Ơ Kìa Tiên Tử, Đã Nói Chỉ Là Trải Nghiệm Nhân Sinh Thôi Mà!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 04 - Chương 74 : Đàn ông thứ đó, kẻ ngốc mới tin

Tự Ly ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời đêm này.

Những vì sao treo trên bầu trời đêm, hình thành nên những dải ngân hà lấp lánh.

Như ai đó vô tình làm rơi những mảnh bạc vụn, im lặng điểm xuyết trên bầu trời đêm.

Dải ngân hà ánh lên vẻ mờ ảo, từ đông bắc chảy về phía tây nam, thỉnh thoảng có sao băng lướt qua, kéo theo một vệt sáng rất nhạt, im lặng rơi xuống sau những ngọn núi xa.

Đôi mắt của Tự Ly phản chiếu tất cả mọi thứ của bầu trời sao, nhưng trong đôi mắt cô lại lóe lên một tia bất lực.

Cô chậm rãi lên tiếng, tiếp tục nói, chỉ là giọng điệu càng giống như tự giễu: "Ta vốn tưởng rằng sư phụ đối xử với ta như con gái ruột, thực tế, sư phụ chẳng qua chỉ xem ta như một công cụ mà thôi."

Cô quay đầu, mỉm cười nhìn Vong Tâm.

"Tuy ta đã trở thành ứng cử viên Thánh Tử, nhưng sư phụ biết rõ, ta căn bản không thể nào cạnh tranh được với những người khác."

"Vì vậy mấy ngày qua, sư phụ của ta không chỉ tiếp xúc với các ứng cử viên Thánh Tử khác, mà thậm chí còn tiếp xúc với một vài tu sĩ cảnh giới Phi Thăng."

"Định đợi đến khi ta đến cảnh giới Ngọc Phác sẽ bán ta với một cái giá tốt."

"Sư phụ bề ngoài nói là tốt cho ta, thực tế, chẳng qua chỉ là muốn dùng ta để đổi lấy lợi ích lớn hơn mà thôi."

"Thay vì bị xem như một món đồ chờ giá mà bán."

"Vậy tại sao ta không tự mình chọn một tu sĩ làm đạo lữ của mình chứ?"

Nói đến đây, Tự Ly cười cười, ý cười say lòng người mang theo vẻ quyến rũ tự nhiên, cô quay đầu, liếc nhìn Tiêu Mặc đang nhắm mắt dưỡng thần ở xa.

Cô cũng không biết Tiêu Mặc có nghe thấy những lời mình nói không.

Nhưng cho dù cậu có nghe thấy, đối với Tự Ly mà nói, thật ra cũng không sao cả.

Tự Ly thu lại ánh mắt, nhìn về phía Vong Tâm: "So sánh lại, Tiêu công tử dung mạo anh tuấn, huyết khí bàng bạc, thiên tư hơn người. Nếu cùng Tiêu công tử song tu, không những không làm liên lụy đến ta, mà đối với ta lại càng có lợi ích to lớn."

"Đặc biệt là mấy ngày gần đây, ta đây phát hiện Tiêu công tử còn khác với những người đàn ông khác, thậm chí còn có một hương vị của thư sinh Trung Nguyên, ta đây thích vô cùng."

"Càng tiếp xúc với Tiêu công tử, ta đây lại càng muốn phục vụ cậu ấy cho thật tốt~"

"..."

Vong Tâm không đáp lại lời của Tự Ly, mà là dùng đôi mắt trong suốt đó, chớp chớp nhìn cô.

"Sao vậy Vong Tâm muội muội?" Tự Ly khẽ cười, "Lẽ nào những gì trong lòng ta nói không phải là sự thật sao?"

"Là sự thật." Vong Tâm gật đầu, nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ không hiểu, "Chẳng qua, luôn cảm thấy có chút kỳ lạ."

"Kỳ lạ thế nào?" Tự Ly cười nói.

"Ta cũng không biết..."

Vong Tâm cúi đầu.

"Trong lòng tỷ có chút kháng cự với Tiêu Mặc."

"Không phải là nói tỷ ghét Tiêu Mặc, mà là tỷ dường như ghét tất cả đàn ông trên đời."

"Nhưng tỷ lại cứ mãi thuyết phục bản thân Tiêu Mặc là một người không tệ, nếu đem thân cho cậu ấy là lựa chọn tốt nhất..."

"Đúng là như vậy."

Tự Ly cười cười.

"Giống như ta đã nói trước đây đó, ta vốn không có cảm tình tốt với đàn ông mà. Cha ruột của ta còn muốn bán ta đi nữa là."

"Ta đối với Tiêu Mặc không biết nhiều, tự nhiên là có cảnh giác."

"Còn về việc luôn hở phục trang trước mặt Tiêu Mặc, để lộ thân thể, quyến rũ cậu ấy, thật ra cũng là vì chuyện này."

"Theo ta thấy, chỉ có khi ta đem thân cho cậu ấy, cùng cậu ấy song tu, ta và cậu ấy đại đạo liên kết, trong lòng mới có thể thật sự tin tưởng cậu ấy."

"Bởi vì công pháp này à, nếu cùng cậu ấy song tu rồi, cậu ấy đối với ta là hận hay là yêu, ta đây có thể cảm nhận được đó."

"Không cần thiết đâu." Vong Tâm lắc đầu.

"Điều không cần thiết?" Tự Ly vẫn mặt mày tươi cười.

"Cho dù tỷ không cùng Tiêu Mặc song tu, chỉ cần tỷ không làm hại Tiêu Mặc, cậu ấy cũng sẽ không làm hại tỷ."

Vong Tâm chân thành nhìn vào đôi mắt quyến rũ của Tự Ly.

"Tuy Tiêu Mặc con người tính tình không tốt, nhưng cậu ấy nói gì là nấy. Cậu ấy nói sau này để tỷ giúp quản lý Vạn Đạo Tông, liền nhất định sẽ bảo vệ tốt cho tỷ, bất kỳ ai cũng không làm hại được tỷ đâu."

"Vong Tâm muội muội quả thật tin tưởng Tiêu công tử nhỉ..." Khóe miệng Tự Ly nhếch lên, nhưng giọng điệu dường như có chút chế giễu, "Nhưng đây cũng chẳng qua là Vong Tâm muội muội có thể nhìn thấy được nội tâm của người khác mà thôi. Hơn nữa Vong Tâm muội muội, lòng người à, là sẽ thay đổi, đặc biệt là của đàn ông."

"Nhưng... ta không nhìn thấy được nội tâm của Tiêu Mặc..." Vong Tâm cúi đầu, trong mắt lóe lên một tia mất mát.

"Không nhìn thấy được?" Thần sắc Tự Ly mang theo chút kinh ngạc.

"Ừm, ta có thể nhìn thấy suy nghĩ trong lòng của mỗi người, nhưng duy nhất không nhìn thấy được của cậu ấy..." Vong Tâm mân mê bàn tay nhỏ, "Có lúc ta cũng nghĩ, giá mà ta có thể nhìn thấy Tiêu Mặc đang nghĩ gì thì tốt rồi, như vậy ta sẽ không làm cậu ấy tức giận nữa..."

Nhìn nữ tử Phật gia thánh khiết này, Tự Ly không cho rằng Vong Tâm đang lừa mình: "Vong Tâm muội muội không nhìn thấy được suy nghĩ trong lòng cậu ấy mà vẫn cứ mãi đi theo bên cạnh sao?"

"Vong Tâm muội muội ngươi có một trái tim Thất Khiếu Linh Lung Tâm, không sợ cậu ấy có ý đồ gì với ngươi sao? Không sợ cậu ấy hại ngươi sao?"

"Không sợ." Vong Tâm lắc đầu, "Tiêu Mặc sẽ không hại ta. Cho dù thật sự có ngày đó cũng không sao, bởi vì ta cũng sẽ giả vờ như không biết."

"..."

Nhìn nữ tử trước mặt, ánh mắt của Tự Ly rất phức tạp.

Giữa hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Vị Thánh nữ Phật môn này lại có thể chết mê chết mệt Tiêu Mặc như vậy?

Nhưng bất kể thế nào, sau khi Tự Ly nói ra những lời trong lòng mình, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Đây là lần đầu tiên cô nói với người khác những chuyện này.

Hơn nữa còn là một đệ tử Phật môn mới quen chưa đến nửa tháng...

Cô cũng không biết là tại sao.

Có lẽ là vì Vong Tâm có một trái tim Thất Khiếu Linh Lung Tâm, mình đã không che giấu được thì dứt khoát không che giấu nữa.

Cũng có lẽ là vì đôi mắt của cô bé.

Đôi mắt của cô bé trong sạch như tuyết đầu mùa mới tan.

Chỉ cần đối diện với cô bé thôi, dường như ngươi có thể nói cho cô bé bất cứ điều gì, cô bé sẽ không nói ra ngoài, cũng sẽ không hại ngươi.

"Nếu ta là một nam tử, ta thật sự sẽ thích ngươi." Tự Ly mỉm cười nói với Vong Tâm.

"Ồ vâng." Vong Tâm đáp một tiếng, gật đầu, tiếp tục đặt một hòn đá trước mộ của mấy con cá nhỏ, "Ta đi nghỉ ngơi đây, tỷ cũng nghỉ ngơi cho khỏe."

"Ngủ ngon."

Tự Ly vẫy vẫy tay.

Và sau khi Vong Tâm đi rồi, cô vẫn ngồi bên bờ sông, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Dường như bầu trời đêm nay đẹp hơn rất nhiều so với những gì mình đã từng thấy trước đây.

Hồi lâu sau, Tự Ly lúc này mới từ trên không trung thu lại ánh mắt, nhìn về phía Tiêu Mặc.

Cậu vẫn đang nhắm mắt đả tọa, như thể đã ngủ say.

Vong Tâm cầm một chiếc áo choàng, khoác lên người Tiêu Mặc, khều cho đống lửa trước mặt cậu ấm hơn một chút.

Làm xong những việc này, Vong Tâm liền ở bên cạnh Tiêu Mặc, chớp chớp mắt nhìn cậu, dường như nhìn mãi không chán.

"Tin cậu ta sao?"

Tự Ly nhìn Tiêu Mặc, cười lắc đầu.

"Vong Tâm muội muội thật dám nói nhỉ."

"Đàn ông đó."

"Chỉ có kẻ ngốc mới tin."