Once Trust Is Broken, It Can’t Be Regained – No Matter What You Say Now, It Won’t Affect Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19531

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14203

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2385

Web Novel - Chương 08: Những món đồ nào là không cần thiết?

Renya POV

“…Vứt nó đi sao?”

Tôi để Fujibayashi vào phòng và khi trả lời câu hỏi đó, cô ấy trông có vẻ choáng váng.

“Đúng vậy. Phòng này giờ nhiều sách quá. Tôi đã vứt hết đống mà mình không cần để chừa chỗ cho kệ sách mới.”

Tôi phải đi qua đi lại giữa nhà và bãi rác nhiều lần vào buổi sáng bởi vì số lượng đồ mà mình tích trữ đã trở nên quá lớn.

“Đống đồ không cần ư…Chẳng phải dụng cụ bóng đá và các huy chương là để lưu giữ kỉ niệm sao?”

“Tôi không muốn giữ mà mình không cần dùng nữa, huy chương hoặc bất cứ thứ gì vô dụng. Và nếu như tôi đưa nó cho ai đó xem và bảo họ rằng mình từng là một thằng tốt vàtuyệt vời như thế nào, tôi sẽ tự biến mình thành một thằng hề mất.”

Bất kể khi tôi có còn chơi bóng đá hay không, thật là đáng hổ thẹn nếu cứ như ăn mày quá khứ như vậy.

“…Còn những món đồ cặp mà bọn mình đã mua chung với nhau thì sao?”

“Có quá nhiều thứ quá trẻ con để cho một học sinh cấp ba giữ lắm. Thực ra cũng có chỉ mình tôi là trưng bày đống đó chứ đâu.”

Tôi đã ở trong phòng của những người bạn thuở nhỏ của mình nhiều lần rồi, nhưng họ không hề trang trí nó. Tôi đã nghĩ là họ đã vứt chúng đi từ lâu lắm rồi. Có lẽ họ cất giữ nó ở đâu đó, nhưng vì sao những phụ kiện nhỏ như thế lại không được trưng bày? Chắc vì họ đã quên về nó ngay từ đầu rồi.

.

Ruri POV

Sau khi rời phòng Renya, tôi ngây người tiến về phòng và gục mình trên giường.

“Quá khứ không quan trọng đối với Renya sao…?”

Tôi lầm bầm một mình, nhưng không có một ai đáp lại cả.

Sau khi nằm đó một hồi lâu, tôi ngồi dậy và mở ngăn kéo của cái bàn học. Ở đó có những món đồ nhỏ mà tất cả những người bạn thuở nhỏ đã cùng mua với nhau.

Renya đã trang trí chúng từ rất lâu, nhưng tôi đã giữ chúng một cách cẩn thận bởi vì bản thân không muốn nó bị dơ hoặc hư hại. Tôi nghĩ cả hai người kia cũng như vậy.

Tôi cẩn thận lấy một món trong số chúng và ôm lấy nó.

“Bọn tớ sẽ không bao giờ vứt bỏ nó đi đâu. Bọn tớ sẽ trân trọng nó, Renya…”

Những giọt nước mắt tràn ra rơi trên món đồ nhỏ bé đang cầm trên tay.