Chương 04: Bản tường thuật về hồn ma đêm Giao thừa - phần 2
——
Khi bọn tôi gặp nhau thì trời đã tối. Trong màn đêm, những cây cổ thụ bao quanh ngôi đền khiến nơi này trông thật rộng lớn và đáng sợ. Bọn tôi men theo con đường dẫn đến chính điện.
“Shinshuu-kun, tiếng động đó phát ra từ đâu vậy?” Tôi lo lắng hỏi, cố gắng lắng tai nghe, nhưng ngoài tiếng lá khô xào xạc trong gió, tôi không nghe thấy gì bất thường. Tôi quay lại nhìn mọi người, nhưng dường như cũng chẳng ai nghe thấy gì lạ cả.
Bọn tôi đi qua cổng torii và leo lên vài bậc thang đá. Có một vài người xung quanh, có lẽ họ đến viếng đền. Shinshuu-kun không đi theo bọn tôi mà đi đến một khu vực trải sỏi bên cạnh cổng torii. Có một vài bụi cây thấp được trồng xung quanh; khu vực này là khoảng sân của đền thờ.
“Tớ cũng không chắc lắm, nhưng đó là tiếng của trẻ con. Có vẻ như nó đang tìm kiếm thứ gì đó, hoặc đang có điều gì khiến nó bận tâm… Nhưng đừng lo, nó không mang ác ý,” Shinshuu-kun mỉm cười giải thích. Có vẻ như chỉ mình cậu ấy là nghe được những tiếng nói đó.
“Vậy cậu có thể nghe thấy à? Cậu có thể nhìn thấy nó không?” Onpu-chan hỏi.
Shinshuu-kun nhìn xung quanh trước khi trả lời. “Hình như chỉ có một thôi. Tớ cảm nhận được nó đang di chuyển, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó, nhưng tớ không nghĩ thứ nó đang tìm kiếm ở đây. Tuy nhiên, vì nó ở đây, tớ đoán nơi này chứa đựng một manh mối quan trọng nào đó.”
Những lời cậu ấy nói nghe thật khó hiểu và kỳ lạ đối với tôi.
“Nhưng cậu không thể nói chuyện trực tiếp với nó, đúng không? Nếu chúng ta có thể giúp nó tìm thứ nó đang tìm thì tốt biết mấy,” Hazuki-chan nói. Dễ dàng nhận ra cậu ấy đang rất sợ — tay nắm chặt tay Momo-chan và Onpu-chan — nhưng lời nói của cậu lại thể hiện sự dũng cảm và mong muốn giúp đỡ.
“Đúng vậy. Sẽ dễ dàng hơn nếu tất cả chúng ta cùng tham gia tìm kiếm,” Ai-chan lập tức ủng hộ.
“Tớ rất thích giúp đỡ những người gặp khó khăn,” Momo-chan vui vẻ tuyên bố.
“Chắc hẳn đó là một vật rất nhỏ và khó tìm. Không biết nó ở đâu nhỉ…” Onpu-chan trầm ngâm. Cậu ấy và Momo-chan đứng bên cạnh Hazuki-chan, trông như hai vị hoàng tử dũng cảm đang bảo vệ công chúa.
“Thôi, trời bắt đầu tối rồi. Chúng ta về thôi,” Shinshuu-kun đề nghị khi cậu ấy liếc nhìn quanh sân lần cuối. Tôi tự hỏi liệu cậu ấy có nhìn thấy linh hồn đứa trẻ không, hay nó chỉ hiện ra như một cái bóng mờ ảo đối với cậu ấy.
Shinshuu-kun bắt đầu dẫn bọn tôi quay về.
“Ngày mai tớ sẽ quay lại và nói chuyện với vị trụ trì. ó thể thứ nó đang tìm là một vật thể có thật, và chúng ta có thể thử tìm giúp. Còn hôm nay, chúng ta đã biết rằng đó không phải là một linh hồn xấu xa, nên không có gì phải lo lắng,” cậu ấy nói khi bọn tôi đang đi bộ.
Ừm, nếu Shinshuu-kun nói là ổn, thì có lẽ mọi chuyện không nguy hiểm như tưởng tượng. Nhưng sẽ thật tuyệt nếu có thể tìm ra linh hồn đó đang tìm kiếm điều gì. Nếu có manh mối, có lẽ bọn tôi có thể giúp giải quyết vấn đề.
Tôi quyết định chờ tin từ Shinshuu-kun vào ngày mai.
~~~~~
Buổi tối hôm đó, cả gia đình tôi đều ăn ít hơn bình thường trong bữa tối. Rõ ràng là ai cũng để bụng cho bánh của Momo-chan.
“Oa! Dễ thương quá—!” Pop reo lên khi nhặt bảy viên kẹo hình cáo đỏ mà Momo-chan đã đặt trên bánh, tượng trưng cho con số 7 may mắn, và xếp chúng ngay ngắn trên đĩa. Đúng vậy, chúng đều rất dễ thương; ăn chúng thì thật phí phạm.
“Những lát xoài này lấp lánh như vàng vậy,” bố nói. Bình thường bố không thích đồ ngọt, nhưng ngay cả bố cũng không cưỡng lại được bánh của Momo-chan.
“Bên dưới lớp kem tươi có một tầng trái cây, tượng trưng cho mùa xuân sắp đến. Còn những lát xoài phía trên là lời chúc thi cử thành công cho con,” tôi giải thích.
“Thật đúng là hợp với dịp năm mới. Tuyệt quá còn gì, Pop? Mọi người đều rất quan tâm đến con đấy,” mẹ vui vẻ nói. Trên bàn còn được bày gọn gàng tất cả quà tặng — bùa của Onpu-chan, bút chì của Ai-chan, huy hiệu của Hazuki-chan và bùa từ chùa nhà Shinshuu-kun.
“Vâng! Con vui lắm! Cảm ơn chị hai. Con hứa sẽ cố gắng hết sức,” Pop nói rồi ôm chặt tất cả quà vào lòng.
“Em vốn đã rất chăm chỉ rồi, nên chắc chắn sẽ ổn thôi. Cứ mang hết mấy thứ này theo vào ngày thi, coi như bọn chị đều ở đó cổ vũ cho em,” tôi trấn an.
Tôi cảm nhận được Pop đang lo lắng cho kỳ thi, nên hy vọng những món quà này sẽ tiếp thêm cho em sự tự tin và sức mạnh. Em trông như sắp khóc khi ôm quà, và chính tôi cũng thấy mắt mình cay cay.
“Nào, cùng ăn thử tác phẩm mới của Momo-chan đi. Ăn vào là ai cũng xinh đẹp lên hết đó,” mẹ giục.
Mẹ đang nói cái gì vậy chứ?
“Có vẻ con đã có đủ bùa may mắn để đỗ rồi, vậy thì bố mẹ chắc phải bắt đầu tìm quà mừng con đậu thôi,” bố đùa.
Thế là chúng tôi cắt bánh, mỗi người một miếng. Tôi định ăn chậm rãi để thưởng thức từng chút một, nhưng cuối cùng lại không kìm được mà ăn ngấu nghiến. Đơn giản là vì nó quá ngon.
Bánh của Momo-chan lúc nào cũng tuyệt vời như vậy. Không chỉ đẹp mắt, mà khi ăn còn khiến người ta mỉm cười. Đồ ngọt của cậu ấy luôn được làm bằng cả tấm lòng, mỗi món đều chất chứa cảm xúc riêng.
Chính vì thế, bánh của Momo-chan ngon nhất khi được ăn cùng gia đình và bạn bè. Dù lúc nếm thử ở MAHO-do đã rất ngon rồi, nhưng khi có người thân bên cạnh, hương vị ấy lại càng tuyệt hơn gấp bội.
~~~~~
Những chiếc bánh mới cũng bán hết rất nhanh vào ngày hôm sau. Momo-chan là người làm chính, còn bọn tôi , Majorika và Lala, giúp phủ kem và trang trí bánh. Khi cửa hàng mở cửa, một số người trong bọn tôi ra quầy phục vụ khách.
Khách hàng ra vào đông đúc, và doanh số bán hàng tăng nhanh chóng. Bánh cupcake theo mùa rất được ưa chuộng, và kẹo nướng cũng bán rất chạy. Ngoài ra còn có một số mặt hàng khác được bày bán, tất cả đều được Momo-chan tự tay làm với tất cả tình yêu thương. Cậu ấy đã từng nói về việc muốn tăng thêm sự đa dạng các mặt hàng bày bán, mặc dù cá nhân tôi nghĩ rằng những gì chúng ta đang có hiện nay đã đủ tốt rồi.
Cuối ngày, bọn tôi đến nhà Shinshuu-kun. Tôi tự hỏi liệu vấn đề đã được giải quyết chưa, hay cậu ấy đã thu thập được thông tin mới nào. Onpu-chan không thể đi cùng bọn tôi hôm nay, nhưng cậu ấy đã nhắn tin nhờ bọn tôi cập nhật tình hình. Chắc hẳn cậu ấy rất quan tâm đến chuyện này.
Khi bọn tôi đến gần nhà Shinshuu-kun, cậu ấy vội vàng chạy ra chào đón bọn tôi .
“Đã có một số diễn biến mới,” cậu ấy hào hứng nói với bọn tôi .
Sáng nay, Shinshuu-kun đã đến đền thờ để gặp trụ trì. Trụ trì nói kể những đứa trẻ thường đến đền chơi dạo gần đây đã không còn đến nữa, mặc dù đang là kỳ nghỉ đông. Có vẻ như một số trẻ mẫu giáo và tiểu học sống gần đền thường đến chơi ở sân đền, nhưng nhiều em đã không đến trong một thời gian dài.
“Vì đây là đền thờ nên trẻ em sẽ không được phép chơi quá gần chính điện. Nhưng khu vực cạnh cổng torii thì rất tốt và an toàn cho trẻ em,” Shinshuu-kun giải thích.
“Đúng vậy. Tớ nhớ là đã thấy rào chắn xung quanh khu vực đó, nên nơi này thực sự rất an toàn, không lo xe cộ,” Hazuki-chan nhớ lại.
“Hồi nhỏ, mẹ cũng thường cho tớ chơi ở sân đền thờ gần nhà,” tôi trầm ngâm.
“Có phải vì cậu nghịch quá nên cho ra ngoài chơi cho an toàn không?” Momo-chan chọc ghẹo.
Ừm… có lẽ cũng đúng.
Vậy là mọi chuyện đã được giải thích rõ ràng rồi.
“Vị trụ trì cũng đã điều tra rồi, nhưng không có chuyện gì xảy ra có thể làm linh hồn nào đó xuất hiện. Không có cây thiêng nào bị phá hoại, cũng không có ai qua đời ở khu vực đó,” Shinshuu-kun kéo chúng tôi trở lại chủ đề chính.
“Khu đền thờ khá rộng. Có lẽ ông ấy bỏ sót một vài chỗ nào đó thì sao?” tôi gợi ý.
“Có thể là phá hoại không…? Nếu vậy thì thật đáng buồn,” Momo-chan nói thêm.
“Tớ không nghĩ vậy, vì ông ấy vẫn nghe thấy tiếng nói ngay cả khi ở trong chính điện. Dù sao thì ông ấy cũng nói rằng đền rất hoan nghênh trẻ con, và lúc nào cũng chào đón nếu các em muốn quay lại chơi,” Shinshuu-kun nói.
“Thế thì tốt quá. Bây giờ chẳng còn nhiều nơi an toàn cho trẻ con chơi nữa. Ông ấy đúng là người tốt,” Hazuki-chan nhận xét.
Tôi đồng ý với Hazuki-chan. Vị trụ trì nghe có vẻ là một người tốt bụng, và tôi muốn giúp đỡ ông ấy.
“Shinshuu-kun, bọn tớ sẽ cố gắng thu thập thêm thông tin,” tôi nói.
“Cảm ơn cậu, Harukaze-san.”
Nói xong, bọn tôi vẫy tay chào tạm biệt và rời khỏi nhà Shinshuu-kun.
—— ——
Sau một hồi bàn bạc qua tin nhắn, bọn tôi quyết định biến thành phù thủy tập sự và gặp lại nhau ở ngôi đền. Vì Onpu-chan không phải phù thủy nên bọn tôi chỉ có thể cập nhật tình hình cho cậu ấy qua tin nhắn điện thoại.
“Không biết bây giờ chúng ta có nghe được giọng của bọn trẻ không nhỉ?”
Bọn tôi đứng thành vòng tròn gần cổng torii, lưng quay vào nhau. Nhắm mắt lại, bọn tôi chăm chú lắng nghe.
“Tớ nghe thấy giọng của một cậu bé, Doremi-chan,” Hazuki-chan thì thầm.
“Hả? Tớ lại nghe thấy giọng của một ông già,” Aiko-chan phản bác.
“Tớ thì nghe giống giọng của một người bố đang dỗ con,” Momoko-chan lên tiếng, hơi nghiêng đầu suy nghĩ. “Kinda… gentle voice.”
Rốt cuộc là sao vậy chứ? Tôi mở mắt ra.
“Kìa! Tớ thấy một đứa trẻ ở đằng kia!”
Mọi người lập tức quay lại theo hướng tôi chỉ. Trước mắt bọn tôi là bóng dáng mờ nhạt, trong suốt của một đứa trẻ. Cậu bé trông rất bối rối, cứ đi vòng quanh bãi sỏi như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Momoko-chan chậm rãi tiến lại gần. “Cậu đang tìm gì vậy? Let me help you.”
Nhưng linh hồn đó dường như không nghe thấy, cũng không để ý tới cậu ấy, cứ thế lướt qua Momoko-chan và tiếp tục tìm kiếm.
Ngay lúc đó, những giọng nói mơ hồ, lạnh lẽo lại vang lên.
“…Nó rơi ngay ở đây, vậy mà thằng bé không nghe thấy bọn ta gọi.”
“Ngày nào bọn ta cũng nói với nó như thế, nhưng nó có bao giờ chịu nghe đâu.”
“Thôi nào, anh cả, đừng càm ràm nữa. Với lại, bọn ta giờ cũng đã thành đồ cổ rồi.”
Tôi vừa định hét lên thì Aiko-chan nhanh tay bịt chặt miệng tôi lại. Tôi giãy giụa một chút.
“Doremi-chan, cậu sẽ làm phiền hàng xóm nếu cậu hét lên đấy,” Ai-chan cảnh báo.
Nhưng đó không phải là vấn đề, phải không?!
Tôi liếc nhìn sang những người khác để cầu cứu, thì thấy Hazuki-chan đang đi về phía cặp sư tử đá canh giữ ngôi đền.
“À… xin lỗi, vừa rồi là các ngài lên tiếng sao?”
Tôi tự hỏi liệu Hazuki-chan có bị mất trí vì sốc và sợ hãi không. Nếu không thì tại sao cậu ấy lại nói chuyện với bức tượng đá? Và còn lịch sự nữa chứ.
“H-Hazuki-chan…?” Tôi yếu ớt gọi.
Ai-chan và Momo-chan đã tiến đến chỗ con sư tử đá còn lại.
“Giọng ông già khó tính lúc nãy phát ra từ bên này,” Aiko-chan xác nhận.
“Thật sao? Nhưng tớ lại nghe giọng một người đàn ông rất dịu dàng,” Momoko-chan nghiêng đầu phản đối. “It sounded really nice.”
Đúng là giọng nói phát ra từ phía cặp tượng sư tử đá. Nhưng chuyện này thật vô lý… chẳng lẽ tượng đá thật sự đang nói chuyện sao?
“Nhìn kìa, hình như mấy cô gái này có thể nghe thấy chúng ta.”
“Sư tử đá -san… Có vẻ như ngài biết về các linh hồn. Xin hãy kể cho bọn cháu biết thêm được không?” Hazuki-chan lại nói chuyện với bức tượng. Cậu ấy rất lịch sự, đúng chuẩn một học sinh Học viện Nữ sinh Karen.
“Gần đây có tin đồn nghe thấy tiếng trẻ con quanh đây. Bọn cháu chỉ muốn giúp giải quyết chuyện này thôi,” Momoko-chan nói thêm.
“Chắc hẳn hai bức tượng này biết chuyện gì đó,” Aiko-chan vừa nói vừa tiến lại gần.
Ngay lúc ấy, đôi mắt của bức tượng bên phải bỗng phát sáng.
“Ta không phải sư tử đá. Ta là sư tử thật. Còn sư tử đá là tên kia kìa,” nó gầm gừ.
“Điều đó có thực sự quan trọng không, Aniki? Giới trẻ ngày nay dù sao cũng chẳng phân biệt được,” bức tượng kia đáp lại.
“Ta đã bảo là đừng gọi ta là aniki!”
Bọn tôi đứng sững trước cặp tượng… à không, trước “sư tử” và “sư tử đá” tự xưng, không biết phải tiếp lời thế nào.
Cuối cùng, tôi quyết định lên tiếng, “Bọn cháu thấy bóng dáng một đứa trẻ đang tìm kiếm thứ gì đó, và các ngài nói rằng nó đã đánh rơi thứ đó ở gần đây, đúng không? Nó ở đâu vậy?”
“Ít nhất thì xin hãy cho bọn cháu biết cậu bé đang tìm gì, để bọn cháu giúp,” Aiko-chan nói thêm.
Sư tử đá cho biết rằng nó bị mất một mảnh ở chân sau. Bọn tôi vòng ra phía sau xem thử, và quả nhiên có một phần bị sứt ra. Mảnh đá đó nằm cách đó không xa, nhưng vì màu sắc giống hệt sỏi dưới đất nên rất khó nhận ra.
“Là cậu bé đó gây ra sao?” Momoko-chan hỏi.
“Hồi đó bọn trẻ hay leo lên người bọn ta rồi nhảy xuống đất. Trong một lần nhảy như vậy, thằng bé đã làm sứt mảnh đó,” tượng sư tử gằn giọng.
“Thôi nào, chỉ là mảnh nhỏ thôi. Ta cũng đã quá già rồi, không sao cả,” sư tử đá ôn tồn nói.
Nó kể rằng cậu bé bị bạn bè thách thức nhảy xuống. Vì quá sợ, cậu bé đã với tay ra giữa không trung để giữ thăng bằng, và chính lúc đó đã làm vỡ mảnh chân sau của sư tử đá. Từ hôm ấy, linh hồn của cậu bé mỗi đêm đều rời khỏi cơ thể, lang thang tìm kiếm mảnh đá bị vỡ.
Nhân tiện, để giải thích cho những ai không quen với văn hóa này: hai bức tượng canh giữ đền thực chất là một con sư tử và một con sư tử đá. Chúng đứng gác ở lối vào, xua đuổi tà ma và bảo vệ ngôi đền. Đây là một phần văn hóa truyền thống từ thời Heian. Tất cả những điều này… bọn tôi đều nghe trực tiếp từ chính hai bức tượng, dù lúc đó đầu óc gần như quá tải.
“Khi chân ta bị vỡ, anh cả đã kêu lên. Có lẽ thằng bé nghe thấy tiếng đó, nên mỗi đêm khi ngủ, linh hồn nó lại rời khỏi thân xác để đi tìm mảnh đá,” sư tử đá kết luận.
“Ta không hề kêu! Và ta không phải anh cả của ngươi!” tượng sư tử lập tức phản bác.
“Vậy là ngài không tức giận sao?” Hazuki-chan hỏi.
“Thật ra anh cả chỉ lo rằng thằng bé bị thương thôi, nên đã kêu lên trước khi kịp ngăn mình lại,” sư tử đá nói.
“Trẻ con đúng là liều lĩnh thật,” tượng sư tử thở dài.
Đền chùa từ xưa tới nay vẫn luôn là sân chơi tạm bợ của trẻ con. Hai bức tượng này đã đứng đây hơn trăm năm, hẳn đã chứng kiến không biết bao nhiêu đứa trẻ lớn lên tại nơi này.
Tôi cẩn thận dùng khăn tay gói mảnh đá vỡ lại.
“Này, cô định mang nó đi đâu?” tượng sư tử gầm lên.
“Đến cho cậu bé. Cậu ấy vẫn luôn tìm mảnh đá này mà, đúng không ạ?” tôi đáp. Aiko-chan và mọi người đều gật đầu tán thành.
“Tối nay bọn cháu sẽ đặt nó bên gối cậu ấy, rồi bảo cậu ấy mang tới cho thầy trụ trì,” Momoko-chan giải thích.
“Như vậy thì ai cũng vui,” Aiko-chan nói.
“Bọn cháu cũng sẽ cho cậu ấy thêm can đảm, để cậu ấy dám tới xin lỗi,” Hazuki-chan cam đoan.
Đúng vậy, nếu bọn tôi tự mang mảnh đá đi trả thì chẳng có ý nghĩa gì. Chính cậu bé mới là người cần đối diện với lỗi lầm của mình. Như thế cũng giúp cậu ấy thanh thản hơn.
“Như vậy có được không ạ?” tôi hỏi.
“Làm ơn nói với thằng bé rằng nó vẫn có thể tới đây chơi,” sư tử đá nói.
“…Và dặn nó đừng trèo lên người bọn ta nữa, kẻo bị thương,” tượng sư tử bổ sung.
Sau khi hứa sẽ truyền đạt lại lời nhắn, bọn tôi rời khỏi ngôi đền.
~~~~~
Bên ngoài cổng torii, tôi triệu hồi Sweet Poron của mình và giơ mảnh đá ra trước mặt.
“Pirika pirilala poporina peperuto! Hãy mang mảnh đá này tới cho cậu bé đã làm vỡ chân sư tử đá!”
Mảnh đá bắt đầu phát sáng và lơ lửng trên tay tôi, trước khi bay đi. Bọn tôi đuổi theo cho đến khi thấy nó dừng lại trước một ngôi nhà gần đó.
“Vậy chắc hẳn đó là đứa trẻ sống trong ngôi nhà này,” Hazuki-chan thì thầm khi mảnh đá đi xuyên qua cửa sổ kính, có lẽ dẫn vào phòng của cậu bé.
“Đến lượt tớ rồi!” Momo-chan nói khi triệu hồi Sweet Poron của mình.
"Perutan petton pararira pon! Hãy biến bọn tôi thành vô hình!"
Trong trạng thái vô hình, bọn tôi dễ dàng lẻn vào phòng cậu bé. Mảnh đá đã mất đi ánh sáng và nằm yên bên gối. Cậu bé ngủ say, nhưng gương mặt vẫn đầy lo lắng.
“Hãy mang mảnh đá này tới cho thầy trụ trì và nhớ xin lỗi nhé,” Hazuki-chan thì thầm.
"Ngài ấy sẽ không giận đâu, nên hãy can đảm lên," Ai-chan nói.
“Good luck, young man,” Momoko-chan mỉm cười.
Nói xong, ba người nhìn nhau và mỉm cười. Tôi không thể nói gì, vì Ai-chan cứ nhất quyết bịt miệng tôi suốt.
Gương mặt cậu bé dần trở nên bình yên.
“Có vẻ chúng ta đã truyền đạt được rồi. Nhìn cậu bé ngủ ngoan quá,” Aiko-chan khẽ nói.
“Tuyệt vời! Tớ chắc chắn ngày mai cậu bé sẽ có đủ can đảm để đến ngôi đền,” Hazuki-chan thì thầm đáp lại với một nụ cười.
Ai-chan, sao cậu cứ nhất quyết bắt tớ im lặng thế? Tớ cố gắng hết sức để lườm Ai-chan. Đúng lúc đó, Momo-chan lên tiếng, như thể cậu ấy đã đọc được suy nghĩ của tớ.
"Thật ra, đó là vì Doremi-chan lúc nào cũng mất kiểm soát," cậu ấy trêu chọc.
Tôi chỉ biết thở dài.
Nhiệm vụ hoàn thành, bọn tôi lẻn ra khỏi nhà, và chỉ sau đó Ai-chan mới thả tôi ra.
Khi cậu bé mang mảnh đá tới cho thầy trụ trì, mọi chuyện sẽ được giải quyết, và những lời đồn về ngôi đền cũng dần biến mất. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc bọn tôi sẽ không còn được nói chuyện với hai bức tượng hài hước kia nữa, vì chúng sẽ nhận ra và vạch trần thân phận học việc phù thủy của bọn tôi. Có lẽ sau này, mỗi khi tới đền, bọn tôi phải cẩn thận hơn để không gây chú ý.
~~~~~
Sáng hôm sau, khi tôi lảo đảo bước vào phòng ăn trong trạng thái mơ màng, Pop đã ăn xong bữa sáng rồi.
“Chào buổi sáng, chị!” cô bé reo lên vui vẻ.
“Chào buổi sáng, Pop,” tôi đáp lại, ngáp dài rồi ngồi xuống ghế.
“Chị, em biết là đang là kỳ nghỉ đông, nhưng chị lười quá đấy,” Pop trách móc bằng giọng điệu thường thấy. Tuy nhiên, con bé đang mỉm cười, và không còn vẻ lo lắng như trước nữa. Đúng vậy, Pop ương bướng ngày nào đã trở lại.
Tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu con bé vào Học viện Nữ sinh Karen và dần trở nên trưởng thành hơn. Tôi hy vọng con bé sẽ hướng đến việc trở thành người như Hazuki-chan, thay vì như Tamaki Reika.
"Chị vừa nói gì thế?"
“Không… không có gì!”
Tôi nhanh chóng ăn sáng.
——
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
