Ông Chú, Bị Ba Cô Nàng Gyaru 'Dùng Chung'!?~Một nhân viên văn phòng bình thường được nàng Gyaru xinh đẹp và năng động bám riết, để rồi chuỗi ngày ngập trong Gyaru đã bắt đầu~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15102

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 8

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

3-2: Tham quan Lễ hội văn hóa Cao trung cùng cô nàng gyaru cosplay gợi cảm - Chương 11: Thánh nữ Maria-sama

Sau khi dính trọn cú đòn quyết định "Em biết vị con cu rồi" của Risa-san, đám 'Câu lạc bộ Yêu em gái' đã sùi bọt mép ngã gục tại chỗ. Chúng tôi bỏ mặc họ lại và rời khỏi phòng hội học sinh.

Tuy đó là sự thật, nhưng có lẽ cũng hơi tàn nhẫn――tôi vừa nghĩ vậy, vừa cùng Risa-san, Maria-san, và phó hội trưởng Takagami-san đi về phía khu nhà học, nơi diễn ra sự kiện chính của lễ hội văn hóa.

"Này, Rii-chan?"

"Hửm? Sao vậy? Maria-chan?"

"C-o-n-c-u không ăn được đâu?"

Ủa?

"Không phải là ăn, mà là liếm đó! Maria-chan!"

"Là liếm à."

Ủa ủa?

"Phải nắm nhẹ nhàng như thế này này! Rồi liếm láp như liếm kem que vậy đó! Với lại, cũng có ngậm vào miệng nữa!"

"Ra là vậy."

Risa-san bắt đầu bài giảng về 'thổi kèn' cho Maria-san bằng cả lời nói và hành động. Em gái của mình, người từng đỏ mặt khi nghe chuyện người lớn lúc mới gặp, giờ đã trưởng thành rồi.

Đây không phải là cuộc hội thoại nên có ở nơi công cộng, nhưng mà. Dù sao thì xung quanh cũng không có ai, chắc một chút cũng không sao.

"Này, Rii-chan. Con cu có vị gì vậy?"

"Ừm? Tự nhiên bị hỏi vậy thì, chắc là cũng không có vị gì mấy. Nếu mới rửa xong thì có mùi xà phòng thôi. ...A, nhưng mà nhé! Lúc đang liếm thì từ đầu cu sẽ có một ít kem màu trắng bắn ra đó! Cái đó có cảm giác hơi đắng, là một 'hương vị người lớn' thì phải!"

"Ra là vậy. Em cũng muốn liếm thử."

"Hào hứng ghê nhỉ! Nhưng mà, với Maria-chan thì chắc còn hơi sớm đó!"

"Tại sao?"

"Phải tìm được người mình thích trước đã! Chỉ được phép liếm con cu của người mình thích thôi! Không được liếm con cu của người khác đâu nhé! Hứa với chị đó!"

"Em biết rồi."

"Mong là Maria-chan cũng sẽ sớm tìm được người mình thích nhé. A, nếu có người thích rồi thì phải nói cho bọn chị biết ngay nhé! Bọn chị sẽ dốc toàn lực cổ vũ cho!"

"Em biết rồi."

Maria-san vừa xinh đẹp lại có thân hình chuẩn như vậy mà lại không có bạn trai à. Mà, hẹn hò với cô bé này chắc cũng hơi vất vả. Nào là chuyện chăm sóc bữa ăn này... rồi lại chuyện chăm sóc bữa ăn này... rồi lại cả chuyện chăm sóc bữa ăn nữa...

"――Ngài không nên làm vậy đâu."

"Ể?"

Takagami-san đi bên cạnh cất tiếng nói, mắt vẫn dán vào điện thoại.

"Ừm...? Em đang nói chuyện gì vậy?"

"Tôi chỉ cảnh báo rằng, nếu ngài đang có ý định biến Yotsuba-san thành người・thứ・tư, thì không nên làm vậy."

"Hả? Người thứ tư...?"

"Yotsuba-san được các nam sinh trong lớp tôn thờ như một 'sự tồn tại thần thánh'. Rằng Thánh・nữ・Maria・không một ai được phép xâm phạm――hay gì đó."

"Th-thánh nữ...?"

Đây là truyện fantasy dị giới à?

"Nếu ngài không chỉ muốn nhét・dương・vật・vào・miệng・Tsukishiro-san và Amamiya-san mà còn cả Yotsuba-san nữa, thì tất cả các nam sinh trong lớp sẽ trở thành kẻ thù của――"

"Không, tôi không có làm vậy..."

Takagami-san nhìn chằm chằm vào mặt tôi một lúc với vẻ mặt vô cảm, rồi,

"Vậy sao."

chỉ nói vậy rồi đẩy gọng kính. Mình bị cô bé này nghĩ là loại người gì vậy?

"A, mà nói mới nhớ!"

Tôi nở một nụ cười xã giao và đổi chủ đề.

"Làm sao mà em biết được anh bị giam trong phòng hội học sinh hay vậy?"

"A, là nhờ・cái・này・đó ạ."

Takagami-san cho tôi xem màn hình điện thoại của em ấy.

"Đây là?"

Trông có vẻ giống màn hình điều khiển của một chiếc radio.

"Đây là danh sách các kênh của các・máy・nghe・lén・được cài đặt trong trường."

"...Hả?"

"Tôi đã nghe lén phòng hội học sinh bằng cái này nên mới biết được Nagumo-san và Maria-san đang gặp nguy hiểm."

"...Ể?"

Cô bé này đang nói gì vậy?

"Ngài có muốn nghe thử không? Vừa hay các hội trưởng đang nói chuyện đó?"

"A, vậy thì."

Tôi đeo một bên tai nghe vào.

'Thánh địa của Risa-kun chắc chắn vẫn chưa bị xâm phạm! Chúng ta phải bảo vệ sự trong trắng của Risa-kun bằng mọi giá! Rõ chưa các ngươi! Hô!!'

"Đúng là một lũ lạc quan. Hẹn hò với một người đàn ông sống một mình thì chắc chắn là đã làm tình tới bến, chịch choạc tưng bừng r――"

"Takagami-san?"

"A, xin lỗi."

Takagami-san lặng lẽ đẩy gọng kính.

Mà này, cô bé này nghe lén thật kìa... Cả bộ cosplay hở hang quá mức nữa, mọi thứ đều khác hẳn với thời cao trung của mình. Quả là thời kỳ Reiwa.

"Nhưng mà, tôi cũng thấy yên tâm rồi."

"Ể? Chuyện gì cơ?"

"Vì hội trưởng vẫn chưa từ bỏ Amamiya-san."

"Ể?"

"Vì như vậy, không phải sẽ・thú・vị・hơn・sao."

Cô nàng phó hội trưởng chuyên nghe lén trả lời với một vẻ mặt vô cảm.

"..."

Con bé này, coi chuyện người khác là trò vui!!

"Thiệt tình. Đừng có nói những điều kỳ quặc như vậy chứ, Saya-chan."

Risa-san quay lại, phồng má một cách đáng yêu.

"Tớ đang rất phiền phức đó."

"Đến nước này rồi, sao cậu không lợi dụng bọn họ như những 'kẻ nô bộc trung thành' luôn đi? Nếu Amamiya-san đáng yêu nũng nịu 'Anh hai♡', tôi nghĩ họ sẽ nghe theo bất cứ điều gì đó?"

"E-em không có làm những chuyện như vậy!?"

Risa-san vừa đỏ mặt vừa cãi lại, rồi lon ton chạy đến, nắm chặt lấy tay tôi.

"Đ-đối với em, 'anh hai' chỉ có một mình anh hai ở đây thôi. D-dù là trước đây hay là sau này cũng vậy..."

Risa-san vừa cúi đầu vừa trả lời. Em ấy nói những lời thật đáng mừng.

"Amamiya-san yêu Nagumo-san lắm nhỉ?"

"E he he~, bị phát hiện mất rồi~"

Risa-san nở một nụ cười hạnh phúc. Chuyện kết thúc có hậu, có hậ――

Chụt

"Hửm?"

Tưởng rằng câu chuyện đã kết thúc một cách tốt đẹp, thì trong chốc lát, cánh tay còn lại của tôi bị nắm lấy.

"Tôi cũng muốn gọi là 'anh hai'."

"Ể?"

Bộ ngực đầy đặn như sắp tràn ra khỏi chiếc áo sơ mi cảnh sát đã mở đến cúc thứ hai đang nài nỉ tôi.

"Tôi muốn gọi."

"Ể?"

Tự nhiên sao vậy? Thánh nữ ngực khủng-sama?