Ojamajo Doremi 16-20

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 2

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Ojamajo Doremi 16 - Chương 05: Hãy tin vào giấc mơ của bạn - phần 1

Chương 05: Hãy tin vào giấc mơ của bạn - phần 1

——

Làn gió nhẹ thổi qua xen giữa những cây sồi khi chúng tôi tiến về phía thượng nguồn sông Fukiyama.

Bố tôi dẫn đầu, đi sau là Onpu-chan, còn tôi thì đi cuối.

Ba chúng tôi dều đang mặc những bộ đồ lội nước cao đến thắt lưng dành cho dân câu cá ở suối, và ai nấy đều đổ mồ hôi như tắm.

Tôi mặc đồ cũ của bố, còn Onpu-chan thì mặc đồ của ông nội. Cả hai bộ đồ đều hơi rộng so với chúng tôi, khiến việc đi lại khá khó khăn.

db9a3a62-4f08-4afe-9a6f-7cad35a6a1c4.jpg

“Bố, chúng ta đến nơi chưa?”

"Chỉ một chút nữa thôi, cố lên."

Bố, người đang cầm cần câu của chúng tôi, mặc thêm một chiếc áo vest câu cá, nên ông ấy đổ mồ hôi nhiều hơn chúng tôi.

“Onpu-chan cũng đi cùng, nên chúng ta nghỉ ngơi một chút nhé,” tôi đề nghị, mệt mỏi rã rời. Chúng tôi đã đi bộ gần 30 phút rồi.

“Tớ không sao. Dù sao thì…” Onpu-chan đáp lại, vẻ mặt hoàn toàn bình thản. Sau đó, cô ấy dường như nghe thấy tiếng gì đó. “Hừm?…”

Tôi cũng nghe thấy loáng thoáng tiếng róc rách chảy của con suối gần đây.

"Cậu nghe thấy gì không?"

"Ừ!"

Khi ra khỏi khu rừng này và tìm thấy con suối, chúng tôi có thể đắm mình trong dòng nước trong veo và mát lạnh.

Tôi bỗng cảm thấy tràn đầy năng lượng trở lại và tiếp tục bước đi, vừa đi vừa ngân nga.

~~~~~

Tại sao mà ba chúng tôi lại đi câu cá ở con suối này? Mọi chuyện phải trở lại về tối qua, khi chúng tôi đang ăn tối bên lò sưởi ở nhà ông nội.

“Món cá này ngon quá!” Onpu-chan khen gợi.

Từ khi đến Hida, Onpu-chan hầu như im lặng, mọi chuyện bắt đầu từ câu nói đó.

Onpu-chan đã suy nghĩ rất nhiều về tương lai của mình. Cậu ấy hy vọng sẽ đưa ra quyết định liệu có tiếp tục làm diễn viên hay không trong chuyến du lịch này.

Hiểu được tình thế khó xử của Onpu-chan, chúng tôi thấy thật khó có thể thư giãn cho đến giờ.

Chúng tôi đều cảm thấy bực bội vì không thể làm gì ngoài việc ở bên cạnh cậu ấy. Tuy nhiên, khi cậu ấy thốt lên như vậy, bầu không khí lập tức trở nên nhẹ nhõm hơn.

Ông nội đã nướng cá hồi trên lò sưởi âm sàn cho chúng tôi.

Hôm đó, bố và ông nội đi câu cá ở sông Fukiyama gần nhà. Họ đã bắt được những con cá hồi rất đẹp.

“Loại cá hồi này khác với cá hồi vân vì nó có những đốm đỏ. Sông Sakawa ở tỉnh Kanagawa đóng vai trò là ranh giới, nên phía Đông là nơi có nhiều cá hồi vân, còn lại này thì ở phía Tây,” bố giải thích bằng kiến thức sâu rộng về câu cá của mình. Sau đó, ông hỏi, “Vậy thì ngày mai các con có muốn đi câu thử không?”

“…”

Onpu-chan có vẻ không mấy hào hứng.

“Có một thứ bố muốn cho Onpu-chan xem.” bố nói thêm.

"Cho cháu ạ?"

Không trả lời ngay, bố quay sang ông nội và hỏi: "Bố, mấy con ấu trùng đó thường xuất hiện vào dịp lễ Bon phải không?"

Ông nội gật.

“Những con ấu trùng bố nói đến là gì vậy ạ?” tôi hỏi.

“Ấu trùng là giai đoạn con non của các loài côn trùng sống dưới nước như phù du. Gần thượng nguồn sông Fukiyama có một vùng nước, nơi nước chảy rất chậm, và đó là nơi ấu trùng đồng loạt lột xác thành con trưởng thành biết bay. Đó là một nơi kỳ diệu, và là nơi cá hồi và cá trích tập trung để săn mồi, không hề để ý đến người câu cá. Đó là lý do tại sao chúng ta thậm chí không cần mồi sống để bắt những con cá ở đó.”

"Vậy có nghĩa là ngay cả con cũng có thể bắt được cá sao?" tôi hỏi.

“Dĩ nhiên rồi,” bố trả lời.

“Nghe thú vị thật đấy! Onpu-chan, chúng ta cùng đi nhé?” Tôi giục.

“Ừ!"

“Được rồi, vậy quyết định xong! Hazuki-chan, Ai-chan, còn hai con thì sao?” bố hỏi.

“Hazuki-chan bảo sẽ giúp con làm bài tập! Nên chị ấy không tham gia được !” Pop tuyên bố.

“Phù du nghe giống như muỗi cỡ lớn vậy. Xin lỗi nhé. Tớ thực sự không thích côn trùng,” Hazuki-chan nói thêm.

“Con cũng không đi được. Cuộc thi chạy sắp diễn ra rồi, nên con muốn đến sân trường tiểu học phía sau nhà để luyện tập,” Ai-chan nói.

Cuối cùng, chỉ có ba chúng tôi leo lên vùng nước bên cạnh con suối.

~~~~~~

Khi mặt trời lặn dần về phía tây, mặt nước phản chiếu ánh nắng và ánh lên màu vàng óng.

Chúng tôi cúi người xuống mép nước, rửa mặt rồi lau khô bằng khăn, sau đó lau mồ hôi trên người.

Trong khi tôi và Onpu-chan giải khát bằng những thức uống mà chúng tôi mang theo, bố đã lắp cần câu và bắt đầu câu cá bằng mồi giả.

Ngay sau khi quăng cần, một con cá hồi dài khoảng 20 cm lao ra khỏi mặt nước và đớp mồi.

Bố nhanh chóng cắm cần câu xuống đất, và không cần thu dây, ông nắm lấy dây câu và kéo lên một cách khéo léo. Sau đó, dùng chiếc vợt buộc sau lưng bắt con cá hồi.

“Tuyệt quá!”

Tôi và Onpu-chan đều kinh ngạc trước diễn biến bất ngờ này, và vội vàng chạy đến xem con cá trong lưới.

Những sọc xanh và đốm đỏ khiến nó trông vô cùng đẹp.

“Vây của nó cũng phát triển hoàn toàn rồi, con thấy không? Cá hồi ở vùng này đều là cá hoang dã, không phải do con người nuôi” bố vui vẻ nói khi gỡ lưỡi câu khỏi con cá hồi và lấy một ống nhỏ giọt từ túi áo vest ra.

Sau đó, ông lấy nước từ suối vào ống nhỏ giọt, rồi nhỏ vào miệng con cá hồi.

Sau khi nới lỏng ống nhỏ giọt,ông hút một ít nước từ miệng con cá, rồi vắt nước đó vào một chiếc đĩa nhỏ đã chuẩn bị sẵn.

Ngay sau đó, con mồi mà con cá đã ăn sẽ bị trôi ra đĩa cùng với nước. Có những con ấu trùng màu đen trông giống như sâu bướm, cũng như những con màu kem trông giống như ấu trùng muỗi.

“Fufu, bố đoán đúng rồi. Những con màu đen là ấu trùng phù du, còn những con màu kem này là ấu trùng trưởng thành đang lột xác,” bố nói khi thả con và rửa sạch phần còn lại trong đĩa xuống suối. Sau đó, ông cất nó trở lại vào áo vest, cùng với ống nhỏ giọt.

Bố thu dây câu lại và gỡ mồi giả ra khỏi cần câu.

"Bố ơi, mình không đi câu cá nữa à?" tôi hỏi.

“Chúng ta chỉ cần đi xa hơn một chút, và chúng ta có thể bắt được tất cả cá mình muốn.”

Nói xong, bố gắn các cuộn dây câu vào tất cả các cần câu của chúng tôi và luồn dây câu qua cần.

Tiếp theo, bố gắn một số mồi giả giống như con ấu trùng trưởng thành vào lưỡi câu của chúng tôi và đưa cho chúng tôi. Sau đó, chúng tôi bắt đầu đi về phía hồ nước trên thượng nguồn.

~~~~~

Hồ nước tĩnh lặng đến lạ thường, như thể thời gian đã ngừng lại.

Nước vẫn chảy, nhưng nhẹ nhàng đến mức không thể nghe thấy tiếng nước chảy. Mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu bầu trời khi chuyển từ màu vàng sang màu đỏ.

Chúng tôi ngồi xuống vài tảng đá dọc theo dòng suối và chờ đợi ấu trùng phù du lột xác.

Vừa ngắm mặt trời lặn về phía tây, bố nói: "Lễ hội sắp bắt đầu rồi."

Như thể đang chờ những lời đó, những vòng tròn gợn sóng nhỏ xuất hiện trên mặt hồ.

Bên trong những gợn sóng đó, chúng tôi thấy những con ấu trùng màu kem trồi lên và bay ra khỏi mặt nước, đuôi chúng đung đưa.

Ngay sau đó, nhiều gợn sóng bắt đầu hình thành, và tất cả các ấu trùng bắt đầu bay lên khỏi mặt nước.

Ngay lập tức, cá hồi và cá trích bắt đầu nhảy vọt khỏi mặt nước, xé toạc những gợn sóng nhỏ.

Splash… Splash… Splash splash splash splash!

Một đàn ấu trùng đang nhảy múa trước mắt chúng tôi.

Có nhiều đến nỗi khung cảnh xung quanh trở nên mờ ảo vì số lượng của chúng.

Và trên mặt nước, vô số con cá tiếp tục quẫy đạp khi chúng săn mồi.

Tôi và Onpu-chan đều chết lặng, ngồi bất động tại chỗ.

“Cái gì vậy…!?” Onpu-chan hỏi. Tôi quay sang nhìn bố với vẻ tò mò.

Bố tôi bận rộn bấm nút chụp ảnh, "Chúng ta gọi nó quá trình lột xác của côn trùng thủy sinh là nở, nhưng khi tất cả ấu trùng nở cùng một lúc như thế này, chúng ta gọi đó là hiện tượng nở rộ đồng loạt."

“Nhưng có rất nhiều…”

Một con ấu trùng rơi xuống người chúng tôi và đang ngọ nguậy, nhưng chúng tôi chẳng để ý đến chúng khi đang mãi ngắm nhìn hiện tượng tự nhiên diễn ra trước mắt.

Sau khi chụp đủ ảnh, vẻ mặt bố trở nên nghiêm túc khi nói chuyện với Onpu-chan. “Ta muốn cho Onpu-chan xem cái này. Tất cả các loài ấu trùng sống dưới nước, không chỉ riêng ấu trùng này, đều chỉ sống trong nước một năm, và khi đến thời điểm thích hợp, chúng lột xác cùng một lúc. Trong số đó, có những con không lột xác thành công, có những con bị cá hồi ăn thịt, nhưng tất cả chúng đều cố gắng và dồn hết sức lực vào việc lột xác.”

Onpu-chan tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn lột xác đang diễn ra và những chú cá đang vui vẻ nhảy ra khỏi mặt nước mà không hề chớp mắt.

“Hiện tại Onpu-chan giống như một con ấu trùng vậy, đang trưởng thành từ một đứa trẻ thành người lớn. Hãy tiếp tục nỗ lực và vươn lên, ta nghĩ đó là quyết định tốt nhất bây giờ.”

“…Con cảm ơn. Chú đã cho con thấy một điều thực sự tuyệt vời.”

“Ngay cả bố cũng có thể nói những điều tốt đẹp nếu muốn,” tôi nói.

“Sao lại ‘ngay cả’?!” Bố đáp lại.

Onpu-chan cười khúc khích.

“Nào, cùng bắt đồ ăn tối thôi!”

Chúng tôi cùng nhau thả cần, lần lượt câu được cá hồi và cá hồi vân.

Chúng tôi phải thả những con cá có chiều dài dưới 20 cm, và giữ lại 9 con dài khoảng 25 cm.

Khi chúng tôi cất giữ đồ đạc, khi nước rút, và mặt sông Fukiyama lại chìm vào im lặng như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Thiên nhiên quả thật kỳ diệu và tuyệt vời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!