Ơ Kìa Tiên Tử, Đã Nói Chỉ Là Trải Nghiệm Nhân Sinh Thôi Mà!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 03 - Chương 54 : Đã đến cảnh giới Phi Thăng rồi, có thể không nói một vài đạo lý

Phủ Thành chủ thành Sa Điền, Triệu Quốc.

Tiêu Mặc đang xem phong thư do Lý Tư Tư gửi đến.

Phất Trần đạo trưởng gửi thư cho biết, Như Tuyết trong mấy chục năm nay vẫn luôn chìm trong giấc ngủ say. Mặc dù thỉnh thoảng sẽ bị sát khí làm cho đau tỉnh, nhưng Phất Trần đạo trưởng cũng sẽ kịp thời cho cô uống đan dược, để cô lại ngủ thiếp đi.

Chỉ là sát khí trong cơ thể Như Tuyết ngày càng nặng, hiệu quả của đan dược cũng ngày càng kém.

May mà, trong khối hổ phách bên hông của Tiêu Mặc, huyền băng chỉ còn lại một mẩu nhỏ cuối cùng.

Tiêu Mặc cảm thấy nhiều nhất là một năm, khối huyền băng này sẽ hoàn toàn tan chảy, công đức của nhân tộc mà mình tích lũy cũng đã gần đủ rồi.

Đợi đến khi công đức đủ, mình sẽ lập tức trở lại vùng đất Hoang Vu, giúp Như Tuyết chữa thương.

Về phía Vạn Pháp thiên hạ.

Kể từ khi Tiêu Mặc liều chết chém một yêu tu cảnh giới Phi Thăng, và Hà Dạ Dạ dẫn theo đại quân của Trấn Yêu Thành như một con dao nhọn đâm vào lòng địch của yêu tộc thiên hạ, phía yêu tộc thiên hạ đã có chút rối loạn.

Thành thật mà nói, lúc Vạn Pháp thiên hạ ở thế yếu, đã có không ít tông môn nhân tộc phản bội, cấu kết cùng với yêu tộc thiên hạ.

Nhưng yêu tộc thiên hạ cũng không phải là một khối sắt.

Các quốc gia và bộ lạc của yêu tộc thiên hạ cũng đều có lợi ích của riêng mình.

Khi đại quân yêu tộc ở thế thượng phong, đa số yêu tộc còn có thể vì lợi ích lớn hơn mà tạm thời gác lại một vài chuyện.

Nhưng khi đại quân yêu tộc tiến triển không thuận lợi như vậy, thậm chí là rơi vào thế yếu, thì đủ loại vấn đề tích tụ sẽ dần dần hiện ra.

Lúc này yêu tộc thiên hạ tuy vẫn chiếm ưu thế nhất định, nhưng ưu thế của đối phương đang dần nhỏ lại.

So sánh lại, nhân tộc lại càng thể hiện ra sự dẻo dai kinh người, lúc này lại bắt đầu phản công, ý chí chiến đấu lại càng đang ở lúc đỉnh cao.

"Tiêu tiên sinh." Cửa phòng bị gõ, một giọng nữ truyền vào.

"Vào đi." Tiêu Mặc đáp.

Cửa phòng đẩy ra, một nữ tu sĩ của Thanh Hoa Tông bước vào, chắp tay hành lễ với Tiêu Mặc: "Tiêu tiên sinh, có một phong thư của ngài, là do Thương cô nương của Bạch Lộc Thư Viện gửi đến."

"Thư của sư tỷ?" Tiêu Mặc ngẩn ra.

Sư tỷ tuy tu vi ở cảnh giới Nguyên Anh nhưng không giỏi chiến đấu. E rằng một yêu tu cảnh giới Kim Đan thực lực mạnh mẽ cũng có thể chém ngã sư tỷ.

Vì vậy, sư tỷ hiện nay vẫn luôn ở hậu phương sắp xếp tình báo, phụ trách điều phối thông báo cho các chiến tuyến.

Sư tỷ thỉnh thoảng muốn nói gì với mình, thường cũng chỉ là ghi kèm ở cuối công văn.

Còn loại thư gửi dưới danh nghĩa cá nhân như thế này quả thực rất hiếm.

"Mang qua đây." Tiêu Mặc nói.

"Vâng." Nữ tu của Thanh Hoa Tông đặt phong thư lên bàn một cách cung kính.

Sau khi Tiêu Mặc mở phong thư ra xem xong, không khỏi lắc đầu.

Tiêu Mặc ngẩng đầu, nói với vị nữ tu của Thanh Hoa Tông này: "Ta phải rời khỏi thành Sa Điền một thời gian. May mà đại cục ở thành Sa Điền đã định, trong khoảng thời gian này, tất cả mọi chuyện đều giao cho cô xử lý. Cô cũng chỉ cần xử lý tốt chiến trường, hỗ trợ Trần Hàn và những người khác truy kích yêu tộc là được."

"Tiên sinh, ngài đây là?" Nữ tu nghi hoặc.

Tiêu Mặc nhìn phong thư này, không khỏi thở dài một hơi: "Ta phải rời đi một thời gian, xử lý một vài chuyện riêng."

Sau khi bàn giao xong công việc ở thành Sa Điền, Tiêu Mặc lập tức bay về phía thành Thủy Kính.

Đến thành Thủy Kính, Tiêu Mặc xách theo một vò rượu, hai cái chén, đi thẳng đến địa lao.

Tu sĩ canh giữ địa lao vốn còn định ngăn cản Tiêu Mặc, nhưng nhìn thấy tấm thẻ bài "Bồi Tự Thánh hiền" đeo bên hông cậu, liền trực tiếp nhường đường.

Đi vào địa lao, Tiêu Mặc không ngừng đi về phía trước, cuối cùng dừng bước ở một gian lao phòng cuối cùng.

Trong lao phòng, một thư sinh mặc áo dài Nho gia màu xanh nhắm mắt ngồi xếp bằng trên mặt đất.

Tóc của thư sinh rối bù, chiếc áo dài màu xanh trên người cũng rách vài đường, cả người trông vô cùng thảm hại.

Tiêu Mặc ngồi trước cửa lao, nhìn người đàn ông trong đó.

La Dương từ từ mở mắt.

Khi nhìn thấy sư đệ, khóe miệng La Dương cong lên một cách rất nhỏ. Nếu không chú ý nhìn sẽ căn bản không phát hiện ra anh đang cười: "Ta còn tưởng là ai, thì ra là sư đệ à. Hai chúng ta đã lâu không gặp rồi."

"Đúng là rất lâu rồi." Tiêu Mặc gật đầu, cười nói, "Mười lăm năm trước, hai sư huynh đệ chúng ta còn cùng nhau ra chiến trường, kết quả không ngờ, mười lăm năm sau, sư huynh lại vào lao phòng."

"Là sư muội nói với sư đệ phải không?" La Dương thở dài, lắc đầu.

"Đúng vậy." Tiêu Mặc mở nắp vò rượu, rót một bát rượu, đưa qua khe hở của song sắt, "Trong thư của sư tỷ nói, sư huynh cấu kết với yêu tộc, bị đánh vào địa lao."

"Cửu Lê nói không sai, ta quả thực đã cấu kết với yêu tộc." La Dương gật đầu.

"Vì con thỏ tinh kia?" Tiêu Mặc nói thẳng.

La Dương ngẩn ra: "Cửu Lê thật sự cái gì cũng biết."

"Dù sao thì sư tỷ ở hậu phương là làm tình báo mà."

Tiêu Mặc tự rót cho mình một bát rượu.

"Sư tỷ trong thư nói, sáu năm trước, lúc La sư huynh bị trọng thương, có một thị nữ đã luôn chăm sóc cho huynh, ngày đêm không rời. Kết quả thời gian trước, thân phận của thị nữ này bị bại lộ, là một con thỏ tinh."

"Vốn dĩ sư huynh chỉ cần giết con thỏ tinh này, Thành chủ thành Thủy Kính có thể coi như không có chuyện gì xảy ra."

"Kết quả sư huynh lại vì nó mà rút kiếm hướng về phía nhân tộc, hộ tống nó trở về yêu tộc thiên hạ."

"Những điều sư tỷ nói này có phải đều là thật không?"

"Đều là thật." La Dương nâng bát rượu.

"Sư huynh có biết tội danh 'cấu kết với yêu tộc' nặng đến mức nào không?" Tiêu Mặc ngưng trọng nhìn La Dương.

"Biết." La Dương uống một ngụm rượu, "Tội chết."

Tiêu Mặc: "..."

"Nhưng sư đệ, cô ấy chưa từng hại người, cô ấy ngày ngày đêm đêm chăm sóc ta, không có một chút tội nghiệt nào, ta không thể rút kiếm với cô ấy." La Dương nhìn thẳng vào mắt Tiêu Mặc, "Nếu lúc đó ta rút kiếm, ta và cầm thú cũng không có gì khác biệt. Ta không thể đi ngược lại đạo tâm của mình."

"Có đáng không?" Tiêu Mặc hỏi.

La Dương cười cười: "Sư đệ là đang biết rõ còn hỏi?"

"Ha ha ha ha..." Tiêu Mặc đứng dậy, phủi đi bụi bặm trên người, sải bước đi ra ngoài, giọng nói vang vọng trong nhà giam, "Sư huynh đợi một lát."

Sau khi Tiêu Mặc rời đi, La Dương chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn truyền vào địa lao, cả thành Thủy Kính rơi vào một trận náo loạn.

Khi sự náo loạn kết thúc, Tiêu Mặc lại một lần nữa đi đến trước mặt La Dương, ném xuống một chùm chìa khóa: "Sư huynh có thể ra ngoài rồi."

"Sư đệ đã làm gì?" La Dương hỏi.

"Chấn nhiếp thành Thủy Kính một chút, đánh cho Thành chủ một trận, ông ta liền đưa chìa khóa cho sư đệ ta rồi." Tiêu Mặc thành thật nói.

La Dương thở dài: "Sư đệ có hơi không nói đạo lý rồi."

Tiêu Mặc nhàn nhạt cười:

"Đã đến cảnh giới Phi Thăng rồi, có thể không nói một vài đạo lý."

[Bị sốt rồi, thật sự rất khó chịu. Sáng hôm nay đã cảm thấy không ổn, viết hai chương này cũng lơ mơ. Hôm nay thật sự chỉ có thể viết hai chương thôi, haiz, cảm thấy rất áy náy.

Vừa mới truyền nước muối xong, đợi tui dưỡng sức một chút.]