

Tạo vũ khí cho chiến binh mà bạn sẽ dành phần đời còn lại của mình. "Tôi muốn bạn trở thành bạn đồng hành của tôi trên chiến trường". Đây là những lời của người Lùn trong thời chiến. Nếu thời bình tiếp tục, những lời khác nhau sẽ được sinh ra, nhưng chỉ mới ba năm kể từ khi chiến tranh kết thúc. Primera chỉ biết những lời đó.

“Chờ đến lúc đó vậy.”

Và tất nhiên, Bash cũng không biết những lời cầu hôn đó. Mặc dù nếu có cô nàng phiền phức đó ở đây, cô ấy sẽ làm ầm lên và nói với anh ấy "Đây rồi! Đây chính là điều ngài đang tìm kiếm suốt bấy lâu đấy!"... Thật không may, không có Zell ở đây.

“Em hiểu rồi… anh nói đúng… một người giỏi như anh, em thật không…”

Primera vai rũ xuống, yếu ớt gật đầu, khiến Bash cảm thấy có chút không thoải mái. Cô gái xinh đẹp này buồn bực vì thất bại của anh là điều đương nhiên. Anh nên làm gì, có nên nói gì đó an ủi cô không?

“Nếu kiếm của tôi gãy, tôi sẽ tới cầu cứu cô.” Sau nhiều lần cân nhắc, Bash thốt ra những lời này.

“Em chắc chắn sẽ thực hiện! Cho đến lúc đó, em sẽ đảm bảo rằng em có thể rèn ra một thanh kiếm khiến anh hài lòng!” Primera ngẩng đầu lên và gật đầu liên tục. Cô không chắc chắn lắm về những gì Bash đã nói, nhưng cô tin rằng anh đã cho cô thấy rằng vẫn còn cơ hội. Sau đó…

"Được rồi…"

cd70eb49-7ae5-48d7-940b-2b0759d20649.jpg

Và thế là, Primera dõi theo lưng Bash. Lưng của một người đàn ông vĩ đại đã chịu đựng sự ích kỷ của cô, nhưng không bao giờ phàn nàn cho đến phút cuối, và dạy cô điều thực sự quan trọng…

“Cảm ơn… Em sẽ không ngừng cố gắng…” Trong phòng chờ vắng vẻ, Primera củng cố lại ý chí của mình.