Ở vòng lặp thứ 7, tôi sẽ tận hưởng cuộc sống làm dâu tự do ở cựu địch quốc

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11220

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tổng hợp ngoại truyện - Hai người đổi sang kính cải trang giống nhau

85 chương ngoại truyện r, ăn mừng thôi=))

_______________

"Vậy thì chúng ta hãy đeo kính nhé, Arnold điện hạ!" 

"……" 

Rishe hào hứng nói vậy, Arnold với vẻ mặt vô cảm, ngước lên từ tập tài liệu trong tay. 

Rồi anh nhìn xuống Rishe đang ngồi trên chiếc ghế dài bên cạnh với ánh mắt nghi ngờ. 

"Lời này là từ đâu ra vậy?"

"Ngày trước khi chúng ta xuống thị trấn, ngài đã nói lần sau cải trang sẽ dẫn em đi theo nữa mà? Mặc dù rất háo hức, nhưng cũng có một điều khiến em lo lắng…" 

Sau đó, Rishe khẳng định với vẻ mặt nghiêm túc. 

"Khuôn mặt của Arnold điện hạ quá đẹp." 

"……" 

Nghe vậy, Arnold càng nghi ngờ và nheo mắt lại. Nhưng đối với Rishe, đó là một vấn đề nghiêm trọng. 

"Khi chúng ta xuống thị trấn, sẽ có nhiều phụ nữ nhìn Arnold điện hạ, đúng không? Thêm vào đó là mái tóc đen hiếm có, có lẽ không ít người sẽ nhận ra ngài chính là Hoàng tử Arnold. Để ngăn chặn tình huống này, em nghĩ ít nhất chúng ta cũng nên che giấu một chút vẻ đẹp của ngài thì tốt hơn." 

Khi cải trang, Arnold sẽ đeo kính bảo hộ che mắt. 

Dù vậy, đó chỉ là biện pháp để không bị nhận ra. Theo lý thuyết "che giấu một cách lố bịch càng dễ gây chú ý hơn", khi ra khỏi lâu đài, Arnold thường không che mặt. 

Tuy nhiên, nếu bước ra đường như thế này, vẻ ngoài của Arnold lại quá hoàn hảo. 

"Vì ngài cao và dáng người thẳng tắp, dù không làm gì cũng đã thu hút sự chú ý. Vì vậy, em đã nhờ thương hội Aria chuẩn bị một cặp kính không độ." 

Mở chiếc hộp trên đầu gối, cô trưng ra chiếc kính bên trong. 

Đó là chiếc kính có gọng đen phù hợp với màu tóc của anh, Rishe đã chọn kiểu dáng hợp thời trang từ kinh nghiệm của kiếp làm thương nhân, nên không bị lạc lõng dù lần đầu đeo. 

Nhìn vào dáng vẻ của Arnold, rõ ràng thị lực của anh rất tốt, nên tròng kính chỉ là kính thủy tinh bình thường. 

"Ngài thấy sao? Điện hạ." 

"… Mặc dù ta đã từng nói trước đây, Rishe." 

"?"

Sau một lúc im lặng, Arnold cuối cùng cũng lên tiếng. 

"Khi chúng ta xuống thị trấn, em còn thu hút sự chú ý hơn ta mà." 

(Đó là vì màu tóc mình hiếm có, cộng thêm "người đi cùng là Arnold điện hạ" nên mới được chú ý thôi…) 

Nghĩ như vậy trong lòng, cô mở chiếc hộp khác trên đùi. 

"Giống như điện hạ nói, em cũng nghĩ mình nên có biện pháp. Vì vậy, em cũng chuẩn bị kính cho mình." 

Kính của Rishe nhỏ hơn kính của Arnold, có gọng màu vàng. Cô thử đeo lên và mỉm cười ngước nhìn Arnold. 

"Nhìn này, kính của em và của Arnold điện hạ có cùng kiểu dáng, chỉ khác màu thôi." 

"……" 

Thấy Rishe đeo kính như vậy, Arnold có lẽ dễ tưởng tượng hơn về việc mình đeo kính sẽ trông như thế nào. Mang theo hy vọng đó, cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh của anh. 

Một lúc lâu sau, Arnold cụp mắt xuống và thở dài. 

"… Đưa ta xem nào."

"Cảm ơn ngài, Arnold điện hạ!" 

Rishe lập tức vui mừng và mở gọng kính của Arnold ra. 

Nhưng không hiểu sao, Arnold không nhận lấy, anh nhắm mắt lại như đang chờ đợi điều gì đó. 

"!"

Nhìn Arnold nhắm mắt, Rishe bất ngờ giật mình. 

(Chẳng lẽ… điện hạ muốn mình đeo kính giúp ngài ấy sao…!?) 

Tất nhiên, điều này không phải là vấn đề. 

Chỉ là, khi nhìn thấy khuôn mặt Arnold nhắm mắt ở khoảng cách gần, Rishe không khỏi dao động. Khuôn mặt đã thu hút ánh nhìn của mọi người khi cải trang đi ra ngoài, ngay cả khi nhắm mắt vẫn rất đẹp. 

"E-Em xin lỗi…" 

"Ừm."

Cố gắng không để lộ sự căng thẳng trong giọng nói, Rishe nhẹ nhàng đeo kính cho Arnold. 

Vì lông mi của anh rất dài, Rishe cẩn thận không để lông mi chạm vào tròng kính. Arnold ngoan ngoãn để Rishe làm như ý muốn, giống như một kẻ săn mồi đang ngủ. 

"Ngài thấy sao?" 

"……"

Arnold từ từ mở mắt, vẻ đẹp ấy đã chiếm lấy ánh nhìn của Rishe. 

Đôi mắt xanh trong veo hiện ra giống như một tác phẩm nghệ thuật. Arnold hơi cau mày, nhẹ nhàng nói lên cảm nhận của mình. 

"…Ở gần chân mày có cảm giác không thoải mái." 

(A…) 

Cô suýt nữa bị mê hoặc. Nghe Arnold nói vậy, Rishe ngay lập tức tỉnh táo lại, vội vàng trả lời. 

"Tay em… ngón tay gần đó cũng cảm nhận được gì đó. Nhưng thật sự rất hợp với ngài!" 

Vừa nói, cô vừa lấy chiếc gương nhỏ trên đùi lên. 

"Ngài muốn xem bây giờ trông thế nào không?" 

"Ta không quan tâm." 

"Ơ?" 

Hiếm khi đeo kính, nếu không tự nhìn một lần thì thật đáng tiếc. 

"Rõ ràng rất hợp với ngài mà…"

Vì vậy, Rishe không đưa gương cho Arnold mà tự nhìn vào gương. 

Rồi, để Arnold cũng có thể nhìn thấy khuôn mặt của mình, Rishe đột ngột nghiêng người về phía anh. 

"Nào, ngài có nhìn thấy không, Arnold điện hạ?" 

"……"

"À, như vậy thì gương chưa chiếu được. Ừm, cần dịch lại chút nữa…" 

"……"

Rishe nghiêng người về phía Arnold. Kết quả là vai cô chạm vào vai anh. 

Rishe không mấy nhận ra điều này, cô định ngẩng lên nhìn Arnold bên cạnh, thì lúc đó. 

"──!" 

Rishe không khỏi hít một hơi. 

Vì Arnold cũng nghiêng về phía cô, đặt đầu lên đầu Rishe. 

(~~……!?) 

Trọng lượng nhẹ đó khiến cô nhận ra hai người đang dính sát nhau.

Arnold tựa đầu vào Rishe, rồi nhìn vào gương trong tay cô. Cảm giác gần gũi ngày càng mạnh mẽ, Rishe cảm thấy má mình hơi nóng lên. 

"N-Ngài thấy thế nào?" 

"… Hình dáng giống hệt của em." 

"Cái đó, không cần soi gương cũng thấy được mà…" 

Đang định để anh nhìn kỹ hơn, nhưng Rishe vội vàng lật gương lại. 

Vì trong gương, khuôn mặt của Rishe đã đỏ bừng. 

"…Kế hoạch đeo kính thất bại rồi." 

Rishe dùng tay che má mình, cúi đầu lắp bắp nói. Arnold rời khỏi Rishe và hỏi. 

"Hiếm khi em tuyên bố 'thất bại' nhỉ. Rốt cuộc lý do là gì?" 

"Bởi vì, bởi vì..." 

Nghĩ rằng mình nên nhận ra sớm hơn, Rishe quả quyết nói. 

"Vẻ đẹp của Arnold điện hạ, chỉ một cặp kính đơn giản không thể che giấu được…!" 

"……" 

Khoảnh khắc đó, Arnold chắc hẳn nghĩ rằng bất kỳ điều gì cũng đều có thể chấp nhận được. 

Chỉ là, vì Rishe vẫn chưa thể ngẩng đầu lên, cô không thể xác nhận dự đoán của mình có chính xác hay không.