Ông Chú, Bị Ba Cô Nàng Gyaru 'Dùng Chung'!?~Một nhân viên văn phòng bình thường được nàng Gyaru xinh đẹp và năng động bám riết, để rồi chuỗi ngày ngập trong Gyaru đã bắt đầu~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

562 4354

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

718 8149

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

593 4075

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

139 2863

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

610 2563

1-1: Nàng Gyaru đầu tiên, "Tsukishiro Misaki" - Chương 02: Ông Chú và Phần Thưởng: Gục Ngã Trong Một Nốt Nhạc

「Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á——!?」

Tiếng hét của cô nàng Gyaru vang vọng khắp khu vực trước nhà ga vào buổi chiều tà. Nơi đôi mắt đang mở to của cô nàng hướng đến là——chiếc điện thoại mà tôi vừa mới đưa lại lúc nãy...?

「Khô・ng・thấy・đâu・cả!?」

...Không thấy?

Nàng Gyaru Trắng hoảng hốt xoay một vòng nhìn xuống chân, sau đó lại bắt đầu nhìn ngang liếc dọc như đang tìm kiếm ai đó. Và rồi, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

「A A A A!! Kia rồi!!」

「Hả?」

「Này!! Ô・NG・CHÚ!!」

Ông chú...? Chẳng lẽ, đang gọi mình...?

Cô nàng Gyaru hùng hổ sải bước dài tiến về phía tôi.

Ể!? Gì vậy!?

Cô nàng tiến đến ngay trước mặt tôi đang trong tư thế phòng thủ, rồi nghẹn ngào cất lời với đôi mắt to tròn ngấn lệ.

「Khô・ng・thấy・đâu・cả!!」

「Không thấy là không thấy cái gì!?」

「Thì là!!」

Cô nàng dí mặt sau của chiếc điện thoại vào ngay trước mắt tôi.

「Nhìn này!! Cái hình・sao・trên dây đeo!! Mất・một・cái・rồi!!」

「............Hả?」

「Tìm cùng em đi!!」

「T-Tìm...?」

「Đúng!! Tì-m mau!!」

「Tìm cái gì...?」

「Trời ơi!! Ông chú, lại đây!!」

「Á, khoan đã!?」

Mất hết kiên nhẫn, cô nàng Gyaru nắm lấy cổ tay tôi rồi cứ thế áp giải đi.

「Này!?」

Nơi chúng tôi đến sau khi bị cô ấy kéo đi là một góc ở rìa quảng trường trước ga. Cô nàng chỉ vào một góc của quảng trường.

「Ông chú tìm từ đây qua bên kia! Em tìm bên này!」

「Ể?」

Tôi đang bị một cô nàng Gyaru nhỏ tuổi hơn mới gặp được năm phút ra lệnh.

「Rồi, chuẩn bị, bắt đầu!!」

「Khoan, chuẩn bị bắt đầu gì chứ... Mà rốt cuộc là cô làm mất cái gì?」

「Thì đã bảo là cái này rồi mà!!」

Cô nàng Gyaru chỉ tay với vẻ bực bội ra mặt. Đó là chiếc quai đeo được gắn vào mặt sau điện thoại. Vài món đồ trang trí hình ngôi sao cỡ bằng đồng xu 1 yên đang lấp lánh.

「Mất một ngôi sao rồi, tìm đi!!」

「Hả——」

Tôi chết lặng. Rồi tôi đưa mắt nhìn về phía đám đông hỗn loạn trước nhà ga.

Đùa... phải không...?

Giữa lúc giờ tan tầm đang ở đỉnh điểm, cô ta bảo tôi tìm một món đồ trang trí hình ngôi sao bé tí mà không biết đã rơi ở đâu, lúc nào...!?

「——Không được đâu!?」

「Không có chuyện đó! Hai người cùng tìm thì dễ ợt mà!」

「Mà khoan, tôi còn chưa nói là sẽ tìm cùng cô một lời nào...」

「Nếu tìm thấy, em・sẽ・thơm・má・anh・một・cái!!」

「...Hả?」

Cô ấy vừa nói... thơm má sao?

「A, hôn môi thì không được đâu nhé? Em có bạn trai rồi mà.」

「Không, ý tôi là thơm má...」

Đừng có mà coi thường người khác. Một người lớn như mình không đời nào lại chấp nhận một yêu cầu vô lý như vậy chỉ vì một cái thơm má vớ vẩn——

「Tôi hiểu rồi!! Chắc chắn tôi sẽ tìm ra nó!!」

Gục ngã trong một nốt nhạc.

27 tuổi, nhân viên văn phòng độc thân. Gục ngã ngay tắp lự trước phần thưởng là một cái thơm má của nữ sinh cấp ba.

「Ông chú mắc cười ghê!! Tự nhiên hăng hái hẳn lên!!」

Cô nàng Gyaru phá lên cười.

「Đâu có đâu mà~?」

Dù còn chưa tìm thấy gì, nhưng tôi đã không thể ngừng cười tủm tỉm được rồi.

Nào, nào! Nhanh nhanh chóng chóng tìm thấy nó, rồi nhận phần thưởng là một cái thơm... nhỉ!

「La la~ là lá la~. Vậy thì, tôi sẽ tìm ở phía đằng kia——」

「...Này.」

「Vâng? Có chuyện gì...」

Nghe tiếng gọi, tôi quay lại và thấy cô nàng Gyaru mới lúc nãy còn đang vui vẻ cười nói giờ đã chau mày, nhìn tôi chằm chằm như muốn nói điều gì đó.

「Ờm...」

Mình... đã làm gì sai sao...?

「Này, ông chú...」

「V-Vâng... có chuyện gì ạ?」

Cô nàng từng bước tiến sát lại trước mặt tôi đang bất giác lùi lại, rồi gằn giọng.

「Đừng có mà cười nham nhở nữa, tìm cho nghiêm túc vào. Hả?」

「...」

Chắc là Yankee rồi?

「Trả lời?」

「A, vâng... TÔI SẼ CỐ HẾT SỨC Ạ...」

Và thế là, tôi đã dấn thân vào một cuộc đại tìm kiếm món đồ bị mất bé tí teo vì một nữ sinh cấp ba xinh đẹp tình cờ gặp được——một nàng Gyaru thỉnh thoảng lại để lộ ra bản chất của một Yankee.