[Oneshot] Mái ấm

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19531

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14198

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2384

Oneshot - Mái ấm

Khi màn đêm buông xuống, tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi một sự hiện diện nào đó.

Có một ai đó đang bám theo tôi, luôn nhìn chằm chằm vào tôi.

Lần đầu tiên tôi nhận ra chuyện này là vào vài tháng trước. Trên đường từ công ty về nhà, tôi bỗng cảm thấy có ai đó đằng sau lưng mình, quay đầu lại, tôi thấy một bóng người lẩn khuất trong bóng tối phía sau cột điện, không thể nhìn thấy rõ mặt.

Kể từ ngày đó, tôi luôn cảm thấy như mình bị theo dõi — Nói ngắn gọn thì, tôi đang bị một kẻ rình rập nhắm đến.

Khi tôi về đến trước cửa, cửa sổ của căn hộ đối diện liền đóng lại, vang lên một tiếng “cạch”, rèm cửa bị kéo mạnh. Có ai đó đang quan sát mọi hành động của tôi. Ngón tay mở khóa cửa của tôi khẽ run bần bật.

Ngay cả khi đang bước đi trên đường, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh xuyên thấu qua da thịt. Tôi sợ hãi, luôn có cảm giác như bị ai đó đi theo mình.

Có phải là tôi đã làm gì sai với anh ấy không?

Nắm chặt chiếc điện thoại, những ngón tay run rẩy của tôi liên tục bấm số. Nhưng anh ấy không bao giờ trả lời. Tài khoản SNS của anh ấy đã bị khóa, mọi tin nhắn tôi gửi cũng không được hồi đáp.

Tại sao anh lại phớt lờ tiếng kêu cứu của em?

Ngày hôm sau, khi phát hiện anh ấy đang ở gần công ty, tôi lấy hết can đảm gọi tên anh, nhưng khuôn mặt anh lại co rúm lại đầy kinh hãi.

Và — anh liền bỏ chạy.

Chạy trốn như vậy thật quá đáng mà. Em chỉ muốn thân thiết hơn với anh thôi mà.

Tôi nhẹ nhàng treo chiếc khăn quàng cổ màu xanh – màu yêu thích của anh — lên tay nắm cửa. Chắc chắn là nó sẽ giúp anh ấy hiểu được tình cảm của tôi.

Một lúc sau, cánh cửa phòng từ từ mở ra. Nhìn từ xa, tôi thấy anh khẽ đưa tay ra. Nhưng ngay vào khoảnh khắc tiếp theo, anh ấy hất mạnh chiếc khăn xuống đất như thể muốn vứt bỏ nó đi.

Tại sao? Sao anh lại không hiểu cho em? Em chỉ luôn muốn ngắm nhìn anh thôi mà.

Đêm đó, tôi lặng lẽ đứng trước căn hộ của anh ấy.

Cửa sổ đóng chặt, rèm kéo kín. Chắc hẳn anh ấy đã nhận ra tôi đã đến.

Tại sao? Tại sao anh lại sợ hãi như vậy?

Tôi lặng lẽ cho tay vào túi xách, ngón tay tôi chạm vào chiếc chìa khóa dự phòng lạnh ngắt.

Tôi khẽ khàng mở nó ra, cánh cửa dẫn vào mái ấm của chúng tôi.

------HẾT------

Tôi đoán là hoặc thằng kia thuê thám tử. Hoặc là cái thằng bám đuôi chuẩn bị ăn dồn lồi :v