206. Những nàng Bạch Tuyết được mẹ kế nuôi dưỡng [Hoàn Thành]
Tôi từng đọc được ở đâu đó trong một cuốn sách rằng, để nuôi dạy một đứa trẻ nên người, cần phải có nỗ lực của cả một ngôi làng.
Quả thực, câu nói đó chẳng sai chút nào. Dù không đến mức cần cả một ngôi làng, nhưng suốt năm năm qua, để nuôi dạy Veronica, toàn bộ hoàng cung đã phải dốc hết sức lực. Có lẽ một phần cũng vì đây là lần đầu tiên tôi tự tay chăm sóc một đứa trẻ ở độ tuổi sơ sinh nên mọi thứ đều trở nên khó khăn.
Tính cách của Veronica khó chiều đến mức nào ư? Con bé sẽ không chịu đi ngủ nếu không được bế bồng, và chỉ cần rời khỏi vòng tay một chút thôi là đã khóc thét lên rồi. Ngay cả bảo mẫu cũng phải than trời rằng đã lâu lắm rồi bà mới thấy một đứa trẻ khó tính đến vậy.
Nghĩ lại thì, nàng Bạch Tuyết trong "nguyên tác" vốn dĩ cũng có tính cách như thế. Một cô bé nghịch ngợm, hiếu động và đầy tinh quái. Trong quá trình nuôi dạy Veronica, nhiều lúc tôi lại chợt nhớ về "nguyên tác" của thế giới này, thứ mà bấy lâu nay tôi đã dần quên lãng.
"Bệ hạ Hoàng hậu?"
Có lẽ vì quá mệt mỏi với việc chăm con nên tôi đã quên mất mình đang trò chuyện cùng Bangso. Tôi dụi đôi mắt ngái ngủ rồi ngẩng đầu lên nhìn. Trước mặt tôi là Bangso, người giờ đây đã già nua đến mức tôi cảm thấy mình thực sự nên để ông ấy nghỉ hưu được rồi.
"À, ừm. Tôi vừa nói đến đâu rồi nhỉ?"
"Là về 'xuất thân' của Công chúa Veronica đấy ạ. Theo đúng kế hoạch, tin đồn đã được lan truyền khắp thủ đô, nên đến 'sinh nhật lần thứ bảy' của Công chúa vào hai năm tới, chắc chắn hầu hết người dân trong vương quốc đều sẽ biết thôi."
"À... Cuối cùng thì cũng tung ra rồi sao. Cái tin đồn đó..."
Việc để huyết thống của Veronica được công nhận vốn dĩ rất dễ dàng, đúng như tôi dự đoán. Khi Veronica càng lớn, các đường nét trên khuôn mặt càng trở nên rõ rệt, ai nhìn vào cũng có thể nhận ra con bé chính là con gái của Titania.
Dù không rõ quá trình ra sao, nhưng kết quả là các bộ trưởng đã có được một người kế vị vương thất mang tên "Veronica". Suốt năm năm qua, họ đã phải đau đầu suy nghĩ xem làm thế nào để khiến người dân vương quốc chấp nhận thực tế này.
Và cuối cùng, lựa chọn của họ không gì khác chính là thêu dệt nên một "huyền thoại" cho Veronica. Các bộ trưởng quyết định thuê những người hát rong để lan truyền một câu chuyện giống như cổ tích hay dân gian ra khắp vương quốc.
Nội dung của câu chuyện cổ tích đó đại loại là thế này:
"Dù có nghĩ thế nào đi nữa, tôi vẫn thấy nội dung này hơi sơ sài thì phải? Vua Tiên Oberon vì đem lòng yêu Titania - người mang danh hiệu Nữ hoàng Tiên - nên đã trao đi một nửa bản thể của mình... Và đứa trẻ được sinh ra mang tên Veronica, đặt theo tên của Oberon..."
"Không làm thế thì biết làm sao bây giờ ạ? Hay là chúng ta cứ công bố sự thật nhé? Rằng Nữ hoàng đã dùng một loại tà thuật không xác định để khiến Hoàng hậu mang thai?"
"À, ừm..."
"Đã vậy người đó còn là bà ngoại của đứa trẻ nữa chứ? Cả vương quốc mà biết chắc sẽ kinh hãi lắm đấy. Rằng Nữ hoàng đã làm cho mẹ mình mang bầu cơ đấy!"
"Này, sao ông lại nổi cáu với tôi chứ... Tôi chỉ nói vậy thôi mà... Đừng giận quá thế..."
Có vẻ như Bangso cũng biết rõ tình huống này vô lý đến mức nào nên ông ấy trông vô cùng bức bối. Để Veronica không bị gắn mác con ngoài giá thú, ngoài cách này ra, chúng tôi cũng chẳng thể nghĩ ra được phương án nào khả dĩ hơn.
"Nhưng với nội dung thế này, liệu phía Đền thờ có ý kiến gì không nhỉ...? Cái đám người đó, mấy chục năm trước còn kéo đến tận nơi buộc tội tôi là phù thủy cơ mà. Nếu họ lại vin vào chuyện này rồi bảo đây là tà thuật của phù thủy thì..."
"Sẽ không có chuyện đó đâu ạ. Đền thờ bây giờ đã khác xưa nhiều lắm rồi."
Bangso khẽ thở dài một tiếng rồi nói tiếp.
"Trước đây Nữ hoàng đã từng một phen làm loạn cả Đền thờ lên rồi, nên họ chẳng dám ho he gì đâu. Ngay từ đầu, nếu họ có ý định đó thì đã sớm đến chất vấn Hoàng hậu rồi chứ."
"Thế sao...? Mà cái gì cơ? Titania từng làm loạn Đền thờ á? Khi nào vậy? Sao tôi không biết gì hết?"
"À, đó là chuyện từ lúc Hoàng hậu rời khỏi hoàng thành đấy ạ. Lúc đó, từ hoàng cung cho đến Đền thờ, chẳng có nơi nào là không bị đảo lộn cả. Dù sao thì, phía Đền thờ cũng sẽ không thể dùng tin đồn này để gây khó dễ cho chúng ta đâu."
Hóa ra lúc đó con bé không chỉ làm loạn hoàng cung mà còn quậy tung cả Đền thờ sao? Những hành động của Titania giờ mới được hé lộ khiến tôi không khỏi nhíu mày. Rốt cuộc con bé đã gây ra những chuyện gì trong lúc đi tìm tôi cơ chứ...
Tôi đọc lại nội dung "câu chuyện cổ tích" mà Bangso đưa cho một lần nữa rồi thở dài thườn thượt. Phải rồi, đây là thứ mà các bộ trưởng đã phải vắt óc suy nghĩ suốt năm năm trời cơ mà? Chắc hẳn họ cũng thấy đây là phương án tốt nhất rồi.
"...Được rồi, dù sao thì cũng còn hai năm nữa mới đến sinh nhật lần thứ bảy của Veronica. Tin đồn cứ lan truyền dần rồi cũng sẽ sớm-"
"Mẹ ơi!!!!"
Tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch ngoài cửa vang lên cùng với tiếng gọi của Veronica, ngay sau đó là một tiếng "Rầm!" như có thứ gì đó va mạnh vào cửa. Chắc chắn là con bé định lao thẳng vào với khí thế hừng hực, nhưng mà...
Cửa không vặn tay nắm thì làm sao mà mở được cơ chứ.
Chắc là con bé đang vội lắm đây. Đúng là cái lỗi mà trẻ con hay mắc phải.
Cánh cửa vừa mở ra, tôi đã thấy Veronica đang nắm chặt tay nắm cửa, đôi mắt rưng rưng lệ. Có vẻ như cú va chạm lúc nãy khá mạnh, vầng trán trắng ngần lộ ra sau lớp tóc mái đã sưng đỏ lên rồi.
Veronica dùng bàn tay nhỏ xíu xoa xoa cái trán đau điếng.
Nhìn khuôn mặt rưng rưng ấy, bất giác tôi lại nhớ đến Titania hồi nhỏ.
Khác với Titania, Veronica có mái tóc đen tuyền dài ngang lưng. Thế nhưng, đôi mắt đỏ rực như những giọt máu lấp lánh lại là minh chứng rõ ràng cho việc con bé thừa hưởng trọn vẹn dòng máu của Titania.
Dáng mắt và sống mũi của con bé lại sắc sảo hơn Titania lúc nhỏ. Điểm này là giống tôi sao? Đôi mắt sắc lẹm ấy khiến tôi có cảm giác sau này lớn lên, con bé sẽ thường xuyên bị người ta gọi là "ác nữ" mất thôi.
"Hức, hức..."
Chắc chắn là đau lắm, nhưng con bé vẫn cố nhịn không để bật khóc, thật đáng khen làm sao. Cả thị nữ theo sau lẫn Bangso đang đứng trước mặt tôi đều cuống cuồng, không biết phải làm sao với cái trán đỏ ửng của Veronica.
"Veronica, lại đây với mẹ nào."
Chỉ đến khi tôi gọi, Veronica mới sụt sịt tiến lại gần. Con bé vừa dụi đôi mắt đỏ hoe vừa bước vào phòng làm việc, rồi đưa cho tôi thứ gì đó đang nắm chặt trong tay.
Chắc là vừa chơi ở vườn hoa về, thứ mà Veronica đưa cho tôi là một vòng hoa được kết vô cùng tỉ mỉ bằng đôi bàn tay nhỏ nhắn. Nhìn kỹ hơn, tôi thấy trên tóc của Veronica cũng dính đầy những cánh hoa.
Chắc là con bé đã đánh rơi chúng khi đang chạy đến đây chăng?
"Con chạy nhanh thế này là để tặng cái này cho mẹ sao?"
Veronica khẽ gật đầu rồi dùng cả hai tay đặt vòng hoa lên đầu tôi. Sau đó, con bé nghiêng ngó nhìn mặt tôi từ bên này sang bên kia, có vẻ như rất hài lòng với vòng hoa nên đã nở một nụ cười rạng rỡ.
"He he, mẹ đẹp lắm nhé."
Thật là... không biết ai sinh ra mà lại đáng yêu thế này không biết.
À, là tôi sinh mà.
Tôi đội vòng hoa Veronica tặng trên đầu, rồi ngẩng lên nhìn Bangso với nụ cười đắc ý. Một nụ cười đầy ẩn ý kiểu như: "Ông không được tặng cái này đúng không? Còn tôi thì có đấy."
"Thế nào? Bangso, ông thấy Veronica - đứa trẻ chẳng khác gì chắt của ông - có đáng yêu không cơ chứ?"
"Còn phải hỏi sao ạ? Đáng yêu nhất trần đời luôn ấy chứ. Thế nên tôi mới không nỡ nghỉ hưu đấy ạ. Nếu nghỉ hưu rồi, tôi sẽ chẳng được nhìn thấy Công chúa đáng yêu thế này nữa."
Bangso cười khà khà rồi quay sang hỏi Veronica:
"Mà này Công chúa, không có vòng hoa nào cho lão sao?"
"Không có đâu ạ!"
"Thật sao?"
"Thì tại ông nội không có tóc mà! Đội vòng hoa lên trông cũng xấu lắm, con không thích đâu!"
"Hơ hơ."
Sao con bé lại có thể nói những lời đúng đắn đến thế nhỉ. Phải rồi, phải có tóc thì đội vòng hoa mới đẹp được chứ. Tôi bật cười khúc khích khi nhìn Bangso, còn ông ấy thì trưng ra bộ mặt cay đắng rồi bước ra khỏi phòng làm việc.
"Dù sao thì, tôi sẽ tiếp tục thực hiện lịch trình như đã định. Vậy cái lão già xấu xí này xin phép cáo lui trước đây ạ..."
Bỏ lại Bangso đang lầm bầm phía sau, tôi quay lại nhìn Veronica. Con bé bỗng kéo tai tôi xuống rồi bắt đầu thì thầm kể chuyện bí mật. Những hành động đáng yêu thế này rốt cuộc con bé học từ ai vậy không biết?
"Thật ra là con đã đưa vòng hoa của ông nội cho các chị hầu gái rồi ạ."
"Thật sao? Ông nội sẽ thích hơn nếu con tự tay đưa cho ông ấy đấy, sao con lại làm thế?"
Tôi nghiêng đầu thắc mắc, Veronica liền cười bẽn lẽn.
"Thì tại mỗi khi ông nội vui là ông lại cứ lấy râu cọ vào mặt con ấy ạ? Làm má con cứ bị xót và đau lắm. Thế nên đây là một màn trả thù nho nhỏ dành cho ông nội đấy ạ."
Từng lời con bé nói ra đều đáng yêu đến mức khiến tôi khó lòng kiềm chế được.
Trước sự đáng yêu bùng nổ này, tôi không nhịn được mà ôm chầm lấy Veronica rồi dụi mặt vào má con bé. Khi hai mẹ con đang mải mê đùa nghịch, Titania từ ngoài cửa bước tới, nhìn thấy cảnh tượng này liền bật cười thành tiếng.
"Veronica, sao con lại để quên vòng hoa thế này?"
"Ơ?! Vòng hoa của con!"
Titania cầm chiếc vòng hoa hơi bị dập nát đưa cho Veronica. Quả nhiên là con bé đã đánh rơi khi đang chạy, giờ mới sực nhận ra nên cứ lấy tay vỗ vỗ lên đầu mình để tìm vòng hoa.
"Mẹ lớn đội cho con đi! Nhanh lên ạ!"
Nói rồi, con bé vẫn ngồi trên đùi tôi nhưng lại rướn người về phía Titania, tay vỗ vỗ lên đầu mình ra lệnh một cách đầy dõng dạc. Chứng kiến cảnh đó, Titania chỉ biết cười khổ.
"Thật là... Con nhớ hồi nhỏ mình đâu có bướng bỉnh thế này đâu nhỉ. Không biết con bé giống ai nữa?"
"...Chà, giống ai được nhỉ?"
"Chắc chắn không phải con rồi."
Bỏ lại một Titania đang nhìn tôi với ánh mắt đầy tinh quái, tôi quay sang nhìn Veronica đang đội vòng hoa. Chẳng hiểu sao Veronica lại gọi Titania là "Mẹ lớn", còn tôi thì chỉ gọi đơn giản là "Mẹ".
Tôi đã từng hỏi tại sao Titania - người ít tuổi hơn tôi và lại là con gái tôi - lại là "Mẹ lớn", nhưng Veronica chỉ trả lời rằng: "Mẹ lớn thì là mẹ lớn thôi ạ!". Chắc cũng chẳng có lý do gì đặc biệt đâu.
"Không đâu, hồi nhỏ con cũng có máu nghịch ngợm lắm đấy. Chỉ là nó bộc phát hơi muộn chút thôi."
"Làm gì có chuyện đó ạ. Mẹ là người biết rõ nhất con đã ngoan ngoãn thế nào mà."
"Con nên đi học lại định nghĩa của từ 'ngoan ngoãn' đi nhé. Một đứa trẻ ngoan mà lại làm những chuyện đó với mẹ sao?"
"Chuyện đó là chuyện gì ạ? Con đã làm gì đâu nào?"
Con đã làm những chuyện còn cách xa từ "ngoan ngoãn" cả vạn dặm đấy. Nào là khi mẹ rời khỏi hoàng cung thì làm loạn lên để tìm kiếm, rồi bắt cóc mẹ, giam cầm mẹ, cuối cùng còn tỏ tình rồi bắt mẹ sinh con cho nữa chứ...
"Haizz..."
Tôi nhíu mày nhìn Titania, nhưng con bé chỉ nở nụ cười híp mắt đầy tinh quái đặc trưng rồi đặt một nụ hôn lên má tôi. Con bé biết thừa làm vậy là tôi sẽ không thể nổi giận được mà. Đúng là đáng ghét thật.
Thấy tôi trưng ra bộ mặt hờn dỗi, Veronica liền nhíu mày rồi bắt đầu đẩy Titania đang sáp lại gần tôi ra xa. Sau đó, con bé bắt chước y hệt hành động của Titania, hôn một cái "chụt" thật kêu lên má tôi.
Có vẻ như con bé đang ghen với Titania thì phải...
'Nếu Veronica cũng thích mình quá mức thế này thì gay to...'
Có lẽ vì đã có tiền lệ là Titania, nên mỗi khi thấy Veronica ghen tuông với Titania, tôi lại cảm thấy hơi lo lắng. Bởi vì nếu Veronica lại lớn lên "y hệt" như Titania thì thực sự là một vấn đề lớn đấy.
Một đứa con như Titania là quá đủ rồi. Tôi chỉ mong Veronica đừng vì quá yêu quý tôi mà đi chệch hướng. Nghĩ lại thì, hay là phương pháp nuôi dạy con của tôi có vấn đề nhỉ?
Có lẽ vì tôi đã dành quá nhiều tình yêu thương cho con nên chúng mới lớn lên như vậy chăng? Liệu có phải tôi - người vừa là mẹ kế vừa là mẹ ruột - đã quá nuông chiều những nàng Bạch Tuyết này không? Nhưng làm sao tôi có thể không yêu thương những đứa trẻ này cho được cơ chứ.
Những đứa trẻ do chính tôi sinh ra, chính tôi chăm sóc và chính tôi yêu thương.
Những nàng Bạch Tuyết mà tôi đã nuôi dưỡng.
Tôi nhìn Veronica đang mải mê đẩy Titania ra khỏi đùi mình, và Titania thì cứ dính chặt lấy tôi để trêu chọc sự ghen tuông của con bé, rồi lần lượt đặt nụ hôn lên má cả hai đứa con gái.
Ngay lập tức, hai nàng Bạch Tuyết cùng nở một nụ cười giống hệt nhau, rồi đồng loạt hôn lại tôi như để đáp lễ. Đó là những nụ hôn chứa chan tình yêu của một người bạn đời, và đầy ắp sự gắn bó của những đứa con.
*
[Ngày XX tháng X.]
[Nhật ký của Veronica.]
[Hôm nay mình đã cùng mẹ và mẹ lớn đi dạo quanh vườn cây ăn quả. Đã lâu không đi xe ngựa, nó vẫn cứ xóc nảy làm mình đau hết cả mông. Dù đã nằm trên đùi mẹ nhưng vì xe ngựa cứ lắc lư nên mình thấy hơi buồn nôn.
Mẹ và mẹ lớn cũng thở dài bảo rằng mãi mà không thể thích nghi nổi với cái xe ngựa này. Không biết người ta có thể chế tạo ra loại xe ngựa nào không bị rung lắc không nhỉ? Chắc sau này mình phải đi hỏi các ông bộ trưởng mới được.
Sau khi vất vả lắm mới đến được vườn cây, mình được mẹ bế trên tay để ngắm nhìn những cây táo trĩu quả. Có những quả táo to bằng cả mặt mình luôn, trông ngon ơi là ngon.
Khi mình hỏi mẹ xem có được ăn một quả không, mẹ lớn đã hái một quả táo chín mọng rồi đưa ra trước mặt mình. Mình vừa giơ tay định nhận lấy thì mẹ lớn lại bắt đầu trêu chọc mình.
Cứ làm như định đưa cho mình rồi lại thôi. Ghét mẹ lớn thật đấy. Mẹ lớn lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng lấy việc trêu chọc mình làm niềm vui, cứ thích bày trò xấu với mình thôi. Đã thế còn hay tranh giành thời gian ở bên mẹ với mình nữa chứ.
Cuối cùng, chỉ đến khi mẹ quát lên thì mình mới nhận được táo từ tay mẹ lớn. Nhìn mẹ lớn bị mẹ mắng lúc nào mình cũng thấy vui hết cả. Tại mẹ lớn cứ hay trêu mình nên mới bị mẹ mắng đấy.

Sau khi tham quan vườn táo và trên đường đi xe ngựa về nhà, mình lại mơ thấy cái 'giấc mơ' đó. Mẹ lớn bảo đó chỉ là ác mộng thôi, nhưng vì nó quá chân thực và đau đớn nên lần nào mơ thấy mình cũng thấy sợ hãi.
Trong mơ, mẹ hiện lên là một người vô cùng xấu xa. Mẹ mắng mình, thậm chí còn đánh mình nữa. Có lần mình bị rơi xuống hồ mà mẹ cũng chẳng thèm cứu. Mẹ của mình không đời nào lại làm như thế cả.
Tại sao mình lại cứ hay mơ thấy những giấc mơ tồi tệ như vậy nhỉ? Nhưng mà, mình đã biết cách để không phải gặp ác mộng nữa rồi. Đó chính là tất cả mọi người cùng ngủ chung với nhau, mình sẽ nằm giữa mẹ và mẹ lớn.
Chỉ cần mẹ hát ru hoặc đọc truyện cổ tích cho nghe là mình sẽ thực sự không gặp ác mộng nữa. Ngược lại, hễ cứ rời xa mẹ là những cơn ác mộng xấu xa lại tìm đến quấy rầy mình, phiền phức thật đấy. Thế nên mình-]
"Veronica, đến giờ đi ngủ rồi con yêu."
"Vâng ạ."
Nghe tiếng gọi của Vivian, Veronica liền đóng cuốn nhật ký bí mật lại, cất vào ngăn kéo rồi leo lên giường. Như một chú chim non sà vào lòng mẹ, Veronica rúc sâu vào trong chăn một cách đầy thuần thục.
'Bên trái là mẹ, bên phải là mẹ lớn. Còn mình ở chính giữa!'
Đây chính là tư thế ngủ chung của gia đình Snow White.
Veronica nắm lấy tay Vivian và Titania rồi nở một nụ cười bẽn lẽn. Có phải đây chính là cảm giác "hoa nở hai tay" mà các chị hầu gái hay nói không nhỉ? Nghĩ rồi, con bé đảo tròn đôi mắt nhìn lên Vivian.
Con bé vô cùng yêu thích cảm giác được bàn tay mẹ vỗ về trên bụng, yêu cả nụ cười mà mẹ dành cho mình. Mẹ lớn cũng vỗ bụng cho con bé, nhưng quả nhiên con bé vẫn thích mẹ hơn mẹ lớn.
Veronica xoay người, quay lưng về phía Titania để rúc sâu vào lòng Vivian. Titania khẽ bật cười vì sự thiên vị đến mức cạn lời này, nhưng Veronica chẳng hề có ý định rời khỏi vòng tay ấm áp ấy.
Cứ thế, khi đã rúc sâu vào lòng mẹ và nhắm mắt lại, Veronica cảm thấy mình chìm vào giấc ngủ trong chớp mắt. Một cảm giác thư thái bao trùm, khiến con bé thấy như mình sắp sửa lạc vào thế giới thần tiên ngay lập tức.
Trong cơn ngái ngủ mơ màng, Veronica chợt nhớ lại phần cuối của trang nhật ký còn đang viết dở lúc nãy. Vì hễ cứ rời xa mẹ là những cơn ác mộng xấu xa lại tìm đến quấy rầy mình, nên là...
Thế nên mình-
'Sẽ mãi mãi yêu mẹ và chung sống hòa thuận với mẹ.'
Để những hình ảnh đau đớn trong ác mộng không còn đọng lại chút nào trong ký ức nữa.
Cả gia đình sẽ sống bên nhau hạnh phúc và yêu thương nhau đến mức ngay cả những cơn ác mộng cũng phải ghen tị.
Cứ như vậy, chắc chắn một ngày nào đó mình sẽ không còn gặp ác mộng nữa, đúng không?
Chắc chắn là như vậy rồi.
Bởi vì, chính bản thân mình trong giấc mơ cũng luôn khao khát điều đó mà.
Những nàng Bạch Tuyết do mẹ kế nuôi dưỡng. [Hoàn]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
