On The Night I Was Crying Because My Beloved Girlfriend Was Cuckolded By My Bestfriend, My Kuudere Kouhai Returned, Covered In Blood

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 402

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10327

Web Novel - Chương 15

[Chương này đặc cách sẽ miêu tả theo góc nhìn thứ ba, vì không có sự góp mặt của Akihiko]

“Đồ lăng loàn ư…. Sao cậu ấy lại nói mình như vậy? Chẳng lẽ cậu ấy đã….”

Sau khi Akihiko rời đi, Mai ngẫm nghĩ lại những gì mà cậu ấy đã nói với cô. Cô hiểu rằng, mọi chuyện đã bị bại lộ rồi. Không có lí do nào khác để có phải nghe những lời sỉ nhục đó từ Akihiko, trừ chuyện đó. 

“Nhưng sao…sao cậu ấy lại biết được chứ?Hay là… cậu ấy đã nhìn thấy mọi thứ trong điện thoại của mình? Không, chắc chắn không thể rồi, đó không phải việc mà Akihiko sẽ làm…. Phải rồi, chẳng lẽ lại là con bé đó?”

Mai chợt nghĩ đến một người. Người đó đã chứng kiến Mai và Natsuki tình tứ với nhau, chắc chắn cô ta cũng là người gây rá mọi chuyện, và rồi… 

Chắc hẳn, đó là một người đã ôm hận với Mai từ lâu lắm rồi, cô nghĩ vậy.

“Không thể đứng im chịu trận được. Mình phải cảnh cáo nó, nếu nó còn dám bén mảng gần Akihiko thì mình sẽ…”

“Lâu rồi không gặp, Hidaka-senpai.”

“!!”

Mai không nhận ra cánh cửa đã mở từ lúc nào. Một tiếng nói quen thuộc cất lên. Tiếng nói từ người mà cô căm hận nhất lúc này. Đó là Fukuhara Karen, người đã khiến cô ra nông nỗi này.

“Sao…Sao mà mày..”

“Sao là sao? Xem ra Hidaka-senpai vẫn chưa nhận ra mình là loại người bẩn tưởi đến như nào nhỉ. Chị không những không chịu thừa nhận, mà còn cố tình nói dối quanh để lừa gạt anh ấy ư ? Không thể tin là chị lại dám nói rằng mình bị hiếp dâm cơ đấy.”

“Tch.. Hoá ra đúng như tao đã nghĩ, chính mày là người đã mách lẻo chuyện đó với Akihiko ư? Mày ghét tao đến mức nào vậy? Mày không muốn tao hạnh phúc với cậu ấy đến thế à?”

“Hah!”

“!!”

Karen bóp lấy cổ của Mai, vừa đủ để cô ta không chết vì ngạt thở.

“Đúng thế, em đã ghét chị từ lâu lắm rồi. Em ghen tị với việc chị được dành thời gian âu yếm với anh ấy, được anh ấy yêu thương và quan tâm như vậy đấy.”

“Ah…agah..ughhh”

“Nhưng nếu Senpai cảm thấy hạnh phúc với điều ấy, em sẵn sàng lùi về sau để anh ấy được vui. Em đã chấp nhận hi sinh cả hạnh phúc của mình cho anh ấy. Vậy mà chị lại nhẫn tâm phản bội lại anh ấy.”

“Guh..ahhh.. Thả tao ra.”

“Chị xứng đáng với những gì mà chị vừa trải qua… Không, đáng ra chị còn phải trả giá nhiều hơn nữa. Phải rồi, chị phải chịu đau khổ đến mức mà muốn chết cũng chẳng được, đấy mới là thứ mà tôi muốn chị phải gánh chịu.”

“Gah..”

“Ahh, đúng rồi, anh ấy đã có một người bạn gái thực sự rồi đó. Chúng em đã vui vẻ cùng nhau này, hôn nhau thật thắm thiết này, sau này còn nhiều thứ mà em muốn làm với anh ấy nữa đó.”

“Aghh.. Mày lại dám cướp…người yêu của tao ư?”

“Chị không có quyền nói vậy đâu, cái loại đàn bà dễ dãi sẵn sàng dạng chân ra với thằng khác ạ. Rất tiếc khi chị đã không còn là người yêu của Senpai nữa rồi.”

“Đừng có mà…đùa với tao…”

Mai cố gắng kháng cự, nhưng nỗ lực ấy đã không thành và nhanh chóng phải đầu hàng. Ánh sáng trong mắt cô vụt tắt khi đối mặt với sự thật bạn trai mình đã rời bỏ mình.

“Dù sao thì, em cũng nên cảm ơn chị. Nếu chị không tự bắn vào chân mình, thì mãi mãi anh ấy chỉ coi em như một đứa em gái mà thôi. Cảm ơn vì đã nhường em như vậy nhé.”

Karen thả tay ra, Mai sụp người xuống, thở từng hơi nặng nhọc. 

“Mày… Mày đừng tưởng… là mày ngon nhé.. Để tao…”

“Nghe cho rõ này, tao cảnh cáo mày : Cấm hé răng một lời nào về chuyện ngày hôm đó, rõ chưa? Hình như tao cũng đã nói một lần về chuyện này lúc cắt phăng cái công cụ sinh sản của thằng súc vật đó rồi nhỉ? Hay mày là cái loại thích roi vọt hơn là nói nhẹ nhàng?”

“Mày quá quắt lắm rồi…Tao phải…”

Định đánh lại Karen, nhưng cuối cùng, ngón tay của Mai hướng đến Karen bị cô nắm lấy.

“Ồ, hình như mấy ngón tay xinh đẹp này vẫn chưa biết đau là gì nhỉ? Hay để tao bẻ gãy hết một lượt cho đến khi nào mày thề rằng sẽ không hé răng ra nửa lời về ngày hôm đó?”

“Không…không…đừng…”

“Mày cũng đừng trách tại sao tao lại ác với mày như thế. Nếu như mày chưa từng phản bội anh ấy, thì sẽ không bao giờ có ngày hôm nay. Với cả cũng đừng nghĩ đến việc hét lên, không ai đến đây giúp mày đâu.”

“Áaaaaaaaaaaaaaaa”

“Nói sao nhỉ, cứ như là Chúa đã sắp đặt tất cả, để tao có thể trừng phạt mày đấy nhỉ?”

“Mày đừng có mà luyên thuyên…. Au, au, au, au…. Đau đấy, thả tao ra.”

“Để tao xem mày còn gan lì đến mức nào nào?”

Nở một nụ cười méo mó trên môi, Karen tiếp tục tra tấn Karen không khoan nhượng. Đúng như cô ấy nói, mặc cho Mai kêu gào thảm thiết, không có bất cứ ai đến để giúp cô cả. Nỗi đau về cả thể xác lẫn tâm hồn đang giày vò Mai.

“Được rồi mà…Tha cho tôi đi mà…Tôi hứa…sẽ không nói với ai đâu…”

Mai đã hoàn toàn sụp đổ trước sự lạnh lùng đến đáng sợ đó của Karen.

“Vậy thì, em nghĩ hôm nay như vậy là đủ với chị rồi nhỉ.”

Trong khi Mai vẫn còn chưa ổn định lại tinh thần, Karen âm thầm rời khỏi căn phòng bệnh đó, không để lại một dấu vết nào.